Chương 283: Gia Chủ Co Giật Dữ Dội
"Gia chủ thứ tội cho thuộc hạ vô năng chỉ kịp mang về thứ này trước khi sinh môn tại sườn đông Lâm gia hoàn toàn khép lại."
Tôn Cửu cắn răng báo cáo từng chữ cố tình giấu nhẹm chuyện bản thân vì sợ hãi uy áp của tên ám vệ mà bỏ chạy trước khi xác nhận kỹ hiện trường. Gã biết rất rõ tính khí đa nghi tàn nhẫn của lão quỷ trước mặt thà nhận lỗi tu vi yếu kém còn hơn để lộ sự hèn nhát bỏ việc giữa chừng. Kẻ địch đã hạ lệnh phong tỏa toàn bộ khu vực giao dịch thời hạn ba tháng ngay cả tên ám vệ ra tay cũng bị phạt cấm túc và trừ điểm cống hiến vì để xổng mất con mồi.
Từ sau rèm trúc một luồng thần thức âm hàn quét ngang qua người kẻ quỳ dưới đất lạnh lẽo tựa như rắn trườn qua da thịt. Tôn gia chủ chậm rãi bước ra ngoài với thân hình khô quắt khoác đạo bào xám tro ánh mắt đục ngầu ghim chặt vào vật chứng trên tay thuộc hạ. Lão hoàn toàn không vội vã đưa tay chạm vào mảnh vải dính sương độc mà lật bàn tay lấy ra một chiếc gương đồng hình bát giác xỉn màu. Mặt gương khẽ xoay chuyển theo sự điều động của linh lực phóng ra một chùm sáng nhạt mang theo hỏa thuộc tính chiếu thẳng vào tàn tích của tà khí nhằm bóc tách lớp ngụy trang bên ngoài.
Dưới sự soi rọi của pháp khí khám nghiệm cấp hai lớp sương mù màu đen bám trên sợi vải bắt đầu sôi trào dữ dội phát ra những tiếng xèo xèo chói tai. Từ trong lõi của luồng tà khí một tia sáng màu đỏ sậm bỗng nhiên nứt toác ra uốn lượn thành hình dáng của một con rết sáu chân xé rách không gian lao thẳng về phía mặt gương. Tôn gia chủ giật mình lùi lại nửa bước vội vàng rót thêm ba phần pháp lực vào trận nhãn trên tay để ngưng tụ khiên chắn cản lại đòn phản phệ bất ngờ. Sắc mặt lão nháy mắt trầm xuống sát cơ trong mắt bùng lên dữ dội khi nhận ra nguồn gốc của luồng dị năng này.
"Lục Túc Huyết Ngô Công lại là bí thuật độc môn của tàn đảng Hắc Thúy Lâu sao có thể ngang nhiên xuất hiện tại địa bàn của Lâm gia."
Lão quỷ lẩm bẩm trong cổ họng bộ não già nua bắt đầu chắp nối những thông tin rời rạc thành một bức tranh hoàn chỉnh theo đúng hướng mà đối thủ đã dọn sẵn. Việc Lâm gia chịu thiệt hại ba mẫu linh thổ buộc phải phạt nặng ám vệ kết hợp cùng dấu vết tà tu rành rành giấu trong mảnh áo này chứng tỏ bọn chúng đang âm thầm chứa chấp kẻ thù không đội trời chung của Tông môn để trục lợi. Một nụ cười lạnh lẽo dần nứt ra trên khuôn mặt khô héo khi lão cho rằng mình đã nắm được nhược điểm chí mạng có thể dồn ép kẻ địch vào chỗ chết.
"Ngươi làm rất tốt nay được tính một đại công tự đến khố phòng chữ Địa nhận ba viên Hồi Linh Đan để ép độc và dưỡng thương."
Tôn gia chủ phất tay thu lấy chiếc gương đồng nay đã xuất hiện một vết rạn nhỏ ở rìa đồng thời dùng linh lực bọc kín mảnh vải chứng cớ ném vào một chiếc hộp ngọc. Truyền lệnh của ta xuống các đường khẩu lập tức rút một nửa nhân thủ đang canh giữ khoáng mạch xích thiết chuyển sang bám sát tuyến đường từ Tử Trúc Lĩnh hướng về sào huyệt Hắc Thúy Lâu. Lần này ta muốn xem Lâm Mặc lấy gì để giải thích với các vị sứ giả chấp pháp của Đại Tông Môn khi bằng chứng cấu kết tà tu bị dâng lên tận mặt.
