Chương 281: Lệnh Của Ta
Cùng lúc đó, tại sương phòng hẻo lánh nằm ở sườn tây Tử Trúc Lĩnh, Lâm Mặc thong thả gạt nắp chén trà linh tước. Trên chiếc bàn gỗ tử đàn trước mặt hắn, đĩa ngọc lưu ly đang phản chiếu một chấm đỏ mờ nhạt dần di chuyển ra xa khỏi khu vực Mộc Hương Cốc. Chấm đỏ ấy chính là tàn dư của tro Huyết Sâm mà hắn đã âm thầm sai người rắc vào mỏm đá trận nhãn từ ba ngày trước. Hắn không định dồn ép Tôn lão quỷ vào chỗ chết tại trận, bởi một gia chủ ngã xuống chỉ mang lại thù hận điên cuồng, nhưng một kẻ đứng đầu mang trên mình tà khí trở về sẽ thu hút ánh mắt dòm ngó của toàn bộ các thế lực xung quanh.
Khởi bẩm trưởng lão, mồi nhử đã bám chặt vào thần hồn của mục tiêu.
Một bóng đen vận áo xám mỏng từ góc khuất bước ra, cúi đầu dâng lên một nửa khối trận bàn bằng đồng đã cháy đen. Người này là Lâm Ảm, thống lĩnh đội ám vệ vừa được rút về từ tuyến đầu.
Thuộc hạ đã cố ý ném lại một góc áo bào có thêu ám văn của Hắc Thúy Lâu cách hiện trường mười dặm, đúng theo phân phó. Chỉ cần Tôn gia phái người truy xét, bọn chúng nhất định sẽ lần theo dấu vết này mà nghi ngờ thương hội ngầm đang nhúng tay đoạt bảo.
Lâm Mặc gật đầu, đưa tay nhận lấy tàn tích bằng đồng kia. Bề mặt vật chứng này vẫn còn lưu lại một tia linh lực hệ mộc cực kỳ tinh thuần, thứ mà chỉ có tu sĩ hạch tâm của Lâm gia mới rèn luyện ra được. Đây chính là lỗ hổng chí mạng mà hắn cố tình để lại trên chiến trường. Tôn lão quỷ sinh tính đa nghi, nếu hiện trường quá sạch sẽ, lão sẽ lập tức đoán ra đây là sát cục được chuẩn bị sẵn. Hắn nhón lấy một lá bùa phong ấn màu vàng sậm, cẩn thận bọc lấy khối kim loại tàn khuyết để ngăn linh tính tiếp tục xói mòn.
Bây giờ, mang thứ này đến giao cho chưởng quỹ của Vạn Bảo Các tại trung tâm phường thị. Cứ nói rằng đây là đồ thế chấp của một tán tu để đổi lấy ba viên Tẩy Tủy Đan.
Lâm Ảm ngẩn người, không hiểu vì sao lại đem chứng cứ mang mầm mống họa hoạn như vậy giao cho một thế lực trung lập. Lâm Mặc nhếch mép, ánh mắt thâm thúy nhìn xuyên qua lớp sương mù ngoài cửa sổ. Hắn muốn mượn tay Vạn Bảo Các để giám định luồng linh lực kia một cách công khai. Khi tin tức về một món pháp khí chứa linh lực Lâm gia nhưng lại khắc trận văn tà phái lọt vào tai Tôn gia, kẻ thù sẽ tự cho rằng mình đã nắm được thóp của hắn. Tôn lão quỷ chắc chắn sẽ dùng mọi giá để mua lại vật này nhằm mang lên tông môn tố cáo.
Truyền lệnh mở kho tộc sườn tây, trích ra hai trăm khối linh thạch hạ phẩm để chi trả phí tổn trung gian cho Vạn Bảo Các.
Lâm Mặc lạnh nhạt hạ lệnh, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn tạo ra từng nhịp trầm đục, ghi nhận phán quyết vào sổ sách gia tộc.
Đồng thời, ghi nợ mười điểm công huân đối với đội ám vệ vì đã làm hỏng quá mức cần thiết bề mặt trận văn trong quá trình bố trí. Kể từ giờ khắc này, toàn bộ thành viên đội tuần tra ngoại vi phải đổi sang sử dụng ngọc giản truyền tin mã hóa cấp hai, tuyệt đối không được dùng phù giấy để tránh lưu lại bất kỳ khí tức nào khác.
