Quyển 1: Bến Vạn Chài & Sóng Gió Tiêu Trang
Chương 32: Động Thiên Phúc Địa, Cổ Điện Hạc Minh
Nam Thiên Tu Tiên Truyện
Mục lục
50 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 50/50 chương
"Ầm... rầm!"
Hai cánh cửa đá Thần Khuyết nặng tựa ngàn cân khép lại sau lưng Lý Quân.
Một tiếng chấn động trầm đục vang lên rồi tắt lịm, nhốt lại toàn bộ thế gian phàm trần bên ngoài. Tiếng gào thét của lũ ma tu phương Bắc, tiếng gió hú gầm rít qua vách đá Nga Sơn, cùng mùi tanh nồng của huyết sát... tất cả trong chớp mắt đều biến mất không còn dấu vết.
Lý Quân đứng tựa lưng vào phiến đá lạnh ngắt, tay phải ghì chặt cán chèo bằng gỗ nghiến cứng ngắc, tay trái kẹp sẵn ba mũi ngân châm bọc chân khí. Toàn bộ cơ bắp trên người hắn căng ra như dây đàn, đôi mắt sắc sảo đảo quanh thăm dò bóng tối, sẵn sàng nghênh tiếp mọi hiểm nguy khôn lường của nơi cấm địa.
Thế nhưng, điều đập vào mắt thiếu niên làng chài không phải là một hang động ẩm thấp, tăm tối hay nồng nặc mùi tử khí như hắn từng mường tượng.
Trái lại, một cảnh tượng nguy nga tráng lệ, kỳ ảo tựa cõi bồng lai từ từ hiện ra trước mắt hắn!
Vòm hang đá vôi khổng lồ cao vút tới hàng trăm trượng, trải rộng mênh mông không thấy bờ bến. Trên trần hang, hàng triệu đốm lân tinh tự nhiên lấp lánh như một dải ngân hà rực rỡ sa xuống lòng đất. Hàng ngàn khối thạch nhũ ngũ sắc muôn hình vạn trạng rủ xuống từ vòm đá cao, tỏa ra ánh hào quang lung linh huyền ảo: chỗ thì tựa như những chiếc đèn chùm bằng ngọc bích của chốn hoàng cung, chỗ lại như những mâm xôi đá bốc khói mờ ảo, chỗ tựa như những bàn cờ tiên rêu phong cổ kính mà truyền thuyết ngàn năm về chàng Từ Thức và nàng Giáng Hương từng lưu dấu nơi đây.
Không khí trong hang động không hề ngột ngạt mà vô cùng thanh sạch, mát rượi. Từng ngụm khí tức hắn hít vào lồng ngực ngọt lịm như giọt sương mai đầu cành, phả vào da thịt một cảm giác râm ran khoan khoái lạ kỳ.
Mật độ linh khí thiên địa nơi đây nồng đượm gấp trăm lần so với thế giới bên ngoài!
Từng lỗ chân lông trên cơ thể Lý Quân như được gột rửa, dòng Thủy Linh Chân Khí trong đan điền khẽ rung động róc rách, tựa như đàn cá nhỏ bơi lội giữa dòng nước xuân tràn trề sinh lực.
Lý Quân khẽ thở phào một hơi nhẹ nhõm, nhưng bản tính cẩn trọng vẫn không cho phép hắn buông lỏng cảnh giác. Hắn bước chậm rãi trên con đường lát đá thạch anh trắng muốt, đôi bàn chân trần cảm nhận được sự nhẵn bóng, mát lạnh của từng phiến đá ngàn năm phủ lớp rêu xanh ẩm ướt.
Đi chừng một tuần trà, con đường thạch anh dẫn hắn men theo triền dốc thoải tiến xuống một hồ nước ngầm khổng lồ — Thủy Tinh Đàm.
Mặt hồ phẳng lặng như một tấm gương ngọc bích lớn, không một gợn sóng. Làn nước trong vắt nhìn thấu tận đáy sâu mười trượng, nơi có lớp cát vàng óng ả và những viên dạ minh châu tỏa sáng lung linh.
