Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 290: Gia Không Tốn Một Binh Một Tốt

Đăng: 09/08/2026 08:33 3,858 từ 3 lượt đọc
Sương mù giờ Mão đặc quánh, mang theo mùi tanh tưởi bốc lên từ đầm lầy phía tây Tán Tu Nhai. Một bóng đen lướt qua tán lá mục, mượn thế trượt dài trên mặt bùn, ném mạnh thứ gì đó văng vào bụi gai sát vách đá. Nửa mảnh ngọc bài cháy đen lăn lông lốc, dừng lại ngay cạnh vũng máu khô. Bên trên vết nứt của vật chứng này còn vương chút bột huỳnh quang màu lục nhạt, tỏa ra mùi lưu huỳnh ngai ngái. Đây là loại kịch độc đặc trưng mà Hắc Xà Bang thường bôi lên pháp khí tuần tra. Bóng đen không nán lại nửa nhịp để kiểm tra, mũi chân điểm nhẹ lên cành khô, xoay người chìm hẳn vào màn sương dày đặc, để lại hiện trường giả hoàn hảo cho kẻ đến sau.


Cách đó ba mươi dặm, tại khu mỏ linh sa giáp ranh phường thị, không khí lại căng thẳng đến mức ngột ngạt. Cửa hầm mỏ vốn treo cờ hiệu Tôn gia giờ đã bị giật sập. Thay vào đó là hơn mười tên tu sĩ mặc áo bào xám của Lâm gia đang dàn trận phong tỏa. Trần chấp sự đứng ở vị trí trung tâm, sắc mặt lạnh tanh, giơ cao khối lệnh bài huyền thiết đúc biểu tượng kiếm chéo. Khối kim loại nặng trịch này vốn là tín vật thu thập được từ một vụ giao dịch ngầm với ngoại môn Tông môn tháng trước. Lúc này, nó tỏa ra luồng uy áp nhàn nhạt, ép cho đám thợ mỏ tán tu đang nhốn nháo bên dưới phải ngoan ngoãn ngậm miệng.


"Kể từ giờ khắc này, mạch linh sa số bốn chính thức thuộc quyền bảo hộ của Tông môn, do Lâm gia ta thay mặt tiếp quản." Trần chấp sự cất giọng trầm đục, ánh mắt sắc như dao quét qua từng khuôn mặt đang tái nhợt vì sợ hãi.


"Trần bá, hiện tại Tôn gia chưa kịp phản ứng, chúng ta có nên ép đám thợ mỏ này khai thác gấp đôi định mức không?" Lâm Tuấn, một gã tử đệ chữ Tự đứng cạnh, khẽ chồm lên thì thầm.


Ánh mắt gã thanh niên lóe lên sự tham lam không giấu giếm. Tên tiểu bối này rõ ràng muốn tranh thủ vơ vét một mẻ lớn để ghi thêm công huân cá nhân vào sổ gia tộc trước khi sóng gió thực sự ập đến.


"Ngu xuẩn, thu lại ngay cái tư tưởng thiển cận đó cho ta." Trần chấp sự gằn giọng mắng mỏ, trực tiếp dùng vỏ kiếm gõ mạnh vào vai tên thanh niên, ép gã lùi lại nửa bước.


"Ngươi tưởng Tôn Mậu là kẻ ngốc sao? Tộc trưởng đã xem xét sổ sách sản lượng tháng trước và nhận ra sự bất thường. Mỏ quặng này bề ngoài bình yên, nhưng linh mạch bên dưới đã bị bọn chúng lén lút cấy vào một đạo Huyết Sát Phù để bòn rút sinh cơ. Chỉ cần khai thác quá mức, linh khí bạo động sẽ kích nổ toàn bộ hầm ngầm, biến tất cả chúng ta thành bãi thịt nát."


Lâm Tuấn giật mình lùi hẳn về phía sau, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo. Gã không ngờ Tôn gia lại tàn độc đến mức sẵn sàng hủy diệt cả tài nguyên cốt lõi chỉ để gài bẫy kẻ đến sau. Trần chấp sự không để tâm đến sự hoảng loạn của tên tử đệ, lão thò tay vào túi trữ vật, cẩn trọng lấy ra một chiếc mâm ngọc hình bát giác. Đây chính là Trận bàn Khóa Linh mà Tộc trưởng Lâm Mặc đã sai người đưa đến từ nửa đêm hôm qua, dặn dò phải dùng ngay khi dọn dẹp xong tàn cuộc. Từng bước đi của Tôn gia đều đã nằm trong vòng tính toán của vị gia chủ trẻ tuổi.


