Chương 91: Mảng Sàn Đá Xém Đen
Đăng: 21/07/2026 19:26
3,402 từ
3 lượt đọc
Ánh sáng nhờ nhờ từ ba điểm đỏ rực hắt lên khuôn mặt tái nhợt của Lâm Mặc. Cánh tay trái xám xịt buông thõng bên hông, nặng trĩu như đeo chì, hoàn toàn mất đi tri giác. Mắt phải hắn nhòe đi, chỉ thấy những vệt sáng lờ mờ vặn vẹo trên nền đá thanh thạch. Không gian trong thạch thất ngột ngạt mùi máu tanh hòa lẫn với tử khí. Hắn cắn chặt răng, dùng tay phải ném ra một viên dạ minh châu để soi rõ dị tượng đang diễn ra.
Ngay khi luồng sáng trắng vừa chạm vào vũng máu đen, ba điểm sáng trên bản đồ đột ngột bùng lên. Một cỗ hấp lực quỷ dị từ vũng máu bạo phát, hóa thành vô số sợi tơ đỏ máu lao thẳng về phía mi tâm Lâm Mặc. Đây không phải là tàn ảnh lưu lại, mà là một đạo Huyết Hồn Sát Trận quy mô nhỏ được kẻ thù âm thầm cài cắm để đoạt xá kẻ tò mò. Lâm Cảnh Hán nằm thoi thóp trên đất kinh hãi trợn trừng mắt. Nhị trưởng lão muốn há miệng hô hoán nhưng pháp lực đã khô kiệt, lồng ngực lõm xuống, căn bản không thể phát ra nửa điểm âm thanh cứu viện.
Lâm Mặc hừ lạnh, bước chân không lùi mà tiến. Tay phải hắn vung lên, ném ra ba tấm Thủy Lăng Phù tạo thành một bức tường nước dày đặc chắn ngang tầm mắt. Đám tơ máu đâm sầm vào màn nước, phát ra tiếng xèo xèo chói tai, đun sôi lượng lớn hơi nước bốc khói tanh tưởi. Tuy nhiên, đây chỉ là đòn nhử để che giấu sát chiêu thực sự. Ngay khi bức tường thủy linh khí bị ăn mòn thủng lỗ chỗ, thần thức của Lâm Mặc đã hóa thành một mũi nhọn vô hình, vòng qua hai bên hông, đâm thẳng vào điểm giao nhau của ba mạch ngầm trên bản đồ máu.
Ý chí tàn lưu giấu trong vũng máu cực kỳ giảo hoạt, lập tức nhận ra mưu đồ phá hủy trận nhãn của hắn. Đám tơ máu nháy mắt từ bỏ việc công kích mi tâm, cấp tốc cuộn ngược lại. Chúng đan xen vào nhau thành một cái kén máu đặc sệt bao bọc lấy ba điểm sáng để tử thủ. Đồng thời, bề mặt kén máu phình to liên tục, nhịp đập thình thịch vang lên như một trái tim ác quỷ, chuẩn bị tự bạo để truyền tín hiệu định vị ra bên ngoài.
Lâm Mặc không chút hoang mang, vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Hắn lấy ra một đoạn rễ Tử Trúc xám ngoét, vốn là phế phẩm sau lần luyện khí thất bại tháng trước. Không chút do dự, hắn cắm phập đoạn rễ vào chính giữa cái kén đang bành trướng, ép nốt chút mộc linh lực tinh thuần cuối cùng trong đan điền rót thẳng vào đó.
Mộc khí thanh linh lập tức bạo phát, mượn nhờ đặc tính thanh tẩy của Tử Trúc mà ghim chặt lấy những đạo trận văn đang cuồng bạo. Kén máu rú lên những âm thanh ma sát rợn người rồi vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Vũng máu đen mất đi trận pháp duy trì liền cấp tốc ngưng kết, hóa thành một phiến ngọc bích màu đỏ sậm to bằng bàn tay rơi lạch cạch xuống nền đá.
Đổi lại, hơi nóng từ tà khí phản phệ lan theo đoạn rễ trúc xông thẳng lên tay phải Lâm Mặc. Ba ngón tay cầm trúc của hắn nháy mắt cháy đen thui, móng tay nứt nẻ rồi rụng lả tả xuống đất. Một cơn đau đớn thấu xương truyền đến, đi kèm là cảm giác cơ gân co giật từng hồi không thể kiểm soát. Cả hai tay giờ đây đều mang thương tích, sức chiến đấu của hắn đã suy giảm đến mức báo động.
Lâm Mặc nén tiếng rên rỉ, dùng hai ngón tay cái và út còn nguyên vẹn cẩn thận kẹp lấy phiến huyết ngọc. Hắn nhấc nó lên, đưa sát vào tầm mắt trái vẫn còn nhìn rõ để đánh giá bề mặt.
Lão nhị, ngài còn cầm cự được không? Nhìn xem thứ này.
Giọng Lâm Mặc khàn đặc, cẩn trọng ném phiến ngọc xuống bên cạnh chỗ Lâm Cảnh Hán. Nhị trưởng lão run rẩy vươn cánh tay đầy nếp nhăn, vuốt ve bề mặt nhám lạnh lẽo của phiến ngọc. Ánh mắt lão từ vẩn đục mệt mỏi chợt chuyển sang khiếp sợ tột độ, đồng tử co rút lại.
Đây là tọa độ linh mạch cấp hai của Tôn gia, Lý gia và Vương gia. Huyết Thi Tông không chỉ nhắm vào Tử Trúc Lĩnh chúng ta. Chúng muốn dùng cả bốn linh mạch Nam Cương để tạo thành Tứ Tượng Huyết Tế Trận.