Khi Lý Quân bước tới mép nước, mặt nước hồ bỗng lăn tăn gợn sóng. Dòng chân khí Thủy Linh trong cơ thể hắn bỗng chốc trào dâng mãnh liệt, liên kết mật thiết với làn nước hồ!
Lý Quân nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy ngầm sâu hun hút dưới đáy đầm. Hắn giật mình kinh ngạc nhận ra: Hồ nước ngọc bích này chính là khởi nguồn của mạch nước ngầm xuyên qua lòng dãy núi đá vôi Nga Sơn, nối liền với Vực Đan Nê dưới chân đền Đồng Cổ! Mạch nước ấy chính là huyết mạch linh khí nuôi dưỡng dòng sen cổ tích mà hắn từng lặn sâu khám phá thuở trước!
Giữa hồ nước phẳng lặng nổi lên một hòn đảo nhỏ xanh biếc cây cỏ.
Nổi bật trên hòn đảo ấy là một tòa cổ điện uy nghiêm được xây dựng hoàn toàn bằng đá sa thạch đỏ thẫm phủ đầy rêu phong cổ kính — Thần Khuyết Cổ Điện!
Xung quanh cổ điện, những thân cây cổ thụ cao vút vươn cành lá sum suê che rợp cả một góc trời động thiên.
Lý Quân không vội vàng vượt hồ. Hắn nhặt một viên đá cuội nhỏ bên mép bờ, ném mạnh ra xa. Viên đá rơi tõm xuống nước, bắn lên những tia nước mát lạnh. Dưới đáy nước trong veo, từng đàn cá vảy bạc lấp lánh (Ngân Lân Tiên Ngư) bình thản bơi lội quanh rặng rong biển, hoàn toàn không có độc khí hay yêu thú ẩn mình.
Xác định mặt nước an toàn, Lý Quân hít một hơi sâu, vận chuyển Lăng Ba Bộ Thủy.
"Vút!"
Thân hình thiếu niên áo chàm lướt đi nhẹ tựa một chiếc lá tre khô bay là là trên mặt nước biếc. Từng bước chân hắn điểm nhẹ lên làn sóng lăn tăn, không để lại nửa gợn bọt nước, chỉ trong chớp mắt đã đặt chân lên bờ cát ẩm ướt của hòn đảo giữa hồ.
Đặt chân lên hòn đảo nhỏ, mùi hương thảo mộc ngạt ngào, the mát lập tức xộc thẳng vào cánh mũi Lý Quân.
Trước mắt hắn là một khu linh điền cổ xưa rộng chừng vài mẫu đất bazan màu mỡ. Trải qua ngàn năm không có bàn tay con người chăm sóc, khu vườn đã mọc đầy cỏ dại, nhưng bên dưới những tán cỏ rậm rạp ấy lại ẩn chứa vô số kỳ hoa dị thảo quý hiếm bậc nhất thế gian: Những củ Hoàng Tinh ngàn năm to bằng bắp tay nhô lên khỏi mặt đất mùn đen; những khóm Tử Đằng Hoa nở từng chùm hoa tím biếc rủ xuống như ngọc chuỗi; và trên những thân cây gỗ mục bên bờ rào đá, hàng chục tai nấm Linh Chi đỏ au như huyết ngọc đang lặng lẽ tỏa ra ánh sáng lân tinh êm dịu.
Là một người từng theo Tuệ Ông học y suốt ba năm ròng, thấu triệt dược tính của hàng trăm loài Nam dược, mắt Lý Quân sáng rực lên vì thán phục. Những cây thuốc nơi này, nếu mang ra cõi phàm trần, bất kỳ một nhánh nào cũng đủ để các bậc đế vương hào môn tranh đoạt đến đổ máu!
Thế nhưng, ánh mắt Lý Quân nhanh chóng dừng lại ở trung tâm khu vườn.
Nơi đó, một cảnh tượng tương phản đến xót xa đang hiện hữu.
