Chương 256: Linh Thạch Hạ Phẩm
Đăng: 06/08/2026 12:58
3,652 từ
3 lượt đọc
Tử Kim Bình này làm vật chứng định tội trước toàn tộc."
Lời Lâm Mặc vừa dứt, không khí trong Đông Dược Viên dường như đông đặc lại. Chiếc bình nhỏ màu tím sẫm nằm gọn trong lòng bàn tay hắn đột ngột rung lên bần bật. Từ miệng bình nứt nẻ, một luồng hắc khí mang theo mùi máu tươi tanh tưởi bất ngờ phóng vút ra, hóa thành một mũi tên vô hình nhắm thẳng vào ấn đường gia chủ. Dư ảnh của nó xé rách tầng linh khí mỏng manh trong không trung, phát ra tiếng rít chói tai.
Đây không phải là tà khí thông thường mà là Huyết Sát Dẫn, một loại bí thuật truy tung tàn độc được cài cắm sẵn. Lâm Mặc hừ lạnh, bước chân không lùi mà tiến, mượn thế dậm mạnh xuống nền đất nện. Hắn không dùng pháp khí ngạnh kháng, mà chủ động buông tay để chiếc bình lơ lửng làm mồi nhử. Cùng lúc đó, thần thức ngưng tụ thành một tấm lưới mỏng, mượn nhờ linh lực từ nút giao linh mạch dưới chân để bọc lấy luồng hắc khí đang lao tới.
Tựa hồ nhận ra mưu đồ giam cầm, luồng hắc khí lập tức phân hóa thành hàng chục sợi tơ máu li ti. Chúng rẽ ngoặt trên không trung, từ bỏ mục tiêu ban đầu hòng lẩn trốn vào các gốc Tử Trúc xung quanh để cắm rễ. Nếu để thứ ô uế này nhiễm vào mạch ngầm, toàn bộ linh điền khu đông sẽ triệt để phế bỏ. Lâm Mặc biến sắc, tay phải nhanh chóng rút ra một tấm Tức Thổ Phù bậc hai, hung hăng dán đập xuống trận nhãn Thái Cực khắc trên phiến đá xanh gần nhất.
"Khởi!"
Trận văn bảo vệ dược viên lập tức sáng bừng lên. Một bức tường đất nén đặc mang theo mộc linh khí vươn cao, ép dồn đám tơ máu vào một góc chết. Đổi lại việc cưỡng ép vận chuyển linh mạch vượt mức, ba khối linh thạch trung phẩm khảm tại trận nhãn đồng loạt nát vụn thành bột mịn. Lớp phòng ngự của Đông Dược Viên xuất hiện một vết rạn lớn kéo dài hơn trượng. Linh khí quy tụ bỗng chốc tiêu tán ra ngoài, sản lượng của vụ mùa tới chắc chắn sẽ sụt giảm nghiêm trọng.
Dưới áp lực của trận pháp, đám tơ máu bị ép co cụm lại, rơi rụng lả tả. Lâm Mặc lập tức dùng một chiếc hộp ngọc khắc sẵn Phong Linh Trận thu gom toàn bộ tàn dư này. Chiếc bình tím rơi xuống đất vang lên tiếng va chạm khô khốc, bề mặt đã xuất hiện thêm ba vết nứt chân chim, linh tính hao hụt quá nửa. Hắn nhặt lấy vật chứng, sắc mặt âm trầm nhìn mảng linh điền vừa bị dư chấn cày xới tơi tả.
Lâm Ngôn quỳ gối cách đó không xa, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng mà mồ hôi lạnh ướt đẫm y phục. Gã âm thầm nuốt nước bọt, bàn tay bấu chặt vào vạt áo. Trong đầu gã lóe lên tia tính toán, hiểu rằng chi thứ ba phen này chắc chắn sụp đổ, bản thân phải bám chặt lấy cái đùi của gia chủ mới mong toàn mạng. Gã vội vã dập đầu, giọng nói run rẩy nhưng cố tỏ ra trung thành.
"Gia chủ thần uy! Thuộc hạ tận mắt thấy tà vật phản phệ, Nhị trưởng lão quả nhiên tâm thuật bất chính, rắp tâm hủy hoại linh mạch. Thuộc hạ nguyện làm chứng trước Tộc Nghị Điện, dốc hết những gì đã biết, chỉ mong gia chủ giơ cao đánh khẽ, chừa cho tiểu nhân một con đường lập công chuộc tội."
Lâm Mặc liếc nhìn tên đội phó mang tâm tư xu nịnh, ngón tay miết nhẹ lên nắp hộp ngọc lạnh lẽo. Việc thu phục một tên phản đồ nhát gan cũng có lợi ích riêng, ít nhất gã sẽ là nhân chứng sống không thể chối cãi.
"Làm chứng là bổn phận, không phải điều kiện mặc cả."
Giọng nói lạnh nhạt vang lên, Lâm Mặc ném thêm một khối ngọc giản trống sang chỗ kẻ đang quỳ. Hắn bắt đầu ban bố quyết định xử lý hậu quả ngay tại chỗ.
"Ghi chép lại hao tổn đêm nay. Ba khối linh thạch trung phẩm vỡ nát, mười hai trượng trận văn nứt gãy, một rãnh linh mạch tổn thương. Toàn bộ chi phí tu bổ này, trừ thẳng vào quỹ bổng lộc quý tới của chi thứ ba. Nếu không đủ, niêm phong ba gian cửa hàng đan dược của họ ở phường thị phía Nam để thế chấp."
Chấp sự tuần tra run rẩy đón lấy ngọc giản, vội vàng dùng thần thức khắc lục mệnh lệnh, không dám ho he nửa lời. Lâm Mặc cất kỹ hộp ngọc chứa Huyết Sát Dẫn và chiếc bình nứt vào túi trữ vật, ánh mắt hướng về phía đỉnh núi trung tâm. Mồi lửa đêm nay đã châm, tổn thất linh mạch tại Đông Dược Viên chính là cái giá phải trả để bóc trần mảng u nhọt này. Trận chiến ngày mai tại Tộc Nghị Điện, với vật chứng mới mang theo tà khí rõ ràng, những kẻ giấu mặt phía sau chi thứ ba chắc chắn sẽ phải lộ diện.