Lâm Mặc gật đầu, mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm vạt áo. Sự tồn tại của phiến huyết ngọc này chính là một ván cược sinh tử mới cho toàn tộc. Nếu âm thầm giữ lại, Lâm gia mang tội đồng lõa bao che ma tu, sớm muộn cũng bị Tông Môn thanh trừng. Nếu công khai giao nộp, ba đại gia tộc kia chắc chắn sẽ mượn cớ hoảng loạn để dấy binh diệt tộc, cướp đoạt trận nhãn Tử Trúc Lĩnh nhằm tự bảo vệ mình. Cục diện yên bình giả tạo của Nam Cương vốn đang giằng co, nay vì một vật chứng bằng nửa bàn tay mà triệt để bị đẩy đến bờ vực chiến tranh.
điền tràn vào đó. Đoạn rễ Tử Trúc phế phẩm vốn khô cằn bỗng chốc bừng lên vầng sáng lục nhạt, điên cuồng hút lấy huyết khí đang cuộn trào. Ý chí tà ác bên trong kén máu gầm lên một tiếng vô thanh, lập tức thay đổi sách lược. Nó từ bỏ việc tự bạo, chuyển toàn bộ sát khí dồn vào việc ăn mòn mộc linh lực, muốn biến đoạn rễ thành vật dẫn để truyền thẳng thi độc vào tay phải Lâm Mặc. Cỗ linh áp âm hàn men theo lớp vỏ trúc lan lên, làm vỡ nát ba đốt ngón tay của hắn.
Lâm Mặc khẽ nhếch mép, ngón tay cái miết mạnh lên mặt nhẫn trữ vật. Hắn vốn không định dùng chút mộc linh lực cỏn con để tịnh hóa thứ tà vật cấp bậc Kim Đan này. Ngay khi luồng hắc khí vừa chạm đến mép vỏ rễ, hắn dứt khoát buông tay lùi lại, đồng thời ném ra một tấm Băng Phong Phù bậc hai thượng phẩm. Tấm phù lục mang theo linh lực hệ băng tinh thuần vừa chạm vào đoạn rễ đã bị tà khí kích nổ. Một lồng giam hàn băng xanh thẳm lập tức thành hình, hung hăng đóng băng toàn bộ cái kén lẫn tà niệm bên trong, tạm thời giam cầm luồng linh thức tà ác.
Thế nhưng, tàn niệm của cường giả ma đạo xảo quyệt hơn hắn tưởng. Trước khi hàn khí hoàn toàn khép kín, một tia máu đen mỏng như sợi tóc đã kịp tách ra, luồn lách qua khe hở của lớp băng, cắm phập vào nền đá thanh thạch. Tia máu này mượn địa mạch tàn tạ của thạch thất để tẩu thoát. Lâm Cảnh Hán nằm gần đó trợn ngược mắt, lớp da trên cổ lão bắt đầu nổi lên những đường gân đen ngòm. Tia máu đang muốn dùng thân xác Nhị trưởng lão làm vật tế để mở đường máu, hấp thụ nốt chút tinh huyết cuối cùng của lão hòng truyền tống tin tức.
Thời gian không cho phép do dự, Lâm Mặc cắn chóp lưỡi, cưỡng ép cắt đứt một luồng thần thức đang liên kết với trận bàn phòng ngự bên ngoài. Hắn dùng chính luồng thần thức vừa bị xé rách này bao bọc lấy một cây Tỏa Linh Châm, vung tay phóng thẳng vào đại huyệt Ngọc Chẩm sau gáy Lâm Cảnh Hán. Đạo thần thức bị tà khí bám vào lập tức bốc cháy, khiến tai trái của Lâm Mặc ù đi, máu tươi rỉ ra từ vành tai, hoàn toàn mất đi thính giác một bên. Đổi lại, Tỏa Linh Châm mang theo lực đạo chuẩn xác phong bế toàn bộ kinh mạch và đan điền của Nhị trưởng lão, triệt để chặt đứt nguồn cung linh khí.
Tia máu đen mất đi vật chủ bám víu, loạng choạng trồi lên mặt đá rồi vỡ vụn thành từng hạt bụi đỏ. Lồng giam hàn băng lúc này cũng nứt toác, đoạn rễ Tử Trúc bên trong rã thành bột mịn, nhưng kén máu đã triệt để bị triệt tiêu sinh cơ. Vũng máu đen trên mặt đất không còn ý chí thao túng, rốt cuộc cũng ngừng vặn vẹo. Nó chảy tràn theo những rãnh nứt của trận văn cũ, hòa quyện với linh khí tàn dư, phác họa ra một bức tranh hoàn chỉnh mang theo khí tức tử vong nồng nặc.
Lâm Mặc thở d
điền rót thẳng vào đoạn rễ Tử Trúc phế phẩm. Lõi trúc khô héo gặp mộc khí kích thích liền nứt toác, sinh ra lực cắn nuốt điên cuồng, trực tiếp hút lấy lượng huyết sát đang bành trướng trong kén máu. Tiếng xèo xèo vang lên tàn khốc khi sát khí ăn mòn lớp vỏ xám ngoét của đoạn rễ. Kén máu đang phình to lập tức xẹp xuống, nguy cơ tự bạo truyền tin bị dập tắt ngay thời khắc ngàn cân treo sợi tóc.
