Chương 278: Tử Trúc Lĩnh Trong Tộc Nghị
Lâm Mặc thu hồi tầm mắt, ngón tay khẽ búng ra một luồng kình phong. Khúc cán ô nứt nẻ bọc trong một tầng linh lực mỏng manh bay thẳng vào bóng tối. Một hắc y nhân vô thanh vô tức vươn tay bắt lấy, gật đầu rồi hóa thành một vệt mờ hòa vào màn đêm sương lạnh của Tử Trúc Lĩnh.
Ám Thất vận chuyển Ẩn Linh Quyết đến cực hạn, mượn theo địa mạch nhấp nhô của Nam Cương để che giấu hành tung. Nhiệm vụ gia chủ giao phó vô cùng rõ ràng, tuyệt đối không được để lại bất kỳ dao động pháp lực nào thuộc về Mộc hệ công pháp của Lâm gia. Hắn lấy từ trong ngực ra một tấm Hủ Cốt Phù cấp thấp, cẩn thận dán lên bề mặt tàn tích pháp khí.
Tấm bùa này vốn là chiến lợi phẩm thu được từ một tên tà tu ba năm trước. Gia chủ cố tình giữ lại trong kho ám vệ, không nộp lên Tộc Nghị Điện, chỉ chờ đúng thời cơ để biến nó thành một lớp bình phong hoàn hảo. Ám Thất tính toán khoảng cách, mũi chân điểm nhẹ lên một cành khô, thân hình mượn lực lướt về phía khu vực rìa phường thị.
Động phủ của Tiền Hữu Tài, kẻ trung gian chuyên luân chuyển tài nguyên đen cho Tôn gia, nằm sâu trong một hẻm núi đầy chướng khí. Ám Thất dừng lại cách đó ba trăm trượng, thần thức khẽ quét qua trận pháp cảnh giới cấp một đang lập lòe ánh sáng nhạt. Hắn không dại dột bước vào phạm vi dò xét của trận nhãn.
Ngón tay Ám Thất kẹp lấy món vật chứng, rót vào đó một tia linh lực bạo động đã được ngụy trang bằng Hủ Cốt Phù. Cổ tay hắn khẽ động, đoạn kim loại xé gió bay đi, cắm phập vào vách đá ngay sát mép trận quang. Âm thanh va chạm trầm đục vang lên, kéo theo một luồng hắc khí nhàn nhạt tỏa ra, ăn mòn lớp rêu xanh xung quanh. Làm xong bước này, Ám Thất lập tức bóp nát một viên Tức Ảnh Châu, triệt để xóa sạch mọi tàn dư hơi thở rồi rút lui.
Bên trong động phủ, Tiền Hữu Tài đang nhắm mắt đả tọa chợt bừng tỉnh. Trận bàn trong tay gã rung lên bần bật, mặt đồng hồ chỉ thị hiện ra một vệt đen ngòm mang theo hơi thở mục nát. Gã vội vàng vơ lấy tấm thuẫn đồng phòng thân, cẩn trọng bước ra ngoài sương mù.
Khi nhìn thấy thứ cắm trên vách đá, đồng tử Tiền Hữu Tài co rụt lại. Gã quá quen thuộc với đồ vật này. Đây chính là bộ phận hạch tâm của Hắc Cốt Ô, pháp khí phòng ngự thành danh mà Tôn gia từng dùng để áp tải hàng hóa. Nhưng lúc này, linh tính bên trong đã bị phá hủy hoàn toàn, lại còn vương vấn khí tức tà đạo gay gắt.
Tôn gia muốn qua cầu rút ván sao?
Tiền Hữu Tài nghiến răng, sắc mặt tái nhợt vì tức giận xen lẫn sợ hãi. Gã nắm giữ quá nhiều sổ sách luân chuyển linh thảo hắc ám của thế lực này. Món đồ hỏng hóc ném tới tận cửa, mang theo vết tích ăn mòn, rõ ràng là một lời cảnh cáo đẫm máu, hoặc giả là tàn dư của một cuộc diệt khẩu không thành. Gã tuyệt đối không tin có kẻ thứ ba can thiệp, bởi thời gian và địa điểm giao dịch tối nay chỉ có gã và trưởng lão phe kia nắm giữ.