Lâm Mặc cất kỹ hộp ngọc chứa tơ máu vào vạt áo, ánh mắt lạnh lẽo dời từ mảng linh điền tàn tạ sang kẻ đang quỳ rạp dưới đất. Lâm Ngôn toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh vã ra như tắm khi tận mắt chứng kiến thủ đoạn tàn độc của Huyết Sát Dẫn. Gã hiểu rõ, nếu gia chủ chậm tay nửa nhịp, không chỉ linh mạch khu đông phế bỏ mà cái mạng nhỏ của gã cũng bồi táng theo đám tà khí kia.
Ngươi đã thấy rõ kết cục mà chi thứ ba dành cho kẻ thế mạng rồi chứ. Giọng Lâm Mặc không mang theo chút phẫn nộ nào, bình thản đến rợn người. Bước chân hắn chậm rãi tiến lại gần, mũi giày chạm nhẹ vào khối lệnh tiễn bằng đồng đen đang nằm lăn lóc cạnh đầu gối kẻ phản đồ. Khai ra kẻ đứng sau giật dây, hoặc ta sẽ ném thẳng ngươi vào Hình Phạt Thất, để mặc tà khí trong cơ thể ngươi tự phát tác.
Lâm Ngôn cắn chặt môi, trong đầu kịch liệt giằng co. Gã vốn là con bài bị vứt bỏ, nhưng thân quyến vẫn đang nằm trong tay Nhị trưởng lão Lâm Đạo Tế. Nếu khai ra toàn bộ, gia đình gã chắc chắn không sống nổi qua đêm nay. Dù vậy, đối diện với uy áp từ thần thức Trúc Cơ kỳ của gia chủ, bản năng sinh tồn đã chiến thắng chút lòng trung thành rẻ mạt.
Gia chủ minh xét, tiểu nhân chỉ là kẻ phụng mệnh làm việc. Lâm Ngôn dập đầu liên tục, giọng khản đặc vang lên giữa đêm đen. Người giao Tử Kim Bình cho tiểu nhân không phải Nhị trưởng lão, mà là quản sự kho đan dược Lâm Huyền. Lão ta dùng ba viên Trúc Cơ Đan dỏm để mua chuộc, ép tiểu nhân thả lỏng cấm chế phòng ngự khu đông vào giờ Tý mỗi tháng một lần.
Lâm Mặc khẽ nhíu mày, thần thức cấp tốc xoay chuyển để đánh giá tình hình. Lâm Huyền là tâm phúc lâu năm của chi thứ ba, nắm giữ chìa khóa kho đan dược dự trữ của toàn tộc. Nếu đánh rắn không dập đầu, để lão ta kịp thời tiêu hủy sổ sách, tội danh cấu kết ngoại nhân của Lâm Đạo Tế sẽ thiếu đi một vòng xích quan trọng. Hắn vươn tay, luồng mộc linh lực nhàn nhạt hóa thành sợi dây trói chặt lấy cổ tay Lâm Ngôn, cưỡng ép gã ngẩng mặt lên.
Khẩu thuyết vô bằng, ngươi lấy gì để chứng minh Lâm Huyền là kẻ đưa vật này. Hắn siết nhẹ đầu ngón tay, mộc linh khí lập tức phong bế ba đại huyệt đạo trên cánh tay gã, cắt đứt hoàn toàn khả năng tự bạo đan điền hòng bịt đầu mối.
Lâm Ngôn nhăn mặt chịu đựng cơn tê rần chạy dọc cánh tay, vội vã dùng tay còn lại moi từ trong đai lưng ra một nửa mảnh bùa chú nhàu nát. Đây là Khuyết Linh Phù dùng để mở khóa kho đan dược ngầm. Lâm Huyền đưa nó cho tiểu nhân để tiện bề ra vào vận chuyển linh thảo. Chỉ cần gia chủ mang vật này đến khớp với trận nhãn tại cửa kho, chắc chắn sẽ tìm thấy dấu vết tà tu lưu lại.
Nhận lấy mảnh bùa bốc mùi ngai ngái, Lâm Mặc lập tức dùng thần thức quét qua, xác nhận đúng là khí tức trận văn chuyên biệt của Lâm gia. Hắn ném trả lệnh tiễn bằng đồng đen cho gã, hạ lệnh bằng chất giọng không cho phép cự tuyệt. Ghi vào Sổ Chấp Pháp, tạm thời tước bỏ thân phận tộc nhân của Lâm Ngôn, giáng xuống làm tội nô bồi thường tổn thất linh điền. Ngay lập tức dẫn đường đến kho đan dược dự trữ.
Quyết định này đồng nghĩa với việc Lâm gia phải tạm gác lại việc tu bổ trận pháp tại Đông Dược Viên, chấp nhận để linh khí khu vực này tiếp tục thất thoát thêm hai canh giờ. Tộc khố chắc chắn phải gánh một khoản thâm hụt khổng lồ để mua bù linh dịch tưới tiêu phục hồi thổ nhưỡng. Nhưng đổi lại cái giá chát chúa đó, Lâm Mặc đã nắm trong tay chìa khóa thực sự để lật tung toàn bộ mạng lưới ngầm của chi thứ ba trước khi trời sáng.
Xách bổng tên phản đồ Lâm Ngôn đã bị phong bế huyệt đạo, Lâm Mặc hóa thành một đạo tàn ảnh xé toạc màn đêm. Đích đến của hắn là kho đan dược ngầm nằm sâu dưới chân núi, nơi nắm giữ toàn bộ huyết mạch đan dược của gia tộc. Trong tay hắn lúc này, nửa mảnh Khuyết Linh Phù phát ra ánh sáng nhấp nháy liên hồi, báo hiệu trận pháp phòng ngự tại kho đan đang có biến động lớn. Thời gian không còn nhiều, nếu để Lâm Huyền hủy diệt cuốn sổ gốc, mọi chứng cứ định tội chi thứ ba sẽ hoàn toàn bốc hơi khỏi thế gian.
