Ta Hỏi, Tinh Không Trả Lời

Chương 17: Cây Bridge Đầu Tiên Run Rẩy

Đăng: 27/06/2026 16:45 1,617 từ 1 lượt đọc

Cây Bridge đầu tiên run rẩy vào một buổi sáng mùa đông, trên Vòng Xoắn thứ Mười Hai.

Đó là cây cầu mang tên Whisper Gate – Cổng Thì Thầm – nối thế giới Ashfall với phần còn lại của đế chế. Nó được xây dựng từ bốn trăm năm trước bởi chính Seraphina Kade, và trong suốt thời gian tồn tại, nó chưa từng gặp sự cố nào. Những người vận hành nó thường tự hào nói rằng Whisper Gate là cây cầu hoàn hảo nhất trong toàn bộ mạng lưới. Nó không bao giờ trễ. Nó không bao giờ rung. Nó không bao giờ kêu.

Cho đến buổi sáng hôm ấy.

Kỹ sư trực ca là một người đàn ông tên là Thane – chính là Thane đã từng dẫn đường cho Seraphina Kade khi bà mới đặt chân đến Anchor, bốn mươi năm trước. Giờ đây, ông đã già, tóc bạc trắng và đôi bàn tay run rẩy vì tuổi tác. Nhưng đôi tai ông vẫn còn thính. Và sáng hôm ấy, khi đang kiểm tra bảng điều khiển, ông đã nghe thấy nó.

Một âm thanh lạ.

Không phải tiếng ồn thông thường của máy móc. Mà là một tiếng rên. Một tiếng rên trầm sâu, như thể cây cầu đang đau đớn.

Thane đứng lặng. Ông đã làm việc với Whisper Gate suốt ba mươi năm, và chưa từng nghe thấy âm thanh nào như thế. Nó không giống bất cứ thứ gì trong sách hướng dẫn. Nó không giống bất cứ thứ gì trong các bản ghi chép về bảo trì. Nó giống như… một tiếng thở dài của một sinh vật sắp chết.

"Kiểm tra lõi," Thane ra lệnh cho các cộng sự.

Họ kiểm tra. Không có gì bất thường. Năng lượng ổn định. Tần số cộng hưởng trong giới hạn cho phép. Tất cả các chỉ số đều bình thường. Nhưng cây cầu vẫn rên. Và rồi nó bắt đầu run.

Ban đầu chỉ là một rung động nhẹ, như thể có ai đó vừa chạm vào một sợi dây đàn khổng lồ. Nhưng chỉ trong vài phút, nó đã trở thành một cơn địa chấn. Toàn bộ cấu trúc của Whisper Gate – dài hơn ba trăm cây số, nối hai điểm trong không-thời gian – bắt đầu lắc lư như một chiếc lá trong bão. Những kỹ sư bám vào bảng điều khiển. Những bóng đèn nổ tung. Những màn hình vỡ vụn.

Và rồi, cây cầu hét lên.

Đó là âm thanh kinh hoàng nhất mà Thane từng nghe. Một tiếng hét không phải của con người, không phải của máy móc. Nó là tiếng của không-thời gian bị xé rách. Tiếng của hàng tỷ sợi chỉ thực tại bị kéo căng đến điểm đứt. Tiếng của một thứ gì đó cổ xưa và vĩ đại đang hấp hối.

Rồi nó dừng lại.

Whisper Gate đứng yên. Mọi thứ trở lại bình thường. Nhưng khi Thane bò dậy khỏi sàn, ông biết rằng không có gì là bình thường nữa. Cây cầu đã thay đổi. Nó vẫn đứng đó, vẫn hoạt động. Nhưng âm thanh của nó – thứ âm nhạc kỳ lạ mà mọi cây Bridge đều phát ra khi vận hành – đã biến mất. Whisper Gate im lặng.

Và trong sự im lặng ấy, Thane nghe thấy một điều còn đáng sợ hơn tiếng hét.

Ông nghe thấy tiếng của Entropy.

Tin tức về Whisper Gate đến Heart of Spirals nhanh hơn bất cứ transmission nào trong lịch sử đế chế. Không phải vì công nghệ truyền tin đã được cải thiện. Mà vì những cây Bridge khác cũng bắt đầu rên.

Trong vòng bốn mươi tám giờ, mười hai cây cầu trên khắp các Vòng Xoắn báo cáo những rung động bất thường. Không cây nào sụp đổ hoàn toàn – chưa. Nhưng tất cả đều im lặng sau khi run rẩy. Và một khi một cây Bridge im lặng, nó không bao giờ hát trở lại.

Cassian Marr triệu tập Hội đồng khẩn cấp.

Đại sảnh chật kín những gương mặt hoảng sợ. Các Lãnh chúa cãi vã. Các tướng quân đề xuất những kế hoạch vô nghĩa. Các thương nhân lo sợ về những hợp đồng vận chuyển bị hủy bỏ. Và giữa tất cả sự hỗn loạn ấy, Cassian ngồi yên trên ghế, đôi mắt xám không biểu lộ cảm xúc.

"Im lặng," ông ta nói, và cả đại sảnh lập tức tuân theo.

"Thưa Lãnh chúa," một kỹ sư già run rẩy bước lên. "Chúng thần đã phân tích dữ liệu từ Whisper Gate. Có một điều… bất thường."

"Nói."

"Cây cầu không gặp trục trặc kỹ thuật. Tất cả các hệ thống đều hoạt động bình thường. Nhưng có một tần số lạ xuất hiện trong lõi của nó. Một tần số mà chúng thần chưa từng thấy trước đây."

