Chương 120: Kiếm Sinh Cơ
Đăng: 21/07/2026 19:26
3,416 từ
3 lượt đọc
Lão tà tu điên cuồng lùi về phía sau, lớp sương máu quanh người gã rung lên bần bật trước cỗ uy áp khủng khiếp vừa trỗi dậy. Bàn tay bùn lầy khổng lồ bấu chặt lấy mép hố sụt lún, năm ngón tay thô ráp cắm ngập vào lớp đất đá cứng ngắc. Từng đợt tà khí hắc ám cuồn cuộn tỏa ra từ lòng bàn tay, ăn mòn toàn bộ thảm thực vật xung quanh thành một vũng nước đục ngầu. Dưới áp lực của luồng khí tức vượt xa Trúc Cơ kỳ, không gian quanh cấm địa dường như đông đặc lại, khiến nhịp thở của tu sĩ Luyện Khí cũng trở nên đình trệ.
Lâm Mặc cắn chặt răng, cố gắng giữ thăng bằng trên nền đất đang rung lắc dữ dội. Cánh tay phải đã bị mộc hóa của hắn phát ra những tiếng răng rắc khô khốc, bề mặt vỏ cây nứt toác vì không chịu nổi sức ép vô hình từ luồng uy áp. Con mắt còn lại của hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào viên hắc tinh đang chìm nghỉm dưới đáy hố. Hắn nhận ra thứ đồ chơi tà môn kia đã vô tình đánh thức một tồn tại cổ xưa nào đó ẩn sâu dưới lòng mạch Tử Trúc Lĩnh. Cỗ quái vật bùn lầy này dường như không có linh trí, mục tiêu săn mồi của nó hoàn toàn dựa vào lượng sinh cơ dồi dào nhất trong phạm vi gần.
Không chút do dự, Lâm Mặc dùng tay trái lôi từ trong ngực áo ra một tấm Thanh Mộc Dẫn Linh Phù đã ố vàng. Hắn không truyền pháp lực để ném về phía quái vật, mà trực tiếp cắn nát đầu lưỡi, phun một ngụm máu tươi lên mặt trận văn của lá bùa. Tấm phù lục lập tức hóa thành một vệt sáng xanh biếc, vút đi trong đêm đen nhưng quỹ đạo lại cố tình chệch hướng đi rất xa. Vệt sáng xẹt qua vai lão tà tu, ghim thẳng vào ngọn lửa trận văn màu xanh lam đang bốc cháy ngùn ngụt ngay phía sau lưng gã.
Ngọn lửa lam bùng lên dữ dội, cuốn lấy linh khí mộc thuộc tính tinh thuần từ tấm bùa, tạo thành một cột tiêu sáng rực rỡ soi chiếu thẳng vào vị trí của lão tà tu. Bàn tay bùn lầy lập tức xoay chuyển hướng đi, cùi chỏ khổng lồ nện mạnh xuống đất, mượn lực lao thẳng về phía cột sáng mang đậm sinh cơ bừng bừng. Lão tà tu thấy cảnh này thì da đầu tê dại, lập tức hiểu ra ý đồ thâm độc của tên tiểu bối Lâm gia. Gã đang bị biến thành mồi nhử sống để kéo dài thời gian thở dốc cho đối phương.
Lão tà tu gầm lên tức tưởi, giọng nói khàn đặc mang theo sát ý ngút trời oán hận.
Tiểu súc sinh, muốn mượn đao giết người sao! Ngươi đừng hòng được toại nguyện!
Gã khẽ cắn chót lưỡi, nhổ ra một viên huyết châu đỏ thẫm đập thẳng vào ngực mình. Lớp áo choàng rách nát trên người gã lập tức bốc cháy, hóa thành một cái kén máu bao bọc lấy toàn thân nhằm che giấu triệt để sinh cơ. Đồng thời, gã vung tay áo, ném tàn dư của chiếc hồ lô đen nhánh về phía vị trí Lâm Mặc đang đứng. Chiếc hồ lô mang theo khí tức tà ác nồng đậm, rít gào xé gió bay tới, hòng kéo dời lực chú ý của bàn tay khổng lồ sang vị trí của kẻ thù.
Lâm Mặc thấy luồng tà khí lao về phía mình liền biết đối phương đã nhìn thấu kế sách. Hắn không lùi mà tiến, chân trái dậm mạnh lên một khối đá xanh tàn tạ vốn là mắt trận Bính Hỏa của Dược Viên khu đông. Thần thức vốn đã mỏng manh của hắn lại một lần nữa bị kéo căng đến mức cực hạn, thô bạo cắt đứt sự liên kết của mắt trận này với toàn bộ hệ thống linh mạch. Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng đất, kéo theo đó là toàn bộ khu vực trồng linh dược phía đông sụt lún hoàn toàn.
Cái giá phải trả cho quyết định tuyệt tình này vô cùng thảm liệt và xót xa đối với một gia tộc làm nông. Gần ba mẫu linh thổ bồi đắp hàng chục năm của Lâm gia trong tích tắc hóa thành tro bụi tàn tạ, vĩnh viễn mất đi khả năng bồi dưỡng dược liệu. Tinh khí từ linh mạch bị bòn rút cạn kiệt tạo thành một bức tường không gian vô hình, cản đứng quỹ đạo bay của chiếc hồ lô đen nhánh. Đồng thời, sự phản phệ từ việc chủ động bóp nát mắt trận dội thẳng vào thức hải của Lâm Mặc. Màng nhĩ tai phải của hắn nổ tung, máu tươi rỉ ra ròng ròng, thính giác một bên hoàn toàn bị tước đoạt trong sự tĩnh lặng chết chóc.