Lâm Ảm lĩnh mệnh, cẩn thận cất gói bùa chứa vật chứng vào tay áo rồi vô thanh vô tức biến mất khỏi sương phòng. Quyết định hy sinh một món tài nguyên đắt giá và tự bôi nhọ chính mình của Lâm Mặc là nước cờ hiểm độc nhất để khóa chặt cục diện. Sáng ngày mai, khi Tôn gia chủ mang theo con mắt mù lòa đầy tà khí bước vào Vạn Bảo Các hòng thu mua bằng chứng, thứ chờ đợi lão sẽ là ánh mắt ghẻ lạnh của toàn bộ tu sĩ Nam Cương khi phát hiện tà niệm trên người lão hoàn toàn cộng hưởng với vết nứt trên mặt đồng. Cuộc chiến danh tiếng này, Lâm gia đã đi trước một bước, dùng luật chơi của kẻ địch để ép chúng tự bước vào quan tài.
...loại tàn tạ này, triệt để khóa chặt luồng mộc linh khí bên trong. Hắn đặt vật chứng lên khay ngọc, ánh mắt dời về phía ngọn nến đang cháy dở, tĩnh lặng chờ đợi phản ứng từ người đối diện.
Thuộc hạ ngu muội, vẫn không hiểu dụng ý của bước cờ này. Lâm Ảm khẽ nhíu mày, giọng nói mang theo vài phần e ngại. Tôn lão quỷ cực kỳ nhạy bén, nếu lão nhìn thấu luồng linh lực kia là của bổn tộc, chẳng phải việc vu oan cho Hắc Thúy Lâu sẽ biến thành trò cười, tự rước họa vào thân sao?
Đó chính là điểm mấu chốt. Lâm Mặc nâng chén trà nhấp một ngụm, thanh âm bình thản nhưng thấu tận tâm can. Nếu hiện trường chỉ có mảnh áo bào của thương hội ngầm, một kẻ đa nghi như lão tuyệt đối không tin. Lão sẽ lật tung từng tấc đất để tìm ra kẻ thực sự đứng sau.
Vị gia chủ trẻ tuổi gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn, nhịp điệu đều đặn như đang đếm ngược thời gian. Hắn cố tình để lại sơ hở, chính là muốn Tôn gia chủ tự mình lột bỏ lớp ngụy trang bên ngoài để tìm thấy sự thật giả tạo bên trong. Khi Tôn lão quỷ đinh ninh rằng Lâm gia đang vụng về đổ tội cho Hắc Thúy Lâu, lão sẽ tự tin mang tàn tích trận bàn này đến Vạn Bảo Các để tố cáo, hòng mượn tay thế lực lớn nghiền nát Tử Trúc Lĩnh. Lão không hề biết, khoảnh khắc lão tự cho mình thông minh nhất, cũng là lúc sát cục thực sự khởi động.
Đúng lúc này, mặt kính viền đồng trên vách tường sương phòng bỗng rung lên bần bật. Một đạo phù văn truyền tin xé rách không gian, hóa thành âm thanh dồn dập của chấp sự Lâm Hạc vang lên trong phòng.
Bẩm gia chủ, đội tuần tra sườn đông báo về. Có ba tên tu sĩ che mặt đang dùng Phá Linh Phù liên tục công kích vào màn chắn bảo vệ. Bọn chúng không có ý định xâm nhập sâu, chỉ đánh thăm dò để kiểm tra phản ứng của cấm chế phòng ngự!
Lâm Ảm biến sắc, bàn tay vô thức siết chặt chuôi kiếm. Tôn gia quả nhiên phản ứng cực nhanh, gia chủ của chúng vừa trọng thương rút lui đã lập tức phái người đến thử dò thực hư. Nếu lúc này Lâm gia phản kích quyết liệt, đối phương sẽ nhận ra lực lượng tinh nhuệ vẫn đang trấn thủ ở nhà, hoàn toàn mâu thuẫn với dấu vết mộc linh khí để lại tại chiến trường cắn trộm.
Bọn chúng đang muốn xác nhận xem đội hạch tâm của ta có thực sự vắng mặt hay không. Lâm Mặc buông chén trà, ánh mắt lóe lên một tia quyết đoán lạnh lẽo. Truyền lệnh bài phong trận cho Lâm Hạc. Lập tức rút toàn bộ linh thạch tại mắt trận số bốn, hạ thấp uy năng của Thất Tinh Mộc Trận xuống mức tối thiểu.
Gia chủ, mắt trận số bốn che chắn cho hai mẫu Dược Sâm đang độ thu hoạch! Lâm Ảm kinh hãi cất lời ngăn cản. Nếu mở toang cửa ngõ đó, dư chấn từ Phá Linh Phù đủ để hủy hoại toàn bộ tâm huyết ba năm của các tộc nhân canh tác.
