Chương 128: Hình Dáng Thật Sự Là Một
Đăng: 21/07/2026 19:26
3,679 từ
3 lượt đọc
Máu tươi đục ngầu lẫn lộn cùng mộc linh dịch bám chặt vào khóe mắt. Áp lực vô hình từ đôi mắt rực lửa của Huyết Tủy Trùng tựa như ngọn núi đè sập xuống thần hồn Lâm Mặc. Không gian trong thạch thất lục giác hoàn toàn đông đặc. Từng hạt bụi lơ lửng cũng bị nghiền nát thành bột mịn.
Hắn cắn chặt khớp hàm. Từng đốt sống lưng phát ra tiếng kêu răng rắc chói tai dưới sức nặng ngàn cân. Lớp pháp y gia tộc dệt từ tơ tằm gai trên người bị xé rách từng mảng, lộ ra nhuyễn giáp bên trong đang lõm xuống. Thanh Thần Mộc Trâm cài tóc vỡ vụn, mang theo lớp phòng ngự ý niệm cuối cùng tan biến.
Nếu để luồng sát cơ hung hãn này trực tiếp quét qua thức hải, hắn chắc chắn sẽ biến thành một cái xác vô hồn. Không chần chừ thêm nửa nhịp, Lâm Mặc vét cạn chút pháp lực Luyện Khí kỳ ít ỏi. Hắn cưỡng ép xoay chuyển chu thiên, dồn toàn bộ linh lực lên ngón tay trỏ phải.
Một giọt Tử Trúc Linh Dịch trân quý nhất được hắn nhẫn nại tích cóp từ lâu rỉ ra ngoài. Thứ bảo vật vốn định dùng để xung kích bình cảnh nay buộc phải phơi bày, tỏa ánh sáng xanh mờ ảo. Hắn tàn nhẫn ấn mạnh ngón tay mang theo chất lỏng rực sáng vào thẳng ấn đường của chính mình.
Linh dịch vừa chạm vào da thịt liền hóa thành ngọn lửa lạnh buốt thiêu đốt mi tâm. Cái giá phải trả hiện hữu ngay lập tức. Vùng da thịt quanh trán hắn khô héo, nhanh chóng xám xịt và hóa gỗ cứng ngắc. Mảng mộc hóa dị dạng này triệt để tước đoạt vĩnh viễn xúc giác vùng trán, nhưng bù lại kích phát ra một tia thần trí thanh minh.
Nhờ sự hy sinh tàn khốc này, hắn đoạt lại quyền kiểm soát cơ thể trong đúng nửa nhịp thở. Tầm nhìn nhòe đi với vô số ảo ảnh chồng chéo. Tuy nhiên, tay trái hắn đã kịp thời vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Hai tấm Hậu Thổ Trấn Trận Phù bay vọt ra ngoài, mang theo vệt sáng màu vàng đất thô ráp.
Lâm Mặc không dùng bùa chú để tấn công con trùng độc. Chênh lệch cảnh giới lúc này là vực thẳm không thể san lấp. Bất cứ pháp thuật công kích nào cũng sẽ bị uy lực đối phương nghiền nát từ trong trứng nước. Thay vào đó, hắn dán thẳng hai tấm bùa xuống nền đá nứt nẻ ngay dưới bụng.
Trận văn hệ thổ nháy mắt sáng rực. Chúng điên cuồng rút lấy địa mạch linh khí mỏng manh bên dưới lòng đất. Một lớp màng ánh sáng màu nâu sẫm trồi lên, khóa chặt thân thể thiếu niên vào mặt sàn. Hắn dùng chính trọng lực của trận pháp để đồng hóa khí tức bản thân với đá tảng vô tri.
Đôi mắt rực lửa của sinh vật bên trong khối tinh thạch khẽ chớp động. Nhận ra con sâu kiến trước mặt đã giấu đi sinh cơ, nó lập tức thay đổi phương thức công kích. Áp lực cuồn cuộn không còn bủa vây diện rộng. Nó rút về, ngưng tụ lại thành một mũi khoan tinh thần vô hình, đâm thẳng xuống màng sáng màu nâu.
Ngay khoảnh khắc mũi khoan vô hình giáng xuống, Lâm Mặc vung tay còn lại lên. Hắn dùng toàn bộ sức mạnh cơ bắp ném ra một vật. Chiếc chìa khóa bằng đồng rỉ sét rơi ra từ ngọc giản khi nãy hóa thành một vệt tàn ảnh. Nó bay vút về phía đoạn rễ cây hóa thạch ở trung tâm căn phòng.
Quỹ đạo bay của món đồ đồng được tính toán vô cùng chuẩn xác, vừa vặn cắt ngang đường đi của luồng sát cơ ngưng tụ. Một tiếng leng keng chói gắt vang lên. Vật thể nhỏ bé va chạm nảy lửa với lực lượng hủy diệt. Lớp rỉ sét bên ngoài nháy mắt bong tróc diện rộng.
Những đường nét phù văn cổ xưa mang đồ đằng gia tộc trên thân chìa khóa bắt đầu rực sáng. Cùng lúc đó, đoạn rễ Tử Trúc đen bóng vốn tĩnh lặng dường như bị khí tức quen thuộc kích thích. Nó bộc phát một luồng thanh khí ngút trời, hung hăng cuốn lấy mũi khoan của ngoại vật.
Hai cỗ lực lượng vạn năm va chạm ngay giữa không trung. Một vòng xoáy linh khí cuồng bạo xé rách không gian thạch thất được tạo ra. Lớp màng Hậu Thổ bảo vệ Lâm Mặc rạn nứt thành từng mảng. Trận văn vỡ nát hoàn toàn, khiến hắn bị lực chấn động hất văng bần bật vào vách tường.
Hắn trượt xuống nền đất, phổi nghẹn lại không thể hô hấp. Mười ngón tay cào xước cả phiến đá cứng, nhưng ánh mắt vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào trung tâm trận bạo động. Khối tinh thạch phong ấn ác thú dưới sức ép phản chấn qua lại đã xuất hiện một vết nứt rạn.
