Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 109: Nửa Bí Mật Cốt Lõi

Đăng: 21/07/2026 19:26 3,592 từ 3 lượt đọc
Mặt đất từ tàn tích của trận chiến trước đó đột ngột vặn xoắn lại. Âm thanh đá tảng vỡ vụn nổ tung bên tai Lâm Mặc. Từ khe nứt sâu hoắm vừa hình thành, một luồng hắc phong hôi tanh cuồn cuộn trào ra. Gió đen không thổi tán loạn mà nhanh chóng ngưng tụ thành hình phễu. Lực hút cực mạnh giáng thẳng xuống, nhắm vào mảnh bản đồ da thú và chiếc ống trúc trên tay hắn.

Lão quái vật dưới đáy vực dường như đã đánh hơi được khí tức Thanh Vân Tông lưu lại trên vật chứng. Nó muốn mượn khe nứt này để cướp lấy manh mối tàn dư. Uy áp thần thức từ đáy Trấn Ma Uyên nương theo luồng gió, hóa thành vô số lưỡi dao vô hình. Chúng hung hăng cắt xé màng nhĩ, khiến đầu óc Lâm Mặc ong lên đau đớn.

Cánh tay trái tàn phế trĩu nặng bên hông, hắn đành dùng tay phải gắt gao siết chặt tấm bản đồ. Lâm Mặc điên cuồng thúc giục mộc linh lực, rót thẳng vào đôi giày Thanh Hành Ngoa. Pháp khí phòng ngự dưới chân lập tức lóe lên ánh sáng xanh nhạt. Rễ cây ảo ảnh từ đế giày mọc ra, cắm phập vào nền đá cứng ngắc để neo giữ thân hình.

Phát hiện con mồi chống cự, ý niệm dưới vực sâu lập tức biến chiêu. Hắc phong không chỉ duy trì lực hút mà bắt đầu xoay tròn, tạo ra những luồng đao phong mang theo tử khí ăn mòn rùng rợn. Chỉ trong hai nhịp thở, ánh sáng bảo vệ trên Thanh Hành Ngoa chớp giật liên hồi. Trận văn khắc ở gót giày vang lên những tiếng răng rắc báo hiệu sự quá tải.

Biết rõ pháp khí cấp thấp không thể chống đỡ lâu dài, hắn dứt khoát đạp mạnh gót chân. Một luồng linh lực ngược chiều được truyền vào, chủ động làm nát trận văn phong linh bên trong. Vụ nổ linh khí bạo liệt vang lên dưới lòng bàn chân, tạo lực đẩy hoàn hảo hất văng hắn lùi về sau ba trượng, triệt để thoát khỏi phạm vi khống chế.

Cái giá phải trả vô cùng khắc nghiệt. Xung kích mộc thuộc tính dội ngược lên khiến lớp da trên bắp chân phải của hắn khô quắt lại. Từng mảng da thịt bong tróc ra y hệt như vỏ cây khô héo. Cảm giác mộc hóa lan tràn làm khớp gối cứng đơ, tước đi khả năng di chuyển linh hoạt. Cùng lúc đó, mảnh da thú trong tay hắn đột ngột tỏa nhiệt nóng rực.

Ngọn lửa màu chu sa bùng lên từ chính những nét vẽ đánh dấu mắt trận Dược Viên. Kẻ phản bội trong nội bộ Lâm gia đã khắc sẵn một đạo tự hủy phù văn quy mô nhỏ vô cùng tinh vi. Khi tiếp xúc với tử khí tràn lên từ vực, phù văn lập tức bị kích hoạt. Mục đích của chúng là thiêu rụi toàn bộ chứng cứ ngay khi có biến.

Thần niệm Lâm Mặc khẽ động, hắn há miệng phun ra một ngụm linh dịch màu xanh lục nhạt ép thẳng lên ngọn lửa. Đây là một giọt Tử Trúc Linh Dịch hắn đã ngậm sẵn dưới lưỡi từ trước. Nay hắn đành phải dùng mộc sinh khí tinh thuần nhất để áp chế tà hỏa. Ngọn lửa chu sa xèo xèo tắt ngấm dưới sự bao phủ của linh dịch.

