Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 275: Tộc Nghị Điện Trong Tộc Nghị

Đăng: 08/08/2026 15:20 3,607 từ 1 lượt đọc
Sương đêm Nam Cương đặc quánh, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo xộc thẳng vào khứu giác. Bóng đen gầy gò của Lâm Uyên lướt qua những tán cây cổ thụ, mũi chân điểm nhẹ lên cành lá mà không lưu lại mảy may tiếng động. Gã là một trong những ám vệ tinh nhuệ nhất của Tử Trúc Lĩnh, đêm nay nhận mật lệnh trực tiếp từ vị gia chủ trẻ tuổi. Bàn tay giấu trong tay áo của gã đang nắm chặt một chiếc hộp gỗ lim. Bên trong chính là dị vật mang khí tức tà đạo vừa được định đoạt số phận tại Tộc Nghị Điện cách đây không lâu.


Mặc dù đã có ba lớp bùa phong linh dán chồng chéo, Lâm Uyên vẫn mơ hồ cảm nhận được luồng huyết sát rền rĩ dội vào thần thức. Cảm giác nhớp nháp như máu tươi thoang thoảng bên mũi khiến nhịp tim gã hơi tăng lên. Gã khẽ nhíu mày, ngón tay cái miết lên mặt gỗ ráp. Theo bản năng cẩn trọng của một kẻ trường kỳ ẩn nấp, gã rất muốn dán thêm một đạo phù lục nữa để triệt để che đậy thứ tà môn này. Thế nhưng, lời dặn dò lạnh nhạt của Lâm Mặc lại vang lên trong đầu gã, từng chữ rõ ràng không cho phép làm trái.


"Chỉ dùng đúng ba tấm Tức Ảnh Phù, tuyệt đối không được bọc kín hoàn toàn."


Lâm Uyên lúc này mới bừng tỉnh ngộ ra thâm ý tàn nhẫn của gia chủ. Ba lớp bùa chú này vốn dĩ không phải để phong ấn vĩnh viễn, mà là một cái đồng hồ cát bằng linh lực. Đến tảng sáng ngày mai, linh khí trên giấy bùa sẽ tự động suy yếu dần do sương mặn ăn mòn. Khí tức tà tu rò rỉ ra ngoài vừa vặn đủ để đám giám định viên của hắc thị đánh hơi thấy, nhưng lại không làm kinh động đến trận pháp phòng ngự tổng thể ngay lập tức. Một sự rò rỉ có tính toán, tinh vi đến mức khiến người ta phải rùng mình.


Đột nhiên, bước chân Lâm Uyên khựng lại. Cách đó ba trăm trượng, một con Huyễn Xỉ Thử của hắc thị đang ngửi ngửi không khí, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ cảnh giác. Tuyến đường này vốn an toàn, nhưng không ngờ hôm nay điểm giao dịch trung gian lại tăng cường linh thú canh gác. Nếu tiếp tục di chuyển, luồng huyết sát nhạt nhòa từ chiếc hộp chắc chắn sẽ kích thích con súc sinh kia kêu gào, phá hỏng toàn bộ kịch bản.


Không chần chừ thêm nửa nhịp, Lâm Uyên cắn răng bóp nát một tấm Ẩn Vô Phù giai đoạn trung phẩm kẹp sẵn giữa hai ngón tay. Lớp linh quang bọc lấy toàn thân gã, triệt để xóa bỏ nhiệt độ và mùi vị. Đây là vật phẩm chiến lược rút từ kho tộc sườn đông, trị giá ròng rã năm mươi điểm công huân. Việc tiêu hao nó không nằm trong dự toán ban đầu, đồng nghĩa với việc gã sẽ phải tự gánh một nửa số nợ này theo luật bảo lãnh pháp khí mới ban hành. Dù xót xa, nhưng đổi lấy sự an toàn tuyệt đối cho bố cục của gia tộc, cái giá tài nguyên này bắt buộc phải trả xuống.