Khe hở mỏng manh dài bằng đốt ngón tay từ từ lan rộng. Từ bên trong, một giọt chất lỏng đen kịt mang theo mùi hôi thối nồng nặc nhỏ xuống. Nó vừa chạm đất liền xuyên thủng lớp đá cứng rắn, tạo thành một cái lỗ sâu hoắm bốc khói xèo xèo. Một màn sương độc màu xám nhạt tỏa ra, bắt đầu ăn mòn dưỡng khí.
...ặt lấy thân hình hắn, tạm thời đồng hóa sinh cơ mỏng manh với nền đá ngầm. Áp lực cuồn cuộn tựa như thác lũ vỗ thẳng xuống màng sáng hệ thổ. Âm thanh rạn nứt vang lên ken két, ánh sáng màu nâu sẫm nhấp nháy liên hồi nhưng miễn cưỡng trụ vững. Huyết Tủy Trùng lơ lửng trong lõi tinh thạch dường như cảm nhận được con mồi đã dùng thủ đoạn mượn lực từ địa mạch. Đôi mắt rực lửa của nó khẽ híp lại, lộ ra sự giảo hoạt vượt xa yêu thú sơ khai.
Thay vì tiếp tục dùng uy áp vô hình đè bẹp, sinh vật cổ xưa này lập tức thay đổi phương thức công kích. Từ thân hình đỏ rực của nó phóng ra hàng chục sợi tơ máu mỏng tang, dễ dàng xuyên thấu qua lớp tinh thạch phong ấn. Những sợi tơ này không mang theo sức mạnh vật lý mà tỏa ra mùi hôi thối mục nát, nhắm thẳng vào khe hở của trận văn phòng ngự. Huyết Tủy Trùng muốn dùng sát khí ăn mòn linh lực hệ thổ, trực tiếp rút cạn thần hồn kẻ xông vào cấm địa.
Cảm giác nguy hiểm bóp nghẹt buồng phổi, mảng da thịt hóa gỗ trên trán giật liên hồi truyền đến cảnh báo sinh tử. Lâm Mặc không thể nằm im chờ chết, liền nén đau đớn mở to con mắt trái để quan sát quỹ đạo của tơ máu. Tầm nhìn được cường hóa từ cái giá mộc hóa mi tâm giúp hắn nhìn thấu một chi tiết trí mạng. Những sợi tơ tà ác kia hễ uốn lượn gần đến đoạn rễ Tử Trúc đen bóng giữa phòng liền tự động bẻ cong, tựa như vô cùng kiêng kỵ thứ này. Một ý niệm điên cuồng lóe lên trong đầu vị Trưởng lão Dược Viên.
"Nếu ngươi đã thèm khát huyết nhục, vậy thì cắn nuốt thứ này xem."
Lâm Mặc khẽ gầm lên trong cổ họng, chủ động triệt tiêu một góc màng sáng phòng ngự bên cánh tay trái. Cùng lúc đó, hắn móc ra chiếc chìa khóa đồng xanh rỉ sét nhặt được từ thạch thất trước, hất mạnh về phía đoạn rễ hóa thạch. Hành động tự hủy lớp vỏ bảo vệ lập tức thu hút sự chú ý của đàn tơ máu. Chúng chuyển hướng xúm lại, lao vút vào khoảng trống phòng ngự vừa mở ra hòng khoan thẳng vào cánh tay hắn.
Tuy nhiên, ngay khi tơ máu chuẩn bị chạm vào da thịt, Huyết Tủy Trùng bỗng nhiên phát ra một tiếng rít chói tai. Đôi mắt rực lửa của nó lóe lên sự kinh hãi khi nhận ra khí tức tỏa ra từ chiếc chìa khóa đồng đang bay trên không trung. Sinh vật cổ xưa lập tức biết mình đã trúng kế điệu hổ ly sơn của tên tu sĩ nhân loại. Nó điên cuồng thu hồi tơ máu, chuyển toàn bộ lực lượng hóa thành một tấm lưới đỏ rực, liều mạng bao phủ lấy chiếc chìa khóa trước khi vật kia chạm vào rễ cây.
Đã quá muộn để vãn hồi. Lâm Mặc dồn chút thần thức cuối cùng, cưỡng ép kích nổ một tấm Tật Ảnh Phù dán sẵn trên cán chìa khóa. Lực đẩy từ luồng gió lốc gia tốc vật phẩm bằng đồng lao vút đi, tàn nhẫn xé toạc tấm lưới tơ máu vừa mới thành hình. Chiếc chìa khóa rỉ sét va chạm nảy lửa với bề mặt đoạn rễ Tử Trúc đen bóng. Một tiếng ngân thanh thúy vang dội, đánh thức luồng cấm chế thượng cổ đang ngủ say dưới nền thạch thất.
Trận văn màu tím sẫm từ đoạn rễ cây bùng nổ, lan tỏa theo hình mạng nhện khắp không gian lục giác. Khí tức của chìa khóa đồng hoàn toàn tương thích với trận pháp do Lâm gia tổ tiên để lại. Luồng sáng tím uy nghiêm mang theo mộc thuộc tính tinh thuần, hung hăng càn quét qua mọi ngóc ngách. Tơ máu của Huyết Tủy Trùng chạm vào ánh sáng tím liền bốc khói xèo xèo, đứt đoạn từng khúc rồi hóa thành vũng bùn lầy nhơ nhuốc.
Để đổi lấy khoảnh khắc lật ngược thế cờ này, Lâm Mặc phải trả một cái giá cực kỳ thảm liệt. Việc cưỡng ép phân tâm điều khiển Tật Ảnh Phù trong lúc chống đỡ uy áp khiến thần thức của hắn vượt quá giới hạn chịu đựng. Con mắt trái của hắn nhói lên một cơn đau xé rách, đồng tử nhanh chóng mất đi tiêu cự và chuyển sang màu xám đục giống hệt tảng đá vô tri. Hắn đã vĩnh viễn mất đi thị lực bên mắt này, đổi lại là việc kích hoạt thành công trận pháp phòng ngự cốt lõi.
