Quyển 1: Bến Vạn Chài & Sóng Gió Tiêu Trang
Chương 43: Mộc Linh Cổ Thụ, Chò Ngàn Năm
Nam Thiên Tu Tiên Truyện
Mục lục
50 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 50/50 chương
Hoàng hôn buông xuống đại ngàn Cúc Phương nhanh như một bức rèm nhung tím thẫm sập xuống từ vòm trời. Ráng chiều đỏ quạch le lói xuyên qua những tầng tán lá cây cổ thụ cao vút, rải xuống mặt đất những vệt nắng xiên xiên mờ ảo như rắc bụi vàng.
Đoàn xe kéo Thanh Tê Thú sau một ngày băng rừng vượt suối, rẽ qua một hẻm núi đá vôi hẹp hình miệng phễu, bỗng tiến vào một thung lũng lòng chảo khổng lồ rộng tới vài dặm.
Và ngay giữa trung tâm thung lũng ấy, một bóng hình vĩ đại, sừng sững tựa như cột chống trời thời hồng hoang đập thẳng vào mắt mọi người:
Cây Chò Ngàn Năm!
Đó là một cội đại thụ cổ sinh ngàn năm tuổi, cao tới gần năm mươi mét, thân cây thẳng tắp, vững chãi như một cột đồng khổng lồ vươn mình đâm toạc chín tầng mây xanh. Chu vi gốc cây rộng đến mức hơn hai mươi người lớn nắm tay nhau dang rộng ôm cũng không xuể.
Kỳ vĩ nhất là hệ thống bạnh vè khổng lồ nhô lên khỏi mặt đất cao tới ba bốn mét, xòe rộng ra bốn phương tám hướng như những bức tường thành bằng gỗ lim uốn lượn, gồ ghề và kiên cố vô song. Rễ cây đâm sâu vào các kẽ nứt của vỉa đá vôi ngầm, hút lấy tinh hoa của đất mẹ suốt cả ngàn năm qua. Vỏ cây màu nâu xám sần sùi bám đầy rêu phong xanh mướt, rêu nhung ẩm ướt và từng chùm phong lan rừng buông rủ rực rỡ, tỏa ra một làn sinh cơ Mộc hệ nồng đượm, thuần khiết đến mức đứng dưới bóng cây cảm giác như được ngâm mình trong biển tiên tuyền mát rượi!
— Hạ trại! Đêm nay cắm trại tại khoảng đất phẳng giữa hai bạnh vè Cây Chò! — Tiếng Liễu Minh vang lên the thé, vẻ mỏi mệt sau một ngày di chuyển hiện rõ trên khuôn mặt trắng bệch.
Đám đệ tử ngoại môn thở phào nhẹ nhõm, vội vã tháo ách cho năm cỗ xe Thanh Tê Thú, chất ba mươi cỗ hòm gỗ bách chứa Ngũ Sắc Huyết Đằng vào sát bệ đá dưới gốc cây cổ thụ, rồi nhóm lửa dựng lều bạt.
Lý Quân vác cỗ xe cỏ thứ sáu đi sau cùng, khéo léo dắt xe vào góc khuất râm mát bên cạnh một bạnh vè đại thụ cao ngang đầu người. Hắn khẽ vỗ nhẹ lên lớp vỏ cây xù xì, cảm nhận dòng Mộc khí ấm áp, thuần hậu như nhịp tim của một bậc trưởng bối hiền từ đang chậm rãi rung động trong thớ gỗ.
Đúng lúc ấy, Liễu Minh khoác áo choàng lông chồn, tay cầm thanh kiếm khảm bảo thạch bước lại gần. Ánh mắt hắn nhìn Lý Quân đầy vẻ xoi mói, trong đáy mắt lóe lên một tia độc địa khó che giấu:
— Lý Giang Điền! Cỗ xe cỏ của ngươi đi sau cùng mà không hề suy suyển, kể ra ngươi cũng có chút phúc mạng lớn. Nhưng đêm nay ở thung lũng Cổ Chò này không phải chốn an nhàn. Ngươi là kẻ có tu vi thấp nhất, lại được hưởng ân huệ tông môn, bản tọa lệnh cho ngươi đêm nay chịu trách nhiệm gác ca ba — từ canh ba đến rạng sáng — tại gò đá phía tây thung lũng cách doanh trại trăm trượng! Phải mở to mắt canh chừng, nếu có sơ suất gì thì chém đầu không tha!
Nói xong, Liễu Minh khẽ phất tay áo, nét mặt thoáng vẻ nham hiểm rồi quay lưng bước về phía căn lều lụa gấm sang trọng của mình.
