Chương 101: Linh Trí Hoang Cổ Nhận Ra
Đăng: 21/07/2026 19:26
3,728 từ
4 lượt đọc
t đoạn xích sắt đen ngòm to bằng bắp đùi người lớn đang rỉ sét dưới đáy vực. Từng vòng xích khổng lồ bị kéo căng đến mức phát ra những tiếng răng rắc rợn người, như thể thứ bị trói buộc bên dưới đang điên cuồng giãy giụa. Hơi nóng hừng hực mang theo hỏa độc bốc lên ngùn ngụt từ khe nứt, trong nháy mắt đã thiêu rụi lớp sương mù mộc linh khí mỏng manh còn sót lại trong thạch thất.
Lâm Mặc vội vã lùi lại nửa bước, tay trái bóp nát một tấm Băng Cáp Phù, ngưng tụ ra một dải sương giá bao bọc lấy mảnh da người mang huyết khế. Hắn thừa hiểu, thứ khí tức lưu huỳnh hoang cổ này một khi chạm vào, bằng chứng duy nhất vạch trần tọa độ Trấn Ma Uyên và giao dịch dơ bẩn của nhị đại gia chủ sẽ lập tức hóa thành tro bụi.
Băng Cáp Phù vừa kích hoạt, luồng khí lưu huỳnh từ khe nứt dường như có linh tính phát giác ra sự dị thường. Nó lập tức cuộn trào lên, nương theo dư ảnh của hàn khí mà tạo thành một bàn tay hỏa diễm khổng lồ vồ tới. Không gian xung quanh vặn vẹo tột độ, thần thức của Lâm Mặc vừa tản ra dò xét đã bị sức nóng nướng cho đau nhói như có hàng vạn cây kim châm chọc vào não hải.
Hắn cắn răng, không lùi mà tiến, tay phải rút ra một cán cờ trận màu lam thẫm cắm phập xuống mép khe nứt. Đây là Thủy Vân Kỳ, pháp khí phòng ngự thượng phẩm mà hắn luôn mang theo phòng thân, chuyên dùng để khắc chế hỏa hệ công pháp.
Lâm Mặc chủ động truyền toàn bộ mộc linh lực trong cơ thể vào Thủy Vân Kỳ, ý đồ mượn ngũ hành Mộc sinh Thủy để kích phát tối đa trận văn trên cờ, dập tắt hỏa độc đang xông lên. Thế nhưng, ngay khi luồng linh lực xanh biếc vừa chạm vào cán cờ, bàn tay hỏa diễm kia đột ngột biến ảo. Nó không va chạm trực diện mà thu nhỏ lại, hóa thành một mũi khoan lửa xoáy thẳng vào điểm yếu nhất nơi linh lực giao thoa.
Cỗ lực lượng hoang cổ này lại mang đặc tính cắn nuốt mộc linh khí để tự cường hóa. Hắn lập tức biến sắc, nhận ra chiến thuật của mình vừa ném củi vào lửa, tạo cơ hội cho hỏa độc xé rách màng chắn thủy hệ. Không chút do dự, Lâm Mặc vung tay chặt đứt hoàn toàn liên kết thần thức với pháp khí, bỏ mặc Thủy Vân Kỳ đang bốc cháy ngùn ngụt rồi vỡ vụn thành từng mảnh vụn lam nhạt rơi lả tả xuống vực.
Mất đi chướng ngại vật, mũi khoan lửa hấp thụ tàn dư mộc linh khí, tốc độ tăng vọt lao thẳng về phía mi tâm Lâm Mặc. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hắn không dùng linh lực chống đỡ mà trực tiếp thiêu đốt một tia thần hồn bổn nguyên, ngưng tụ thành một vách ngăn vô hình ngay trước mặt.
Đòn va chạm không tạo ra tiếng nổ rung trời lở đất, nhưng sắc mặt Lâm Mặc nháy mắt xám xịt như tro tàn. Đôi mắt hắn khô khốc, thị giác bên mắt trái đột ngột tối sầm lại, hoàn toàn mất đi khả năng nhìn thấy linh quang của vạn vật. Cái giá phải trả cho việc dùng thần hồn chặn hỏa độc hoang cổ là một phần linh giác bị phong bế tạm thời, nếu không có kỳ trân dị thảo tẩm bổ thì khó lòng khôi phục.
Đổi lại, mũi khoan lửa bị đình trệ nửa nhịp, đủ để hắn lách người thoát khỏi phạm vi công kích chí mạng. Luồng hỏa độc trượt mục tiêu, đâm sầm vào vách tường phía sau, nung chảy lớp đá thành một vũng nham thạch đỏ lừ sủi bọt xèo xèo.
Từ trong vũng nham thạch nóng chảy đó, một mảnh kim loại hình bán nguyệt nặng nề rơi ra, tỏa ra ánh sáng nhạt nhòa nhưng kiên cường kháng cự lại nhiệt độ cao. Lâm Mặc ôm lấy con mắt trái đang mù lòa, cẩn thận dùng chút thần thức ít ỏi còn lại dò xét. Đó là một nửa chiếc chìa khóa trận pháp được đúc bằng Tinh Vẫn Thiết, loại linh tài cực kỳ quý hiếm chuyên dùng để gia cố các phong ấn không gian cỡ lớn.
Hơi thở của hắn trở nên dồn dập, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Chìa khóa phong ấn lại bị giấu ngay trong vách tường thạch thất, chứng tỏ Trấn Ma Uyên không phải là một di tích vô chủ vô tình nằm dưới lòng đất Tử Trúc Lĩnh. Toàn bộ mộc linh mạch của gia tộc từ hàng trăm năm nay vốn dĩ không phải tự nhiên suy kiệt, mà bị một kẻ nào đó cố tình rút ruột để làm nhiên liệu duy trì cái cấm trận khổng lồ này.
Nếu
ng lên gấp bội, sượt qua vạt áo Lâm Mặc găm thẳng vào vách đá phía sau. Bức tường đá thanh thạch vốn kiên cố chớp mắt bị nung chảy thành một vũng dung nham sền sệt, tỏa ra mùi khét lẹt. Lâm Mặc mím chặt môi, cố nén cơn buồn nôn do thần hồn bổn nguyên vừa bị xé rách một mảng, tay trái vẫn gắt gao giữ chặt lớp băng sương bọc lấy tờ huyết khế. Hắn lùi thêm ba bước, gót chân dẫm lên một mảng trận văn vỡ nát trên nền thạch thất để ổn định trọng tâm.