Vừa đáp xuống cửa hang động bằng đá thanh thạch, một luồng nhiệt lãng mang theo mùi giấy cháy khét lẹt đã phả thẳng vào mặt gia chủ. Cánh cửa đồng thau nặng nề vốn phải đóng kín nay lại hé mở, bên trong lập lòe ánh lửa đỏ quạch từ ngọn Hỏa Diệm Trận. Đứng trước đài luyện đan, quản sự Lâm Huyền đang điên cuồng ném từng bó thẻ tre và sổ sách vào ngọn lửa hừng hực. Xung quanh gã, một tầng màn sáng màu hoàng thổ của Tụ Sa Trận đã được kích hoạt tối đa, kiên cố như thành đồng vách sắt.
Lâm Huyền, lập tức dừng tay!
Tiếng quát mang theo uy áp thần thức đập thẳng vào màng nhĩ, nhưng Lâm Huyền chỉ giật mình rồi cười gằn. Gã không đáp lời, hai tay nhanh chóng kết ấn, rót thêm linh lực vào ngọn lửa nhằm tăng tốc độ thiêu rụi. Lâm Mặc ánh mắt lạnh lẽo, vung tay ném thẳng thân thể mềm nhũn của Lâm Ngôn về phía màn sáng hoàng thổ. Lực đạo mạnh mẽ khiến thân thể tên đội phó va chạm nổ tung một vòng gợn sóng, ép trận pháp phải tự động chia sẻ linh lực để phòng ngự diện rộng, làm suy yếu điểm trung tâm.
Nhận ra gia chủ không dùng pháp khí ngạnh công phá trận mà dùng người sống làm mồi nhử tiêu hao linh lực, Lâm Huyền lập tức biến sắc. Gã hiểu rõ Tụ Sa Trận không thể trụ lâu trước tu sĩ Trúc Cơ, liền quyết đoán thay đổi chiến thuật. Bỏ mặc đống sổ sách đang cháy dở, gã cắn chót lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết lên chiếc lệnh bài quản sự trên tay. Ánh sáng đỏ rực bùng lên, gã muốn cưỡng ép kích nổ Hỏa Diệm Trận bên dưới lò luyện đan chính, mưu đồ đồng quy vu tận cùng toàn bộ vật chứng trong phòng.
Muốn nổ tung mạch hỏa, ngươi có hỏi qua lệnh tiễn gia chủ chưa?
Lâm Mặc hừ lạnh, tay trái giơ cao tấm lệnh tiễn bằng đồng đen, thần thức bạo phát hóa thành một mũi kim nhọn hoắt đâm thẳng vào mắt trận dưới nền đất. Hắn không phí sức tấn công Lâm Huyền, mà mượn quyền hạn cao nhất của lệnh tiễn để cưỡng ép đóng sập dòng chảy hỏa linh mạch nối vào kho ngầm. Nguồn cung cấp linh khí đột ngột bị cắt đứt, Hỏa Diệm Trận đang phình to bỗng nhiên khựng lại, ngọn lửa đỏ quạch lập tức teo tóp chỉ còn bằng hạt đậu. Lệnh bài quản sự trong tay Lâm Huyền mất đi sự hô ứng, tức thì nứt toác thành hai mảnh rơi cạch xuống nền đá.
Tuy nhiên, việc cưỡng ép ngắt mạch hỏa đột ngột đã tạo ra một đợt phản chấn cực kỳ khủng khiếp lên hệ thống vật lý của căn phòng. Dư ba linh lực bạo động dội ngược lên trên, đánh thẳng vào Thanh Đồng Đỉnh đặt giữa đài cao. Một tiếng rạn nứt chói tai vang lên, thân lò xuất hiện một vết nứt kéo dài từ đỉnh xuống đáy, khói thuốc đen ngòm tuôn ra mù mịt. Bảy mươi viên Tụ Khí Đan chuẩn bị xuất lò hoàn toàn hóa thành tro tàn, tổn thất này tương đương với ba tháng thu nhập của toàn bộ linh điền khu nam.
Khí lãng hất văng Lâm Huyền đập mạnh vào vách đá, kinh mạch toàn thân gã co rút lại vì bị trận pháp cắn trả, nằm bẹp dưới đất thoi thóp. Lâm Mặc không chần chừ, bước nhanh qua lớp Tụ Sa Trận đã vỡ vụn, dùng Thủy Cầu Thuật dập tắt đám cháy tàn dư trên đài đá. Giữa đống tro tàn ướt sũng, một góc bìa của Sổ Xuất Nhập Đan Dược làm bằng da yêu thú bậc hai vẫn còn nguyên vẹn, mặt trên hằn rõ con dấu chữ Tam đỏ chót. Hắn cẩn thận dùng linh lực bọc lấy vật chứng quan trọng này, thu vào lòng bàn tay.
Ghi vào Sổ Chấp Pháp, hạ lệnh phong tỏa toàn bộ hỏa mạch tại kho đan ngầm, đình chỉ vô thời hạn chức vụ của Lâm Huyền.
Lâm Mặc ném góc sổ da thú cháy dở vào túi trữ vật, thần sắc không chút dao động trước cái giá vừa phải trả. Lò Thanh Đồng Đỉnh đã hỏng, gia tộc sẽ thiếu hụt đan dược trầm trọng trong nửa năm tới, buộc phải mở kho dự trữ cấp bách để bù đắp cho tu sĩ tuyến đầu. Nhưng đổi lại, con dấu chữ Tam trên cuốn sổ này chính là chiếc đinh cuối cùng đóng vào cỗ quan tài của những kẻ phản nghịch. Sáng mai tại Tộc Nghị Điện, Nhị trưởng lão sẽ không còn bất kỳ đường lui nào để chối cãi việc tự ý lạm quyền trộm xuất đan dược cho ngoại nhân.
Ánh lửa ngùn ngụt từ đống sổ sách trên bệ đá rọi sáng gương mặt méo mó của Lâm Huyền. Gã cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết đỏ thẫm lên lá cờ chủ trận nhằm ép Tụ Sa Trận vận chuyển đến mức cực hạn. Lớp bão cát vàng đục xoáy mạnh, tạo thành một bức tường phòng ngự dày đặc che chắn cho ngọn lửa hỏa mạch đang nuốt chửng từng trang giấy da thú. Lâm Huyền biết rõ chỉ cần kéo dài thêm mười nhịp thở, toàn bộ bằng chứng giao dịch đan dược hắc ám của chi thứ ba sẽ hóa thành tro bụi. Gã thà phế bỏ tu vi hiện tại, vĩnh viễn dừng bước ở Luyện Khí tầng sáu cũng phải giữ lại chút huyết mạch cho gia đình.
