Chương 110: Sơ Hở Trong Lúc Đắc Ý
Đăng: 21/07/2026 19:26
3,642 từ
2 lượt đọc
…mượn lấy lực đẩy từ luồng sóng xung kích màu xanh lục, mũi chân điểm mạnh lên vách đá lởm chởm. Thân ảnh hắn hóa thành một vệt tàn ảnh lao vút qua khe hở vừa bị xé rách giữa tầng tầng tử khí. Phía dưới đáy vực Trấn Ma Uyên, luồng hắc ám sền sệt dường như bị chọc giận bởi thứ sinh cơ thuần khiết của Tử Trúc Linh Dịch. Hàng chục sợi xích đen ngòm ngưng tụ từ âm sát chi khí phóng vút lên, xé gió lao theo gót chân hắn. Mỗi vòng xích va đập vào vách đá đều ăn mòn tầng nham thạch, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn nhằm kéo ngược kẻ xâm nhập trở lại bóng tối.
Lâm Mặc không hề quay đầu lại, thần thức Luyện Khí viên mãn tràn ra tạo thành một tầng màng mỏng vô hình quanh thân để phán đoán quỹ đạo công kích. Tay phải hắn vỗ vội vào túi trữ vật bên hông, kẹp chặt lấy ba tấm Hỏa Đạn Phù cấp một rải rác những nếp nhăn cũ kỹ. Hắn vung tay áo, ném thẳng ba đạo bùa chú về phía cửa hang trên đỉnh đầu, nơi ánh trăng mờ ảo đang le lói. Lão giả ẩn trong màn sương đen cười gằn một tiếng lạnh lẽo, lập tức điều khiển tử khí ngưng kết thành một tấm khiên khổng lồ chắn ngang lối thoát duy nhất. Lão đinh ninh tên tiểu tử Lâm gia muốn dùng hỏa công phá vây mở đường máu thoát thân.
Thế nhưng, ngay khi tấm khiên tử khí vừa thành hình, ba tấm bùa lửa trên không trung liền đột ngột chuyển hướng bay ngoặt sang vách đá bên phải. Chúng không hướng ra ngoài mà đập thẳng vào đoạn rễ Tử Trúc già cỗi đang phình to vì ngậm đầy tinh hoa linh dịch.
"Tiểu bối gian xảo!" Lão giả gầm lên khi nhận ra mưu đồ thật sự của đối phương.
Kẻ này hoàn toàn không định trốn ra ngoài bằng vũ lực, mà muốn mượn hỏa hầu dẫn bạo lượng mộc linh khí khổng lồ vừa được kích phát để thay đổi địa hình. Không chần chừ thêm nửa nhịp, lão giả dứt khoát thu hồi toàn bộ xích sắt, chuyển từ công kích vật lý sang phong tỏa tinh thần. Một đạo thần thức uy áp mang theo khí tức bạo ngược tựa như núi lở giáng thẳng xuống thức hải của Lâm Mặc, ép hắn phải mất tập trung mà dừng việc kích nổ.
Áp lực vô hình từ một kẻ chí ít từng đạt cảnh giới Kim Đan khiến màng bảo vệ thần thức của Lâm Mặc vỡ nát tấc đứt. Đầu óc hắn ong lên dữ dội, con mắt trái vốn đã chịu dị biến nay triệt để mất đi thị lực. Khóe mắt trái của hắn không tuôn ra máu tươi, mà rỉ ra một dòng nhựa đen kịch mang theo hơi lạnh thấu xương của cấm địa. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép chống lại thần thức cường giả là việc hắn bị tước đoạt hoàn toàn khả năng cảm nhận không gian ba chiều, thế giới trước mắt bỗng chốc trở nên phẳng lì và méo mó. Dù hàm răng cắn chặt đến mức rướm máu, ngón tay phải của hắn vẫn kiên quyết bấm hạ pháp quyết cuối cùng trước khi ý thức chìm vào hỗn loạn.
"Bạo!"
Tiếng quát khàn đặc vang lên cùng lúc ngọn lửa chạm vào rễ trúc. Ngũ hành tương sinh, Mộc sinh Hỏa, linh khí tinh thuần bị ép nén vỡ òa thành một vụ nổ bạo viêm kinh thiên động địa. Sức mạnh ngọn lửa trực tiếp đánh sập toàn bộ kết cấu vách đá phía đông, nơi chứa đựng các mắt xích yếu nhất của trận pháp phòng ngự. Hàng vạn tấn đất đá mang theo những đường trận văn cấm chế nứt nẻ sụp đổ ầm ầm, lấp kín khe nứt không gian và tạm thời chôn vùi lối vươn lên của luồng tử khí. Dư chấn vụ nổ hất văng Lâm Mặc lăn vòng hàng trượng trên nền đất lạnh lẽo.
Hắn lảo đảo chống tay đứng dậy, lồng ngực phập phồng thở dốc, tầm nhìn chỉ còn lại một nửa bên phải đang mờ ảo vì bụi mù. Ngay tại nơi vách đá vừa sụp đổ, lớp đất đá tơi xốp vô tình để lộ ra một đoạn tàn tích của nền móng trận pháp ngầm. Lâm Mặc rảo bước tiến lại gần, đồng tử con mắt lành lặn bỗng co rút dữ dội.
