Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 130: Trận Văn Chủ Chốt Dưới Lòng

Đăng: 21/07/2026 19:26 3,946 từ 5 lượt đọc
…nở rộ trên lớp da thịt tái nhợt. Cơn lạnh buốt không đến từ nhiệt độ xung quanh, mà trực tiếp đóng băng luồng linh lực hệ Mộc đang lưu chuyển trong kinh mạch chân phải của hắn. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, thần thức nhạy bén lập tức nhận ra ấn ký này không đơn thuần là một loại thi độc. Nó đang lấy chính sinh cơ thuần khiết của hắn làm chất dinh dưỡng, men theo huyết quản để kéo căng sợi xích dưới lòng đất. Không gian xung quanh quánh đặc lại, trọng lực ép xuống bả vai hắn nặng tựa ngàn cân, phong tỏa hoàn toàn không gian xê dịch.

Hắn biết rõ lúc này càng giãy giụa bằng man lực hay dùng mộc pháp để đào tẩu, chỉ càng đẩy nhanh tốc độ bị cấm trận cắn nuốt. Bàn tay trái nhanh như chớp vỗ vào túi trữ vật, lôi ra một tấm Kim Qua Phù tản mát luồng duệ khí sắc bén, đồng thời tay phải rút gọn thanh đoản kiếm bằng Huyền Thiết. Hắn vặn người, làm ra tư thế muốn vận toàn lực chém thẳng vào cổ tay khô khốc đang tóm chặt lấy mình.

Thực thể dưới lòng đất lập tức phản ứng. Lớp vải liệm đỏ thẫm trườn lên như rắn độc, bọc lấy cổ tay nó tầng tầng lớp lớp để ngạnh kháng kiếm phong, chuẩn bị cho một cú phản chấn nhằm vỡ nát pháp khí của kẻ địch.

Thế nhưng, đó chỉ là một đòn nhử. Mũi đoản kiếm Huyền Thiết đột ngột chuyển hướng ngay giữa không trung, cắm phập vào nền đá đen cách gót chân hắn nửa tấc. Cùng lúc đó, Lâm Mặc điên cuồng rót thần thức vào Kim Qua Phù, ép cho linh văn trên giấy bùng sáng đến mức rạn nứt, rồi đập mạnh tấm phù lên chuôi kiếm.

"Phá!"

Kim khắc Mộc. Luồng kim khí cuồng bạo nổ tung, không chĩa vào bàn tay quấn vải liệm mà mượn thân kiếm truyền thẳng xuống địa mạch. Luồng sức mạnh sắc bén này tản ra như mạng nhện, trực tiếp cắt đứt sự liên kết giữa lượng mộc khí tồn dư và cốt lõi cấm trận. Tiếng xèo xèo vang lên, trận văn dưới nền đá xám xịt chớp lóe rồi nứt toác thành nhiều rãnh sâu.

Bàn tay khô khốc khựng lại một nhịp. Kẻ thao túng bên dưới hiển nhiên đã nhận ra con mồi không định thoát thân bằng bạo lực, mà đang nhắm thẳng vào nguồn cung cấp linh lực của trận pháp. Nó lập tức thay đổi chiến thuật. Những ngón tay gầy guộc đột ngột buông lỏng cổ chân Lâm Mặc, nhưng ấn ký hoa sen đen lại xoáy sâu vào da thịt, hóa thành một mũi khoan âm hàn đánh thẳng lên thức hải.

Một luồng thần thức mang theo oán niệm ngàn năm hung hăng cắn xé lớp bình phong tinh thần của Lâm Mặc. Đối phương muốn bỏ qua thể xác, trực tiếp dùng uy áp thần hồn ép hắn phải tự bạo đan điền.

Không do dự nửa lời, Lâm Mặc vận chuyển Tử Trúc tâm pháp nghịch hành. Hắn chủ động dùng tàn dư thần thức ngưng tụ thành châm, tự bế ba đại huyệt đạo dọc đùi phải, triệt để đánh gãy dòng chảy linh lực xuống chi dưới. Sự gián đoạn đột ngột khiến chân phải hắn nháy mắt mất đi tri giác, biến thành một khúc gỗ hoại tử lạnh ngắt, cắt đứt sự liên hệ với toàn bộ thân thể. Cái giá phải trả là luồng linh lực dội ngược làm đan điền co rút kịch liệt, nhưng đổi lại, ấn ký hoa sen đen mất đi vật dẫn, tốc độ xâm nhập thức hải lập tức bị đình trệ.