Một gốc đại thụ cổ xưa cao chừng ba trượng, thân cây uốn lượn gồ ghề tựa như một con thanh long đang vươn mình bay lên trời — đó chính là Thanh Mộc Long Đằng, loài tiên mộc thượng cổ tương truyền do tổ sư Thần Nông thị mang giống từ non thiêng về gieo trồng!
Thế nhưng, gốc tiên mộc uy nghi ấy lúc này lại đang trên bờ vực khô héo.
Vỏ cây nứt nẻ xám xịt như than củi, cành lá rụng lả tả xơ xác dưới gốc, chỉ còn trơ trọi vài phiến lá xanh xao thoi thóp ở ngọn cây. Nguồn linh khí thảo mộc dạt dào của nó dường như đã bị một thứ sức mạnh vô hình nào đó bóp nghẹt suốt nhiều thế kỷ qua.
Lý Quân bước lại gần, bàn tay thô ráp khẽ chạm vào lớp vỏ cây gồ ghề nhăn nheo lạnh ngắt.
Ngay khoảnh khắc ấy, ánh mắt hắn chạm vào một tấm bia đá nhỏ cắm dưới gốc cây. Trên mặt đá phủ rêu xanh, có khắc sâu bốn hàng chữ Vân Triện cổ kính:
"Vạn vật chi sinh, Thủy vi chi mẫu.
Thủy dưỡng Thanh Mộc, Mộc dục Chân Hỏa.
Hồi sinh Tiên Thụ, Đạo môn tự khai.
Hậu thế hữu duyên, thận chi trọng chi!"
(Vạn vật sinh sôi, Nước là mẹ đầu.
Nước nuôi Cây Xanh, Cây dưỡng Lửa Thiêng.
Hồi sinh Cây Tiên, Cửa Đạo tự mở.
Người sau có duyên, hãy cẩn thận trân trọng!)
Lý Quân đọc từng chữ, trái tim hắn đập thình thịch liên hồi như tiếng trống trận!
Hắn bừng tỉnh đại ngộ!
Đây chính là quân cờ khảo nghiệm thứ hai mà các bậc tiền nhân Nam Thiên đã âm thầm sắp đặt trong Động Từ Thức!
Muốn mở được hai cánh cửa của Thần Khuyết Cổ Điện để bước vào nhận truyền thừa chân chính, kẻ bước vào không thể dùng bạo lực hay đao kiếm phá hoại, mà bắt buộc phải hiểu được quy luật tương sinh của ngũ hành trời đất: Thủy sinh Mộc!
Nhìn lại bản thân Lý Quân: Thân thể hắn vốn là phàm phu tục tử, nhờ kỳ duyên nuốt viên Thủy Tinh Liên Tử dưới đáy vực Đan Nê mà đan điền hắn mới chỉ gieo được một hạt mầm Thủy Linh Căn duy nhất!
Hắn chỉ có Thủy Căn, kinh mạch chỉ lưu chuyển dòng nước lạnh giá. Nếu muốn bước lên con đường tu tiên chân chính, tiến cảnh lên những tầng thứ cao hơn của Luyện Khí Kỳ, hắn không thể mãi mãi dừng lại ở một nhánh Thủy Linh đơn độc. Hắn bắt buộc phải đúc nên sợi Mộc Linh Căn tiếp theo!
"Cây khô gặp nước... Thủy dưỡng Thanh Mộc!"
Lý Quân lẩm bẩm trong miệng. Nhưng nước suối bình thường làm sao có thể cứu sống một gốc tiên mộc ngàn năm đang chết dần chết mòn?
Cần phải có một thứ sinh cơ vĩ đại của đất mẹ non sông!
Lý Quân khẽ thò tay vào ngực áo, rút ra miếng đồng thau hoen gỉ — Mảnh Trống Đồng Đông Sơn!