Ẩn sâu dưới lớp đá vỡ không phải là rễ cây hay linh mạch bình thường, mà là một rãnh dẫn linh dịch nhân tạo bằng ngọc tủy đã chuyển sang màu đen đặc. Hướng chảy của dòng tử khí trong rãnh ngọc này được sắp đặt vô cùng tinh vi, không hề tỏa ra xung quanh mà cắm thẳng tắp về phía ngọn đồi trung tâm. Đó chính là vị trí của Từ Đường Lâm gia, nơi toàn bộ trưởng lão cốt cán đang tập trung để chuẩn bị cho tộc nghị canh ba.
mà rỉ ra một vệt nhựa đen kịch, mang theo thứ kịch độc ăn mòn cả không gian xung quanh. Cảnh vật trước mắt Lâm Mặc nháy mắt biến thành một mảng phẳng lì xám xịt, triệt để mất đi chiều sâu. Đúng khoảnh khắc màng bảo vệ thần thức sắp bị nghiền nát hoàn toàn, ba tấm Hỏa Đạn Phù cũng vừa vặn dán chặt vào đoạn rễ Tử Trúc đang phình to. Mộc sinh Hỏa, lượng linh dịch ngàn năm bạo phát gặp phải ngọn lửa dương cương lập tức tạo ra một chuỗi phản ứng dây chuyền kinh hoàng ngoài sức tưởng tượng.
Tiếng nổ ầm ĩ chấn động toàn bộ vách đá Trấn Ma Uyên. Một cột lửa màu xanh lục pha lẫn sắc đỏ rực cuộn trào bốc lên, hung hăng cắn nuốt màn sương đen đang bủa vây trên đỉnh đầu. Sức nóng vặn vẹo cả không khí, thiêu rụi tầng tầng âm sát chi khí, biến những sợi xích sắt thành từng luồng khói tanh tưởi. Lâm Mặc mượn luồng sóng nhiệt hung hãn này, thân hình tựa như chiếc lá khô bị cuồng phong cuốn đi, văng mạnh lên một mỏm đá nhô ra ở vách núi hiểm trở phía trên.
Bám chặt lấy vách đá nóng rực đến mức bỏng rát da thịt, hắn nhận ra uy áp thần thức của lão giả xẹt qua cột lửa mộc hỏa liền có dấu hiệu đình trệ rõ rệt. Lão quái vật này tuy cảnh giới cao thâm nhưng bản thể lại bị giam cầm trong âm khí quá lâu, cực kỳ e ngại dương hỏa thuần khiết. Không bỏ lỡ cơ hội phản công mỏng manh này, Lâm Mặc cắn chặt răng, tay trái vung lên ném ra một mặt khiên gỗ nhỏ bằng bàn tay. Đây là Thanh Trúc Linh Thuẫn, pháp khí phòng ngự thượng phẩm duy nhất hắn mang theo bên người.
Mặt khiên vừa rời tay lập tức bành trướng, tỏa ra thanh quang rực rỡ chắn ngang đỉnh đầu hắn. Thế nhưng, mục đích thực sự của Lâm Mặc hoàn toàn không phải để cản đòn. Hắn điên cuồng rót linh lực vào pháp quyết, chủ động cắt đứt liên kết thần giao với pháp khí ngay khi nó vừa chạm đến rìa đám tử khí. Thanh Trúc Linh Thuẫn mất đi khống chế, bay thẳng vào giữa vòng xoáy đen ngòm đang ngưng tụ phía trên rồi nổ tung thành vô số mảnh vụn sắc bén.
Việc tự bạo pháp khí bản mệnh khiến linh hồn Lâm Mặc chịu một cú giáng nặng nề ngoài sức chịu đựng. Thức hải của hắn vang lên một tiếng rắc thanh thúy, màng nhĩ rỉ ra từng tia linh khí thất thoát không thể kiểm soát. Thính giác của hắn trong nháy mắt ù đi, thế giới xung quanh chỉ còn lại tiếng ong ong vô tận. Đổi lại cái giá điếc đặc tạm thời và tổn thương hồn phách sâu sắc, vô số mảnh vụn của thuẫn gỗ mang theo mộc khí đã găm sâu vào mọi ngóc ngách của màn sương đen.
Thông qua những tia mộc khí tàn dư bám trên mảnh vỡ đang dần bị ăn mòn, độc nhãn còn lại của Lâm Mặc lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Hắn đã tìm thấy thứ mình cất công dò xét. Ẩn sâu trong đám tử khí dày đặc hoàn toàn không có thân thể máu thịt nào tồn tại. Nơi cội nguồn phát ra uy áp Kim Đan lại là một chiếc lư hương ba chân bằng đồng xanh đã rỉ sét, cắm đầy những nén nhang trắng hếu được mài ra từ xương cốt con người.
"Gian tặc, dám dùng mộc khí dò xét bản tọa!"
Tiếng gầm phẫn nộ của lão giả truyền thẳng vào óc Lâm Mặc qua dao động linh khí chứ không thông qua âm thanh vật lý. Lão lập tức nhận ra tên tiểu bối Luyện Khí này đang dùng mảnh vỡ pháp khí để định vị trận nhãn chân chính của mình. Không màng đến cột lửa mộc hỏa đang lan rộng thiêu đốt không gian, lão giả dứt khoát thay đổi ấn quyết.
Chiếc lư hương bằng đồng xanh khẽ rung lên bần bật giữa hư không. Toàn bộ tử khí đang bủa vây xung quanh đột ngột co rút lại, từ bỏ việc vây khốn diện rộng mà hóa thành ba sợi chỉ đen mỏng như tơ nhện. Ba sợi chỉ này mang theo nguyền rủa cực độc, lách qua khe hở của ngọn lửa xanh lục, nhắm thẳng vào đan điền, mi tâm và trái tim của Lâm Mặc mà phóng tới. Lão quái vật đã từ bỏ việc dùng uy áp nghiền ép, chuyển sang sát chiêu đoạt mạng tinh chuẩn nhất để kết liễu biến số.
Tốc độ của ba sợi chỉ đen vượt xa cực hạn phản xạ của một tu sĩ Luyện Khí. Lâm Mặc lùi lại nửa bước, gót chân đã giẫm phải khoảng không của vực sâu hun hút phía sau lưng. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, bàn tay phải của hắn không lùi mà tiến, trực tiếp lấy ra nửa chiếc ấn triện ngọc thạch tàn tạ có khắc chữ Thanh Vân. Hắn không dùng nó để đỡ đòn, mà điên cuồng truyền thẳng một tia mộc linh khí thuần khiết vào bề mặt ngọc thạch.