Chớp lấy nửa hơi thở sinh tử này, Lâm Mặc vỗ mạnh tay trái xuống mặt đất, mượn lực đẩy búng người trượt lùi về phía sau hơn mười trượng. Lớp vải liệm đỏ thẫm vồ hụt, chỉ kịp vớt lấy một mảng da thịt nhuốm máu đen trên bắp chân hắn rồi giật ngược xuống lòng đất.

Phiến đá đen mất đi sự cân bằng trận văn liền nổ tung thành vô số mảnh vụn. Làn tử khí nồng nặc bị dư chấn thổi bạt đi, để lộ ra một miệng hố hình bát giác sâu hoắm. Bên dưới đáy hố, âm thanh xiềng xích đã ngừng hẳn, thay vào đó là ánh sáng leo lét tỏa ra từ một ngọn đèn dầu bằng đồng điếu đúc hình củ sen.

Ngọn lửa trên đèn không mang màu vàng ấm áp, mà lại cháy bập bùng một sắc xám tro tĩnh mịch, không ngừng hút lấy tử khí xung quanh để duy trì sự cháy. Đáng sợ hơn, bấc đèn dường như được bện từ những sợi tóc người hãy còn vương vệt máu khô, tỏa ra mùi hương ngai ngái quen thuộc của mộc pháp Lâm gia.

Lâm Mặc tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, ngực phập phồng thở dốc, mồ hôi lạnh ướt đẫm y phục. Chân phải hắn giờ đây buông thõng vô lực, kéo theo từng cơn co giật buốt óc vì kinh mạch ứ trệ, hoàn toàn mất đi khả năng di chuyển. Ánh mắt hắn gắt gao nhìn chòng chọc vào ngọn đèn củ sen kia. Vật chứng này không phải đồ vật vô chủ, linh lực ba động trên đó mang đậm dấu ấn của đoạn ngọc giản truyền âm đã vỡ nát trước đó. Trận nhãn thực sự giam giữ oán linh trong cấm địa không phải là gốc trúc hóa thạch, mà chính là món tà vật đang thiêu đốt huyết mạch đồng tông này.

Luồng âm hàn từ ấn ký hắc liên xé toạc vách ngăn thức hải. Nó mang theo uy áp mục nát của tuế nguyệt, hóa thành một trận cuồng phong ập thẳng vào tâm trí. Lâm Mặc gồng cứng người, hàm răng cắn chặt đến rỉ máu. Hắn điên cuồng nghịch chuyển Tử Trúc tâm pháp đến mức cực hạn.

Linh lực hệ Mộc vốn dĩ mang đặc tính sinh sôi nảy nở nay bị ép đảo ngược quỹ đạo. Chúng hóa thành một cỗ sát khí lạnh lẽo cuộn trào dọc theo mười hai đường kinh mạch chính. Bên trong không gian tinh thần tĩnh mịch, thần thức của hắn ngưng tụ thành một rừng trúc sắc bén đâm ngược lên bầu trời xám xịt.

Hai cỗ lực lượng vô hình va chạm kịch liệt giữa hư không. Không có tiếng nổ đinh tai nhức óc, chỉ có âm thanh răng rắc vỡ vụn vang vọng trực tiếp trong màng nhĩ. Từng thân trúc tâm trí bị oán niệm ăn mòn, gãy gục rồi hóa thành vô số điểm sáng lụi tàn.

Vầng trán thanh niên rịn đầy mồ hôi lạnh, gân xanh nổi lên ngoằn ngoèo. Hắn biết rõ nếu tiếp tục giằng co tiêu hao, tu vi Luyện Khí mỏng manh tuyệt đối không thể đọ lại cỗ oán niệm ngàn năm này.

Phải mạo hiểm một phen, lấy lùi làm tiến!

Lâm Mặc chủ động thu hẹp vòng phòng ngự thần thức. Hắn điều khiển linh lực rút lui, cố tình để lộ ra một kẽ hở chí mạng ngay tại trung tâm thức hải. Đồng thời, ngón tay trái giấu trong tay áo khẽ bóp nát một mảnh Tử Trúc Tinh Diệp đã ngầm chuẩn bị từ trước.

Tà hồn đang hóa thành đám mây đen gặm nhấm bên ngoài lập tức đánh hơi được cơ hội ngon ăn. Nó không chút do dự từ bỏ việc bào mòn lớp vỏ phòng ngự kiên cố. Cỗ sương mù đặc kịt nhanh chóng cuộn xoắn lại, ngưng kết thành một mũi khoan đen ngòm.