Không thể chần chừ thêm, Tiền Hữu Tài rút từ trong tay áo ra một cuộn Huyết Khế Truyền Âm. Gã cắn nát đầu ngón tay, ép ra một giọt tinh huyết nhểu lên mặt giấy da thú sậm màu.
Báo cho chấp sự Hắc Thúy Lâu, Tôn gia có dị tâm, người của chúng đã cấu kết tà tu hòng nuốt trọn lô hàng. Lập tức đóng băng toàn bộ ba tuyến giao dịch ngầm ở Nam Lĩnh.
Cuộn khế ước bốc cháy thành một ngọn lửa đỏ rực, hóa thành một đạo huyết quang xé toạc màn đêm bay về hướng phường thị trung tâm. Quyết định cắt đứt đường dây cung cấp này chính thức bóp nghẹt nguồn thu linh thạch lớn nhất của Tôn gia trong tháng tới. Cùng lúc đó, tàn tích Hắc Cốt Ô được Tiền Hữu Tài dùng hộp ngọc dán ba lá bùa phong linh cất kỹ, trở thành vật chứng sống để gã tự bảo vệ mạng mình trước sự tra vấn của thương hội.
Tiền Hữu Tài gắt gao nắm chặt tàn phiến pháp khí vừa rút ra từ vách đá, mặc kệ luồng hắc khí nhàn nhạt đang rít gào ăn mòn lớp linh lực bảo hộ trên lòng bàn tay. Gã lùi sâu vào trong động phủ, cắn răng ném chín viên linh thạch hạ phẩm vào các rãnh khảm của trận bàn. Một lớp màn sáng màu vàng đất tức tốc dâng lên, phong tỏa toàn bộ khí tức từ bên trong lẫn bên ngoài. Chỉ đến khi ngồi phịch xuống bồ đoàn, mồ hôi lạnh trên trán gã mới túa ra như tắm.
Ánh mắt gã gian thương dán chặt vào đoạn kim loại cháy đen trước mặt. Khí tức mục nát này tuyệt đối không thể làm giả, chính là thủ đoạn tàn độc của đám tà tu mạn ngược Nam Cương. Tôn gia thế mà lại để mất lô hàng quan trọng vào tay bọn chúng, nay kẻ rải vật này trước cửa động phủ không ngoài mục đích cảnh cáo, hoặc chuẩn bị diệt khẩu để cắt đứt manh mối. Tiền Hữu Tài rùng mình, hiểu rõ bản thân chỉ là một con cờ nhỏ nhoi, nếu không tìm được chỗ dựa ngay đêm nay, sáng mai chắc chắn sẽ phơi thây trong chướng khí.
Không chút do dự, gã lôi từ trong ngực áo ra một tấm Huyết Âm Phù cấp một thượng phẩm, thứ bùa chú chuyên dùng để truyền tin xuyên qua kết giới. Tiền Hữu Tài cắn nát đầu ngón tay, dùng tinh huyết cấp tốc vẽ thêm vài đạo phù văn, ép thẳng vào một khối ngọc giản đưa tin. Gã khàn giọng lẩm bẩm, truyền đi toàn bộ suy đoán của mình về việc Tôn gia thất thủ và tà tu nhúng tay, đồng thời nguyện ý giao nộp toàn bộ lợi tức tháng này cho Hắc Thúy Lâu để đổi lấy sự che chở. Phù giấy bốc cháy dữ dội, hóa thành một đạo huyết quang xé rách sương mù, lao vút về hướng phường thị.
Cùng lúc đó, tại một góc khuất trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh, hắc ảnh của Ám Thất lặng lẽ dung nhập vào vách đá phía sau Tộc Nghị Điện. Hắn quỳ một gối trên nền gạch lạnh lẽo, cúi đầu dâng lên một mảnh ngọc bài báo cáo nhiệm vụ. Lâm Mặc chắp tay sau lưng, ánh mắt thâm thúy nhìn xuyên qua màn đêm, dường như đã sớm đoán được đạo huyết quang vừa lóe lên ở phía xa kia. Hạt giống nghi ngờ đã được gieo xuống thành công, kẻ trung gian tham sống sợ chết kia chắc chắn sẽ trở thành mũi dao sắc bén nhất đâm ngược lại liên minh của kẻ địch.
Đứng lên đi, ngươi làm rất gọn gàng.