à rỉ ra một vệt nhựa cây xám ngoét bốc mùi hủ bại.
Thức hải rạn nứt khiến linh lực trong cơ thể hắn không ngừng thất thoát, hóa thành từng làn khói mỏng bốc hơi khỏi đỉnh đầu. Trong khoảnh khắc sinh tử, tia sáng lạnh lẽo từ độc nhãn còn lại của Lâm Mặc gắt gao khóa chặt lấy một cụm mộc khí vụn vặt đang lơ lửng giữa màn sương đen. Đó chính là tàn dư mộc bản nguyên mà lão quái vật vô tình để lộ khi vội vã thu hồi xích sắt lúc trước.
Hắn cắn chặt khớp hàm, tay phải bấm pháp quyết vung ra ba đạo phong nhận sắc lẹm chém thẳng vào hư ảnh khổng lồ trước mặt. Đòn đánh mang theo toàn bộ linh lực bề nổi, tạo ra thanh thế xé gió cực kỳ uy mãnh nhằm bức bách đối phương phải lùi bước.
Lão giả ẩn trong bóng tối bĩu môi khinh miệt. Lão lập tức từ bỏ việc dùng uy áp tinh thần nghiền nát kẻ thù, vung tay áo ngưng tụ tử khí thành một vòng xoáy hắc ám khổng lồ chắn ngang tầm mắt.
"Chút tài mọn cũng dám múa rìu qua mắt thợ!"
Giọng nói già nua rít lên đầy trào phúng. Lão định mượn đà cắn nuốt của vòng xoáy để hút cạn linh lực đối phương, sau đó lập tức chuyển sang trận thế giam cầm, triệt để luyện hóa tên tiểu bối này thành chất dinh dưỡng bổ sung cho cội rễ.
Thế nhưng, ngay khi vòng xoáy tử khí vừa chạm vào phong nhận, sắc mặt hư ảnh chợt biến đổi kịch liệt. Ba đạo gió tàn tạ kia căn bản không chứa một tia sát thương nào, mà chỉ là ba cái vỏ rỗng được bơm căng bằng mộc linh khí tạp nham.
Cùng lúc đó, bóng dáng Lâm Mặc đã mượn lực phản chấn từ vách đá, trượt hẳn xuống phía dưới cự ly ba trượng, hoàn toàn thoát khỏi tầm bao phủ của vòng xoáy. Tay trái hắn đột ngột lật mở, lấy ra một cán cờ trận màu đỏ sậm. Đây là mắt xích cốt lõi của Liệt Dương Trận cấp một, thứ pháp khí chuyên dụng để duy trì độ ấm cho các luống linh dược kiều quý của gia tộc vào mùa đông giá rét.
Hắn không ném cờ ra ngoài, cũng không cắm xuống đất, mà tàn nhẫn đâm phập cán cờ nhọn hoắt vào chính lòng bàn tay trái của mình. Máu tươi vừa túa ra lập tức bị mặt cờ thêu hỏa văn hút cạn sạch sẽ.
Để cưỡng ép dẫn động trận pháp mang thuộc tính dương hỏa vượt quá giới hạn chịu đựng của cơ thể, Lâm Mặc chủ động thi triển cấm thuật gia truyền Cát Mộc Quyết. Hắn dứt khoát tự tay cắt đứt sinh cơ của toàn bộ cánh tay trái, biến nó thành một khúc gỗ chết. Lớp da thịt từ đầu ngón tay đến tận bả vai nhanh chóng chuyển sang màu nâu xám, cứng đơ và nổi đầy vân sần sùi quỷ dị.
Cái giá phải trả vô cùng tàn khốc, cánh tay trái của hắn vĩnh viễn mất đi cảm giác đau đớn và khả năng lưu thông khí huyết. Đổi lại, hắn tạo ra được một môi trường dung nạp ngọn dương hỏa cuồng bạo mà không lo bị thiêu rụi kinh mạch toàn thân.
Mượn cánh tay đã hóa gỗ làm cầu nối, Lâm Mặc đem toàn bộ hỏa hầu từ trận kỳ ép thẳng vào cụm mộc khí vụn vặt đang trôi nổi gần đó. Âm dương tương khắc, ngọn lửa đỏ rực mang theo khí tức chí dương bùng lên dữ dội. Ngọn lửa không cháy lan ra ngoài mà men theo sợi dây liên kết vô hình của mộc bản nguyên, tốc độ nhanh như thiểm điện thiêu đốt thẳng vào mạch máu gốc rễ của lão quái vật đang giấu kín dưới lớp nham thạch.
Một tiếng gầm rú đau đớn đến xé rách màng nhĩ vang vọng khắp đáy vực Trấn Ma Uyên. Lớp sương mù đen ngòm bao phủ vách đá nháy mắt bị dương hỏa từ bên trong thiêu thủng một lỗ lớn. Vòng xoáy tử khí mất đi sự khống chế liền sụp đổ, tạo ra một luồng cuồng phong đẩy bật Lâm Mặc văng ngược lên một gờ đá nhô ra phía trên.
Lão giả điên cuồng vẫy vùng dập lửa, vô số rễ cây khổng lồ dưới đáy vực quẫy đạp loạn xạ vô tình làm lở một mảng vách núi khổng lồ. Lớp đá tảng ầm ầm đổ sụp xuống vực sâu, bóc trần sự thật bị che giấu suốt trăm năm. Đằng sau lớp đá tảng là một mảng vách động nhẵn thín bám đầy bùa chú đã phai màu. Ngay chính giữa mảng vách động ấy, một trận bàn bằng đồng thau rỉ sét đang chậm rãi xoay tròn, tỏa ra ánh sáng huyết sắc nhàn nhạt ăn khớp hoàn toàn với vị trí trận nhãn trên tấm bản đồ phòng ngự mà Lâm Mặc vừa tìm thấy.