Huyết Tủy Trùng rít gào phẫn nộ, thân thể co rút lại bên trong khối tinh thạch khi bị ánh sáng tím chèn ép. Từ trong vũng bùn lầy do tơ máu tan chảy, một mảnh vảy màu đen nhánh chậm rãi trồi lên. Mảnh vảy này tỏa ra khí tức yêu tà hoàn toàn trái ngược với Huyết Tủy Trùng, mặt trên có khắc một đồ đằng hình trăng khuyết quen thuộc. Lâm Mặc ôm lấy con mắt mù lòa, nhịp thở đứt quãng, nhưng tâm trí lại dấy lên một cơn sóng thần kinh hãi khi nhận ra lai lịch của vật chứng kia.
Lực đẩy từ luồng linh khí bạo phát xé toạc màng lưới đỏ rực, ép chiếc chìa khóa đồng đập mạnh vào đoạn rễ Tử Trúc. Một tiếng boong trầm đục vang lên tựa như chuông đồng cổ tự gõ nhịp. Lớp vỏ hóa thạch đen bóng trên thân rễ bỗng nhiên rạn nứt thành vô số đường vân hình mạng nhện. Từ trong những khe nứt, một luồng ánh sáng tím nhạt mang theo sinh cơ thuần túy trào ra, trực tiếp nuốt chửng lớp rỉ sét trên chiếc chìa khóa. Âm vang của kim loại và gỗ mộc va chạm tạo thành một gợn sóng nhạt lan tỏa khắp thạch thất chật hẹp.
Huyết Tủy Trùng ngay lập tức cảm nhận được mối nguy cơ ngập đầu. Nó lập tức thu hồi luồng uy áp đang đè nặng lên không gian, dứt khoát từ bỏ việc nghiền nát tên tu sĩ Luyện Khí kỳ yếu ớt. Đôi mắt rực lửa của hung vật lóe lên tia tàn độc, bộc lộ trí tuệ không hề thua kém nhân loại. Nó há cái miệng lởm chởm răng cưa, phun ra một dải lụa máu đặc sệt mùi tanh tưởi. Dải lụa này không đánh về phía Lâm Mặc mà uốn lượn như linh xà, quấn chặt lấy đoạn rễ Tử Trúc nhằm phong ấn sự dung hợp của vật phẩm.
Lâm Mặc nấp dưới lớp màng bảo vệ màu nâu sẫm, khóe miệng giật giật. Khóe mắt hắn liếc nhìn quỹ đạo của dải lụa máu, thầm nghĩ trong lòng.
Súc sinh chung quy vẫn là súc sinh, dẫu có linh trí cũng không cưỡng lại được bản năng bảo vệ lãnh địa.
Hắn đã tính toán vứt bỏ chìa khóa đồng làm mồi nhử, đợi đúng khoảnh khắc con trùng độc này dời đi lực chú ý. Bàn tay phải thò vào trong tay áo, dứt khoát bóp nát một viên Tụ Khí Đan hạ phẩm. Mượn chút linh lực bạo phát trong thời gian ngắn, hắn ném ra một mặt trận kỳ xám xịt đã sứt mẻ góc cạnh. Trận kỳ mang theo tiếng rít xé gió, cắm phập xuống nền đá, vừa vặn nằm trên đường đi của dải lụa máu hung hãn.
Vật phẩm này chính là Dẫn Linh Kỳ tàn tạ hắn thu được từ thi thể lão tà tu lúc trước. Nó không có lực sát thương, nhưng lại mang đặc tính hấp thu và đảo ngược trận nhãn trong phạm vi hẹp. Dải lụa máu mang theo uế khí vừa quét qua trận kỳ liền trở thành mồi lửa kích phát tàn trận hệ thổ đang ẩn giấu dưới nền thạch thất. Việc này đồng nghĩa với việc rút củi đáy nồi. Lớp màng bảo vệ Hậu Thổ Trấn Trận Phù bao bọc quanh Lâm Mặc đột ngột nổ tung do mất đi trận nhãn chống đỡ. Toàn bộ linh khí hệ thổ bị Dẫn Linh Kỳ hút cạn, cấu kết cùng bùn đất hóa thành một mũi giáo đá thô kệch đâm ngược lên không trung.
Âm thanh va chạm giữa lụa máu và giáo đá không phát ra tiếng nổ lớn mà tạo thành một đợt sóng âm vặn vẹo không gian. Lâm Mặc đã mất đi phù lục bảo hộ, hoàn toàn không kịp thối lui che chắn. Màng nhĩ tai trái của hắn truyền đến một tiếng sụp vỡ khô khốc do áp lực sóng âm đè nén. Máu tươi đen đặc ứa ra từ lỗ tai, mang theo cảm giác ù đặc vĩnh viễn tước đi thính giác một bên của hắn. Sự hy sinh thảm liệt này lập tức đổi lấy kết quả thực tế. Mũi giáo đá đã thành công chệch hướng dải lụa máu khỏi chiếc chìa khóa đồng đúng một tấc.
Lợi dụng khe hở sinh tử vừa được tạo ra, chiếc chìa khóa đồng triệt để khảm sâu vào một lỗ khuyết trên thân rễ Tử Trúc. Một cỗ chấn động kỳ lạ mang theo tuế nguyệt khí tức truyền khắp thạch thất lục giác. Từ vị trí tiếp xúc, một trận đồ cỡ nhỏ hình cành trúc vươn lá hiện lên, tỏa ra hào quang rực rỡ xua tan hắc ám. Huyết Tủy Trùng rít lên một tiếng chói tai, mảng tinh thạch bao bọc quanh thân thể nó bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt sâu hoắm.
Tuy nhiên, cục diện không hề nghiêng về phía an toàn như dự tính. Trận đồ cổ xưa vừa khởi động lại điên cuồng rút lấy linh khí từ môi trường xung quanh để duy trì vận hành. Thạch thất vốn dĩ đã cạn kiệt địa mạch nay bắt đầu sụp đổ từ trên trần, từng tảng đá lớn rơi rụng ầm ầm. Huyết Tủy Trùng nhận ra không thể phá hủy trận đồ bảo vệ rễ cây liền lập tức thay đổi chiến thuật. Nó mượn lực từ mảng tinh thạch đang vỡ vụn, ép ra ba giọt tinh huyết thiêu đốt, hóa thành một mũi tên máu khóa chặt khí cơ lao thẳng về phía Lâm Mặc đang mất đi toàn bộ phòng ngự.
