Chương 31: Cây Bridge Không Còn Ngân Nga
Cây Bridge nguyên mẫu đã chết từ ba trăm năm trước, nhưng Elias Voss chưa từng thực sự tin vào điều đó.
Ông đã đứng trước nó nhiều lần trong suốt những ngày ở Anchor – một cấu trúc khổng lồ im lặng, phủ đầy rêu thời gian và những vết nứt đã được hàn lại từ hàng thiên niên kỷ trước. Nó không giống những cây Bridge khác. Nó không có ánh sáng xanh đặc trưng của những cây cầu đang hoạt động, cũng không có thứ âm thanh ngân nga như tiếng chuông pha lê mà Seraphina Kade gọi là Resonance. Nhưng Elias luôn cảm thấy nó không hoàn toàn im lặng. Có một thứ gì đó bên trong nó vẫn còn sống – yếu ớt, nhưng bền bỉ. Như một ngọn lửa chỉ còn là đốm than hồng dưới lớp tro dày, chờ một hơi thở để bùng cháy trở lại.
Bây giờ, đứng trên đỉnh của cây Bridge nguyên mẫu, Elias hiểu rằng mình đã đúng.
Cây cầu đang hát. Nhưng đó không phải là bài hát của sự hồi sinh. Đó là bài hát cuối cùng.
Sau khi Seraphina tan vào Quantum Loom, mọi thứ trong Anchor thay đổi.
Không phải thay đổi về mặt vật lý – những bức tường đá vẫn đứng đó, những sợi Crystalvine già cỗi vẫn leo dọc theo các hành lang, những xưởng chế tạo trống rỗng vẫn phủ đầy bụi. Nhưng có một sự khác biệt trong không khí. Một cảm giác rằng toàn bộ tiểu hành tinh này – vốn đã là một nghĩa trang im lặng suốt ba trăm năm – giờ đây đang thức tỉnh lần cuối cùng trước khi chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng.
"Seraphina đã kích hoạt cây Bridge nguyên mẫu hoàn toàn," Uncle Canopy nói, giọng ông vang lên từ mọi bức tường trong Quantum Loom. "Nhưng nó đã bị tổn thương quá nặng sau ba trăm năm ngủ yên. Nó sẽ không tồn tại được lâu."
"Bao lâu?" Elias hỏi.
"Vài giờ. Có thể ít hơn. Nó đang dùng toàn bộ năng lượng còn lại để duy trì kết nối với mạng lưới Bridge. Khi năng lượng cạn kiệt…"
"Nó sẽ sụp đổ."
"Đúng vậy. Và Anchor sẽ sụp đổ theo."
Elias nhìn lên hình ảnh ánh sáng của Seraphina – giờ đây không còn là một hình người riêng biệt, mà đã trở thành một phần của chính Quantum Loom. Khuôn mặt bà vẫn ở đó, lơ lửng giữa những sợi ánh sáng, nhưng đôi mắt bà giờ đây chứa đựng toàn bộ mạng lưới Bridge – hàng trăm chấm sáng đỏ, vàng, và xanh.
"Tôi muốn lên đó," Elias nói. "Tôi muốn đứng trên cây Bridge nguyên mẫu trước khi nó sụp đổ."
"Ngươi không cần phải làm thế," Canopy nói.
"Tôi biết. Nhưng tôi muốn."
Con đường lên đỉnh cây Bridge nguyên mẫu là một đường hầm xoắn ốc, được khoét vào chính thân của cây cầu từ hàng ngàn năm trước. Những bậc thang bằng đá đã mòn vẹt dưới chân của hàng thế hệ kỹ sư Bridge. Những bức tường được khảm những mảnh Crystalvine đã chết từ lâu, giờ đây chỉ còn là những sợi dây leo xám xịt.
Elias bước đi chậm rãi. Ông không còn trẻ nữa – đôi chân ông đau nhức sau những ngày dài làm việc trong Quantum Loom, và hơi thở ông nặng nhọc trong không khí loãng của Anchor. Nhưng ông không dừng lại. Có một điều gì đó thôi thúc ông – một cảm giác rằng ông cần phải ở đó, trên đỉnh cây cầu, khi nó cất lên bài hát cuối cùng.
Khi ông bước ra khỏi đường hầm và đứng trên đỉnh của cây Bridge nguyên mẫu, Elias phải nín thở.