àn lửa rực sáng bùng lên từ lá cờ Liệt Dương Trận đã nhuốm đẫm tinh huyết. Mộc sinh hỏa, mượn nhờ lượng linh khí khổng lồ từ rễ Tử Trúc đang bạo phát, ngọn lửa đỏ rực trong chớp mắt chuyển sang màu cam chói lọi. Nhiệt độ xung quanh tăng vọt, nung nóng vách đá Trấn Ma Uyên đến mức những lớp rêu xanh bám trên bề mặt lập tức hóa thành tro bụi.
Cánh tay trái của Lâm Mặc lúc này đã hoàn toàn biến dạng, lớp da thịt khô quắt lại, chuyển thành một khúc gỗ chết cằn cỗi và mất đi mọi tri giác. Hắn cắn chặt khớp hàm, không hề lui bước mà dồn toàn bộ tàn lực còn sót lại vung mạnh trận kỳ về phía trước. Mục tiêu của hắn tuyệt đối không phải là vòng xoáy không gian đang khép dần trên đỉnh đầu. Mũi giáo hỏa diễm xé rách không khí, nhắm thẳng vào điểm lõi mờ ảo giấu sâu bên trong tầng tầng hắc khí. Nơi đó chính là tàn dư mộc bản nguyên mà lão quái vật vừa vô tình để lộ ra sơ hở trong lúc đắc ý.
Tiểu súc sinh, ngươi dám cắn ngược. Lão giả gầm lên kinh nộ khi nhận ra sát cơ trí mạng ập tới. Khí thế bạo ngược của thần thức đang dồn ép thức hải Lâm Mặc lập tức khựng lại, xé rách một mảng không gian vô hình. Lão buộc phải từ bỏ việc nghiền nát tinh thần đối thủ, vội vã bấm niệm pháp quyết để cứu vãn cốt lõi. Hàng chục sợi xích sắt âm sát đang truy kích liền bị kéo giật ngược trở lại, đan chéo vào nhau kết thành một tấm võng đen ngòm che chắn trước tàn dư bản nguyên. Từ thế công áp đảo tuyệt đối, lão quái vật bị sự liều lĩnh của một tu sĩ Luyện Khí ép phải lùi về thế thủ toàn diện.
Hỏa diễm mang theo dương khí bạo liệt va chạm thẳng mặt với võng xích âm sát tạo ra một tiếng nổ trầm đục. Tiếng xèo xèo vang lên chát chúa, sương đen bị thiêu đốt bốc lên mùi khét lẹt nồng nặc, ăn mòn cả lớp màng bảo vệ thần thức mỏng manh của Lâm Mặc. Cờ Liệt Dương Trận trong tay hắn rạn nứt từng đường chân chim kéo dài từ cán đến ngọn. Trận văn khắc trên lá cờ mờ dần, lóe lên thứ ánh sáng tuyệt vọng trước khi vỡ nát thành vô số mảnh vụn bốc cháy.
Cùng lúc đó, cánh tay trái đã hóa gỗ của hắn triệt để vỡ vụn. Không có kinh mạch đứt đoạn, cũng chẳng có máu tươi tuôn trào, cái giá phải trả cho đòn đánh vượt cấp này là toàn bộ xương cốt và cơ nhục cánh tay trái nát bấy thành từng mảnh dăm khô khốc. Những mảnh vụn rơi lả tả xuống nền đá lạnh lẽo, đánh dấu việc hắn vĩnh viễn phế bỏ một phần thân thể. Thế nhưng, chính sự hy sinh tàn khốc của trận kỳ và cánh tay vấp phải võng xích đã tạo ra một khoảng trống nửa nhịp thở.
Ngay khoảnh khắc võng xích chùng xuống, một tia lửa cam nhỏ bé do tinh hoa mộc bản nguyên ngưng tụ đã xé toạc phòng tuyến. Tia lửa ấy lách qua khe hở, găm chuẩn xác vào giữa tàn dư mộc bản nguyên của lão giả. Một tiếng thét thê lương vang lên từ sâu thẳm Trấn Ma Uyên, kéo theo chấn động làm rạn nứt toàn bộ vách đá xung quanh. Khối sương đen kịch liệt run rẩy, bề mặt tử khí vỡ ra từng mảng lớn, không thể duy trì hình thái ban đầu.
Từ trong khe nứt của hắc khí, một vật thể bị ngọn lửa bứt ra, văng mạnh về phía vách đá nện đánh chát một tiếng. Lâm Mặc lảo đảo lùi lại nửa bước, dùng bàn tay phải còn nguyên vẹn chộp lấy vật nọ ngay khi nó vừa nảy lên từ mặt đất. Bề mặt vật thể nóng rực, tỏa ra khí tức mộc linh thuần khiết nhưng lại xen lẫn sát ý lạnh lẽo tột cùng. Đó là một mảnh ngọc giản màu đen nhánh, một nửa đã bị dương hỏa nung chảy đến biến dạng.
Hắn dùng ngón cái gạt đi lớp tro tàn bám trên bề mặt, đồng tử độc nhãn đột ngột co rút lại. Nửa ngọc giản còn lại vẫn hiển hiện rõ ràng một đoạn trận đồ phòng ngự tinh xảo. Đường nét trên ngọc giản này hoàn toàn khớp với bản đồ bố phòng của Dược Viên Lâm gia mà hắn vừa thấy trước đó, nhưng lại có thêm một mũi tên chỉ thẳng vào vị trí kho chứa Tử Trúc Linh Dịch. Kèm theo đó là một đạo phù văn định vị đang nhấp nháy ánh sáng đỏ gay gắt, liên tục phát ra từng luồng sóng âm thầm truyền ra ngoài cấm địa.
