Ta Hỏi, Tinh Không Trả Lời

Chương 34: Cuộc Di Cư Của Hạm Đội Đầu Tiên

Đăng: 27/06/2026 23:04 1,958 từ 1 lượt đọc

Hạm đội đầu tiên rời Verdant Hearth vào một buổi sáng mùa đông, khi những cánh đồng Crystalvine đã ngừng phát sáng từ ba tháng trước.

Không ai gọi nó là hạm đội. Những con tàu ấy – nếu có thể gọi là tàu – chỉ là những chiếc vận tải cũ kỹ được sửa chữa vội vã, những chiếc tàu chở hàng đã ngừng hoạt động từ lâu, thậm chí cả những khoang cứu sinh được tháo ra từ những trạm vũ trụ bỏ hoang. Chúng không được thiết kế để di cư. Chúng được thiết kế để tồn tại trong vài giờ, có thể là vài ngày, trong trường hợp khẩn cấp. Nhưng bây giờ, chúng đang chở theo toàn bộ hy vọng của một thế giới đang hấp hối.

Người đứng đầu cuộc di cư là một phụ nữ tên là Soren – một người làm vườn đã sáu mươi ba tuổi, với đôi bàn tay chai sần và đôi mắt đã chứng kiến quá nhiều mất mát. Bà không phải là thủ lĩnh được bầu chọn. Bà không phải là người quyền lực nhất. Nhưng khi những cây Crystalvine bắt đầu tắt, khi mặt đất bắt đầu nứt ra và bầu trời chuyển sang màu xám vĩnh cửu, chính bà là người đã đứng lên và nói: "Chúng ta phải rời đi."

"Đi đâu?" họ hỏi.

"Đến Anchor," bà trả lời. "Đến nơi Elias Voss đang chiến đấu."

Họ đã nghe về Elias Voss. Tất cả những người làm vườn đều đã nghe về Elias Voss – người đã trồng cây Crystalvine trên hàng trăm thế giới, người đã biến mất vào Meridian IV suốt bốn mươi năm, và bây giờ, theo những lời đồn đại, đang đứng ở trung tâm của một cuộc chiến cuối cùng chống lại Cassian Marr. Đối với những người dân Verdant Hearth, Elias Voss không chỉ là một người làm vườn. Ông là bằng chứng cuối cùng rằng đế chế này vẫn còn hy vọng.

"Làm sao chúng ta đến được Anchor?" một người khác hỏi. "Những cây Bridge đã chết. Chúng ta không có tàu đủ nhanh. Hành trình sẽ mất nhiều năm."

"Không," Soren nói. "Cây Bridge nguyên mẫu đã được kích hoạt. Tôi đã cảm thấy nó – qua những cây Crystalvine còn sống. Nó đang hấp hối, nhưng nó vẫn còn kết nối với mạng lưới. Nếu chúng ta đến được một trong những cây Bridge còn hoạt động, chúng ta có thể đến Anchor trong vài giờ."

"Nhưng những cây Bridge còn hoạt động đều nằm dưới sự kiểm soát của Cassian."

"Không phải tất cả. Còn một cây. Ở rìa Vòng Xoắn thứ Mười Hai. Whisper Gate."

Whisper Gate.

Cái tên ấy gợi lên trong tâm trí Soren một ký ức xa xăm. Bà đã từng đi qua cây cầu ấy, nhiều năm trước, khi còn là một người làm vườn trẻ tuổi được cử đến Ashfall để trồng một khu vườn thử nghiệm. Lúc ấy, Whisper Gate vẫn còn hoạt động hoàn hảo, và âm thanh của nó – thứ âm nhạc kỳ lạ như tiếng chuông pha lê – đã ám ảnh bà suốt nhiều năm sau đó.

Nhưng bây giờ, Whisper Gate đã im lặng từ lâu. Nó là một trong những cây cầu đầu tiên run rẩy, và sau đó, nó đã ngừng hát. Tuy nhiên, không giống những cây cầu khác, nó chưa sụp đổ hoàn toàn. Nó chỉ đứng đó, trong bóng tối của Vòng Xoắn thứ Mười Hai, như một bóng ma chờ đợi được đánh thức.

"Whisper Gate đã chết," một người làm vườn trẻ phản đối. "Làm sao chúng ta có thể sử dụng nó?"