Khoảnh khắc mảnh Trống Đồng được lấy ra khỏi lớp vải thô, một luồng ánh sáng màu hoàng kim ấm áp lập tức bùng nổ, chiếu sáng rực rỡ cả khu vườn linh dược! Những hình khắc mặt trời mười bốn tia sáng, hình những đàn chim Lạc dang cánh bay trên mặt đồng bỗng rung lên khe khẽ, phát ra những tiếng ngân nga trầm bổng như tiếng cồng chiêng mùa lễ hội lúa mới!
Mảnh Trống Đồng vốn hấp thu tinh hoa ánh trăng, chuyên ngưng tụ linh dịch có tác dụng kích phát cây cối sinh sôi. Nay gặp được tiên mộc thượng cổ, nó tựa như đứa con tìm về với cội nguồn, chấn động dữ dội!
"Tách... tách!"
Từ trung tâm hình khắc mặt trời của mảnh Trống Đồng, một giọt chất lỏng màu xanh lục bảo trong suốt, ngưng tụ toàn bộ sinh khí thuần hậu của đất mẹ ngàn năm, chậm rãi rỉ ra, rồi rớt xuống gốc rễ khô cằn của Thanh Mộc Long Đằng!
Cùng lúc đó, Lý Quân không hề do dự, ngồi xếp bằng dưới gốc cây, hai bàn tay áp chặt vào thân gỗ nứt nẻ.
Hắn vận chuyển Thủy Linh Cửu Biến Quyết!
"Ào ào..."
Dòng chân khí Thủy Linh thuần khiết, trong veo như suối nguồn sông Mã từ đan điền Lý Quân cuồn cuộn tuôn trào, theo hai lòng bàn tay rót trọn vẹn vào từng thớ gỗ khô kiệt của gốc đại thụ!
"Răng... rắc...!"
Một thanh âm kỳ diệu như tiếng hạt mầm đội đất nảy mầm giữa mùa xuân bỗng vang lên giòn giã!
Nhận được giọt linh dịch Trống Đồng cùng dòng chân khí Thủy Linh dạt dào, gốc cây Thanh Mộc Long Đằng khô khốc bỗng run rẩy dữ dội! Lớp rễ cây cằn cỗi cắm sâu dưới lòng đất bazan như những con rồng đói khát ngàn năm, điên cuồng hút lấy từng giọt linh dịch và chân khí!
Một luồng ánh sáng màu xanh ngọc bích từ từ bốc lên từ gốc cây, chạy dọc theo thân gỗ, lan tỏa ra từng cành nhánh khẳng khiu.
Những vết nứt nẻ xám xịt trên vỏ cây nhanh chóng khép miệng, lớp vỏ già cỗi bong tróc ra, để lộ một lớp da cây mới màu xanh biếc óng ánh như ngọc, bên trên ẩn hiện những đường vân vảy rồng lấp lánh!
"Xoạt xoạt xoạt...!"
Hàng vạn chồi non xanh mướt như những mũi kim ngọc đồng loạt đâm toạc lớp vỏ cây, vươn mình lớn bổng với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy! Chỉ trong vài hơi thở, tán cây Thanh Mộc Long Đằng đã bung nở xum xuê, rợp bóng mát rượi cả một góc trời động thiên!
Mùi hương thảo mộc nồng nàn, thanh khiết như ngàn vạn bông hoa rừng chớm nở ùa ra, bao bọc lấy toàn bộ cơ thể Lý Quân.
Và ngay giữa đỉnh tán cây rậm rạp ấy, một đóa hoa tiên năm cánh ngũ sắc bỗng hé nở, rồi nhanh chóng kết thành một quả mọng tròn xoe bằng quả trứng gà, màu xanh lục trong suốt tựa pha lê — Thanh Mộc Linh Quả!
"Tách!"
Quả tiên vừa chín tới liền tự động rụng khỏi cành, rơi nhẹ nhàng xuống, nằm gọn trong lòng bàn tay đang mở ra của Lý Quân.
Một luồng khí tức ấm áp, thuần hậu tràn ngập sinh cơ lập tức từ quả tiên xông thẳng qua các huyệt đạo lòng bàn tay hắn, cuồn cuộn đổ vào kinh mạch!