Lý Quân nhìn theo bóng lưng Liễu Minh, đôi mắt hắn khẽ nheo lại.
Dưới ánh mắt tinh tường của hắn, hắn phát hiện ra khi Liễu Minh vung tay áo áo, một làn bột mịn màu vàng nhạt có mùi thơm ngai ngái kỳ dị đã âm thầm rơi rải rác xung quanh gò đá phía tây và bám vào bậc thềm đá nơi Lý Quân đang đứng: Dẫn Thú Phấn!
Thung lũng Cổ Chò này, theo như tấm bản đồ da dê của Lão Đậu ghi chép tỉ mỉ, gò đá phía tây chính là cửa ngõ dẫn vào hang ổ của bầy Thiết Trảo Hắc Hùng — loài gấu đen móng sắt cấp hai trung kỳ, tính tình hung bạo cuồng loạn, cực kỳ mẫn cảm với mùi hương của Dẫn Thú Phấn! Liễu Minh cố tình bố trí hắn ra đó một mình, lại rải phấn dẫn dụ yêu thú, mục đích rõ ràng là muốn mượn móng vuốt của bầy gấu sắt xé xác hắn thành muôn mảnh giữa đêm khuya!
"Mưu hèn kế bẩn, lặp đi lặp lại không biết ngượng." — Lý Quân thầm cười khẩy, trong lòng đã có đối sách chu toàn.
Trời tối hẳn. Màn sương rừng Cúc Phương buông xuống dày đặc như sữa đặc, hơi lạnh buốt giá ngấm vào từng tảng đá. Giữa thung lũng, ngọn lửa trại bập bùng xua tan bóng tối u uất.
Lý Quân ngồi bên đống than củi nhỏ ở góc bạnh vè, thong thả chuẩn bị bữa tối cho mình. Đi rừng vùng cao hiểm trở, một bữa ăn ấm nóng giàu dinh dưỡng không chỉ duy trì thể lực mà còn giúp khí huyết lưu thông, xua tan chướng khí độc hại của rừng già.
Hắn mở một chiếc giỏ tre nhỏ mang theo từ Thiết Sơn. Bên trong là một con gà ri thả đồi béo múp míp, da vàng ươm, chân nhỏ như cành dâu.
Gà được Lý Quân làm sạch ruột bằng nước suối trong, xát muối hột và gừng giã dập khử tanh. Hắn ướp vào thân gà một hỗn hợp gia vị đượm chất hoang dại: hạt mắc khén rang xay mịn, hạt dổi rừng nướng thơm lừng, củ sả non thái mỏng, ớt hiểm giã nhuyễn và một nắm lá chanh bánh tẻ thái chỉ.
Đặc biệt nhất, bên trong khoang bụng con gà, Lý Quân nhồi đầy một bát xôi nếp nương hạt tròn mẩy đã đồ chín tới, trộn lẫn vài hạt sen khô bùi béo và nấm hương rừng thơm phức.
Đoạn, hắn lấy năm lớp lá chuối rừng tươi xanh ngắt, hơ qua ngọn lửa cho mềm dai rồi bọc kín con gà lại thành một khối tròn trĩnh, dùng lạt giang buộc chặt hình chữ thập. Hắn gạt đống than củi nghiến đỏ rực sang một bên, đặt bọc gà vào giữa đống tro trấu ấm, rồi phủ một lớp than hồng lên trên để nướng theo lối vùi than ủ lá.
Bên cạnh bếp than, Lý Quân đặt một chiếc niêu đất nhỏ nấu món Canh lá đắng lòng mề đặc sản xứ Mường.
Thứ lá đắng rừng mọc hoang dại trên các vách đá vôi Cúc Phương được hắn hái lúc chiều tà, rửa sạch rồi dùng tay vò nhẹ cho giập nát để tiết ra vị đắng thanh tao. Lòng mề gà được thái nhỏ, xào săn với hành tăm giòn rụm trên chảo gang nhỏ, rồi trút vào niêu nước sôi sùng sục. Hắn thả nắm lá đắng vào cùng một muỗng mẻ ngấu chua thanh dịu dàng, nêm chút ớt hiểm và hạt tiêu sọ cay nồng.
Chỉ sau nửa tuần hương, mùi hương từ đống than hồng và chiếc niêu đất bắt đầu bốc lên ngào ngạt!
Mùi thơm ngậy béo của mỡ gà tươm ra qua lớp lá chuối xém lửa quyện cùng mùi thơm nồng nàn của hạt mắc khén, hạt dổi và mùi xôi nếp nương ngào ngạt làm bừng sáng cả một góc rừng hoang vắng!