Mũi khoan mang theo sát ý ngút ngàn, hung hăng đâm thẳng vào khoảng trống vừa mở ra. Mục tiêu của nó vô cùng rõ ràng: một kích xuyên thủng rào chắn, triệt để đoạt xá thần hồn kẻ xâm nhập.

Ngay khoảnh khắc tà hồn lọt sâu vào bẫy rập, Lâm Mặc gầm lên một tiếng trầm đục trong yết hầu. Khí tức tinh thuần từ mảnh lá trúc bùng nổ, hóa thành một màng lọc màu xanh lục bọc kín kẽ hở.

Rừng trúc tím xung quanh đồng loạt mọc dài ra, vươn những cành lá mang theo phù văn phong ấn. Chúng đan chéo vào nhau thành một lồng giam pháp tắc vây chặt mũi khoan sương đen. Trận đồ thần thức đã hoàn thành khép góc.

Thế nhưng, kẻ địch mang oán niệm ngàn năm tỏ ra vô cùng giảo hoạt. Nhận ra bản thân lọt vào bẫy rập, nó không hề hoảng loạn tông cửa phá vòng. Nó lập tức thay đổi chiến thuật ngay trong tíc tắc.

Thay vì cố gắng vỡ nát lồng giam, tà hồn chủ động phân rã thành hàng vạn sợi tơ mỏng. Chúng dồn toàn bộ sức mạnh truyền ngược ra ngoài theo sợi dây liên kết của ấn ký hoa sen trên cổ chân.

Mục tiêu thực sự của nó đã chuyển hướng. Cỗ oán khí sắc bén men theo kinh mạch chân phải, đánh thẳng xuống đan điền, nơi đang ẩn chứa giọt Mộc Bản Nguyên quý giá.

Nước cờ tàn độc này hoàn toàn nằm ngoài dự tính. Lâm Mặc biến sắc, buộc phải lập tức ứng biến để bảo vệ đạo cơ. Hắn không ngần ngại cắn chót lưỡi, thiêu đốt ba năm thọ nguyên của bản thân.

Sinh mệnh lực hóa thành một luồng thần hồn chi lực bạo phát trong chớp mắt. Bàn tay phải vung lên, lôi ra một tấm Trấn Hồn Phù cấp hai dán gắt gao lên vị trí ấn ký đen nhánh đang tỏa ra tử khí.

Phù văn chu sa đỏ rực bừng sáng chói lòa, tản ra uy áp thuần dương. Năng lượng từ bùa chú kết hợp cùng đặc tính thanh tẩy của tâm pháp tạo thành một cỗ lực lượng khổng lồ. Chúng dốc sức ép ngược oán khí trở lại đường cũ.

Sự tương khắc dữ dội giữa tử khí âm hàn và mộc linh tinh thuần tạo ra một vòng xoáy vặn vẹo ngay trên bề mặt da thịt. Xung quanh vang lên những tiếng rít chói tai như quỷ khóc thần sầu, khiến không khí lạnh lẽo thêm vài phần.

Vòng xoáy linh khí bành trướng đến giới hạn rồi nổ tung thành một làn sóng xung kích. Sợi xích oán niệm đang truyền xuống đan điền bị cắt đứt triệt để. Tà hồn mất đi nguồn lực tiếp ứng liền rú lên thảm thiết.

Bên trong lồng giam thức hải, tàn dư của nó dần dần tan biến thành những vệt khói xám xịt vô hại. Trận chiến hung hiểm rốt cuộc cũng vãn hồi.

Thế nhưng, cái giá Lâm Mặc phải gánh chịu vô cùng nặng nề. Do thần thức bị xé rách một góc trong lúc cưỡng ép đóng bẫy, mắt trái của hắn nhói lên cơn đau kịch liệt như bị kim châm.

Toàn bộ cảnh vật trong tầm nhìn bên trái hoàn toàn mất đi màu sắc. Thế giới trong con mắt ấy giờ đây chỉ còn lại những mảng trắng đen của tử khí mờ ảo, vĩnh viễn không thể khôi phục như cũ. Cùng lúc đó, một lọn tóc bên thái dương rũ xuống, biến thành màu tro tàn khô khốc.

Hắn mệt mỏi chống thanh đoản kiếm Huyền Thiết xuống nền đá đen để giữ thăng bằng. Lồng ngực phập phồng hứng lấy từng ngụm không khí ngai ngái mùi đất ẩm.

