Ta Hỏi, Tinh Không Trả Lời

Chương 35: Chiếu Chỉ Cuối Cùng Của Hoàng Đế

Đăng: 27/06/2026 23:04 2,208 từ 1 lượt đọc

Hoàng đế băng hà vào một đêm không trăng, nhưng chiếu chỉ cuối cùng của ngài phải mất hai trăm năm mới đến được tay người cần nhận.

Đó là một nghịch lý mà ngay cả Uncle Canopy – với tất cả khả năng phân tích của mình – cũng không thể giải thích trọn vẹn. Chiếu chỉ được viết ra trong thư phòng riêng của Hoàng đế, vào những giây phút cuối cùng trước khi ngài nhắm mắt. Nó được niêm phong bằng thứ mực đặc biệt – thứ mực được làm từ chính những giọt thép mà ngài đã khóc. Và nó được giao cho Canopy với một mệnh lệnh duy nhất: "Chỉ được mở khi Elias Voss đã sẵn sàng."

Canopy đã giữ chiếu chỉ ấy suốt hai trăm năm. Ông đã giấu nó trong lõi sâu nhất của hệ thống Anchor, được bảo vệ bởi hàng trăm lớp mã hóa mà ngay cả Cassian Marr cũng không thể phá vỡ. Ông đã chờ đợi qua bốn mươi năm im lặng sau sắc lệnh của Hoàng đế, qua sự sụp đổ của những cây Bridge, qua cuộc đình công của những người làm vườn, qua tất cả những gì đã xảy ra. Và bây giờ, khi hạm đội đầu tiên từ Verdant Hearth đã đến Anchor, khi Word of Making đã sẵn sàng, khi Elias Voss đã chấp nhận số phận của mình – Canopy biết rằng thời khắc ấy đã điểm.

"Elias," ông gọi, giọng ông vang lên từ những bức tường của Quantum Loom. "Có một thứ ta cần đưa cho ngươi."

Elias đang đứng bên cây Crystalvine nhỏ của mình, kiểm tra những chiếc lá trong suốt đã bắt đầu ngả sang màu vàng. Ông ngước lên. "Thứ gì vậy?"

"Một chiếu chỉ. Từ Hoàng đế. Được viết vào đêm trước khi ngài băng hà."

Elias đứng lặng. "Hoàng đế? Nhưng ngài đã chết từ hai trăm năm trước."

"Đúng vậy. Và chiếu chỉ này đã chờ đợi suốt hai trăm năm để đến được tay ngươi."

Canopy không thể trao chiếu chỉ trực tiếp – ông không có tay. Thay vào đó, ông hướng dẫn Elias đến một căn phòng nhỏ nằm sâu trong lòng Anchor, một căn phòng mà ngay cả Seraphina Kade cũng không biết đến. Nó nằm bên dưới Quantum Loom, được khoét vào chính nền đá của tiểu hành tinh, và chỉ có thể mở bằng một khóa mã hóa mà Canopy đã giữ trong lõi hệ thống suốt hai trăm năm.

Cánh cửa đá mở ra với một tiếng rên nặng nề. Bên trong, căn phòng nhỏ đến mức Elias phải cúi đầu khi bước vào. Không có đồ đạc gì ngoài một chiếc bàn đá, và trên đó là một hộp bạc nhỏ. Chiếc hộp được chế tác tinh xảo, bề mặt được khảm những sợi Crystalvine đã chết từ lâu, và nó tỏa ra một thứ ánh sáng dịu nhẹ – thứ ánh sáng mà Elias nhận ra ngay lập tức.

"Đây là ánh sáng của Heart of Spirals," ông thì thầm.

"Đúng vậy. Hoàng đế đã mang chiếc hộp này từ Heart of Spirals đến Anchor vào những ngày cuối cùng của ngài. Ngài nói rằng nó chứa đựng điều quan trọng nhất mà ngài từng viết."

Elias đưa tay ra, nhưng rồi dừng lại. "Tại sao lại là tôi? Tại sao ngài ấy lại chọn tôi, trong tất cả mọi người?"

"Ta không biết. Nhưng ta có thể đoán." Canopy dừng lại. "Hoàng đế đã theo dõi ngươi từ khi ngươi còn là một đứa trẻ, Elias ạ. Ngài đã thấy ngươi trồng cây Crystalvine đầu tiên. Ngài đã thấy ngươi khóc khi mẹ ngươi qua đời. Ngài đã thấy ngươi lớn lên và trở thành người làm vườn giỏi nhất mà đế chế từng có. Và ngài đã biết – từ rất lâu trước khi bất cứ ai khác biết – rằng ngươi sẽ là người đứng ở đây, vào khoảnh khắc này."

Elias hít một hơi sâu. Rồi ông mở chiếc hộp.

Bên trong là một cuộn giấy da, được buộc bằng một sợi dây làm từ xương của một cây Bridge cổ. Nét chữ trên đó – thứ chữ viết tay đã phai mờ theo thời gian – vẫn còn đọc được. Và ở cuối trang, con dấu của Hoàng đế vẫn còn nguyên vẹn: một vòng tròn, một đường thẳng cắt ngang, và ba chấm nhỏ xếp thành hình tam giác.