Bàn tay bùn lầy khổng lồ mất đi mục tiêu sống, nhưng lại bị sự dao động kịch liệt của linh mạch thu hút. Nó vươn năm ngón tay to như thân cây, hung hăng bóp nát chiếc hồ lô đang lơ lửng giữa không trung. Một tiếng thét chói tai vang lên khi tàn hồn bên trong pháp khí bị nghiền nát thành cặn bã. Lão tà tu mất đi pháp bảo bản mệnh liền lảo đảo lùi lại, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, khóe miệng trào ra dòng máu đen ngòm. Thế cục trên chiến trường lúc này đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát của cả hai kẻ đang đứng trên Tử Trúc Lĩnh.
Lão tà tu gầm lên tức tưởi, bàn tay khô khốc đột ngột vung mạnh về phía trước. Một vật thể to bằng quả vú sữa, tỏa ra ánh sáng đỏ nhờ nhờ bay vút ra khỏi lớp kén máu. Đó là Huyết Thai Tàn Noãn, một phôi thai tà thuật ngưng tụ toàn bộ sinh cơ giả mạo mà gã đã dày công cất giấu. Vật này không hướng về phía Lâm Mặc, mà vẽ một đường vòng cung hiểm hóc rơi thẳng xuống vị trí gốc Tử Trúc ngàn năm đang trơ trọi.
Mùi vị sinh cơ bạo phát từ quả trứng máu lập tức làm lu mờ hoàn toàn cột sáng xanh lam của tấm phù lục trước đó. Bàn tay bùn khổng lồ khựng lại giữa không trung, cùi chỏ vặn ngược một góc độ trái với lẽ thường, trực tiếp chuyển hướng lao về phía cấm địa gia tộc. Lực cản của không khí bị xé rách tạo thành những tiếng rít chói tai, mang theo áp lực nặng nề ép sát mặt đất. Ánh mắt lão tà tu lóe lên vẻ tàn độc, rõ ràng muốn dùng gốc rễ của Lâm gia để ép tiểu bối này phải lấy thân mình ra đỡ đòn thay.
Lâm Mặc chứng kiến quỹ đạo của bàn tay bùn, con ngươi đột ngột co rút nhưng bước chân không hề rối loạn. Hắn không lùi lại, tay trái lập tức vỗ mạnh vào túi trữ vật, lôi ra ba thanh Khốn Thổ Trận Kỳ bề mặt đã rạn nứt. Hắn không ném cờ về phía quái vật để cản phá, mà lại cắm phập chúng xuống ba tử huyệt trên nền đất cách mình năm thước. Cùng lúc đó, ngón tay hắn bóp nát một viên Mộc Linh Châu, tạo ra một màn sương xanh biếc khổng lồ bao phủ lấy bản thân và toàn bộ khu vực cấm địa.
Lão tà tu thấy sương mù dâng lên liền hừ lạnh, nhếch mép khinh bỉ cái bẫy che mắt tầm thường.
Tiểu xảo vặt vãnh, hạch tâm cấm địa của các ngươi nay phải bồi táng cùng ta!
Giọng nói khàn đặc vừa dứt, gã lập tức bấm niệm pháp quyết, định kích nổ Huyết Thai Tàn Noãn để phá tan lớp sương mộc thuộc tính và hủy diệt rễ Tử Trúc. Thế nhưng, ngay khi thần thức của lão vừa chạm vào quả trứng máu, một luồng lực hút cực mạnh từ dưới lòng đất đột ngột bộc phát. Ba thanh Khốn Thổ Trận Kỳ không phải dùng để phòng ngự, mà là để cưỡng ép đảo nghịch kết cấu của địa mạch thổ thuộc tính bên dưới cấm địa.
Mặt đất dưới gốc Tử Trúc vốn đã tơi xốp vì dư chấn của viên hắc tinh, nay mất đi linh khí chống đỡ lập tức sụp xuống thành một hố cát lún sâu hoắm. Quả trứng máu chưa kịp phát nổ đã rơi tuột vào tầng sâu của địa mạch, kéo theo cả sự chú ý của con quái vật bùn vô tri. Bàn tay khổng lồ lao thẳng xuống hố sâu, vồ hụt mục tiêu trên mặt đất, năm ngón tay to lớn cắm phập vào nền đá ngầm tạo ra một trận địa chấn kinh hoàng làm rung chuyển toàn bộ ngọn núi.
Đổi lại việc thay đổi địa hình trong chớp mắt, Lâm Mặc phải trả một cái giá vô cùng đắt đỏ. Thần thức ấn ký của hắn lưu lại trên ba thanh trận kỳ bị nghiền nát ngay khoảnh khắc trận văn sụp đổ. Một cơn đau nhức buốt tận óc xẹt qua, khiến tai trái của hắn phát ra tiếng nổ lách tách khô khốc. Màng nhĩ hoàn toàn rách nát, thính giác bên trái triệt để phế bỏ, trong khi tầm nhìn của con mắt còn lại bắt đầu xuất hiện những điểm đen đặc quánh che khuất một nửa cảnh vật.
Lão tà tu đứng trên cao nhận ra mình đã bị tính kế, lớp kén máu quanh người gã bắt đầu sôi sục dữ dội. Gã hiểu rõ nếu để con quái vật bùn kia nuốt chửng Huyết Thai Tàn Noãn, mục tiêu tiếp theo của nó chắc chắn sẽ quay lại tìm kẻ có tu vi cao nhất ở đây. Không thể tiếp tục phòng ngự thụ động, lão quyết định từ bỏ hoàn toàn lớp vỏ bọc an toàn. Hai chân của gã tà tu đột ngột nổ tung, cốt nhục vỡ nát hóa thành một đám sương máu đặc sệt dung nhập thẳng vào màn đêm.
