Chương 36: Đoạn Transmission Cuối Cùng
Khi Elias Voss đặt tay lên bảng điều khiển của Quantum Loom và nhắm mắt, Seraphina Kade biết rằng khoảnh khắc bà chờ đợi suốt ba trăm năm cuối cùng cũng đã đến.
Không phải khoảnh khắc của chiến thắng. Cũng không phải khoảnh khắc của sự hy sinh. Mà là khoảnh khắc của sự thật – khoảnh khắc mà tất cả những gì đã được giấu kín, tất cả những gì đã được âm thầm chuẩn bị, cuối cùng cũng được phơi bày trước toàn bộ đế chế. Bà đã chờ đợi điều này từ ngày bà bị kết tội gây hoang mang trước Hội đồng. Từ ngày bà phải tải ý thức của mình vào Quantum Loom để trốn thoát khỏi Cassian. Từ ngày bà nhận ra rằng sự thật của bà sẽ không bao giờ được lắng nghe – trừ khi có một phép màu.
Và bây giờ, phép màu ấy đang đứng trước mặt bà, với đôi bàn tay run rẩy và đôi mắt nhắm nghiền. Elias Voss – người làm vườn già nua, người đã trồng hàng trăm khu vườn, người đã âm thầm gieo hy vọng suốt bốn mươi năm – sắp trở thành ngòi nổ cho sự thật cuối cùng.
"Seraphina." Giọng của Canopy vang lên trong tâm trí bà, vì bây giờ bà không còn tai để nghe nữa. "Bà có chắc về điều này không?"
"Ta chưa bao giờ chắc chắn hơn," bà trả lời.
"Nhưng một khi transmission được gửi đi, Cassian sẽ biết tất cả. Hắn sẽ biết vị trí chính xác của Anchor, của Quantum Loom, của Word of Making. Hắn sẽ biết từng chi tiết trong kế hoạch của chúng ta."
"Ta biết."
"Và hắn sẽ dùng mọi thứ hắn có để ngăn chặn chúng ta."
"Ta biết."
"Vậy tại sao bà vẫn muốn làm điều này?"
Seraphina im lặng một lúc. Trong tâm trí bà – giờ đây là một phần của chính Quantum Loom – những hình ảnh về quá khứ hiện lên. Bà thấy mình lúc còn là một cô bé trên Rust, đứng giữa đống đổ nát của xưởng đúc, tay cầm một mảnh kim loại vỡ và nhìn chằm chằm vào khoảng không. Bà thấy mình lần đầu tiên đặt chân đến Anchor, dưới mái vòm khổng lồ với hàng triệu sợi Crystalvine leo kín những bức tường đá. Bà thấy mình đứng trước Hội đồng, nghe lời buộc tội "gây hoang mang" và nhìn thấy nụ cười mỏng như lưỡi dao của Cassian Marr.
Và bà thấy tất cả những người đã tin tưởng bà. Dorian Ash. Orin Vey. Những kỹ sư Bridge đã ngã xuống. Những người làm vườn đã hy sinh. Họ đã trao cho bà niềm tin của họ. Và bà sẽ không để niềm tin ấy trở nên vô ích.
"Bởi vì sự thật không thể bị che giấu mãi mãi," bà trả lời. "Và bởi vì Cassian Marr cần phải biết rằng hắn không phải là một vị thần. Hắn chỉ là một kẻ sợ hãi, đang cố gắng trốn chạy khỏi cái chết. Và sự thật – một khi được phơi bày – sẽ có sức mạnh lớn hơn bất cứ Word of Unmaking nào."
Transmission được gửi đi vào lúc nửa đêm, giờ Anchor.
Nhưng nó không phải là một thông điệp thông thường. Nó không được mã hóa bằng ngôn ngữ của con người, cũng không được truyền qua những kênh liên lạc thông thường. Thay vào đó, Seraphina Kade đã sử dụng chính cây Bridge nguyên mẫu – giờ đây đang hấp hối nhưng vẫn còn kết nối với toàn bộ mạng lưới – để phát đi transmission của mình. Và bà đã mã hóa nó bằng thứ ngôn ngữ cổ xưa nhất mà bà biết: ngôn ngữ của chính những cây Bridge.
Đó là thứ ngôn ngữ mà Dorian Ash đã dạy bà từ nhiều năm trước, khi họ còn là đồng minh. Không phải Words of Unmaking – những từ ấy quá nguy hiểm để sử dụng. Mà là thứ ngôn ngữ nguyên thủy hơn, thứ ngôn ngữ mà chính vũ trụ đã dùng để tạo ra chính nó. Một ngôn ngữ không có từ ngữ, chỉ có những rung động và tần số. Một ngôn ngữ mà bất cứ ai – dù là con người, dù là AI, dù là sinh vật trên một hành tinh xa xôi – đều có thể hiểu được, bởi vì nó chạm trực tiếp vào ý thức, bỏ qua mọi rào cản của ngôn từ.
