Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 140: Là Những Cái Bóng Xám Xịt

Đăng: 23/07/2026 15:18 4,130 từ 2 lượt đọc
khe hở của trận đồ tàn khuyết dưới nền đất. Từng giọt dịch lỏng màu bạc chạm vào phiến đá xanh liền phát ra tiếng xèo xèo chói tai, đục khoét mặt đất thành những hố sâu hoắm. Không gian xung quanh tối đen như mực, không khí lạnh lẽo đến mức thở ra cũng hóa thành sương trắng. Lâm Mặc chỉ có thể dựa vào thính giác để phán đoán tình hình. Thần thức bị phong bế khiến hắn giống như một phàm nhân mù lòa giữa bầy yêu thú, cảm giác bất an cực độ dâng lên khi nhận ra linh khí trong không khí đang bị rút cạn.

Hắn cắn chặt răng, cố gắng phớt lờ cơn đau nhức từ cánh tay trái đã teo tóp. Cánh tay phải vừa dung hợp với thạch nhục nặng nề vung lên, mò mẫm bên hông lôi ra một tấm Thanh Tâm Phù nhăn nhúm. Cắn đứt chót lưỡi, hắn phun một ngụm tâm huyết đỏ thẫm lên mặt bùa, hoàn toàn bỏ qua việc linh lực trong đan điền đang cạn kiệt. Tấm bùa bốc cháy rừng rực, hóa thành một luồng thanh quang mang theo dương khí mãnh liệt chui tọt vào mi tâm.

Đổi lại sự cưỡng ép phá vỡ phong tỏa thần thức, hai hốc mắt Lâm Mặc rỉ ra từng tia máu tươi, thị lực nháy mắt giảm sút nghiêm trọng. Cảnh vật trước mắt nhòe đi thành những mảng màu lộn xộn, nhưng trong thức hải lại miễn cưỡng khôi phục được một tia cảm ứng trong phạm vi ba trượng. Vừa vặn đủ để hắn nhìn rõ quỹ đạo di chuyển của dòng dung dịch màu bạc kia thông qua con mắt tâm linh.

Chúng không hề chảy tràn lan một cách vô thức như nước tràn bờ. Dưới sự dẫn dắt của một luồng linh lực âm hàn vô hình, dòng thủy ngân đan chéo vào nhau, vạch ra những đường nét sắc sảo ngay trên bề mặt đá vụn. Từng đạo phù văn cổ xưa mang hình dáng như những chiếc lá trúc vặn vẹo dần hiện hình. Nhiệt độ trong hang động đột ngột giảm sâu, hơi nước ngưng tụ thành lớp băng mỏng bám đầy lên vạt áo đạo bào của hắn, luồn cái lạnh thấu xương vào tận kinh mạch.

Đây không phải là tự nhiên rò rỉ, mà là Tự Toái Trận Nhãn!

Lâm Mặc thốt lên bàng hoàng, giọng nói khàn đặc vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Hắn nhận ra ý đồ thâm độc của kẻ bố trí nơi này. Khi đoạn rễ cây chứa hàn khí bị bứt khỏi đài sen, nó đóng vai trò như một mồi lửa kích hoạt cơ chế hủy diệt. Nếu để dòng dung dịch bạc vẽ xong trận đồ, toàn bộ linh mạch cấp hai bên dưới Tử Trúc Lĩnh sẽ bị hàn độc xâm nhập, triệt để biến thành tử địa cằn cỗi.

Không chút do dự, tay phải hắn vung mạnh, ném ra ba thanh Mộc Mâu Tinh Thiết cắm phập xuống mặt đất. Ba thanh mâu tạo thành thế chân vạc tam tài, mượn mộc khí cản trở hướng chảy của dòng dung dịch. Thế nhưng, luồng hàn khí vạn năm này lại mang theo linh tính tà ác. Nhận thấy chướng ngại, dòng chảy màu bạc lập tức khựng lại rồi chia làm hai nhánh nhỏ, luồn lách qua khe hở giữa các thanh mâu, tốc độ lan tràn càng thêm hung hãn.