Thế nhưng tàn niệm Kim Đan ma đạo tuyệt đối không phải dạng lỗ mãng chỉ biết dùng sức. Nhận ra linh lực của bản thân đang bị đoạn rễ trúc rút cạn, ý chí tàn lưu bên trong kén máu đột ngột từ bỏ việc chống cự. Toàn bộ huyết dịch đen ngòm còn sót lại bất thần hóa lỏng, lách qua khe hở của đoạn rễ mà tràn thẳng vào rãnh nứt của trận văn phòng ngự do Lâm Cảnh Hán bố trí lúc trước.
Sự chuyển hướng này quá mức xảo quyệt, hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát ban đầu của Lâm Mặc. Huyết dịch mượn đường trận văn cũ, tỏa ra tử khí nồng đậm, lao thẳng về phía cửa hang dẫn xuống mạch ngầm cấp hai của gia tộc. Nếu để thứ máu ô uế này chạm vào linh nhãn, toàn bộ Tử Trúc Lĩnh sẽ biến thành một mảnh tử địa, linh khí sẽ bị ô nhiễm hàng trăm năm không cách nào vãn hồi.
Lâm Mặc sầm mặt, chân phải đạp mạnh xuống nền đá thanh thạch. Hắn vung tay phải ném ra một xấp sáu tấm Trấn Thổ Phù, không dán lên cửa hang mà cắm thẳng vào sáu mắt xích trên trận văn cũ đang bị máu đen xâm thực. Thổ khắc Thủy, linh quang màu đất hoàng thổ bùng lên, tạo thành sáu bức tường bùn nhỏ hẹp chặn đứng dòng chảy của huyết dịch.
Dòng máu đen va đập mạnh vào tường bùn, phát ra những tiếng gầm gừ trầm đục như dã thú kẹt trong lồng. Tàn niệm ma đạo lập tức thay đổi chiến thuật lần thứ ba. Nó không cố phá vỡ tường bùn mà phân tách thành vô số hạt sương máu li ti, mượn nhờ khí tức âm hàn trong thạch thất để bốc hơi, hóa thành một đám mây đỏ thẫm lơ lửng trên không.
Đám mây máu khóa chặt khí tức của Lâm Mặc, điên cuồng giáng xuống một cơn mưa tơ máu sắc lẹm. Lâm Mặc không thể lùi, bởi phía sau hắn chính là lối vào mạch ngầm. Hắn quyết đoán lột phăng chiếc đạo bào thanh sắc đang mặc trên người, rót nốt chút thần thức ít ỏi vào trận pháp phòng ngự khảm trên lớp vải.
Chiếc đạo bào phình to như một tấm khiên khổng lồ, đón đỡ toàn bộ cơn mưa tơ máu. Tiếng rách nát vang lên liên hồi, linh quang trên đạo bào tắt ngấm, lớp vải tơ tằm bị ăn mòn thành vô số mảnh vụn rơi lả tả.
Cái giá phải trả cho việc dùng pháp y cản đòn là cực kỳ thảm liệt. Ba giọt sương máu lọt qua khe hở của đạo bào, ghim phập vào bắp đùi phải của Lâm Mặc. Âm hỏa lạnh buốt nháy mắt thiêu rụi lớp da thịt, để lại ba lỗ thủng đen ngòm sâu hoắm tới tận xương. Chân phải mất đi sức lực, hắn lảo đảo quỳ một gối xuống nền đá, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán nhưng tuyệt nhiên không phát ra một tiếng rên rỉ.
Cơn mưa máu kết thúc cũng là lúc tàn niệm Kim Đan triệt để tiêu hao hết năng lượng. Đám mây đỏ tan biến, để lại một mảnh vỡ trận bàn bằng xương thú rơi loong boong xuống mặt đất. Tuy nhiên, thứ khiến đồng tử Lâm Mặc co rút mãnh liệt không phải là mảnh xương ma đạo, mà là cảnh tượng vừa lộ ra dưới nền thạch thất.
Huyết dịch ma đạo mang tính ăn mòn cực mạnh đã làm tan chảy toàn bộ lớp đá thanh thạch bề mặt. Dưới lớp trận văn phòng ngự vỡ nát của Lâm Cảnh Hán, một đồ án trận pháp hoàn toàn xa lạ hiện ra rõ mồn một. Những nét vẽ bằng chu sa đỏ sậm đan xen vào nhau, tạo thành hình dáng một con rết khổng lồ đang cắn rễ vào hư không.
Đây tuyệt đối không phải là trận pháp của Lâm gia, càng không phải là thủ đoạn của ma đạo vừa rồi. Trận văn con rết này tản ra mộc linh khí thuần túy nhưng lại mang theo âm khí bòn rút sinh cơ. Lâm Mặc ngẩng phắt đầu, ánh mắt lạnh lẽo như băng nhìn chằm chằm vào Nhị trưởng lão đang nằm thoi thóp ở góc phòng.
Lâm Cảnh Hán hoảng loạn lùi người lại, môi mấp máy liên tục nhưng không thốt nên lời.
Ngươi giấu giếm gia tộc bòn rút linh khí mạch ngầm từ bao giờ.
Giọng Lâm Mặc khàn đặc, tay phải vươn ra hút lấy mảnh vỡ trận bàn bằng xương thú, đồng thời khóa chặt luồng thần thức tàn tạ vào người Nhị trưởng lão. Cục diện thạch thất vốn đã hung hiểm, nay lại rẽ sang một hướng hoàn toàn tăm tối, phơi bày mảng tối thối nát từ chính nội bộ gia tộc.
Đoạn rễ Tử Trúc cắm phập vào lớp màng nhầy nhụa của kén máu. Lâm Mặc điên cuồng vắt kiệt tia mộc linh lực cuối cùng trong khí hải, rót thẳng vào thứ phế phẩm này. Mộc khí thô ráp lập tức hóa thành vô số cái gai nhỏ, thuận theo những đường vân trận pháp bị lỗi trên thân rễ, đâm tua tủa bên trong kén nhằm phá nát kết cấu bạo tạc. Những dải vân tử kim lờ mờ lóe sáng, tạo thành một tầng lưới mộc thuộc tính phong tỏa sự phình to của khối máu đen.