"Oanh!"
Trong đan điền của Lý Quân, nơi Khí Hải Thủy Linh bấy lâu nay phẳng lặng như mặt hồ băng, nay bỗng cuộn trào sóng lớn!
Luồng sinh khí Mộc hệ xanh ngắt từ quả tiên hòa cùng dòng nước Thủy hệ, tạo nên một vòng xoáy âm dương tương sinh kỳ diệu: Nước nuôi Cây, Cây nương tựa Nước!
Tại trung tâm Khí Hải, một hạt mầm màu xanh lục biếc bỗng chốc được gieo xuống, bén rễ đâm chồi, tỏa ra luồng sinh lực dồi dào mãnh liệt chưa từng có!
Mộc Linh Căn — Mắt xích thứ hai — đã chính thức thức tỉnh!
Hai dòng chân khí xanh lam (Thủy) và xanh lục (Mộc) giao hòa quấn quýt lấy nhau, như đôi rồng xanh uốn lượn tẩy rửa toàn bộ kinh lạc, xương tủy và lục phủ ngũ tạng của thiếu niên làng chài. Gân cốt hắn rắn chắc như dây gai bện thép, từng thớ thịt ẩn chứa sức bật dẻo dai kinh hồn.
"Rầm!"
Một tiếng nổ trầm hùng vang lên trong thức hải! Bình chướng tu vi bấy lâu nay lập tức vỡ tan tành!
Chân khí dâng trào cuồn cuộn, đưa cảnh giới của Lý Quân từ Luyện Khí tầng ba trực tiếp nhảy vọt, đột phá vững chắc lên đỉnh phong Luyện Khí Tầng Bốn!
Lý Quân mở bừng đôi mắt, hai tia sáng xanh biếc lóe lên trong con ngươi đen láy, sắc sảo và uy nghiêm lạ thường. Hắn đứng dậy, thân thể nhẹ bẫng tựa như có thể nương theo ngọn gió mà bay lên trời cao!
"Két... két... rầm!"
Cùng với sự thức tỉnh của Mộc Linh Căn và sự hồi sinh của cây tiên, hai cánh cửa gỗ trầm hương khổng lồ của Thần Khuyết Cổ Điện phía trước bỗng rung chuyển nhè nhẹ, rồi từ từ mở toang ra hai bên!
"Quác... quác...!"
Từ trong sâu thẳm của tòa đại điện sa thạch, một tiếng chim hạc kêu vang lảnh lót như tiếng đàn sắt, vang vọng khắp cõi động thiên!
Một luồng ánh sáng màu bạc tinh khiết ùa ra từ cửa điện. Từ bên trong, một pho tượng hạc trắng tạc bằng ngọc thạch anh trắng muốt, cao bằng người thật, hai cánh dang rộng như đang múa lượn, trong mỏ ngậm một cuộn lụa màu ngọc bích cổ kính, chậm rãi lướt ra, dừng lại ngay trước bậc thềm đá nơi Lý Quân đang đứng!
Trên bậc thềm sa thạch, ánh lân tinh rọi xuống cuộn lụa ngọc bích, để lộ ra những dòng chữ triện thếp vàng lấp lánh:
"Nam Thiên Thần Khuyết — Đạo Thống Khởi Nguyên!"
Truyền thừa ngàn năm của các bậc tiền bối Chân Tiên đất Việt... cuối cùng đã mở toang cánh cửa đón nhận người con ưu tú của sông Mã bước vào!
THƠ KẾT CHƯƠNG:
Tác giả: Xuân Hội
Sương phủ thạch nham rạng khí linh,
Đường mây hé mở cõi trường sinh.
Ngàn năm thạch bích lưu bi tích,
Một dải linh tuyền ánh nguyệt minh.
Mộc thụ hồi xuân bừng gốc cổ,
Linh chi nhuận sắc ngát hoa tinh.
Lòng trong vững dạ xua mây đục,
Chí sáng soi đời cảnh thái bình.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.