Một mảng cháy xém xuất hiện ngay vị trí vẽ đường vòng qua Hình Đường. Bản đồ tuy được giữ lại chín phần nguyên vẹn, nhưng mùi khét lẹt của phù văn tàn lụi đã hóa thành một vệt khói đỏ. Vệt khói mỏng dính này bốc thẳng lên trời, hoàn toàn không bị thổi tan trong gió đêm. Nó vạch ra một đường thẳng tắp, tựa như sợi chỉ đỏ chỉ điểm vị trí.

Đáng sợ hơn, sợi chỉ đỏ ấy dường như có linh tính. Nó kéo dài, uốn lượn và hướng thẳng về phía nam của Tử Trúc Lĩnh. Đó chính là nơi tọa lạc của ba mắt trận trọng yếu nhất. Chưa kịp tìm cách dập tắt vệt khói quỷ dị này, mặt đất dưới chân Lâm Mặc lại rung lên bần bật. Chấn động lần này mang theo sự tuyệt vọng sâu thẳm.

Sự rung lắc không xuất phát từ Trấn Ma Uyên, mà đến từ sự đứt gãy của linh mạch ngầm dưới lòng đất. Bầu trời đêm vốn đang được bao phủ bởi màn sương mờ ảo của Hộ Tộc Đại Trận bỗng nhiên rách toạc. Một lỗ hổng vặn vẹo xuất hiện ngay trên không trung. Tại vị trí Dược Viên cách đó không xa, dị biến kinh hoàng ập đến.

Một cột sáng màu máu nồng nặc mùi sát khí phóng thẳng lên trời. Nó tàn nhẫn xé toạc lớp linh khí bảo vệ mỏng manh của gia tộc. Tiếng chuông cảnh báo từ Từ Đường chưa kịp vang lên, không gian xung quanh lỗ hổng đã bắt đầu chấn động kịch liệt. Những âm thanh không gian ma sát vang lên ken két, giống như tiếng móng tay cào vào kim loại.

Canh ba vừa tới, trận nhãn thứ nhất đã thực sự vỡ vụn đúng như lời hẹn trên bản đồ. Từ trong cột sáng màu máu, một cỗ ý niệm mang theo uy áp Trúc Cơ trung kỳ trắng trợn quét ngang qua toàn bộ ngọn núi. Luồng dò xét lạnh lẽo này lập tức tìm thấy và tập trung thẳng vào vệt khói đỏ đang lơ lửng trên đỉnh đầu Lâm Mặc.

Sứ giả Thanh Vân không đợi cửa không gian mở hoàn toàn. Hắn trực tiếp mượn trận bàn của tên nội ứng để cưỡng ép truyền tống một nửa thân hình vào trong tộc địa. Lâm Mặc nhắm tịt con mắt trái đang rỉ ra huyết lệ do uy áp cảnh giới chèn ép. Bàn tay phải của hắn từ từ rút ra thanh mộc kiếm tàn tạ, ánh mắt dán chặt vào bóng đen đang dần ngưng thực phía xa.

Giọt Tử Trúc Linh Dịch mang theo sinh cơ thuần túy vừa chạm vào ngọn lửa chu sa, một tiếng xèo xèo chói tai lập tức vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Ngọn lửa tà dị vốn được kích hoạt bởi hắc phong không hề bị dập tắt ngay như dự tính, mà ngược lại bùng lên dữ dội hơn, tựa như dã thú đói khát ngửi thấy mùi huyết nhục. Bản chất của linh dịch là mộc thuộc tính cực phẩm, trong khoảnh khắc va chạm này lại trở thành thứ củi khô thượng hạng dung dưỡng cho hỏa trận tự hủy. Tấm bản đồ da thú trong tay Lâm Mặc nháy mắt co rút lại, bề mặt rạn nứt tỏa ra mùi khét lẹt của lông thú bị thiêu rụi.