Tàn niệm Kim Đan giấu bên trong nháy mắt nhận ra mưu đồ tản lực của hắn. Khối kén dập dờn co rút, quyết đoán từ bỏ việc tự bạo diện rộng để bảo toàn sát ý cốt lõi. Lớp vỏ máu đột ngột nứt toác, ngưng tụ thành ba giọt sương máu đỏ thẫm bọc trong ngọn lửa âm hàn xám xịt. Ba giọt Huyết Lộ Âm Hỏa xé gió lao vụt ra, mang theo uy áp vặn vẹo cả không khí, nhắm thẳng vào hạ bàn của Lâm Mặc hòng ép hắn phải né tránh.
Phía sau lưng hắn chỉ cách ba bước chân chính là cánh cửa đá phong ấn mạch ngầm cốt lõi của gia tộc. Nếu lùi bước, ngọn lửa ma đạo này sẽ găm thẳng vào trận bàn phòng ngự đang suy yếu, hậu quả đối với linh mạch là không thể vãn hồi. Lâm Mặc cắn nát đầu lưỡi, vung tay phải ném ra một mảnh Hỏa Văn Thuẫn bằng đồng đã nứt nẻ làm mồi nhử. Khi ba giọt sương máu dễ dàng ăn mòn xuyên thủng pháp khí phòng ngự cuối cùng, hắn không hề lùi lại mà chủ động hạ thấp trọng tâm, gồng cứng cơ bắp đùi phải đón đỡ.
Tiếng xèo xèo rợn người vang lên khi sương máu găm ngập vào da thịt. Âm hỏa không thiêu đốt bùng lên mà lan tỏa một luồng hàn khí thấu xương, lập tức đóng băng hoàn toàn huyết dịch và linh lực quanh vết thương. Từng mảng da trên đùi phải Lâm Mặc nhanh chóng kết tinh thành những vảy xám ngoét, cứng ngắc và tỏa ra mùi hủ bại. Cơn đau tủy cốt bị tước đoạt sinh cơ khiến thần hồn hắn run rẩy kịch liệt, nhưng đôi mắt hắn lại lóe lên một tia điên cuồng tĩnh lặng.
Lấy thân làm trận, mượn củi đun lửa. Lâm Mặc khàn giọng gầm lên, thanh âm như xé rách cổ họng.
Hắn không phí công dùng linh lực để ép độc, mà trực tiếp đâm ngón tay phải đẫm máu của mình lên đoạn rễ Tử Trúc đang cắm giữa vũng máu tàn dư. Hắn đang dùng chính huyết nhục đã nhiễm Âm hỏa của mình làm cầu nối, mượn trận lý Mộc Sinh Hỏa, cưỡng ép thiết lập một vòng tuần hoàn khép kín đảo nghịch Huyết Sát Tụ Âm Trận. Đoạn rễ phế phẩm lập tức bốc cháy rực rỡ, lấy ma hỏa trong cơ thể hắn làm mồi nhử, phân giải ngược toàn bộ tà khí từ ba điểm sáng trên bản đồ đá thanh thạch.
Tàn niệm Kim Đan phát ra một tiếng rít gào vô thanh đầy phẫn uất chấn động màng nhĩ. Nó không thể ngờ một tu sĩ Luyện Khí lại dám dùng nhục thân chứa đựng ma hỏa để cướp đoạt quyền khống chế trận nhãn. Dưới sức hút vặn xoắn của cành trúc đang cháy, ba điểm sáng tọa độ lần lượt nổ tung thành những làn khói đen hôi thối, cắt đứt hoàn toàn liên kết với bên ngoài. Vũng máu tà ác triệt để bốc hơi, để lại một mảng sàn đá xém đen, nứt nẻ chằng chịt sâu hoắm.
Áp lực ma đạo trong thạch thất rốt cuộc cũng vỡ vụn. Lâm Mặc đổ gục xuống nền đá lạnh lẽo, thở dốc từng nhịp nặng nề. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép dập tắt trận nhãn là không hề nhỏ. Đùi phải của hắn từ đầu gối trở lên đã hóa thành một khối tinh thể xám xịt, hoàn toàn mất đi tri giác, phong bế diện rộng đường kinh mạch chi dưới. Đoạn rễ Tử Trúc trên tay hắn rạn nứt thành từng mảnh vụn, rơi lả tả xuống mặt đất tàn tạ.
Gia chủ, cẩn thận dưới đất.
Lâm Cảnh Hán thoi thóp ở góc phòng, vươn cánh tay gãy nát chỉ về phía trung tâm trận đồ. Nhị trưởng lão cố gắng nặn ra từng chữ qua kẽ răng rỉ máu, ánh mắt đầy vẻ kinh hãi nhìn chằm chằm vào tàn tích vừa bốc hơi.
Giữa những vết nứt cháy đen trên sàn đá thanh thạch, một vật thể dị thường đang từ từ trồi lên khỏi lớp tro tàn. Đó không phải là pháp bảo ma đạo, mà là một nửa mảnh ngọc bài truyền tin chế tác từ tử ngọc, loại ngọc chỉ dành cho hạch tâm trưởng lão Lâm gia đời trước. Trên bề mặt ngọc bài lờ mờ hiện ra một dãy trận văn đang liên tục chớp tắt. Điều khiến đồng tử Lâm Mặc co rút lại là, tọa độ cuối cùng mà ngọc bài này phát ra không nằm ở ba gia tộc kia, mà chỉ thẳng xuống tầng đáy cấm địa của Tử Trúc Lĩnh. Nơi đó vốn dĩ là thạch thất bế quan tọa hóa của vị lão tổ sáng lập gia tộc, tuyệt đối không thể có luồng linh lực sống nào tồn tại để nhận tín hiệu.
