Chương 121: Cánh Tay Phải
Đăng: 21/07/2026 19:26
3,599 từ
3 lượt đọc
Sợi chỉ đen vô thanh vô tức trượt đi trong bóng tối, mỏng manh đến mức luồng linh khí cuồng bạo xung quanh cũng không thể làm nó chệch hướng. Hồn Sát Châm thứ tư này vốn là đòn sát thủ lão tà tu giấu kỹ nhất, chuyên dùng để cắn nuốt tàn hồn của tu sĩ. Lúc này, hai tai Lâm Mặc đã hoàn toàn điếc đặc, thế giới xung quanh chỉ còn là một mớ âm thanh ong ong hỗn loạn. Thần thức của hắn giống như một vũng nước đọng sau khi tự bạo pháp khí, mất đi khả năng cảnh báo nguy hiểm.
Mũi kim tà môn nhắm thẳng vào ấn đường của nam thanh niên, mang theo sát cơ lạnh lẽo xuyên thấu lớp bụi mù. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc mũi kim chỉ còn cách mi tâm nửa tấc, khóe môi Lâm Mặc khẽ nhếch lên một nẻo vặn vẹo. Hắn căn bản không dùng thần thức để nhìn, mà mượn sự liên kết yếu ớt còn sót lại giữa lòng bàn chân và tàn tích trận pháp Thổ thuộc tính. Nhiệt độ của luồng tà khí làm lớp cát dưới chân hắn rung lên một nhịp cực kỳ vi diệu.
Cánh tay phải đã mộc hóa cứng đơ của hắn đột ngột nâng lên, không phải để đỡ đòn, mà cắm phập xuống lớp rễ Tử Trúc đang trồi lên mặt đất.
Một tiếng rắc khô khốc vang lên, một mảng rễ cây to bằng bắp đùi mang theo linh khí hệ Mộc nồng đậm dựng đứng lên ngay trước mặt hắn. Hồn Sát Châm đâm sầm vào lớp rễ cứng như tinh thiết, phát ra một tiếng rít the thé như quỷ khóc. Lâm Mặc đã cố tình buông lỏng phòng bị, dùng chính sinh mạng mình làm mồi nhử để ép tà vật này phải lộ diện ở khoảng cách gần nhất, nơi nó không thể gia tốc tẩu thoát.
Lão tà tu đứng trên miệng hố sụt lún, đồng tử co rút lại khi nhận ra bản thân đã sập bẫy tâm lý của một tên Luyện Khí kỳ. Lão lập tức biến ảo thủ ấn, mười ngón tay gầy guộc đan vào nhau tạo thành một cái ấn kết quỷ dị.
Ngu xuẩn!
Lão khàn giọng quát lên, âm thanh khàn đục mang theo linh lực chấn động truyền thẳng vào não hải đối phương.
Chiến thuật của lão thay đổi chớp nhoáng, không cố dùng sức đâm thủng rễ cây nữa. Mũi kim đen nhánh tức thì tan chảy, hóa thành một làn sương mù hắc ám mang theo kịch độc ăn mòn thần hồn, lách qua những khe hở của rễ Tử Trúc để tràn vào mặt Lâm Mặc. Sương đen đi tới đâu, lớp vỏ rễ cây lập tức chuyển sang màu xám xịt, sinh cơ bị tước đoạt sạch sẽ.
Sự biến hóa này nằm ngoài dự tính ban đầu của Lâm Mặc, nhưng hắn không hề hoảng loạn. Bàn tay trái còn nguyên vẹn của hắn lật nhẹ, một tấm bùa chú màu lam nhạt đã được kẹp sẵn giữa hai ngón tay từ lúc nào. Đây không phải là phù lục công kích, mà là Tịnh Thủy Tẩy Trần Phù cấp một thượng phẩm, thứ vốn chỉ dùng để thanh tẩy chướng khí trong Dược Viên.
Lâm Mặc cắn răng bóp nát tấm bùa, đồng thời kích động tàn dư hỏa khí từ vụ nổ trận bàn khi nãy.
Thủy linh khí thanh khiết vừa xuất hiện liền bị nhiệt lượng cực cao bốc hơi thành một màn sương trắng xóa mang theo nhiệt độ kinh người. Sương trắng nóng bỏng mang theo thuộc tính thanh tẩy chạm trán trực diện với sương đen tà ác. Hai luồng sức mạnh giằng co, tạo ra những tiếng xèo xèo chói tai. Màn sương trắng đóng vai trò như một tấm lưới lọc khổng lồ, gắt gao giam cầm tà khí, không cho chúng tiến thêm nửa bước vào thức hải của hắn.
Ngay lúc hai bên đang giằng co kịch liệt, một dị biến khác lại nổi lên. Con quái vật bùn lầy ở dưới đáy hố rốt cuộc đã chạm được vào phần rễ phụ đứt lìa của gốc Tử Trúc ngàn năm. Ba giọt Tử Trúc Linh Dịch màu tím nhạt tỏa hương thơm ngát chuẩn bị rơi xuống bùn dơ. Lão tà tu thấy cảnh này, ánh mắt lóe lên sự tham lam tột độ, một tay vẫn duy trì sương đen ép Lâm Mặc, tay kia vội vã rút ra một dải lụa đỏ quấn lấy một đầu rễ cây định kéo mạnh về phía mình.
Đứng trước nguy cơ mất trắng linh dược gia tộc, Lâm Mặc đưa ra quyết định tàn nhẫn nhất. Hắn không thu hồi linh lực để phòng ngự, mà dồn toàn bộ tàn lực vào chiếc Ngọc Giáp Hoàn đang đeo trên ngón tay cái bên trái. Pháp khí phòng ngự duy nhất còn lại của hắn phát ra ánh sáng chói lóa rồi nổ tung thành hàng trăm mảnh vỡ vụn.