Lâm Mặc đứng bên ngoài rìa cơn lốc, ánh mắt lạnh lẽo đánh giá vòng luân chuyển của linh khí hệ thổ. Hắn không vội vung Thanh Mộc Kiếm chém thẳng vào màng chắn, bởi kiếm khí sắc bén cộng hưởng với cuồng phong sẽ xé nát đống tàn thư bên trong trước khi lửa kịp tàn. Thay vào đó, tay trái hắn gảy nhẹ, phóng ra ba luồng mộc linh lực hóa thành ba mũi gai xanh biếc đâm thẳng vào ngực Lâm Huyền. Đòn tấn công mang theo sát cơ rợn người, ép đối phương phải lùi bước để bảo toàn tính mạng.
Nhận ra luồng linh lực áp bức ập tới, Lâm Huyền cười gằn một tiếng, lập tức thay đổi quyết định. Gã không bận tâm đến việc phòng thủ, trực tiếp vứt bỏ cờ trận trong tay, dồn toàn bộ thần thức kích nổ khối hỏa thạch khảm dưới bệ đá. Gã muốn mượn sức nổ của tàn mạch để thiêu rụi bệ đá cùng ba mũi gai linh lực kia, thà đồng quy vu tận chứ không để gia chủ đoạt được vật chứng. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, ngọn lửa đỏ rực bùng lên dữ dội, cắn nuốt không gian chật hẹp của kho đan ngầm.
Thế nhưng, Lâm Huyền đã tính sai mục tiêu thực sự của người đối diện. Ba mũi gai xanh biếc kia chỉ là mồi nhử, ngay khi ngọn lửa bùng phát, Lâm Mặc đã bóp nát một tấm Hàn Băng Phù bậc hai giấu sẵn trong tay áo. Luồng khí lạnh buốt xương không nhắm vào kẻ đang điều khiển trận pháp mà bao phủ toàn bộ bệ đá, tạo thành một lớp băng tinh dày cộm phong ấn đống sổ sách đang cháy dở. Cùng lúc đó, để đổi lấy khoảnh khắc xuất thủ chuẩn xác, Lâm Mặc phải dùng tay phải đỡ trọn sóng xung kích từ vụ nổ hỏa thạch. Chiếc vòng tay bằng huyền thiết bậc một hạ phẩm trên cổ tay hắn kêu lên rắc rắc rồi vỡ vụn thành từng mảnh, linh tính mất sạch.
Mất đi cờ trận và hỏa mạch chống đỡ, Tụ Sa Trận lập tức sụp đổ, hóa thành vô số hạt cát vô hại rơi lả tả xuống nền gạch. Lâm Huyền bị phản phệ từ việc trận pháp vỡ nát, cả người văng mạnh vào bức tường đá hoa cương phía sau, trượt dài xuống đất. Kinh mạch toàn thân gã co giật liên hồi, linh lực tản mác không thể ngưng tụ, hoàn toàn mất đi khả năng phản kháng. Đúng lúc này, Chấp sự kho đan Lâm Xuyên từ bên ngoài lao vào, gương mặt tái nhợt đầy mồ hôi hột. Vừa nhìn thấy đống tàn thư bị đóng băng trên bệ, lão vội vàng bước tới định đưa tay thu lấy, trong ánh mắt lóe lên sự tính toán nhằm tự tay dâng lên gia chủ để vớt vát lại tội lỗi lơ là canh gác.
Lâm Mặc vung tay áo, một luồng kình phong hất văng Lâm Xuyên lùi lại ba bước, ánh mắt sắc như dao găm lướt qua lão. Hắn bước tới bệ đá, dùng thần thức cẩn thận gọt đi lớp băng bên ngoài, lấy ra cuốn sổ cái đã bị cháy sém hơn phân nửa. Dù nhiều trang ghi chép chi tiết đã thành than, nhưng phần mộc bài kẹp ở gáy sổ mang theo ấn tín chữ ký của Nhị trưởng lão vẫn còn nguyên vẹn. Cuốn sổ tàn khuyết này kết hợp với chiếc bình tử kim thu được ở Đông Dược Viên đã tạo thành một sợi xích sắt hoàn hảo, đủ sức siết chặt yết hầu của những kẻ mang dã tâm trong tộc.
Hậu quả của vụ va chạm khiến hệ thống dẫn hỏa mạch của kho đan ngầm bị đứt đoạn hoàn toàn, nhiệt độ trong phòng giảm sút nghiêm trọng. Ít nhất trong nửa năm tới, Lâm gia không thể sử dụng căn phòng này để luyện chế đan dược, tổn thất tài nguyên ước tính lên đến hàng trăm khối linh thạch hạ phẩm. Lâm Mặc xoay người, ném thẳng một tấm lệnh bài phong cấm bằng đồng đen xuống trước mặt Lâm Xuyên đang quỳ rạp dưới đất. Lệnh bài phát ra ánh sáng nhạt, cắm phập vào phiến đá xanh, thiết lập một tầng cấm chế mới khóa chặt cửa kho.
Ghi chép vào sổ sách của Chấp Pháp Đường, phong tỏa toàn bộ kho đan ngầm từ khắc này, bất luận kẻ nào đến gần đều giam vào thủy lao.
Lâm Mặc lạnh lùng ban bố mệnh lệnh, cắt đứt hoàn toàn hy vọng lập công chuộc tội của viên chấp sự.
Lão tự ý rời bỏ vị trí, phạt bổng lộc ba năm, xóa bỏ toàn bộ công huân tích lũy trong năm nay, tạm thời giáng xuống làm tạp dịch quét dọn Tàng Kinh Các.
Hắn cẩn thận cất cuốn sổ cháy sém vào túi trữ vật, ánh mắt hướng về phía đỉnh núi Tử Trúc Lĩnh đang chìm trong màn sương đêm. Sáng mai khi ba hồi chuông Tộc Nghị Điện vang lên, toàn bộ bằng chứng trong tay hắn sẽ chính thức lật sang một trang mới cho quy tắc phân bổ tài nguyên và quyền lực của Lâm gia.