Lý Quân dùng thanh tre gạt lớp tro than, bóc từng lớp lá chuối cháy xém ra.
Một cảnh tượng tuyệt mỹ hiện ra trước mắt: Lớp da gà vàng ruộm, phồng giòn bóng bẩy một lớp mỡ óng ả, thịt gà chín mềm ngập tràn nước ngọt tự nhiên. Khi rạch bụng gà ra, làn khói thơm phức mang theo hương vị ngọc thực xôi nếp dẻo quánh ngấm trọn mỡ gà và hương vị thảo mộc rừng sâu cuộn trào xộc thẳng vào mũi!
Ngồi cách đó không xa, một đệ tử ngoại môn trẻ tuổi tên là A Lực đang run rẩy gặm chiếc bánh ngũ cốc khô khốc, ngửi thấy mùi thơm quyến rũ ấy bèn bất giác nuốt nước bọt đánh ực một cái, hai mắt nhìn chằm chằm đầy thèm thuồng.
Lý Quân mỉm cười hiền hậu, dùng dao xẻ một chiếc đùi gà vàng ruộm béo ngậy kèm một vắt xôi nếp nương thơm phức, đặt lên phiến lá chuối sạch rồi bước lại gần:
— A Lực sư đệ, đêm rừng lạnh lắm, ăn chút lương khô nguội ngắt ấy làm sao chịu nổi phong hàn? Đệ cầm lấy chiếc đùi gà và xôi nếp này ăn cho ấm bụng!
A Lực sững sờ, hai tay run rẩy đón lấy chiếc đùi gà nóng hổi, xúc động đến mức nghẹn ngào:
— Lý... Lý sư huynh! Đệ... đệ chỉ là đệ tử tạp dịch đi theo gánh đồ... Huynh đối với đệ tốt quá!
— Cùng là con em đất Việt ra đi từ lũy tre làng, gặp nhau nơi chốn tiên môn là duyên phận, có miếng ngon chia sẻ cho nhau là lẽ thường tình, hà cớ gì phải phân biệt sang hèn? Mau ăn đi kẻo nguội! — Lý Quân cười xòa, vỗ vai A Lực.
Quay trở lại phiến đá rêu, Lý Quân múc một bát canh lá đắng lòng mề nóng hổi, ngồi xếp bằng thong thả thưởng thức.
Hắn xé một miếng thịt gà chấm vào muối ớt hạt dổi, cắn một miếng lớn kèm thớ xôi nếp nương dẻo quánh. Thịt gà ngọt lịm, dai giòn sần sật nơi đầu răng, mỡ gà béo ngậy hòa cùng hạt sen bùi bở và hạt gạo nếp dẻo thơm nức nở. Húp một thìa canh lá đắng, vị đắng gắt ban đầu chạm vào đầu lưỡi làm người ta khẽ rùng mình, nhưng chỉ sau một cái nuốt nhẹ, vị ngọt hậu sâu sắc, mát lạnh buốt ruột gan liền lan tỏa khắp khoang miệng, xua tan sạch sẽ mọi cảm giác ngấy mỡ và độc khí sương rừng!
Bữa ăn ấm áp giữa chốn đại ngàn hoang sơ không chỉ bồi bổ khí huyết, mà còn là khoảnh khắc tĩnh tâm chiêm nghiệm lẽ đời của một người tu đạo chân chính: Lòng người có thể hiểm độc như nọc rắn, nhưng đạo trời và tình người lao động chất phác vẫn luôn ấm áp như ngọn lửa hồng xua tan bóng đêm giá lạnh.
Canh ba điểm. Đêm đã về khuya, vạn vật chìm vào giấc ngủ say mê mệt.
Gió rừng rít từng hồi lạnh buốt qua các khe đá. Lý Quân khoác chiếc áo nâu sồng, cầm thanh đoản kiếm gỗ bách bước ra gò đá phía tây thung lũng nhận ca gác.
Đến nơi, hắn khẽ búng ngón tay:
"Hắc Tí, ra đây!"
Soạt...
Con chuột chúa Thiềm Độc Thử Vương với lớp vảy tía óng ánh nhanh nhẹn chui từ lòng đất lên, đôi mắt hổ phách lóe sáng tinh ranh.