Sóng xung kích từ vụ nổ pháp khí trực tiếp thổi bay hoàn toàn làn sương đen tà ác, đồng thời cắt đứt mối liên hệ thần thức của lão tà tu với Hồn Sát Châm thứ tư. Thế nhưng, cái giá phải trả là cực kỳ thảm liệt. Gần hai mươi mảnh ngọc vỡ mang theo linh lực sắc bén găm ngập vào bả vai và xương quai xanh bên trái của Lâm Mặc. Cơn đau nhức buốt tận xương tủy ập đến, nửa thân trên bên trái của hắn lập tức tê liệt, mất hoàn toàn khả năng cử động tay trái.
Lão tà tu lảo đảo lùi lại nửa bước, sắc mặt trắng bệch vì thần thức bị cắn trả khi tà bảo bị hủy. Đôi mắt lão nhìn chằm chằm vào nam thanh niên đang đứng rũ rượi nhưng thế đứng vẫn vững như bàn thạch. Việc đánh mất mũi kim cuối cùng khiến thế công tuyệt sát của lão hoàn toàn phá sản, trong khi ba giọt linh dịch kia vẫn đang chênh vênh giữa ranh giới của sự hủy diệt, chuẩn bị tuột khỏi lớp rễ đứt gãy.
Làn sương đen đặc quánh mang theo mùi hôi thối của tử thi phả thẳng vào mặt Lâm Mặc, ăn mòn lớp linh lực bảo hộ mỏng manh ngoài da hắn phát ra những tiếng xèo xèo rợn người. Ngay tại khoảnh khắc ranh giới sinh tử, ngón cái bàn tay trái của hắn miết mạnh lên mặt giấy vàng nhạt của Tịnh Thủy Tẩy Trần Phù. Thay vì dùng thần thức vốn đã cạn kiệt, hắn điên cuồng rút lấy mộc khí từ cánh tay phải đang bị mộc hóa, truyền ngược qua tâm mạch để tràn vào tấm bùa. Quá trình chuyển hóa dị thường này khiến lồng ngực hắn quặn thắt, một mảnh vảy gỗ sần sùi đâm chọc qua lớp da vai rỉ máu.
Tấm bùa bậc hai lập tức bùng lên một quầng sáng màu lam nhạt, ngưng tụ hơi ẩm trong không khí thành một bức tường nước trong vắt chặn đứng luồng sương độc. Nước vốn khắc chế tà hỏa, nhưng sương đen của lão tà tu lại mang theo âm hàn thấu xương của oán linh. Hai luồng sức mạnh va chạm mãnh liệt, khiến bức tường nước nhanh chóng xuất hiện những mảng băng đen ngòm lan rộng. Lớp băng giá men theo luồng linh lực bám dọc lên cánh tay trái của Lâm Mặc, đóng băng từng thớ cơ và mạch máu, khiến vùng da thịt từ ngón tay đến cổ tay hắn xám ngắt như xác chết.
Đây chính là cái giá tàn khốc hắn đã dự liệu khi dùng thân thể Luyện Khí cưỡng ép khống chế tà vật cấp cao. Thế nhưng, bức tường nước đang đóng băng không phải để phòng ngự, mà là một lồng giam tạm thời. Khi làn sương đen bị hàn khí ngưng kết, nó mất đi khả năng duy trì hình thái hư ảo, buộc phải ngưng tụ ngược lại thành thực thể. Ngay giây phút mũi kim đen nhánh vừa hiện hình kẹt cứng giữa tảng băng, Lâm Mặc gầm lên một tiếng khô khốc trong cổ họng, điên cuồng xoay cổ tay trái hòng bẻ gãy pháp bảo của kẻ thù.
Lão tà tu đứng trên miệng hố sụt lún lập tức biến sắc. Lão nhận ra bản thân đã bị lừa. Tên tiểu bối Lâm gia dùng bùa hệ Thủy không phải để gột rửa độc tính, mà mượn sự chênh lệch thuộc tính kết hợp với âm khí của chính lão để ép Hồn Sát Châm đóng băng. Việc này nhắm thẳng vào việc cắt đứt hoàn toàn liên kết thần hồn mỏng manh giữa lão và mũi châm thứ tư ở cự ly xa.
Lão phu khinh địch rồi, nhưng ngươi nghĩ phế được một cây châm tàn tạ thì có thể lật bàn sao?
Lão già quyết đoán gầm lên, trực tiếp chặt đứt một tia thần thức đang bám trên Hồn Sát Châm, mặc kệ cơn đau xé rách não hải. Chiến thuật của lão thay đổi chớp nhoáng. Bàn tay gầy guộc vỗ mạnh lên chiếc túi trữ vật bên hông, lôi ra một lá cờ xám xịt rách nát thêu hình đầu lâu. Lão cắn nát đầu ngón tay, dùng tinh huyết vẽ một đạo phù văn vặn vẹo lên mặt cờ rồi cắm phập cán cờ xuống vùng đất đã bị sụt lún.
Trận kỳ bùng lên âm khí mù mịt, không thèm tấn công Lâm Mặc mà trực tiếp câu thông với bàn tay bùn lầy khổng lồ dưới đáy hố. Sự thay đổi mục tiêu này đánh trúng vào điểm yếu chí mạng của Lâm gia: bảo vệ linh mạch. Bàn tay bùn lầy nhận được âm khí tiếp tế liền phình to gấp đôi, năm ngón tay thô ráp bấu chặt lấy lớp đá ngầm, hung hăng kéo đứt đoạn rễ Tử Trúc đang chứa ba giọt linh dịch.
Tiếng đứt gãy của linh mạch vang lên rắc rắc như xé nát ruột gan. Tảng băng chứa Hồn Sát Châm trên tay Lâm Mặc cũng vì chấn động dữ dội từ địa tầng mà nứt toác. Cánh tay trái của hắn hoàn toàn mất đi cảm giác, gân cốt bị hàn độc xâm nhập phong bế, chỉ có thể trơ mắt nhìn mũi kim tà môn rơi phịch xuống lớp bùn nhão dưới chân. Cái giá của việc khóa chặt tà bảo là một cánh tay trái tạm thời tê liệt, cộng thêm đoạn rễ Tử Trúc quý giá đã lọt vào tay kẻ địch.