Nguy hiểm tạm thời qua đi, nhưng biến số mới lập tức xuất hiện. Ấn ký trên cổ chân tuy đã phai màu, song lại bong tróc ra một lớp vảy đen nhánh. Bề mặt vảy mang theo dao động trận pháp cực kỳ vi diệu.

Lớp vảy rơi xuống đất, tự động vỡ vụn rồi dung hợp với tàn dư linh khí trong không khí. Chúng đan xen, hội tụ thành một tấm bản đồ địa mạch thu nhỏ bằng ánh sáng u ám lơ lửng ngang tầm mắt.

Giữa những đường vân phức tạp mô phỏng địa hình Tử Trúc Lĩnh, ba điểm sáng màu máu đang nhấp nháy liên hồi. Hướng chỉ của chúng không đâu khác, chính là vị trí cấm địa cốt lõi. Nơi đó, cội Tử Trúc ngàn năm đang cắm rễ sâu vào lòng đất.

Cơn đau xé rách màng nhĩ không vang lên bằng âm thanh, mà nổ tung trực tiếp trong tâm trí. Mũi khoan tử khí vừa xâm nhập ranh giới thức hải, lập tức phân rã thành hàng vạn sợi tơ đen ngòm, điên cuồng bám lấy những điểm sáng thần thức của Lâm Mặc. Nhiệt độ linh hồn giảm sút đột ngột khiến tầm nhìn của hắn nhòe đi, vạn vật xung quanh như bị phủ lên một lớp sương mờ ảo. Hắn biết rõ oán niệm ngàn năm này cực kỳ giảo hoạt, một khi để nó bám rễ vào hồn phách, thân xác này sẽ triệt để biến thành khôi lỗi, vĩnh viễn bồi táng cùng cấm địa.

Lâm Mặc nghiến răng đến rỉ máu, quyết đoán vận chuyển pháp quyết Thanh Mộc Quyết gia truyền. Thay vì cố gắng xua đuổi, hắn chủ động cắt đứt hoàn toàn một phần ba thần thức đang bị tơ đen quấn lấy. Khối tinh thần lực vừa bị bóc tách lập tức bốc cháy dưới sự thôi động của linh lực, hóa thành một bức tường lửa vô hình chặn đứng luồng oán niệm ngay tại rìa thức hải.

Cái giá phải trả đến ngay tức khắc. Mắt trái của hắn nổ đom đóm, con ngươi đen láy nháy mắt phủ lên một lớp màng xám xịt, triệt để mất đi thị giác. Cơn buồn nôn trào lên tận họng do hồn phách bị khuyết thiếu tạo ra từng đợt co giật dọc sống lưng, nhưng đôi tay hắn vẫn giữ vững ấn quyết không chút run rẩy.

Thực thể dưới khe nứt nhận ra đòn đoạt xá đã bị bức tường thần thức thiêu rụi. Nó phát ra một tiếng rít gào trầm đục qua chấn động địa mạch, lập tức thay đổi phương thức công kích. Thay vì dồn ép lên não bộ, ấn ký hoa sen đen trên cổ chân Lâm Mặc đột nhiên xoay ngược chiều. Nó biến thành một vòng xoáy hấp thu toàn bộ âm khí từ phiến đá đen dưới nền, ngưng tụ thành một lớp vảy sừng lạnh lẽo bắt đầu hóa thạch bắp chân hắn, muốn dùng uy năng của trận pháp để đồng hóa nhục thể kẻ xâm nhập.

Một đạo tàn niệm đứt quãng, mang theo uy áp rỉ sét vang lên ngay trong đầu Lâm Mặc.

"Lưu lại... huyết nhục..."

Hắn phớt lờ sự uy hiếp, tay trái vung lên đánh ra ba tấm Hỏa Xà Phù cấp một bậc trung. Ba con rắn lửa đỏ rực gầm thét lao ra, đan xen vào nhau tạo thành một vòng tròn hỏa diễm bao vây lấy khe nứt. Hơi nóng cuồn cuộn bốc lên, mang theo thuộc tính dương hỏa bạo liệt, ép cho lớp vải liệm đỏ thẫm đang trườn lên phải khựng lại nửa tấc.