Đình viện bỏ hoang nằm ở rìa phường thị hiện ra mờ ảo trong sương. Nơi đây chính là sào huyệt của Quỷ Tẩu, kẻ chuyên tiêu thụ hàng hóa mờ ám cho Tôn gia nhiều năm nay. Lâm Uyên thành thạo lách qua góc mù của hai đạo cảnh báo trận văn, thả chiếc hộp gỗ vào hốc đá dưới chân bức tượng sư tử sứt mẻ.


Để ván cờ thêm phần kín kẽ, gã cẩn thận rắc thêm một chút bột phấn huyễn linh quanh vũng bùn gần đó. Đây là loại vật liệu đặc trưng mà tu sĩ Tôn gia hay dùng để xua đuổi chướng khí mỗi khi tuần tra quanh mỏ quặng xích thiết. Những hạt phấn li ti chìm vào đất ẩm, tạo thành một chuỗi bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo, mượn đao giết người mà không lưu lại nửa điểm tỳ vết của Tử Trúc Lĩnh.


Khối kim loại hung hiểm kia đã chính thức đổi chủ, nằm im lìm chờ đợi con mồi cắn câu. Lâm Uyên lùi lại nửa bước, thân ảnh dung nhập hoàn toàn vào bóng tối, cấp tốc rút lui. Kể từ khắc này, sổ công huân gia tộc tự động ghi nhận một khoản thâm hụt tài nguyên ẩn nấp, nhưng đổi lại, Tôn gia đã hoàn toàn bị đẩy vào thế cờ mù. Sáng mai, khi Quỷ Tẩu mở hộp, toàn bộ mạng lưới ngầm sẽ tin chắc rằng chính Tôn gia đang lén lút tuồn tàn tích ma đạo ra ngoài để tẩu tán, tự tay dâng lên một cái cớ hoàn hảo để dư luận Nam Cương xâu xé.


Lâm Uyên nín thở, ép lồng ngực xẹp xuống mức tối đa khi lướt qua tầm mắt của con linh thú. Lớp linh quang nhạt từ lá bùa che chở gã trót lọt, chỉ để lại một vệt gió thoảng qua khiến những sợi ria mép của con chuột khổng lồ hơi rung lên. Nó khịt khịt mũi vài cái rồi lại gục đầu xuống ngủ gà ngủ gật. Gã ám vệ thở hắt ra một hơi thật khẽ, mũi chân điểm nhẹ lên phiến đá rêu phong, chính thức thâm nhập vào khu vực ngoại vi của hắc thị. Nơi này là một con hẻm ẩm thấp nằm khuất sau Vạn Bảo Lâu, quanh năm không thấy ánh mặt trời.


Mục tiêu của gã là một hốc đá rỗng ruột nằm dưới gốc liễu gai cằn cỗi ở cuối đường. Thế nhưng, vừa bước thêm mười trượng, thần thức Lâm Uyên bỗng nhiên truyền đến cảm giác châm chích. Một sợi chỉ vàng mỏng tang, chớp tắt liên tục đang vắt ngang qua hốc đá. Trận văn Cảnh Cáo tuyến hai đã bị hắc thị âm thầm kích hoạt từ bao giờ. Cùng lúc đó, từ phía sau bức tường đổ nát truyền đến tiếng tranh cãi đè thấp.


"Ngươi ép giá quá đáng rồi, mười xe quặng xích thiết thô này ít nhất phải đổi được ba trăm khối linh thạch hạ phẩm."


Thanh âm quen thuộc này khiến đồng tử Lâm Uyên co rụt lại. Đó chính là Tôn Hữu, một tên chấp sự vòng ngoài của kẻ thù truyền kiếp. Không ngờ Tôn gia lại túng quẫn đến mức đang đêm phải lén lút mang tài nguyên chưa tinh luyện ra hắc thị bán tháo.


"Khách quan bớt giận, hàng của ngài dính đầy bùn đất Nam Lĩnh, lại mang ra bán giữa đêm hôm khuya khoắt thế này, rủi ro cho bổn tiệm là rất lớn."


