Chương 26: Áp Lực Tiến Hóa
Tiếng xương cốt va chạm liên tiếp vang lên. Lớp lông xám nhanh chóng mọc kín hai cánh tay rồi lan ra toàn thân. Móng vuốt kéo dài thêm từng tấc. Răng nanh nhô ra khỏi khóe miệng. Ngay cả đồng tử cũng dần chuyển thành màu vàng của dã thú.
Đúng lúc Lợn Trâu chuẩn bị khép chặt hai hàm răng... Một bàn tay phủ đầy lông xám bất ngờ giơ lên. Hai hàm răng khổng lồ dừng lại, không thể cắn xuống thêm dù chỉ một phân.
Fig chậm rãi ngẩng đầu. Đôi mắt hắn lúc này đã hoàn toàn khác trước. Không còn sợ hãi, không còn do dự. Chỉ còn lại sát ý lạnh lẽo đến cực điểm.
"Thế giới này... quá bất công." "Vậy thì... Ta sẽ tự tay hủy diệt nó."
Lợn Trâu lập tức nhận ra sự biến hóa trên người Fig. Trong mắt nó lần đầu tiên hiện lên một tia ngưng trọng. Không chút do dự, nó ngửa đầu gầm lên một tiếng, toàn bộ sức mạnh dồn vào chiếc đầu cứng như sắt thép, hung hăng nện xuống.
Thế nhưng... Fig còn nhanh hơn. Thân hình hắn thoắt một cái đã biến mất khỏi vị trí cũ. Ngay sau đó, một quyền mang theo toàn bộ sức mạnh bộc phát từ dưới lên, hung hăng móc vào cằm Lợn Trâu.
Chiếc đầu khổng lồ bị đánh bật ngược lên trời.
Cùng lúc ấy, thân ảnh Fig hoàn toàn hóa thành một đạo tàn ảnh màu xám, xuyên qua xuyên lại quanh thân thể đồ sộ của Lợn Trâu. Vuốt ảnh chồng chất lên nhau, từng đạo hàn quang lóe lên không ngớt, mỗi một lần xẹt qua đều kéo theo một mảng lớn da thịt.
Một vết... Hai vết... Mười vết...
Chỉ trong vài hơi thở, trên người Lợn Trâu đã chằng chịt vô số vết cào, máu tươi không ngừng phun trào. Nếu một vết chưa đủ... Vậy thì mười vết. Nếu mười vết vẫn không đủ... Thì một trăm, một nghìn vết. Chỉ cần tốc độ của hắn đủ nhanh, sớm muộn gì cũng có thể mài chết con quái vật trước mặt.
Thế nhưng, đúng vào lúc Fig càng đánh càng hăng, một tầng hào quang mờ nhạt bỗng lan khắp thân thể Lợn Trâu. Nguồn năng lượng ấy giống như một lớp áo giáp vô hình, bao phủ toàn thân nó. Không chỉ vậy, khí tức của Lợn Trâu cũng trong nháy mắt tăng vọt, ngay cả tốc độ vốn là điểm yếu cũng được bù đắp.
Fig còn chưa kịp phản ứng đã bị thân thể khổng lồ kia húc trúng. Cả người hắn giống như một ngôi sao băng lao ngược ra ngoài, liên tiếp đâm gãy mấy thân cây lớn, nội tạng chấn động dữ dội, từng ngụm máu lớn không ngừng phun ra khỏi miệng.
"Năng lượng tự nhiên... còn có thể sử dụng theo cách này?"
Trong lòng Fig chấn động. Nhưng rất nhanh, ánh mắt hắn chợt lóe lên. Hắn nhận ra mỗi lần Lợn Trâu phát động lớp năng lượng bao phủ cơ thể, màu sắc của nó đều nhạt đi một chút. Tuy biến hóa cực kỳ nhỏ, người bình thường gần như không thể phát hiện, nhưng với giác quan của một Biến Dị cấp 1, hắn vẫn bắt được sự khác biệt ấy.