Chiếc hộp ngọc chứa đựng mầm mống tai họa vừa được niêm phong bằng ba đạo phù lục cấm chế chính thức trở thành quả bom nổ chậm nằm gọn trong tay Tôn gia. Quyết định điều động nhân sự vội vã này chẳng những không mang lại lợi thế ép góc như lão tưởng tượng mà còn trực tiếp tạo ra một khoảng trống phòng ngự chết người tại hạch tâm tài nguyên của chính gia tộc mình. Trong khi đó tại sảnh đường uy nghiêm của Lâm gia một cuốn sổ ghi chép công huân bằng bìa da thú mới tinh vừa được lật mở tĩnh lặng chờ đợi cái tên tiếp theo phải gánh chịu hậu quả cho nước cờ mượn đao giết người tàn nhẫn này.
Tôn gia chủ hừ lạnh một tiếng, mười ngón tay liên tục biến ảo kết ra hàng loạt pháp ấn. Mặt gương bát giác xỉn màu lập tức xoay tít, hỏa quang từ trận nhãn bùng lên tạo thành một bức tường lửa mỏng manh chặn đứng huyết ảnh đang lao tới. Con rết sáu chân hung hãn đâm sầm vào lớp màn phòng ngự, nhưng nó không hề bị thiêu rụi ngay lập tức. Thay vào đó, thân hình tà dị của nó đột ngột tan chảy thành một vũng máu đen ngòm, bám chặt lấy mặt trận văn hòng men theo sợi dây thần thức mà cắn ngược lại chủ nhân pháp lý. Đây hoàn toàn không phải đòn tấn công vật lý, mà là một loại bí thuật truy tung oán niệm cực kỳ thâm độc của tà tu.
Nhận ra thế công của đối thủ đột ngột thay đổi, sắc mặt Tôn lão quỷ trầm xuống cực điểm. Lão phán đoán nếu cố chấp dùng linh lực mài mòn, luồng oán niệm kia chắc chắn sẽ kịp để lại ấn ký tà đạo trên người mình. Không chút do dự, bàn tay khô quắt vung lên ném ra một tấm Hỏa Tinh Phù bậc hai, đồng thời chủ động cắt đứt mối liên hệ thần thức với món đồ vật đang lơ lửng giữa không trung.
Tiếng nổ trầm đục vang lên rung chuyển cả hầm ngầm, ngọn lửa đỏ rực nuốt chửng lấy tàn dư của Hắc Thúy Lâu. Cái giá phải trả cho quyết định quyết đoán này là pháp khí khám nghiệm cấp hai vỡ nát thành vô số mảnh vụn đồng thiếc rơi lả tả xuống nền đá. Thức hải của Tôn gia chủ nhói lên một nhịp vì phản chấn, nhưng khóe môi lão lại nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo đầy toan tính.
Lâm gia phạt tên ám vệ cấm túc, lại còn lấy cớ thất thoát linh thổ để phong tỏa sườn đông suốt ba tháng?
Tôn gia chủ lẩm bẩm lặp lại thông tin vừa nghe được, ánh mắt đục ngầu lóe lên tia sáng xảo quyệt. Bọn chúng làm việc quá mức phô trương, giống hệt như đang cố che đậy một bí mật động trời nào đó khỏi tai mắt thế tục. Nếu chỉ là kẻ trộm linh dược bình thường, Lâm Mặc tuyệt đối sẽ phái đội tuần tra lùng sục khắp nơi thay vì đóng cửa bế quan. Sự xuất hiện của cổ trùng tà đạo tại hiện trường chính là mảnh ghép cuối cùng, chứng minh gia tộc họ Lâm đang âm thầm chứa chấp hoặc giao dịch vật tư cấm kỵ với tàn đảng Hắc Thúy Lâu.
Đem Tôn Cửu ném vào Hóa Huyết Trì ở hậu sơn để tẩy hết độc tố, giữ lại cái mạng chó của hắn làm nhân chứng.