Hỏa độc dưới vực sâu không hề có dấu hiệu dừng lại mà bắt đầu cuộn xoáy thành một vòng xoáy khổng lồ. Lâm Mặc biết rõ nếu tiếp tục phòng ngự thụ động, lượng mộc linh khí ít ỏi còn kẹt lại trong kinh mạch hắn sớm muộn cũng biến hắn thành mồi ngon cho ngọn lửa hoang cổ này. Hắn cắn răng đưa ra quyết định, tay phải vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, lấy ra ba viên Trầm Thổ Châu mang sắc vàng đục. Đây là loại pháp khí một lần chuyên dùng để áp chế linh mạch hệ hỏa, vốn được trưởng lão luyện khí dặn dò mang theo để phòng ngừa hỏa hoạn ở lò luyện đan.
Thay vì ném thẳng vào ngọn lửa đang lao tới, Lâm Mặc phóng xuất một luồng thần thức mỏng manh bọc lấy ba viên châu rồi ném vút ra hai bên mép vực. Bàn tay hỏa diễm khổng lồ gầm lên một tiếng rít chói tai, lập tức vươn ra hai ngón tay lửa định bóp nát vật thể mang linh khí lạ. Ngay khoảnh khắc ngọn lửa bị phân tán sự chú ý, Lâm Mặc bấm niệm pháp quyết, kích nổ đồng loạt ba viên Trầm Thổ Châu từ khoảng cách xa.
Hàng tấn cát vàng mang theo linh khí hệ thổ nặng nề đổ ụp xuống, tạm thời đè bẹp ngọn lửa xuống dưới miệng vực sâu. Thổ khắc Thủy nhưng lại có khả năng vùi lấp Hỏa, một màn sương bụi mù mịt bốc lên che khuất toàn bộ tầm nhìn trong thạch thất. Tranh thủ thời cơ ngọn lửa hoang cổ bị gián đoạn, Lâm Mặc lập tức truyền một tia thần thức cực nhỏ nhắm thẳng vào đoạn xích sắt đen ngòm đang rỉ sét dưới đáy vực. Hắn nhất định phải xác định xem đầu kia của sợi xích đang trói buộc thứ gì trong Trấn Ma Uyên.
Thế nhưng, luồng hỏa độc hoang cổ dưới vực lại xảo quyệt hơn hắn tưởng tượng rất nhiều. Nhận ra không thể cắn nuốt mộc linh khí và bị cát vàng đè nén, nó liền thay đổi chiến thuật, không bùng lên trực diện nữa mà luồn lách dọc theo sợi xích khổng lồ. Từng vòng xích đen ngòm đột ngột rung lên bần bật, va đập vào nhau tạo ra một luồng âm ba rợn người xuyên thẳng qua lớp cát vàng. Âm ba này mang theo lực lượng chấn nhiếp thần hồn, trực tiếp bỏ qua mọi giới hạn của pháp bảo phòng ngự vật lý thông thường.
Lâm Mặc cảm thấy não hải như bị một cái búa tạ nện trúng, cảnh vật trước mắt lập tức nhòe đi. Màng nhĩ bên tai trái của hắn truyền đến một tiếng rách bục, thính giác lập tức biến mất, thay vào đó là tiếng ù ù liên hồi của tử khí tràn vào. Hắn lảo đảo lui về phía sau, mất đi sự cân bằng, nhưng năm ngón tay trái vẫn tuyệt đối không buông lỏng mảnh da người. Cái giá phải trả cho việc chủ động thăm dò đáy vực bằng thần thức là một phần ba thần thức của hắn đã bị âm ba cắn nuốt, khiến tầm nhìn quang học cũng bắt đầu xuất hiện những điểm mù đen đặc.
Dù phải trả giá bằng thính giác và một phần tư duy, luồng thăm dò ban nãy của Lâm Mặc không hề uổng phí. Trong khoảnh khắc âm ba bùng phát, thần thức của hắn đã kịp thời chạm được vào một đoạn văn tự cổ khắc chìm trên mắt xích thứ ba đếm từ dưới lên. Đó hoàn toàn không phải là trận văn phong ấn ma tu như truyền thuyết, mà là Luyện Huyết Trận Đồ, một loại cấm thuật thượng cổ chuyên dùng để rút cạn tuổi thọ của linh mạch chuyển hóa thành sát khí. Đầu kia của sợi xích không trói buộc một con ma thú nào cả.
Nó đang cắm thẳng vào cốt lõi của linh mạch Tử Trúc Lĩnh.
Trấn Ma Uyên không phải là nơi giam giữ ma đầu.
Đây là một cỗ máy hút máu khổng lồ được ngụy trang dưới vỏ bọc phong ấn bảo vệ Nam Cương. Vị trưởng lão Thanh Vân Tông kia đã dùng tấm huyết khế này để hợp thức hóa việc cắm sợi xích vào tim linh mạch Lâm gia, dùng toàn bộ sinh khí của Tử Trúc Lĩnh để nuôi dưỡng một thứ gì đó nằm sâu trong lòng vực. Ngay lúc này, sợi xích khổng lồ lại tiếp tục căng lên, một tiếng gầm gừ trầm đục không giống bất kỳ sinh vật nào bắt đầu vang vọng từ đầu dưới cùng của vực thẳm. Lớp cát vàng do Trầm Thổ Châu tạo ra đang nứt nẻ với tốc độ chóng mặt, từng tia sáng đỏ sậm rỉ ra từ các khe nứt, mang theo nhiệt độ nóng chảy cả đá tảng.