Không có sức mạnh nào là vô hạn. Lớp năng lượng kia tuy khiến phòng ngự và tốc độ tăng vọt, nhưng đổi lại cũng tiêu hao nguồn lực với tốc độ cực kỳ đáng sợ. Chỉ cần tiếp tục kéo dài, kẻ không chịu nổi chưa chắc đã là hắn.
Ý nghĩ ấy vừa hiện lên, một luồng mùi tàn hôi đã ập tới trước mặt. Lợn Trâu đã xuất hiện ngay trước mắt, cái miệng khổng lồ mở rộng như muốn nuốt trọn cả bầu trời, hung hăng cắn xuống.
Fig giơ hai tay chống đỡ. Hai cánh tay phủ đầy lông xám căng cứng đến cực hạn, gân xanh nổi cuồn cuộn. Thế nhưng hắn hiểu rất rõ, với thương thế hiện tại, bản thân tuyệt đối không thể duy trì được lâu. Một khi sức lực cạn kiệt... Hắn sẽ bị nghiền nát thành từng mảnh.
"Đã không thể chống... Vậy thì tiến!"
Ánh mắt Fig lóe lên vẻ điên cuồng. Hắn bất ngờ thu lực, để mặc thân thể trượt thẳng vào cuống họng Lợn Trâu, lao sâu xuống dạ dày.
Nếu bên ngoài không thể phá vỡ lớp phòng ngự... Hắn sẽ xé nát nó từ bên trong.
Vừa rơi vào dạ dày, dịch vị nóng bỏng lập tức điên cuồng ăn mòn da thịt hắn, từng tấc máu thịt phát ra tiếng xèo xèo như bị thiêu đốt. Thế nhưng Fig hoàn toàn lờ đi đau đớn. Hắn vừa cào xé, vừa điên cuồng cắn nuốt từng mảng nội tạng giàu năng lượng của con thú. Dù phải chết... Hắn cũng phải kéo theo Lợn Trâu chôn cùng.
Bên ngoài, thân thể Lợn Trâu điên cuồng run rẩy. Nó gào thét, lao loạn khắp nơi, hết húc vỡ núi đá lại đâm gãy từng gốc cây, lăn lộn trong đớn đau tột cùng.
Vài phút sau... Tiếng gào thét mất hẳn. Thân thể đồ sộ kia đổ sầm xuống đất, không còn bất kỳ động tĩnh nào.
Suốt hai giờ sau đó, không một sinh vật nào dám tiến lại gần vì sợ Lợn Trâu giả chết. Chỉ đến khi khí tức của nó hoàn toàn tắt ngấm, bầy quái vật xung quanh mới gào lên rồi điên cuồng lao tới xâu xé cái xác cấp 1. Chúng hoàn toàn không biết rằng, sâu bên trong cái bụng biến dạng ấy, một nguồn năng lượng tàn bạo đang lột xác và thức tỉnh.
Rắc!
Một cánh tay bất ngờ xuyên thủng dạ dày lẫn lớp da dày của Lợn Trâu, năm ngón tay như vuốt thép cắm thẳng vào đầu con quái vật gần nhất rồi bóp nát tại chỗ. Dưới ánh mắt rụng rời của bầy thú, cánh tay ấy dùng lực xé rộng vết thương, để lộ một bóng người lảo đảo bước ra từ biển máu.
Lớp da thịt từng bị dịch vị ăn mòn giờ đây đã được thay thế bằng một lớp da mới săn chắc, đậm đặc năng lượng. Lớp lông xám rút đi, trả lại hình dáng Nhân Yêu, chỉ riêng đôi cánh tay vẫn giữ lại bộ móng vuốt sắc bén ướt đẫm máu tươi.
Khí tức lạnh lẽo bùng phát từ người Fig khiến cả bầy quái vật vô thức chùng chân lùi lại. Sự thèm khát thịt tươi trong mắt chúng bị thay thế hoàn toàn bằng bản năng cảnh báo nguy hiểm tột cùng.