Lão quỷ phất tay áo ban ra mệnh lệnh vô tình, mặc kệ kẻ quỳ dưới đất run rẩy dập đầu tạ ơn trong sự tuyệt vọng. Hóa Huyết Trì tuy có thể giải độc, nhưng sẽ bào mòn ba năm thọ nguyên và đánh sập căn cơ Luyện Khí kỳ của gã. Tôn gia chủ nhặt lên một mảnh đồng vỡ còn vương chút khí tức tà đạo, cẩn thận cho vào hộp ngọc niêm phong. Sáng mai, thứ này sẽ được bí mật đưa đến tay vị chấp sự tuần tra của tông môn đang đóng quân ở phường thị lân cận, chính thức biến Lâm gia thành mục tiêu bị điều tra diện rộng.
Cùng lúc đó, tại Thính Vũ Các nằm sâu trong Tử Trúc Lĩnh, bầu không khí lại tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng sương đêm đọng trên lá trúc. Lâm Mặc ngồi đoan chính trước án thư, ánh mắt bình thản nhìn chằm chằm vào một khối ngọc giản truyền tin đang phát ra tiếng vỡ vụn lách cách. Chấm đỏ mờ nhạt khắc trên bề mặt ngọc giản vừa vụt tắt, chứng tỏ mồi nhử mang khí tức tà đạo đã bị một hỏa pháp uy lực lớn thiêu hủy hoàn toàn.
Kẻ địch đã cắn câu, lại còn tự mình bổ sung những lỗ hổng logic để tin rằng bản thân vừa nắm được thóp của Lâm gia. Thông tin tình báo giả mạo kết hợp cùng chuỗi lệnh xử phạt công khai ban nãy đã tạo thành một bức màn che mắt hoàn hảo, ép đối thủ phải bước đi theo đúng lộ trình mà hắn đã vạch sẵn. Lâm Mặc vươn tay lấy cuốn sổ công huân bọc da thú, trầm giọng hạ lệnh cho vị trưởng lão đang túc trực bên ngoài cửa các.
Truyền lệnh của ta, lập tức rút toàn bộ ba đội tuần tra tuyến ngoài tại sườn đông về phòng thủ khu vực quặng mỏ. Mở kho chữ Địa, xuất ra hai bộ Ảo Ảnh Trận Bàn bậc một thượng phẩm, giao cho tam trưởng lão đích thân đem đi bố trí quanh khu vực giao dịch cũ.
Vị trưởng lão bên ngoài chần chừ một nhịp, giọng nói mang theo vài phần xót xa khi phải đối mặt với tổn thất thực tế. Việc rút người khỏi tuyến ngoài đồng nghĩa với việc bỏ hoang mười mẫu linh điền trồng Huyết Yến Thảo đang trong kỳ thu hoạch. Sản lượng linh dược tháng này chắc chắn sẽ sụt giảm nghiêm trọng, ảnh hưởng trực tiếp đến đan dược cấp phát cho tiểu bối trong tộc.
Cứ làm theo lời ta, toàn bộ tổn thất linh thảo lần này cứ ghi nợ vào quỹ dự phòng của gia chủ. Chỉ khi chúng ta thật sự chịu đau cắt thịt, Tôn gia mới tin rằng Tử Trúc Lĩnh đang dốc toàn lực để che giấu tàn tích của tà tu.
Bút chu sa trên tay Lâm Mặc vạch xuống một đường đỏ chót, chính thức phong chuẩn quyết định hy sinh tài nguyên để đổi lấy thế cục. Lệnh bài bằng đồng thau lóe lên ánh huỳnh quang bay vút ra ngoài màn đêm, mang theo trọng trách thiết lập một hiện trường giả tinh vi nhất từ trước đến nay. Kẻ địch muốn mượn đao tông môn để giết người, vậy hắn sẽ chuẩn bị sẵn một cái lồng giam bằng trận pháp, chờ đợi đám chấp sự kiêu ngạo kia tự mình bước vào khám xét.
Lão giả thu hồi ánh mắt khỏi chiếc hộp ngọc tản ra hàn khí, cẩn thận đặt nó lên một bệ đá khắc đầy phù văn truyền tin ở trung tâm hầm ngầm. Bàn tay khô ráp của lão vung lên, năm viên linh thạch trung phẩm chuẩn xác khảm vào năm rãnh lõm xung quanh, kích hoạt một luồng sáng nhờ nhờ màu lưu ly.
Gia chủ, ngài định báo thẳng sự việc lên Chấp sự đường của Thanh Hư Môn sao?
Tôn Cửu gượng gạo lết thân tàn về phía góc tường, hốc mắt trũng sâu lộ ra vẻ hoảng sợ tột độ. Gã biết rõ một khi trận pháp này mở ra, linh lực dao động sẽ rút cạn chút sinh cơ ít ỏi còn sót lại trong đan điền của mình để duy trì tính bảo mật.