Lão già đối diện vuốt râu cười khùng khục, giọng điệu tràn đầy vẻ gian thương ép giá. Lâm Uyên nép mình vào bóng tối, trong đầu nhanh chóng xâu chuỗi lại toàn bộ cục diện. Gia chủ đã từng dặn dò, nếu điểm giao dịch có biến số, hãy mượn chính lòng tham và hơi hám của kẻ khác để làm bình phong. Vấn đề hiện tại là sợi chỉ vàng của trận văn đang phong tỏa hốc đá. Nếu mạnh bạo phá giải, linh lực chấn động sẽ lập tức đánh động cả hắc thị. Nếu chần chừ chờ đợi, hơi sương mặn sẽ ăn mòn bùa chú trên tay gã quá sớm.


Gã ám vệ khẽ cắn răng, luồn tay vào đai lưng rút ra một viên châu tròn trịa màu xám nhạt. Đây là Lẫn Hồn Châu, một kiện pháp khí phụ trợ che giấu khí tức trị giá tám mươi điểm công huân mà gã phải tích cóp suốt ba năm mới đổi được từ kho tộc. Dựa theo quy tắc Tế Vật Khẩn Cấp của gia tộc, gã có quyền tự ý hủy hoại tài nguyên cá nhân để hoàn thành nhiệm vụ, nhưng sẽ phải gánh nợ một nửa giá trị vật phẩm cho đến khi sự việc được trưởng lão hội xét duyệt.


Không chút do dự, ngón tay Lâm Uyên siết mạnh. Lẫn Hồn Châu vỡ vụn thành từng luồng bột phấn xám xịt. Gã dùng thần thức dẫn dắt luồng bột này, cẩn thận thu thập một tia khí tức bực dọc tản mát ra từ người tên Tôn Hữu bên kia bức tường, rồi bọc toàn bộ lại quanh chiếc hộp chứa tàn tích tà đạo. Nhờ lớp ngụy trang mang đậm hơi hám của kẻ thù, gã ung dung đẩy vật chứng xuyên qua sợi chỉ vàng mà không gây ra bất kỳ gợn sóng phản kích nào.


Hộp gỗ nằm gọn gàng sâu trong hốc đá, lạnh lẽo và im lìm chờ đợi thời khắc bung nở. Ở phía bên kia bức tường, cuộc giao dịch có vẻ đã ngã ngũ khi tiếng túi đựng linh thạch va chạm vang lên lanh canh. Lão gian thương của hắc thị vừa vươn tay nhận lấy túi quặng, sống mũi đột nhiên chun lại. Đôi mắt đục ngầu của lão liếc nhanh về phía gốc liễu gai, dường như vừa bắt được một tia huyết sát cực kỳ mờ nhạt lướt qua không khí, hòa lẫn với mùi mồ hôi chua loét của tên chấp sự Tôn gia.


Lão không hô hoán gọi đội tuần tra, mà chỉ thu hẹp ánh nhìn, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy toan tính. Một món đồ mang tà khí bị bỏ rơi ngay sau lưng Vạn Bảo Lâu, đối với những kẻ buôn lậu lão luyện, đó không phải là mối nguy mà là một món hời từ trên trời rơi xuống. Sự tham lam của lão già đã hoàn thiện mảnh ghép cuối cùng trong kịch bản mà Lâm Mặc vạch ra.


Lâm Uyên chậm rãi lùi bước, dung nhập hoàn toàn vào màn sương đêm đặc quánh. Gã đã vĩnh viễn mất đi một kiện pháp khí phòng thân đắt giá, sổ công huân tại Tộc Nghị Điện ngày mai chắc chắn sẽ ghi thêm một khoản nợ bốn mươi điểm mang tên gã. Đổi lại, khối mặt đồng nứt nẻ mang theo tai họa diệt môn đã chính thức đổi chủ. Sáng mai, khi lão gian thương kia bóc lớp bùa chú suy yếu, toàn bộ hắc thị sẽ tự động chĩa mũi dùi điều tra vào kẻ vừa để lại hơi hám rõ ràng nhất tại hiện trường. Tôn gia sẽ không bao giờ hiểu được, vì sao bản thân chỉ đi bán lậu vài xe quặng lại ôm về một tội danh thông đồng ma đạo không thể chối cãi.