Lời Lâm Mặc vừa dứt, không khí trong Đông Dược Viên dường như đông đặc lại. Chiếc bình nhỏ màu tím sẫm nằm gọn trong lòng bàn tay hắn đột ngột rung lên bần bật. Từ miệng bình nứt nẻ, một luồng hắc khí mang theo mùi máu tươi tanh tưởi bất ngờ phóng vút ra, hóa thành một mũi tên vô hình nhắm thẳng vào ấn đường gia chủ. Dư ảnh của nó xé rách tầng linh khí mỏng manh trong không trung, phát ra tiếng rít chói tai.
Đây không phải là tà khí thông thường mà là Huyết Sát Dẫn, một loại bí thuật truy tung tàn độc được cài cắm sẵn. Lâm Mặc hừ lạnh, bước chân không lùi mà tiến, mượn thế dậm mạnh xuống nền đất nện. Hắn không dùng pháp khí ngạnh kháng, mà chủ động buông tay để chiếc bình lơ lửng làm mồi nhử. Cùng lúc đó, thần thức ngưng tụ thành một tấm lưới mỏng, mượn nhờ linh lực từ nút giao linh mạch dưới chân để bọc lấy luồng hắc khí đang lao tới.
Tựa hồ nhận ra mưu đồ giam cầm, luồng hắc khí lập tức phân hóa thành hàng chục sợi tơ máu li ti. Chúng rẽ ngoặt trên không trung, từ bỏ mục tiêu ban đầu hòng lẩn trốn vào các gốc Tử Trúc xung quanh để cắm rễ. Nếu để thứ ô uế này nhiễm vào mạch ngầm, toàn bộ linh điền khu đông sẽ triệt để phế bỏ. Lâm Mặc biến sắc, tay phải nhanh chóng rút ra một tấm Tức Thổ Phù bậc hai, hung hăng dán đập xuống trận nhãn Thái Cực khắc trên phiến đá xanh gần nhất.
"Khởi!"
Trận văn bảo vệ dược viên lập tức sáng bừng lên. Một bức tường đất nén đặc mang theo mộc linh khí vươn cao, ép dồn đám tơ máu vào một góc chết. Đổi lại việc cưỡng ép vận chuyển linh mạch vượt mức, ba khối linh thạch trung phẩm khảm tại trận nhãn đồng loạt nát vụn thành bột mịn. Lớp phòng ngự của Đông Dược Viên xuất hiện một vết rạn lớn kéo dài hơn trượng. Linh khí quy tụ bỗng chốc tiêu tán ra ngoài, sản lượng của vụ mùa tới chắc chắn sẽ sụt giảm nghiêm trọng.
Dưới áp lực của trận pháp, đám tơ máu bị ép co cụm lại, rơi rụng lả tả. Lâm Mặc lập tức dùng một chiếc hộp ngọc khắc sẵn Phong Linh Trận thu gom toàn bộ tàn dư này. Chiếc bình tím rơi xuống đất vang lên tiếng va chạm khô khốc, bề mặt đã xuất hiện thêm ba vết nứt chân chim, linh tính hao hụt quá nửa. Hắn nhặt lấy vật chứng, sắc mặt âm trầm nhìn mảng linh điền vừa bị dư chấn cày xới tơi tả.
Lâm Ngôn quỳ gối cách đó không xa, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng mà mồ hôi lạnh ướt đẫm y phục. Gã âm thầm nuốt nước bọt, bàn tay bấu chặt vào vạt áo. Trong đầu gã lóe lên tia tính toán, hiểu rằng chi thứ ba phen này chắc chắn sụp đổ, bản thân phải bám chặt lấy cái đùi của gia chủ mới mong toàn mạng. Gã vội vã dập đầu, giọng nói run rẩy nhưng cố tỏ ra trung thành.
"Gia chủ thần uy! Thuộc hạ tận mắt thấy tà vật phản phệ, Nhị trưởng lão quả nhiên tâm thuật bất chính, rắp tâm hủy hoại linh mạch. Thuộc hạ nguyện làm chứng trước Tộc Nghị Điện, dốc hết những gì đã biết, chỉ mong gia chủ giơ cao đánh khẽ, chừa cho tiểu nhân một con đường lập công chuộc tội."
Lâm Mặc liếc nhìn tên đội phó mang tâm tư xu nịnh, ngón tay miết nhẹ lên nắp hộp ngọc lạnh lẽo. Việc thu phục một tên phản đồ nhát gan cũng có lợi ích riêng, ít nhất gã sẽ là nhân chứng sống không thể chối cãi.
"Làm chứng là bổn phận, không phải điều kiện mặc cả."
Giọng nói lạnh nhạt vang lên, Lâm Mặc ném thêm một khối ngọc giản trống sang chỗ kẻ đang quỳ. Hắn bắt đầu ban bố quyết định xử lý hậu quả ngay tại chỗ.
"Ghi chép lại hao tổn đêm nay. Ba khối linh thạch trung phẩm vỡ nát, mười hai trượng trận văn nứt gãy, một rãnh linh mạch tổn thương. Toàn bộ chi phí tu bổ này, trừ thẳng vào quỹ bổng lộc quý tới của chi thứ ba. Nếu không đủ, niêm phong ba gian cửa hàng đan dược của họ ở phường thị phía Nam để thế chấp."
Chấp sự tuần tra run rẩy đón lấy ngọc giản, vội vàng dùng thần thức khắc lục mệnh lệnh, không dám ho he nửa lời. Lâm Mặc cất kỹ hộp ngọc chứa Huyết Sát Dẫn và chiếc bình nứt vào túi trữ vật, ánh mắt hướng về phía đỉnh núi trung tâm. Mồi lửa đêm nay đã châm, tổn thất linh mạch tại Đông Dược Viên chính là cái giá phải trả để bóc trần mảng u nhọt này. Trận chiến ngày mai tại Tộc Nghị Điện, với vật chứng mới mang theo tà khí rõ ràng, những kẻ giấu mặt phía sau chi thứ ba chắc chắn sẽ phải lộ diện.