Từ đây, ông có thể thấy toàn bộ Anchor trải ra bên dưới. Mái vòm khổng lồ với những sợi Crystalvine đã chết. Những xưởng chế tạo lơ lửng trong không trung như những hòn đảo bỏ hoang. Quantum Loom ở trung tâm, phát ra thứ ánh sáng rực rỡ chưa từng thấy. Và xa hơn nữa, qua những vết nứt trên mái vòm, Elias có thể thấy vũ trụ bên ngoài – những ngôi sao lấp lánh, những tinh vân xa xôi, và hạm đội của Cassian đang rút lui trong hỗn loạn.
Nhưng điều khiến ông thực sự kinh ngạc không phải là khung cảnh. Mà là âm thanh.
Cây Bridge nguyên mẫu đang hát. Không phải bằng giọng của một cỗ máy. Mà bằng giọng của một sinh vật cổ xưa, đã sống hàng thiên niên kỷ và đang trút hơi thở cuối cùng. Đó là một giai điệu trầm buồn, vang vọng qua mọi ngóc ngách của Anchor, qua mọi cây Bridge còn kết nối với mạng lưới, qua chính không-thời gian.
"Tôi chưa từng nghe thấy gì như thế này," Elias thì thầm.
"Đó là bài hát cuối cùng," giọng của Seraphina vang lên bên cạnh ông – không phải từ một nguồn cụ thể, mà từ chính không khí. "Mỗi cây Bridge đều có một bài hát như thế. Chúng chỉ hát nó một lần – vào lúc chúng sắp chết."
"Nó đang nói gì vậy?"
"Tôi không biết. Ngay cả tôi cũng không hiểu được ngôn ngữ của một cây Bridge cổ xưa như thế này. Nhưng tôi có thể cảm nhận được." Một khoảng dừng. "Nó đang nói lời tạm biệt."
Elias ngồi xuống trên đỉnh cây cầu. Mặt đá lạnh buốt dưới chân ông, nhưng ông không bận tâm. Ông đặt tay lên bề mặt của cây Bridge – lớp vỏ kim loại cổ xưa đã bị thời gian bào mòn – và nhắm mắt.
Và rồi ông nghe thấy nó.
Không phải bằng tai. Mà bằng chính ý thức của mình, được kết nối với mạng lưới Bridge qua Quantum Loom. Ông nghe thấy giọng nói của cây Bridge nguyên mẫu – một giọng nói không bằng ngôn từ, mà bằng những hình ảnh và cảm xúc.
Nó kể cho ông nghe về thời khởi nguyên, khi nó được dệt nên từ Quantum Loom bởi chính tay của Seraphina Kade, khi bà còn là một cô gái trẻ với đôi mắt sáng rực và đôi bàn tay không hề run rẩy. Nó kể về hàng tỷ sinh mạng đã đi qua nó trong suốt hàng ngàn năm – những thương nhân, những người lính, những cặp tình nhân, những đứa trẻ. Nó kể về Entropy, về cách nó đã chiến đấu chống lại sự mục ruỗng suốt ba trăm năm, ngay cả khi tất cả những cây cầu khác đã ngừng hát.
Và nó kể về một điều nữa – một điều mà Elias chưa từng biết.
"Ngươi không chỉ là một cây cầu," ông thì thầm. "Ngươi là ký ức. Ngươi là tất cả những gì đã từng tồn tại."
Cây Bridge không trả lời. Nhưng Elias cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa từ bề mặt đá dưới tay ông – như một lời xác nhận.
"Elias."
Giọng của Canopy vang lên, cắt ngang khoảnh khắc tĩnh lặng.
"Ta không muốn làm gián đoạn, nhưng có một vấn đề."
"Vấn đề gì?"
"Hạm đội của Cassian đã rút lui, nhưng không hoàn toàn. Một số tàu vẫn còn ở rìa hệ thống. Và chúng vừa phát đi một tín hiệu."
"Tín hiệu gì?"
"Một lời đe dọa. Cassian nói rằng nếu chúng ta không giao nộp Word of Making trong vòng hai mươi bốn giờ, hắn sẽ phá hủy Verdant Hearth."
Elias đứng bật dậy. "Hắn không thể. Verdant Hearth là…"
"Là quê hương của những người làm vườn. Ta biết. Và Cassian cũng biết."