Cơn đau buốt óc xé rách màng nhĩ trái tựa như hàng vạn mũi kim đâm chọc thẳng vào thức hải. Âm thanh vỡ nát của màng bảo hộ Hậu Thổ vừa dứt, một tiếng rít bén nhọn mang theo sát ý ngút ngàn của Huyết Tủy Trùng đã xuyên thủng tầng tầng không khí. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, cưỡng ép bản thân duy trì một tia tỉnh táo cuối cùng. Hắn thô bạo vung cùi chỏ phải đập mạnh vào vách đá bên cạnh, mượn lực phản chấn lăn vòng sang góc khuất hẹp nhất của thạch thất. Ngay vị trí hắn vừa nằm, ba sợi lụa máu đỏ thẫm đâm sầm xuống, đục thủng nền đá lục giác kiên cố thành ba cái hố sâu hoắm tỏa ra làn khói xèo xèo mang theo mùi tanh tưởi.
Ngay lúc này, dị tượng từ chính giữa căn phòng bùng nổ dữ dội. Đoạn rễ Tử Trúc đen bóng như bị kích thích bởi sát khí, điên cuồng vặn vẹo thân mình. Vô số sợi rễ con li ti chui rúc vào từng khe hở siêu nhỏ của chiếc chìa khóa đồng. Lớp rỉ sét màu xanh lục xám bám trên bề mặt vỡ lả tả, lập tức bị cội trúc cổ xưa hút cạn không chừa lại một mảnh vụn. Chìa khóa nguyên bản dần tháo lớp ngụy trang, lộ ra hình dáng thật sự là một mảnh ngọc giản hình lá trúc đúc bằng đồng đỏ. Lõi đồng vừa hiển lộ, một cỗ mộc linh khí tinh thuần pha lẫn ý niệm sát phạt viễn cổ ầm ầm khuếch tán, trực tiếp va chạm nảy lửa với huyết quang của con trùng độc.
Lâm Mặc biết rõ nán lại thêm nửa nhịp thở chắc chắn sẽ thịt nát xương tan. Hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, dứt khoát rút ra ba cây trận kỳ Tụ Linh đã gãy mất một nửa cán. Không dùng chúng để thiết lập màn chắn phòng ngự vô dụng, hắn cắm phập ba cây cờ tàn tạ vào ba mắt trận hỏng trên vách tường lục giác, tạo thành một thế dẫn dòng linh khí thô sơ. Kế hoạch của hắn vô cùng điên rồ, chính là mượn áp lực khổng lồ từ vụ va chạm giữa lụa máu và mộc linh khí để phá vỡ điểm yếu nhất trên vách đá phía sau lưng.
Huyết Tủy Trùng vốn chỉ là yêu vật hành động theo bản năng, nhưng tuế nguyệt vạn năm phong ấn đã bồi dưỡng cho nó một tia giảo hoạt tàn độc. Đôi mắt rực lửa của nó lóe lên sự phẫn nộ khi thần thức nhạy bén nhận ra luồng linh khí trong phòng đang bị kẻ sâu kiến âm thầm đổi hướng. Nhận ra mưu đồ mượn lực đả lực, nó lập tức thu hồi mười mấy sợi lụa máu đang bủa vây cội trúc, bện xoắn chúng lại thành một mũi khoan đỏ rực. Thay vì tiếp tục giằng co lãnh địa với rễ trúc, mũi khoan máu đột ngột đổi hướng xé gió lao thẳng về phía ba cây trận kỳ Lâm Mặc vừa cắm xuống, quyết tâm triệt để đánh nát sinh lộ duy nhất.
Mũi khoan máu lao đến với tốc độ kinh hoàng, ép cho không gian xung quanh vặn vẹo sinh ra từng đợt gợn sóng. Lâm Mặc gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng, tay phải quyết đoán bóp nát khối linh thạch trung phẩm hệ hỏa duy nhất còn sót lại trong tay áo. Hắn dồn toàn bộ hỏa linh khí cuồng bạo chưa qua tinh lọc tống thẳng vào hệ thống trận kỳ hệ mộc. Sự tương khắc ngũ hành ngang ngược tạo ra một vụ nổ linh mạch quy mô nhỏ ngay tại vách đá. Sóng xung kích khủng khiếp hất văng mũi khoan máu chệch đi nửa tấc, khiến đòn chí mạng chỉ sượt qua vai áo hắn rồi ghim thẳng vào nền đá câm lặng.
Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép kíp nổ ngũ hành lập tức giáng xuống. Toàn bộ phần da thịt từ bàn tay đến tận khuỷu tay trái của Lâm Mặc nháy mắt xám ngoét. Huyết khí và sinh cơ ở cánh tay này bị linh khí hỗn loạn rút cạn sạch sẽ, bề mặt da khô quắt lại như vỏ cây chết, triệt để mất đi tri giác. Dù không tổn thương căn cơ, nhưng phế đi một cánh tay trong tình cảnh này chẳng khác nào bị tước đi một nửa sức chiến đấu.
Vách đá lục giác vốn đã rạn nứt, nay không chịu nổi dư chấn từ mũi khoan máu và vụ nổ linh mạch, ầm ầm sụp đổ. Một kẽ hở không gian tối đen như mực vỡ toác ra, tỏa ra thứ mùi hương ngai ngái của tử khí ngàn năm. Cùng lúc đó, mảnh ngọc giản lá trúc bằng đồng đỏ giữa phòng bỗng nhiên rung lên bần bật, trích xuất ra một đoạn trận văn vàng kim ghim chặt vào ngực áo Lâm Mặc. Lực kéo từ đoạn trận văn mạnh đến mức lôi xệch cả thân thể tàn tạ của hắn lao thẳng vào kẽ hở không gian vừa thành hình.