Ngay khi luồng sáng trắng vừa chạm vào vũng máu đen, ba điểm sáng trên bản đồ đột ngột bùng lên. Một cỗ hấp lực quỷ dị từ vũng máu bạo phát, hóa thành vô số sợi tơ đỏ máu lao thẳng về phía mi tâm Lâm Mặc. Đây không phải là tàn ảnh lưu lại, mà là một đạo Huyết Hồn Sát Trận quy mô nhỏ được kẻ thù âm thầm cài cắm để đoạt xá kẻ tò mò. Lâm Cảnh Hán nằm thoi thóp trên đất kinh hãi trợn trừng mắt. Nhị trưởng lão muốn há miệng hô hoán nhưng pháp lực đã khô kiệt, lồng ngực lõm xuống, căn bản không thể phát ra nửa điểm âm thanh cứu viện.
Lâm Mặc hừ lạnh, bước chân không lùi mà tiến. Tay phải hắn vung lên, ném ra ba tấm Thủy Lăng Phù tạo thành một bức tường nước dày đặc chắn ngang tầm mắt. Đám tơ máu đâm sầm vào màn nước, phát ra tiếng xèo xèo chói tai, đun sôi lượng lớn hơi nước bốc khói tanh tưởi. Tuy nhiên, đây chỉ là đòn nhử để che giấu sát chiêu thực sự. Ngay khi bức tường thủy linh khí bị ăn mòn thủng lỗ chỗ, thần thức của Lâm Mặc đã hóa thành một mũi nhọn vô hình, vòng qua hai bên hông, đâm thẳng vào điểm giao nhau của ba mạch ngầm trên bản đồ máu.
Ý chí tàn lưu giấu trong vũng máu cực kỳ giảo hoạt, lập tức nhận ra mưu đồ phá hủy trận nhãn của hắn. Đám tơ máu nháy mắt từ bỏ việc công kích mi tâm, cấp tốc cuộn ngược lại. Chúng đan xen vào nhau thành một cái kén máu đặc sệt bao bọc lấy ba điểm sáng để tử thủ. Đồng thời, bề mặt kén máu phình to liên tục, nhịp đập thình thịch vang lên như một trái tim ác quỷ, chuẩn bị tự bạo để truyền tín hiệu định vị ra bên ngoài.
Lâm Mặc không chút hoang mang, vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Hắn lấy ra một đoạn rễ Tử Trúc xám ngoét, vốn là phế phẩm sau lần luyện khí thất bại tháng trước. Không chút do dự, hắn cắm phập đoạn rễ vào chính giữa cái kén đang bành trướng, ép nốt chút mộc linh lực tinh thuần cuối cùng trong đan điền rót thẳng vào đó.
Mộc khí thanh linh lập tức bạo phát, mượn nhờ đặc tính thanh tẩy của Tử Trúc mà ghim chặt lấy những đạo trận văn đang cuồng bạo. Kén máu rú lên những âm thanh ma sát rợn người rồi vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Vũng máu đen mất đi trận pháp duy trì liền cấp tốc ngưng kết, hóa thành một phiến ngọc bích màu đỏ sậm to bằng bàn tay rơi lạch cạch xuống nền đá.
Đổi lại, hơi nóng từ tà khí phản phệ lan theo đoạn rễ trúc xông thẳng lên tay phải Lâm Mặc. Ba ngón tay cầm trúc của hắn nháy mắt cháy đen thui, móng tay nứt nẻ rồi rụng lả tả xuống đất. Một cơn đau đớn thấu xương truyền đến, đi kèm là cảm giác cơ gân co giật từng hồi không thể kiểm soát. Cả hai tay giờ đây đều mang thương tích, sức chiến đấu của hắn đã suy giảm đến mức báo động.
Lâm Mặc nén tiếng rên rỉ, dùng hai ngón tay cái và út còn nguyên vẹn cẩn thận kẹp lấy phiến huyết ngọc. Hắn nhấc nó lên, đưa sát vào tầm mắt trái vẫn còn nhìn rõ để đánh giá bề mặt.
Lão nhị, ngài còn cầm cự được không? Nhìn xem thứ này.
Giọng Lâm Mặc khàn đặc, cẩn trọng ném phiến ngọc xuống bên cạnh chỗ Lâm Cảnh Hán. Nhị trưởng lão run rẩy vươn cánh tay đầy nếp nhăn, vuốt ve bề mặt nhám lạnh lẽo của phiến ngọc. Ánh mắt lão từ vẩn đục mệt mỏi chợt chuyển sang khiếp sợ tột độ, đồng tử co rút lại.
Đây là tọa độ linh mạch cấp hai của Tôn gia, Lý gia và Vương gia. Huyết Thi Tông không chỉ nhắm vào Tử Trúc Lĩnh chúng ta. Chúng muốn dùng cả bốn linh mạch Nam Cương để tạo thành Tứ Tượng Huyết Tế Trận.