Bề mặt Mộc Mâu Tinh Thiết nhanh chóng bị phủ một lớp băng xám xịt. Pháp khí hạ phẩm vốn kiên cố nay linh quang ảm đạm, kêu lên những tiếng răng rắc rồi vỡ vụn thành từng mảnh mộc tiêu lả tả rơi xuống. Trận văn màu bạc tiếp tục trườn đi như một con độc xà, chuẩn bị nối liền nét vẽ cuối cùng.

Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng, mượn thế lùi về phía sau nửa bước. Hắn vốn không mong ba thanh pháp khí rẻ tiền có thể cản được hàn độc, đây chỉ là đòn nhử để ép trận pháp lộ ra điểm hội tụ trung tâm. Ngay tại vị trí hai nhánh dung dịch sắp chạm vào nhau, mặt đất hơi gồ lên một khối dị thường phát ra từng nhịp đập phập phồng. Hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật, lấy ra một chiếc búa nhỏ bằng đồng thau ném thẳng tới.

Phá cho ta!

Chiếc búa đồng mang theo ngọn lửa Viêm Dương hừng hực nện rầm một tiếng xuống điểm gồ ghề. Hỏa khắc thủy, dương khắc âm. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, hất văng lớp đá vụn trên bề mặt. Dòng dung dịch màu bạc bị ngọn lửa đẩy lùi, bắn tung tóe lên vách hang rít lên những tiếng xèo xèo chói tai. Toàn bộ trận văn đang vẽ dở nháy mắt đứt gãy, linh khí bạo loạn tản đi tứ phía.

Tại nơi chiếc búa vừa nện xuống, lớp đất đá bị thiêu rụi để lộ ra một chiếc đĩa tròn màu tím sẫm đang thoi thóp xoay chuyển. Bề mặt chiếc đĩa khắc chi chít những khe rãnh nhỏ chứa đầy máu đen, chính giữa cắm một mảnh ngọc bài sứt mẻ đã mất đi linh quang. Điều khiến đồng tử Lâm Mặc co rút lại đến mức hô hấp ngưng trệ, là trên bề mặt ngọc bài kia có khắc hai chữ triện cổ mờ ảo nhưng vô cùng quen thuộc. Tôn Gia. Kẻ thù truyền kiếp của gia tộc hắn, vậy mà lại có thể cắm một cây đinh táng linh tà ác ngay tại cấm địa dưới gốc Tử Trúc ngàn năm từ lúc nào không ai hay biết.

…nhiên hình thành, mà là một sát cục được bài bố tỉ mỉ nhằm biến nơi này thành tử địa vạn kiếp bất phục. Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên tia quyết tuyệt. Bàn tay phải sần sùi bám đầy lớp thạch nhục nặng nề vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông.

Ba vệt thanh quang xé gió bay ra. Lơ lửng trước mặt hắn lúc này là ba thanh Thanh Mộc Mâu dài hơn một thước. Đây vốn là pháp khí thượng phẩm hệ Mộc do chính tay hắn dốc lòng luyện chế từ cành khô của cội Tử Trúc ngàn năm. Khí mộc linh dồi dào cuộn trào bên trong chính là khắc tinh tự nhiên của tử khí âm hàn.

Khí hải trong đan điền đã sớm khô kiệt, nay bị ép vắt ra luồng linh lực nguyên thần cuối cùng. Sắc xanh nhạt ảm đạm rót thẳng vào thân mâu. Những đường vân trúc mờ ảo lập tức sáng rực lên, tỏa ra vầng hào quang ấm áp xua đi phần nào bóng tối lạnh lẽo đang bủa vây tứ phía.

"Mộc sinh Thủy, nhưng Thủy cực tất phản. Quỷ vật nhà ngươi xem có nuốt trôi được đòn này không!"