Lâm Mặc nhạt giọng lên tiếng, ngón tay khẽ miết lấy vành đai ngọc bên hông. Hắn thừa biết Tiền Hữu Tài một khi đã báo tin, Hắc Thúy Lâu tất nhiên sẽ cho người xuống ép đối tác giao hàng. Tôn gia lúc này còn đang bận rộn che đậy sự cố linh thảo, đột nhiên bị đòi nợ, lại thấy vật chứng tà đạo xuất hiện, bọn chúng sẽ tự khắc nghi ngờ nội bộ có quỷ, hoặc kẻ thù cũ đang giở trò.
Gia chủ trẻ tuổi xoay người, bước về phía bàn nghị sự đang đặt một tấm bản đồ da thú vẽ chi tiết địa hình Nam Lĩnh. Hắn đưa tay chỉ vào một khu vực đánh dấu bằng chu sa đỏ tươi, thanh âm lộ ra vẻ quyết đoán lạnh lùng. Cuộc chơi này vẫn còn thiếu một lớp bình phong cuối cùng để che mắt thế gian.
Truyền lệnh của ta gọi Lâm Trạch đến đây, lập tức ban bố quyết định mới xuống đội tuần tra.
Một nén nhang sau, vị trưởng lão phụ trách kho hạt giống vội vã bước vào, trên mặt vẫn còn lưu lại vẻ căng thẳng từ án phạt phong kho lúc trước. Lâm Mặc không để ông ta kịp hành lễ, trực tiếp ném ra một đạo lệnh bài màu xanh nhạt. Từ giờ Mão sáng mai, rút toàn bộ tu sĩ Luyện Khí tầng ba trở xuống khỏi khu vực hái thuốc phía tây. Bỏ trống hoàn toàn ba dặm rừng sương mù giáp ranh với giới tuyến, lấy cớ phát hiện dấu vết tà tu lộng hành nên phải lùi bước phòng ngự.
Lâm Trạch biến sắc, hai tay run rẩy cầm lấy lệnh bài. Thưa gia chủ, ba dặm rừng đó là nơi cung cấp hơn phân nửa lượng Xích Huyết Đằng cho gia tộc. Nếu bỏ trống, sản lượng đan dược tháng tới sẽ hao hụt nghiêm trọng, cái giá này thực sự quá lớn.
Cái giá này là bắt buộc phải trả.
Ánh mắt Lâm Mặc sắc như dao, trực tiếp cắt ngang lời vị trưởng lão. Nếu ngoại địch bị tập kích mà Lâm gia chúng ta vẫn bình yên vô sự thu hái linh dược, thương hội ngầm sẽ chĩa mũi nhọn vào ai. Chỉ khi chúng ta cũng chịu tổn thất, tự tay cắt thịt mình, đám cáo già đó mới tin rằng có một thế lực thứ ba đang quấy phá toàn bộ Nam Cương.
Hắn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, dứt khoát đưa ra phán quyết cuối cùng, ghim chặt từng tổn thất vào quy củ gia tộc. Ghi vào sổ công huân, xuất ra năm mươi điểm bồi thường cho đội thu thập vì nhiệm vụ bị gián đoạn. Đồng thời, mở kho sườn đông, lấy ra ba mươi viên Tích Cốc Đan để niêm phong các trạm gác phía tây. Bất kỳ kẻ nào tự ý bước vào khu vực bỏ trống, lập tức phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi gia tộc.
Đó chính là đoạn cán của Thiên Cương Ô, vật hộ thân bất ly thời của nhị trưởng lão Tôn gia. Tiền Hữu Tài hít ngược một ngụm khí lạnh, hai chân bất giác run lẩy bẩy. Gã vội vã lùi lại nửa bước để tránh luồng hắc khí đang phập phồng như dã thú thở dốc.
Gã cẩn thận rút từ trong tay áo ra một cây châm bạc tẩm linh dịch thanh tâm. Rót vào đó ba thành pháp lực, gã ném mạnh về phía tàn tích pháp khí. Mũi châm vừa chạm vào lớp sương mù xám xịt liền phát ra tiếng xèo xèo chói tai.
Linh quang trên thân châm vụt tắt, sau đó gãy gập thành ba khúc đen ngòm rơi lả tả xuống nền đất. Khí tức tà đạo thuần túy, mang tính ăn mòn cực mạnh. Tuyệt đối không phải loại ngụy tạo rẻ tiền từ mấy tên tán tu mạt hạng.
