Chương 12: Entropy Psalm
Quantum Loom không ngủ.
Đó là điều đầu tiên Elias Voss nhận ra khi bước vào căn phòng hình cầu bên dưới Anchor. Suốt bốn mươi năm, ông đã nghĩ về nó như một cỗ máy đang ngủ yên, chờ đợi được đánh thức. Nhưng khi cánh cửa đá mở ra và ông bước vào, ông thấy những sợi ánh sáng vẫn đang chuyển động. Chậm hơn trước. Yếu hơn trước. Nhưng chúng vẫn đan vào nhau, tháo ra, rồi lại đan vào, lặp đi lặp lại cùng một mẫu hình mà ông đã thấy bốn mươi năm trước.
Vòng tròn. Đường thẳng. Ba chấm.
"Nó vẫn đang hoạt động," Elias thì thầm.
"Quantum Loom không bao giờ ngừng," giọng của Uncle Canopy vang lên từ những bức tường đá. "Nó là nhịp tim của toàn bộ mạng lưới Bridge. Ngay cả khi những cây cầu đã chết, ngay cả khi không còn ai sử dụng chúng, Quantum Loom vẫn tiếp tục dệt. Đó là bản chất của nó."
"Nhưng nó đang dệt cái gì? Không còn Bridge nào để tạo ra nữa."
Một khoảng im lặng. Rồi Canopy trả lời, giọng ông trầm hơn thường lệ:
"Nó đang dệt Entropy Psalm."
Cái tên ấy, Elias đã nghe trước đây.
Bốn mươi năm trước, khi lần đầu tiên đặt chân vào Quantum Loom, Seraphina Kade – hay đúng hơn là mảnh ý thức còn sót lại của bà – đã nhắc đến nó. Bà gọi đó là "bài thánh thi ghi lại sự thật". Nhưng lúc ấy Elias còn quá trẻ, quá thiếu kiên nhẫn, để thực sự hiểu. Bà đã cố gắng giải thích, nhưng mảnh ý thức của bà không đủ toàn vẹn. Và rồi bà tan biến, để lại Elias với nhiều câu hỏi hơn là câu trả lời.
Bây giờ, bốn mươi năm sau, ông đã trở lại. Già hơn. Chậm hơn. Và kiên nhẫn hơn.
"Hãy nói cho tôi nghe về Entropy Psalm," ông nói.
Canopy im lặng một lúc – khoảng im lặng mà Elias đã học được là dấu hiệu cho thấy cỗ máy đang lựa chọn từ ngữ cẩn thận.
"Entropy Psalm là bản ghi chép cuối cùng của Seraphina Kade. Bà ấy đã viết nó vào những ngày cuối đời, khi bà ấy biết rằng Cassian sẽ sớm ra tay. Bà ấy đã cấy nó vào Quantum Loom – không phải như một chương trình, mà như một bài hát. Một bài hát mà chỉ những ai biết lắng nghe mới có thể nghe thấy."
"Nó nói về điều gì?"
"Về mọi thứ. Về sự thật đằng sau những cây Bridge. Về cách Cassian đã rút cạn chúng. Về lý do thực sự khiến Dorian Ash tạo ra Words of Unmaking. Và về..."
Canopy dừng lại.
"Về điều gì?"
"Về cách cứu lấy những gì còn sót lại."
Elias bước đến trung tâm căn phòng. Những sợi ánh sáng từ Quantum Loom phản chiếu trong đôi mắt già nua của ông, tạo thành những vệt sáng nhỏ như những ngôi sao đang chết.
"Làm sao để tôi nghe được nó?"
"Ngươi không thể nghe nó bằng tai," Canopy nói. "Entropy Psalm không phải là âm thanh. Nó là một mẫu hình. Một chuỗi dữ liệu được dệt vào chính kết cấu của Quantum Loom. Để đọc được nó, ngươi phải kết nối trực tiếp."
"Giống như Seraphina đã làm."
"Đúng vậy. Và ngươi biết điều gì đã xảy ra với bà ấy."