Lớp bột xám từ viên Huyễn Tức Châu vỡ nát nhanh chóng bám chặt vào bộ hắc y sờn cũ. Khí tức của Lâm Uyên lập tức bị đồng hóa hoàn toàn với luồng linh lực nóng rực đang tỏa ra từ phía trước. Cảm giác khô hanh ùa vào từng lỗ chân lông, ép gã phải thu liễm tối đa lớp chướng khí hộ thể.


Cách đó chỉ một bức tường đá rêu phong, Tôn Hữu đang lén lút giao dịch ba xe quặng xích thiết thô. Thanh âm mặc cả ép giá vang lên rầm rì trong bóng tối. Lời lẽ của lão mang theo sự túng quẫn bực dọc của một gia tộc vừa đánh mất quyền kiểm soát tuyến đường huyết mạch.


Lâm Uyên áp sát hốc đá mục tiêu. Gã cẩn thận phóng xuất một tia thần thức mỏng như sợi tóc, len lỏi qua từng kẽ nứt ẩm ướt. Ngay lập tức, một cỗ lực lượng đẩy ngược truyền lại từ vách đá.


Gã phát hiện một đạo cấm chế phòng ngự hệ Thổ đã được bí mật cấy ghép. Trận văn màu nâu đất tinh vi đè lên trận pháp gốc của khu chợ ngầm. Đây chính là lớp bảo hiểm mà kẻ địch dựng lên để che giấu bãi tập kết khoáng sản lậu, tránh tai mắt của nhóm tu sĩ giám sát sảnh đường.


"Gia chủ quả nhiên tính toán không sai một ly. Thói quen giấu giếm tài nguyên của bọn chúng đã trở thành tử huyệt." Lâm Uyên thầm nghĩ trong lòng.


Bàn tay gã vươn ra khỏi tay áo, kẹp chặt một cây Phá Trận Châm khắc đầy phù văn màu bạc. Nếu dùng bạo lực phá giải, cấm chế sẽ lập tức kích hoạt báo động toàn phường thị. Khi đó, gã sẽ biến thành kẻ phá hoại quy tắc.


Thay vào đó, gã nhắm chuẩn mắt trận đang lưu chuyển ánh sáng vàng sậm. Mũi châm mang theo linh lực thuộc tính Mộc cắm phập vào gốc rễ trận đồ. Mộc khắc Thổ, sự tương khắc ngũ hành cơ bản nhất được áp dụng triệt để.


Lớp màng phòng ngự khẽ rung lên bần bật, vặn xoắn lại một cách đau đớn. Nó miễn cưỡng lộ ra một khe hở nhỏ xíu chỉ bằng đầu ngón tay út.


Lợi dụng khoảnh khắc chín ô trận vị xáo trộn, Lâm Uyên nín thở. Gã vận kình đẩy chiếc hộp gỗ chứa dị vật tà tu vào sâu bên trong. Khối vật chứng đen ngòm được đặt nằm ngay cạnh đống tài nguyên đỏ ối chưa kịp chuyển đi.


Tuy nhiên, sự biến động linh khí này dù nhỏ nhưng không qua mắt được Tôn Hữu. Lão ngừng bặt tiếng mặc cả, ánh mắt sắc lạnh đảo về phía hốc đá. Thủ ấn trong tay áo lão nhanh chóng biến ảo liên tục.


Tôn Hữu không chủ quan tiến lại gần dò xét mà lập tức thay đổi chiến thuật. Lão chuyển từ phòng ngự thụ động sang chủ động công kích thăm dò. Ba đạo phong nhận vô hình ngưng tụ từ linh lực hệ Phong chém vút qua kẽ đá.


Những lưỡi gió sắc bén găm thẳng vào vị trí màng phòng ngự vừa nứt ra, cày xới mặt đất. Lâm Uyên giật mình, vội vã rụt tay lại, thu hồi bớt linh lực để tránh bị thương.