Hắn cắn chặt răng, không hề hoảng loạn ném vật chứng đi để bảo toàn cánh tay. Độc nhãn còn lại của Lâm Mặc lóe lên luồng sáng lạnh lẽo, thần thức ở nê hoàn cung nháy mắt hóa thành hàng chục sợi tơ mỏng như kim bạc đâm thẳng vào trung tâm ngọn lửa. Hắn muốn dùng thần thức ngạnh kháng nhiệt độ cao, cưỡng ép ghi nhớ quỹ tích của ba mắt trận Dược Viên trước khi chúng hóa thành tro bụi. Thế nhưng, kẻ bày trận trong nội bộ Lâm gia có thủ đoạn vô cùng tàn độc. Ngay khi tơ thần thức vừa chạm vào nét chu sa, một luồng tử khí ẩn giấu bên dưới lớp mực đỏ bất ngờ bừng tỉnh, hóa thành hắc xà cắn ngược lại tinh thần hắn.

Lão quái vật dưới đáy vực lập tức nhận ra biến hóa chi li trên vách đá. Tiếng cười khùng khục mang theo âm ba chấn động lại truyền lên, ép khe nứt không gian rộng thêm nửa xích. Nó không dùng lực hút thô bạo như trước nữa, mà há miệng phun ra một luồng sương mù xám ngoét, trực tiếp nhắm vào giọt Tử Trúc Linh Dịch đang bốc hơi trên bản đồ. Khí xám đi đến đâu, vách đá cứng rắn liền lở loét biến thành bột mịn đến đó. Lão yêu mang theo đặc tính hủ hóa, ý đồ ô nhiễm giọt linh dịch để mượn đường xâm nhập thẳng vào kinh mạch đang rộng mở ở lòng bàn tay phải của Lâm Mặc.

Đứng trước thế gọng kìm tàn nhẫn, chân phải mộc hóa cứng đơ không thể lùi thêm dù chỉ nửa bước, Lâm Mặc đưa ra một quyết định điên cuồng. Hắn không thu hồi thần thức đang bị ngọn lửa thiêu đốt, mà dồn ép linh lực toàn thân rót thêm vào đó, biến tơ thần thức thành một tấm lưới vô hình bao bọc lấy phần góc phải của bản đồ. Cùng lúc, ngón cái tay phải hắn miết mạnh lên chiếc nhẫn trữ vật nạm ngọc bích. Một tấm Tật Phong Phù bậc một hạ phẩm kẹp chặt vào giữa hai ngón tay, nhưng hắn hoàn toàn không dán lên đùi để mượn lực chạy trốn.

Hắn dán thẳng lá phù nọ vào chính phần da thú đang bốc cháy hừng hực. Linh lực kích hoạt Tật Phong Phù tạo ra một luồng gió xoáy cực mạnh cắt ngang bề mặt vật chứng. Gió lớn gặp lửa dữ càng làm ngọn lửa chu sa bùng nổ vượt quá giới hạn chịu đựng của vật mang, thiêu rụi toàn bộ trung tâm bản đồ chỉ trong một cái chớp mắt. Luồng sương mù xám của lão quái vật lao tới vồ hụt, chỉ chạm vào một đống tro tàn đang lả tả rơi xuống nền đá. Trận văn tự hủy mất đi vật chủ cũng lập tức sụp đổ, tử khí tiêu tán vào hư không.

Kế nghi binh mượn gió bẻ măng đã thành công ngoạn mục. Lợi dụng khoảnh khắc ngọn lửa bùng lên bạo liệt nhất, tấm lưới thần thức của Lâm Mặc đã kịp thời cắt nát và kéo giật phần góc phải của bản đồ ra ngoài. Mảnh da thú cháy sém chỉ bằng nửa bàn tay rơi tõm vào lòng bàn tay hắn, mang theo hơi nóng rát da rát thịt. Cái giá phải trả cho việc dùng thần thức ngạnh kháng tử khí và bạo hỏa là một cơn đau buốt óc giáng thẳng vào nê hoàn cung. Tầm nhìn của độc nhãn bỗng nhiên xuất hiện vô số điểm đen mờ ảo, thính giác cũng ù đi như có hàng ngàn con ong độc đang điên cuồng đập cánh.