"Truyền lệnh xuống, đình chỉ toàn bộ việc đào bới. Lấy danh nghĩa bảo trì mạch khoáng, phong tỏa hầm ngầm trong ba ngày tới." Trần chấp sự quyết đoán ra lệnh, đồng thời rót một luồng pháp lực tinh thuần vào mâm ngọc trên tay.


Tám viên linh thạch hạ phẩm khảm trên viền trận bàn nháy mắt vỡ vụn, hóa thành luồng sáng trắng đâm thẳng xuống lòng đất. Một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên từ sâu trong vách đá, mặt đất hơi rung chuyển. Kèm theo đó là luồng hắc khí mỏng manh bị ép trào ra khỏi khe nứt, giãy giụa vài nhịp rồi tan biến hoàn toàn vào hư không. Nguy cơ nổ linh mạch đã được hóa giải, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ.


Mâm ngọc trên tay Trần chấp sự xuất hiện ba vết rạn dài, linh tính bề mặt suy giảm nghiêm trọng. Điều này đồng nghĩa với việc quỹ chung của gia tộc phải gánh thêm một khoản nợ sửa chữa pháp khí lên tới ba trăm khối linh thạch. Trần chấp sự thở dài, lập tức lấy sổ công huân ra, dùng bút son ghi chép rành mạch từng khoản hao tổn. Dựa theo luật bảo toàn tài sản gia tộc, lão thẳng tay trừ đi một phần ba số điểm tích lũy của Lâm Tuấn vì tội tự ý đề xuất làm trái lệnh, suýt gây hậu quả nghiêm trọng.


Sự việc tại mỏ linh sa vừa được niêm phong ổn thỏa, thì một bóng chim ưng đưa tin đã xé gió lao xuống từ hướng Tôn gia bảo. Cuộn giấy da thú buộc ở chân chim ưng mang theo tin tức tình báo mới nhất do ám vệ truyền về. Tôn Mậu quả nhiên đã phát hiện ra hồn đăng của ba tên tử sĩ vụn vỡ. Thế nhưng, thay vì dồn quân xuống phường thị đòi lại mỏ quặng như lẽ thường, lão lại đang điên cuồng triệu tập trưởng lão hội để chuẩn bị dốc toàn lực tấn công đầm lầy phía tây. Cục diện mượn đao giết người đã chính thức khởi động, mũi nhọn thù hận của Tôn gia đã hoàn toàn găm chặt vào sào huyệt Hắc Xà Bang.


Trần chấp sự hừ lạnh, dứt lời liền lật tay lấy ra một chiếc la bàn bằng đồng thau chạm trổ chín ô bát quái. Mặt la bàn vừa hiện diện đã xoay tít, kim chỉ nam rung lên bần bật rồi chĩa thẳng xuống lớp đất nện dưới chân bọn họ. Tầng linh khí mỏng manh của khu mỏ lập tức bốc lên những tia sương mù đỏ sậm, mang theo mùi máu tanh tưởi thoang thoảng. Lớp sương này ngưng tụ thành những sợi tơ mỏng, len lỏi qua từng khe đá như muốn dò xét sinh khí của những kẻ vừa bước vào hầm mỏ.


Lâm Tuấn nuốt khan, vội vàng thu hồi phi kiếm đang chực chờ uy hiếp đám thợ mỏ. Gã hiểu rõ Huyết Sát Phù tàn độc cỡ nào, chỉ cần một tia linh lực ngoại lai kích động sai cách, toàn bộ quặng mỏ cùng hơn trăm mạng người ở đây sẽ bị chôn vùi trong biển máu. Nếu chuyện đó xảy ra, không chỉ công huân biến mất, mà cái mạng nhỏ của gã cũng khó giữ trước gia quy. Tiểu tâm tư muốn tranh công lúc nãy hoàn toàn bị dập tắt, thay vào đó là sự căng thẳng tột độ khi đối diện với cái bẫy chết người.