Thế nhưng, ngay trước khi bóng tối của không gian dịch chuyển triệt để nuốt chửng tầm nhìn, Lâm Mặc lạnh toát sống lưng. Hắn rõ ràng nhìn thấy Huyết Tủy Trùng đã tách ra một giọt máu đen ngòm, mang theo nguyền rủa vô hình không tiếng động bám chặt vào vạt áo của hắn.
Hắn cắn chặt khớp hàm. Từng đốt sống lưng phát ra tiếng kêu răng rắc chói tai dưới sức nặng ngàn cân. Lớp pháp y gia tộc dệt từ tơ tằm gai trên người bị xé rách từng mảng, lộ ra nhuyễn giáp bên trong đang lõm xuống. Thanh Thần Mộc Trâm cài tóc vỡ vụn, mang theo lớp phòng ngự ý niệm cuối cùng tan biến.
Nếu để luồng sát cơ hung hãn này trực tiếp quét qua thức hải, hắn chắc chắn sẽ biến thành một cái xác vô hồn. Không chần chừ thêm nửa nhịp, Lâm Mặc vét cạn chút pháp lực Luyện Khí kỳ ít ỏi. Hắn cưỡng ép xoay chuyển chu thiên, dồn toàn bộ linh lực lên ngón tay trỏ phải.
Một giọt Tử Trúc Linh Dịch trân quý nhất được hắn nhẫn nại tích cóp từ lâu rỉ ra ngoài. Thứ bảo vật vốn định dùng để xung kích bình cảnh nay buộc phải phơi bày, tỏa ánh sáng xanh mờ ảo. Hắn tàn nhẫn ấn mạnh ngón tay mang theo chất lỏng rực sáng vào thẳng ấn đường của chính mình.
Linh dịch vừa chạm vào da thịt liền hóa thành ngọn lửa lạnh buốt thiêu đốt mi tâm. Cái giá phải trả hiện hữu ngay lập tức. Vùng da thịt quanh trán hắn khô héo, nhanh chóng xám xịt và hóa gỗ cứng ngắc. Mảng mộc hóa dị dạng này triệt để tước đoạt vĩnh viễn xúc giác vùng trán, nhưng bù lại kích phát ra một tia thần trí thanh minh.
Nhờ sự hy sinh tàn khốc này, hắn đoạt lại quyền kiểm soát cơ thể trong đúng nửa nhịp thở. Tầm nhìn nhòe đi với vô số ảo ảnh chồng chéo. Tuy nhiên, tay trái hắn đã kịp thời vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Hai tấm Hậu Thổ Trấn Trận Phù bay vọt ra ngoài, mang theo vệt sáng màu vàng đất thô ráp.
Lâm Mặc không dùng bùa chú để tấn công con trùng độc. Chênh lệch cảnh giới lúc này là vực thẳm không thể san lấp. Bất cứ pháp thuật công kích nào cũng sẽ bị uy lực đối phương nghiền nát từ trong trứng nước. Thay vào đó, hắn dán thẳng hai tấm bùa xuống nền đá nứt nẻ ngay dưới bụng.
Trận văn hệ thổ nháy mắt sáng rực. Chúng điên cuồng rút lấy địa mạch linh khí mỏng manh bên dưới lòng đất. Một lớp màng ánh sáng màu nâu sẫm trồi lên, khóa chặt thân thể thiếu niên vào mặt sàn. Hắn dùng chính trọng lực của trận pháp để đồng hóa khí tức bản thân với đá tảng vô tri.
Đôi mắt rực lửa của sinh vật bên trong khối tinh thạch khẽ chớp động. Nhận ra con sâu kiến trước mặt đã giấu đi sinh cơ, nó lập tức thay đổi phương thức công kích. Áp lực cuồn cuộn không còn bủa vây diện rộng. Nó rút về, ngưng tụ lại thành một mũi khoan tinh thần vô hình, đâm thẳng xuống màng sáng màu nâu.
Ngay khoảnh khắc mũi khoan vô hình giáng xuống, Lâm Mặc vung tay còn lại lên. Hắn dùng toàn bộ sức mạnh cơ bắp ném ra một vật. Chiếc chìa khóa bằng đồng rỉ sét rơi ra từ ngọc giản khi nãy hóa thành một vệt tàn ảnh. Nó bay vút về phía đoạn rễ cây hóa thạch ở trung tâm căn phòng.
Quỹ đạo bay của món đồ đồng được tính toán vô cùng chuẩn xác, vừa vặn cắt ngang đường đi của luồng sát cơ ngưng tụ. Một tiếng leng keng chói gắt vang lên. Vật thể nhỏ bé va chạm nảy lửa với lực lượng hủy diệt. Lớp rỉ sét bên ngoài nháy mắt bong tróc diện rộng.
Những đường nét phù văn cổ xưa mang đồ đằng gia tộc trên thân chìa khóa bắt đầu rực sáng. Cùng lúc đó, đoạn rễ Tử Trúc đen bóng vốn tĩnh lặng dường như bị khí tức quen thuộc kích thích. Nó bộc phát một luồng thanh khí ngút trời, hung hăng cuốn lấy mũi khoan của ngoại vật.
Hai cỗ lực lượng vạn năm va chạm ngay giữa không trung. Một vòng xoáy linh khí cuồng bạo xé rách không gian thạch thất được tạo ra. Lớp màng Hậu Thổ bảo vệ Lâm Mặc rạn nứt thành từng mảng. Trận văn vỡ nát hoàn toàn, khiến hắn bị lực chấn động hất văng bần bật vào vách tường.
Hắn trượt xuống nền đất, phổi nghẹn lại không thể hô hấp. Mười ngón tay cào xước cả phiến đá cứng, nhưng ánh mắt vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào trung tâm trận bạo động. Khối tinh thạch phong ấn ác thú dưới sức ép phản chấn qua lại đã xuất hiện một vết nứt rạn.
Khe hở mỏng manh dài bằng đốt ngón tay từ từ lan rộng. Từ bên trong, một giọt chất lỏng đen kịt mang theo mùi hôi thối nồng nặc nhỏ xuống. Nó vừa chạm đất liền xuyên thủng lớp đá cứng rắn, tạo thành một cái lỗ sâu hoắm bốc khói xèo xèo. Một màn sương độc màu xám nhạt tỏa ra, bắt đầu ăn mòn dưỡng khí.