Câm miệng, đồ vô dụng.
Tôn gia chủ lạnh lùng gầm gừ, phất tay áo tạo ra một luồng kình phong ép chặt tên thuộc hạ xuống nền đất lạnh. Lão cắn nát đầu ngón tay, nhỏ ba giọt tinh huyết lên mặt trận bàn, mượn cớ tế bái để che giấu sự khẩn trương trong lòng. Mưu đồ của Lâm gia đã quá rõ ràng, mượn việc phạt nội bộ để đóng cửa tiêu tang, nếu không đánh đòn phủ đầu ngay đêm nay, sáng mai mọi dấu vết sẽ bị xóa sạch.
Ánh sáng lưu ly trên bệ đá bỗng nhiên vặn vẹo, ngưng tụ thành một hư ảnh mờ ảo của một vị đạo sĩ mặc áo bào thêu hình vân hạc. Uy áp từ hư ảnh truyền ra khiến lớp sương độc còn sót lại trong không khí cũng phải đông cứng lại.
Tôn lão quỷ, nửa đêm dùng Trận Bàn Huyết Ảnh gọi ta, tốt nhất là ngươi có chuyện đáng giá.
Thanh âm từ hư ảnh vang lên khàn đục, mang theo sự thiếu kiên nhẫn bực dọc.
Trần chấp sự bớt giận, vãn bối vừa bắt được một chứng vật động trời liên quan đến tàn đảng Hắc Thúy Lâu.
Tôn gia chủ vội vàng khom lưng, hai tay dâng chiếc hộp chứa vật phẩm niêm phong lên ngang mày, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. Lão thao thao bất tuyệt kể lại việc Lâm gia đột ngột phong tỏa sườn đông, phạt nặng người của mình để che đậy một giao dịch ngầm, đồng thời nhấn mạnh vào luồng tà khí vừa được phát hiện.
Hư ảnh đạo sĩ im lặng lắng nghe, nhưng trái với sự đắc ý của Tôn gia chủ, ánh mắt của vị thượng sứ ngày càng trở nên lạnh lẽo. Một tiếng cười nhạt vang lên, mang theo trào phúng cắt ngang lời tố cáo.
Ngươi nói Lâm gia lén lút giao dịch với tà tu rồi tự phong tỏa để phi tang? Nực cười.
Trần chấp sự phất tay, một đạo phù văn màu vàng từ trong hư ảnh bay ra, lơ lửng trước mặt kẻ đang quỳ.
Mở to mắt chó của ngươi ra mà xem. Chiều nay, chính tay Lâm Mặc đã đệ trình ngọc giản lên tông môn, tự nhận linh điền sườn đông bị tà khí không rõ nguồn gốc xâm nhập làm hỏng ba mẫu dược liệu. Hắn chủ động nộp phạt năm trăm điểm cống hiến để xin lệnh bài cách ly ba tháng, lại còn mời đích thân Tuần Tra Sứ ngày mai đến giám định.
Sắc mặt Tôn gia chủ nháy mắt trắng bệch, bàn tay đang nâng cống vật run lên bần bật. Lão gắt gao nhìn chằm chằm vào những dòng chữ đỏ chót trên đạo phù vàng, cảm giác lạnh buốt chạy dọc từ gót chân lên đỉnh đầu. Kẻ địch hoàn toàn không che giấu, mà là quang minh chính đại báo cáo tổn thất trước, dùng chính quy củ của tông môn để đúc thành một bức tường sắt.
Nếu bây giờ ta nhận thứ đồ chơi nhiễm tà khí của ngươi, sáng mai Tuần Tra Sứ đến Tử Trúc Lĩnh tìm không thấy nguồn gốc phá hoại, lại phát hiện nó nằm trong tay Tôn gia các ngươi.
Trần chấp sự gõ nhịp ngón tay xuống hư không, thanh âm lạnh như băng tuyết.
Đến lúc đó, tội danh cố ý thả tà vật hủy hoại cống phẩm tông môn, Tôn gia ngươi gánh nổi không?