Đám sương máu mang theo oán niệm thấu xương không tấn công trực diện, mà phân tách thành hàng ngàn sợi tơ đỏ li ti bắn xuyên qua lớp sương xanh. Những sợi tơ này chuẩn xác bám chặt vào lớp vỏ mộc hóa trên cánh tay phải của Lâm Mặc, thiêu đốt lớp gỗ sần sùi tạo ra mùi khét lẹt. Tà thuật Huyết Tỏa Truy Hồn vừa hình thành, khí tức sinh mệnh của Lâm Mặc và tàn hồn lão tà tu lập tức bị trói buộc làm một, không thể chia cắt. Dưới hố sâu, bàn tay bùn lầy sau khi bóp nát quả trứng máu liền khựng lại, năm ngón tay chậm rãi bám lên miệng hố, sát cơ lạnh lẽo nhắm thẳng vào vị trí của người thanh niên áo xanh.
"Tiểu súc sinh, muốn mượn đao giết người!"
Lão tà tu gầm lên tức tưởi, tròng mắt lồi ra đục ngầu tia máu. Lâm Mặc ở phía xa vì cưỡng ép thay đổi quỹ đạo lá bùa làm kinh mạch nghịch chuyển, phải phun ra một ngụm tâm huyết, nhưng sát cơ trong mắt không giảm mà lập tức khóa chặt lấy lão tà tu. Hắn đứng sừng sững giữa cuồng phong, chờ xem đối phương sẽ dùng cái giá nào để thoát khỏi sự truy kích của quái vật bùn lầy.
Lão tà tu không hề lùi bước mà vung mạnh tay áo rộng thùng thình. Một dải lụa đen ngòm dệt từ tóc rối bay vút ra, tản mạn mùi thi rữa nồng nặc. Đây là Ô Hồn Lăng, pháp khí phòng ngự thượng phẩm được tế luyện từ hàng ngàn sợi oán ti. Dải lụa đen xòe ra như một cái miệng khổng lồ, quấn chặt lấy ngọn lửa lam đang bốc cháy cùng tấm Thanh Mộc Dẫn Linh Phù.
Sương máu từ quanh người gã tà tu điên cuồng rót vào Ô Hồn Lăng, tạo ra những tiếng xèo xèo chói tai. Thuộc tính ăn mòn của pháp khí tà môn thành công áp chế thuộc tính mộc, cưỡng ép dập tắt hoàn toàn luồng sinh cơ nhân tạo. Cột tiêu xanh biếc vụt tắt giữa chừng khiến bàn tay bùn lầy khổng lồ khựng lại giữa không trung.
Không còn mồi nhử trực tiếp, bản năng săn mồi của cỗ tồn tại hoang cổ lập tức quét qua toàn bộ không gian Tử Trúc Lĩnh. Lần này, thứ lọt vào tầm ngắm của nó không phải là tu sĩ Luyện Khí nhỏ bé, mà là cội Tử Trúc ngàn năm đang rỉ ra từng giọt linh dịch đỏ sậm bên cạnh miệng hố.
Bàn tay bùn lầy chuyển hướng đột ngột, năm ngón tay thô kệch vươn dài ra như năm con mãng xà, lao thẳng về phía gốc trúc cấm địa. Tốc độ của nó xé rách không khí, tạo ra những luồng âm bạo trầm đục.
Lão tà tu thấy vậy liền cười gở, mượn cơ hội rút lùi ra xa ba trượng. Gã không bỏ chạy mà lập tức thả ra ba đạo thần thức lạnh lẽo, phong tỏa toàn bộ góc chết xung quanh Lâm Mặc. Đối thủ đã nhìn thấu điểm yếu chí mạng của người làm gia chủ, cố tình ép hắn phải chọn giữa việc bảo vệ bản thân hay cứu lấy căn cơ gia tộc.
Lâm Mặc biến sắc, móng tay cắm ngập vào lòng bàn tay rỉ máu. Cội Tử Trúc là nền tảng sinh tồn của Lâm gia, tuyệt đối không thể để thứ tà vật kia vấy bẩn. Hắn không dùng pháp thuật tấn công trực diện vì biết rõ chênh lệch cảnh giới giữa Luyện Khí và thứ uy áp kinh khủng kia. Thay vào đó, tay trái hắn gõ mạnh vào khuy ngực áo, lấy ra một viên linh thạch trung phẩm hệ Hỏa đã tích tụ đầy vết nứt rạn.
Hắn ném thẳng viên linh thạch về phía rễ Tử Trúc, đồng thời điên cuồng thiêu đốt một tia thần hồn để dẫn bạo tàn dư trận văn Thổ thuộc tính dưới chân.
"Bạo!"
Lâm Mặc quát khẽ một tiếng. Viên linh thạch nổ tung giữa không trung, nhưng không sinh ra biển lửa mà tương tác với trận văn Thổ hệ, tạo thành một màn chắn bụi đỏ rực nén chặt. Lớp bụi này mang theo nhiệt lượng kinh người, nháy mắt bốc hơi toàn bộ hơi ẩm xung quanh, tạm thời che khuất khí tức linh dịch tinh thuần của cội trúc.