Lâm Mặc gật đầu, mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm vạt áo. Sự tồn tại của phiến huyết ngọc này chính là một ván cược sinh tử mới cho toàn tộc. Nếu âm thầm giữ lại, Lâm gia mang tội đồng lõa bao che ma tu, sớm muộn cũng bị Tông Môn thanh trừng. Nếu công khai giao nộp, ba đại gia tộc kia chắc chắn sẽ mượn cớ hoảng loạn để dấy binh diệt tộc, cướp đoạt trận nhãn Tử Trúc Lĩnh nhằm tự bảo vệ mình. Cục diện yên bình giả tạo của Nam Cương vốn đang giằng co, nay vì một vật chứng bằng nửa bàn tay mà triệt để bị đẩy đến bờ vực chiến tranh.
điền tràn vào đó. Đoạn rễ Tử Trúc phế phẩm vốn khô cằn bỗng chốc bừng lên vầng sáng lục nhạt, điên cuồng hút lấy huyết khí đang cuộn trào. Ý chí tà ác bên trong kén máu gầm lên một tiếng vô thanh, lập tức thay đổi sách lược. Nó từ bỏ việc tự bạo, chuyển toàn bộ sát khí dồn vào việc ăn mòn mộc linh lực, muốn biến đoạn rễ thành vật dẫn để truyền thẳng thi độc vào tay phải Lâm Mặc. Cỗ linh áp âm hàn men theo lớp vỏ trúc lan lên, làm vỡ nát ba đốt ngón tay của hắn.
Lâm Mặc khẽ nhếch mép, ngón tay cái miết mạnh lên mặt nhẫn trữ vật. Hắn vốn không định dùng chút mộc linh lực cỏn con để tịnh hóa thứ tà vật cấp bậc Kim Đan này. Ngay khi luồng hắc khí vừa chạm đến mép vỏ rễ, hắn dứt khoát buông tay lùi lại, đồng thời ném ra một tấm Băng Phong Phù bậc hai thượng phẩm. Tấm phù lục mang theo linh lực hệ băng tinh thuần vừa chạm vào đoạn rễ đã bị tà khí kích nổ. Một lồng giam hàn băng xanh thẳm lập tức thành hình, hung hăng đóng băng toàn bộ cái kén lẫn tà niệm bên trong, tạm thời giam cầm luồng linh thức tà ác.
Thế nhưng, tàn niệm của cường giả ma đạo xảo quyệt hơn hắn tưởng. Trước khi hàn khí hoàn toàn khép kín, một tia máu đen mỏng như sợi tóc đã kịp tách ra, luồn lách qua khe hở của lớp băng, cắm phập vào nền đá thanh thạch. Tia máu này mượn địa mạch tàn tạ của thạch thất để tẩu thoát. Lâm Cảnh Hán nằm gần đó trợn ngược mắt, lớp da trên cổ lão bắt đầu nổi lên những đường gân đen ngòm. Tia máu đang muốn dùng thân xác Nhị trưởng lão làm vật tế để mở đường máu, hấp thụ nốt chút tinh huyết cuối cùng của lão hòng truyền tống tin tức.
Thời gian không cho phép do dự, Lâm Mặc cắn chóp lưỡi, cưỡng ép cắt đứt một luồng thần thức đang liên kết với trận bàn phòng ngự bên ngoài. Hắn dùng chính luồng thần thức vừa bị xé rách này bao bọc lấy một cây Tỏa Linh Châm, vung tay phóng thẳng vào đại huyệt Ngọc Chẩm sau gáy Lâm Cảnh Hán. Đạo thần thức bị tà khí bám vào lập tức bốc cháy, khiến tai trái của Lâm Mặc ù đi, máu tươi rỉ ra từ vành tai, hoàn toàn mất đi thính giác một bên. Đổi lại, Tỏa Linh Châm mang theo lực đạo chuẩn xác phong bế toàn bộ kinh mạch và đan điền của Nhị trưởng lão, triệt để chặt đứt nguồn cung linh khí.
Tia máu đen mất đi vật chủ bám víu, loạng choạng trồi lên mặt đá rồi vỡ vụn thành từng hạt bụi đỏ. Lồng giam hàn băng lúc này cũng nứt toác, đoạn rễ Tử Trúc bên trong rã thành bột mịn, nhưng kén máu đã triệt để bị triệt tiêu sinh cơ. Vũng máu đen trên mặt đất không còn ý chí thao túng, rốt cuộc cũng ngừng vặn vẹo. Nó chảy tràn theo những rãnh nứt của trận văn cũ, hòa quyện với linh khí tàn dư, phác họa ra một bức tranh hoàn chỉnh mang theo khí tức tử vong nồng nặc.
Lâm Mặc thở d
điền rót thẳng vào đoạn rễ Tử Trúc phế phẩm. Lõi trúc khô héo gặp mộc khí kích thích liền nứt toác, sinh ra lực cắn nuốt điên cuồng, trực tiếp hút lấy lượng huyết sát đang bành trướng trong kén máu. Tiếng xèo xèo vang lên tàn khốc khi sát khí ăn mòn lớp vỏ xám ngoét của đoạn rễ. Kén máu đang phình to lập tức xẹp xuống, nguy cơ tự bạo truyền tin bị dập tắt ngay thời khắc ngàn cân treo sợi tóc.
Thế nhưng tàn niệm Kim Đan ma đạo tuyệt đối không phải dạng lỗ mãng chỉ biết dùng sức. Nhận ra linh lực của bản thân đang bị đoạn rễ trúc rút cạn, ý chí tàn lưu bên trong kén máu đột ngột từ bỏ việc chống cự. Toàn bộ huyết dịch đen ngòm còn sót lại bất thần hóa lỏng, lách qua khe hở của đoạn rễ mà tràn thẳng vào rãnh nứt của trận văn phòng ngự do Lâm Cảnh Hán bố trí lúc trước.