Lâm Mặc gầm lên một tiếng khàn đục, ngón tay điểm mạnh tới trước. Hắn hoàn toàn không nhắm vào đoạn rễ cây tà ác đang tỏa ra sương giá. Mục tiêu thực sự của hắn là ba giao điểm cốt lõi nằm ẩn khuất trên trận đồ màu bạc dưới mặt đất.

Dòng dịch lỏng dường như sở hữu linh trí độc lập. Nó lập tức trào dâng mãnh liệt, vây kín quanh đoạn rễ cây tạo thành một tấm khiên băng ngũ giác dày đặc. Kẻ địch đã sẵn sàng nghênh đón đòn hủy diệt nhắm vào khu vực trung tâm.

Thế nhưng, tất cả chỉ là mồi nhử mang tính thăm dò. Ngay khi khiên băng vừa ngưng tụ thành hình, Lâm Mặc đạp mạnh lên tảng đá tàn tạ dưới chân. Thân hình hắn lướt ngang mượn đà, cổ tay phải vặn ngoặt một góc độ cực kỳ hiểm hóc. Quỹ đạo bay của ba thanh pháp khí đột ngột bẻ cong ngay giữa không trung.

Ba tiếng "phập" dứt khoát vang lên liên tiếp. Thanh Mộc Mâu cắm ngập vào đúng ba mắt xích quan trọng nhất của Tự Toái Trận Nhãn. Chúng tựa như ba cây đinh khổng lồ ghim chặt dòng thủy ngân lấp lánh xuống nền đá thanh thạch.

Thuộc tính Mộc bản nguyên lập tức phát huy tác dụng, điên cuồng hấp thụ thủy linh khí xung quanh. Thân mâu bành trướng to ra, những cành lá ảo ảnh vươn ra tua tủa cắm rễ vào hư không. Trận đồ vặn vẹo kịch liệt, ánh sáng bạc nhấp nháy bất ổn khiến tốc độ vẽ bùa chú bị đình trệ hoàn toàn.

Một tiếng rít bén nhọn chọc thủng màng nhĩ vang vọng khắp không gian ngầm. Ý thức tà ác vạn năm phẫn nộ tột cùng khi nhận ra bản thân bị một tu sĩ Luyện Khí kỳ nhỏ bé qua mặt. Thay vì dồn sức oanh kích phá vỡ pháp khí, nó quyết đoán thay đổi chiến thuật.

Toàn bộ phần dịch lỏng chưa bị ghim chặt liền bốc hơi sùng sục. Trong chớp mắt, chúng ngưng tụ lại thành hàng trăm mũi phi châm mỏng manh như cánh ve sầu. Đám châm băng đồng loạt chuyển hướng, xé gió lao thẳng vào mi tâm Lâm Mặc nhằm triệt hạ kẻ điều khiển trận chiến.

Biến cố phát sinh quá mức đột ngột. Thần thức bị áp chế thu hẹp trong phạm vi ba trượng không cho phép hắn có đủ thời gian lùi lại né tránh. Lâm Mặc cắn răng nâng bắp tay phải bọc thạch nhục lên che chắn ngang mặt, vận dụng chút thể lực cơ bắp phàm nhân cuối cùng để gồng đỡ.

Hàng loạt tiếng va chạm lanh lảnh vang lên như mưa rào đổ xuống mái ngói mùa hạ. Phi châm băng giá đâm xuyên qua lớp vỏ đá cứng rắn. Chúng không hề gây ra vết thương hở hay làm vỡ nát thạch nhục, mà trực tiếp tiêm luồng tà hàn vào sâu bên trong kết cấu vật lý của cánh tay.

Cái giá phải trả đến ngay lập tức và vô cùng tàn khốc. Ba ngón tay phải của hắn hoàn toàn mất đi tri giác xúc giác. Tủy xương bên trong các đốt ngón tay bị hoại tử lạnh, lập tức đông cứng lại thành những tinh thể thủy tinh xám xịt.