Để đổi lấy một nhịp thở trì hoãn này, thần thức của Lâm Mặc bị sóng xung kích cắn đứt một mảng. Hắn cảm thấy thái dương nhói lên như bị dùi sắt đâm xuyên, thính giác tai phải hoàn toàn mất đi, chỉ còn lại tiếng vo ve rỗng tuếch. Tấm trận bàn bằng ngọc thạch giấu trong tay áo cũng vang lên tiếng rắc giòn giã,
Lời còn chưa dứt, bàn tay bùn lầy khổng lồ đã vỗ mạnh xuống vị trí của gã. Lão không dám ngạnh kháng luồng uy áp vượt xa Trúc Cơ kỳ này, lập tức cắn vỡ đầu ngón tay, quệt một đường máu tươi lên mặt chiếc khiên cốt tủy vừa lấy ra từ túi trữ vật. Chiếc khiên nứt toác, hóa thành một đám sương máu dày đặc bao bọc lấy thân thể gã, cưỡng ép độn thổ lùi xa ba trượng. Bàn tay bùn lầy đập trúng tàn ảnh, đánh lõm một mảng sườn đồi, làm văng lên vô số mảng đất đá ngậm đầy tà khí hắc ám.
Trượt mất con mồi, quái vật hoang cổ lập tức khựng lại, năm ngón tay thô ráp cào xới lớp bùn đất tìm kiếm sinh cơ.
Muốn lưỡng bại câu thương sao, bớt nằm mơ đi!
Lão tà tu đứng cách đó không xa rít lên một tiếng, tay trái bấm một đạo pháp quyết dị kỳ. Gã không bỏ chạy mà ném thẳng nửa mảnh khiên vỡ còn sót lại về phía gốc Tử Trúc ngàn năm, kích phát chút sinh cơ giả tạo cuối cùng bên trong pháp khí. Mục tiêu của lão vô cùng rõ ràng, chính là dẫn dụ hung vật quay lại phá hủy căn cơ của Lâm gia, ép tiểu bối kia phải lao ra cản đòn. Bàn tay bùn lầy quả nhiên bị thu hút, cổ tay vặn vẹo chuyển hướng, nhắm thẳng cội trúc mà vồ tới.
Lâm Mặc đứng lặng bên mép hố sụt lún, khóe mắt giật nhẹ nhưng không hề hoảng loạn lao ra làm bia đỡ đạn như lão tà tu dự tính. Hắn dùng tay trái móc ra một khối linh thạch trung phẩm lấp lánh ánh quang mang nhàn nhạt. Đối với một thế lực Luyện Khí bần hàn như Lâm gia, đây là tài nguyên chiến lược cấp cao nhất, đủ để duy trì trận pháp hộ tộc trong nhiều tháng. Thế nhưng lúc này, trên gương mặt trầm ổn của vị Trưởng lão Dược Viên không có lấy nửa phần xót xa.
Đã không giữ được trận, vậy thì hủy luôn mạch.
Hắn dốc cạn luồng thần thức mỏng manh bọc lấy khối linh thạch, ném thẳng nó vào mắt trận Thổ Linh rạn nứt ngay dưới rễ Tử Trúc. Cùng thời điểm khối linh thạch chạm đất, hắn dứt khoát cắt đứt mối liên kết thần hồn với tấm Thanh Đồng Thuẫn đang lơ lửng bảo vệ trước ngực. Pháp khí vỡ vụn thành trăm mảnh, sinh ra một luồng lực đẩy cực mạnh hất văng thân ảnh hắn lùi sâu vào bóng tối của cấm địa.
Cái giá phải trả cho việc chủ động tự hủy pháp khí bản mệnh là một cơn chấn động buốt óc xuyên thấu đại não. Màng nhĩ hai bên tai Lâm Mặc tức thì điếc đặc, tầm nhìn nhòe đi, cảm giác buồn nôn trào lên tận cổ họng do thần hồn bị xé rách một mảng. Nhưng chính sự hy sinh quyết đoán này đã giúp hắn thoát khỏi phạm vi ảnh hưởng của vụ nổ.
Đúng vào khoảnh khắc bàn tay bùn lầy quét đến rễ trúc, khối linh thạch trung phẩm đã bị kích nổ bạo liệt. Một tiếng ầm trầm đục truyền qua sự rung chấn của lòng đất. Linh khí tinh thuần từ linh thạch va chạm trực diện với tà khí hoang cổ, xé toạc toàn bộ mảng địa mạch phòng ngự cuối cùng quanh gốc Tử Trúc. Đất đá sụp lún tạo thành một khe nứt sâu hoắm, hình thành rãnh hào thiên nhiên cắt đứt hoàn toàn đường tiến của bàn tay khổng lồ.
Lượng linh khí bùng nổ quá lớn khiến lớp rễ phụ của cây trúc ngàn năm bị đứt lìa, rỉ ra ba giọt Tử Trúc Linh Dịch màu tím nhạt tỏa hương thơm ngát. Mùi hương linh dược vừa lan tỏa, bàn tay bùn lầy như phát điên, bất chấp khe nứt địa mạch lôi kéo, cố vươn những ngón tay dài ngoẵng tóm lấy phần rễ đang lộ ra. Thế nhưng, sự chú ý của lão tà tu lúc này hoàn toàn không còn đặt ở con quái vật nữa.