Cảnh vật nhòe đi, Lâm Mặc hung hăng cắn nát chót lưỡi. Vị tanh tưởi hòa cùng cơn đau buốt óc lập tức xé rách bức màn tăm tối đang bủa vây thần trí. Hắn mượn chút tỉnh táo ngắn ngủi này, mười ngón tay điên cuồng kết ấn, ép luồng thần thức đang tán loạn tụ lại thành một bức tường mỏng che chắn quanh thức hải. Âm ba từ sợi xích sắt dưới vực sâu va đập vào vách cản thần thức, tạo ra những tiếng ong ong nhức nhối khiến màng nhĩ tai trái của hắn rách toạc, rỉ ra một dòng máu loãng.
Hỏa độc có linh trí, nó không chỉ muốn thiêu rụi thể xác mà còn định dùng âm ba nghiền nát thần hồn kẻ xâm nhập. Lâm Mặc hiểu rõ, nếu tiếp tục phòng ngự thụ động bên mép vực, hắn nhất định sẽ rơi vào Trấn Ma Uyên. Hắn lảo đảo lui về sau ba bước, cố tình thu hồi linh lực bảo hộ, để lộ sơ hở trí mạng nơi lồng ngực. Đồng thời, tay phải hắn vụng trộm rút ra ba lá Tẫn Hỏa Phù giấu sâu vào trong tay áo. Hắn muốn nhử cỗ hỏa độc này lao lên khỏi miệng vực, triệt để tách nó ra khỏi nguồn cung cấp lưu huỳnh vô tận bên dưới.
Thế nhưng, luồng hỏa độc hoang cổ kia xảo quyệt hơn hắn tưởng. Thay vì mắc mưu lao thẳng vào chỗ sơ hở trên ngực Lâm Mặc, ngọn lửa đỏ rực đột ngột tản ra thành hàng chục sợi tơ lửa mảnh như sợi tóc. Chúng lượn lờ lách qua tầm phong tỏa của phù lục, nhắm thẳng vào mảnh da người chứa huyết khế đang được bọc trong lớp sương giá Băng Cáp Phù trên tay trái hắn. Đối phương đã nhìn ra thứ hắn muốn bảo vệ nhất lúc này không phải là mạng sống, mà là vật chứng giao dịch của nhị đại gia chủ.
Súc sinh an tĩnh cho ta!
Lâm Mặc quát khẽ, dứt khoát ném cuộn da người lên không trung. Cùng lúc đó, hắn lôi từ trong ngực ra Tử Trúc Mộc Hạp, chiếc hộp vốn dùng để đựng Mộc Bản Nguyên. Hắn không dùng linh lực kích hoạt, mà trực tiếp đập vỡ nắp hộp, ném thẳng phần lõi gỗ ngàn năm tuổi mang đậm sinh cơ gốc gác của Tử Trúc Lĩnh vào giữa bầy tơ lửa. Mộc sinh Hỏa, nhưng mộc linh khí cực độ thuần khiết của Tử Trúc lại mang theo pháp tắc cắn nuốt vạn vật của trận đồ cấm địa gia tộc.
Những sợi tơ lửa hoang cổ như bầy thú đói khát tham lam quấn lấy mộc hạp, định cắn nuốt sinh cơ dồi dào bên trong để tự lớn mạnh. Đúng khoảnh khắc hỏa độc tụ lại thành một khối đặc đặc, Lâm Mặc vung tay đánh ra ba lá Tẫn Hỏa Phù đã chuẩn bị sẵn, dán chặt lên bề mặt mộc hạp đang rạn nứt. Trận văn trên phù lục bùng sáng chói lòa, kết hợp với trận pháp tự hủy của hộp gỗ tạo thành một lốc xoáy linh khí vặn vẹo. Lực hút khổng lồ thành công kéo toàn bộ hỏa độc vào bên trong, ép chúng vào thế tự triệt tiêu lẫn nhau.
Tuy nhiên, cái giá phải trả cho quyết định này không hề nhỏ. Để duy trì sự liên kết trận pháp trong cự ly gần, cánh tay phải của Lâm Mặc phải hứng chịu toàn bộ luồng nhiệt lượng phản phệ tuôn ra từ lốc xoáy. Lớp pháp y chống cháy trên cánh tay hắn lập tức hóa thành tro bụi, da thịt cháy đen xèo xèo. Một đường kinh mạch Thái Âm Phế Kinh chạy dọc cánh tay phải hoàn toàn bị hỏa độc thiêu rụi, triệt để héo rút thành một đường sẹo đỏ thẫm gồ ghề. Tay phải hắn vô lực rủ xuống, trong vòng ba năm tới đừng hòng vận dụng mộc linh lực đi qua nhánh kinh mạch này.
Mộc hạp nổ tung thành một đám tro tàn, mang theo phần lớn hỏa độc tan biến vào hư không. Mảnh da người rơi trở lại lòng bàn tay trái của Lâm Mặc, lớp sương giá Băng Cáp Phù đã tan chảy hoàn toàn nhưng vật chứng vẫn còn nguyên vẹn. Ngay khi hỏa độc tạm thời bị áp chế, sương mù lưu huỳnh trong thạch thất loãng đi, để lộ ra một góc của bàn thờ tổ tiên vừa bị dư chấn đánh sập. Dưới lớp gạch đá và gỗ vụn đổ nát, một vệt sáng mờ ảo của trận văn truyền tống cổ xưa đang chậm rãi nhấp nháy theo từng nhịp đập dưới đáy vực.
Lâm Mặc hít một ngụm khí lạnh, cố nén cơn đau thấu xương từ cánh tay phải tàn phế để bước tới gần đống phế tích. Vệt trận văn kia không thuộc về hệ thống phòng ngự mộc hệ của Lâm gia, cũng không mang dấu ấn vân mây của Thanh Vân Tông. Nó được khắc bằng một loại khoáng thạch màu lam nhạt chuyên dùng cho thủy trận, và hướng đi của các đường vân lại cắm thẳng vào trung tâm của Trấn Ma Uyên. Nhị đại gia chủ không chỉ bán đứng trận đồ phòng ngự để đổi lấy một tọa độ, mà ông ta còn lén lút xây dựng một lối đi riêng để tiếp cận thứ đang bị phong ấn bên dưới.