Đầu óc tên trung gian xảo quyệt bắt đầu xoay chuyển điên cuồng. Gã xâu chuỗi lại việc chuyến hàng mật đêm qua không đến đúng hẹn. Lão quỷ họ Tôn kia chắc chắn đã bỏ mạng. Nhưng kẻ ra tay lại mang thủ đoạn tàn độc của Huyết Yết Cốc.
Tiền Hữu Tài nghiến răng, mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm trán. Bản thân gã đang đứng giữa ranh giới sinh tử mỏng manh. Nếu Tôn gia bị tà tu diệt khẩu cướp hàng, đám điên đó thể nào cũng lần theo dấu vết để tìm đến cái hang chuột này.
Còn trong trường hợp tệ hơn, chính Tôn gia cấu kết ma đạo nuốt trọn số tài nguyên hắc thị. Khối kim loại nứt nẻ này chính là lời cảnh cáo đẫm máu dành cho gã. Dù là khả năng nào, việc tiếp tục che giấu cho đám người ở sườn núi phía Bắc chỉ mang lại họa diệt môn.
Gã không chút do dự, lập tức xoay người lao ngược vào trong động phủ. Bàn tay mập mạp điên cuồng lục lọi dưới bệ đá đả tọa. Gã lôi ra một chiếc hộp gỗ lim dán kín bảy lớp bùa chú cách âm.
Bên trong đặt một tấm ngọc giản truyền tin màu máu, khắc chi chít trận văn vi mô. Thứ này chỉ dùng để liên lạc khẩn cấp với tổng quản Hắc Thúy Lâu. Gã cắn nát đầu ngón tay, ép ra một giọt tinh huyết nhỏ lên bề mặt ngọc giản để kích hoạt cấm chế.
Tiền Hữu Tài truyền một đạo thần thức mang theo toàn bộ hình ảnh tàn tích chiếc ô. Gã cũng đính kèm suy đoán về việc Tôn gia dính líu đến tà tu. Ngọc giản hút trọn tinh huyết, vỡ vụn thành từng điểm sáng đỏ rực, xé rách không gian bay vút đi.
Làm xong việc này, gã vội vàng đập vỡ ngọc bài khống chế động phủ. Trận pháp cảnh giới lập tức tự hủy, tạo ra một màn sương độc che lấp hoàn toàn lối vào. Bất kỳ kẻ nào bước vào đều sẽ bị huyễn thuật vây khốn.
Gã gom góp chút linh thạch còn sót lại, nhét vội vào túi càn khôn. Tiền Hữu Tài kích hoạt một tấm Độn Thổ Phù, hóa thành một vệt hoàng thổ tẩu thoát khỏi Nam Cương ngay trong đêm. Gã không hề biết rằng, mọi hành động hoảng loạn ấy đều nằm trọn trong tính toán của vị gia chủ trẻ tuổi.
Cùng lúc đó, tại nghị sự đường của Tôn gia. Một đạo thiểm điện màu đỏ rực mang theo phù văn bạo liệt xé toạc màn đêm. Đạo sấm sét này đâm sầm vào kết giới phòng ngự Bát Quái Lưu Ly của gia tộc, tạo nên một tiếng nổ trầm đục.
Tôn gia chủ đang nhắm mắt dưỡng thần lập tức bừng tỉnh. Lão vội vã kết ấn, điên cuồng rót linh lực Mộc hệ vào trận bàn trên tay để vá lại lỗ hổng. Tuy nhiên, luồng sét đỏ kia lại mang theo thần thức giảo sát của tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ.
Kẻ tấn công bên ngoài phát giác sự kháng cự, lập tức biến ảo thủ quyết. Thiểm điện khổng lồ đột ngột phân tách thành hàng trăm tia lôi hỏa nhỏ xíu như châm bạc, luồn lách qua từng kẽ hở của trận quang.
Tôn gia chủ không kịp thu tay, bị một đạo lôi hỏa vô hình đánh thẳng vào mi tâm. Lão rên lên một tiếng đau đớn, thức hải rung chuyển kịch liệt. Thính giác hai tai nháy mắt bị lôi điện thiêu rụi, máu tươi rỉ ra, hoàn toàn mất đi khả năng nghe.