Lão nhận ra sự tính toán tàn độc của tên tiểu bối, thà tự bạo linh mạch chứ quyết không rơi vào bẫy đổi mạng. Lợi dụng khoảnh khắc Lâm Mặc mất thính giác và thần hồn đang tê liệt do tự hủy pháp khí, một bóng đen thanh mảnh như sợi chỉ lặng lẽ tách ra từ vạt áo lão tà tu. Đó là cây Hồn Sát Châm thứ tư, thứ vũ khí giấu kín chưa từng lộ diện, không hề phát ra một tia dao động linh khí nào. Bóng đen im lìm xé gió, lẩn khuất trong màn bụi mù mịt, găm thẳng vào tử huyệt sau gáy vị Trưởng lão Lâm gia.
Lâm Mặc cắn chặt răng, cố gắng giữ thăng bằng trên nền đất đang rung lắc dữ dội. Cánh tay phải đã bị mộc hóa của hắn phát ra những tiếng răng rắc khô khốc, bề mặt vỏ cây nứt toác vì không chịu nổi sức ép vô hình từ luồng uy áp. Con mắt còn lại của hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào viên hắc tinh đang chìm nghỉm dưới đáy hố. Hắn nhận ra thứ đồ chơi tà môn kia đã vô tình đánh thức một tồn tại cổ xưa nào đó ẩn sâu dưới lòng mạch Tử Trúc Lĩnh. Cỗ quái vật bùn lầy này dường như không có linh trí, mục tiêu săn mồi của nó hoàn toàn dựa vào lượng sinh cơ dồi dào nhất trong phạm vi gần.
Không chút do dự, Lâm Mặc dùng tay trái lôi từ trong ngực áo ra một tấm Thanh Mộc Dẫn Linh Phù đã ố vàng. Hắn không truyền pháp lực để ném về phía quái vật, mà trực tiếp cắn nát đầu lưỡi, phun một ngụm máu tươi lên mặt trận văn của lá bùa. Tấm phù lục lập tức hóa thành một vệt sáng xanh biếc, vút đi trong đêm đen nhưng quỹ đạo lại cố tình chệch hướng đi rất xa. Vệt sáng xẹt qua vai lão tà tu, ghim thẳng vào ngọn lửa trận văn màu xanh lam đang bốc cháy ngùn ngụt ngay phía sau lưng gã.
Ngọn lửa lam bùng lên dữ dội, cuốn lấy linh khí mộc thuộc tính tinh thuần từ tấm bùa, tạo thành một cột tiêu sáng rực rỡ soi chiếu thẳng vào vị trí của lão tà tu. Bàn tay bùn lầy lập tức xoay chuyển hướng đi, cùi chỏ khổng lồ nện mạnh xuống đất, mượn lực lao thẳng về phía cột sáng mang đậm sinh cơ bừng bừng. Lão tà tu thấy cảnh này thì da đầu tê dại, lập tức hiểu ra ý đồ thâm độc của tên tiểu bối Lâm gia. Gã đang bị biến thành mồi nhử sống để kéo dài thời gian thở dốc cho đối phương.
Lão tà tu gầm lên tức tưởi, giọng nói khàn đặc mang theo sát ý ngút trời oán hận.
Tiểu súc sinh, muốn mượn đao giết người sao! Ngươi đừng hòng được toại nguyện!
Gã khẽ cắn chót lưỡi, nhổ ra một viên huyết châu đỏ thẫm đập thẳng vào ngực mình. Lớp áo choàng rách nát trên người gã lập tức bốc cháy, hóa thành một cái kén máu bao bọc lấy toàn thân nhằm che giấu triệt để sinh cơ. Đồng thời, gã vung tay áo, ném tàn dư của chiếc hồ lô đen nhánh về phía vị trí Lâm Mặc đang đứng. Chiếc hồ lô mang theo khí tức tà ác nồng đậm, rít gào xé gió bay tới, hòng kéo dời lực chú ý của bàn tay khổng lồ sang vị trí của kẻ thù.
Lâm Mặc thấy luồng tà khí lao về phía mình liền biết đối phương đã nhìn thấu kế sách. Hắn không lùi mà tiến, chân trái dậm mạnh lên một khối đá xanh tàn tạ vốn là mắt trận Bính Hỏa của Dược Viên khu đông. Thần thức vốn đã mỏng manh của hắn lại một lần nữa bị kéo căng đến mức cực hạn, thô bạo cắt đứt sự liên kết của mắt trận này với toàn bộ hệ thống linh mạch. Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng đất, kéo theo đó là toàn bộ khu vực trồng linh dược phía đông sụt lún hoàn toàn.
Cái giá phải trả cho quyết định tuyệt tình này vô cùng thảm liệt và xót xa đối với một gia tộc làm nông. Gần ba mẫu linh thổ bồi đắp hàng chục năm của Lâm gia trong tích tắc hóa thành tro bụi tàn tạ, vĩnh viễn mất đi khả năng bồi dưỡng dược liệu. Tinh khí từ linh mạch bị bòn rút cạn kiệt tạo thành một bức tường không gian vô hình, cản đứng quỹ đạo bay của chiếc hồ lô đen nhánh. Đồng thời, sự phản phệ từ việc chủ động bóp nát mắt trận dội thẳng vào thức hải của Lâm Mặc. Màng nhĩ tai phải của hắn nổ tung, máu tươi rỉ ra ròng ròng, thính giác một bên hoàn toàn bị tước đoạt trong sự tĩnh lặng chết chóc.