...ặt lấy thân hình hắn, tạm thời đồng hóa sinh cơ mỏng manh với nền đá ngầm. Áp lực cuồn cuộn tựa như thác lũ vỗ thẳng xuống màng sáng hệ thổ. Âm thanh rạn nứt vang lên ken két, ánh sáng màu nâu sẫm nhấp nháy liên hồi nhưng miễn cưỡng trụ vững. Huyết Tủy Trùng lơ lửng trong lõi tinh thạch dường như cảm nhận được con mồi đã dùng thủ đoạn mượn lực từ địa mạch. Đôi mắt rực lửa của nó khẽ híp lại, lộ ra sự giảo hoạt vượt xa yêu thú sơ khai.
Thay vì tiếp tục dùng uy áp vô hình đè bẹp, sinh vật cổ xưa này lập tức thay đổi phương thức công kích. Từ thân hình đỏ rực của nó phóng ra hàng chục sợi tơ máu mỏng tang, dễ dàng xuyên thấu qua lớp tinh thạch phong ấn. Những sợi tơ này không mang theo sức mạnh vật lý mà tỏa ra mùi hôi thối mục nát, nhắm thẳng vào khe hở của trận văn phòng ngự. Huyết Tủy Trùng muốn dùng sát khí ăn mòn linh lực hệ thổ, trực tiếp rút cạn thần hồn kẻ xông vào cấm địa.
Cảm giác nguy hiểm bóp nghẹt buồng phổi, mảng da thịt hóa gỗ trên trán giật liên hồi truyền đến cảnh báo sinh tử. Lâm Mặc không thể nằm im chờ chết, liền nén đau đớn mở to con mắt trái để quan sát quỹ đạo của tơ máu. Tầm nhìn được cường hóa từ cái giá mộc hóa mi tâm giúp hắn nhìn thấu một chi tiết trí mạng. Những sợi tơ tà ác kia hễ uốn lượn gần đến đoạn rễ Tử Trúc đen bóng giữa phòng liền tự động bẻ cong, tựa như vô cùng kiêng kỵ thứ này. Một ý niệm điên cuồng lóe lên trong đầu vị Trưởng lão Dược Viên.
"Nếu ngươi đã thèm khát huyết nhục, vậy thì cắn nuốt thứ này xem."
Lâm Mặc khẽ gầm lên trong cổ họng, chủ động triệt tiêu một góc màng sáng phòng ngự bên cánh tay trái. Cùng lúc đó, hắn móc ra chiếc chìa khóa đồng xanh rỉ sét nhặt được từ thạch thất trước, hất mạnh về phía đoạn rễ hóa thạch. Hành động tự hủy lớp vỏ bảo vệ lập tức thu hút sự chú ý của đàn tơ máu. Chúng chuyển hướng xúm lại, lao vút vào khoảng trống phòng ngự vừa mở ra hòng khoan thẳng vào cánh tay hắn.
Tuy nhiên, ngay khi tơ máu chuẩn bị chạm vào da thịt, Huyết Tủy Trùng bỗng nhiên phát ra một tiếng rít chói tai. Đôi mắt rực lửa của nó lóe lên sự kinh hãi khi nhận ra khí tức tỏa ra từ chiếc chìa khóa đồng đang bay trên không trung. Sinh vật cổ xưa lập tức biết mình đã trúng kế điệu hổ ly sơn của tên tu sĩ nhân loại. Nó điên cuồng thu hồi tơ máu, chuyển toàn bộ lực lượng hóa thành một tấm lưới đỏ rực, liều mạng bao phủ lấy chiếc chìa khóa trước khi vật kia chạm vào rễ cây.
Đã quá muộn để vãn hồi. Lâm Mặc dồn chút thần thức cuối cùng, cưỡng ép kích nổ một tấm Tật Ảnh Phù dán sẵn trên cán chìa khóa. Lực đẩy từ luồng gió lốc gia tốc vật phẩm bằng đồng lao vút đi, tàn nhẫn xé toạc tấm lưới tơ máu vừa mới thành hình. Chiếc chìa khóa rỉ sét va chạm nảy lửa với bề mặt đoạn rễ Tử Trúc đen bóng. Một tiếng ngân thanh thúy vang dội, đánh thức luồng cấm chế thượng cổ đang ngủ say dưới nền thạch thất.
Trận văn màu tím sẫm từ đoạn rễ cây bùng nổ, lan tỏa theo hình mạng nhện khắp không gian lục giác. Khí tức của chìa khóa đồng hoàn toàn tương thích với trận pháp do Lâm gia tổ tiên để lại. Luồng sáng tím uy nghiêm mang theo mộc thuộc tính tinh thuần, hung hăng càn quét qua mọi ngóc ngách. Tơ máu của Huyết Tủy Trùng chạm vào ánh sáng tím liền bốc khói xèo xèo, đứt đoạn từng khúc rồi hóa thành vũng bùn lầy nhơ nhuốc.
Để đổi lấy khoảnh khắc lật ngược thế cờ này, Lâm Mặc phải trả một cái giá cực kỳ thảm liệt. Việc cưỡng ép phân tâm điều khiển Tật Ảnh Phù trong lúc chống đỡ uy áp khiến thần thức của hắn vượt quá giới hạn chịu đựng. Con mắt trái của hắn nhói lên một cơn đau xé rách, đồng tử nhanh chóng mất đi tiêu cự và chuyển sang màu xám đục giống hệt tảng đá vô tri. Hắn đã vĩnh viễn mất đi thị lực bên mắt này, đổi lại là việc kích hoạt thành công trận pháp phòng ngự cốt lõi.
Huyết Tủy Trùng rít gào phẫn nộ, thân thể co rút lại bên trong khối tinh thạch khi bị ánh sáng tím chèn ép. Từ trong vũng bùn lầy do tơ máu tan chảy, một mảnh vảy màu đen nhánh chậm rãi trồi lên. Mảnh vảy này tỏa ra khí tức yêu tà hoàn toàn trái ngược với Huyết Tủy Trùng, mặt trên có khắc một đồ đằng hình trăng khuyết quen thuộc. Lâm Mặc ôm lấy con mắt mù lòa, nhịp thở đứt quãng, nhưng tâm trí lại dấy lên một cơn sóng thần kinh hãi khi nhận ra lai lịch của vật chứng kia.