Thế nhưng, mũi kim vừa chạm đất liền bị bùn lầy nuốt chửng, tạo ra một phản ứng dây chuyền nằm ngoài dự tính của cả hai. Nó vô tình đóng vai trò như một cái chốt dẫn đạo, phá vỡ lớp ngụy trang cuối cùng của cấm địa. Lớp bùn nhão xám xịt đột nhiên sủi bọt ùng ục, nhả ra những luồng khí tức Thổ thuộc tính tinh thuần đến mức làm không gian xung quanh vặn vẹo.
Lâm Mặc cắn chặt răng chịu đựng cơn đau buốt tận tủy, con mắt còn lại ghim chặt vào vệt sáng màu vàng nghệ vừa lóe lên dưới lớp bùn sâu. Lão tà tu trên miệng hố dường như cũng nhìn thấy thứ đó. Nhịp thở của lão đột ngột trở nên dồn dập, sự tham lam điên cuồng nháy mắt đã che mờ cả sát ý ban đầu, gạt phăng đi ý định bóp chết tên tiểu bối Luyện Khí.
Sương đen tràn qua khe hở của lớp rễ, tản ra thứ mùi tanh tưởi cắn nuốt sinh khí. Lâm Mặc không thể lùi, phía sau lưng hắn đã là vách hố sụt lún ngập tràn sát khí tàn dư. Hắn dứt khoát vung cánh tay trái đã hóa gỗ sần sùi cản thẳng vào giữa luồng khói độc. Lớp sương đen như đỉa đói đánh hơi thấy linh lực, lập tức bu bám lấy bề mặt vỏ cây, điên cuồng ăn mòn vào tận tủy xương.
Thế nhưng, đây chính là nước cờ hiểm mà Lâm Mặc đã tính sẵn trong đầu. Cánh tay mộc hóa vốn đã chết lặng, kinh mạch bên trong sớm bị tà hỏa thiêu rụi từ trước, hoàn toàn không còn liên kết với thức hải. Hắn mượn cớ phòng ngự để ép luồng sương độc dồn toàn bộ lực lượng tàn phá một phế phẩm. Ngay khi sương đen ngưng tụ lại thành hình thù mũi kim mờ ảo định xuyên thủng cánh tay, tay phải Lâm Mặc vung lên, dán chặt một tấm Thanh Mộc Trấn Tà Phù cấp một thượng phẩm lên chính bắp tay trái của mình.
Phù văn lóe sáng, bộc phát ra một lồng giam linh lực hệ Mộc hình lục giác. Những sợi chỉ xanh biếc đan chéo nhau, gắt gao nhốt chặt tàn thể của Hồn Sát Châm vào bên trong khúc gỗ mục. Tiếng xèo xèo vang lên khi trận văn của bùa chú va chạm với tà khí, khóa chết đường lui của món ác bảo.
Lão tà tu đứng trên miệng hố sững sờ trong chốc lát, thần hồn truyền đến cảm giác đau nhói do mất đi liên hệ với pháp bảo bản mệnh. Lão không ngờ một tên Luyện Khí kỳ lại tàn nhẫn đến mức dùng chính nhục thân tàn phế làm vật chứa phong ấn tà vật.
"Dùng tay phế nhốt bảo vật của ta? Tiểu súc sinh, để xem ngươi còn giãy giụa được bao lâu!"
Lão gầm lên một tiếng khàn đục, quyết đoán tự chặt đứt luồng thần thức kết nối với mũi kim. Chiến thuật đánh lén thất bại, lão lập tức chuyển sang cường công để lật lại thế cờ. Bàn tay gầy guộc thò vào túi trữ vật, lôi ra một lá cờ nhỏ xích sắc, trên mặt cờ thêu hình một cái sọ người đang rỉ máu. Đây chính là Huyết Lâu Phiên, ác bài tàn độc nhất mà lão phải dùng tinh huyết uẩn dưỡng suốt hai mươi năm.
Lão tà tu vung tay, cắm phập cán cờ xuống lớp đất đá trên miệng hố, miệng lẩm nhẩm chú ngữ u ám. Mặt cờ phấp phới đón gió, từng luồng hắc khí cuồn cuộn tuôn ra, hóa thành ba cái đầu lâu khổng lồ bằng sương mù gào thét lao thẳng xuống đáy hố. Sát trận vừa hình thành, không khí xung quanh lập tức bị rút cạn, áp lực nặng nề ép mặt đất dưới chân Lâm Mặc nứt nẻ thêm mấy phần.
Linh mạch sơ cấp của Tử Trúc Lĩnh vốn đã suy yếu, nay lại bị tà trận ăn mòn, phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào dưới lòng đất. Những gốc linh dược thượng phẩm trồng quanh miệng hố lấy mắt thường có thể thấy được đang héo rũ, tinh hoa thảo mộc bị ép trích xuất ra để nuôi dưỡng mặt cờ.
Ba cái đầu lâu tà ác xếp thành thế tam tài, khóa chặt mọi góc né tránh của thanh niên họ Lâm. Lâm Mặc hiểu rõ, nếu để tà trận này hoàn toàn cắm rễ vào địa mạch, toàn bộ Dược Viên sẽ hóa thành vùng đất chết, gốc rễ gia tộc coi như triệt để đứt đoạn. Hắn cắn răng, không chút do dự dùng tay phải bẻ gãy một đoạn rễ Tử Trúc mang theo linh dịch xông lên.