Tôn gia chủ lùi lại lảo đảo, gót chân vấp phải phiến đá vỡ, suýt chút nữa ngã khuỵu. Lão rốt cuộc đã hiểu ra sự đáng sợ trong nước cờ của tên gia chủ trẻ tuổi kia. Lâm Mặc căn bản không sợ Tôn gia đi tố cáo, hắn cố tình dọa nạt để Tôn Cửu mang thứ này về, chính là muốn ép đối thủ tự bước vào tròng, trở thành kẻ tình nghi số một.
Vật chứng trong tay giờ phút này không phải là củ khoai lang nóng, mà là một đạo bùa đòi mạng.
Vãn bối... vãn bối hiểu rồi, đa tạ chấp sự điểm tỉnh.
Lão nghiến răng ken két, vội vàng giấu nhẹm chiếc hộp vào trong áo, đồng thời bấm niệm pháp quyết cắt đứt liên lạc. Trận bàn truyền âm lập tức vỡ vụn thành bột mịn, năm viên linh thạch trung phẩm cũng hóa thành tro tàn, kéo theo đan điền của Tôn Cửu ở góc phòng truyền đến một tiếng nổ bục trầm đục.
Tên trung gian phun ra một ngụm máu đen ngòm, triệt để trở thành phế nhân, nhưng Tôn gia chủ không thèm liếc nhìn một cái. Kế hoạch mượn đao giết người đã bị đối phương dùng chính luật lệ tông môn đập nát, buộc lão phải cắn răng nuốt ngược cái giá kích hoạt trận pháp vào bụng.
Bố cục đã bị lật ngược, thứ bùa đòi mạng này tuyệt đối không thể giữ lại trong tộc địa, càng không thể giao cho thượng tông. Sáng ngày mai, Tôn gia buộc phải rút quỹ dự phòng, phái ám tử mang chiếc hộp này vứt bỏ tại một điểm giao dịch ẩn danh ở phường thị, đồng thời tốn thêm một khoản linh thạch lớn để mua chuộc dư luận, xóa sạch mọi dấu vết liên quan đến chuyến đi đêm nay của kẻ nằm dưới đất.
Ngươi nói Lâm gia tư thông tà tu, nhưng đầu giờ chiều nay, chính Lâm Mặc đã đệ trình ngọc giản cầu viện lên tông môn. Trần chấp sự hừ lạnh một tiếng, ngón tay búng nhẹ vào đạo phù văn vàng đang lơ lửng giữa không trung. Áp lực từ phù lục cấp hai mang theo uy thế của tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ lập tức đè ngoặt bả vai Tôn gia chủ xuống sát nền đá tảng. Lão quỷ quỳ rạp dưới đất, lục phủ ngũ tạng cuộn trào một trận khí huyết tanh nồng nhưng không dám vận công chống cự.
Lâm gia tự phong tỏa sườn đông, phạt trượng ám vệ bảo vệ không nghiêm, lại còn chủ động dâng lên một nửa sản lượng Xích Thiết khoáng mạch tháng này để xin Hắc Thúy Lâu phái người tiễu trừ tà khí. Giọng nói của vị thượng sứ vang lên đều đều nhưng từng chữ lại như lưỡi dao khoét sâu vào tâm trí kẻ nghe. Bọn chúng đã tự nhận là nạn nhân, vậy thứ đồ vật nhuốm mùi tà đạo mà ngươi vừa mang về từ đâu ra, chẳng lẽ là do Tôn gia các ngươi tự biên tự diễn để vu khống đồng đạo.
Tôn gia chủ nghe đến đây, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo đạo bào màu xám tro. Lão rốt cuộc đã hiểu ra vòng lặp chết chóc mà tên tiểu tử họ Lâm giăng sẵn từ trước khi màn đêm buông xuống. Kẻ địch không hề che giấu sự cố, mà chủ động lật bài, dùng chính luật lệ báo cáo tổn thất của tông môn để biến cái bẫy mượn đao giết người của lão thành hành vi lừa gạt trắng trợn. Mảnh vạt áo dính sương độc vốn là công cụ uy hiếp chí mạng, nay nằm trong tay Trần chấp sự lại trở thành bằng chứng đảo ngược bóp nghẹt yết hầu Tôn tộc.
Bổn tọa không rảnh quản ân oán vặt vãnh giữa mấy gia tộc tôm tép các ngươi nơi xó rừng này. Trần chấp sự nheo mắt lại, gã vốn dĩ chỉ quan tâm đến lợi ích thực tế chứ chẳng màng việc truy cứu chân tướng sâu xa. Bàn tay gã vung lên, trực tiếp thu lấy vật chứng tà khí kia rồi dùng một đạo linh quyết phong ấn chặt vào bên trong hộp ngọc cách linh.