Lão quái vật này căn bản không định một mình phá vây, mà đã âm thầm thiết lập tọa độ để dẫn đường cho ngoại địch xâm nhập thẳng vào trung tâm tài nguyên của gia tộc. Lâm Mặc ngẩng phắt đầu nhìn lên bầu trời qua khe hở trên đỉnh đầu. Ánh trăng vằng vặc đang dần bị một tầng mây đỏ ối che khuất, báo hiệu thời khắc canh ba đã điểm. Cùng lúc đó, từ hướng Dược Viên cách đó mười dặm, một cột sáng màu máu đột ngột đâm toạc màn đêm. Cột sáng mang theo uy áp của tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ giáng thẳng xuống, kéo theo từng đợt chấn động làm đứt gãy một góc linh mạch cấp hai của Tử Trúc Lĩnh.
Lâm Mặc không hề quay đầu lại, thần thức Luyện Khí viên mãn tràn ra tạo thành một tầng màng mỏng vô hình quanh thân để phán đoán quỹ đạo công kích. Tay phải hắn vỗ vội vào túi trữ vật bên hông, kẹp chặt lấy ba tấm Hỏa Đạn Phù cấp một rải rác những nếp nhăn cũ kỹ. Hắn vung tay áo, ném thẳng ba đạo bùa chú về phía cửa hang trên đỉnh đầu, nơi ánh trăng mờ ảo đang le lói. Lão giả ẩn trong màn sương đen cười gằn một tiếng lạnh lẽo, lập tức điều khiển tử khí ngưng kết thành một tấm khiên khổng lồ chắn ngang lối thoát duy nhất. Lão đinh ninh tên tiểu tử Lâm gia muốn dùng hỏa công phá vây mở đường máu thoát thân.
Thế nhưng, ngay khi tấm khiên tử khí vừa thành hình, ba tấm bùa lửa trên không trung liền đột ngột chuyển hướng bay ngoặt sang vách đá bên phải. Chúng không hướng ra ngoài mà đập thẳng vào đoạn rễ Tử Trúc già cỗi đang phình to vì ngậm đầy tinh hoa linh dịch.
"Tiểu bối gian xảo!" Lão giả gầm lên khi nhận ra mưu đồ thật sự của đối phương.
Kẻ này hoàn toàn không định trốn ra ngoài bằng vũ lực, mà muốn mượn hỏa hầu dẫn bạo lượng mộc linh khí khổng lồ vừa được kích phát để thay đổi địa hình. Không chần chừ thêm nửa nhịp, lão giả dứt khoát thu hồi toàn bộ xích sắt, chuyển từ công kích vật lý sang phong tỏa tinh thần. Một đạo thần thức uy áp mang theo khí tức bạo ngược tựa như núi lở giáng thẳng xuống thức hải của Lâm Mặc, ép hắn phải mất tập trung mà dừng việc kích nổ.
Áp lực vô hình từ một kẻ chí ít từng đạt cảnh giới Kim Đan khiến màng bảo vệ thần thức của Lâm Mặc vỡ nát tấc đứt. Đầu óc hắn ong lên dữ dội, con mắt trái vốn đã chịu dị biến nay triệt để mất đi thị lực. Khóe mắt trái của hắn không tuôn ra máu tươi, mà rỉ ra một dòng nhựa đen kịch mang theo hơi lạnh thấu xương của cấm địa. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép chống lại thần thức cường giả là việc hắn bị tước đoạt hoàn toàn khả năng cảm nhận không gian ba chiều, thế giới trước mắt bỗng chốc trở nên phẳng lì và méo mó. Dù hàm răng cắn chặt đến mức rướm máu, ngón tay phải của hắn vẫn kiên quyết bấm hạ pháp quyết cuối cùng trước khi ý thức chìm vào hỗn loạn.
"Bạo!"
Tiếng quát khàn đặc vang lên cùng lúc ngọn lửa chạm vào rễ trúc. Ngũ hành tương sinh, Mộc sinh Hỏa, linh khí tinh thuần bị ép nén vỡ òa thành một vụ nổ bạo viêm kinh thiên động địa. Sức mạnh ngọn lửa trực tiếp đánh sập toàn bộ kết cấu vách đá phía đông, nơi chứa đựng các mắt xích yếu nhất của trận pháp phòng ngự. Hàng vạn tấn đất đá mang theo những đường trận văn cấm chế nứt nẻ sụp đổ ầm ầm, lấp kín khe nứt không gian và tạm thời chôn vùi lối vươn lên của luồng tử khí. Dư chấn vụ nổ hất văng Lâm Mặc lăn vòng hàng trượng trên nền đất lạnh lẽo.
Hắn lảo đảo chống tay đứng dậy, lồng ngực phập phồng thở dốc, tầm nhìn chỉ còn lại một nửa bên phải đang mờ ảo vì bụi mù. Ngay tại nơi vách đá vừa sụp đổ, lớp đất đá tơi xốp vô tình để lộ ra một đoạn tàn tích của nền móng trận pháp ngầm. Lâm Mặc rảo bước tiến lại gần, đồng tử con mắt lành lặn bỗng co rút dữ dội.
Ẩn sâu dưới lớp đá vỡ không phải là rễ cây hay linh mạch bình thường, mà là một rãnh dẫn linh dịch nhân tạo bằng ngọc tủy đã chuyển sang màu đen đặc. Hướng chảy của dòng tử khí trong rãnh ngọc này được sắp đặt vô cùng tinh vi, không hề tỏa ra xung quanh mà cắm thẳng tắp về phía ngọn đồi trung tâm. Đó chính là vị trí của Từ Đường Lâm gia, nơi toàn bộ trưởng lão cốt cán đang tập trung để chuẩn bị cho tộc nghị canh ba.
mà rỉ ra một vệt nhựa đen kịch, mang theo thứ kịch độc ăn mòn cả không gian xung quanh. Cảnh vật trước mắt Lâm Mặc nháy mắt biến thành một mảng phẳng lì xám xịt, triệt để mất đi chiều sâu. Đúng khoảnh khắc màng bảo vệ thần thức sắp bị nghiền nát hoàn toàn, ba tấm Hỏa Đạn Phù cũng vừa vặn dán chặt vào đoạn rễ Tử Trúc đang phình to. Mộc sinh Hỏa, lượng linh dịch ngàn năm bạo phát gặp phải ngọn lửa dương cương lập tức tạo ra một chuỗi phản ứng dây chuyền kinh hoàng ngoài sức tưởng tượng.