Mộc linh khí thuần khiết từ đoạn rễ vừa chạm vào đầu lâu sương mù, lập tức tạo ra một trận bạo liệt chói tai. Ánh sáng xanh lam của Tử Trúc Linh Dịch tạm thời xua tan hắc khí, làm chậm lại thế công của sát trận trong một nhịp thở ngắn ngủi. Nhưng sự chênh lệch về cảnh giới và uy năng của tà trận không thể lấp đầy chỉ bằng một đoạn rễ cây.
Khúc tay trái mộc hóa của Lâm Mặc dưới áp lực ép xuống của tà trận và sức công phá từ phong ấn bên trong rốt cuộc không chịu nổi. Khúc gỗ tàn phế nổ tung thành hàng ngàn mảnh vụn đen ngòm. Dăm gỗ sắc nhọn mang theo kịch độc của Hồn Sát Châm găm tơi bời vào nửa
Ba cái đầu lâu hắc khí từ Huyết Lâu Phiên mang theo mùi hôi thối nồng nặc lao vút xuống đáy hố. Sát uy ép xuống khiến mười mấy gốc Bích Huyết Thảo mọc quanh mép trận đồ rũ rượi, phiến lá rạn nứt rỉ ra dịch xanh nhạt. Bàn tay trái của Lâm Mặc lúc này đã hoàn toàn tê dại vì phải gồng mình phong ấn luồng tà khí từ Hồn Sát Châm. Hắn chỉ còn lại cánh tay phải đang trong trạng thái mộc hóa cứng đơ, cử động vô cùng chậm chạp trước thế công dồn dập của đối thủ.
Giữa ranh giới sinh tử, ánh mắt Lâm Mặc lóe lên một tia tàn độc. Hắn không hề ngẩng đầu nhìn ba cái đầu lâu đang giáng xuống, cũng không giơ tay phòng ngự. Thay vào đó, thanh niên dồn toàn bộ sức lực còn lại vào cánh tay phải, đấm mạnh xuống dải đất trồng Bích Huyết Thảo đang thoi thóp. Một tấm Thanh Mộc Tụ Linh Phù giấu sẵn trong lòng bàn tay vỡ vụn, hóa thành một luồng thanh quang chui tọt vào lòng đất.
Mộc linh nghịch chuyển, tế thảo hồi mạch.
Lâm Mặc lẩm bẩm trong miệng, không dùng phù lục để cứu linh dược, mà tàn nhẫn rút cạn sinh cơ của chúng. Mười mấy gốc Bích Huyết Thảo trăm năm tuổi nháy mắt héo rũ, hóa thành tro bụi. Cái giá phải trả là sự bốc hơi của hàng trăm khối linh thạch, một tổn thất khổng lồ đối với Lâm gia lúc này. Bù lại, lượng Mộc linh khí tinh thuần vừa bị vắt kiệt lập tức ngưng tụ thành một vách ngăn màu xanh biếc, bao bọc lấy phần rễ chính của gốc Tử Trúc.
Đứng trên mép hố, lão tà tu trợn trừng hai mắt, nếp nhăn trên mặt giật liên hồi. Lão nhận ra tên tiểu bối này căn bản không định đỡ đòn, mà đang dồn linh khí bảo vệ trận tâm để kích nổ toàn bộ đoạn linh mạch dưới đáy hố. Lão khàn giọng rít lên một tiếng chói tai, mười ngón tay lập tức biến ảo pháp quyết. Chiến thuật cường công chớp nhoáng bị hủy bỏ, ba cái đầu lâu đang lao xuống đột ngột tản ra ba góc, cắm phập hàm răng lởm chởm vào vách đất để phong tỏa Mộc linh khí, ngăn chặn vụ nổ địa mạch.
Ngay khoảnh khắc đầu lâu chuyển từ công sang thủ, vách ngăn thanh quang hung hăng va chạm với huyết khí ăn mòn. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, không để bật ra tiếng kêu đau đớn. Việc cưỡng ép điều động lượng linh khí cuồng bạo đi qua cánh tay mộc hóa đã vượt quá giới hạn chịu đựng của thân thể. Lớp da dẻ sần sùi như vỏ cây trên tay phải hắn nứt toác, từng mảnh gỗ vụn bắn ra tung tóe để lộ phần xương trắng hếu bên trong. Cánh tay này tạm thời mất đi tri giác, rủ xuống vô lực.
Thế nhưng, khóe môi nhợt nhạt của Lâm Mặc lại nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Lão tà tu đã sập bẫy. Việc ép ba cái đầu lâu tản ra phong tỏa vách hố chính là mục đích thực sự của hắn, để lại một khoảng trống tử huyệt ngay chính giữa đáy hố. Mũi chân phải của Lâm Mặc dậm mạnh lên một tảng đá xám xịt nằm lăn lóc vướng víu, thứ mà từ đầu trận chiến đến giờ không ai chú ý. Đó mới là trận nhãn thực sự của khốn trận Thổ thuộc tính.
Một tiếng nứt gãy kinh hồn vang lên từ sâu thẳm trong lòng đất. Lớp đất đá dưới chân ba cái đầu lâu đột ngột sụp đổ hoàn toàn, kéo theo cả mảng linh mạch vỡ nát rơi xuống một không gian hắc ám vô tận vừa lộ diện. Từ trong vực sâu tăm tối ấy, một cỗ chướng khí màu tím sậm cuồn cuộn dâng lên, mang theo uy áp cổ xưa vượt xa cảnh giới Trúc Cơ. Trong màn sương độc, một đoạn rễ cây khô khốc to bằng cột đình, lấp lánh ánh kim loại tím ngòm đột ngột vươn ra.