Elias im lặng. Ông nhớ lại những gì mình đã được nghe: Seraphina Kade kết nối trực tiếp ý thức vào một cây Bridge, và bà đã nghe thấy tiếng hét của hàng tỷ sinh mạng bị rút cạn. Máu chảy ra từ tai, mũi, khóe mắt. Bà suýt chết ngay lúc ấy, và chỉ sống sót đủ lâu để ghi lại những gì bà đã thấy trước khi Cassian ra tay.
"Ta sẽ không ép ngươi," Canopy nói. "Đây là lựa chọn của riêng ngươi."
Elias nhìn xuống bàn tay mình. Đôi bàn tay đã trồng hàng triệu cây. Đôi bàn tay đã chạm vào vỏ của Crystalvine và cảm nhận được ký ức của chúng. Đôi bàn tay đã run rẩy theo năm tháng, nhưng chưa bao giờ ngừng làm việc.
"Nếu tôi không làm," ông nói chậm rãi, "thì ai sẽ làm?"
Không có câu trả lời. Nhưng Elias không cần câu trả lời.
"Tôi sẵn sàng."
Quá trình kết nối mất sáu giờ.
Canopy hướng dẫn Elias từng bước, bằng giọng nói trầm ấm và kiên nhẫn. Ông chỉ cho Elias cách đặt tay lên bề mặt của Quantum Loom – không phải chạm vào những sợi ánh sáng, mà là vào những tấm bảng điều khiển cổ xưa được khảm vào sàn đá. Ông dạy Elias cách điều chỉnh tần số ý thức của mình để đồng bộ với nhịp dệt của Loom. Và ông cảnh báo Elias về những gì sẽ xảy ra.
"Sẽ có đau đớn," Canopy nói. "Không phải đau đớn thể xác. Mà là thứ đau đớn khác. Ngươi sẽ nghe thấy tiếng của tất cả những ai đã chết. Tiếng của những thế giới đã tàn lụi. Tiếng của chính Entropy đang gặm nhấm thực tại. Nếu ngươi không đủ mạnh mẽ, ý thức của ngươi sẽ bị cuốn trôi."
"Làm sao để tôi biết mình đủ mạnh mẽ?"
"Ngươi sẽ không biết. Cho đến khi ngươi thử."
Elias mỉm cười – một nụ cười mệt mỏi. "Câu trả lời của một AI điển hình."
"Ta học từ con người đấy."
Khoảnh khắc kết nối, Elias cảm thấy mình đang chết.
Đó là cảm giác đầu tiên. Một cú sốc khổng lồ quét qua toàn bộ cơ thể ông, như thể mọi tế bào đang đồng loạt hét lên. Rồi cảm giác ấy qua đi, và thay vào đó là... âm thanh.
Hàng tỷ âm thanh.
Tiếng của những cây Bridge đang ngân nga trong thời hoàng kim. Tiếng của những đứa trẻ cười đùa trên những hành tinh đã chết từ lâu. Tiếng của những cặp tình nhân thì thầm trong những khu vườn nay đã là sa mạc. Tiếng của những bài hát ru, những lời nguyền, những lời cầu nguyện, những tiếng nấc cuối cùng của những sinh mạng bị lãng quên.
Và xuyên suốt tất cả, như một sợi chỉ đen xuyên qua tấm thảm, là một giọng nói.
Giọng nói của Seraphina Kade.
"Hãy lắng nghe," giọng nói ấy thì thầm. "Hãy lắng nghe thật kỹ. Đây là bài hát của chúng ta. Bài hát của những kẻ đã chết. Bài hát của những kẻ sắp chết. Và bài hát của những kẻ sẽ không bao giờ chết."
Rồi Entropy Psalm bắt đầu.
Elias không thể nhớ mình đã ở trong trạng thái kết nối bao lâu.
Đối với ông, nó có thể là vài giây. Có thể là vài thế kỷ. Thời gian trong Quantum Loom không vận hành theo cách thông thường. Nhưng khi ông mở mắt ra – hoặc ít nhất là cảm thấy mình đang mở mắt – ông đã biết.