Các khớp xương ngón tay vĩnh viễn dính liền vào nhau thành một khối vô hồn. Lâm Mặc đã triệt để phế bỏ khả năng bắt ấn thi pháp phức tạp hay thao túng ngọn lửa luyện khí từ bàn tay này. Dù vậy, hắn không rên rỉ lấy nửa lời.

Cùng lúc đó, ba thanh Thanh Mộc Mâu cắm trên mặt đất không chịu nổi lượng hàn độc quá tải. Âm thanh bục vỡ trầm đục vang lên liên hồi. Pháp khí thượng phẩm nổ tung, hóa thành vô số mảnh vụn gỗ bọc băng rơi lả tả xuống mặt đất, kết thúc sứ mệnh ngắn ngủi.

Sự hy sinh của ba món pháp khí không hề vô ích. Việc trận văn bị ngắt quãng đột ngột cộng với sóng xung kích từ vụ nổ đã xé toạc lớp ngụy trang kiên cố trên nền động. Lớp đá thanh thạch nứt nẻ sụp xuống, để lộ ra sự thật kinh hoàng ẩn giấu bấy lâu.

Lâm Mặc trừng lớn đôi mắt rỉ máu nhìn xuống hố sâu. Dòng dịch bạc vốn không chỉ đơn thuần gieo rắc hàn độc để hủy diệt sinh cơ. Nó thực chất đang đóng vai trò như một loại chất lỏng dẫn đường tà ác.

Sâu bên dưới tầng gạch vụn, một sợi xích màu huyết dụ thô to cỡ bắp tay người trưởng thành đang không ngừng nhịp đập. Nó co bóp từng hồi hệt như một đoạn ruột của ác thú, cắm rễ sâu hoắm thẳng vào trung tâm mạch ngầm của Tử Trúc Lĩnh.

Sợi huyết xích đang tham lam tước đoạt lấy linh khí thổ thuộc tính tinh thuần nhất của ngọn núi. Thông qua trận đồ dở dang phía trên, nó biến nguồn năng lượng này thành chất dinh dưỡng để truyền tống đi một nơi khác vô cùng xa xôi.

Chân tướng sự việc cuối cùng cũng phơi bày. Vị tiền bối tọa hóa trên đài sen hoàn toàn không phải bị kẻ thù sát hại để cướp đoạt tài nguyên. Chính thân xác khô héo của ông ta từng là đạo bùa phong ấn cuối cùng đè ép thứ tà vật này.

Nay đài sen ngọc bích đã vỡ nát, đoạn rễ cây mấu chốt bị rút ra ngoài. Phong ấn giam giữ sợi xích hút máu linh mạch cũng theo đó mà tan biến, giải phóng mầm mống tai họa thực sự ra ngoài ánh sáng.

Làn sương xám từ vũng thủy ngân bốc lên cuộn trào mãnh liệt. Chúng nhanh chóng nuốt chửng chút không gian chật hẹp còn sót lại trong hang động. Âm hàn chi khí không lan tỏa vô định mà ngưng kết thành hàng ngàn sợi tơ mỏng. Chúng tựa như những chiếc xúc tu của dã thú đang điên cuồng vươn tới.

Lâm Mặc cảm nhận rõ sinh cơ trên vách đá đang bị tước đoạt tàn nhẫn. Từng mảng rêu xanh bám trên mặt đá nháy mắt héo úa, vỡ vụn thành bột mịn lả tả rơi xuống. Đan điền khô cạn không cho phép hắn ngưng tụ linh lực hộ thể. Lớp đạo bào trên người bắt đầu xuất hiện những vết rách nhỏ do hàn khí vô hình cắt xé.

Đối mặt tử cục, ánh mắt hắn lóe lên tia quyết đoán. Không lùi bước, Lâm Mặc mượn lực từ cánh tay phải bọc thạch nhục, nện mạnh xuống tảng đá tàn tích của Thạch Vệ. Lực phản chấn hất tung vô số mảnh vụn lên không trung, tạo thành một bức tường bụi mù mịt.