Thế nhưng, đám lửa này chỉ là mồi nhử để che giấu động tác thực sự. Hỏa Xà Phù vốn không thể đốt cháy được tử khí vạn năm, Lâm Mặc chỉ cần mượn luồng sáng chói lòa đó để che khuất tầm nhìn của kẻ địch. Ngay khi thực thể dồn sự chú ý vào việc điều động tử khí dưới lòng đất để dập tắt ngọn lửa, tay phải Lâm Mặc đã âm thầm bóp nát một lọ ngọc nhỏ xíu được giấu kín trong tay áo. Một giọt Tử Trúc Linh Dịch xanh biếc, mang theo sinh cơ thuần túy nhất của mộc bản nguyên, lặng lẽ nhỏ xuống rãnh nứt do thanh đoản kiếm Huyền Thiết cắm sâu vào địa mạch ban nãy.

Sinh cơ cực thịnh của linh dịch và tử khí cực suy của trận pháp chạm vào nhau tại chính điểm nút không gian khép kín. Không có tiếng nổ đinh tai nhức óc, chỉ có một luồng sóng xung kích im lìm vặn vẹo cả không gian, bóp méo vạn vật xung quanh thành những hình thù quái dị.

Trận văn dưới nền đá xám vốn đã rạn nứt nay triệt để sụp đổ trước sự xung đột của hai luồng năng lượng đối lập. Toàn bộ phiến đá đen vỡ vụn thành bột mịn, cắt đứt hoàn toàn mắt xích liên kết của cấm trận. Lực đẩy từ vụ va chạm linh mạch hất văng Lâm Mặc lùi ngược về phía sau, đập mạnh lưng vào bức vách nham thạch thô ráp khiến lồng ngực hắn chấn động dữ dội.

Bàn tay quấn vải liệm bị sinh cơ của Tử Trúc Linh Dịch ăn mòn, bốc lên từng đợt khói trắng khét lẹt mùi thiêu đốt tâm can. Nó buộc phải thu hồi về sâu dưới lòng đất, kéo theo cả ấn ký hoa sen đen bong tróc khỏi da thịt Lâm Mặc. Tuy nhiên, ấn ký kia không tan biến mà ngưng kết lại thành một chiếc vòng chân bằng thiết mộc đen sì. Vật phẩm này, mang hình dáng Hắc Liên Tỏa, ghim chặt lấy mắt cá chân hắn, tỏa ra hàn khí phong bế một phần ba lượng linh lực trong đan điền với tốc độ chậm rãi nhưng tuyệt đối không thể phá vỡ bằng man lực.

Lâm Mặc chống một gối đứng dậy, cố gắng điều hòa nhịp thở hỗn loạn, dùng con mắt phải còn lại đánh giá cục diện mới. Việc phá hủy điểm nút âm khí bằng Tử Trúc Linh Dịch đã giải trừ nguy cơ đoạt xá tức thời, nhưng lại vô tình phá vỡ lớp vỏ bọc ngụy trang của toàn bộ khu vực lõi. Sàn đá vừa sụp xuống không phải là một cái bẫy thông thường, mà để lộ ra một đài tế hình bát giác lơ lửng giữa biển sương mù đỏ au. Ở trung tâm đài

Mũi khoan âm hàn từ ấn ký hoa sen đen hung hăng cắn xé thức hải. Sự lạnh lẽo ngàn năm đâm thẳng vào cội nguồn linh hồn. Lâm Mặc đau đớn đến mức toàn thân co giật. Cảm giác như có vạn mũi kim độc đang thêu dệt trong não bộ.

Một phần ba thần thức bốc hơi trong nháy mắt. Cơn bão chấn động trực tiếp đánh nát hốc mắt trái của hắn. Nhãn cầu triệt để vỡ vụn. Huyết lệ đen ngòm rỉ ra, mang theo mùi tử khí buồn nôn.

Nương theo sự suy yếu này, đóa hắc liên điên cuồng đảo chiều. Sinh cơ thuần khiết bị rút cạn không thương tiếc. Vảy đá xám xịt từ cổ chân gào thét lan tràn, chớp mắt đã phong kín toàn bộ khớp gối.

Bị dồn vào tử địa, khóe môi Lâm Mặc nhếch lên nụ cười thảm khốc. Cánh tay phải giấu sau tàn lửa bấy lâu nay đột ngột siết chặt. Hắn bóp nát bấy một lọ ngọc sương sắc nhạt.

Bên trong vật chứa này không có linh đan cứu mạng. Đó là ba giọt Địa Phế Độc Hỏa hắn mạo hiểm chiết xuất từ núi lửa, nén cùng bột vụn lôi phù cấp hai. Thay vì ném về phía kẻ địch, hắn lại đưa ra quyết định tàn nhẫn với chính mình.