Tiếng nổ ầm ĩ chấn động toàn bộ vách đá Trấn Ma Uyên. Một cột lửa màu xanh lục pha lẫn sắc đỏ rực cuộn trào bốc lên, hung hăng cắn nuốt màn sương đen đang bủa vây trên đỉnh đầu. Sức nóng vặn vẹo cả không khí, thiêu rụi tầng tầng âm sát chi khí, biến những sợi xích sắt thành từng luồng khói tanh tưởi. Lâm Mặc mượn luồng sóng nhiệt hung hãn này, thân hình tựa như chiếc lá khô bị cuồng phong cuốn đi, văng mạnh lên một mỏm đá nhô ra ở vách núi hiểm trở phía trên.
Bám chặt lấy vách đá nóng rực đến mức bỏng rát da thịt, hắn nhận ra uy áp thần thức của lão giả xẹt qua cột lửa mộc hỏa liền có dấu hiệu đình trệ rõ rệt. Lão quái vật này tuy cảnh giới cao thâm nhưng bản thể lại bị giam cầm trong âm khí quá lâu, cực kỳ e ngại dương hỏa thuần khiết. Không bỏ lỡ cơ hội phản công mỏng manh này, Lâm Mặc cắn chặt răng, tay trái vung lên ném ra một mặt khiên gỗ nhỏ bằng bàn tay. Đây là Thanh Trúc Linh Thuẫn, pháp khí phòng ngự thượng phẩm duy nhất hắn mang theo bên người.
Mặt khiên vừa rời tay lập tức bành trướng, tỏa ra thanh quang rực rỡ chắn ngang đỉnh đầu hắn. Thế nhưng, mục đích thực sự của Lâm Mặc hoàn toàn không phải để cản đòn. Hắn điên cuồng rót linh lực vào pháp quyết, chủ động cắt đứt liên kết thần giao với pháp khí ngay khi nó vừa chạm đến rìa đám tử khí. Thanh Trúc Linh Thuẫn mất đi khống chế, bay thẳng vào giữa vòng xoáy đen ngòm đang ngưng tụ phía trên rồi nổ tung thành vô số mảnh vụn sắc bén.
Việc tự bạo pháp khí bản mệnh khiến linh hồn Lâm Mặc chịu một cú giáng nặng nề ngoài sức chịu đựng. Thức hải của hắn vang lên một tiếng rắc thanh thúy, màng nhĩ rỉ ra từng tia linh khí thất thoát không thể kiểm soát. Thính giác của hắn trong nháy mắt ù đi, thế giới xung quanh chỉ còn lại tiếng ong ong vô tận. Đổi lại cái giá điếc đặc tạm thời và tổn thương hồn phách sâu sắc, vô số mảnh vụn của thuẫn gỗ mang theo mộc khí đã găm sâu vào mọi ngóc ngách của màn sương đen.
Thông qua những tia mộc khí tàn dư bám trên mảnh vỡ đang dần bị ăn mòn, độc nhãn còn lại của Lâm Mặc lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Hắn đã tìm thấy thứ mình cất công dò xét. Ẩn sâu trong đám tử khí dày đặc hoàn toàn không có thân thể máu thịt nào tồn tại. Nơi cội nguồn phát ra uy áp Kim Đan lại là một chiếc lư hương ba chân bằng đồng xanh đã rỉ sét, cắm đầy những nén nhang trắng hếu được mài ra từ xương cốt con người.
"Gian tặc, dám dùng mộc khí dò xét bản tọa!"
Tiếng gầm phẫn nộ của lão giả truyền thẳng vào óc Lâm Mặc qua dao động linh khí chứ không thông qua âm thanh vật lý. Lão lập tức nhận ra tên tiểu bối Luyện Khí này đang dùng mảnh vỡ pháp khí để định vị trận nhãn chân chính của mình. Không màng đến cột lửa mộc hỏa đang lan rộng thiêu đốt không gian, lão giả dứt khoát thay đổi ấn quyết.
Chiếc lư hương bằng đồng xanh khẽ rung lên bần bật giữa hư không. Toàn bộ tử khí đang bủa vây xung quanh đột ngột co rút lại, từ bỏ việc vây khốn diện rộng mà hóa thành ba sợi chỉ đen mỏng như tơ nhện. Ba sợi chỉ này mang theo nguyền rủa cực độc, lách qua khe hở của ngọn lửa xanh lục, nhắm thẳng vào đan điền, mi tâm và trái tim của Lâm Mặc mà phóng tới. Lão quái vật đã từ bỏ việc dùng uy áp nghiền ép, chuyển sang sát chiêu đoạt mạng tinh chuẩn nhất để kết liễu biến số.
Tốc độ của ba sợi chỉ đen vượt xa cực hạn phản xạ của một tu sĩ Luyện Khí. Lâm Mặc lùi lại nửa bước, gót chân đã giẫm phải khoảng không của vực sâu hun hút phía sau lưng. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, bàn tay phải của hắn không lùi mà tiến, trực tiếp lấy ra nửa chiếc ấn triện ngọc thạch tàn tạ có khắc chữ Thanh Vân. Hắn không dùng nó để đỡ đòn, mà điên cuồng truyền thẳng một tia mộc linh khí thuần khiết vào bề mặt ngọc thạch.
à rỉ ra một vệt nhựa cây xám ngoét bốc mùi hủ bại.
Thức hải rạn nứt khiến linh lực trong cơ thể hắn không ngừng thất thoát, hóa thành từng làn khói mỏng bốc hơi khỏi đỉnh đầu. Trong khoảnh khắc sinh tử, tia sáng lạnh lẽo từ độc nhãn còn lại của Lâm Mặc gắt gao khóa chặt lấy một cụm mộc khí vụn vặt đang lơ lửng giữa màn sương đen. Đó chính là tàn dư mộc bản nguyên mà lão quái vật vô tình để lộ khi vội vã thu hồi xích sắt lúc trước.