Nhận thấy kẻ dòm ngó bên ngoài đã lùi bước, Tôn Hữu lại thay đổi ứng biến lần nữa. Lão lầm tưởng rằng quặng xích thiết chưa tinh luyện đang phát sinh bạo động linh khí do xếp quá dày đặc trong không gian hẹp.


Một đạo linh quang từ lệnh bài chưởng sự bên hông lão phóng ra rực rỡ. Nó định hình thành một chiếc võng ánh sáng chụp xuống toàn bộ khu vực tập kết.


Lão muốn dùng bí pháp gia truyền dập tắt mọi dao động. Việc này nhằm tránh để linh khí tràn ra ngoài thu hút sự chú ý của các vệ binh phường thị. Quyết định giấu giếm đầy toan tính này đã hoàn thiện nốt mảnh ghép cuối cùng trong ván cờ của Lâm Mặc.


Lực lượng phong tỏa của Tôn Hữu vô tình ép chặt luồng tà khí rỉ ra từ ba lớp bùa chú. Nó nhào nặn và hòa quyện thứ khí tức nhơ nhớp ấy vào chung một khối với bản nguyên linh tính của đống khoáng thạch.


Nhận thấy mẻ lưới đã thành, Lâm Uyên ở bên ngoài trận pháp cắn răng đưa ra quyết định tàn nhẫn. Gã dứt khoát tự bạo một tia thần thức đang bám trên mũi châm bạc để xóa sạch mọi dấu vết truy nguyên.


Việc chủ động cắt đứt thần thức xuất khiếu mang đến một cái giá cực kỳ thảm liệt. Nó không tạo ra tổn thương kinh mạch hay đan điền thông thường.


Một tiếng "phốc" trầm đục vang lên trong vỏ não. Tàn hồn của Lâm Uyên bị thiêu đốt một góc. Thính giác bên tai trái của gã lập tức bị tước đoạt vĩnh viễn, màng nhĩ rỉ ra một thứ dịch nhầy màu đen hôi thối.


Tầm nhìn của tên ám vệ nhòe đi trong chốc lát, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo. Cây châm bạc thượng phẩm cũng triệt để tan chảy thành vũng nước kim loại dưới áp lực ép ngược của cấm chế.


Món đồ trị giá hơn hai trăm khối linh thạch này vĩnh viễn bị gạch tên khỏi sổ tài sản của ám đường. Bộ phận kho tộc chắc chắn sẽ ghi thêm một khoản nợ công huân khổng lồ giáng xuống đầu gã.


Thế nhưng, cái giá đắt đỏ này hoàn toàn xứng đáng với cục diện vừa thiết lập. Khối dị vật tà môn giờ đây đã nằm gọn trong kho bãi lậu của kẻ thù.


Nó được chính trận pháp và lệnh bài của Tôn gia tự tay niêm phong bảo vệ. Mọi nỗ lực vạch trần sau này sẽ chỉ chĩa mũi nhọn về phía bọn chúng.


Đến hừng đông ngày mai, khi linh lực trên bùa chú cạn kiệt, thứ mùi vị huyết sát kia sẽ bùng phát. Nó sẽ nổ tung ngay giữa đống tài nguyên chưa kịp tẩu tán.


Bãi quặng lậu sẽ biến thành bằng chứng thép tàng trữ ma tu. Tôn gia sẽ bị ép bước vào cửa tử mà không kịp trở tay, đúng như kịch bản mà vị gia chủ trẻ tuổi đã giăng sẵn.


Ba đạo phong nhận xé gió lao đến, găm phập vào vách đá tạo thành những vệt cắt sâu hoắm. Lâm Uyên mím chặt môi, mũi chân dồn lực đạp mạnh vào vách núi, cả người như một chiếc lá khô mượn lực gió lướt ngược về phía sau. Gã tuyệt đối không được phép sử dụng bất kỳ mộc pháp nào của gia tộc để phản kích. Chỉ một gợn linh lực hệ Mộc bộc phát lúc này, toàn bộ bố cục mượn dao giết người của gia chủ sẽ đổ sông đổ bể.