Lâm Mặc cất kỹ hộp ngọc chứa tơ máu vào vạt áo, ánh mắt lạnh lẽo dời từ mảng linh điền tàn tạ sang kẻ đang quỳ rạp dưới đất. Lâm Ngôn toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh vã ra như tắm khi tận mắt chứng kiến thủ đoạn tàn độc của Huyết Sát Dẫn. Gã hiểu rõ, nếu gia chủ chậm tay nửa nhịp, không chỉ linh mạch khu đông phế bỏ mà cái mạng nhỏ của gã cũng bồi táng theo đám tà khí kia.
Ngươi đã thấy rõ kết cục mà chi thứ ba dành cho kẻ thế mạng rồi chứ. Giọng Lâm Mặc không mang theo chút phẫn nộ nào, bình thản đến rợn người. Bước chân hắn chậm rãi tiến lại gần, mũi giày chạm nhẹ vào khối lệnh tiễn bằng đồng đen đang nằm lăn lóc cạnh đầu gối kẻ phản đồ. Khai ra kẻ đứng sau giật dây, hoặc ta sẽ ném thẳng ngươi vào Hình Phạt Thất, để mặc tà khí trong cơ thể ngươi tự phát tác.
Lâm Ngôn cắn chặt môi, trong đầu kịch liệt giằng co. Gã vốn là con bài bị vứt bỏ, nhưng thân quyến vẫn đang nằm trong tay Nhị trưởng lão Lâm Đạo Tế. Nếu khai ra toàn bộ, gia đình gã chắc chắn không sống nổi qua đêm nay. Dù vậy, đối diện với uy áp từ thần thức Trúc Cơ kỳ của gia chủ, bản năng sinh tồn đã chiến thắng chút lòng trung thành rẻ mạt.
Gia chủ minh xét, tiểu nhân chỉ là kẻ phụng mệnh làm việc. Lâm Ngôn dập đầu liên tục, giọng khản đặc vang lên giữa đêm đen. Người giao Tử Kim Bình cho tiểu nhân không phải Nhị trưởng lão, mà là quản sự kho đan dược Lâm Huyền. Lão ta dùng ba viên Trúc Cơ Đan dỏm để mua chuộc, ép tiểu nhân thả lỏng cấm chế phòng ngự khu đông vào giờ Tý mỗi tháng một lần.
Lâm Mặc khẽ nhíu mày, thần thức cấp tốc xoay chuyển để đánh giá tình hình. Lâm Huyền là tâm phúc lâu năm của chi thứ ba, nắm giữ chìa khóa kho đan dược dự trữ của toàn tộc. Nếu đánh rắn không dập đầu, để lão ta kịp thời tiêu hủy sổ sách, tội danh cấu kết ngoại nhân của Lâm Đạo Tế sẽ thiếu đi một vòng xích quan trọng. Hắn vươn tay, luồng mộc linh lực nhàn nhạt hóa thành sợi dây trói chặt lấy cổ tay Lâm Ngôn, cưỡng ép gã ngẩng mặt lên.
Khẩu thuyết vô bằng, ngươi lấy gì để chứng minh Lâm Huyền là kẻ đưa vật này. Hắn siết nhẹ đầu ngón tay, mộc linh khí lập tức phong bế ba đại huyệt đạo trên cánh tay gã, cắt đứt hoàn toàn khả năng tự bạo đan điền hòng bịt đầu mối.
Lâm Ngôn nhăn mặt chịu đựng cơn tê rần chạy dọc cánh tay, vội vã dùng tay còn lại moi từ trong đai lưng ra một nửa mảnh bùa chú nhàu nát. Đây là Khuyết Linh Phù dùng để mở khóa kho đan dược ngầm. Lâm Huyền đưa nó cho tiểu nhân để tiện bề ra vào vận chuyển linh thảo. Chỉ cần gia chủ mang vật này đến khớp với trận nhãn tại cửa kho, chắc chắn sẽ tìm thấy dấu vết tà tu lưu lại.
Nhận lấy mảnh bùa bốc mùi ngai ngái, Lâm Mặc lập tức dùng thần thức quét qua, xác nhận đúng là khí tức trận văn chuyên biệt của Lâm gia. Hắn ném trả lệnh tiễn bằng đồng đen cho gã, hạ lệnh bằng chất giọng không cho phép cự tuyệt. Ghi vào Sổ Chấp Pháp, tạm thời tước bỏ thân phận tộc nhân của Lâm Ngôn, giáng xuống làm tội nô bồi thường tổn thất linh điền. Ngay lập tức dẫn đường đến kho đan dược dự trữ.
Quyết định này đồng nghĩa với việc Lâm gia phải tạm gác lại việc tu bổ trận pháp tại Đông Dược Viên, chấp nhận để linh khí khu vực này tiếp tục thất thoát thêm hai canh giờ. Tộc khố chắc chắn phải gánh một khoản thâm hụt khổng lồ để mua bù linh dịch tưới tiêu phục hồi thổ nhưỡng. Nhưng đổi lại cái giá chát chúa đó, Lâm Mặc đã nắm trong tay chìa khóa thực sự để lật tung toàn bộ mạng lưới ngầm của chi thứ ba trước khi trời sáng.
Xách bổng tên phản đồ Lâm Ngôn đã bị phong bế huyệt đạo, Lâm Mặc hóa thành một đạo tàn ảnh xé toạc màn đêm. Đích đến của hắn là kho đan dược ngầm nằm sâu dưới chân núi, nơi nắm giữ toàn bộ huyết mạch đan dược của gia tộc. Trong tay hắn lúc này, nửa mảnh Khuyết Linh Phù phát ra ánh sáng nhấp nháy liên hồi, báo hiệu trận pháp phòng ngự tại kho đan đang có biến động lớn. Thời gian không còn nhiều, nếu để Lâm Huyền hủy diệt cuốn sổ gốc, mọi chứng cứ định tội chi thứ ba sẽ hoàn toàn bốc hơi khỏi thế gian.