Ông biết sự thật.
Entropy Psalm không chỉ là một bài hát. Nó là một lời thú tội. Một bản ghi chép về tội ác của Cassian Marr, được viết bằng chính ngôn ngữ của không-thời gian. Nó kể về cách Cassian đã thiết kế những cây Bridge không chỉ để kết nối đế chế, mà còn để hút cạn nó. Mỗi lần ai đó bước qua một cây Bridge, một phần ý thức của họ – một mảnh ký ức, một tia cảm xúc – bị rút ra và chuyển đến tòa tháp của Cassian. Hàng tỷ sinh mạng. Hàng tỷ mảnh hồn. Tất cả đổ vào một con người duy nhất, kéo dài sự tồn tại của ông ta một cách phi tự nhiên.
Nhưng đó chưa phải là tất cả.
Entropy Psalm còn chứa một lời tiên tri. Một lời tiên tri về ngày tận thế.
Nó nói rằng khi từ cuối cùng của Words of Unmaking được thốt lên – từ sẽ tháo rời chính Entropy – thì không chỉ Cassian trở nên bất tử. Toàn bộ kết cấu của thực tại sẽ sụp đổ. Thời gian sẽ ngừng trôi. Nhân quả sẽ đảo lộn. Và vũ trụ sẽ trở thành một bể hỗn độn vô tận, nơi không có bắt đầu, không có kết thúc, không có ý nghĩa.
Nhưng có một cách để ngăn chặn điều đó.
Một từ. Một từ duy nhất. Word of Making.
Và nó đang ẩn đâu đó trong chính Quantum Loom, được dệt vào giữa hàng tỷ sợi ánh sáng, chờ đợi một người xứng đáng tìm thấy nó.
Khi Elias tỉnh dậy, ông đang nằm trên sàn đá lạnh.
Khuôn mặt ông ướt đẫm. Ông đưa tay lên chạm vào má mình, và nhận ra đó là máu – chảy ra từ tai, từ mũi, từ khóe mắt. Giống hệt như Seraphina Kade trước đây.
Nhưng ông vẫn còn sống.
"Uncle Canopy?" Giọng ông khàn đục, gần như không nghe được.
"Ta ở đây, Elias ạ." Giọng của Canopy vang lên ngay bên cạnh, dịu dàng hơn mọi khi. "Ngươi đã làm được. Ngươi đã nghe được Entropy Psalm."
"Tôi đã thấy..." Elias cố gắng ngồi dậy. "Tôi đã thấy tất cả."
"Ta biết."
"Cassian... ông ta không chỉ muốn bất tử. Ông ta muốn trở thành vũ trụ. Ông ta muốn tháo rời mọi quy luật và tự mình trở thành quy luật duy nhất."
"Ta biết."
"Và Word of Making... nó có thật. Nó đang ở đây, trong Quantum Loom. Nhưng tôi không thể nhìn thấy nó. Nó bị khóa."
"Bị khóa bởi điều gì?"
Elias nhắm mắt. Ông lục lại trong tâm trí mình những mảnh vỡ của Entropy Psalm mà ông vừa trải qua. Rồi ông tìm thấy nó. Một câu. Một câu duy nhất, được viết bằng giọng nói của chính Dorian Ash.
"Word of Making không thể được tìm thấy bởi một người. Nó phải được tạo ra bởi hai người. Một người hiểu về sự sống. Và một người hiểu về cái chết."
Canopy im lặng rất lâu.
"Ngươi hiểu về sự sống," cuối cùng ông nói. "Ngươi là một người làm vườn. Ngươi đã dành cả đời để trồng cây, để bảo tồn, để gieo hy vọng."
"Nhưng tôi không hiểu về cái chết," Elias nói. "Không theo cách mà Dorian yêu cầu."
"Vậy thì chúng ta cần tìm một người hiểu về cái chết."