Sự chuyển hướng này quá mức xảo quyệt, hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát ban đầu của Lâm Mặc. Huyết dịch mượn đường trận văn cũ, tỏa ra tử khí nồng đậm, lao thẳng về phía cửa hang dẫn xuống mạch ngầm cấp hai của gia tộc. Nếu để thứ máu ô uế này chạm vào linh nhãn, toàn bộ Tử Trúc Lĩnh sẽ biến thành một mảnh tử địa, linh khí sẽ bị ô nhiễm hàng trăm năm không cách nào vãn hồi.
Lâm Mặc sầm mặt, chân phải đạp mạnh xuống nền đá thanh thạch. Hắn vung tay phải ném ra một xấp sáu tấm Trấn Thổ Phù, không dán lên cửa hang mà cắm thẳng vào sáu mắt xích trên trận văn cũ đang bị máu đen xâm thực. Thổ khắc Thủy, linh quang màu đất hoàng thổ bùng lên, tạo thành sáu bức tường bùn nhỏ hẹp chặn đứng dòng chảy của huyết dịch.
Dòng máu đen va đập mạnh vào tường bùn, phát ra những tiếng gầm gừ trầm đục như dã thú kẹt trong lồng. Tàn niệm ma đạo lập tức thay đổi chiến thuật lần thứ ba. Nó không cố phá vỡ tường bùn mà phân tách thành vô số hạt sương máu li ti, mượn nhờ khí tức âm hàn trong thạch thất để bốc hơi, hóa thành một đám mây đỏ thẫm lơ lửng trên không.
Đám mây máu khóa chặt khí tức của Lâm Mặc, điên cuồng giáng xuống một cơn mưa tơ máu sắc lẹm. Lâm Mặc không thể lùi, bởi phía sau hắn chính là lối vào mạch ngầm. Hắn quyết đoán lột phăng chiếc đạo bào thanh sắc đang mặc trên người, rót nốt chút thần thức ít ỏi vào trận pháp phòng ngự khảm trên lớp vải.
Chiếc đạo bào phình to như một tấm khiên khổng lồ, đón đỡ toàn bộ cơn mưa tơ máu. Tiếng rách nát vang lên liên hồi, linh quang trên đạo bào tắt ngấm, lớp vải tơ tằm bị ăn mòn thành vô số mảnh vụn rơi lả tả.
Cái giá phải trả cho việc dùng pháp y cản đòn là cực kỳ thảm liệt. Ba giọt sương máu lọt qua khe hở của đạo bào, ghim phập vào bắp đùi phải của Lâm Mặc. Âm hỏa lạnh buốt nháy mắt thiêu rụi lớp da thịt, để lại ba lỗ thủng đen ngòm sâu hoắm tới tận xương. Chân phải mất đi sức lực, hắn lảo đảo quỳ một gối xuống nền đá, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán nhưng tuyệt nhiên không phát ra một tiếng rên rỉ.
Cơn mưa máu kết thúc cũng là lúc tàn niệm Kim Đan triệt để tiêu hao hết năng lượng. Đám mây đỏ tan biến, để lại một mảnh vỡ trận bàn bằng xương thú rơi loong boong xuống mặt đất. Tuy nhiên, thứ khiến đồng tử Lâm Mặc co rút mãnh liệt không phải là mảnh xương ma đạo, mà là cảnh tượng vừa lộ ra dưới nền thạch thất.
Huyết dịch ma đạo mang tính ăn mòn cực mạnh đã làm tan chảy toàn bộ lớp đá thanh thạch bề mặt. Dưới lớp trận văn phòng ngự vỡ nát của Lâm Cảnh Hán, một đồ án trận pháp hoàn toàn xa lạ hiện ra rõ mồn một. Những nét vẽ bằng chu sa đỏ sậm đan xen vào nhau, tạo thành hình dáng một con rết khổng lồ đang cắn rễ vào hư không.
Đây tuyệt đối không phải là trận pháp của Lâm gia, càng không phải là thủ đoạn của ma đạo vừa rồi. Trận văn con rết này tản ra mộc linh khí thuần túy nhưng lại mang theo âm khí bòn rút sinh cơ. Lâm Mặc ngẩng phắt đầu, ánh mắt lạnh lẽo như băng nhìn chằm chằm vào Nhị trưởng lão đang nằm thoi thóp ở góc phòng.
Lâm Cảnh Hán hoảng loạn lùi người lại, môi mấp máy liên tục nhưng không thốt nên lời.
Ngươi giấu giếm gia tộc bòn rút linh khí mạch ngầm từ bao giờ.
Giọng Lâm Mặc khàn đặc, tay phải vươn ra hút lấy mảnh vỡ trận bàn bằng xương thú, đồng thời khóa chặt luồng thần thức tàn tạ vào người Nhị trưởng lão. Cục diện thạch thất vốn đã hung hiểm, nay lại rẽ sang một hướng hoàn toàn tăm tối, phơi bày mảng tối thối nát từ chính nội bộ gia tộc.
Đoạn rễ Tử Trúc cắm phập vào lớp màng nhầy nhụa của kén máu. Lâm Mặc điên cuồng vắt kiệt tia mộc linh lực cuối cùng trong khí hải, rót thẳng vào thứ phế phẩm này. Mộc khí thô ráp lập tức hóa thành vô số cái gai nhỏ, thuận theo những đường vân trận pháp bị lỗi trên thân rễ, đâm tua tủa bên trong kén nhằm phá nát kết cấu bạo tạc. Những dải vân tử kim lờ mờ lóe sáng, tạo thành một tầng lưới mộc thuộc tính phong tỏa sự phình to của khối máu đen.