Vừa đáp xuống cửa hang động bằng đá thanh thạch, một luồng nhiệt lãng mang theo mùi giấy cháy khét lẹt đã phả thẳng vào mặt gia chủ. Cánh cửa đồng thau nặng nề vốn phải đóng kín nay lại hé mở, bên trong lập lòe ánh lửa đỏ quạch từ ngọn Hỏa Diệm Trận. Đứng trước đài luyện đan, quản sự Lâm Huyền đang điên cuồng ném từng bó thẻ tre và sổ sách vào ngọn lửa hừng hực. Xung quanh gã, một tầng màn sáng màu hoàng thổ của Tụ Sa Trận đã được kích hoạt tối đa, kiên cố như thành đồng vách sắt.
Lâm Huyền, lập tức dừng tay!
Tiếng quát mang theo uy áp thần thức đập thẳng vào màng nhĩ, nhưng Lâm Huyền chỉ giật mình rồi cười gằn. Gã không đáp lời, hai tay nhanh chóng kết ấn, rót thêm linh lực vào ngọn lửa nhằm tăng tốc độ thiêu rụi. Lâm Mặc ánh mắt lạnh lẽo, vung tay ném thẳng thân thể mềm nhũn của Lâm Ngôn về phía màn sáng hoàng thổ. Lực đạo mạnh mẽ khiến thân thể tên đội phó va chạm nổ tung một vòng gợn sóng, ép trận pháp phải tự động chia sẻ linh lực để phòng ngự diện rộng, làm suy yếu điểm trung tâm.
Nhận ra gia chủ không dùng pháp khí ngạnh công phá trận mà dùng người sống làm mồi nhử tiêu hao linh lực, Lâm Huyền lập tức biến sắc. Gã hiểu rõ Tụ Sa Trận không thể trụ lâu trước tu sĩ Trúc Cơ, liền quyết đoán thay đổi chiến thuật. Bỏ mặc đống sổ sách đang cháy dở, gã cắn chót lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết lên chiếc lệnh bài quản sự trên tay. Ánh sáng đỏ rực bùng lên, gã muốn cưỡng ép kích nổ Hỏa Diệm Trận bên dưới lò luyện đan chính, mưu đồ đồng quy vu tận cùng toàn bộ vật chứng trong phòng.
Muốn nổ tung mạch hỏa, ngươi có hỏi qua lệnh tiễn gia chủ chưa?
Lâm Mặc hừ lạnh, tay trái giơ cao tấm lệnh tiễn bằng đồng đen, thần thức bạo phát hóa thành một mũi kim nhọn hoắt đâm thẳng vào mắt trận dưới nền đất. Hắn không phí sức tấn công Lâm Huyền, mà mượn quyền hạn cao nhất của lệnh tiễn để cưỡng ép đóng sập dòng chảy hỏa linh mạch nối vào kho ngầm. Nguồn cung cấp linh khí đột ngột bị cắt đứt, Hỏa Diệm Trận đang phình to bỗng nhiên khựng lại, ngọn lửa đỏ quạch lập tức teo tóp chỉ còn bằng hạt đậu. Lệnh bài quản sự trong tay Lâm Huyền mất đi sự hô ứng, tức thì nứt toác thành hai mảnh rơi cạch xuống nền đá.
Tuy nhiên, việc cưỡng ép ngắt mạch hỏa đột ngột đã tạo ra một đợt phản chấn cực kỳ khủng khiếp lên hệ thống vật lý của căn phòng. Dư ba linh lực bạo động dội ngược lên trên, đánh thẳng vào Thanh Đồng Đỉnh đặt giữa đài cao. Một tiếng rạn nứt chói tai vang lên, thân lò xuất hiện một vết nứt kéo dài từ đỉnh xuống đáy, khói thuốc đen ngòm tuôn ra mù mịt. Bảy mươi viên Tụ Khí Đan chuẩn bị xuất lò hoàn toàn hóa thành tro tàn, tổn thất này tương đương với ba tháng thu nhập của toàn bộ linh điền khu nam.
Khí lãng hất văng Lâm Huyền đập mạnh vào vách đá, kinh mạch toàn thân gã co rút lại vì bị trận pháp cắn trả, nằm bẹp dưới đất thoi thóp. Lâm Mặc không chần chừ, bước nhanh qua lớp Tụ Sa Trận đã vỡ vụn, dùng Thủy Cầu Thuật dập tắt đám cháy tàn dư trên đài đá. Giữa đống tro tàn ướt sũng, một góc bìa của Sổ Xuất Nhập Đan Dược làm bằng da yêu thú bậc hai vẫn còn nguyên vẹn, mặt trên hằn rõ con dấu chữ Tam đỏ chót. Hắn cẩn thận dùng linh lực bọc lấy vật chứng quan trọng này, thu vào lòng bàn tay.
Ghi vào Sổ Chấp Pháp, hạ lệnh phong tỏa toàn bộ hỏa mạch tại kho đan ngầm, đình chỉ vô thời hạn chức vụ của Lâm Huyền.
Lâm Mặc ném góc sổ da thú cháy dở vào túi trữ vật, thần sắc không chút dao động trước cái giá vừa phải trả. Lò Thanh Đồng Đỉnh đã hỏng, gia tộc sẽ thiếu hụt đan dược trầm trọng trong nửa năm tới, buộc phải mở kho dự trữ cấp bách để bù đắp cho tu sĩ tuyến đầu. Nhưng đổi lại, con dấu chữ Tam trên cuốn sổ này chính là chiếc đinh cuối cùng đóng vào cỗ quan tài của những kẻ phản nghịch. Sáng mai tại Tộc Nghị Điện, Nhị trưởng lão sẽ không còn bất kỳ đường lui nào để chối cãi việc tự ý lạm quyền trộm xuất đan dược cho ngoại nhân.
Ánh lửa ngùn ngụt từ đống sổ sách trên bệ đá rọi sáng gương mặt méo mó của Lâm Huyền. Gã cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết đỏ thẫm lên lá cờ chủ trận nhằm ép Tụ Sa Trận vận chuyển đến mức cực hạn. Lớp bão cát vàng đục xoáy mạnh, tạo thành một bức tường phòng ngự dày đặc che chắn cho ngọn lửa hỏa mạch đang nuốt chửng từng trang giấy da thú. Lâm Huyền biết rõ chỉ cần kéo dài thêm mười nhịp thở, toàn bộ bằng chứng giao dịch đan dược hắc ám của chi thứ ba sẽ hóa thành tro bụi. Gã thà phế bỏ tu vi hiện tại, vĩnh viễn dừng bước ở Luyện Khí tầng sáu cũng phải giữ lại chút huyết mạch cho gia đình.