Hắn vận dụng chút pháp lực hệ Mộc cuối cùng. Không màng đau đớn, nam tử cưỡng ép dung nhập ngọn lửa độc này thẳng vào vết thương đang hóa thạch trên chân phải.

Độc hỏa mang tính hủy diệt gặp mộc khí thuần túy liền bùng lên. Lửa đỏ sậm không thiêu đốt ra ngoài. Nó men theo sợi xích vô hình của ấn ký, trút ngược toàn bộ hỏa uy cùng lôi điện xuống cấm trận.

Oán linh dưới nền đá đen nhận ra con mồi đã gài bẫy. Nó rít gào chói tai, phóng ra luồng thần niệm phẫn nộ chấn động vách hang. Lớp vải liệm đỏ thẫm cuống cuồng tuôn ra vô số sương mù cực âm.

Trận văn dưới đất lập tức biến đổi. Oán linh cấp tốc xoay chuyển trận bàn, biến thuộc tính Mộc sát chuyển sang Thủy ngự. Những tấm thuẫn cốt trồi lên, kết hợp cùng sương mù tạo thành ba lớp phòng ngự dập lửa.

Đồng thời, nó quyết đoán chặt đứt liên kết với ấn ký hoa sen đen. Tà vật muốn từ bỏ huyết nhục của kẻ thù để bảo toàn lõi cấm trận.

Thế nhưng, Địa Phế Độc Hỏa kết hợp lôi đình viễn siêu dự liệu. Luồng sức mạnh cuồng bạo xé toạc màng Thủy ngự, nung chảy thuẫn cốt. Nó trực tiếp thiêu rụi ba đoạn trận văn chủ chốt dưới lòng đất.

Sự đứt gãy đột ngột của hệ thống linh mạch tạo ra luồng phản chấn không gian. Lực lượng xé rách hư không giáng thẳng lên cơ thể Lâm Mặc. Cánh tay phải của hắn chịu áp lực trực diện.

Da thịt nứt toác, nhưng tuyệt nhiên không chảy một giọt máu. Nhiệt độ cực đoan đã hong khô mọi thứ. Cái giá phải trả vô cùng dị biệt: xương cánh tay phải của hắn bị bạo viêm kết tinh hóa, biến thành một dải ngọc lưu ly giòn tan.

Đồng thời, xúc giác ở cánh tay này bị tước đoạt hoàn toàn ở tầng linh hồn. Hắn vĩnh viễn mất đi cảm giác nóng lạnh hay đau đớn tại bộ phận này, biến nó thành một phế vật vô tri.

Cái giá thê thảm rốt cuộc cũng đổi lấy một tia sinh cơ. Quá trình hóa thạch triệt để bị chém đứt. Nửa cái chân phải của hắn hiện tại cứng đờ như gỗ mục, rải rác vảy đá cắm sâu vào tủy.

Mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội. Phiến đá đen dưới chân nổ tung thành vô số mảnh vụn sắc lẹm. Khí tức tĩnh mịch bị hỏa độc thiêu đốt, tạo thành một hố sụt sâu hoắm tản mát ánh sáng xanh lục.

Từ trong tâm hố, một cỗ quan tài bằng ngọc thạch trong suốt chậm rãi trồi lên. Uy áp nặng nề từ nó đẩy lùi toàn bộ tử khí xung quanh. Bề mặt nắp ngọc chằng chịt linh văn đồ đằng hình lá trúc tinh xảo.

Lâm Mặc thở dốc. Tầm nhìn bên mắt phải nhòe đi vì kiệt sức, nhưng đồng tử vẫn gắt gao khóa chặt vật thể lơ lửng trên cỗ quan tài. Đó là một chiếc lệnh bài bằng tử kim đã rỉ sét phân nửa.

Lệnh bài tỏa ra dao động pháp thuật cùng chung nguồn cội với giọt Mộc Bản Nguyên trong cơ thể hắn. Chẳng đợi nam tử vươn tay chộp lấy, vật này bỗng nhiên phát ra một tiếng vỡ vụn thanh thúy.

Một ảo ảnh nữ tu mặc đạo bào xanh thẳm từ khe nứt bước ra. Ả mang theo uy áp Trúc Cơ hậu kỳ giáng lâm. Đôi mắt vô hồn nhìn thẳng vào hắn. Bàn tay ngọc ngà lạnh lùng giơ lên, ngưng tụ ra một thanh phi kiếm trúc diệp khóa chặt không gian.
0