Mũi khoan lửa mang theo hỏa độc hoang cổ rít gào vọt tới, nhiệt độ kinh người nung chảy cả không gian xung quanh. Thần thức của Lâm Mặc vừa chạm vào đã bị đốt cháy xèo xèo, truyền lại cơn đau nhói thấu óc. Hắn biết rõ mộc linh lực của mình lúc này chỉ như củi khô thêm vào lửa. Trong chớp mắt, tay trái hắn vung lên, ném thẳng chiếc Tử Trúc Mộc Hạp rỗng về phía quỹ đạo của luồng diễm sát.
Chiếc hộp gỗ này vốn là vật chứa mộc bản nguyên, bề mặt khắc kín Tụ Linh Trận văn. Trải qua hàng trăm năm tẩm ướp, linh khí bên trong tinh thuần đến mức tỏa ra ánh sáng lục nhạt. Hỏa độc hoang cổ mang theo một tia linh trí xảo quyệt, bản năng cắn nuốt lập tức bị khối linh năng nồng đậm kia mê hoặc. Mũi khoan lửa khựng lại giữa không trung, từ bỏ cuộn da người vô tri, cuộn mình lao tới cắn phập vào lớp vỏ trúc tía.
Thế nhưng, ngọn lửa tà dị này không hề đơn giản. Ngay khi nuốt trọn chiếc hộp, cỗ linh trí hoang cổ nhận ra khối mộc linh khí này thiếu vắng sinh cơ cốt lõi. Lập tức, luồng hỏa độc đình chỉ việc cắn nuốt, phân tách thành hàng chục sợi lửa nhỏ mang hình thù quỷ dị.
Chúng không tấn công loạn xạ mà ranh mãnh men theo tàn dư linh lực trên vỏ hộp, nương theo sợi dây liên kết thần thức mỏng manh để dò ngược về phía ngọn nguồn. Trận văn trên chiếc hộp gỗ nháy mắt bị thiêu rụi, bầy rắn lửa uốn lượn lao đi, định trực tiếp thiêu đốt thẳng vào mộc linh căn sâu trong cơ thể Lâm Mặc.
"Cắt!" Lâm Mặc quyết đoán cắn chót lưỡi, cưỡng ép chặt đứt luồng thần thức đang bám trên chiếc hộp. Cùng lúc đó, ngón tay phải của hắn búng ra một dải Kim Tàm Ti mỏng như tơ nhện. Sợi tơ vàng được luyện chế từ tằm chúa ngàn năm, dưới sự thôi động của linh lực lập tức lóe lên kim quang chói lọi. Sợi pháp khí linh hoạt như linh xà, luồn lách qua khe hở của bầy rắn lửa, chuẩn xác quấn ba vòng quanh cuộn da người mang huyết khế.
Hắn dồn toàn lực vào cổ tay, mượn sức giật mạnh vật chứng về phía ngực mình. Nhiệt độ xung quanh quá cao khiến Kim Tàm Ti bắt đầu xuất hiện những tiếng xèo xèo, ánh vàng rực rỡ cũng ảm đạm đi trông thấy. Cuộn da người vừa được kéo ra khỏi vùng nguy hiểm, ngọn lửa hoang cổ bỗng nhiên bạo động dữ dội. Bầy rắn lửa dung hợp lại thành một khối, sự phẫn nộ vì bị lừa gạt hóa thành một cơn lốc xoáy tự hủy.
"Bùm!" Chiếc Tử Trúc Mộc Hạp nổ tung tạo ra dị tượng kinh hoàng. Sóng xung kích đỏ rực mang theo vô vàn mảnh vụn gỗ sắc bén, mỗi mảnh đều ngưng tụ hỏa sát đậm đặc, điên cuồng quét ngang thạch thất. Lâm Mặc vội vã lùi lại ba bước lớn, mười ngón chân bấu chặt lấy một mắt trận thanh thạch để cắm trụ, suýt nữa đã ngã nhào xuống miệng vực.
Dù đã kích hoạt nốt tấm Mộc Thuẫn Phù cuối cùng, dư chấn vẫn tàn nhẫn xuyên thấu qua lớp màng phòng ngự. Cánh tay trái của hắn giơ lên che chắn đã phải trả một cái giá cực kỳ thảm liệt. Hỏa độc hoang cổ không phá hủy kinh mạch hay đan điền, mà trực tiếp đồng hóa ngũ hành. Da thịt từ cổ tay đến khuỷu tay nháy mắt bị hỏa sát xâm nhập, rút cạn sinh cơ. Toàn bộ phần chi thể này biến thành một khúc mộc than đen sì, cứng ngắc, vĩnh viễn mất đi cảm giác.
Cơn đau quái dị không rỉ một giọt máu nào nhưng lại buốt tận sâu trong thần hồn khiến khóe môi Lâm Mặc giật liên hồi. Hắn không màng đến cánh tay phế phẩm, dùng tay phải ghim chặt cuộn da người vào lồng ngực. Ánh mắt hắn gắt gao nhìn xuống mặt nền thạch thất. Uy lực từ vụ nổ vừa rồi đã cạo đi một lớp đá dày cộp, thổi bay lớp ngụy trang bên trên.
Dưới lớp sương khói mù mịt đang dần tản ra, một đồ án khổng lồ màu đỏ sậm, tỏa ra mùi máu tanh tưởi từ từ hiện rõ. Đó là một tòa Tế Huyết Đoạt Hồn Trận quy mô cực lớn. Những đường vân trận pháp vằn vện kéo dài từ tận mép vực sâu, đan xen chằng chịt vào nhau và hội tụ chính xác tại đài sen bằng đá – nơi nhị đại gia chủ vẫn luôn ngồi tọa thiền bế quan suốt mười năm qua.
Sự xuất hiện của huyết trận này chính là vật chứng chí mạng thứ hai. Cuộn da người trong tay hắn chỉ ghi lại khế ước giao dịch bằng văn bản, nhưng tòa ác trận khắc sâu dưới nền đá này mới là công cụ thực thi tội ác, chuyên dùng để hiến tế linh mạch tinh thuần của các đệ tử trong tộc cho sinh vật tà ác dưới đáy Trấn Ma Uyên.