Không bỏ ra cái giá thực sự, làm sao lừa được con cáo già đang bị thương kia? Lâm Mặc lấy từ thắt lưng ra một tấm lệnh bài bằng ngọc bích, rót thần thức vào trong rồi ném thẳng cho thống lĩnh ám vệ. Cứ làm theo lệnh. Ghi nợ vào sổ tài sản kho tộc sườn đông một trăm điểm công huân, xuất ba mươi viên Hồi Khí Đan bồi thường cho nhóm dược nông chịu thiệt hại.
Lâm Ảm cắn răng nhận lấy ngọc lệnh, thân ảnh lập tức hóa thành một luồng khói nhạt biến mất khỏi sương phòng. Quyết định gia tộc đã ban xuống, không ai được phép trái nghịch. Cái giá phải trả đêm nay là hai mẫu linh dược hóa thành tro bụi để đổi lấy sự khinh suất vĩnh viễn của kẻ thù.
Lâm Mặc chắp tay đứng dậy, nhìn về phía màn đêm tĩnh mịch ngoài cửa sổ. Sáng ngày mai, khi Tôn gia nhận được báo cáo rằng phòng tuyến sườn đông của Tử Trúc Lĩnh mỏng manh như tờ giấy, sự nghi ngờ cuối cùng của Tôn lão quỷ sẽ bị đập tan. Khối lõi trận bằng đồng kia sẽ chính thức rời khỏi Nam Cương, nhắm thẳng tiến về trung tâm thương mại của Vạn Bảo Các, mang theo ngọn lửa phẫn nộ thiêu rụi chính kẻ đang cầm nó. Về phần nội bộ Lâm gia, tộc nghị ngày mai sẽ phải đối mặt với một cơn bão chỉ trích từ các trưởng lão bảo thủ khi hiện trường sườn đông bị phá nát.
"Hai mẫu Huyết Tham sắp đến kỳ thu hoạch, giá trị ít nhất ba ngàn khối hạ phẩm linh thạch, cứ thế để bọn chúng giẫm nát sao?" Giọng Lâm Ảm nghẹn lại, bàn tay nắm chặt mép áo choàng xám.
Lâm Mặc đặt khối kim loại vừa bọc kín xuống khay ngọc, ánh mắt không chút dao động nhìn chằm chằm vào bản đồ sa bàn.
"Không bỏ ra chút huyết nhục thực sự, đám chó săn của Tôn gia làm sao tin rằng chủ lực của chúng ta đang kẹt tại mỏ quặng?" Hắn gõ nhẹ ngón trỏ lên vị trí sườn đông.
"Truyền lệnh mở sổ công huân, lấy danh nghĩa gia chủ ghi nợ cho phân đường linh điền năm ngàn điểm. Rút toàn bộ phòng ngự tại mắt trận số bốn, để mặc lớp hào quang suy yếu tự nhiên."
Lâm Ảm cắn răng tuân mệnh, xoay người bóp nát một viên Truyền Âm Châu màu lam nhạt để phát tín hiệu.
Chỉ nửa nén hương sau, bầu trời đêm phía đông Tử Trúc Lĩnh chợt lóe lên những vệt sáng lộn xộn. Ba tên tu sĩ mặc áo dạ hành, che kín mặt mũi đang ngự sử phi kiếm lượn lờ ngoài rìa cấm chế. Tên cầm đầu tay cầm một chiếc la bàn bằng ngọc thạch, liên tục bắn ra những luồng hỏa diễm để dò xét.
Khi thấy màn hào quang bảo vệ dược viên bỗng nhiên mỏng đi, để lộ ra những luồng linh khí nồng đậm của ruộng sâm, gã khựng lại một nhịp.
"Đại ca, trận văn nứt rồi! Bọn Lâm gia quả nhiên đã rút cạn nhân thủ, bên trong chỉ còn là cái vỏ rỗng." Tên gầy gò bên trái lên tiếng, trong giọng nói mang theo sự tham lam khó giấu.
Tên cầm đầu thu lại vật phẩm dò đường, ánh mắt lóe lên tia tính toán. Ban đầu gia chủ chỉ lệnh cho chúng công kích vòng ngoài để thăm dò hư thực, tuyệt đối không được tham chiến sâu. Nhưng hai mẫu linh dược thượng phẩm bày ra ngay trước mắt, nếu mang về dâng lên, vị thế của gã trong tộc chắc chắn sẽ thay đổi.