Giao ra quyền khai thác ba mỏ quặng linh sa ở hẻm Lạc Nhạn trong vòng năm năm tới làm bồi thường tổn thất danh dự cho tông môn. Trần chấp sự gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn đá, ánh mắt lóe lên tia tham lam không hề che giấu. Bằng không, món đồ tà môn này sẽ xuất hiện trên bàn làm việc của Hình Phạt Đường cùng với bản tấu chương khép tội Tôn gia các ngươi cấu kết ngoại đạo.
Khóe môi Tôn gia chủ co giật dữ dội, trái tim rỉ máu từng cơn nhưng lão tuyệt nhiên không dám hé răng phản bác nửa lời. Ba mỏ linh sa kia chiếm đến ba thành thu nhập cố định của toàn tộc, mất đi chúng đồng nghĩa với việc tài nguyên bồi dưỡng thế hệ trẻ trong năm năm tới sẽ thâm hụt đến mức cạn kiệt. Bàn tay khô héo run rẩy tháo xuống tấm lệnh bài chưởng quản bằng đồng đen bên hông, cung kính dâng lên quá đầu. Sự nhẫn nhịn hèn mọn này là cái giá thực tế phải trả cho việc đi sai một nước cờ, hoàn toàn rơi vào nhịp độ khống chế của kẻ thù.
Cùng lúc đó, tại đài quan sát Tử Trúc Lĩnh cách xa mười dặm, một con hạc giấy truyền âm mang theo linh quang nhạt chầm chậm hạ xuống lòng bàn tay Lâm Mặc. Hắn dùng thần thức bóp nát lớp cấm chế, cẩn thận tiếp nhận tin tức tình báo từ ám tuyến cài cắm tại phường thị vừa gửi về. Mọi diễn biến trong hầm ngầm đối thủ, từ cơn thịnh nộ giả tạo của thượng sứ đến việc chuyển giao quyền lợi mỏ quặng, đều khớp nối hoàn hảo với sa bàn bố cục. Đối thủ đã tự bước vào tử cục khi cố gắng dùng quy tắc của kẻ mạnh để ép chết một kẻ đã mua chuộc xong trọng tài.
Gia chủ trẻ tuổi xoay người bước vào sảnh nghị sự vắng lặng, ánh mắt lướt qua tấm bản đồ địa hình đang tỏa sáng mờ ảo dưới ánh trăng. Hắn rút ra một cây cờ nhỏ màu đỏ, cắm phập xuống vị trí hẻm Lạc Nhạn vừa đổi chủ, thanh âm bình thản ban bố mệnh lệnh mới truyền thẳng vào ngọc giản trước mặt.
Truyền lệnh cho Trưởng lão Chấp pháp, lập tức điều chỉnh toàn bộ luật tuần tra biên giới kể từ canh ba đêm nay. Rút ba đội hộ vệ tinh nhuệ từ sườn đông chuyển sang án binh bất động tại tuyến đường vận chuyển linh sa. Bắt đầu từ ngày mai, mở kho chữ Địa, xuất ra hai trăm viên Bổ Khí Đan để thưởng cho đội ám vệ đã diễn trọn ván kịch thất thủ, ghi nhận mười điểm công huân cho mỗi người vì thành tích hoàn thành nhiệm vụ nghi binh.
Tín vật chưởng quản mỏ quặng giờ đây đã nằm gọn trong túi áo của Trần chấp sự, nhưng quyền kiểm soát thực tế trên tuyến đường đó đã được Lâm Mặc danh chính ngôn thuận phái người tiếp quản dưới danh nghĩa hỗ trợ tông môn dẹp loạn. Sáng ngày mai, khi Tôn gia phát hiện ra huyết mạch kinh tế của mình không chỉ bị tước đoạt mà còn rơi thẳng vào tay kẻ thù truyền kiếp, thế cục Nam Cương sẽ chính thức bước sang một ngã rẽ tàn khốc hơn. Về phần nội bộ Lâm gia, buổi tộc nghị vào giờ Thìn sắp tới sẽ phải đối mặt với bài toán chia lại nhân lực cho vùng đất mới, đồng thời tìm cách trám lại khối tàn trận đang rạn nứt nghiêm trọng tại Mộc Hương Cốc.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.