"Kẻ nào lén lút, nộp mạng!"


Tiếng quát bạo nộ của Tôn Hữu vang lên từ màn sương. Tên chấp sự Tôn gia không hề ngu ngốc, phát giác đòn thăm dò bị né tránh liền lập tức thay đổi chiến thuật. Hắn cắn nát đầu ngón tay, vạch nhanh một vệt máu lên mặt trận bàn lục giác đeo trước ngực. Mặt đất dưới chân Lâm Uyên đột ngột sôi sục, bùn đất hóa thành hàng chục sợi xích vàng sẫm đan chéo nhau, tạo thành một cái lồng giam hệ Thổ phong tỏa toàn bộ không gian rút lui.


Ngay khoảnh khắc vòng vây siết lại, tay trái Lâm Uyên vỗ mạnh vào túi trữ vật, lôi ra một tấm bùa nhăn nhúm màu đỏ sậm. Đây chính là Huyết Ảnh Phù mà Lâm Mặc đã đặc biệt giao phó trước lúc lên đường, bên trong phong ấn một tia tà khí thu thập từ thi thể tên ma tu hôm trước. Bùa chú bốc cháy, hóa thành một đạo huyết quang mang theo sát khí nồng nặc lao thẳng về phía tả ngạn, tạo ra một huyễn ảnh đang điên cuồng phá vây.


Tôn Hữu biến sắc, cảm nhận được luồng khí tức tanh tưởi quen thuộc liền thu hồi xích đất, dồn toàn lực đánh về phía cái bóng đỏ. Lợi dụng khe hở phòng ngự trong một cái chớp mắt, Lâm Uyên bấm nát chiếc Thanh Mộc Toàn ẩn trong tay áo. Pháp khí phi hành bậc nhất của kho tộc nứt toác, đổi lấy một luồng phong duệ bao bọc lấy gã, xé rách cấm chế tàn dư rồi biến mất. Cơn đau buốt óc ập tới khi một luồng thần thức phụ trên huyễn ảnh bị Tôn Hữu chém đứt, khiến sắc mặt ám vệ trắng bệch, tầm nhìn lập tức nhòe đi.


Nửa canh giờ sau, tại Tộc Nghị Điện, ngọn đèn chong bấc linh chi khẽ chớp tắt. Lâm Uyên quỳ một chân trên phiến đá lạnh, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Báo cáo về vị trí bãi quặng lậu và phản ứng của Tôn Hữu đã được truyền đạt rành mạch. Ngồi sau bức rèm trúc, ngón tay Lâm Mặc gõ nhẹ lên mặt bàn, thanh âm bình thản không chút gợn sóng truyền ra.


"Tôn Hữu đã cắn câu, tin chắc rằng tà tu đang nhòm ngó khoáng mạch của chúng. Hắn sẽ tự tay mang quân đi lục soát và lôi dị vật kia ra ánh sáng."


Lâm Mặc dứt lời, ném ra một khối ngọc giản truyền âm.


"Truyền lệnh xuống kho tộc sườn đông, gạch tên Thanh Mộc Toàn khỏi sổ tài sản. Ghi nhận Lâm Uyên lập công gián điệp, thưởng năm mươi điểm công huân, nhưng phạt giam lỏng tại dược viên cấm địa ba tháng để dưỡng thương thần thức, tuyệt đối không được lộ diện."


Vị gia chủ trẻ tuổi đứng lên, ánh mắt sắc lạnh nhìn về hướng phường thị. Bẫy đã sập, vật chứng mang khí tức tà đạo giờ đây nằm gọn trong lãnh địa tuần tra của Tôn gia, chờ đợi hắc thị đến vô tình phát hiện. Sáng ngày mai, khi Tôn gia nộp báo cáo tổn thất quặng mỏ, một tờ huyết khế tố cáo chúng cấu kết ma đạo sẽ được dán ngay trước cửa lớn của Chấp Sự Đường tông môn. Màn kịch phân chia lại lợi ích Nam Cương, giờ phút này mới thực sự bắt đầu.

0