Hắn cắn chặt khớp hàm, tay phải bấm pháp quyết vung ra ba đạo phong nhận sắc lẹm chém thẳng vào hư ảnh khổng lồ trước mặt. Đòn đánh mang theo toàn bộ linh lực bề nổi, tạo ra thanh thế xé gió cực kỳ uy mãnh nhằm bức bách đối phương phải lùi bước.
Lão giả ẩn trong bóng tối bĩu môi khinh miệt. Lão lập tức từ bỏ việc dùng uy áp tinh thần nghiền nát kẻ thù, vung tay áo ngưng tụ tử khí thành một vòng xoáy hắc ám khổng lồ chắn ngang tầm mắt.
"Chút tài mọn cũng dám múa rìu qua mắt thợ!"
Giọng nói già nua rít lên đầy trào phúng. Lão định mượn đà cắn nuốt của vòng xoáy để hút cạn linh lực đối phương, sau đó lập tức chuyển sang trận thế giam cầm, triệt để luyện hóa tên tiểu bối này thành chất dinh dưỡng bổ sung cho cội rễ.
Thế nhưng, ngay khi vòng xoáy tử khí vừa chạm vào phong nhận, sắc mặt hư ảnh chợt biến đổi kịch liệt. Ba đạo gió tàn tạ kia căn bản không chứa một tia sát thương nào, mà chỉ là ba cái vỏ rỗng được bơm căng bằng mộc linh khí tạp nham.
Cùng lúc đó, bóng dáng Lâm Mặc đã mượn lực phản chấn từ vách đá, trượt hẳn xuống phía dưới cự ly ba trượng, hoàn toàn thoát khỏi tầm bao phủ của vòng xoáy. Tay trái hắn đột ngột lật mở, lấy ra một cán cờ trận màu đỏ sậm. Đây là mắt xích cốt lõi của Liệt Dương Trận cấp một, thứ pháp khí chuyên dụng để duy trì độ ấm cho các luống linh dược kiều quý của gia tộc vào mùa đông giá rét.
Hắn không ném cờ ra ngoài, cũng không cắm xuống đất, mà tàn nhẫn đâm phập cán cờ nhọn hoắt vào chính lòng bàn tay trái của mình. Máu tươi vừa túa ra lập tức bị mặt cờ thêu hỏa văn hút cạn sạch sẽ.
Để cưỡng ép dẫn động trận pháp mang thuộc tính dương hỏa vượt quá giới hạn chịu đựng của cơ thể, Lâm Mặc chủ động thi triển cấm thuật gia truyền Cát Mộc Quyết. Hắn dứt khoát tự tay cắt đứt sinh cơ của toàn bộ cánh tay trái, biến nó thành một khúc gỗ chết. Lớp da thịt từ đầu ngón tay đến tận bả vai nhanh chóng chuyển sang màu nâu xám, cứng đơ và nổi đầy vân sần sùi quỷ dị.
Cái giá phải trả vô cùng tàn khốc, cánh tay trái của hắn vĩnh viễn mất đi cảm giác đau đớn và khả năng lưu thông khí huyết. Đổi lại, hắn tạo ra được một môi trường dung nạp ngọn dương hỏa cuồng bạo mà không lo bị thiêu rụi kinh mạch toàn thân.
Mượn cánh tay đã hóa gỗ làm cầu nối, Lâm Mặc đem toàn bộ hỏa hầu từ trận kỳ ép thẳng vào cụm mộc khí vụn vặt đang trôi nổi gần đó. Âm dương tương khắc, ngọn lửa đỏ rực mang theo khí tức chí dương bùng lên dữ dội. Ngọn lửa không cháy lan ra ngoài mà men theo sợi dây liên kết vô hình của mộc bản nguyên, tốc độ nhanh như thiểm điện thiêu đốt thẳng vào mạch máu gốc rễ của lão quái vật đang giấu kín dưới lớp nham thạch.
Một tiếng gầm rú đau đớn đến xé rách màng nhĩ vang vọng khắp đáy vực Trấn Ma Uyên. Lớp sương mù đen ngòm bao phủ vách đá nháy mắt bị dương hỏa từ bên trong thiêu thủng một lỗ lớn. Vòng xoáy tử khí mất đi sự khống chế liền sụp đổ, tạo ra một luồng cuồng phong đẩy bật Lâm Mặc văng ngược lên một gờ đá nhô ra phía trên.
Lão giả điên cuồng vẫy vùng dập lửa, vô số rễ cây khổng lồ dưới đáy vực quẫy đạp loạn xạ vô tình làm lở một mảng vách núi khổng lồ. Lớp đá tảng ầm ầm đổ sụp xuống vực sâu, bóc trần sự thật bị che giấu suốt trăm năm. Đằng sau lớp đá tảng là một mảng vách động nhẵn thín bám đầy bùa chú đã phai màu. Ngay chính giữa mảng vách động ấy, một trận bàn bằng đồng thau rỉ sét đang chậm rãi xoay tròn, tỏa ra ánh sáng huyết sắc nhàn nhạt ăn khớp hoàn toàn với vị trí trận nhãn trên tấm bản đồ phòng ngự mà Lâm Mặc vừa tìm thấy.
àn lửa rực sáng bùng lên từ lá cờ Liệt Dương Trận đã nhuốm đẫm tinh huyết. Mộc sinh hỏa, mượn nhờ lượng linh khí khổng lồ từ rễ Tử Trúc đang bạo phát, ngọn lửa đỏ rực trong chớp mắt chuyển sang màu cam chói lọi. Nhiệt độ xung quanh tăng vọt, nung nóng vách đá Trấn Ma Uyên đến mức những lớp rêu xanh bám trên bề mặt lập tức hóa thành tro bụi.