Bàn tay bùn lầy khổng lồ mất đi mục tiêu sống, nhưng lại bị sự dao động kịch liệt của linh mạch thu hút. Nó vươn năm ngón tay to như thân cây, hung hăng bóp nát chiếc hồ lô đang lơ lửng giữa không trung. Một tiếng thét chói tai vang lên khi tàn hồn bên trong pháp khí bị nghiền nát thành cặn bã. Lão tà tu mất đi pháp bảo bản mệnh liền lảo đảo lùi lại, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, khóe miệng trào ra dòng máu đen ngòm. Thế cục trên chiến trường lúc này đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát của cả hai kẻ đang đứng trên Tử Trúc Lĩnh.
Lão tà tu gầm lên tức tưởi, bàn tay khô khốc đột ngột vung mạnh về phía trước. Một vật thể to bằng quả vú sữa, tỏa ra ánh sáng đỏ nhờ nhờ bay vút ra khỏi lớp kén máu. Đó là Huyết Thai Tàn Noãn, một phôi thai tà thuật ngưng tụ toàn bộ sinh cơ giả mạo mà gã đã dày công cất giấu. Vật này không hướng về phía Lâm Mặc, mà vẽ một đường vòng cung hiểm hóc rơi thẳng xuống vị trí gốc Tử Trúc ngàn năm đang trơ trọi.
Mùi vị sinh cơ bạo phát từ quả trứng máu lập tức làm lu mờ hoàn toàn cột sáng xanh lam của tấm phù lục trước đó. Bàn tay bùn khổng lồ khựng lại giữa không trung, cùi chỏ vặn ngược một góc độ trái với lẽ thường, trực tiếp chuyển hướng lao về phía cấm địa gia tộc. Lực cản của không khí bị xé rách tạo thành những tiếng rít chói tai, mang theo áp lực nặng nề ép sát mặt đất. Ánh mắt lão tà tu lóe lên vẻ tàn độc, rõ ràng muốn dùng gốc rễ của Lâm gia để ép tiểu bối này phải lấy thân mình ra đỡ đòn thay.
Lâm Mặc chứng kiến quỹ đạo của bàn tay bùn, con ngươi đột ngột co rút nhưng bước chân không hề rối loạn. Hắn không lùi lại, tay trái lập tức vỗ mạnh vào túi trữ vật, lôi ra ba thanh Khốn Thổ Trận Kỳ bề mặt đã rạn nứt. Hắn không ném cờ về phía quái vật để cản phá, mà lại cắm phập chúng xuống ba tử huyệt trên nền đất cách mình năm thước. Cùng lúc đó, ngón tay hắn bóp nát một viên Mộc Linh Châu, tạo ra một màn sương xanh biếc khổng lồ bao phủ lấy bản thân và toàn bộ khu vực cấm địa.
Lão tà tu thấy sương mù dâng lên liền hừ lạnh, nhếch mép khinh bỉ cái bẫy che mắt tầm thường.
Tiểu xảo vặt vãnh, hạch tâm cấm địa của các ngươi nay phải bồi táng cùng ta!
Giọng nói khàn đặc vừa dứt, gã lập tức bấm niệm pháp quyết, định kích nổ Huyết Thai Tàn Noãn để phá tan lớp sương mộc thuộc tính và hủy diệt rễ Tử Trúc. Thế nhưng, ngay khi thần thức của lão vừa chạm vào quả trứng máu, một luồng lực hút cực mạnh từ dưới lòng đất đột ngột bộc phát. Ba thanh Khốn Thổ Trận Kỳ không phải dùng để phòng ngự, mà là để cưỡng ép đảo nghịch kết cấu của địa mạch thổ thuộc tính bên dưới cấm địa.
Mặt đất dưới gốc Tử Trúc vốn đã tơi xốp vì dư chấn của viên hắc tinh, nay mất đi linh khí chống đỡ lập tức sụp xuống thành một hố cát lún sâu hoắm. Quả trứng máu chưa kịp phát nổ đã rơi tuột vào tầng sâu của địa mạch, kéo theo cả sự chú ý của con quái vật bùn vô tri. Bàn tay khổng lồ lao thẳng xuống hố sâu, vồ hụt mục tiêu trên mặt đất, năm ngón tay to lớn cắm phập vào nền đá ngầm tạo ra một trận địa chấn kinh hoàng làm rung chuyển toàn bộ ngọn núi.
Đổi lại việc thay đổi địa hình trong chớp mắt, Lâm Mặc phải trả một cái giá vô cùng đắt đỏ. Thần thức ấn ký của hắn lưu lại trên ba thanh trận kỳ bị nghiền nát ngay khoảnh khắc trận văn sụp đổ. Một cơn đau nhức buốt tận óc xẹt qua, khiến tai trái của hắn phát ra tiếng nổ lách tách khô khốc. Màng nhĩ hoàn toàn rách nát, thính giác bên trái triệt để phế bỏ, trong khi tầm nhìn của con mắt còn lại bắt đầu xuất hiện những điểm đen đặc quánh che khuất một nửa cảnh vật.
Lão tà tu đứng trên cao nhận ra mình đã bị tính kế, lớp kén máu quanh người gã bắt đầu sôi sục dữ dội. Gã hiểu rõ nếu để con quái vật bùn kia nuốt chửng Huyết Thai Tàn Noãn, mục tiêu tiếp theo của nó chắc chắn sẽ quay lại tìm kẻ có tu vi cao nhất ở đây. Không thể tiếp tục phòng ngự thụ động, lão quyết định từ bỏ hoàn toàn lớp vỏ bọc an toàn. Hai chân của gã tà tu đột ngột nổ tung, cốt nhục vỡ nát hóa thành một đám sương máu đặc sệt dung nhập thẳng vào màn đêm.