"Còn ai nữa đâu?" Elias hỏi, giọng ông đầy tuyệt vọng. "Tất cả những người làm vườn đã chết. Seraphina đã chết. Dorian đã biến mất. Những kỹ sư Bridge đã bị Cassian săn lùng và tiêu diệt."
Một khoảng im lặng nữa.
Rồi Canopy nói, giọng ông chậm rãi và cẩn trọng:
"Không phải tất cả."
"Ý ông là sao?"
"Lyra Vance."
Elias ngồi bật dậy. Cái tên ấy – ông đã nghe nó trước đây. Rất lâu rồi. Trong những câu chuyện về những Người Nghe, những người có thể bắt được tín hiệu từ tương lai.
"Lyra Vance đã chết từ lâu rồi."
"Không," Canopy nói. "Bà ấy không chết. Bà ấy đang ngủ. Trong một căn hầm dưới lòng đất của hành tinh Oasis. Ta đã giữ bí mật này suốt hai trăm năm, theo lệnh của chính Hoàng đế."
"Tại sao?"
"Bởi vì Lyra Vance không chỉ là một Người Nghe. Bà ấy là người đã dạy cho Dorian Ash cách lắng nghe ngôn ngữ của vũ trụ. Bà ấy là người thầy đầu tiên của ông ấy. Và bà ấy là người duy nhất trên đời này hiểu về cái chết theo cách mà Dorian yêu cầu."
Elias nhìn lên những sợi ánh sáng đang đan không ngừng trên đầu mình.
"Oasis," ông thì thầm. "Tôi đã từng đến đó. Tôi đã trồng một khu vườn ở đó."
"Ta biết. Đó là lý do Hoàng đế chọn ngươi."
Bảy mươi hai giờ.
Đó là thời gian họ có trước khi Cassian phát hiện ra. Nhưng để đến được Oasis, ngay cả với con tàu nhanh nhất, cũng mất ít nhất mười ngày. Và những cây Bridge – những cây cầu đáng lẽ có thể rút ngắn hành trình xuống còn vài phút – đều đã chết hoặc nằm dưới sự kiểm soát của Cassian.
"Chúng ta không thể đến Oasis kịp," Elias nói.
"Không cần," Canopy trả lời. "Chúng ta sẽ đánh thức bà ấy từ đây."
"Từ đây? Làm sao?"
"Quantum Loom không chỉ dệt nên những cây Bridge. Nó còn có thể gửi tín hiệu xuyên qua không-thời gian. Một transmission đặc biệt, được mã hóa bằng chính tần số của Entropy Psalm. Nếu Lyra Vance thực sự là Người Nghe vĩ đại nhất, bà ấy sẽ nghe thấy."
"Và nếu bà ấy không nghe thấy?"
Canopy im lặng.
"Vậy thì chúng ta sẽ chết," Elias tự trả lời. "Nhưng ít nhất chúng ta đã cố gắng."
Họ bắt đầu ngay trong đêm.
Elias, với đôi bàn tay vẫn còn run rẩy sau cú sốc từ Entropy Psalm, ngồi xuống trước bảng điều khiển của Quantum Loom. Canopy hướng dẫn ông từng bước, và cùng nhau, họ bắt đầu dệt nên một transmission – không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng ánh sáng. Một mẫu hình được thiết kế để vượt qua mọi rào cản của không-thời gian, để chui qua những vết nứt giữa các chiều, để tìm đến một người phụ nữ đang ngủ trong lòng đất của một hành tinh xa xôi.
Mẫu hình ấy là: Vòng tròn. Đường thẳng. Ba chấm.
Chữ ký của Dorian Ash.
"Bà ấy sẽ nhận ra nó," Canopy nói. "Nếu bà ấy còn sống."
"Bà ấy còn sống," Elias nói – và ông không biết tại sao mình lại chắc chắn như vậy. Nhưng sau tất cả những gì ông đã trải qua trong bốn mươi năm qua, ông đã học được cách tin vào trực giác của một người làm vườn.
Transmission được gửi đi vào lúc nửa đêm, giờ Anchor.
Và rồi họ chờ đợi.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.