Cánh tay trái của Lâm Mặc lúc này đã hoàn toàn biến dạng, lớp da thịt khô quắt lại, chuyển thành một khúc gỗ chết cằn cỗi và mất đi mọi tri giác. Hắn cắn chặt khớp hàm, không hề lui bước mà dồn toàn bộ tàn lực còn sót lại vung mạnh trận kỳ về phía trước. Mục tiêu của hắn tuyệt đối không phải là vòng xoáy không gian đang khép dần trên đỉnh đầu. Mũi giáo hỏa diễm xé rách không khí, nhắm thẳng vào điểm lõi mờ ảo giấu sâu bên trong tầng tầng hắc khí. Nơi đó chính là tàn dư mộc bản nguyên mà lão quái vật vừa vô tình để lộ ra sơ hở trong lúc đắc ý.
Tiểu súc sinh, ngươi dám cắn ngược. Lão giả gầm lên kinh nộ khi nhận ra sát cơ trí mạng ập tới. Khí thế bạo ngược của thần thức đang dồn ép thức hải Lâm Mặc lập tức khựng lại, xé rách một mảng không gian vô hình. Lão buộc phải từ bỏ việc nghiền nát tinh thần đối thủ, vội vã bấm niệm pháp quyết để cứu vãn cốt lõi. Hàng chục sợi xích sắt âm sát đang truy kích liền bị kéo giật ngược trở lại, đan chéo vào nhau kết thành một tấm võng đen ngòm che chắn trước tàn dư bản nguyên. Từ thế công áp đảo tuyệt đối, lão quái vật bị sự liều lĩnh của một tu sĩ Luyện Khí ép phải lùi về thế thủ toàn diện.
Hỏa diễm mang theo dương khí bạo liệt va chạm thẳng mặt với võng xích âm sát tạo ra một tiếng nổ trầm đục. Tiếng xèo xèo vang lên chát chúa, sương đen bị thiêu đốt bốc lên mùi khét lẹt nồng nặc, ăn mòn cả lớp màng bảo vệ thần thức mỏng manh của Lâm Mặc. Cờ Liệt Dương Trận trong tay hắn rạn nứt từng đường chân chim kéo dài từ cán đến ngọn. Trận văn khắc trên lá cờ mờ dần, lóe lên thứ ánh sáng tuyệt vọng trước khi vỡ nát thành vô số mảnh vụn bốc cháy.
Cùng lúc đó, cánh tay trái đã hóa gỗ của hắn triệt để vỡ vụn. Không có kinh mạch đứt đoạn, cũng chẳng có máu tươi tuôn trào, cái giá phải trả cho đòn đánh vượt cấp này là toàn bộ xương cốt và cơ nhục cánh tay trái nát bấy thành từng mảnh dăm khô khốc. Những mảnh vụn rơi lả tả xuống nền đá lạnh lẽo, đánh dấu việc hắn vĩnh viễn phế bỏ một phần thân thể. Thế nhưng, chính sự hy sinh tàn khốc của trận kỳ và cánh tay vấp phải võng xích đã tạo ra một khoảng trống nửa nhịp thở.
Ngay khoảnh khắc võng xích chùng xuống, một tia lửa cam nhỏ bé do tinh hoa mộc bản nguyên ngưng tụ đã xé toạc phòng tuyến. Tia lửa ấy lách qua khe hở, găm chuẩn xác vào giữa tàn dư mộc bản nguyên của lão giả. Một tiếng thét thê lương vang lên từ sâu thẳm Trấn Ma Uyên, kéo theo chấn động làm rạn nứt toàn bộ vách đá xung quanh. Khối sương đen kịch liệt run rẩy, bề mặt tử khí vỡ ra từng mảng lớn, không thể duy trì hình thái ban đầu.
Từ trong khe nứt của hắc khí, một vật thể bị ngọn lửa bứt ra, văng mạnh về phía vách đá nện đánh chát một tiếng. Lâm Mặc lảo đảo lùi lại nửa bước, dùng bàn tay phải còn nguyên vẹn chộp lấy vật nọ ngay khi nó vừa nảy lên từ mặt đất. Bề mặt vật thể nóng rực, tỏa ra khí tức mộc linh thuần khiết nhưng lại xen lẫn sát ý lạnh lẽo tột cùng. Đó là một mảnh ngọc giản màu đen nhánh, một nửa đã bị dương hỏa nung chảy đến biến dạng.
Hắn dùng ngón cái gạt đi lớp tro tàn bám trên bề mặt, đồng tử độc nhãn đột ngột co rút lại. Nửa ngọc giản còn lại vẫn hiển hiện rõ ràng một đoạn trận đồ phòng ngự tinh xảo. Đường nét trên ngọc giản này hoàn toàn khớp với bản đồ bố phòng của Dược Viên Lâm gia mà hắn vừa thấy trước đó, nhưng lại có thêm một mũi tên chỉ thẳng vào vị trí kho chứa Tử Trúc Linh Dịch. Kèm theo đó là một đạo phù văn định vị đang nhấp nháy ánh sáng đỏ gay gắt, liên tục phát ra từng luồng sóng âm thầm truyền ra ngoài cấm địa.
Lão quái vật này căn bản không định một mình phá vây, mà đã âm thầm thiết lập tọa độ để dẫn đường cho ngoại địch xâm nhập thẳng vào trung tâm tài nguyên của gia tộc. Lâm Mặc ngẩng phắt đầu nhìn lên bầu trời qua khe hở trên đỉnh đầu. Ánh trăng vằng vặc đang dần bị một tầng mây đỏ ối che khuất, báo hiệu thời khắc canh ba đã điểm. Cùng lúc đó, từ hướng Dược Viên cách đó mười dặm, một cột sáng màu máu đột ngột đâm toạc màn đêm. Cột sáng mang theo uy áp của tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ giáng thẳng xuống, kéo theo từng đợt chấn động làm đứt gãy một góc linh mạch cấp hai của Tử Trúc Lĩnh.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.