Đám sương máu mang theo oán niệm thấu xương không tấn công trực diện, mà phân tách thành hàng ngàn sợi tơ đỏ li ti bắn xuyên qua lớp sương xanh. Những sợi tơ này chuẩn xác bám chặt vào lớp vỏ mộc hóa trên cánh tay phải của Lâm Mặc, thiêu đốt lớp gỗ sần sùi tạo ra mùi khét lẹt. Tà thuật Huyết Tỏa Truy Hồn vừa hình thành, khí tức sinh mệnh của Lâm Mặc và tàn hồn lão tà tu lập tức bị trói buộc làm một, không thể chia cắt. Dưới hố sâu, bàn tay bùn lầy sau khi bóp nát quả trứng máu liền khựng lại, năm ngón tay chậm rãi bám lên miệng hố, sát cơ lạnh lẽo nhắm thẳng vào vị trí của người thanh niên áo xanh.
"Tiểu súc sinh, muốn mượn đao giết người!"
Lão tà tu gầm lên tức tưởi, tròng mắt lồi ra đục ngầu tia máu. Lâm Mặc ở phía xa vì cưỡng ép thay đổi quỹ đạo lá bùa làm kinh mạch nghịch chuyển, phải phun ra một ngụm tâm huyết, nhưng sát cơ trong mắt không giảm mà lập tức khóa chặt lấy lão tà tu. Hắn đứng sừng sững giữa cuồng phong, chờ xem đối phương sẽ dùng cái giá nào để thoát khỏi sự truy kích của quái vật bùn lầy.
Lão tà tu không hề lùi bước mà vung mạnh tay áo rộng thùng thình. Một dải lụa đen ngòm dệt từ tóc rối bay vút ra, tản mạn mùi thi rữa nồng nặc. Đây là Ô Hồn Lăng, pháp khí phòng ngự thượng phẩm được tế luyện từ hàng ngàn sợi oán ti. Dải lụa đen xòe ra như một cái miệng khổng lồ, quấn chặt lấy ngọn lửa lam đang bốc cháy cùng tấm Thanh Mộc Dẫn Linh Phù.
Sương máu từ quanh người gã tà tu điên cuồng rót vào Ô Hồn Lăng, tạo ra những tiếng xèo xèo chói tai. Thuộc tính ăn mòn của pháp khí tà môn thành công áp chế thuộc tính mộc, cưỡng ép dập tắt hoàn toàn luồng sinh cơ nhân tạo. Cột tiêu xanh biếc vụt tắt giữa chừng khiến bàn tay bùn lầy khổng lồ khựng lại giữa không trung.
Không còn mồi nhử trực tiếp, bản năng săn mồi của cỗ tồn tại hoang cổ lập tức quét qua toàn bộ không gian Tử Trúc Lĩnh. Lần này, thứ lọt vào tầm ngắm của nó không phải là tu sĩ Luyện Khí nhỏ bé, mà là cội Tử Trúc ngàn năm đang rỉ ra từng giọt linh dịch đỏ sậm bên cạnh miệng hố.
Bàn tay bùn lầy chuyển hướng đột ngột, năm ngón tay thô kệch vươn dài ra như năm con mãng xà, lao thẳng về phía gốc trúc cấm địa. Tốc độ của nó xé rách không khí, tạo ra những luồng âm bạo trầm đục.
Lão tà tu thấy vậy liền cười gở, mượn cơ hội rút lùi ra xa ba trượng. Gã không bỏ chạy mà lập tức thả ra ba đạo thần thức lạnh lẽo, phong tỏa toàn bộ góc chết xung quanh Lâm Mặc. Đối thủ đã nhìn thấu điểm yếu chí mạng của người làm gia chủ, cố tình ép hắn phải chọn giữa việc bảo vệ bản thân hay cứu lấy căn cơ gia tộc.
Lâm Mặc biến sắc, móng tay cắm ngập vào lòng bàn tay rỉ máu. Cội Tử Trúc là nền tảng sinh tồn của Lâm gia, tuyệt đối không thể để thứ tà vật kia vấy bẩn. Hắn không dùng pháp thuật tấn công trực diện vì biết rõ chênh lệch cảnh giới giữa Luyện Khí và thứ uy áp kinh khủng kia. Thay vào đó, tay trái hắn gõ mạnh vào khuy ngực áo, lấy ra một viên linh thạch trung phẩm hệ Hỏa đã tích tụ đầy vết nứt rạn.
Hắn ném thẳng viên linh thạch về phía rễ Tử Trúc, đồng thời điên cuồng thiêu đốt một tia thần hồn để dẫn bạo tàn dư trận văn Thổ thuộc tính dưới chân.
"Bạo!"
Lâm Mặc quát khẽ một tiếng. Viên linh thạch nổ tung giữa không trung, nhưng không sinh ra biển lửa mà tương tác với trận văn Thổ hệ, tạo thành một màn chắn bụi đỏ rực nén chặt. Lớp bụi này mang theo nhiệt lượng kinh người, nháy mắt bốc hơi toàn bộ hơi ẩm xung quanh, tạm thời che khuất khí tức linh dịch tinh thuần của cội trúc.