Ngay khoảnh khắc tầm nhìn bị che khuất, hắn ném ra lệnh bài Trưởng lão Dược Viên. Bằng một tia thần thức khó nhọc, hắn kích hoạt luồng Mộc khí nguyên bản ít ỏi phong ấn bên trong. Tấm kim loại lơ lửng giữa không trung, tỏa ra vầng sáng xanh lục nhạt. Lập tức, sinh khí từ mộc linh dẫn dụ toàn bộ sự chú ý của đám sương tà dị.

Thế nhưng, ý thức vạn năm ẩn trong hàn khí tuyệt đối không phải dã thú vô tri. Chỉ mất nửa nhịp thở, luồng sương xám đột ngột khựng lại giữa không trung. Trận văn ẩn giấu bên trong đám mù lóe lên ánh sáng nham hiểm. Nó nhận ra luồng Mộc khí kia chỉ là mồi nhử rỗng tuếch, hoàn toàn không có thần hồn ba động.

Thay vì lao vào cắn xé lệnh bài, đám sương lập tức biến chiêu. Chúng phân tách làm hai luồng tả hữu, vặn xoắn kịch liệt rồi ngưng kết thành hình dáng hai thanh cốt kiếm xám xịt. Khí tức sắc lẹm xé toạc bức tường bụi đá. Chúng mang theo tiếng rít gào chói tai, nhắm thẳng vào ấn đường Lâm Mặc mà đâm tới. Kẻ bày trận đã quyết định bỏ qua thể xác, trực tiếp giảo sát thần hồn.

Tốc độ kiếm khí quá nhanh khiến việc né tránh trở nên bất khả thi. Thế nhưng, khóe môi Lâm Mặc lại nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Hắn vốn dĩ chờ đợi chính khoảnh khắc đối phương tập trung toàn bộ lực lượng vào một điểm tấn công này.

Bàn tay trái teo tóp vội vã gạt mạnh vạt áo, để lộ một tấm trận bàn gỗ tùng sứt mẻ. Phía trên bề mặt khắc chìm đồ án Tụ Linh Trận cấp một. Không dùng linh lực kích hoạt, Lâm Mặc nắm chặt một mảnh vỡ cốt kiếm thu được từ trước, điên cuồng cắm phập vào ngay mắt trận trung tâm.

Âm khí từ mảnh cốt kiếm xung đột mãnh liệt với linh văn trên gỗ tùng. Tụ Linh Trận bị cưỡng ép đảo ngược chiều vận hành. Những đường nét trận văn sáng lên màu đỏ như máu rồi nứt toác. Trận bàn nháy mắt biến thành một vòng xoáy hút linh khí cực đoan, tạo ra sức lôi kéo điên cuồng ngay tại chỗ.

Lực hút khổng lồ từ vòng xoáy trận pháp lập tức vặn vẹo không gian, kéo lệch quỹ đạo của hai thanh cốt kiếm sương mù. Chúng trượt qua sát thái dương Lâm Mặc trong gang tấc. Hai mũi kiếm găm thẳng vào vách đá cứng rắn phía sau lưng hắn, tạo ra một tiếng nổ trầm đục.

Vách đá bị hàn độc ăn mòn thành một hố sâu hoắm, bốc lên mùi khét lẹt của tử khí. Tuy nhiên, cái giá phải trả cho việc bạo sát trận pháp không hề nhỏ. Trận bàn gỗ tùng không chịu nổi áp lực, nổ tung thành hàng trăm mảnh vụn. Dư ba vụ nổ xé rách lệnh bài Trưởng lão Dược Viên, biến nó thành một nắm tro bụi.

Tệ hại hơn, một tia hàn khí tàn dư đã kịp lướt qua nửa bên trái khuôn mặt hắn lúc giằng co. Không có máu tươi tuôn rơi, cũng chẳng có vết cắt nào xuất hiện trên da thịt. Thế nhưng, một nửa mái tóc đen nhánh của Lâm Mặc nháy mắt bạc trắng như cước, khô khốc rụng lả tả.