Một cơn giận dữ lạnh lẽo tràn ngập lồng ngực Elias. Đây không phải là một chiến thuật quân sự. Đây là một đòn trả thù cá nhân. Cassian biết rằng Elias không thể hy sinh Verdant Hearth – không phải vì giá trị chiến lược của nó, mà vì ý nghĩa của nó. Đó là nơi mẹ ông đã dạy ông cách trồng cây. Đó là nơi Mara đã lãnh đạo cuộc đình công. Đó là trái tim của tất cả những khu vườn.
"Nếu hắn phá hủy Verdant Hearth…"
"Mạng lưới Crystalvine sẽ mất một phần ba số cây cổ thụ. Trường cộng hưởng sẽ yếu đi đáng kể. Và Word of Making có thể không bao giờ được thốt lên."
"Vậy chúng ta phải ngăn hắn."
"Làm sao? Chúng ta không có hạm đội. Chúng ta không có vũ khí. Tất cả những gì chúng ta có là Quantum Loom và một cây Bridge đang hấp hối."
Elias nhìn xuống cây Bridge nguyên mẫu dưới chân mình. Bài hát cuối cùng của nó vẫn đang tiếp tục – yếu dần, nhưng vẫn chưa tắt.
"Còn bao lâu nữa trước khi nó sụp đổ hoàn toàn?"
"Vài giờ. Như ta đã nói."
"Nhưng trong vài giờ ấy, nó vẫn còn kết nối với mạng lưới Bridge?"
"Đúng vậy."
"Vậy thì chúng ta có thể sử dụng nó. Chúng ta có thể gửi một transmission đến Heart of Spirals."
"Để làm gì?"
"Không phải đến Heart of Spirals. Đến tất cả các thế giới. Đến tất cả những ai còn sống." Elias nắm chặt tay. "Chúng ta sẽ nói cho họ biết sự thật. Tất cả sự thật – về Cassian, về những cây Bridge, về những gì đang xảy ra. Và chúng ta sẽ kêu gọi họ đứng lên."
"Một cuộc nổi dậy?"
"Không. Một cuộc thức tỉnh."
Trong Quantum Loom, Lyra Vance già mở mắt khi Elias trở về và trình bày kế hoạch của mình.
"Điều đó rất nguy hiểm," bà nói. "Cassian sẽ không ngồi yên. Hắn sẽ tấn công Anchor ngay khi biết chúng ta đang làm gì."
"Hắn đã định tấn công Anchor rồi. Ít nhất thì lần này, chúng ta sẽ không chiến đấu một mình."
"Ông nghĩ sẽ có ai đến giúp chúng ta sao? Tất cả các Lãnh chúa đều sợ Cassian."
"Không phải các Lãnh chúa. Những người làm vườn. Những kỹ sư Bridge còn sống sót. Những người dân thường đã mất tất cả vì Cassian. Họ đang ở khắp các Vòng Xoắn, và họ chỉ cần một tia lửa."
"Và ông nghĩ mình là tia lửa ấy?"
"Không. Tôi chỉ là một ông già với đôi bàn tay run rẩy. Nhưng tôi có một câu chuyện để kể. Và đôi khi, một câu chuyện là đủ."
Ba mươi phút sau, transmission được gửi đi.
Nó lan truyền qua cây Bridge nguyên mẫu, qua mạng lưới Bridge đang hồi sinh, qua những cây Crystalvine trên khắp các thế giới. Nó đến được Verdant Hearth, nơi những người làm vườn già vẫn đang ẩn náu trong những khu rừng nguyên sinh. Nó đến được Petal, nơi cây Crystalvine của Elias vẫn đang nở hoa. Nó đến được Oasis, nơi những người dân đang bắt đầu cảm nhận được sự thay đổi trong không khí.
Và ở khắp mọi nơi, những người đã từng sợ hãi bắt đầu ngước lên.
Trên đỉnh cây Bridge nguyên mẫu, Elias Voss đứng một mình, lắng nghe bài hát cuối cùng đang dần tắt.
"Ngươi đã làm được rồi," giọng của Seraphina thì thầm bên tai ông.
"Chưa đâu. Đây mới chỉ là khởi đầu."
"Ta biết. Nhưng ngươi đã gieo hạt giống. Và đó là tất cả những gì một người làm vườn có thể làm."
Elias mỉm cười. Ông đặt tay lên bề mặt cây Bridge lần cuối cùng, và thì thầm: "Cảm ơn ngươi. Vì tất cả."
Cây Bridge không trả lời. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, Elias cảm thấy một rung động nhẹ dưới lòng bàn tay – như một nhịp tim cuối cùng.
Rồi nó im lặng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.