Lâm Mặc nén cơn đau từ cánh tay bị than hóa, thở hắt ra một ngụm trọc khí mang theo mùi khét lẹt. Hắn dùng ba ngón tay còn lại của bàn tay phải, khó nhọc móc ra một viên Lưu Ảnh Thạch từ túi trữ vật. Hắn phải rót linh lực vào đá, nhanh chóng ghi lại toàn bộ dấu vết của trận pháp này trước khi luồng khí lưu huỳnh từ dưới vực sâu tiếp tục bốc lên thiêu rụi tất cả.
Lâm Mặc vội vã lùi lại nửa bước, tay trái bóp nát một tấm Băng Cáp Phù, ngưng tụ ra một dải sương giá bao bọc lấy mảnh da người mang huyết khế. Hắn thừa hiểu, thứ khí tức lưu huỳnh hoang cổ này một khi chạm vào, bằng chứng duy nhất vạch trần tọa độ Trấn Ma Uyên và giao dịch dơ bẩn của nhị đại gia chủ sẽ lập tức hóa thành tro bụi.
Băng Cáp Phù vừa kích hoạt, luồng khí lưu huỳnh từ khe nứt dường như có linh tính phát giác ra sự dị thường. Nó lập tức cuộn trào lên, nương theo dư ảnh của hàn khí mà tạo thành một bàn tay hỏa diễm khổng lồ vồ tới. Không gian xung quanh vặn vẹo tột độ, thần thức của Lâm Mặc vừa tản ra dò xét đã bị sức nóng nướng cho đau nhói như có hàng vạn cây kim châm chọc vào não hải.
Hắn cắn răng, không lùi mà tiến, tay phải rút ra một cán cờ trận màu lam thẫm cắm phập xuống mép khe nứt. Đây là Thủy Vân Kỳ, pháp khí phòng ngự thượng phẩm mà hắn luôn mang theo phòng thân, chuyên dùng để khắc chế hỏa hệ công pháp.
Lâm Mặc chủ động truyền toàn bộ mộc linh lực trong cơ thể vào Thủy Vân Kỳ, ý đồ mượn ngũ hành Mộc sinh Thủy để kích phát tối đa trận văn trên cờ, dập tắt hỏa độc đang xông lên. Thế nhưng, ngay khi luồng linh lực xanh biếc vừa chạm vào cán cờ, bàn tay hỏa diễm kia đột ngột biến ảo. Nó không va chạm trực diện mà thu nhỏ lại, hóa thành một mũi khoan lửa xoáy thẳng vào điểm yếu nhất nơi linh lực giao thoa.
Cỗ lực lượng hoang cổ này lại mang đặc tính cắn nuốt mộc linh khí để tự cường hóa. Hắn lập tức biến sắc, nhận ra chiến thuật của mình vừa ném củi vào lửa, tạo cơ hội cho hỏa độc xé rách màng chắn thủy hệ. Không chút do dự, Lâm Mặc vung tay chặt đứt hoàn toàn liên kết thần thức với pháp khí, bỏ mặc Thủy Vân Kỳ đang bốc cháy ngùn ngụt rồi vỡ vụn thành từng mảnh vụn lam nhạt rơi lả tả xuống vực.
Mất đi chướng ngại vật, mũi khoan lửa hấp thụ tàn dư mộc linh khí, tốc độ tăng vọt lao thẳng về phía mi tâm Lâm Mặc. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hắn không dùng linh lực chống đỡ mà trực tiếp thiêu đốt một tia thần hồn bổn nguyên, ngưng tụ thành một vách ngăn vô hình ngay trước mặt.
Đòn va chạm không tạo ra tiếng nổ rung trời lở đất, nhưng sắc mặt Lâm Mặc nháy mắt xám xịt như tro tàn. Đôi mắt hắn khô khốc, thị giác bên mắt trái đột ngột tối sầm lại, hoàn toàn mất đi khả năng nhìn thấy linh quang của vạn vật. Cái giá phải trả cho việc dùng thần hồn chặn hỏa độc hoang cổ là một phần linh giác bị phong bế tạm thời, nếu không có kỳ trân dị thảo tẩm bổ thì khó lòng khôi phục.
Đổi lại, mũi khoan lửa bị đình trệ nửa nhịp, đủ để hắn lách người thoát khỏi phạm vi công kích chí mạng. Luồng hỏa độc trượt mục tiêu, đâm sầm vào vách tường phía sau, nung chảy lớp đá thành một vũng nham thạch đỏ lừ sủi bọt xèo xèo.
Từ trong vũng nham thạch nóng chảy đó, một mảnh kim loại hình bán nguyệt nặng nề rơi ra, tỏa ra ánh sáng nhạt nhòa nhưng kiên cường kháng cự lại nhiệt độ cao. Lâm Mặc ôm lấy con mắt trái đang mù lòa, cẩn thận dùng chút thần thức ít ỏi còn lại dò xét. Đó là một nửa chiếc chìa khóa trận pháp được đúc bằng Tinh Vẫn Thiết, loại linh tài cực kỳ quý hiếm chuyên dùng để gia cố các phong ấn không gian cỡ lớn.
Hơi thở của hắn trở nên dồn dập, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Chìa khóa phong ấn lại bị giấu ngay trong vách tường thạch thất, chứng tỏ Trấn Ma Uyên không phải là một di tích vô chủ vô tình nằm dưới lòng đất Tử Trúc Lĩnh. Toàn bộ mộc linh mạch của gia tộc từ hàng trăm năm nay vốn dĩ không phải tự nhiên suy kiệt, mà bị một kẻ nào đó cố tình rút ruột để làm nhiên liệu duy trì cái cấm trận khổng lồ này.
Nếu
ng lên gấp bội, sượt qua vạt áo Lâm Mặc găm thẳng vào vách đá phía sau. Bức tường đá thanh thạch vốn kiên cố chớp mắt bị nung chảy thành một vũng dung nham sền sệt, tỏa ra mùi khét lẹt. Lâm Mặc mím chặt môi, cố nén cơn buồn nôn do thần hồn bổn nguyên vừa bị xé rách một mảng, tay trái vẫn gắt gao giữ chặt lớp băng sương bọc lấy tờ huyết khế. Hắn lùi thêm ba bước, gót chân dẫm lên một mảng trận văn vỡ nát trên nền thạch thất để ổn định trọng tâm.