Đoạn rễ quỷ dị vung lên với tốc độ xé rách không gian, cuốn chặt lấy một cái đầu lâu huyết sắc rồi bóp nát bấy chỉ trong chớp mắt. Lão tà tu trên miệng hố rú lên thảm thiết, thất khiếu trào máu đen do pháp bảo bản mệnh bị hủy diệt tàn bạo. Còn Lâm Mặc ngã ngửa ra sau, hô hấp ngưng trệ khi nhận ra cỗ uy áp từ đoạn rễ kia đã ghim chặt lấy luồng sinh cơ yếu ớt của mình. Bí mật chôn vùi dưới cội Tử Trúc ngàn năm đã bị chấn động đánh thức, triệt để lật úp bàn cờ của cả hai kẻ đang tranh đoạt.
Mũi kim tà môn nhắm thẳng vào ấn đường của nam thanh niên, mang theo sát cơ lạnh lẽo xuyên thấu lớp bụi mù. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc mũi kim chỉ còn cách mi tâm nửa tấc, khóe môi Lâm Mặc khẽ nhếch lên một nẻo vặn vẹo. Hắn căn bản không dùng thần thức để nhìn, mà mượn sự liên kết yếu ớt còn sót lại giữa lòng bàn chân và tàn tích trận pháp Thổ thuộc tính. Nhiệt độ của luồng tà khí làm lớp cát dưới chân hắn rung lên một nhịp cực kỳ vi diệu.
Cánh tay phải đã mộc hóa cứng đơ của hắn đột ngột nâng lên, không phải để đỡ đòn, mà cắm phập xuống lớp rễ Tử Trúc đang trồi lên mặt đất.
Một tiếng rắc khô khốc vang lên, một mảng rễ cây to bằng bắp đùi mang theo linh khí hệ Mộc nồng đậm dựng đứng lên ngay trước mặt hắn. Hồn Sát Châm đâm sầm vào lớp rễ cứng như tinh thiết, phát ra một tiếng rít the thé như quỷ khóc. Lâm Mặc đã cố tình buông lỏng phòng bị, dùng chính sinh mạng mình làm mồi nhử để ép tà vật này phải lộ diện ở khoảng cách gần nhất, nơi nó không thể gia tốc tẩu thoát.
Lão tà tu đứng trên miệng hố sụt lún, đồng tử co rút lại khi nhận ra bản thân đã sập bẫy tâm lý của một tên Luyện Khí kỳ. Lão lập tức biến ảo thủ ấn, mười ngón tay gầy guộc đan vào nhau tạo thành một cái ấn kết quỷ dị.
Ngu xuẩn!
Lão khàn giọng quát lên, âm thanh khàn đục mang theo linh lực chấn động truyền thẳng vào não hải đối phương.
Chiến thuật của lão thay đổi chớp nhoáng, không cố dùng sức đâm thủng rễ cây nữa. Mũi kim đen nhánh tức thì tan chảy, hóa thành một làn sương mù hắc ám mang theo kịch độc ăn mòn thần hồn, lách qua những khe hở của rễ Tử Trúc để tràn vào mặt Lâm Mặc. Sương đen đi tới đâu, lớp vỏ rễ cây lập tức chuyển sang màu xám xịt, sinh cơ bị tước đoạt sạch sẽ.
Sự biến hóa này nằm ngoài dự tính ban đầu của Lâm Mặc, nhưng hắn không hề hoảng loạn. Bàn tay trái còn nguyên vẹn của hắn lật nhẹ, một tấm bùa chú màu lam nhạt đã được kẹp sẵn giữa hai ngón tay từ lúc nào. Đây không phải là phù lục công kích, mà là Tịnh Thủy Tẩy Trần Phù cấp một thượng phẩm, thứ vốn chỉ dùng để thanh tẩy chướng khí trong Dược Viên.
Lâm Mặc cắn răng bóp nát tấm bùa, đồng thời kích động tàn dư hỏa khí từ vụ nổ trận bàn khi nãy.
Thủy linh khí thanh khiết vừa xuất hiện liền bị nhiệt lượng cực cao bốc hơi thành một màn sương trắng xóa mang theo nhiệt độ kinh người. Sương trắng nóng bỏng mang theo thuộc tính thanh tẩy chạm trán trực diện với sương đen tà ác. Hai luồng sức mạnh giằng co, tạo ra những tiếng xèo xèo chói tai. Màn sương trắng đóng vai trò như một tấm lưới lọc khổng lồ, gắt gao giam cầm tà khí, không cho chúng tiến thêm nửa bước vào thức hải của hắn.
Ngay lúc hai bên đang giằng co kịch liệt, một dị biến khác lại nổi lên. Con quái vật bùn lầy ở dưới đáy hố rốt cuộc đã chạm được vào phần rễ phụ đứt lìa của gốc Tử Trúc ngàn năm. Ba giọt Tử Trúc Linh Dịch màu tím nhạt tỏa hương thơm ngát chuẩn bị rơi xuống bùn dơ. Lão tà tu thấy cảnh này, ánh mắt lóe lên sự tham lam tột độ, một tay vẫn duy trì sương đen ép Lâm Mặc, tay kia vội vã rút ra một dải lụa đỏ quấn lấy một đầu rễ cây định kéo mạnh về phía mình.
Đứng trước nguy cơ mất trắng linh dược gia tộc, Lâm Mặc đưa ra quyết định tàn nhẫn nhất. Hắn không thu hồi linh lực để phòng ngự, mà dồn toàn bộ tàn lực vào chiếc Ngọc Giáp Hoàn đang đeo trên ngón tay cái bên trái. Pháp khí phòng ngự duy nhất còn lại của hắn phát ra ánh sáng chói lóa rồi nổ tung thành hàng trăm mảnh vỡ vụn.
Sóng xung kích từ vụ nổ pháp khí trực tiếp thổi bay hoàn toàn làn sương đen tà ác, đồng thời cắt đứt mối liên hệ thần thức của lão tà tu với Hồn Sát Châm thứ tư. Thế nhưng, cái giá phải trả là cực kỳ thảm liệt. Gần hai mươi mảnh ngọc vỡ mang theo linh lực sắc bén găm ngập vào bả vai và xương quai xanh bên trái của Lâm Mặc. Cơn đau nhức buốt tận xương tủy ập đến, nửa thân trên bên trái của hắn lập tức tê liệt, mất hoàn toàn khả năng cử động tay trái.