"Tộc trưởng đã tính trước Tôn gia sẽ không ngoan ngoãn giao ra miếng mồi béo bở này mà không cài cắm độc thủ."


Trần chấp sự trầm giọng, cắn chót lưỡi phun ra một ngụm tinh khí nhỏ lên mặt la bàn đồng thau. Ánh sáng vàng nhạt từ chín ô bát quái lập tức khuếch tán, tạo thành một tầng lồng hấp thu lấy những tia sương đỏ đang rỉ ra từ kẽ nứt. Lão biết rõ Tôn Mậu cố tình thiết lập bẫy này để chờ Lâm gia phái người đến tiếp quản, sau đó sẽ mượn cớ tai nạn linh mạch mà lật lọng, đồng thời mượn sức mạnh vụ nổ để làm suy yếu lực lượng tinh nhuệ của tử địch.


Thế nhưng, trận văn ẩn dưới lòng đất dường như có linh tính, cảm nhận được lực phong tỏa liền lập tức thay đổi phương thức vận chuyển. Thay vì bộc phát hướng lên trên để tấn công tu sĩ, luồng sát khí đỏ ngòm đột ngột đảo chiều, quấn chặt lấy phần rễ của linh mạch số bốn. Mặt la bàn trong tay Trần chấp sự phát ra tiếng rạn nứt chói tai, kim chỉ nam gãy gập làm đôi. Kẻ thiết lập trận pháp đã cài cắm theo kiểu đồng quy vu tận, ép buộc kẻ phá trận phải lựa chọn: hoặc buông tay để bẫy nổ tung, hoặc cưỡng ép bóc tách khiến linh mạch tự bạo.


Không thể chần chừ, Trần chấp sự quyết đoán vỗ mạnh vào túi trữ vật, lấy ra ba cây Định Mạch Châm làm từ lõi gỗ Tử Trúc ngâm trong linh dịch ngàn năm. Lão vung tay phóng mạnh, ba đạo thanh quang cắm phập vào ba tử huyệt xung quanh miệng hầm mỏ, trực tiếp đóng băng luồng linh khí đang lưu chuyển dưới lòng đất. Quyết định này mang theo một cái giá cực kỳ đắt đỏ đối với gia tộc.


"Lâm Tuấn, mở sổ công huân ra ghi chép cho rõ ràng!"


Trần chấp sự gầm lên, hai tay liên tục kết ấn ép trận bàn đồng thau vỡ vụn thành bột mịn, hòa cùng linh lực ấn thẳng xuống mặt đất để phụ trợ cho ba cây châm.


"Tiêu hao ba cây Định Mạch Châm, phế bỏ la bàn dò xét, tổn thất này ghi thẳng vào quỹ rủi ro của phòng ngự đường. Đồng thời ban bố lệnh cấm khai thác sâu, toàn bộ thợ mỏ chuyển sang vơ vét quặng linh sa bề mặt trong mười ngày tới, giảm một nửa sản lượng dự kiến, cấm tuyệt đối việc đào xuống tầng hai cho đến khi trận pháp sư của gia tộc đến xử lý triệt để."


Lâm Tuấn luống cuống lấy ngọc giản ra khắc lệnh, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Dưới tác dụng phong ấn bá đạo của Định Mạch Châm, luồng sát khí bên dưới từ từ bị ép tụ lại, cuối cùng bị đẩy trồi lên mặt đất dưới hình dạng một viên huyết châu to bằng quả táo. Trần chấp sự cẩn thận dùng kẹp ngọc gắp lấy khối năng lượng đỏ thẫm này, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo. Bên trong viên huyết châu không chỉ chứa sát khí cuồn cuộn, mà còn lập lòe một đồ án hình đầu lâu xà tinh cực kỳ quen thuộc.


"Ra là vậy, Tôn Mậu quả nhiên đã lén lút giao dịch với Hắc Xà Bang để mua loại phù lục cấm kỵ này."


Lão cười gằn, cẩn thận niêm phong viên huyết châu vào một hộp gỗ dán đầy bùa chú. Nước cờ của tộc trưởng Lâm Mặc thật sự quá thâm sâu, vừa sai ám vệ dùng nửa mảnh ngọc bài giả để vu oan Hắc Xà Bang ở đầm lầy, nay lại mượn chính cái bẫy của Tôn gia để moi ra bằng chứng thật sự về sự cấu kết giữa chúng và đám tà tu. Viên huyết châu mang dấu ấn xà tinh này chính là vật chứng chí mạng, sẵn sàng trở thành lưỡi dao đâm ngược lại Tôn gia khi Tông môn nhúng tay vào điều tra.