"Đổi trận hình! Bỏ qua việc phá hủy các tháp canh, tập trung đánh thủng lớp màng chắn cuối cùng. Cướp sạch Huyết Tham rồi rút lui ngay lập tức!" Gã ra lệnh, đồng thời tế ra một thanh trường đao rực lửa chém mạnh vào điểm yếu nhất của trận quang.
Lớp phòng ngự vỡ vụn kèm theo tiếng nổ trầm đục. Ba bóng đen lao vút vào giữa ruộng linh dược, điên cuồng vung tay nhổ từng gốc nhân sâm tẩm đẫm linh khí.
Đúng khoảnh khắc rễ cây thứ mười bị bứt khỏi mặt đất, dị biến nổi lên.
Linh mạch cấp hai dưới lòng đất sườn đông không hề cạn kiệt như chúng tưởng, mà đã bị Lâm Mặc âm thầm dùng trận pháp nén chặt thành một vòng xoáy nghịch lưu. Mặt đất dưới chân ba tên tu sĩ đột ngột hóa thành bùn lầy sủi bọt đen ngòm, từng luồng chướng khí Nam Cương bùng phát dữ dội, quấn chặt lấy mắt cá chân chúng.
"Mắc bẫy rồi! Đây là Khốn Linh Trận cải tiến, mau dùng bùa chú phá vây!" Tên cầm đầu gầm lên, vội vã từ bỏ đống linh dược vừa thu thập.
Gã cắn răng rút từ trong tay áo ra một tấm phù lục màu tím sậm mang họa tiết của Hắc Thúy Lâu. Một luồng uy áp cuồng bạo bùng nổ, chém rách vòng xoáy bùn lầy, tạo ra một kẽ hở vừa đủ cho ba người chật vật thoát thân.
Tuy nhiên, cái giá phải trả không hề nhỏ. Lực phản chấn từ linh mạch đã nghiền nát hoàn toàn thanh trường đao hệ hỏa, biến món pháp khí nhị giai này thành một đống mảnh vụn mất hết linh tính. Hơn thế nữa, luồng chướng khí hắc ám đã bám chặt vào vạt áo của chúng, lưu lại một loại mùi hương đặc trưng không thể tẩy rửa bằng pháp thuật thông thường.
Tại sương phòng, Lâm Mặc nhìn chấm sáng đại diện cho trận nhãn vừa vụt tắt trên sa bàn, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh.
Hai mẫu Huyết Tham đã hóa thành bình địa, tổn thất tài nguyên đối với gia tộc là hiện hữu, nhưng bước cờ mượn đao đã thành công mỹ mãn.
Sáng ngày mai, mùi hương chướng khí đặc thù kia sẽ dẫn đường cho đám tuần tra của thương hội ngầm tìm đến tận cửa Tôn gia. Khi đó, lời đồn về việc Tôn gia chủ cấu kết tà tu cướp đoạt linh dược, lại còn dùng phù lục của chợ đen để tẩu thoát, sẽ chính thức trở thành cái đinh đóng sập uy tín chính phái của bọn chúng tại Nam Cương.
Lâm Mặc cẩn thận bọc lấy khối kim loại cháy đen bằng lá bùa phong ấn màu vàng sậm, dập tắt hoàn toàn tia linh lực hệ mộc còn sót lại. Hắn ném vật chứng này vào chiếc khay ngọc trên bàn, ánh mắt sâu thẳm chuyển hướng nhìn về sa bàn địa thế Tử Trúc Lĩnh đang tỏa ra ánh sáng nhạt. Tại khu vực sườn đông, ba điểm sáng nhỏ xíu đang nhấp nháy yếu ớt giữa vòng vây của sa bàn, đại diện cho ba tên do thám Tôn gia đang giãy giụa tuyệt vọng trong bùn lầy chướng khí. Bọn chúng đã nhận ra toàn bộ linh dược ngàn năm trước mắt đều là ảo ảnh, nhưng cái giá phải trả cho sự thức tỉnh này là bị kìm kẹp đến mức đan điền khô kiệt, không thể nhúc nhích dù chỉ nửa bước.
Chấp sự Lâm Viễn phụ trách canh gác dược viên truyền âm qua trận bài, giọng nói mang theo sự nóng nảy và tiếc rẻ tột độ.