Hỏa độc dưới vực sâu không hề có dấu hiệu dừng lại mà bắt đầu cuộn xoáy thành một vòng xoáy khổng lồ. Lâm Mặc biết rõ nếu tiếp tục phòng ngự thụ động, lượng mộc linh khí ít ỏi còn kẹt lại trong kinh mạch hắn sớm muộn cũng biến hắn thành mồi ngon cho ngọn lửa hoang cổ này. Hắn cắn răng đưa ra quyết định, tay phải vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, lấy ra ba viên Trầm Thổ Châu mang sắc vàng đục. Đây là loại pháp khí một lần chuyên dùng để áp chế linh mạch hệ hỏa, vốn được trưởng lão luyện khí dặn dò mang theo để phòng ngừa hỏa hoạn ở lò luyện đan.
Thay vì ném thẳng vào ngọn lửa đang lao tới, Lâm Mặc phóng xuất một luồng thần thức mỏng manh bọc lấy ba viên châu rồi ném vút ra hai bên mép vực. Bàn tay hỏa diễm khổng lồ gầm lên một tiếng rít chói tai, lập tức vươn ra hai ngón tay lửa định bóp nát vật thể mang linh khí lạ. Ngay khoảnh khắc ngọn lửa bị phân tán sự chú ý, Lâm Mặc bấm niệm pháp quyết, kích nổ đồng loạt ba viên Trầm Thổ Châu từ khoảng cách xa.
Hàng tấn cát vàng mang theo linh khí hệ thổ nặng nề đổ ụp xuống, tạm thời đè bẹp ngọn lửa xuống dưới miệng vực sâu. Thổ khắc Thủy nhưng lại có khả năng vùi lấp Hỏa, một màn sương bụi mù mịt bốc lên che khuất toàn bộ tầm nhìn trong thạch thất. Tranh thủ thời cơ ngọn lửa hoang cổ bị gián đoạn, Lâm Mặc lập tức truyền một tia thần thức cực nhỏ nhắm thẳng vào đoạn xích sắt đen ngòm đang rỉ sét dưới đáy vực. Hắn nhất định phải xác định xem đầu kia của sợi xích đang trói buộc thứ gì trong Trấn Ma Uyên.
Thế nhưng, luồng hỏa độc hoang cổ dưới vực lại xảo quyệt hơn hắn tưởng tượng rất nhiều. Nhận ra không thể cắn nuốt mộc linh khí và bị cát vàng đè nén, nó liền thay đổi chiến thuật, không bùng lên trực diện nữa mà luồn lách dọc theo sợi xích khổng lồ. Từng vòng xích đen ngòm đột ngột rung lên bần bật, va đập vào nhau tạo ra một luồng âm ba rợn người xuyên thẳng qua lớp cát vàng. Âm ba này mang theo lực lượng chấn nhiếp thần hồn, trực tiếp bỏ qua mọi giới hạn của pháp bảo phòng ngự vật lý thông thường.
Lâm Mặc cảm thấy não hải như bị một cái búa tạ nện trúng, cảnh vật trước mắt lập tức nhòe đi. Màng nhĩ bên tai trái của hắn truyền đến một tiếng rách bục, thính giác lập tức biến mất, thay vào đó là tiếng ù ù liên hồi của tử khí tràn vào. Hắn lảo đảo lui về phía sau, mất đi sự cân bằng, nhưng năm ngón tay trái vẫn tuyệt đối không buông lỏng mảnh da người. Cái giá phải trả cho việc chủ động thăm dò đáy vực bằng thần thức là một phần ba thần thức của hắn đã bị âm ba cắn nuốt, khiến tầm nhìn quang học cũng bắt đầu xuất hiện những điểm mù đen đặc.
Dù phải trả giá bằng thính giác và một phần tư duy, luồng thăm dò ban nãy của Lâm Mặc không hề uổng phí. Trong khoảnh khắc âm ba bùng phát, thần thức của hắn đã kịp thời chạm được vào một đoạn văn tự cổ khắc chìm trên mắt xích thứ ba đếm từ dưới lên. Đó hoàn toàn không phải là trận văn phong ấn ma tu như truyền thuyết, mà là Luyện Huyết Trận Đồ, một loại cấm thuật thượng cổ chuyên dùng để rút cạn tuổi thọ của linh mạch chuyển hóa thành sát khí. Đầu kia của sợi xích không trói buộc một con ma thú nào cả.
Nó đang cắm thẳng vào cốt lõi của linh mạch Tử Trúc Lĩnh.
Trấn Ma Uyên không phải là nơi giam giữ ma đầu.
Đây là một cỗ máy hút máu khổng lồ được ngụy trang dưới vỏ bọc phong ấn bảo vệ Nam Cương. Vị trưởng lão Thanh Vân Tông kia đã dùng tấm huyết khế này để hợp thức hóa việc cắm sợi xích vào tim linh mạch Lâm gia, dùng toàn bộ sinh khí của Tử Trúc Lĩnh để nuôi dưỡng một thứ gì đó nằm sâu trong lòng vực. Ngay lúc này, sợi xích khổng lồ lại tiếp tục căng lên, một tiếng gầm gừ trầm đục không giống bất kỳ sinh vật nào bắt đầu vang vọng từ đầu dưới cùng của vực thẳm. Lớp cát vàng do Trầm Thổ Châu tạo ra đang nứt nẻ với tốc độ chóng mặt, từng tia sáng đỏ sậm rỉ ra từ các khe nứt, mang theo nhiệt độ nóng chảy cả đá tảng.
Cảnh vật nhòe đi, Lâm Mặc hung hăng cắn nát chót lưỡi. Vị tanh tưởi hòa cùng cơn đau buốt óc lập tức xé rách bức màn tăm tối đang bủa vây thần trí. Hắn mượn chút tỉnh táo ngắn ngủi này, mười ngón tay điên cuồng kết ấn, ép luồng thần thức đang tán loạn tụ lại thành một bức tường mỏng che chắn quanh thức hải. Âm ba từ sợi xích sắt dưới vực sâu va đập vào vách cản thần thức, tạo ra những tiếng ong ong nhức nhối khiến màng nhĩ tai trái của hắn rách toạc, rỉ ra một dòng máu loãng.