Lực đẩy từ luồng linh khí bạo phát xé toạc màng lưới đỏ rực, ép chiếc chìa khóa đồng đập mạnh vào đoạn rễ Tử Trúc. Một tiếng boong trầm đục vang lên tựa như chuông đồng cổ tự gõ nhịp. Lớp vỏ hóa thạch đen bóng trên thân rễ bỗng nhiên rạn nứt thành vô số đường vân hình mạng nhện. Từ trong những khe nứt, một luồng ánh sáng tím nhạt mang theo sinh cơ thuần túy trào ra, trực tiếp nuốt chửng lớp rỉ sét trên chiếc chìa khóa. Âm vang của kim loại và gỗ mộc va chạm tạo thành một gợn sóng nhạt lan tỏa khắp thạch thất chật hẹp.
Huyết Tủy Trùng ngay lập tức cảm nhận được mối nguy cơ ngập đầu. Nó lập tức thu hồi luồng uy áp đang đè nặng lên không gian, dứt khoát từ bỏ việc nghiền nát tên tu sĩ Luyện Khí kỳ yếu ớt. Đôi mắt rực lửa của hung vật lóe lên tia tàn độc, bộc lộ trí tuệ không hề thua kém nhân loại. Nó há cái miệng lởm chởm răng cưa, phun ra một dải lụa máu đặc sệt mùi tanh tưởi. Dải lụa này không đánh về phía Lâm Mặc mà uốn lượn như linh xà, quấn chặt lấy đoạn rễ Tử Trúc nhằm phong ấn sự dung hợp của vật phẩm.
Lâm Mặc nấp dưới lớp màng bảo vệ màu nâu sẫm, khóe miệng giật giật. Khóe mắt hắn liếc nhìn quỹ đạo của dải lụa máu, thầm nghĩ trong lòng.
Súc sinh chung quy vẫn là súc sinh, dẫu có linh trí cũng không cưỡng lại được bản năng bảo vệ lãnh địa.
Hắn đã tính toán vứt bỏ chìa khóa đồng làm mồi nhử, đợi đúng khoảnh khắc con trùng độc này dời đi lực chú ý. Bàn tay phải thò vào trong tay áo, dứt khoát bóp nát một viên Tụ Khí Đan hạ phẩm. Mượn chút linh lực bạo phát trong thời gian ngắn, hắn ném ra một mặt trận kỳ xám xịt đã sứt mẻ góc cạnh. Trận kỳ mang theo tiếng rít xé gió, cắm phập xuống nền đá, vừa vặn nằm trên đường đi của dải lụa máu hung hãn.
Vật phẩm này chính là Dẫn Linh Kỳ tàn tạ hắn thu được từ thi thể lão tà tu lúc trước. Nó không có lực sát thương, nhưng lại mang đặc tính hấp thu và đảo ngược trận nhãn trong phạm vi hẹp. Dải lụa máu mang theo uế khí vừa quét qua trận kỳ liền trở thành mồi lửa kích phát tàn trận hệ thổ đang ẩn giấu dưới nền thạch thất. Việc này đồng nghĩa với việc rút củi đáy nồi. Lớp màng bảo vệ Hậu Thổ Trấn Trận Phù bao bọc quanh Lâm Mặc đột ngột nổ tung do mất đi trận nhãn chống đỡ. Toàn bộ linh khí hệ thổ bị Dẫn Linh Kỳ hút cạn, cấu kết cùng bùn đất hóa thành một mũi giáo đá thô kệch đâm ngược lên không trung.
Âm thanh va chạm giữa lụa máu và giáo đá không phát ra tiếng nổ lớn mà tạo thành một đợt sóng âm vặn vẹo không gian. Lâm Mặc đã mất đi phù lục bảo hộ, hoàn toàn không kịp thối lui che chắn. Màng nhĩ tai trái của hắn truyền đến một tiếng sụp vỡ khô khốc do áp lực sóng âm đè nén. Máu tươi đen đặc ứa ra từ lỗ tai, mang theo cảm giác ù đặc vĩnh viễn tước đi thính giác một bên của hắn. Sự hy sinh thảm liệt này lập tức đổi lấy kết quả thực tế. Mũi giáo đá đã thành công chệch hướng dải lụa máu khỏi chiếc chìa khóa đồng đúng một tấc.
Lợi dụng khe hở sinh tử vừa được tạo ra, chiếc chìa khóa đồng triệt để khảm sâu vào một lỗ khuyết trên thân rễ Tử Trúc. Một cỗ chấn động kỳ lạ mang theo tuế nguyệt khí tức truyền khắp thạch thất lục giác. Từ vị trí tiếp xúc, một trận đồ cỡ nhỏ hình cành trúc vươn lá hiện lên, tỏa ra hào quang rực rỡ xua tan hắc ám. Huyết Tủy Trùng rít lên một tiếng chói tai, mảng tinh thạch bao bọc quanh thân thể nó bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt sâu hoắm.
Tuy nhiên, cục diện không hề nghiêng về phía an toàn như dự tính. Trận đồ cổ xưa vừa khởi động lại điên cuồng rút lấy linh khí từ môi trường xung quanh để duy trì vận hành. Thạch thất vốn dĩ đã cạn kiệt địa mạch nay bắt đầu sụp đổ từ trên trần, từng tảng đá lớn rơi rụng ầm ầm. Huyết Tủy Trùng nhận ra không thể phá hủy trận đồ bảo vệ rễ cây liền lập tức thay đổi chiến thuật. Nó mượn lực từ mảng tinh thạch đang vỡ vụn, ép ra ba giọt tinh huyết thiêu đốt, hóa thành một mũi tên máu khóa chặt khí cơ lao thẳng về phía Lâm Mặc đang mất đi toàn bộ phòng ngự.