"Bẩm trưởng lão, trận nhãn Khốn Linh Trận đã bốc cháy thiêu rụi ba viên linh thạch trung phẩm, bùn lầy độc tính cũng làm hỏng mất hai mẫu đất trồng Huyết Tham loại hai. Thuộc hạ thỉnh cầu được dẫn đội tuần tra trực tiếp hạ sát ba tên đạo tặc này, lấy đầu chúng đổi lấy điểm công huân bù đắp tổn thất tài nguyên."
Tên chấp sự vốn dĩ muốn mượn cơ hội này chém giết lập công, gỡ gạc lại tội danh lơ là phòng bị hồi tháng trước. Sát tâm trong lời nói của gã hoàn toàn không che giấu, chỉ chực chờ một cái gật đầu để lao ra trút giận.
Lâm Mặc nhấp một ngụm trà linh tước đã nguội, nhịp gõ ngón tay lên mặt bàn bỗng dừng lại, thanh âm bình thản truyền vào trận bài.
"Nếu giết sạch không chừa một ai, Tôn gia sẽ chỉ coi đây là xung đột biên giới bình thường, danh tiếng chính phái của chúng tại Nam Cương vẫn không mảy may suy suyển. Truyền lệnh của ta, rút một cây cờ trận ở hướng tây bắc, cố tình mở ra một góc sinh môn. Thả cho tên tu sĩ có tu vi cao nhất mang theo tín pháo trốn thoát. Hai kẻ còn lại, dùng Khổn Tiên Thằng trói gô lại, lập tức giam vào thủy lao dưới cấm địa."
Hắn muốn mượn chính đôi chân của kẻ sống sót để mang tin tức giả về, kết hợp với bộ dạng tà khí nhập thể của Tôn lão quỷ, tạo thành một đòn bẩy dư luận hoàn hảo ép chết đối thủ. Lâm Ảm đứng bên cạnh lập tức hiểu ý, từ trong tay áo móc ra một khối ngọc giản truyền tin đã được chuẩn bị sẵn, bôi lên đó một lớp máu tươi lẫn lộn khí tức tà tu. Bên trong khối ngọc này khắc họa sai lệch bản đồ bố phòng của Hắc Thúy Lâu, chỉ đích danh gia tộc họ Tôn là kẻ đứng sau thuê mướn ma tu cướp đoạt tài nguyên. Ám vệ này sẽ đích thân đi đường vòng, ném vật chứng giả vào đúng luồng chạy trốn của kẻ đào tẩu, biến nó thành chiếc phao cứu sinh mang theo chất độc trí mạng.
Cùng lúc đó, Lâm Mặc rút bút chu sa, lạnh lùng vạch một đường đỏ chói trên cuốn sổ công huân đặt cạnh sa bàn. Ghi nợ đội tuần tra sườn đông ba mươi điểm công huân vì để hỏng hai mẫu linh điền, đồng thời ban lệnh phong tỏa toàn bộ khu vực trồng Huyết Tham trong vòng một tháng để bồi dưỡng lại địa mạch. Hắn thu hồi toàn bộ phù lục hỏa hệ của Lâm Viễn để cảnh cáo tội tự ý muốn làm hỏng bố cục, phạt gã bế quan dọn dẹp tàn cuộc. Quyết định này vừa ban ra, âm thanh nghiến răng kìm nén của vị chấp sự vang lên qua trận bài, nhưng gã không dám có nửa lời oán thán, đành ngậm ngùi chấp nhận cái giá phải trả vì sự tham lam nóng vội của bản thân.
Tiếng chuông đồng từ tháp canh sườn đông vang lên hai tiếng trầm đục xé rách màn đêm, báo hiệu sinh môn đã mở, con mồi tơi tả đã cắn câu tẩu thoát vào bóng tối. Khối ngọc giản đẫm máu giờ đây đang nằm gọn trong tay kẻ sống sót duy nhất của ngoại địch, mang theo thông tin chí mạng về một giao dịch ngầm mà chúng tưởng chừng đã vớt vát được từ hiện trường. Lâm Mặc phất tay áo thu dọn sa bàn, đẩy khối kim loại phong ấn phù vàng cho Lâm Ảm mang xuống cất giữ cẩn mật tại kho chữ Thiên, chính thức khép lại mẻ lưới đêm nay. Sáng ngày mai, khi Tôn gia chủ mang bộ mặt thối rữa tà khí triệu tập trưởng lão xem xét khối ngọc giả kia, Lâm gia sẽ chính thức mở tộc nghị. Bọn họ sẽ dùng danh nghĩa ngoại địch xâm lấn để ép buộc các chi thứ giao ra toàn bộ quyền khống chế mỏ quặng xích thiết.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.