"Lập tức phái hắc ưng mang hộp gỗ này truyền tin về Nghị Sự Điện, báo cáo bẫy ngầm đã bị khống chế."


Trần chấp sự phất tay áo, quay sang nhìn đám thợ mỏ đang run rẩy co cụm một góc.


"Còn đám người các ngươi, phân chia tổ đội bắt đầu khai thác lớp quặng nổi. Kẻ nào dám lơi lỏng, ta sẽ lấy máu kẻ đó để tế linh mạch!"


Cùng lúc đó, cách khu mỏ ba mươi dặm về phía tây, tại sào huyệt Hắc Xà Bang giữa đầm lầy sương mù, một toán tà tu mặc áo choàng đen đã dừng bước trước bụi gai sát vách đá. Tên đi đầu cẩn thận dùng mũi đao khều nửa mảnh ngọc bài cháy đen dính bột huỳnh quang lên, sắc mặt gã lập tức biến đổi kịch liệt khi nhận ra khí tức quen thuộc của đồng bọn lưu lại trên vật chứng này.


ng chôn xuống những trận văn tự hủy." Trần chấp sự gằn giọng bồi thêm, đồng thời ném cho gã thanh niên một cuốn sổ bìa da thú. "Ghi rõ vào công huân khố, đội đột kích hôm nay hao tổn ba kiện pháp khí trấn mạch giai đoạn sơ cấp, toàn bộ tính vào chi phí tác chiến do Tộc trưởng phê duyệt. Kẻ nào dám tự ý động vào vách đá cạy linh sa lúc này, lập tức phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi gia tộc."


Lão vừa dứt lời, mặt đất dưới chân bỗng rung lên từng đợt trầm đục. Lớp sương mù đỏ sậm từ trong khe nứt của hầm mỏ số bốn bắt đầu trào ngược ra ngoài, mang theo nhiệt độ nóng rực mùi tà khí. Ba chiếc kim châm cắm trên vách đá vốn đang tỏa ra ánh sáng thanh tao nay bắt đầu xuất hiện những vết rạn chân chim. Trận pháp phòng ngự do Tôn gia để lại không hề chết cứng. Ngay khi cảm nhận được linh lực ngoại lai can thiệp, luồng sát khí này lập tức chuyển hướng, không thèm nhắm vào tu sĩ mà điên cuồng ăn mòn thẳng vào gốc rễ linh mạch bên dưới.


"Trần bá, sát trận đổi mục tiêu rồi, chúng muốn ngọc đá cùng vỡ." Một trận pháp sư của Lâm gia hoảng hốt kêu lên, hai tay liên tục đánh ra pháp quyết hòng níu giữ mảng linh quang đang mờ dần.


Bọn họ vốn định dùng trận bàn ngũ hành để trung hòa huyết khí, nhưng đối phương đã tính trước nước cờ này. Càng dồn linh lực mộc thuộc tính vào can thiệp, huyết trận càng bùng phát dữ dội nhờ tương sinh tương khắc. Chỉ trong ba nhịp thở, sáu ô trận vị vòng ngoài đã nổ tung. Hai gã tử đệ phải vội vã lui về sau, khóe môi rỉ ra tơ máu vì thần thức bị phản chấn, pháp y trên người cũng bị ăn mòn cháy xém một mảng lớn.


Đúng khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Trần chấp sự không hề hốt hoảng mà lôi từ trong tay áo ra một chiếc hộp gỗ sồi. Đây chính là cẩm nang mà Tộc trưởng Lâm Mặc đã giao phó trước khi xuất phát. Nắp hộp bật mở, bên trong không phải là kỳ trân dị bảo, mà là một xấp bùa chú vẽ bằng chu sa pha lẫn mạt sắt, tỏa ra mùi hôi thối của bùn lầy chướng khí.


"Tộc trưởng quả nhiên liệu sự như thần. Ngài xem sổ sách thấy sản lượng thủy tinh sa sụt giảm bất thường, liền đoán ra Tôn Mậu đang lén rút cạn thủy mạch để nuôi dưỡng hỏa độc." Trần chấp sự thì thầm, ánh mắt lóe lên vẻ khâm phục.