Lão tà tu lảo đảo lùi lại nửa bước, sắc mặt trắng bệch vì thần thức bị cắn trả khi tà bảo bị hủy. Đôi mắt lão nhìn chằm chằm vào nam thanh niên đang đứng rũ rượi nhưng thế đứng vẫn vững như bàn thạch. Việc đánh mất mũi kim cuối cùng khiến thế công tuyệt sát của lão hoàn toàn phá sản, trong khi ba giọt linh dịch kia vẫn đang chênh vênh giữa ranh giới của sự hủy diệt, chuẩn bị tuột khỏi lớp rễ đứt gãy.
Làn sương đen đặc quánh mang theo mùi hôi thối của tử thi phả thẳng vào mặt Lâm Mặc, ăn mòn lớp linh lực bảo hộ mỏng manh ngoài da hắn phát ra những tiếng xèo xèo rợn người. Ngay tại khoảnh khắc ranh giới sinh tử, ngón cái bàn tay trái của hắn miết mạnh lên mặt giấy vàng nhạt của Tịnh Thủy Tẩy Trần Phù. Thay vì dùng thần thức vốn đã cạn kiệt, hắn điên cuồng rút lấy mộc khí từ cánh tay phải đang bị mộc hóa, truyền ngược qua tâm mạch để tràn vào tấm bùa. Quá trình chuyển hóa dị thường này khiến lồng ngực hắn quặn thắt, một mảnh vảy gỗ sần sùi đâm chọc qua lớp da vai rỉ máu.
Tấm bùa bậc hai lập tức bùng lên một quầng sáng màu lam nhạt, ngưng tụ hơi ẩm trong không khí thành một bức tường nước trong vắt chặn đứng luồng sương độc. Nước vốn khắc chế tà hỏa, nhưng sương đen của lão tà tu lại mang theo âm hàn thấu xương của oán linh. Hai luồng sức mạnh va chạm mãnh liệt, khiến bức tường nước nhanh chóng xuất hiện những mảng băng đen ngòm lan rộng. Lớp băng giá men theo luồng linh lực bám dọc lên cánh tay trái của Lâm Mặc, đóng băng từng thớ cơ và mạch máu, khiến vùng da thịt từ ngón tay đến cổ tay hắn xám ngắt như xác chết.
Đây chính là cái giá tàn khốc hắn đã dự liệu khi dùng thân thể Luyện Khí cưỡng ép khống chế tà vật cấp cao. Thế nhưng, bức tường nước đang đóng băng không phải để phòng ngự, mà là một lồng giam tạm thời. Khi làn sương đen bị hàn khí ngưng kết, nó mất đi khả năng duy trì hình thái hư ảo, buộc phải ngưng tụ ngược lại thành thực thể. Ngay giây phút mũi kim đen nhánh vừa hiện hình kẹt cứng giữa tảng băng, Lâm Mặc gầm lên một tiếng khô khốc trong cổ họng, điên cuồng xoay cổ tay trái hòng bẻ gãy pháp bảo của kẻ thù.
Lão tà tu đứng trên miệng hố sụt lún lập tức biến sắc. Lão nhận ra bản thân đã bị lừa. Tên tiểu bối Lâm gia dùng bùa hệ Thủy không phải để gột rửa độc tính, mà mượn sự chênh lệch thuộc tính kết hợp với âm khí của chính lão để ép Hồn Sát Châm đóng băng. Việc này nhắm thẳng vào việc cắt đứt hoàn toàn liên kết thần hồn mỏng manh giữa lão và mũi châm thứ tư ở cự ly xa.
Lão phu khinh địch rồi, nhưng ngươi nghĩ phế được một cây châm tàn tạ thì có thể lật bàn sao?
Lão già quyết đoán gầm lên, trực tiếp chặt đứt một tia thần thức đang bám trên Hồn Sát Châm, mặc kệ cơn đau xé rách não hải. Chiến thuật của lão thay đổi chớp nhoáng. Bàn tay gầy guộc vỗ mạnh lên chiếc túi trữ vật bên hông, lôi ra một lá cờ xám xịt rách nát thêu hình đầu lâu. Lão cắn nát đầu ngón tay, dùng tinh huyết vẽ một đạo phù văn vặn vẹo lên mặt cờ rồi cắm phập cán cờ xuống vùng đất đã bị sụt lún.
Trận kỳ bùng lên âm khí mù mịt, không thèm tấn công Lâm Mặc mà trực tiếp câu thông với bàn tay bùn lầy khổng lồ dưới đáy hố. Sự thay đổi mục tiêu này đánh trúng vào điểm yếu chí mạng của Lâm gia: bảo vệ linh mạch. Bàn tay bùn lầy nhận được âm khí tiếp tế liền phình to gấp đôi, năm ngón tay thô ráp bấu chặt lấy lớp đá ngầm, hung hăng kéo đứt đoạn rễ Tử Trúc đang chứa ba giọt linh dịch.
Tiếng đứt gãy của linh mạch vang lên rắc rắc như xé nát ruột gan. Tảng băng chứa Hồn Sát Châm trên tay Lâm Mặc cũng vì chấn động dữ dội từ địa tầng mà nứt toác. Cánh tay trái của hắn hoàn toàn mất đi cảm giác, gân cốt bị hàn độc xâm nhập phong bế, chỉ có thể trơ mắt nhìn mũi kim tà môn rơi phịch xuống lớp bùn nhão dưới chân. Cái giá của việc khóa chặt tà bảo là một cánh tay trái tạm thời tê liệt, cộng thêm đoạn rễ Tử Trúc quý giá đã lọt vào tay kẻ địch.