Để đổi lấy một nhịp thở trì hoãn này, thần thức của Lâm Mặc bị sóng xung kích cắn đứt một mảng. Hắn cảm thấy thái dương nhói lên như bị dùi sắt đâm xuyên, thính giác tai phải hoàn toàn mất đi, chỉ còn lại tiếng vo ve rỗng tuếch. Tấm trận bàn bằng ngọc thạch giấu trong tay áo cũng vang lên tiếng rắc giòn giã,
Lời còn chưa dứt, bàn tay bùn lầy khổng lồ đã vỗ mạnh xuống vị trí của gã. Lão không dám ngạnh kháng luồng uy áp vượt xa Trúc Cơ kỳ này, lập tức cắn vỡ đầu ngón tay, quệt một đường máu tươi lên mặt chiếc khiên cốt tủy vừa lấy ra từ túi trữ vật. Chiếc khiên nứt toác, hóa thành một đám sương máu dày đặc bao bọc lấy thân thể gã, cưỡng ép độn thổ lùi xa ba trượng. Bàn tay bùn lầy đập trúng tàn ảnh, đánh lõm một mảng sườn đồi, làm văng lên vô số mảng đất đá ngậm đầy tà khí hắc ám.
Trượt mất con mồi, quái vật hoang cổ lập tức khựng lại, năm ngón tay thô ráp cào xới lớp bùn đất tìm kiếm sinh cơ.
Muốn lưỡng bại câu thương sao, bớt nằm mơ đi!
Lão tà tu đứng cách đó không xa rít lên một tiếng, tay trái bấm một đạo pháp quyết dị kỳ. Gã không bỏ chạy mà ném thẳng nửa mảnh khiên vỡ còn sót lại về phía gốc Tử Trúc ngàn năm, kích phát chút sinh cơ giả tạo cuối cùng bên trong pháp khí. Mục tiêu của lão vô cùng rõ ràng, chính là dẫn dụ hung vật quay lại phá hủy căn cơ của Lâm gia, ép tiểu bối kia phải lao ra cản đòn. Bàn tay bùn lầy quả nhiên bị thu hút, cổ tay vặn vẹo chuyển hướng, nhắm thẳng cội trúc mà vồ tới.
Lâm Mặc đứng lặng bên mép hố sụt lún, khóe mắt giật nhẹ nhưng không hề hoảng loạn lao ra làm bia đỡ đạn như lão tà tu dự tính. Hắn dùng tay trái móc ra một khối linh thạch trung phẩm lấp lánh ánh quang mang nhàn nhạt. Đối với một thế lực Luyện Khí bần hàn như Lâm gia, đây là tài nguyên chiến lược cấp cao nhất, đủ để duy trì trận pháp hộ tộc trong nhiều tháng. Thế nhưng lúc này, trên gương mặt trầm ổn của vị Trưởng lão Dược Viên không có lấy nửa phần xót xa.
Đã không giữ được trận, vậy thì hủy luôn mạch.
Hắn dốc cạn luồng thần thức mỏng manh bọc lấy khối linh thạch, ném thẳng nó vào mắt trận Thổ Linh rạn nứt ngay dưới rễ Tử Trúc. Cùng thời điểm khối linh thạch chạm đất, hắn dứt khoát cắt đứt mối liên kết thần hồn với tấm Thanh Đồng Thuẫn đang lơ lửng bảo vệ trước ngực. Pháp khí vỡ vụn thành trăm mảnh, sinh ra một luồng lực đẩy cực mạnh hất văng thân ảnh hắn lùi sâu vào bóng tối của cấm địa.
Cái giá phải trả cho việc chủ động tự hủy pháp khí bản mệnh là một cơn chấn động buốt óc xuyên thấu đại não. Màng nhĩ hai bên tai Lâm Mặc tức thì điếc đặc, tầm nhìn nhòe đi, cảm giác buồn nôn trào lên tận cổ họng do thần hồn bị xé rách một mảng. Nhưng chính sự hy sinh quyết đoán này đã giúp hắn thoát khỏi phạm vi ảnh hưởng của vụ nổ.
Đúng vào khoảnh khắc bàn tay bùn lầy quét đến rễ trúc, khối linh thạch trung phẩm đã bị kích nổ bạo liệt. Một tiếng ầm trầm đục truyền qua sự rung chấn của lòng đất. Linh khí tinh thuần từ linh thạch va chạm trực diện với tà khí hoang cổ, xé toạc toàn bộ mảng địa mạch phòng ngự cuối cùng quanh gốc Tử Trúc. Đất đá sụp lún tạo thành một khe nứt sâu hoắm, hình thành rãnh hào thiên nhiên cắt đứt hoàn toàn đường tiến của bàn tay khổng lồ.
Lượng linh khí bùng nổ quá lớn khiến lớp rễ phụ của cây trúc ngàn năm bị đứt lìa, rỉ ra ba giọt Tử Trúc Linh Dịch màu tím nhạt tỏa hương thơm ngát. Mùi hương linh dược vừa lan tỏa, bàn tay bùn lầy như phát điên, bất chấp khe nứt địa mạch lôi kéo, cố vươn những ngón tay dài ngoẵng tóm lấy phần rễ đang lộ ra. Thế nhưng, sự chú ý của lão tà tu lúc này hoàn toàn không còn đặt ở con quái vật nữa.
Lão nhận ra sự tính toán tàn độc của tên tiểu bối, thà tự bạo linh mạch chứ quyết không rơi vào bẫy đổi mạng. Lợi dụng khoảnh khắc Lâm Mặc mất thính giác và thần hồn đang tê liệt do tự hủy pháp khí, một bóng đen thanh mảnh như sợi chỉ lặng lẽ tách ra từ vạt áo lão tà tu. Đó là cây Hồn Sát Châm thứ tư, thứ vũ khí giấu kín chưa từng lộ diện, không hề phát ra một tia dao động linh khí nào. Bóng đen im lìm xé gió, lẩn khuất trong màn bụi mù mịt, găm thẳng vào tử huyệt sau gáy vị Trưởng lão Lâm gia.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.