Lão vung tay, mười hai tấm phù lục bay vút lên không trung, cắm phập vào những khe nứt đang phun khói đỏ. Thay vì cố gắng dập tắt ngọn lửa, loại bùa chú bẩn thỉu này lại mang theo đặc tính hút cạn linh khí xung quanh để tự thiêu rụi. Khí tức của bùa vừa chạm vào sát trận, hệ thống phòng ngự của Tôn gia lập tức nhận diện sai lệch. Trận nhãn ngầm lầm tưởng rằng linh mạch đã bị thiêu cạn khô, không còn mục tiêu phá hủy nên tự động ngừng vận chuyển huyết khí để bảo toàn năng lượng.


Một nhịp khựng lại ngắn ngủi này chính là tử huyệt.


"Đóng cọc, chặt đứt vách ngăn." Trần chấp sự quát lớn, tự mình vung thanh trọng kiếm chém thẳng vào cột trụ bằng đá xanh ở góc hầm.


Cột đá vỡ nát, kéo theo toàn bộ mảng trần hang sụp xuống, vùi lấp hoàn toàn cửa vào hầm mỏ số bốn. Âm thanh ầm ĩ vang lên kèm theo bụi mù mịt che khuất cả một góc trời. Cái giá phải trả cho việc ép dừng bẫy rập này là toàn bộ khu vực lõi quặng phía đông bị phong lấp vĩnh viễn. Sổ sách gia tộc ngày mai chắc chắn phải ghi nhận mức sụt giảm một phần ba sản lượng linh sa trong ít nhất ba năm tới, đồng thời tiêu tốn thêm một khoản lớn công huân để dọn dẹp tàn cuộc.


Đổi lại, cốt lõi linh mạch đã được bảo toàn nguyên vẹn, không dính một giọt huyết độc. Từ trong đống đổ nát ngổn ngang, một vầng sáng mờ nhạt lộ ra, chính là trung tâm điều khiển sát trận mà Tôn gia giấu kín. Trần chấp sự cẩn thận dùng kẹp gắp lấy khối trận bàn hình bát giác đã nứt nẻ, bên trên vẫn còn lưu lại một tia thần thức nhạt nhòa mang đậm hơi thở của Tôn Mậu. Vật chứng quan trọng này đã đổi chủ, ngoan ngoãn nằm gọn trong túi trữ vật của Lâm gia, trở thành lưỡi dao chí mạng thứ hai chuẩn bị giáng xuống bàn cờ Nam Cương.


ng âm thầm đào rỗng, cài sẵn một tòa sát trận nhằm mục đích rút thủy nuôi hỏa.


Trần chấp sự vừa dứt lời, mười hai lá bùa dán quanh vách đá đồng loạt bốc cháy. Ánh sáng vàng vọt lóe lên, ngưng tụ thành một lớp màng linh lực mỏng manh, cắm thẳng vào trung tâm trận nhãn đang sôi sục hỏa khí. Hai gã trận pháp sư của Lâm gia cắn chặt răng, mười ngón tay liên tục biến ảo pháp quyết. Khối trận bàn bằng thanh đồng trong tay bọn họ nứt toác, phát ra những tiếng răng rắc chói tai. Một cỗ lực lượng phản chấn vô hình quét ngang qua hầm mỏ, không tạo ra vết thương ngoài da nhưng lại đánh thẳng vào thức hải.


Hai tên tu sĩ lảo đảo lui về sau, sắc mặt tái nhợt. Thần thức của bọn họ tạm thời bị phong bế, hai mắt mờ đục đi vì tiêu hao quá độ, nhưng khóe môi lại lộ ra vẻ vui mừng. Sát trận vốn đang chực chờ bùng nổ bỗng dưng khựng lại. Nó ngộ nhận lớp màng linh lực từ mười hai lá bùa kia là nguồn cung cấp mới, liền tự động hạ nhiệt để từ từ hấp thụ thay vì nổ tung. Lợi dụng khe hở ngắn ngủi này, Trần chấp sự tung ra ba cây cờ trận cắm phập vào ba góc hầm mỏ, triệt để phong bế luồng hỏa khí tàn dư. Linh mạch cấp một bên dưới tuy đã xơ xác, nhưng cuối cùng vẫn giữ lại được một tia sinh cơ mỏng manh.