Một tờ huyết khế cháy dở lơ lửng giữa không trung. Nó tỏa ra uy áp kinh người khiến toàn bộ trưởng lão có mặt đều cứng đờ người. Linh lực trong linh mạch của họ như bị một tầng băng hàn phong ấn, không thể lưu chuyển dù chỉ một vòng chu thiên.
Giọng nói lạnh lẽo của gã mặt thẹo từ thương hội ngầm trực tiếp vang vọng trong óc mọi người qua thần niệm. Hắn mang theo sát ý ngút trời, yêu cầu giao nộp gấp đôi số linh thạch bồi thường trong vòng ba canh giờ.
Nếu Tôn gia dám chậm trễ, hắn sẽ đem bằng chứng cấu kết Huyết Yết Cốc ném thẳng đến cửa lớn của các đại tông môn chính đạo. Sắc mặt Tôn gia chủ trắng bệch như giấy. Ánh mắt hoang mang tột độ nhìn về phía chiếc ghế trống không của nhị trưởng lão.
Lão hoàn toàn mù tịt về thế cục hiện tại. Lão không hiểu vì sao một chuyến giao dịch thông thường lại biến thành tội danh tày đình. Trong cơn tuyệt vọng và áp lực từ khế ước bóc lột, lão run rẩy tháo xuống chiếc nhẫn trữ vật nạm ngọc bích.
Dù hai tai đã điếc đặc, lão vẫn dùng thần thức truyền âm khàn đặc vang lên giữa đại điện tĩnh lặng. "Ghi nợ ba ngàn điểm cống hiến cho toàn bộ dòng chính. Lập tức mở hầm ngầm thứ hai, rút ra năm mươi cân quặng viêm thiết ngàn năm để thế chấp."
Tôn gia chủ cắn răng ném chiếc nhẫn chưởng khống về phía đại trưởng lão. Đây là một quyết định cắt thịt đẫm máu nhằm bảo toàn mạng lưới gia tộc. Món tài nguyên chiến lược vốn dùng để rèn luyện pháp bảo trấn tộc giờ đây chính thức đổi chủ. Nó mang theo bí mật về sự biến mất của vị trưởng lão xui xẻo chìm sâu vào vòng xoáy nghi ngờ.
Tại tầng cao nhất của Hắc Thúy Lâu cách đó mấy chục dặm, một khối huyết ngọc bỗng nhiên nổ tung trên án thư bằng gỗ linh tùng. Mùi máu tanh thoang thoảng tràn ra, mang theo đoạn thần niệm hoảng loạn của kẻ trung gian họ Tiền. Tổng quản Lâu sự vuốt ve chiếc nhẫn bích ngọc trên ngón cái, sắc mặt trầm xuống như nước đọng. Lão không bận tâm đến sống chết của một tên cò mồi hèn mọn, nhưng việc lô hàng mật bị cướp và dị vật nhuốm ma khí xuất hiện lại là một cái tát thẳng vào mặt thương hội.
Tôn gia ruột để ngoài da, lại dám ăn cây táo rào cây sung. Lâu tổng quản gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn của kẻ quen làm ăn trong bóng tối.
Lão vốn đã nghi ngờ sự chậm trễ của đám người Nam Lĩnh trong việc giao nộp tài nguyên tháng này. Nay thông tin từ đạo huyết khế truyền về càng củng cố phán đoán: vị nhị trưởng lão phe kia không phải mất tích do tai nạn, mà là mượn tay tà tu Huyết Yết Cốc để nuốt trọn lợi ích.
Truyền lệnh xuống Ám Bộ. Lão hất tay, ném ra một lệnh bài chạm khắc hình đầu lâu rơi loảng xoảng xuống nền đá. Đình chỉ toàn bộ giao dịch ngầm với gia tộc họ Tôn. Cử ba gã Trúc Cơ kỳ mang theo Hỏa Lôi Trận Bàn đến phong tỏa khu vực khai thác quặng xích thiết của bọn chúng. Trừ phi mang đủ ba vạn linh thạch bồi thường, nếu không, cứ chiếu theo quy củ chợ đen mà phế bỏ linh mạch.