Lý Quân chỉ tay xuống lớp bột Dẫn Thú Phấn màu vàng nhạt vương vãi trên mặt đất đá:
— Hắc Tí, thu gom toàn bộ thứ bột này lại. Đem rải kín mít xung quanh bốn góc căn lều lụa gấm của Liễu Minh ở trung tâm doanh trại! Nhớ kỹ, rải dày ở cửa lều, không để sót một hạt nào!
Hắc Tí kêu chít chít hai tiếng đầy vẻ ranh mãnh, há mồm hút một luồng gió lốc nhỏ cuốn sạch toàn bộ lớp phấn độc vào túi má, thoắt cái đã lặn mất tăm vào lòng đất đá, tiến thẳng về phía lều trại của tên đội trưởng kiêu căng!
Xử lý xong cái bẫy của kẻ ác, Lý Quân xoay người, bước chậm rãi lại gần cội rễ khổng lồ của Cây Chò Ngàn Năm.
Dưới màn đêm tĩnh mịch, Cây Chò sừng sững như một vị thần hộ mệnh cổ xưa của rừng già. Lý Quân trèo lên một hốc bạnh vè cao hơn hai mét, ngồi xếp bằng trên lớp rêu êm ái, hai bàn tay áp chặt vào lớp vỏ cây xù xì bám đầy sinh cơ ngàn năm.
Hắn khẽ nhắm mắt, điều động Ngũ Hành Hỗn Độn Quyết, đồng thời phóng thích ra một tia thần niệm ấm áp hòa cùng luồng linh quang của Mảnh Trống Đồng thứ nhất trong lồng ngực.
Oong...
Một tiếng ngân nga trầm hùng như tiếng sấm đầu mùa vọng lại từ sâu thẳm trong lòng đất.
Trong cõi vô thức, Lý Quân cảm nhận được một luồng ý thức cổ xưa, mênh mông và vĩ đại tựa như biển cả của Cây Chò Cổ Thụ đang chậm rãi thức tỉnh! Cây Chò ngàn năm tuổi này đã chứng kiến bao cuộc tang thương dâu bể của trần gian, hút lấy tinh hoa của trời đất mà thành linh. Nhận ra ấn ký Thần Nông thuần khiết và tâm tính nhân hậu, bao dung của chàng thanh niên áo nâu, hồn cây cổ thụ khẽ rùng mình hân hoan!
Tán lá trên đỉnh trời cao vút khẽ xào xạc trong gió đêm, phát ra những vệt sáng màu ngọc bích lung linh như muôn ngàn đốm đom đóm.
Tách...
Ngay trên thớ gỗ nứt nẻ trước mặt Lý Quân, một giọt chất lỏng màu xanh biếc trong vắt như ngọc phỉ thúy, tỏa ra một làn sương mù thơm ngát dị thường, từ từ ngưng tụ rồi nhỏ xuống lòng bàn tay hắn:
Vạn Niên Mộc Linh Tủy!
Đây là giọt tinh hoa ngàn năm cô đọng của Cây Chò Cổ Thụ, chứa đựng Mộc nguyên sinh cơ thuần khiết nhất của đại ngàn Cúc Phương, một giọt có thể cải tạo kinh mạch, kéo dài trăm năm tuổi thọ, là chí bảo vô giá mà ngay cả tu sĩ Kim Đan kỳ cũng phải đỏ mắt thèm thuồng!
Lý Quân không hề do dự, há miệng nuốt trọn giọt Mộc Linh Tủy vào bụng!
Oanh!
Một luồng nhiệt lượng mát lạnh vô biên như dòng thác lũ màu xanh biếc nổ tung trong đan điền!
Luồng Mộc khí ngàn năm cuồn cuộn tràn qua mười hai chính kinh và tám kỳ kinh bát mạch, gột rửa từng thớ thịt, từng khớp xương của hắn. Dưới sự dung hòa của Ngũ Hành Hỗn Độn Quyết, Thủy linh lực và Mộc linh lực tương sinh tương thành, đan điền của hắn giãn nở ra gấp đôi, tầng bình chướng của Luyện Khí tầng mười một hậu kỳ lập tức vỡ vụn!
Khí tức toàn thân Lý Quân tăng vọt dữ dội, vững vàng bước chân vào Luyện Khí tầng mười hai viên mãn đỉnh phong — chỉ còn cách cánh cửa Trúc Cơ đúng một bước chân!
Cùng lúc đó, từ hướng bìa rừng phía tây bỗng vang lên những tiếng gầm rú rung chuyển trời đất!
Gào... Ùng... Ùng!