"Tần số gì?"

Người kỹ sư lưỡng lự. "Nó giống như… một bài hát, thưa Lãnh chúa. Một bài hát được phát từ bên trong chính không-thời gian. Và nó đang lan truyền qua mạng lưới Bridge, từ cây này sang cây khác."

Cassian im lặng một lúc lâu. Rồi ông ta hỏi, giọng lạnh như băng:

"Ai đã viết bài hát ấy?"

Người kỹ sư run rẩy. "Chúng thần không biết. Nhưng có một chữ ký trong mã nguồn của tần số ấy. Một chữ ký rất cũ. Từ thời của…"

"Của ai?"

"Của Seraphina Kade."

Cái tên ấy rơi xuống đại sảnh như một hòn đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng. Những người lớn tuổi nhớ Seraphina Kade – Chủ tịch Hội kỹ sư Bridge, người đã chết trong một tai nạn phòng thí nghiệm ba trăm năm trước. Những người trẻ hơn chỉ biết bà qua sử sách. Nhưng tất cả đều biết một điều: nếu Seraphina Kade có liên quan đến những gì đang xảy ra, thì đó không phải là tai nạn.

Đó là một kế hoạch.

Cassian đứng dậy. "Tất cả ra ngoài."

"Thưa Lãnh chúa…"

"Ra ngoài. Ngay lập tức."

Đại sảnh trống rỗng trong vòng chưa đầy một phút. Chỉ còn lại Cassian, đứng một mình dưới ánh sáng đỏ rực của những cây Crystalvine bị ép buộc. Ông ta nhìn lên trần đại sảnh, nơi những cây Silverwood đang rụng lá không ngừng.

"Seraphina," ông ta thì thầm. "Bà vẫn chưa chết."

Trên Anchor, Elias Voss và Lyra Vance đang làm việc không ngừng nghỉ trong Quantum Loom.

Họ đã biết về Whisper Gate. Họ đã nghe thấy tiếng hét của nó qua Entropy Psalm, vang vọng qua mọi ngóc ngách của không-thời gian. Và họ biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu.

"Cây cầu đầu tiên đã run rẩy," Seraphina Kade nói từ hình ảnh ánh sáng của bà. "Những cây tiếp theo sẽ sớm theo sau."

"Chúng ta còn bao nhiêu thời gian trước khi toàn bộ mạng lưới sụp đổ?" Elias hỏi.

"Không nhiều. Nếu chúng ta không kích hoạt được trường cộng hưởng mới trong vòng bảy ngày, những rung động sẽ lan ra toàn bộ mạng lưới. Và khi cây Bridge cuối cùng im lặng…"

"Thì sao?"

Seraphina nhìn ông, đôi mắt sáng rực của bà trầm xuống. "Thì toàn bộ những thế giới được kết nối bởi Bridge sẽ bị cắt đứt vĩnh viễn. Không phải chỉ là mất liên lạc. Mà là mất kết nối vật lý. Không-thời gian giữa các thế giới sẽ sụp đổ. Và mỗi thế giới sẽ trở thành một hòn đảo cô độc trong biển đêm vĩnh cửu."

"Giống như trước khi có Bridge."

"Tệ hơn. Trước khi có Bridge, các thế giới vẫn có thể liên lạc bằng tín hiệu vô tuyến, dù mất hàng thế kỷ. Nhưng nếu mạng lưới sụp đổ theo cách này, ngay cả tín hiệu vô tuyến cũng không thể xuyên qua. Các thế giới sẽ hoàn toàn cô lập. Mãi mãi."

Một khoảng im lặng nặng nề tràn ngập căn phòng.

"Vậy thì chúng ta không được để điều đó xảy ra," Lyra Vance nói. Giọng bà trầm và chắc như đá.

"Bà có kế hoạch gì không?" Elias hỏi.

"Tôi luôn có kế hoạch. Nhưng lần này, chúng ta cần thêm một thứ."

"Thứ gì?"

Lyra nhìn lên những sợi ánh sáng của Quantum Loom. "Chúng ta cần một người ở bên trong."

"Bên trong cái gì?"

"Bên trong mạng lưới Bridge. Khi chúng ta kích hoạt trường cộng hưởng mới, sẽ có một khoảnh khắc mà toàn bộ mạng lưới mở ra. Một khoảnh khắc mà ai đó có thể bước vào và dẫn đường cho tần số mới. Giống như một người nhạc trưởng chỉ huy một dàn nhạc."

"Nhưng ai có thể làm được điều đó?"

Một giọng nói vang lên từ phía sau họ. Giọng nói của một người mà Elias chưa từng gặp, nhưng ông nhận ra ngay lập tức.

"Tôi."

Họ quay lại. Một phụ nữ trẻ đứng ở cửa Quantum Loom – cô gái đã lẻn vào đại tiệc của Cassian, học trò cuối cùng của Dorian Ash. Tóc cô đen như mực, và đôi mắt cô – đôi mắt màu hổ phách – sáng lên một thứ ánh sáng kỳ lạ.

"Cháu là ai?" Lyra Vance hỏi, dù bà đã biết câu trả lời.

"Cháu là Lyra Vance," cô gái trả lời. "Cháu được đặt tên theo bà. Và cháu đã được Dorian Ash dạy dỗ trước khi ông ấy biến mất."

Cô bước vào phòng, và ánh sáng từ Quantum Loom phản chiếu trong đôi mắt hổ phách của cô.

"Cháu biết cách dẫn đường cho tần số mới. Dorian đã dạy cháu."


0