Elias nhận ra mẫu hình ấy ngay lập tức. Đó là chữ ký của Dorian Ash. Nhưng tại sao Hoàng đế lại dùng nó làm con dấu?

"Đọc đi," Canopy nói, giọng ông trầm và trang nghiêm. "Đã đến lúc rồi."

"Gửi Elias Voss, Người Làm Vườn," chiếu chỉ bắt đầu.

"Nếu ngươi đang đọc những dòng này, nghĩa là ta đã chết từ lâu. Nhưng ta hy vọng rằng ngươi vẫn còn sống – và rằng ngươi đã tìm thấy con đường của mình đến Anchor, đến Quantum Loom, đến những người bạn mà ta đã âm thầm tập hợp cho ngươi suốt bao nhiêu năm.

Ta biết ngươi đang tự hỏi tại sao. Tại sao lại là ngươi? Tại sao một người làm vườn, trong tất cả mọi người?

Để ta kể cho ngươi một câu chuyện.

Rất lâu trước khi ngươi sinh ra, ta đã gặp Dorian Ash. Ông ấy không chỉ là thi sĩ của triều đình – ông ấy là một nhà tiên tri. Ông ấy đã thấy trước sự sụp đổ của đế chế, sự phản bội của Cassian Marr, và sự hủy diệt của những cây Bridge. Nhưng ông ấy cũng thấy một điều khác: một người làm vườn, đứng giữa đống tro tàn, trồng một cây Crystalvine non.

'Người ấy sẽ không phải là một chiến binh,' Dorian nói với ta. 'Người ấy sẽ không mang theo vũ khí. Người ấy sẽ chỉ mang theo những hạt giống. Và từ những hạt giống ấy, một thế giới mới sẽ mọc lên.'

Ta đã chờ đợi người ấy suốt nhiều năm. Ta đã tìm kiếm khắp các Vòng Xoắn. Và rồi ta tìm thấy mẹ ngươi – một người phụ nữ với đôi bàn tay chai sần và đôi mắt màu hổ phách. Bà ấy không phải là người mà Dorian tiên đoán. Nhưng bà ấy là người sẽ sinh ra người ấy.

Ta đã sắp xếp mọi thứ, Elias ạ. Từ việc ngươi được nhận vào Hội Làm Vườn, đến việc ngươi được gửi đến Heart of Spirals, đến việc ngươi gặp Seraphina Kade và Lyra Vance. Ta đã âm thầm dẫn dắt ngươi, như một người làm vườn dẫn dắt một cây non. Và ta đã chờ đợi.

Bây giờ, khi ngươi đọc những dòng này, ta biết rằng ngươi đã sẵn sàng. Ngươi đã trồng hàng trăm khu vườn. Ngươi đã bảo vệ Seed Vault. Ngươi đã đánh thức Quantum Loom. Và ngươi đã tạo ra Word of Making.

Nhưng có một điều mà ngươi vẫn chưa biết. Một điều mà ta đã giấu kín ngay cả với Uncle Canopy.

Word of Making không thể được thốt lên bởi bất cứ ai. Nó chỉ có thể được thốt lên bởi một người đã sẵn sàng hy sinh tất cả. Và sự hy sinh ấy không chỉ là cái chết, Elias ạ. Nó là sự tan biến hoàn toàn – tan vào Quantum Loom, tan vào mạng lưới Bridge, tan vào chính kết cấu của thực tại. Như Seraphina Kade đã làm. Như Dorian Ash đã làm. Và như ngươi sẽ làm.

Ta không thể ép ngươi. Ta chỉ có thể hỏi.

Ngươi có sẵn sàng không, Elias Voss?

Ngươi có sẵn sàng trở thành hạt giống cuối cùng không?"

Elias đọc chiếu chỉ ấy ba lần.

Lần đầu tiên, ông không hiểu hết. Những dòng chữ nhảy múa trước mắt ông, và tâm trí ông từ chối tiếp nhận ý nghĩa thực sự của chúng.

Lần thứ hai, ông hiểu. Và ông cảm thấy một nỗi sợ hãi lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Không phải sợ chết – ông đã chấp nhận cái chết từ lâu rồi. Mà là sợ sự tan biến. Sợ việc không còn là chính mình nữa. Sợ việc trở thành một phần của một thứ gì đó lớn lao hơn mà ông không thể kiểm soát.

Lần thứ ba, ông chấp nhận.

"Hoàng đế đã biết," ông thì thầm. "Ngài đã biết tất cả ngay từ đầu."

"Ngài đã biết," Canopy xác nhận. "Ngài đã biết về Dorian. Về Seraphina. Về Lyra Vance. Và về ngươi."

"Tại sao ngài không nói cho tôi?"

"Bởi vì nếu ngươi biết trước, ngươi sẽ không bao giờ trở thành con người mà ngươi cần trở thành. Ngươi sẽ không bao giờ trồng những khu vườn ấy bằng tình yêu thực sự. Ngươi sẽ không bao giờ kết nối với những cây Crystalvine bằng trái tim thực sự. Và Word of Making sẽ không bao giờ được tạo ra."