Ba bóng đen khổng lồ to như ba ngọn núi nhỏ từ trong hang đá lao vút ra. Đó là ba con Thiết Trảo Hắc Hùng cấp hai trung kỳ, thân hình bọc giáp lông thép đen sì, bốn chiếc móng vuốt bằng sắt bén ngót cào nát đá tảng! Ngửi thấy mùi Dẫn Thú Phấn nồng nặc bốc lên từ trung tâm doanh trại, bầy gấu điên cuồng lao thẳng về phía căn lều lụa gấm của Liễu Minh!
Rầm! Xoẹt!
Chỉ trong một cái tát của con gấu chúa, căn lều gấm sang trọng của Liễu Minh bị xé toạc thành từng mảnh vụn bay tung tóe lên trời!
— Á á á! Yêu thú! Cứu mạng! — Tiếng thét thất thanh, the thé như lợn bị chọc tiết của Liễu Minh xé toạc màn đêm thanh tĩnh!
Gã đội trưởng kiêu căng đang ngủ say chỉ kịp mặc mỗi chiếc quần đùi lụa, tóc tai bù xù, mặt cắt không còn giọt máu, bị con gấu đen khổng lồ đuổi rượt chạy bán sống bán chết quanh thung lũng! Gậy sắt, bảo kiếm khảm ngọc rơi loảng xoảng xuống đất, chiếc quần lụa bị móng gấu cào rách tơi tả lộ cả mông, vừa chạy vừa khóc lóc thảm thiết trèo tót lên một cành cây cao, ôm chặt lấy cành cây run bần bật như cầy sấy!
Đám đệ tử ngoại môn hoảng loạn rút vũ khí, nhưng trước uy áp của ba con hung thú cấp hai, không ai dám xông lên.
Đúng lúc ấy, Lý Quân từ trên bạnh vè Cây Chò ung dung bước xuống.
Hắn khẽ điều động một tia Mộc linh uy áp vừa hấp thu từ Cây Chò Ngàn Năm, kết hợp kình lực Nhu Thủy phất nhẹ tay áo một cái. Một làn sóng vô hình mang theo khí tức của chúa tể rừng già chậm rãi lan tỏa.
Cảm nhận được uy áp kinh hoàng của cội đại thụ ngàn năm toát ra từ người chàng thanh niên áo nâu, ba con Thiết Trảo Hắc Hùng bỗng khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên tia sợ hãi, khẽ gầm gừ một tiếng rồi xoay đầu lầm lũi rút lui vào bóng đêm rừng sâu!
Thung lũng trở lại vẻ tĩnh mịch vốn có.
Dưới ánh trăng tàn, Liễu Minh vẫn ôm chặt cành cây cao không dám tụt xuống, nước dãi nước mũi chảy ròng ròng, toàn thân run rẩy trước ánh mắt cười như không cười của toàn bộ đệ tử trong đoàn. Kẻ gieo rắc cạm bẫy cuối cùng lại tự mình nếm trọn nỗi nhục nhã ê chề!
Lý Quân ngẩng đầu nhìn lên tán Cây Chò Ngàn Năm đang xào xạc reo ca trong gió sớm, khẽ mỉm cười thanh thản.
Rừng già Cúc Phương sừng sững qua ngàn năm dâu bể, cội đại thụ vẫn vươn tán lá xanh rì đón mây ngàn, lặng lẽ chứng kiến biết bao kiếp nhân sinh sinh ra rồi tan biến tựa hạt sương mai. Con người ta cứ mải mê đố kỵ toan tính, dốc cạn tâm cơ tranh giành chút lợi danh vụn vặt, nào hay biết dưới bóng râm vạn trượng của cội mộc cổ thiêng, mọi trò mưu ma chước quỷ rốt cuộc cũng chỉ như hạt bụi bay giữa trời đất bao la.
Hắn thò tay vào ngực áo, chạm nhẹ vào tấm bản đồ da dê đang tỏa ra hơi nóng rực hồng.
Mục tiêu tiếp theo ngay khi bình minh ló rạng: Hang Người Xưa — nơi ẩn giấu những bức bích họa thượng cổ và bí mật của nền văn minh Thần Nông ngàn năm!
THƠ KẾT CHƯƠNG:
Tác giả: Xuân Hội
Đại thụ ngàn năm tỏa khí thanh,
Rừng sâu gió lộng phủ vương quanh.
Gà lùi lửa đượm thơm thăn ngọt,
Vị đắng canh chua ấm nghĩa lành.
Mộc cổ ban tơ ngời sắc biếc,
Thú hoang vướng bẫy nháo bên cành.
Mưu gian kẻ ác vương sầu hận,
Dạ sáng người nhân rạng lối xanh.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.