"Whisper Gate chưa chết," Soren trả lời. "Nó chỉ đang ngủ. Giống như tất cả những cây cầu khác trước khi trường cộng hưởng được kích hoạt. Và nếu Elias Voss thực sự đã làm được điều mà tôi nghĩ ông ấy đã làm, thì Whisper Gate sẽ thức dậy."

Bà nhìn quanh căn phòng – vào mắt từng người làm vườn, từng kỹ sư, từng người dân thường đang tụ tập ở đó.

"Tôi không thể hứa rằng chúng ta sẽ đến được Anchor an toàn. Tôi không thể hứa rằng Cassian sẽ không bắn hạ chúng ta. Nhưng tôi có thể hứa một điều: nếu chúng ta ở lại đây, tất cả chúng ta sẽ chết. Verdant Hearth đang hấp hối. Những cây Crystalvine đã tắt. Mặt đất đang nứt ra. Và đó mới chỉ là khởi đầu."

Bà dừng lại.

"Vậy nên, ai muốn đi cùng tôi?"

Hai trăm ba mươi bảy người tình nguyện.

Đó là một con số nhỏ bé so với dân số của Verdant Hearth – hành tinh từng là nhà của hàng triệu người làm vườn. Nhưng hầu hết đã chết trong những năm tháng Cassian siết chặt quyền lực. Những người còn lại quá già, quá trẻ, hoặc quá sợ hãi để rời đi. Hai trăm ba mươi bảy người là tất cả những gì Soren có thể tập hợp được – một hạm đội nhỏ bé của những con tàu cũ kỹ, chở theo những hạt giống cuối cùng của Verdant Hearth.

Họ rời đi vào lúc bình minh.

Bầu trời trên Verdant Hearth vốn luôn có màu xanh dịu – màu của những cánh đồng Crystalvine trải dài đến tận chân trời. Nhưng sáng hôm ấy, nó có màu xám. Một màu xám chết chóc, như thể chính bầu khí quyển cũng đang hấp hối. Những con tàu cất cánh lần lượt, để lại phía sau những đám khói đen và những cánh đồng đã tàn lụi.

Soren đứng trên boong của con tàu dẫn đầu – một chiếc vận tải cũ kỹ tên là Hope's Burden, Gánh Nặng Của Hy Vọng. Bà nhìn xuống Verdant Hearth lần cuối cùng, và bà khóc. Không phải vì buồn. Mà vì bà biết rằng mình sẽ không bao giờ trở lại.

"Cầu chúc cho những ai ở lại," bà thì thầm. "Cầu chúc cho những gì đã mất."

Rồi bà quay mặt về phía trước, nơi bóng tối của vũ trụ đang chờ đợi.

Hành trình đến Whisper Gate mất ba ngày.

Đó là ba ngày dài nhất trong cuộc đời Soren. Những con tàu cũ kỹ liên tục gặp trục trặc. Hệ thống điều hòa trên Hope's Burden hỏng vào ngày thứ hai, và mọi người phải mặc những bộ đồ bảo vệ cũ kỹ để giữ ấm. Lương thực thiếu thốn. Nước uống được phân phối từng giọt. Và trong bóng tối của khoang hành khách, những đứa trẻ khóc vì sợ hãi.

Nhưng Soren không cho phép mình tuyệt vọng. Bà đã dành cả đời để làm vườn – để trồng cây trong những điều kiện khắc nghiệt nhất, để giữ cho sự sống tồn tại ngay cả khi mọi thứ xung quanh đang chết. Và bà đối xử với cuộc hành trình này như một khu vườn. Mỗi vấn đề là một cành héo cần được cắt tỉa. Mỗi khó khăn là một mảnh đất cần được cải tạo.

Vào ngày thứ ba, họ đến được rìa của hệ thống nơi Whisper Gate tọa lạc.

Và điều đầu tiên Soren nhìn thấy là ánh sáng.

"Không thể nào," bà thì thầm.

Whisper Gate – cây cầu đã im lặng suốt nhiều năm – đang phát sáng. Không phải thứ ánh sáng yếu ớt của một cây cầu đang hấp hối. Mà là thứ ánh sáng rực rỡ của một cây cầu đã được đánh thức.

"Nó đang hoạt động," một kỹ sư trẻ thốt lên. "Nhưng làm sao có thể?"

"Elias Voss," Soren trả lời, và lần đầu tiên sau nhiều ngày, bà mỉm cười. "Ông ấy đã làm được."

Whisper Gate không chỉ hoạt động. Nó đang hát.