Thế nhưng, mũi kim vừa chạm đất liền bị bùn lầy nuốt chửng, tạo ra một phản ứng dây chuyền nằm ngoài dự tính của cả hai. Nó vô tình đóng vai trò như một cái chốt dẫn đạo, phá vỡ lớp ngụy trang cuối cùng của cấm địa. Lớp bùn nhão xám xịt đột nhiên sủi bọt ùng ục, nhả ra những luồng khí tức Thổ thuộc tính tinh thuần đến mức làm không gian xung quanh vặn vẹo.
Lâm Mặc cắn chặt răng chịu đựng cơn đau buốt tận tủy, con mắt còn lại ghim chặt vào vệt sáng màu vàng nghệ vừa lóe lên dưới lớp bùn sâu. Lão tà tu trên miệng hố dường như cũng nhìn thấy thứ đó. Nhịp thở của lão đột ngột trở nên dồn dập, sự tham lam điên cuồng nháy mắt đã che mờ cả sát ý ban đầu, gạt phăng đi ý định bóp chết tên tiểu bối Luyện Khí.
Sương đen tràn qua khe hở của lớp rễ, tản ra thứ mùi tanh tưởi cắn nuốt sinh khí. Lâm Mặc không thể lùi, phía sau lưng hắn đã là vách hố sụt lún ngập tràn sát khí tàn dư. Hắn dứt khoát vung cánh tay trái đã hóa gỗ sần sùi cản thẳng vào giữa luồng khói độc. Lớp sương đen như đỉa đói đánh hơi thấy linh lực, lập tức bu bám lấy bề mặt vỏ cây, điên cuồng ăn mòn vào tận tủy xương.
Thế nhưng, đây chính là nước cờ hiểm mà Lâm Mặc đã tính sẵn trong đầu. Cánh tay mộc hóa vốn đã chết lặng, kinh mạch bên trong sớm bị tà hỏa thiêu rụi từ trước, hoàn toàn không còn liên kết với thức hải. Hắn mượn cớ phòng ngự để ép luồng sương độc dồn toàn bộ lực lượng tàn phá một phế phẩm. Ngay khi sương đen ngưng tụ lại thành hình thù mũi kim mờ ảo định xuyên thủng cánh tay, tay phải Lâm Mặc vung lên, dán chặt một tấm Thanh Mộc Trấn Tà Phù cấp một thượng phẩm lên chính bắp tay trái của mình.
Phù văn lóe sáng, bộc phát ra một lồng giam linh lực hệ Mộc hình lục giác. Những sợi chỉ xanh biếc đan chéo nhau, gắt gao nhốt chặt tàn thể của Hồn Sát Châm vào bên trong khúc gỗ mục. Tiếng xèo xèo vang lên khi trận văn của bùa chú va chạm với tà khí, khóa chết đường lui của món ác bảo.
Lão tà tu đứng trên miệng hố sững sờ trong chốc lát, thần hồn truyền đến cảm giác đau nhói do mất đi liên hệ với pháp bảo bản mệnh. Lão không ngờ một tên Luyện Khí kỳ lại tàn nhẫn đến mức dùng chính nhục thân tàn phế làm vật chứa phong ấn tà vật.
"Dùng tay phế nhốt bảo vật của ta? Tiểu súc sinh, để xem ngươi còn giãy giụa được bao lâu!"
Lão gầm lên một tiếng khàn đục, quyết đoán tự chặt đứt luồng thần thức kết nối với mũi kim. Chiến thuật đánh lén thất bại, lão lập tức chuyển sang cường công để lật lại thế cờ. Bàn tay gầy guộc thò vào túi trữ vật, lôi ra một lá cờ nhỏ xích sắc, trên mặt cờ thêu hình một cái sọ người đang rỉ máu. Đây chính là Huyết Lâu Phiên, ác bài tàn độc nhất mà lão phải dùng tinh huyết uẩn dưỡng suốt hai mươi năm.
Lão tà tu vung tay, cắm phập cán cờ xuống lớp đất đá trên miệng hố, miệng lẩm nhẩm chú ngữ u ám. Mặt cờ phấp phới đón gió, từng luồng hắc khí cuồn cuộn tuôn ra, hóa thành ba cái đầu lâu khổng lồ bằng sương mù gào thét lao thẳng xuống đáy hố. Sát trận vừa hình thành, không khí xung quanh lập tức bị rút cạn, áp lực nặng nề ép mặt đất dưới chân Lâm Mặc nứt nẻ thêm mấy phần.
Linh mạch sơ cấp của Tử Trúc Lĩnh vốn đã suy yếu, nay lại bị tà trận ăn mòn, phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào dưới lòng đất. Những gốc linh dược thượng phẩm trồng quanh miệng hố lấy mắt thường có thể thấy được đang héo rũ, tinh hoa thảo mộc bị ép trích xuất ra để nuôi dưỡng mặt cờ.
Ba cái đầu lâu tà ác xếp thành thế tam tài, khóa chặt mọi góc né tránh của thanh niên họ Lâm. Lâm Mặc hiểu rõ, nếu để tà trận này hoàn toàn cắm rễ vào địa mạch, toàn bộ Dược Viên sẽ hóa thành vùng đất chết, gốc rễ gia tộc coi như triệt để đứt đoạn. Hắn cắn răng, không chút do dự dùng tay phải bẻ gãy một đoạn rễ Tử Trúc mang theo linh dịch xông lên.
Mộc linh khí thuần khiết từ đoạn rễ vừa chạm vào đầu lâu sương mù, lập tức tạo ra một trận bạo liệt chói tai. Ánh sáng xanh lam của Tử Trúc Linh Dịch tạm thời xua tan hắc khí, làm chậm lại thế công của sát trận trong một nhịp thở ngắn ngủi. Nhưng sự chênh lệch về cảnh giới và uy năng của tà trận không thể lấp đầy chỉ bằng một đoạn rễ cây.