Lâm Mặc đứng bên ngoài rìa cơn lốc, ánh mắt lạnh lẽo đánh giá vòng luân chuyển của linh khí hệ thổ. Hắn không vội vung Thanh Mộc Kiếm chém thẳng vào màng chắn, bởi kiếm khí sắc bén cộng hưởng với cuồng phong sẽ xé nát đống tàn thư bên trong trước khi lửa kịp tàn. Thay vào đó, tay trái hắn gảy nhẹ, phóng ra ba luồng mộc linh lực hóa thành ba mũi gai xanh biếc đâm thẳng vào ngực Lâm Huyền. Đòn tấn công mang theo sát cơ rợn người, ép đối phương phải lùi bước để bảo toàn tính mạng.
Nhận ra luồng linh lực áp bức ập tới, Lâm Huyền cười gằn một tiếng, lập tức thay đổi quyết định. Gã không bận tâm đến việc phòng thủ, trực tiếp vứt bỏ cờ trận trong tay, dồn toàn bộ thần thức kích nổ khối hỏa thạch khảm dưới bệ đá. Gã muốn mượn sức nổ của tàn mạch để thiêu rụi bệ đá cùng ba mũi gai linh lực kia, thà đồng quy vu tận chứ không để gia chủ đoạt được vật chứng. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, ngọn lửa đỏ rực bùng lên dữ dội, cắn nuốt không gian chật hẹp của kho đan ngầm.
Thế nhưng, Lâm Huyền đã tính sai mục tiêu thực sự của người đối diện. Ba mũi gai xanh biếc kia chỉ là mồi nhử, ngay khi ngọn lửa bùng phát, Lâm Mặc đã bóp nát một tấm Hàn Băng Phù bậc hai giấu sẵn trong tay áo. Luồng khí lạnh buốt xương không nhắm vào kẻ đang điều khiển trận pháp mà bao phủ toàn bộ bệ đá, tạo thành một lớp băng tinh dày cộm phong ấn đống sổ sách đang cháy dở. Cùng lúc đó, để đổi lấy khoảnh khắc xuất thủ chuẩn xác, Lâm Mặc phải dùng tay phải đỡ trọn sóng xung kích từ vụ nổ hỏa thạch. Chiếc vòng tay bằng huyền thiết bậc một hạ phẩm trên cổ tay hắn kêu lên rắc rắc rồi vỡ vụn thành từng mảnh, linh tính mất sạch.
Mất đi cờ trận và hỏa mạch chống đỡ, Tụ Sa Trận lập tức sụp đổ, hóa thành vô số hạt cát vô hại rơi lả tả xuống nền gạch. Lâm Huyền bị phản phệ từ việc trận pháp vỡ nát, cả người văng mạnh vào bức tường đá hoa cương phía sau, trượt dài xuống đất. Kinh mạch toàn thân gã co giật liên hồi, linh lực tản mác không thể ngưng tụ, hoàn toàn mất đi khả năng phản kháng. Đúng lúc này, Chấp sự kho đan Lâm Xuyên từ bên ngoài lao vào, gương mặt tái nhợt đầy mồ hôi hột. Vừa nhìn thấy đống tàn thư bị đóng băng trên bệ, lão vội vàng bước tới định đưa tay thu lấy, trong ánh mắt lóe lên sự tính toán nhằm tự tay dâng lên gia chủ để vớt vát lại tội lỗi lơ là canh gác.
Lâm Mặc vung tay áo, một luồng kình phong hất văng Lâm Xuyên lùi lại ba bước, ánh mắt sắc như dao găm lướt qua lão. Hắn bước tới bệ đá, dùng thần thức cẩn thận gọt đi lớp băng bên ngoài, lấy ra cuốn sổ cái đã bị cháy sém hơn phân nửa. Dù nhiều trang ghi chép chi tiết đã thành than, nhưng phần mộc bài kẹp ở gáy sổ mang theo ấn tín chữ ký của Nhị trưởng lão vẫn còn nguyên vẹn. Cuốn sổ tàn khuyết này kết hợp với chiếc bình tử kim thu được ở Đông Dược Viên đã tạo thành một sợi xích sắt hoàn hảo, đủ sức siết chặt yết hầu của những kẻ mang dã tâm trong tộc.
Hậu quả của vụ va chạm khiến hệ thống dẫn hỏa mạch của kho đan ngầm bị đứt đoạn hoàn toàn, nhiệt độ trong phòng giảm sút nghiêm trọng. Ít nhất trong nửa năm tới, Lâm gia không thể sử dụng căn phòng này để luyện chế đan dược, tổn thất tài nguyên ước tính lên đến hàng trăm khối linh thạch hạ phẩm. Lâm Mặc xoay người, ném thẳng một tấm lệnh bài phong cấm bằng đồng đen xuống trước mặt Lâm Xuyên đang quỳ rạp dưới đất. Lệnh bài phát ra ánh sáng nhạt, cắm phập vào phiến đá xanh, thiết lập một tầng cấm chế mới khóa chặt cửa kho.
Ghi chép vào sổ sách của Chấp Pháp Đường, phong tỏa toàn bộ kho đan ngầm từ khắc này, bất luận kẻ nào đến gần đều giam vào thủy lao.
Lâm Mặc lạnh lùng ban bố mệnh lệnh, cắt đứt hoàn toàn hy vọng lập công chuộc tội của viên chấp sự.
Lão tự ý rời bỏ vị trí, phạt bổng lộc ba năm, xóa bỏ toàn bộ công huân tích lũy trong năm nay, tạm thời giáng xuống làm tạp dịch quét dọn Tàng Kinh Các.
Hắn cẩn thận cất cuốn sổ cháy sém vào túi trữ vật, ánh mắt hướng về phía đỉnh núi Tử Trúc Lĩnh đang chìm trong màn sương đêm. Sáng mai khi ba hồi chuông Tộc Nghị Điện vang lên, toàn bộ bằng chứng trong tay hắn sẽ chính thức lật sang một trang mới cho quy tắc phân bổ tài nguyên và quyền lực của Lâm gia.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.