Hỏa độc có linh trí, nó không chỉ muốn thiêu rụi thể xác mà còn định dùng âm ba nghiền nát thần hồn kẻ xâm nhập. Lâm Mặc hiểu rõ, nếu tiếp tục phòng ngự thụ động bên mép vực, hắn nhất định sẽ rơi vào Trấn Ma Uyên. Hắn lảo đảo lui về sau ba bước, cố tình thu hồi linh lực bảo hộ, để lộ sơ hở trí mạng nơi lồng ngực. Đồng thời, tay phải hắn vụng trộm rút ra ba lá Tẫn Hỏa Phù giấu sâu vào trong tay áo. Hắn muốn nhử cỗ hỏa độc này lao lên khỏi miệng vực, triệt để tách nó ra khỏi nguồn cung cấp lưu huỳnh vô tận bên dưới.
Thế nhưng, luồng hỏa độc hoang cổ kia xảo quyệt hơn hắn tưởng. Thay vì mắc mưu lao thẳng vào chỗ sơ hở trên ngực Lâm Mặc, ngọn lửa đỏ rực đột ngột tản ra thành hàng chục sợi tơ lửa mảnh như sợi tóc. Chúng lượn lờ lách qua tầm phong tỏa của phù lục, nhắm thẳng vào mảnh da người chứa huyết khế đang được bọc trong lớp sương giá Băng Cáp Phù trên tay trái hắn. Đối phương đã nhìn ra thứ hắn muốn bảo vệ nhất lúc này không phải là mạng sống, mà là vật chứng giao dịch của nhị đại gia chủ.
Súc sinh an tĩnh cho ta!
Lâm Mặc quát khẽ, dứt khoát ném cuộn da người lên không trung. Cùng lúc đó, hắn lôi từ trong ngực ra Tử Trúc Mộc Hạp, chiếc hộp vốn dùng để đựng Mộc Bản Nguyên. Hắn không dùng linh lực kích hoạt, mà trực tiếp đập vỡ nắp hộp, ném thẳng phần lõi gỗ ngàn năm tuổi mang đậm sinh cơ gốc gác của Tử Trúc Lĩnh vào giữa bầy tơ lửa. Mộc sinh Hỏa, nhưng mộc linh khí cực độ thuần khiết của Tử Trúc lại mang theo pháp tắc cắn nuốt vạn vật của trận đồ cấm địa gia tộc.
Những sợi tơ lửa hoang cổ như bầy thú đói khát tham lam quấn lấy mộc hạp, định cắn nuốt sinh cơ dồi dào bên trong để tự lớn mạnh. Đúng khoảnh khắc hỏa độc tụ lại thành một khối đặc đặc, Lâm Mặc vung tay đánh ra ba lá Tẫn Hỏa Phù đã chuẩn bị sẵn, dán chặt lên bề mặt mộc hạp đang rạn nứt. Trận văn trên phù lục bùng sáng chói lòa, kết hợp với trận pháp tự hủy của hộp gỗ tạo thành một lốc xoáy linh khí vặn vẹo. Lực hút khổng lồ thành công kéo toàn bộ hỏa độc vào bên trong, ép chúng vào thế tự triệt tiêu lẫn nhau.
Tuy nhiên, cái giá phải trả cho quyết định này không hề nhỏ. Để duy trì sự liên kết trận pháp trong cự ly gần, cánh tay phải của Lâm Mặc phải hứng chịu toàn bộ luồng nhiệt lượng phản phệ tuôn ra từ lốc xoáy. Lớp pháp y chống cháy trên cánh tay hắn lập tức hóa thành tro bụi, da thịt cháy đen xèo xèo. Một đường kinh mạch Thái Âm Phế Kinh chạy dọc cánh tay phải hoàn toàn bị hỏa độc thiêu rụi, triệt để héo rút thành một đường sẹo đỏ thẫm gồ ghề. Tay phải hắn vô lực rủ xuống, trong vòng ba năm tới đừng hòng vận dụng mộc linh lực đi qua nhánh kinh mạch này.
Mộc hạp nổ tung thành một đám tro tàn, mang theo phần lớn hỏa độc tan biến vào hư không. Mảnh da người rơi trở lại lòng bàn tay trái của Lâm Mặc, lớp sương giá Băng Cáp Phù đã tan chảy hoàn toàn nhưng vật chứng vẫn còn nguyên vẹn. Ngay khi hỏa độc tạm thời bị áp chế, sương mù lưu huỳnh trong thạch thất loãng đi, để lộ ra một góc của bàn thờ tổ tiên vừa bị dư chấn đánh sập. Dưới lớp gạch đá và gỗ vụn đổ nát, một vệt sáng mờ ảo của trận văn truyền tống cổ xưa đang chậm rãi nhấp nháy theo từng nhịp đập dưới đáy vực.
Lâm Mặc hít một ngụm khí lạnh, cố nén cơn đau thấu xương từ cánh tay phải tàn phế để bước tới gần đống phế tích. Vệt trận văn kia không thuộc về hệ thống phòng ngự mộc hệ của Lâm gia, cũng không mang dấu ấn vân mây của Thanh Vân Tông. Nó được khắc bằng một loại khoáng thạch màu lam nhạt chuyên dùng cho thủy trận, và hướng đi của các đường vân lại cắm thẳng vào trung tâm của Trấn Ma Uyên. Nhị đại gia chủ không chỉ bán đứng trận đồ phòng ngự để đổi lấy một tọa độ, mà ông ta còn lén lút xây dựng một lối đi riêng để tiếp cận thứ đang bị phong ấn bên dưới.
Mũi khoan lửa mang theo hỏa độc hoang cổ rít gào vọt tới, nhiệt độ kinh người nung chảy cả không gian xung quanh. Thần thức của Lâm Mặc vừa chạm vào đã bị đốt cháy xèo xèo, truyền lại cơn đau nhói thấu óc. Hắn biết rõ mộc linh lực của mình lúc này chỉ như củi khô thêm vào lửa. Trong chớp mắt, tay trái hắn vung lên, ném thẳng chiếc Tử Trúc Mộc Hạp rỗng về phía quỹ đạo của luồng diễm sát.