Bỏ qua tổn thương thần hồn đang cắn xé đại não, Lâm Mặc cúi đầu nhìn chằm chằm vào mảnh tàn tích vừa cướp lại được từ cõi chết. Phần bản đồ chỉ lối rắc rối đã cháy rụi không còn một mảnh, nhưng góc phải này lại lưu giữ một chi tiết mang tính quyết định mà kẻ phản bội chưa kịp hủy diệt. Dưới ánh sáng nhàn nhạt của trận pháp phòng ngự đang chớp tắt, bề mặt da thú hiện rõ một nửa con dấu hình hoa sen sáu cánh. Đây tuyệt đối không phải là ấn ký xa lạ của Thanh Vân Tông, cũng chẳng phải đồ đằng tà ác của yêu ma dưới vực sâu. Nét khắc trên con dấu còn vương lại một tia linh lực hệ thủy vô cùng quen thuộc.

Lục gia, các ngươi khinh Lâm gia ta mất đi trụ cột Trúc Cơ liền dễ dàng nhào nặn sao.

Lâm Mặc thầm nghĩ, sát ý lạnh lẽo trong lồng ngực cuồn cuộn dâng lên đè bẹp cả cơn đau thần thức. Hoa sen sáu cánh là gia huy riêng biệt của Lục gia, một thế lực tu tiên phụ thuộc chuyên lo việc vận chuyển linh dược cho Tử Trúc Lĩnh suốt ba mươi năm qua. Kẻ vẽ bản đồ, đánh dấu mắt trận để mở đường đón sứ giả Thanh Vân vào canh ba đêm nay, lại chính là con chó săn trung thành nhất luôn quỳ gối trước Từ Đường vào mỗi dịp thu hoạch. Chút linh lực hệ thủy lưu lại trên ấn triện này, trùng khớp hoàn toàn với Thủy Liên Quyết mà Lục gia chủ đang tu luyện.

Gió lớn gặp lửa dữ càng bùng phát điên cuồng. Lâm Mặc không hề ngu ngốc dùng phong linh lực dập tắt hỏa diệm, mà chủ động mượn sức gió xé toạc ngọn lửa thành hình vòng cung. Cột lốc xoáy từ Tật Phong Phù gào thét, cuốn phăng lớp sương xám đang chực chờ cắn nuốt cổ tay hắn. Lợi dụng khoảnh khắc chân không ở vùng mắt bão, hai ngón tay cứng đơ của hắn kẹp chặt lấy góc dưới cùng của tấm da thú, hung hăng giật mạnh ra phía sau.

Tiếng vải da rách toạc vang lên chát chúa giữa không gian tĩnh mịch. Phần lớn bản đồ bị ngọn lửa chu sa nuốt chửng, hóa thành tro tàn lả tả rơi xuống nền đá. Thế nhưng, mẩu da cỡ ba ngón tay mang theo vị trí mắt trận Dược Viên đã nằm gọn trong lòng bàn tay hắn. Đòn nhử mồi bạo hiểm này thành công đánh lừa được ấn ký tà ác. Nó tưởng hắn muốn dùng sức gió hủy diệt toàn bộ vật chứng để bảo toàn tính mạng, không ngờ mục đích thật sự chỉ là ép ngọn lửa cháy lệch đi một góc.

Dưới đáy Trấn Ma Uyên, một tiếng hừ lạnh buốt xương truyền lên. Ý niệm của lão quái vật lập tức nhận ra bản thân bị một tên tiểu bối Luyện Khí qua mặt. Sương xám không thèm vây bắt tàn tro nữa, mà đột ngột ngưng kết thành ba sợi xích sắt nhỏ bằng ngón tay. Chúng mang theo tử khí nồng đậm, xé rách màng chắn gió, quất thẳng vào cánh tay phải của Lâm Mặc. Khí tức hủ hóa tỏa ra khiến không khí xung quanh bốc mùi gỗ mục nát. Lão quái vật đã đổi chiến thuật, chuyển từ tranh cướp đồ vật sang phong tỏa mộc linh lực, muốn trực tiếp phế bỏ khả năng thi triển pháp quyết của hắn.