Tàn niệm Kim Đan giấu bên trong nháy mắt nhận ra mưu đồ tản lực của hắn. Khối kén dập dờn co rút, quyết đoán từ bỏ việc tự bạo diện rộng để bảo toàn sát ý cốt lõi. Lớp vỏ máu đột ngột nứt toác, ngưng tụ thành ba giọt sương máu đỏ thẫm bọc trong ngọn lửa âm hàn xám xịt. Ba giọt Huyết Lộ Âm Hỏa xé gió lao vụt ra, mang theo uy áp vặn vẹo cả không khí, nhắm thẳng vào hạ bàn của Lâm Mặc hòng ép hắn phải né tránh.
Phía sau lưng hắn chỉ cách ba bước chân chính là cánh cửa đá phong ấn mạch ngầm cốt lõi của gia tộc. Nếu lùi bước, ngọn lửa ma đạo này sẽ găm thẳng vào trận bàn phòng ngự đang suy yếu, hậu quả đối với linh mạch là không thể vãn hồi. Lâm Mặc cắn nát đầu lưỡi, vung tay phải ném ra một mảnh Hỏa Văn Thuẫn bằng đồng đã nứt nẻ làm mồi nhử. Khi ba giọt sương máu dễ dàng ăn mòn xuyên thủng pháp khí phòng ngự cuối cùng, hắn không hề lùi lại mà chủ động hạ thấp trọng tâm, gồng cứng cơ bắp đùi phải đón đỡ.
Tiếng xèo xèo rợn người vang lên khi sương máu găm ngập vào da thịt. Âm hỏa không thiêu đốt bùng lên mà lan tỏa một luồng hàn khí thấu xương, lập tức đóng băng hoàn toàn huyết dịch và linh lực quanh vết thương. Từng mảng da trên đùi phải Lâm Mặc nhanh chóng kết tinh thành những vảy xám ngoét, cứng ngắc và tỏa ra mùi hủ bại. Cơn đau tủy cốt bị tước đoạt sinh cơ khiến thần hồn hắn run rẩy kịch liệt, nhưng đôi mắt hắn lại lóe lên một tia điên cuồng tĩnh lặng.
Lấy thân làm trận, mượn củi đun lửa. Lâm Mặc khàn giọng gầm lên, thanh âm như xé rách cổ họng.
Hắn không phí công dùng linh lực để ép độc, mà trực tiếp đâm ngón tay phải đẫm máu của mình lên đoạn rễ Tử Trúc đang cắm giữa vũng máu tàn dư. Hắn đang dùng chính huyết nhục đã nhiễm Âm hỏa của mình làm cầu nối, mượn trận lý Mộc Sinh Hỏa, cưỡng ép thiết lập một vòng tuần hoàn khép kín đảo nghịch Huyết Sát Tụ Âm Trận. Đoạn rễ phế phẩm lập tức bốc cháy rực rỡ, lấy ma hỏa trong cơ thể hắn làm mồi nhử, phân giải ngược toàn bộ tà khí từ ba điểm sáng trên bản đồ đá thanh thạch.
Tàn niệm Kim Đan phát ra một tiếng rít gào vô thanh đầy phẫn uất chấn động màng nhĩ. Nó không thể ngờ một tu sĩ Luyện Khí lại dám dùng nhục thân chứa đựng ma hỏa để cướp đoạt quyền khống chế trận nhãn. Dưới sức hút vặn xoắn của cành trúc đang cháy, ba điểm sáng tọa độ lần lượt nổ tung thành những làn khói đen hôi thối, cắt đứt hoàn toàn liên kết với bên ngoài. Vũng máu tà ác triệt để bốc hơi, để lại một mảng sàn đá xém đen, nứt nẻ chằng chịt sâu hoắm.
Áp lực ma đạo trong thạch thất rốt cuộc cũng vỡ vụn. Lâm Mặc đổ gục xuống nền đá lạnh lẽo, thở dốc từng nhịp nặng nề. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép dập tắt trận nhãn là không hề nhỏ. Đùi phải của hắn từ đầu gối trở lên đã hóa thành một khối tinh thể xám xịt, hoàn toàn mất đi tri giác, phong bế diện rộng đường kinh mạch chi dưới. Đoạn rễ Tử Trúc trên tay hắn rạn nứt thành từng mảnh vụn, rơi lả tả xuống mặt đất tàn tạ.
Gia chủ, cẩn thận dưới đất.
Lâm Cảnh Hán thoi thóp ở góc phòng, vươn cánh tay gãy nát chỉ về phía trung tâm trận đồ. Nhị trưởng lão cố gắng nặn ra từng chữ qua kẽ răng rỉ máu, ánh mắt đầy vẻ kinh hãi nhìn chằm chằm vào tàn tích vừa bốc hơi.
Giữa những vết nứt cháy đen trên sàn đá thanh thạch, một vật thể dị thường đang từ từ trồi lên khỏi lớp tro tàn. Đó không phải là pháp bảo ma đạo, mà là một nửa mảnh ngọc bài truyền tin chế tác từ tử ngọc, loại ngọc chỉ dành cho hạch tâm trưởng lão Lâm gia đời trước. Trên bề mặt ngọc bài lờ mờ hiện ra một dãy trận văn đang liên tục chớp tắt. Điều khiến đồng tử Lâm Mặc co rút lại là, tọa độ cuối cùng mà ngọc bài này phát ra không nằm ở ba gia tộc kia, mà chỉ thẳng xuống tầng đáy cấm địa của Tử Trúc Lĩnh. Nơi đó vốn dĩ là thạch thất bế quan tọa hóa của vị lão tổ sáng lập gia tộc, tuyệt đối không thể có luồng linh lực sống nào tồn tại để nhận tín hiệu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.