Cảm giác suy yếu ập đến tận xương tủy. Thọ nguyên của hắn đã bị tước đoạt mất mười năm chỉ trong một hơi thở ngắn ngủi. Đồng thời, con mắt trái bị âm hàn tà khí trực tiếp xâm thực. Đồng tử co rút mạnh, thị lực bên trái gần như mù lòa, cảnh vật hiện lên chỉ còn là những cái bóng xám xịt mờ ảo vặn vẹo.

Hắn loạng choạng lùi lại mấy bước, tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo. Lồng ngực phập phồng từng nhịp đứt quãng, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm tấm lưng áo tơi tả. Hắn cố gắng vận chuyển chút mộc khí nội tại để giữ cho sinh cơ không tiếp tục xói mòn.

Ngay trong lúc Lâm Mặc đang dốc sức ổn định lại nhịp thở, một biến cố khác lại âm thầm diễn ra. Tiếng răng rắc giòn giã đột ngột vang lên từ vị trí ba cây Thanh Mộc Mâu. Sự bạo phát của làn sương mù vừa rồi thực chất chỉ là đòn dương đông kích tây nhằm phân tán thần thức của hắn.

Dưới nền đất, phần dịch lỏng thủy ngân bị ghim chặt đã lợi dụng hỗn loạn để hấp thụ tử khí từ vách đá. Chúng rả rích ăn mòn lớp mộc linh khí bao bọc bên ngoài ngọn giáo. Thanh Mộc Mâu đầu tiên chịu không nổi áp lực, gãy gập làm đôi. Từ khe nứt, một đồ án trận văn hình đóa hoa sen đen ngòm giải phóng ra, từ từ nở rộ ngay dưới chân hắn.

"Nhữ..." Âm tiết cổ xưa mang theo sự phẫn nộ ngút ngàn chưa kịp dứt, luồng linh lực cuồng bạo từ Tụ Linh Trận bạo tẩu đã ập tới như một cơn đại hồng thủy. Giao điểm giữa trận văn đang sụp đổ và sát khí âm hàn vạn năm tạo ra một vụ nổ ánh sáng trắng lóa mắt, xé rách màng sương xám đặc quánh. Hai thanh cốt kiếm mang theo uy áp hủy diệt chỉ cách ấn đường Lâm Mặc nửa tấc bỗng nhiên khựng lại giữa không trung. Bề mặt xương xám xịt vốn được rèn luyện từ âm khí, cứng hơn cả huyền thiết, nay xuất hiện vô số vết rạn chân chim. Ngay sau đó, chúng vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ li ti dưới sức ép của linh khí nghịch chuyển, bay lả tả trong không trung như những bông tuyết chết chóc.

Lâm Mặc cắn nát bờ môi, hoàn toàn không dùng chút pháp lực cạn kiệt nào để dựng lên linh tráo phòng thủ. Hắn ép toàn bộ tàn lực của nhục thân, mượn đà đẩy từ vụ nổ để ném ngược cơ thể ra sau. Sóng xung kích mang theo mảnh vụn cốt kiếm găm phập vào vai phải hắn, xuyên qua lớp đạo bào nát bươm, ghim sâu vào tận xương tủy. Áp lực linh khí vặn xoắn xé rách không gian hẹp, đánh thẳng vào thính giác khiến màng nhĩ tai trái của Lâm Mặc nổ vang một tiếng chát chúa. Máu tươi ồ ạt rỉ ra từ vành tai, chảy dọc xuống cổ áo lạnh toát. Toàn bộ âm thanh thế giới bên ngoài trong khoảnh khắc đó rơi vào một sự tĩnh lặng đến rợn người. Hắn đã vĩnh viễn mất đi thính lực một bên tai để đổi lấy cơ hội lùi lại ba trượng, khó nhọc chui lọt qua khe hở của đạo thần hồn tà ác đang giảo sát.