Khi những con tàu của hạm đội Verdant Hearth tiến đến gần, Soren nghe thấy nó – thứ âm nhạc kỳ lạ mà bà đã nhớ suốt bao nhiêu năm. Nhưng lần này, bài hát đã khác. Nó không còn là bài hát của một cây cầu đơn độc. Nó là một phần của một bản giao hưởng lớn hơn – bản giao hưởng của toàn bộ mạng lưới Bridge đang hồi sinh.

"Chúng ta có thể đi qua không?" một người hỏi.

"Chúng ta sẽ biết ngay thôi," Soren trả lời.

Bà ra lệnh cho Hope's Burden tiến vào cổng Whisper Gate. Khoảnh khắc con tàu chạm vào rìa của cây cầu, một luồng ánh sáng bùng lên, bao phủ toàn bộ thân tàu. Soren nhắm mắt. Bà cảm thấy một cơn rùng mình – không phải của sợ hãi, mà của một thứ gì đó cổ xưa hơn. Cảm giác của việc di chuyển xuyên qua không-thời gian, của việc bị bẻ cong và kéo giãn, của việc tồn tại ở hai nơi cùng một lúc.

Rồi nó kết thúc.

Soren mở mắt. Bà thấy Anchor lơ lửng trước mặt – tiểu hành tinh nhỏ bé với mái vòm khổng lồ, được bao phủ bởi ánh sáng của Quantum Loom. Xung quanh nó, những mảnh vỡ của hạm đội Cassian vẫn đang trôi nổi trong không gian, tàn tích của trận chiến vừa qua. Và ở trung tâm của tất cả, một tín hiệu đang phát ra – tín hiệu của Word of Making.

"Chúng ta đến nơi rồi," Soren thì thầm. "Chúng ta thực sự đã đến nơi rồi."

Khi những con tàu của hạm đội Verdant Hearth hạ cánh xuống Anchor, Elias Voss đang đứng ở cửa Quantum Loom để chờ đợi họ.

Ông đã biết họ sẽ đến. Ông đã cảm thấy họ qua mạng lưới Crystalvine – hai trăm ba mươi bảy sinh mạng đang lao về phía Anchor, mang theo hy vọng cuối cùng của một thế giới đã chết. Và khi cánh cửa của Hope's Burden mở ra, và Soren bước xuống, Elias nhận ra bà ngay lập tức.

"Soren," ông nói.

"Elias." Bà nhìn ông – người đàn ông đã trở thành huyền thoại trong những câu chuyện của những người làm vườn. Ông già hơn bà tưởng. Đôi bàn tay ông run rẩy. Nhưng đôi mắt ông vẫn sáng – đôi mắt của một người chưa bao giờ từ bỏ. "Chúng tôi đã đến để giúp ông."

"Tôi biết," Elias trả lời. "Và tôi rất biết ơn."

Ông nhìn ra phía sau bà – những con tàu cũ kỹ đang lần lượt hạ cánh, những người làm vườn già nua và những đứa trẻ sợ hãi đang bước ra ngoài, tất cả đều mang theo những túi hạt giống và những cây Crystalvine non. Họ là những người sống sót cuối cùng của Verdant Hearth. Và họ đã đến đây, đến nơi tận cùng của vũ trụ, để chiến đấu.

"Nhưng các bạn đến hơi sớm," Elias nói tiếp. "Cassian vẫn chưa bị tiêu diệt. Hắn đã trốn vào một bong bóng thực tại, và hắn đang tập hợp lực lượng để tấn công Anchor lần cuối cùng."

"Chúng tôi không sợ," Soren nói.

"Tôi biết. Nhưng các bạn cần phải sẵn sàng." Elias quay sang Uncle Canopy, giọng ông trầm xuống. "Hạm đội của Cassian còn bao nhiêu tàu?"

"Khoảng một trăm hai mươi," Canopy trả lời. "Ít hơn trước, nhưng vẫn đủ để phá hủy Anchor nếu chúng tấn công đồng loạt."

"Và chúng ta có bao nhiêu?"

"Tính cả những con tàu từ Verdant Hearth, khoảng ba mươi. Hầu hết là tàu vận tải, không được trang bị vũ khí."

"Vậy thì chúng ta sẽ không chiến đấu bằng vũ khí."

"Bằng gì?"

Elias nhìn lên Word of Making đang lơ lửng trong Quantum Loom. Nó đã lớn hơn. Sáng hơn. Và nó đang chờ đợi.

"Bằng sự sống," ông trả lời.

0