Mắt thấy xích sương xám sắp xuyên thủng mu bàn tay, Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, dậm mạnh gót chân trái xuống nền đất cấm địa. Hắn điên cuồng rút lấy mộc linh khí từ một rễ Tử Trúc héo úa nằm phơi mình trên mặt đá. Bằng cách dẫn động tàn dư trận văn thô sơ của Dược Viên, đoạn rễ khô bỗng nhiên phình to, vươn dài ra hóa thành một tấm mộc thuẫn xù xì chắn ngang tầm đánh.

Ba sợi xích sương xám đâm sầm vào mộc thuẫn. Tiếng xèo xèo vang lên rợn người, nhựa trúc đen kịch trào ra, triệt tiêu lẫn nhau với tử khí. Dù cản được đòn chí mạng, dư ba hủ hóa mang theo kịch độc vẫn tạt thẳng vào tay phải của Lâm Mặc. Lớp da từ cổ tay đến các đầu ngón tay lập tức mất đi huyết sắc, chuyển sang màu nâu xám sần sùi như vỏ cây già. Cảm giác tê dại truyền tới, mười đầu ngón tay hoàn toàn mất đi xúc giác, cứng đơ đến mức không thể uốn cong. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép mượn lực linh mạch cấm địa là cánh tay phải tạm thời bị mộc hóa, hoàn toàn mất khả năng kết ấn.

Khóe mắt hắn giật liên hồi, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm vạt áo. Bàn tay hóa gỗ vẫn gắt gao giữ chặt mẩu da thú cháy sém. Trên bề mặt mảnh bản đồ tàn khuyết, những nét vẽ bằng chu sa đỏ chót hiện rõ vị trí mắt trận bị nhắm tới. Nơi đó không phải là kho chứa, cũng chẳng phải lò luyện đan, mà là Trúc Căn Tuyền. Đây chính là mạch nước ngầm duy nhất cung cấp linh khí cho toàn bộ linh dược cấp thấp của gia tộc. Nếu mắt trận này vỡ nát, toàn bộ nền tảng tài nguyên Luyện Khí kỳ của Lâm gia sẽ bốc hơi trong một đêm.

Nhưng cục diện tồi tệ không hề dừng lại ở đó. Đống tro tàn từ phần bản đồ bị cháy không rơi rụng tự do, mà bị gió lốc cuốn ngược lên, bám chặt vào lớp vỏ cây trên cánh tay phải của hắn. Từng hạt tro xám xịt dung hợp lại, vặn vẹo biến đổi thành một hình xăm con rết màu đỏ rực, không ngừng ngọ nguậy gặm nhấm tầng da bên ngoài.

Lâm Mặc hít một ngụm khí lạnh, đồng tử co rút lại.

"Huyết Sát Truy Tung Ấn... Kẻ phản bội đã cài sẵn hậu thủ."

Hắn lẩm bẩm, thanh âm khô khốc hòa vào tiếng gió rít qua khe nứt. Giờ đây, hắn không chỉ nắm giữ một nửa bí mật cốt lõi, mà còn trở thành ngọn đèn hiệu sáng rực trong bóng tối. Kẻ nội gián đang ngồi ở Từ Đường chắc chắn đã cảm nhận được ấn ký bị kích hoạt sớm hơn dự kiến. Bọn chúng tuyệt đối sẽ không đợi đến canh ba theo kế hoạch cũ. Cuộc đi săn diệt khẩu nhằm vào Trưởng lão Dược Viên đã chính thức bắt đầu, ép hắn phải mang theo thân thể tàn tạ này tìm đường phá cục trước khi toàn bộ gia tộc rơi vào bẫy rập.