Fig không để chúng kịp tháo chạy. Hắn chậm rãi nâng hai tay, bắt chéo đôi móng vuốt sắc bén trên đỉnh đầu rồi xòe rộng sang hai bên, vẽ nên một đường vòng cung bao trọn dải không gian trước mặt.
Xoẹt—
Một luồng áp lực vô hình bùng phát theo đà tay hắn. Không khí bị ép chặt rồi rách toạc. Đạo sóng năng lượng vô hình càn quét qua, nghiền nát mọi thứ trên đường đi. Những thân thể đồ sộ đứt đoạn trong chớp mắt; máu cùng nội tạng trút xuống mặt đất như một trận mưa đỏ.
Chỉ một đòn, nửa vòng tròn phía trước hoàn toàn bị dọn sạch.
Fig xoay gót chân, vung ra đường cơ bản thứ hai. Luồng năng lượng sắc bén chém ngang khu rừng, hất văng những kẻ đang hoảng loạn tháo chạy phía sau vào vũng máu đầm đìa.
Đến lúc này, những kẻ còn sống sót mới bàng hoàng nhận ra: Sinh vật đứng trước mặt chúng không còn là một Nhân Yêu vừa chập chọe bước vào cấp 1. Hắn là một kẻ săn mồi đỉnh cao.
Fig cúi đầu nhìn đôi bàn tay mình. Một lớp năng lượng mờ mờ, tràn đầy sức ép đang bao phủ lấy móng vuốt—thứ sóng năng lượng giống hệt lớp giáp phòng hộ của Lợn Trâu khi trước.
Hắn khẽ siết chặt nắm tay. "Thì ra... năng lượng tự nhiên được vận hành như thế này."
Trong những giây phút tồi tệ nhất ở lòng dạ dày, hắn không chỉ chật vật tìm đường sống hay nuốt máu thịt để chữa thương. Hắn đã căng mọi giác quan để quan sát. Lợn Trâu đã khai phá cách mượn sức mạnh tự nhiên để biến thành của mình, và Fig đã ghi nhớ trọn vẹn đường đi của luồng năng lượng đó.
"Ngươi quả nhiên vẫn luôn dạy ta..." Fig nhìn xuống cái xác khổng lồ dưới chân, ánh mắt gợn lên một tia phức tạp rồi vụt tắt. "Cảm ơn món quà cuối cùng."
Khóe miệng hắn nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo. Tuổi thơ của Fig chính thức khép lại tại đây—không có sự êm đềm, chỉ có máu và bài học sinh tồn trần trụi.
Những ngày sau đó, đại lục phía Tây bắt đầu lan truyền câu chuyện về một bóng ma tàn khốc. Fig khởi đầu cuộc săn của riêng mình. Hắn gắt gao lùng xới những sinh vật Biến Dị cấp 1, kết liễu chúng và nuốt trọn nguồn năng lượng bên trong.
Chính sự tàn sát gắt gao ấy lại vô tình châm ngòi cho một cuộc đua tiến hóa kinh hoàng. Sự hiện diện của Fig tạo thành một áp lực sinh tồn nghẹt thở lên toàn bộ sinh vật trên đại lục. Muốn không biến thành con mồi của "Tử thần", cả Yêu lẫn Nhân Yêu buộc phải tìm cách tiến hóa nhanh hơn, tinh ranh hơn và kết thành đàn đông hơn để tự bảo vệ.
Nhưng bất kể một kẻ biến dị mới nào vừa xưng hùng xưng bá, bóng đen của Fig sẽ sớm gõ cửa. Kẻ cản đường? Giết. Kẻ sở hữu năng lượng đặc biệt? Giết. Một vòng tuần hoàn tàn nhẫn được thiết lập: Áp lực tạo ra kẻ mạnh, và kẻ mạnh lại trở thành thức ăn cho Fig.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.