Chiếc hộp gỗ này vốn là vật chứa mộc bản nguyên, bề mặt khắc kín Tụ Linh Trận văn. Trải qua hàng trăm năm tẩm ướp, linh khí bên trong tinh thuần đến mức tỏa ra ánh sáng lục nhạt. Hỏa độc hoang cổ mang theo một tia linh trí xảo quyệt, bản năng cắn nuốt lập tức bị khối linh năng nồng đậm kia mê hoặc. Mũi khoan lửa khựng lại giữa không trung, từ bỏ cuộn da người vô tri, cuộn mình lao tới cắn phập vào lớp vỏ trúc tía.
Thế nhưng, ngọn lửa tà dị này không hề đơn giản. Ngay khi nuốt trọn chiếc hộp, cỗ linh trí hoang cổ nhận ra khối mộc linh khí này thiếu vắng sinh cơ cốt lõi. Lập tức, luồng hỏa độc đình chỉ việc cắn nuốt, phân tách thành hàng chục sợi lửa nhỏ mang hình thù quỷ dị.
Chúng không tấn công loạn xạ mà ranh mãnh men theo tàn dư linh lực trên vỏ hộp, nương theo sợi dây liên kết thần thức mỏng manh để dò ngược về phía ngọn nguồn. Trận văn trên chiếc hộp gỗ nháy mắt bị thiêu rụi, bầy rắn lửa uốn lượn lao đi, định trực tiếp thiêu đốt thẳng vào mộc linh căn sâu trong cơ thể Lâm Mặc.
"Cắt!" Lâm Mặc quyết đoán cắn chót lưỡi, cưỡng ép chặt đứt luồng thần thức đang bám trên chiếc hộp. Cùng lúc đó, ngón tay phải của hắn búng ra một dải Kim Tàm Ti mỏng như tơ nhện. Sợi tơ vàng được luyện chế từ tằm chúa ngàn năm, dưới sự thôi động của linh lực lập tức lóe lên kim quang chói lọi. Sợi pháp khí linh hoạt như linh xà, luồn lách qua khe hở của bầy rắn lửa, chuẩn xác quấn ba vòng quanh cuộn da người mang huyết khế.
Hắn dồn toàn lực vào cổ tay, mượn sức giật mạnh vật chứng về phía ngực mình. Nhiệt độ xung quanh quá cao khiến Kim Tàm Ti bắt đầu xuất hiện những tiếng xèo xèo, ánh vàng rực rỡ cũng ảm đạm đi trông thấy. Cuộn da người vừa được kéo ra khỏi vùng nguy hiểm, ngọn lửa hoang cổ bỗng nhiên bạo động dữ dội. Bầy rắn lửa dung hợp lại thành một khối, sự phẫn nộ vì bị lừa gạt hóa thành một cơn lốc xoáy tự hủy.
"Bùm!" Chiếc Tử Trúc Mộc Hạp nổ tung tạo ra dị tượng kinh hoàng. Sóng xung kích đỏ rực mang theo vô vàn mảnh vụn gỗ sắc bén, mỗi mảnh đều ngưng tụ hỏa sát đậm đặc, điên cuồng quét ngang thạch thất. Lâm Mặc vội vã lùi lại ba bước lớn, mười ngón chân bấu chặt lấy một mắt trận thanh thạch để cắm trụ, suýt nữa đã ngã nhào xuống miệng vực.
Dù đã kích hoạt nốt tấm Mộc Thuẫn Phù cuối cùng, dư chấn vẫn tàn nhẫn xuyên thấu qua lớp màng phòng ngự. Cánh tay trái của hắn giơ lên che chắn đã phải trả một cái giá cực kỳ thảm liệt. Hỏa độc hoang cổ không phá hủy kinh mạch hay đan điền, mà trực tiếp đồng hóa ngũ hành. Da thịt từ cổ tay đến khuỷu tay nháy mắt bị hỏa sát xâm nhập, rút cạn sinh cơ. Toàn bộ phần chi thể này biến thành một khúc mộc than đen sì, cứng ngắc, vĩnh viễn mất đi cảm giác.
Cơn đau quái dị không rỉ một giọt máu nào nhưng lại buốt tận sâu trong thần hồn khiến khóe môi Lâm Mặc giật liên hồi. Hắn không màng đến cánh tay phế phẩm, dùng tay phải ghim chặt cuộn da người vào lồng ngực. Ánh mắt hắn gắt gao nhìn xuống mặt nền thạch thất. Uy lực từ vụ nổ vừa rồi đã cạo đi một lớp đá dày cộp, thổi bay lớp ngụy trang bên trên.
Dưới lớp sương khói mù mịt đang dần tản ra, một đồ án khổng lồ màu đỏ sậm, tỏa ra mùi máu tanh tưởi từ từ hiện rõ. Đó là một tòa Tế Huyết Đoạt Hồn Trận quy mô cực lớn. Những đường vân trận pháp vằn vện kéo dài từ tận mép vực sâu, đan xen chằng chịt vào nhau và hội tụ chính xác tại đài sen bằng đá – nơi nhị đại gia chủ vẫn luôn ngồi tọa thiền bế quan suốt mười năm qua.
Sự xuất hiện của huyết trận này chính là vật chứng chí mạng thứ hai. Cuộn da người trong tay hắn chỉ ghi lại khế ước giao dịch bằng văn bản, nhưng tòa ác trận khắc sâu dưới nền đá này mới là công cụ thực thi tội ác, chuyên dùng để hiến tế linh mạch tinh thuần của các đệ tử trong tộc cho sinh vật tà ác dưới đáy Trấn Ma Uyên.
Lâm Mặc nén cơn đau từ cánh tay bị than hóa, thở hắt ra một ngụm trọc khí mang theo mùi khét lẹt. Hắn dùng ba ngón tay còn lại của bàn tay phải, khó nhọc móc ra một viên Lưu Ảnh Thạch từ túi trữ vật. Hắn phải rót linh lực vào đá, nhanh chóng ghi lại toàn bộ dấu vết của trận pháp này trước khi luồng khí lưu huỳnh từ dưới vực sâu tiếp tục bốc lên thiêu rụi tất cả.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.