Cơn đau buốt óc xé rách màng nhĩ trái tựa như hàng vạn mũi kim đâm chọc thẳng vào thức hải. Âm thanh vỡ nát của màng bảo hộ Hậu Thổ vừa dứt, một tiếng rít bén nhọn mang theo sát ý ngút ngàn của Huyết Tủy Trùng đã xuyên thủng tầng tầng không khí. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, cưỡng ép bản thân duy trì một tia tỉnh táo cuối cùng. Hắn thô bạo vung cùi chỏ phải đập mạnh vào vách đá bên cạnh, mượn lực phản chấn lăn vòng sang góc khuất hẹp nhất của thạch thất. Ngay vị trí hắn vừa nằm, ba sợi lụa máu đỏ thẫm đâm sầm xuống, đục thủng nền đá lục giác kiên cố thành ba cái hố sâu hoắm tỏa ra làn khói xèo xèo mang theo mùi tanh tưởi.
Ngay lúc này, dị tượng từ chính giữa căn phòng bùng nổ dữ dội. Đoạn rễ Tử Trúc đen bóng như bị kích thích bởi sát khí, điên cuồng vặn vẹo thân mình. Vô số sợi rễ con li ti chui rúc vào từng khe hở siêu nhỏ của chiếc chìa khóa đồng. Lớp rỉ sét màu xanh lục xám bám trên bề mặt vỡ lả tả, lập tức bị cội trúc cổ xưa hút cạn không chừa lại một mảnh vụn. Chìa khóa nguyên bản dần tháo lớp ngụy trang, lộ ra hình dáng thật sự là một mảnh ngọc giản hình lá trúc đúc bằng đồng đỏ. Lõi đồng vừa hiển lộ, một cỗ mộc linh khí tinh thuần pha lẫn ý niệm sát phạt viễn cổ ầm ầm khuếch tán, trực tiếp va chạm nảy lửa với huyết quang của con trùng độc.
Lâm Mặc biết rõ nán lại thêm nửa nhịp thở chắc chắn sẽ thịt nát xương tan. Hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, dứt khoát rút ra ba cây trận kỳ Tụ Linh đã gãy mất một nửa cán. Không dùng chúng để thiết lập màn chắn phòng ngự vô dụng, hắn cắm phập ba cây cờ tàn tạ vào ba mắt trận hỏng trên vách tường lục giác, tạo thành một thế dẫn dòng linh khí thô sơ. Kế hoạch của hắn vô cùng điên rồ, chính là mượn áp lực khổng lồ từ vụ va chạm giữa lụa máu và mộc linh khí để phá vỡ điểm yếu nhất trên vách đá phía sau lưng.
Huyết Tủy Trùng vốn chỉ là yêu vật hành động theo bản năng, nhưng tuế nguyệt vạn năm phong ấn đã bồi dưỡng cho nó một tia giảo hoạt tàn độc. Đôi mắt rực lửa của nó lóe lên sự phẫn nộ khi thần thức nhạy bén nhận ra luồng linh khí trong phòng đang bị kẻ sâu kiến âm thầm đổi hướng. Nhận ra mưu đồ mượn lực đả lực, nó lập tức thu hồi mười mấy sợi lụa máu đang bủa vây cội trúc, bện xoắn chúng lại thành một mũi khoan đỏ rực. Thay vì tiếp tục giằng co lãnh địa với rễ trúc, mũi khoan máu đột ngột đổi hướng xé gió lao thẳng về phía ba cây trận kỳ Lâm Mặc vừa cắm xuống, quyết tâm triệt để đánh nát sinh lộ duy nhất.
Mũi khoan máu lao đến với tốc độ kinh hoàng, ép cho không gian xung quanh vặn vẹo sinh ra từng đợt gợn sóng. Lâm Mặc gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng, tay phải quyết đoán bóp nát khối linh thạch trung phẩm hệ hỏa duy nhất còn sót lại trong tay áo. Hắn dồn toàn bộ hỏa linh khí cuồng bạo chưa qua tinh lọc tống thẳng vào hệ thống trận kỳ hệ mộc. Sự tương khắc ngũ hành ngang ngược tạo ra một vụ nổ linh mạch quy mô nhỏ ngay tại vách đá. Sóng xung kích khủng khiếp hất văng mũi khoan máu chệch đi nửa tấc, khiến đòn chí mạng chỉ sượt qua vai áo hắn rồi ghim thẳng vào nền đá câm lặng.
Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép kíp nổ ngũ hành lập tức giáng xuống. Toàn bộ phần da thịt từ bàn tay đến tận khuỷu tay trái của Lâm Mặc nháy mắt xám ngoét. Huyết khí và sinh cơ ở cánh tay này bị linh khí hỗn loạn rút cạn sạch sẽ, bề mặt da khô quắt lại như vỏ cây chết, triệt để mất đi tri giác. Dù không tổn thương căn cơ, nhưng phế đi một cánh tay trong tình cảnh này chẳng khác nào bị tước đi một nửa sức chiến đấu.
Vách đá lục giác vốn đã rạn nứt, nay không chịu nổi dư chấn từ mũi khoan máu và vụ nổ linh mạch, ầm ầm sụp đổ. Một kẽ hở không gian tối đen như mực vỡ toác ra, tỏa ra thứ mùi hương ngai ngái của tử khí ngàn năm. Cùng lúc đó, mảnh ngọc giản lá trúc bằng đồng đỏ giữa phòng bỗng nhiên rung lên bần bật, trích xuất ra một đoạn trận văn vàng kim ghim chặt vào ngực áo Lâm Mặc. Lực kéo từ đoạn trận văn mạnh đến mức lôi xệch cả thân thể tàn tạ của hắn lao thẳng vào kẽ hở không gian vừa thành hình.
Thế nhưng, ngay trước khi bóng tối của không gian dịch chuyển triệt để nuốt chửng tầm nhìn, Lâm Mặc lạnh toát sống lưng. Hắn rõ ràng nhìn thấy Huyết Tủy Trùng đã tách ra một giọt máu đen ngòm, mang theo nguyền rủa vô hình không tiếng động bám chặt vào vạt áo của hắn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.