Khúc tay trái mộc hóa của Lâm Mặc dưới áp lực ép xuống của tà trận và sức công phá từ phong ấn bên trong rốt cuộc không chịu nổi. Khúc gỗ tàn phế nổ tung thành hàng ngàn mảnh vụn đen ngòm. Dăm gỗ sắc nhọn mang theo kịch độc của Hồn Sát Châm găm tơi bời vào nửa
Ba cái đầu lâu hắc khí từ Huyết Lâu Phiên mang theo mùi hôi thối nồng nặc lao vút xuống đáy hố. Sát uy ép xuống khiến mười mấy gốc Bích Huyết Thảo mọc quanh mép trận đồ rũ rượi, phiến lá rạn nứt rỉ ra dịch xanh nhạt. Bàn tay trái của Lâm Mặc lúc này đã hoàn toàn tê dại vì phải gồng mình phong ấn luồng tà khí từ Hồn Sát Châm. Hắn chỉ còn lại cánh tay phải đang trong trạng thái mộc hóa cứng đơ, cử động vô cùng chậm chạp trước thế công dồn dập của đối thủ.
Giữa ranh giới sinh tử, ánh mắt Lâm Mặc lóe lên một tia tàn độc. Hắn không hề ngẩng đầu nhìn ba cái đầu lâu đang giáng xuống, cũng không giơ tay phòng ngự. Thay vào đó, thanh niên dồn toàn bộ sức lực còn lại vào cánh tay phải, đấm mạnh xuống dải đất trồng Bích Huyết Thảo đang thoi thóp. Một tấm Thanh Mộc Tụ Linh Phù giấu sẵn trong lòng bàn tay vỡ vụn, hóa thành một luồng thanh quang chui tọt vào lòng đất.
Mộc linh nghịch chuyển, tế thảo hồi mạch.
Lâm Mặc lẩm bẩm trong miệng, không dùng phù lục để cứu linh dược, mà tàn nhẫn rút cạn sinh cơ của chúng. Mười mấy gốc Bích Huyết Thảo trăm năm tuổi nháy mắt héo rũ, hóa thành tro bụi. Cái giá phải trả là sự bốc hơi của hàng trăm khối linh thạch, một tổn thất khổng lồ đối với Lâm gia lúc này. Bù lại, lượng Mộc linh khí tinh thuần vừa bị vắt kiệt lập tức ngưng tụ thành một vách ngăn màu xanh biếc, bao bọc lấy phần rễ chính của gốc Tử Trúc.
Đứng trên mép hố, lão tà tu trợn trừng hai mắt, nếp nhăn trên mặt giật liên hồi. Lão nhận ra tên tiểu bối này căn bản không định đỡ đòn, mà đang dồn linh khí bảo vệ trận tâm để kích nổ toàn bộ đoạn linh mạch dưới đáy hố. Lão khàn giọng rít lên một tiếng chói tai, mười ngón tay lập tức biến ảo pháp quyết. Chiến thuật cường công chớp nhoáng bị hủy bỏ, ba cái đầu lâu đang lao xuống đột ngột tản ra ba góc, cắm phập hàm răng lởm chởm vào vách đất để phong tỏa Mộc linh khí, ngăn chặn vụ nổ địa mạch.
Ngay khoảnh khắc đầu lâu chuyển từ công sang thủ, vách ngăn thanh quang hung hăng va chạm với huyết khí ăn mòn. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, không để bật ra tiếng kêu đau đớn. Việc cưỡng ép điều động lượng linh khí cuồng bạo đi qua cánh tay mộc hóa đã vượt quá giới hạn chịu đựng của thân thể. Lớp da dẻ sần sùi như vỏ cây trên tay phải hắn nứt toác, từng mảnh gỗ vụn bắn ra tung tóe để lộ phần xương trắng hếu bên trong. Cánh tay này tạm thời mất đi tri giác, rủ xuống vô lực.
Thế nhưng, khóe môi nhợt nhạt của Lâm Mặc lại nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Lão tà tu đã sập bẫy. Việc ép ba cái đầu lâu tản ra phong tỏa vách hố chính là mục đích thực sự của hắn, để lại một khoảng trống tử huyệt ngay chính giữa đáy hố. Mũi chân phải của Lâm Mặc dậm mạnh lên một tảng đá xám xịt nằm lăn lóc vướng víu, thứ mà từ đầu trận chiến đến giờ không ai chú ý. Đó mới là trận nhãn thực sự của khốn trận Thổ thuộc tính.
Một tiếng nứt gãy kinh hồn vang lên từ sâu thẳm trong lòng đất. Lớp đất đá dưới chân ba cái đầu lâu đột ngột sụp đổ hoàn toàn, kéo theo cả mảng linh mạch vỡ nát rơi xuống một không gian hắc ám vô tận vừa lộ diện. Từ trong vực sâu tăm tối ấy, một cỗ chướng khí màu tím sậm cuồn cuộn dâng lên, mang theo uy áp cổ xưa vượt xa cảnh giới Trúc Cơ. Trong màn sương độc, một đoạn rễ cây khô khốc to bằng cột đình, lấp lánh ánh kim loại tím ngòm đột ngột vươn ra.
Đoạn rễ quỷ dị vung lên với tốc độ xé rách không gian, cuốn chặt lấy một cái đầu lâu huyết sắc rồi bóp nát bấy chỉ trong chớp mắt. Lão tà tu trên miệng hố rú lên thảm thiết, thất khiếu trào máu đen do pháp bảo bản mệnh bị hủy diệt tàn bạo. Còn Lâm Mặc ngã ngửa ra sau, hô hấp ngưng trệ khi nhận ra cỗ uy áp từ đoạn rễ kia đã ghim chặt lấy luồng sinh cơ yếu ớt của mình. Bí mật chôn vùi dưới cội Tử Trúc ngàn năm đã bị chấn động đánh thức, triệt để lật úp bàn cờ của cả hai kẻ đang tranh đoạt.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.