Elias gập chiếu chỉ lại. Ông đặt nó trở lại vào hộp bạc, và đóng nắp lại.

"Tôi cần thời gian để suy nghĩ," ông nói.

"Ngươi có bao nhiêu thời gian tùy ý. Nhưng hãy nhớ rằng Cassian sẽ không chờ đợi."

Elias trở lại Quantum Loom, nơi tất cả mọi người đang tụ tập.

Lyra Vance già và Lyra Vance trẻ đang làm việc cùng nhau, điều chỉnh những tần số cuối cùng của trường cộng hưởng. Seraphina Kade – giờ đây là một phần của chính cỗ máy – lơ lửng giữa không trung, đôi mắt phản chiếu toàn bộ mạng lưới Bridge. Và Soren, cùng với những người sống sót từ Verdant Hearth, đang chuẩn bị những cây Crystalvine non để kết nối với Quantum Loom.

"Elias," Soren gọi khi thấy ông bước vào. "Có chuyện gì vậy? Trông ông như vừa gặp ma."

"Tôi vừa đọc chiếu chỉ cuối cùng của Hoàng đế," Elias trả lời.

Mọi người im lặng.

"Nó nói gì?" Lyra Vance già hỏi.

"Nó nói rằng tôi phải hy sinh. Không chỉ mạng sống của tôi. Mà là toàn bộ sự tồn tại của tôi. Tôi phải tan vào Quantum Loom, như Seraphina đã làm. Để Word of Making có thể được thốt lên."

"Không!" Lyra Vance trẻ bước lên. "Chúng ta đã mất quá nhiều người rồi. Dorian. Seraphina. Bao nhiêu người làm vườn. Chúng ta không thể mất thêm ông nữa."

"Nếu tôi không làm, tất cả sẽ trở nên vô ích. Cassian sẽ thắng. Những khu vườn sẽ chết. Và mọi người – tất cả những ai đã hy sinh – sẽ trở thành tro bụi."

"Có thể có cách khác…"

"Không có cách khác," Elias ngắt lời, giọng ông nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. "Tôi đã biết điều này từ lâu rồi. Từ khoảnh khắc tôi tìm thấy mảnh giấy đầu tiên của Dorian. Từ khoảnh khắc tôi nghe thấy Entropy Psalm. Tôi chỉ không dám thừa nhận."

Ông nhìn quanh căn phòng – vào mắt từng người.

"Nhưng bây giờ tôi đã sẵn sàng."

Đêm hôm ấy, Elias Voss viết bức thư cuối cùng của mình.

Không phải một chiếu chỉ như Hoàng đế. Chỉ là một mảnh giấy nhỏ, được viết vội bằng thứ mực làm từ nhựa cây Crystalvine. Ông gửi nó cho Soren, với lời dặn rằng chỉ được mở sau khi mọi chuyện kết thúc.

"Gửi những người làm vườn của tương lai," ông viết. "Nếu các bạn đang đọc những dòng này, nghĩa là tôi đã không còn nữa. Nhưng đừng buồn. Bởi vì tôi chưa bao giờ thực sự rời đi.

Tôi ở trong mỗi cây Crystalvine mà các bạn trồng. Tôi ở trong mỗi hạt giống mà các bạn gieo. Tôi ở trong mỗi bài hát mà các bạn hát cho những khu vườn.

Và trên hết, tôi ở trong hy vọng rằng một ngày nào đó, sẽ không còn ai phải hy sinh vì sự sống nữa. Bởi vì sự sống sẽ tự nó sinh sôi – như nó đã luôn làm, từ thuở khai thiên lập địa.

Hãy chăm sóc những khu vườn, các bạn nhé. Chúng là tất cả những gì chúng ta có."

Bên dưới, ông ký tên mình – không phải bằng danh hiệu Người Làm Vườn, mà bằng chính tên ông.

Elias Voss.

Sáng hôm sau, khi ánh sáng nhân tạo của Anchor bắt đầu mô phỏng bình minh, Elias Voss bước vào Quantum Loom lần cuối cùng.

Tất cả mọi người đã có mặt. Họ đứng thành một vòng tròn quanh ông – như những người bảo vệ, như những người chứng nhân.

"Tôi đã sẵn sàng," ông nói.

Seraphina Kade – giờ đây là một phần của chính cỗ máy – nhìn ông với đôi mắt phản chiếu toàn bộ mạng lưới Bridge. "Ông có chắc không, Elias?"

"Tôi chưa bao giờ chắc chắn về bất cứ điều gì trong đời mình. Nhưng tôi luôn làm những gì cần làm."

Ông đặt tay lên bảng điều khiển của Quantum Loom. Và ông nhắm mắt.

"Bắt đầu đi."

Trong bóng tối của vực thẳm, Dorian Ash nghe thấy tiếng của Quantum Loom vang lên. Và ông mỉm cười.

"Người làm vườn đã đến," ông thì thầm. "Cuối cùng, người làm vườn đã đến."

0