Cùng lúc đó, tại sương phòng phía sau Tộc Nghị Điện của Lâm gia, một ngọn nến đuôi tước vừa được thắp sáng. Ám Thất quỳ một chân trên nền gạch, hai tay dâng lên một mảnh giấy vàng đã cháy đen một nửa. Đây là tàn dư của đạo bùa chú dùng để ngụy trang kình lực, được thu hồi cẩn thận để tránh lưu lại bất kỳ dấu vết nào về công pháp Mộc hệ.
Lâm Mặc ngồi trên ghế thái sư, ngón tay khẽ miết lấy mép chén trà linh diệp đã nguội lạnh. Kế hoạch mượn đao giết người đã đi đúng hướng mà không cần hắn phải đích thân xuất thủ. Hắc Thúy Lâu không cần bằng chứng tuyệt đối, chúng chỉ cần một cái cớ hợp lý và một kẻ chịu trận để vớt vát uy danh. Việc tên trung gian hoảng loạn bỏ trốn chính là mồi lửa hoàn hảo nhất, triệt để cắt đứt đường lui của kẻ thù.
Ngươi làm rất tốt, thủ pháp sạch sẽ, không lưu lại sơ hở. Thanh âm gia chủ bình thản nhưng mang theo sức nặng của người cầm cờ. Tới Tàng Kinh Các, giao nộp phần tàn phù này cho trưởng lão canh giữ để niêm phong vào hộp cấm. Ghi công ba trăm điểm cho Ám Thất vào sổ công huân, đồng thời ban thưởng một viên Ích Khí Đan thượng phẩm.
Ám Thất cúi đầu tạ ơn, nhưng trong mắt vẫn xẹt qua một tia lo âu của kẻ làm nhiệm vụ ngầm. Hắn biết rõ việc can thiệp vào đường dây của chợ đen mang rủi ro cực lớn, nếu một mắt xích lộ ra, toàn tộc sẽ hứng chịu cơn thịnh nộ từ những kẻ không biết đạo lý. Tuy nhiên, sự trầm tĩnh của gia chủ đã ép sự bất an trong lòng hắn xuống tận đáy, khiến hắn không dám mở miệng chất vấn.
Truyền lệnh mới của ta xuống Tộc Nghị Điện. Lâm Mặc đứng dậy, đi về phía bức bản đồ da thú treo trên vách. Bắt đầu từ giờ Mão ngày mai, hủy bỏ ba tuyến tuần tra dọc theo sườn đông, rút toàn bộ nhân thủ về phòng thủ vòng trong của Tử Trúc Lĩnh. Mở kho linh thạch dự trữ, trích ra năm trăm viên để tu bổ lại Khốn Yêu Trận ở mặt bắc.
Gia chủ chỉ tay vào một điểm đỏ trên bản đồ, nơi giao cắt giữa lãnh địa Tôn gia và hẻm núi chướng khí. Để bù đắp vào chi phí khởi động trận pháp, cắt giảm hai thành lượng linh dịch tưới tiêu cho ba mẫu dược điền hạng trung trong tháng này. Chúng ta cần dồn toàn lực tạo ra một khoảng trống phòng ngự giả tạo ở biên giới.
Đây là bước cờ lùi để tiến, một sự hy sinh tài nguyên có chủ đích. Khi Hắc Thúy Lâu bắt đầu gây sức ép lên khoáng mạch xích thiết, Tôn gia sẽ buộc phải rút người từ các nơi khác về ứng cứu. Khoảng trống mà Lâm gia vừa tạo ra sẽ là cái bẫy hoàn hảo để dẫn dụ tà tu hoặc những kẻ đục nước béo cò tràn thẳng vào hậu phương của đối phương.
Lâm Mặc lấy từ trong tay áo ra một cuốn sổ bìa đen, tự tay dùng bút chu sa gạch bỏ tên của vị nhị trưởng lão xấu số kia khỏi danh sách uy hiếp. Dị vật mang khí tức tà đạo giờ đã hoàn thành sứ mệnh, nằm lại trong động phủ đầy độc sương, chờ đợi đám chấp sự chợ đen đến khám nghiệm và tự đưa ra kết luận. Sáng ngày mai, khi Tôn gia nhận được tối hậu thư đòi bồi thường cùng sự uy hiếp từ Hỏa Lôi Trận Bàn, bọn chúng mới nhận ra bản thân đã trở thành con thú kẹt trong lồng, triệt để mất đi tư cách tranh đoạt tài nguyên với Tử Trúc Lĩnh.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.