Và đây là nội dung của transmission ấy:
"Gửi tất cả những ai còn sống trong Mười Ba Vòng Xoắn.
Ta là Seraphina Kade, Chủ tịch đầu tiên và cuối cùng của Hội kỹ sư Bridge. Ta đã chết từ ba trăm năm trước, nhưng ý thức của ta vẫn tồn tại trong Quantum Loom của Anchor. Và hôm nay, ta gửi transmission này không phải để than khóc cho số phận của mình, mà để nói cho các ngươi biết sự thật.
Sự thật về Cassian Marr.
Sự thật về những cây Bridge.
Và sự thật về những gì đang xảy ra với vũ trụ của chúng ta."
Transmission kéo dài mười bảy phút.
Đó là khoảng thời gian đủ để Seraphina kể lại toàn bộ câu chuyện. Bà kể về thời hoàng kim của những cây Bridge, khi mạng lưới không-thời gian trải dài qua mười ba Vòng Xoắn và kết nối hàng tỷ thế giới. Bà kể về Cassian Marr – không phải như một Lãnh chúa quyền lực, mà như một đứa trẻ sinh ra trong bóng tối của Blackthorn, một kẻ đã dành cả đời để trốn chạy cái chết và sẵn sàng hy sinh tất cả để đạt được sự bất tử. Bà kể về Phương Trình Cấm – phương trình mà bà đã phát hiện ra từ ba trăm năm trước, chứng minh rằng những cây Bridge đang bị rút cạn và toàn bộ mạng lưới sẽ sụp đổ.
Và bà kể về Elias Voss.
"Người làm vườn ấy không phải là một chiến binh," bà nói, giọng bà vang vọng qua mọi ngóc ngách của không-thời gian. "Ông ấy không mang theo vũ khí. Ông ấy chỉ mang theo những hạt giống. Nhưng chính những hạt giống ấy – được gieo trên hàng trăm thế giới trong suốt bốn mươi năm – đã trở thành hy vọng cuối cùng của chúng ta. Và bây giờ, ông ấy đang đứng ở trung tâm của Quantum Loom, sẵn sàng hy sinh tất cả để cứu lấy những gì còn sót lại."
Bà dừng lại một khoảnh khắc, và khi tiếp tục, giọng bà trở nên cứng rắn hơn.
"Ta biết rằng nhiều người trong số các ngươi đang sợ hãi. Ta biết rằng Cassian Marr đã thống trị các ngươi bằng nỗi sợ trong suốt hàng trăm năm. Nhưng ta cũng biết rằng các ngươi không hề bất lực. Những cây Crystalvine mà Elias Voss đã trồng trên khắp các thế giới không chỉ là những cái cây. Chúng là những ăng-ten. Chúng có thể thu và phát tín hiệu sinh học – tín hiệu của chính sự sống. Và nếu đủ nhiều người trong số các ngươi tập trung ý chí, tập trung hy vọng, tập trung vào cùng một tần số – thì tần số ấy sẽ đủ mạnh để thay đổi toàn bộ mạng lưới Bridge.*
Đây không phải là một lời cầu xin. Đây là một lời kêu gọi.
Hãy tìm đến những cây Crystalvine gần nhất. Hãy đặt tay lên chúng. Hãy nghĩ về những gì các ngươi muốn bảo vệ – gia đình, thế giới, tương lai. Và hãy gửi ý chí của các ngươi đến Anchor.
Cùng nhau, chúng ta có thể thốt lên Word of Making.
Cùng nhau, chúng ta có thể cứu lấy những gì còn sót lại."
Transmission kết thúc.
Và trong sự im lặng sau đó, Seraphina Kade chờ đợi.
Bà không biết liệu có ai sẽ trả lời không. Bà không biết liệu những người dân của đế chế – những người đã sống dưới sự thống trị của Cassian suốt hàng trăm năm – có đủ dũng khí để đứng lên không. Nhưng bà biết rằng mình đã làm tất cả những gì có thể. Phần còn lại phụ thuộc vào họ.
Và rồi, từng tín hiệu một, chúng bắt đầu đến.
Tín hiệu đầu tiên đến từ Verdant Hearth.
Không phải từ những người đã di cư cùng Soren – những người ấy đã ở Anchor rồi. Mà là từ những người ở lại. Những người già yếu, những người bệnh tật, những người đã từ chối rời bỏ quê hương. Họ đã nghe transmission của Seraphina qua cây Crystalvine non – cây duy nhất còn sống sót trong khu vườn hoang tàn. Và họ đã tập trung lại, đặt tay lên thân cây, và gửi đi ý chí của mình.