"Ghi vào sổ công huân, hai vị trận pháp sư tổn hại pháp khí bản mệnh cùng một tháng thần thức suy kiệt, được thưởng năm trăm điểm cống hiến."


Trần chấp sự lạnh lùng ra lệnh, trực tiếp lấy ra ngọc giản ghi chép để phong ấn công trạng. Kho Tàng Chân lập tức xuất ra hai viên Dưỡng Hồn Đan để đền bù. Ánh mắt lão sau đó quay sang Lâm Tuấn, mang theo sự uy nghiêm của kẻ nắm giữ hình phạt.


"Còn ngươi, vì tội tham lam vọng động, làm loạn lòng quân, phạt trừ năm mươi điểm. Từ giờ đến sáng mai, ngươi chịu trách nhiệm canh giữ ngay tại miệng hố tử huyệt này. Nếu có một tia hỏa độc nào lọt ra ngoài làm hỏng linh sa, tự mình lấy mạng ra đền."


Cùng lúc đó, tại Nghị Sự Điện Tử Trúc Lĩnh, Lâm Mặc đang lẳng lặng lật xem một cuốn sổ bìa đen. Đây không phải sổ sách của Lâm gia, mà là mật báo từ tuyến tình báo do tổ ám vệ số ba vừa gửi về qua truyền âm phù. Hắn khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ tử đàn, phân tích từng bước đi của ván cờ. Tôn Mậu quả nhiên đã mắc bẫy. Kẻ địch hoàn toàn tin rằng sát trận tại mỏ linh sa chưa bị phá, mà chỉ đang trong giai đoạn tích tụ chờ nổ tung. Lão ta căn bản không phái thêm viện binh đến cứu viện hầm mỏ, bởi trong mắt lão, nơi đó đã là một vùng đất chết sắp bị san phẳng.


Thay vào đó, toàn bộ tinh nhuệ của Tôn gia lúc này đang điên cuồng ập vào đầm lầy phía tây Tán Tu Nhai. Bọn chúng đã tìm thấy nửa mảnh ngọc bài dính kịch độc mà Lâm Mặc cố tình sai người ném lại hiện trường. Mũi giáo phẫn nộ của Tôn gia chủ lập tức chĩa thẳng vào sào huyệt Hắc Xà Bang, quyết tâm đòi lại bằng được số linh sa mà lão đinh ninh đã bị đám đạo tặc này nẫng tay trên. Lâm gia không tốn một binh một tốt, lại có thể thong thả mượn đao giết người, để hai con hổ tự cắn xé lẫn nhau trong đêm tối.


"Truyền lệnh xuống kho tộc, niêm phong toàn bộ linh điền khu vực phía nam."


Lâm Mặc gấp cuốn sổ lại, ném một khối lệnh bài bằng ngọc bích cho tên chấp sự đang đứng chắp tay hầu hạ bên dưới.


"Lấy cớ phòng ngừa dư chấn từ mỏ quặng, rút toàn bộ đội tuần tra vòng ngoài về cố thủ nội sơn, tuyệt đối không được can thiệp vào cuộc chiến ở đầm lầy. Tiêu hao đình trệ sản xuất đêm nay cứ tính thẳng vào quỹ dự phòng. Đồng thời, đem khối ngọc giản lưu ảnh ghi lại cảnh Tôn gia huy động nhân thủ vây ráp Hắc Xà Bang, bí mật gửi cho tuần tra sứ của Tông môn."


Sáng ngày mai, khi Tôn Mậu nhận ra sát trận tự hủy đã bị hóa giải, thì mỏ linh sa số bốn đã danh chính ngôn thuận nằm dưới sự bảo hộ của lệnh bài huyền thiết. Kẻ địch không những mất trắng mạch khoáng, hao tổn nhân thủ tại đầm lầy, mà còn phải đối mặt với án phạt nặng nề từ Tông môn vì tội tự ý tụ tập gây chiến phá hoại trị an. Bố cục thâu tóm tài nguyên đã đóng lại nhịp cuối cùng. Thứ duy nhất Lâm gia cần làm bây giờ là chờ đợi vật chứng định tội chính thức được đưa

0