Sương xám từ đáy vực cuồn cuộn dâng lên, đan xen thành một tấm lưới tử khí khổng lồ che khuất cả tinh không. Lâm Mặc cắn chặt răng, nuốt ngược câu chửi thề đang chực trào nơi cuống họng. Cánh tay phải của hắn lúc này đã cứng đơ như một khúc gỗ mục. Từng vệt xám xịt mang theo kịch độc lan dọc theo kinh mạch, triệt để phong tỏa khả năng kết ấn.

Lão quái vật dưới Trấn Ma Uyên hiển nhiên không định buông tha, thần thức khổng lồ hóa thành từng đợt thủy triều vô hình đánh thẳng vào thức hải của hắn. Sát cơ lạnh lẽo khóa chặt lấy luồng mộc linh lực yếu ớt đang thoi thóp trong đan điền. Tấm lưới tử khí mang theo uy áp vặn vẹo không gian, hung hăng úp chụp xuống hòng tước đoạt mạng sống của vị Trưởng lão Dược Viên.

Không thể chần chừ thêm nửa nhịp thở, Lâm Mặc vung mạnh cánh tay trái còn lành lặn. Hắn thu lấy mẩu bản đồ da thú cháy dở vào nhẫn trữ vật, đồng thời ném thẳng nửa đoạn ống trúc truyền tin xém lửa lên không trung. Cùng lúc đó, hai ngón tay trái kẹp chặt một tấm Hỏa Hành Phù giấu sẵn trong tay áo, điên cuồng rót linh lực kích phát.

Ngọn lửa đỏ rực bùng lên giữa không trung, mô phỏng hoàn hảo dao động linh khí của một tu sĩ đang liều mạng tự bạo pháp bảo. Tấm lưới tử khí trên đỉnh đầu quả nhiên khựng lại một nhịp. Bản năng của thần thức tà ác dưới đáy vực lập tức chuyển hướng, điều động sương xám bao vây lấy quầng lửa chói lòa hòng thôn phệ luồng năng lượng bạo động.

Ngay khoảnh khắc áp lực vơi đi, Lâm Mặc dậm chân trái xuống nền đá, ném ra một khối ngọc bài để mượn đường trận pháp rút lui. Thế nhưng, một tiếng cười nhạo khàn đục từ dưới đáy vực đột ngột dội lên. Lão quái vật nháy mắt nhìn thấu mưu kế vặt vãnh, dứt khoát bỏ qua mồi nhử hỏa phù đang cháy lơ lửng.

Một xúc tu sương xám to bằng miệng bát ngưng tụ thành hình mũi khoan, tàn nhẫn cắm phập xuống địa mạch ngay dưới gót chân Lâm Mặc. Linh khí thổ thuộc tính bảo vệ cấm địa nháy mắt bị tử khí ô nhiễm. Khối ngọc bài mở trận trên tay hắn xuy xuy bốc khói, kêu lên một tiếng răng rắc rồi vỡ nát thành đống bột phấn tàn tạ. Lối thoát kết nối trận pháp bên ngoài đã bị chặt đứt.

Trong cái khó ló cái khôn, Lâm Mặc lật tay trái, lấy ra một giọt Tử Trúc Linh Dịch quý hiếm vốn định dùng để bồi đắp căn cơ Trúc Cơ. Hắn không nuốt vào bụng mà bóp nát nó, dồn toàn bộ tinh hoa mộc bản nguyên vỗ thẳng vào một đoạn rễ Tử Trúc ngàn năm đang trồi lên gần vách đá. Rễ trúc già cỗi nhận được linh dịch bỗng phình to dữ dội.

Mộc linh khí thuần khiết bạo phát tạo thành một luồng sóng xung kích màu xanh lục dội ngược vào không gian. Tương sinh tương khắc, sức mạnh bùng nổ của mộc linh mạch trong khoảnh khắc đã xé rách phong tỏa tử khí của địa mạch bên dưới. Lâm Mặc mượn lực đẩy kinh hồn từ vụ nổ linh khí này, thân hình hóa thành đạo tàn ảnh văng vút ra khỏi ranh giới Trấn Ma Uyên.

Cơ thể hắn rơi bình bịch xuống nền đất ẩm ướt thuộc khu vực vành đai Dược Viên
0