Tín hiệu thứ hai đến từ Petal – hành tinh của những đồng cỏ tím và những dòng sông phát sáng, nơi Elias đã trồng cây Crystalvine đầu tiên ba mươi năm trước. Những người nông dân ở đó đã nghe transmission qua cây Crystalvine trong khu vườn trung tâm, và họ đã tập trung lại thành một vòng tròn lớn, nắm tay nhau, và bắt đầu hát. Không phải bài hát của Entropy. Mà là một bài hát cổ mà họ đã truyền qua nhiều thế hệ – bài hát về mùa xuân, về sự tái sinh, về hy vọng.
Tín hiệu thứ ba đến từ Oasis, nơi Lyra Vance đã ngủ suốt hai trăm năm. Những người dân ở đó – những người đã quen với sự im lặng và cô độc – đã nghe transmission qua cây Crystalvine trong căn hầm tối. Và họ đã trả lời. Không phải bằng lời nói, mà bằng một cảm giác – cảm giác của sự đoàn kết, của sự sẵn sàng chiến đấu.
Và rồi, tín hiệu bắt đầu đến từ khắp mọi nơi.
Từ Ashfall, nơi những người thợ mỏ đã dành cả đời để đào sâu vào lòng đất. Từ Rust, hành tinh công nghiệp cũ kỹ nơi Seraphina đã sinh ra. Từ những trạm vũ trụ bỏ hoang, những tiền đồn biệt lập, những thế giới đã bị lãng quên từ lâu. Hàng triệu, hàng tỷ tín hiệu, tất cả đều hướng về Anchor.
Trong Quantum Loom, Elias Voss cảm thấy chúng.
Ông vẫn đứng đó, hai tay đặt trên bảng điều khiển, mắt nhắm nghiền. Nhưng qua kết nối với Quantum Loom, ông có thể cảm thấy từng tín hiệu một. Mỗi tín hiệu là một sinh mạng. Mỗi sinh mạng là một tia sáng nhỏ xíu. Và khi hàng tỷ tia sáng ấy tập trung lại, chúng tạo thành một thứ ánh sáng rực rỡ chưa từng thấy.
"Seraphina," ông thì thầm. "Bà có cảm thấy không?"
"Ta cảm thấy," bà trả lời, và lần đầu tiên sau ba trăm năm, giọng bà run lên vì xúc động. "Họ đã đến. Tất cả bọn họ. Họ đã nghe thấy chúng ta."
"Nhưng liệu có đủ không?"
"Ta không biết. Nhưng ta biết một điều: chưa bao giờ trong lịch sử đế chế, có nhiều người cùng tập trung ý chí vào một mục đích duy nhất như lúc này."
Elias mở mắt. Ông nhìn lên Word of Making đang lơ lửng giữa Quantum Loom, và ông thấy nó đang thay đổi. Nó không còn là một mẫu hình ánh sáng đơn thuần nữa. Nó đang hấp thụ tất cả những tín hiệu từ khắp các thế giới, và nó đang lớn dần lên, sáng dần lên, mạnh dần lên.
"Đã đến lúc," ông nói.
"Chưa đâu," Seraphina trả lời. "Còn một người nữa chưa trả lời."
"Ai?"
"Cassian Marr."
Trong bong bóng thực tại thu nhỏ của mình, Cassian Marr cũng đã nghe thấy transmission của Seraphina.
Hắn đã nghe thấy tất cả. Lời buộc tội. Lời kêu gọi. Và hắn đã cảm thấy những tín hiệu từ khắp các thế giới đang đổ về Anchor. Hắn biết rằng mình đang thua. Hắn biết rằng đế chế mà hắn đã dày công xây dựng đang quay lưng lại với hắn. Nhưng thay vì tuyệt vọng, hắn cảm thấy một cơn giận dữ lạnh lẽo tràn ngập lồng ngực.
"Chúng nghĩ rằng chúng có thể đánh bại ta," hắn thì thầm vào bóng tối. "Chúng nghĩ rằng một lão già làm vườn và một con ma trong cỗ máy có thể lật đổ ta."
Hắn đứng dậy. Xung quanh hắn, những mảnh của Words of Unmaking vẫn còn phát sáng yếu ớt. Ba từ mà hắn đã thu thập được – "Unravel", "Silence", "Shadow" – vẫn còn đó, và dù bong bóng thực tại đã tan vỡ, sức mạnh của chúng vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
"Ta sẽ cho chúng thấy," hắn nói. "Ta sẽ cho tất cả bọn chúng thấy."
Và rồi, từ trong bóng tối của thực tại thu nhỏ, Cassian Marr gửi đi transmission của riêng mình – không phải đến Anchor, mà đến Heart of Spirals.
Đến những Cận vệ Đen vẫn còn trung thành với hắn.
Đến những Lãnh chúa vẫn còn sợ hãi hắn.
Đến tất cả những ai vẫn còn đặt niềm tin vào sự bất tử mà hắn đã hứa hẹn.
"Chuẩn bị hạm đội," hắn ra lệnh. "Chúng ta sẽ tấn công Anchor lần cuối cùng."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.