Nhận ra con mồi thà tự hủy hoại ngũ quan chứ tuyệt đối không chịu lùi bước vào tử lộ, ý thức cổ xưa ẩn trong sương xám lập tức biến chiêu. Thay vì tiếp tục ngưng tụ binh khí sắc bén để đâm chém, làn sương đen đặc quánh đột ngột phân tán, hóa thành một tấm lưới khổng lồ đan bằng những sợi tơ thần thức u ám. Kẻ thù giấu mặt đã nhìn thấu ý đồ bỏ chạy, dứt khoát chuyển sang phong tỏa toàn bộ không gian lùi bước, ý đồ luyện hóa linh hồn hắn ngay tại trung tâm vụ nổ đang lan rộng. Từng sợi tơ đen lướt qua vách đá, ăn mòn lớp thanh thạch thành những vệt cháy xém bốc mùi khét lẹt, triệt tiêu mọi thông đạo có thể tẩu thoát.

Ngay khoảnh khắc tấm lưới thần thức mang theo hàn độc ụp xuống đỉnh đầu, ánh mắt Lâm Mặc lóe lên một tia tàn nhẫn. Hắn vung mạnh mảnh cán cờ U Minh Phiên gãy nát ra phía trước. Thay vì ngu ngốc dùng món pháp khí đã hỏng này làm thuẫn chống đỡ, hắn trực tiếp cắm phập đầu nhọn của cán cờ vào điểm giao cắt của dòng dung dịch bạc đang chảy tràn dưới đất. Cán cờ mang theo thuộc tính âm sát tàn dư, vừa chạm vào hàn độc thủy ngân lập tức sinh ra phản ứng bài xích kịch liệt về mặt ngũ hành. Một tiếng xèo chói tai vang lên, kéo theo một cột khói độc xám xịt dựng đứng lên không trung, mang theo sức mạnh ô uế cực kỳ bá đạo. Cột khói này vừa vặn làm vấy bẩn trận nhãn lâm thời, đánh mù sự tập trung của tấm lưới thần thức trong đúng nửa nhịp thở ngắn ngủi.

Chỉ cần nửa nhịp thở quý giá ấy, thân hình tàn tạ của Lâm Mặc mượn dư chấn cuối cùng từ Tụ Linh Trận hung hăng văng vút đi trong bóng tối. Lưng hắn đập mạnh vào bức vách đá sần sùi ở phía tận cùng hang động, lực va đập khủng khiếp đến mức khiến mảng tường đá nứt toác ra làm đôi, bụi đất rào rào rơi xuống. Hắn cắn răng lộn vòng trên nền đất lạnh lẽo, chật vật né tránh những tảng đá tảng đang ầm ầm đổ sập xuống từ trần hang do dư chấn vụ nổ. Chỗ hắn vừa đứng ban nãy giờ đã biến thành một hố sâu hoắm đen ngòm, tàn dư của linh khí bạo loạn vẫn đang gặm nhấm vách đất thành từng mảng lồi lõm, bốc khói nghi ngút.

Lâm Mặc khó nhọc chống tay trái gượng dậy, thở dốc từng hơi ngắt quãng, cố gắng duy trì sự tỉnh táo cuối cùng trong thức hải đang quay cuồng. Tai trái điếc đặc khiến cảm giác thăng bằng của hắn chao đảo kịch liệt, bước chân loạng choạng suýt ngã nhào. Thế nhưng, cơn đau rát buốt thấu xương từ mu bàn tay phải lại đột ngột kéo sự chú ý của hắn quay về hiện tại. Dưới ánh sáng le lói của mảng trận văn tàn khuyết đang lụi tàn, một ấn ký hình chiếc lá trúc màu đen tuyền đang rực sáng ngay trên da thịt hắn. Ấn ký này không ngừng hút lấy hàn khí xung quanh, đồng thời truyền đến một luồng nhịp đập xa lạ, đồng bộ hoàn toàn với một cỗ quan tài bằng gỗ tử đàn vừa chậm rãi trượt ra từ sau bức tường đá nứt nẻ.
0