Quyển 1: Thiên Mệnh Tàn Kiếm
Chương 35: Kiếm Ý Thức Tỉnh – Huyết Ảnh Lâu Lại Xuất Hiện
Kiếm Đế Vô Khuyết
Mục lục
53 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 53/53 chương
“Khai Mạch Tam Tức rồi...” Người áo đen đặt tay lên chuôi kiếm, ánh mắt bình tĩnh nhìn Vô Khuyết đang được Tô Vãn Nguyệt dìu đi giữa con đường núi. “Vậy mới đáng để ta tự mình ra tay.” Vô Khuyết lập tức dừng bước. Tô Vãn Nguyệt cũng cảm nhận được khí tức phía trước, bàn tay siết chặt chuôi kiếm. Người kia đứng cách bọn họ hơn mười trượng, không che giấu tu vi. Khai Mạch Ngũ Tức. Chỉ riêng khí tức phát ra đã khiến linh lực trong cơ thể Vô Khuyết dao động. Tô Vãn Nguyệt thấp giọng: “Ngũ Tức...” Vô Khuyết không trả lời. Hắn nhìn thanh kiếm được quấn vải sau lưng đối phương. Không hiểu vì sao, ngay khi nhìn thấy nó, Hắc Kiếm Ấn trong lòng bàn tay hắn lại nóng lên. Không mạnh như khi đối diện với cổ kiếm ở Thanh Vân Sơn, nhưng đủ để khiến hắn cảnh giác. Người áo đen bước tới. “Ta tên Mặc Hàn.” Vô Khuyết hỏi: “Người Truy Kiếm?” “Không.” Mặc Hàn lắc đầu. “Ta chỉ là người nhận nhiệm vụ giết ngươi.” “Vậy tại sao chưa ra tay?” Mặc Hàn nhìn thanh kiếm gãy trong tay hắn. “Bởi ta muốn biết một chuyện.” “Chuyện gì?” “Ngươi thật sự chỉ là Khai Mạch Tam Tức?” Vô Khuyết cười nhạt. “Ngươi có thể tự kiểm tra.” Mặc Hàn không nói thêm. Hắn rút kiếm. Khoảnh khắc lớp vải được tháo xuống, một luồng kiếm khí lạnh lẽo lập tức lan ra. Tô Vãn Nguyệt biến sắc. “Kiếm khí?” Vô Khuyết nhìn thân kiếm. Đây không phải cổ kiếm, nhưng rõ ràng đã được người sử dụng nhiều năm, trên thân kiếm còn lưu lại một lớp kiếm ý rất mỏng. Mặc Hàn bước lên. Chỉ một bước. Nhưng mặt đất dưới chân hắn đã nứt ra một đường nhỏ. Vô Khuyết lập tức đẩy Tô Vãn Nguyệt sang bên. Xoẹt! Kiếm quang lướt qua. Một đường máu xuất hiện trên vai hắn. Quá nhanh. Vô Khuyết còn chưa kịp phản ứng thì kiếm thứ hai đã tới. Hắn nâng kiếm gãy đỡ. Keng! Cánh tay rung mạnh. Cả người bị ép lùi năm bước. Mặc Hàn không cho hắn thời gian nghỉ. Ba kiếm liên tiếp xuất hiện, mỗi kiếm đều nhắm vào những vị trí hiểm yếu. Vô Khuyết liên tục tránh né. Nhưng chênh lệch hai tiểu cảnh giới cộng thêm thương thế khiến hắn dần rơi vào thế bị động. Một kiếm sượt qua ngực. Một kiếm rạch xuống cánh tay. Đến kiếm thứ tư, Vô Khuyết không còn kịp tránh. Hắn nghiêng người, để lưỡi kiếm xuyên qua lớp áo thay vì đâm vào tim. Phập! Máu lập tức chảy ra. Mặc Hàn cau mày. “Ngươi cố ý?” Vô Khuyết không trả lời. Hắn nắm chặt cổ tay đối phương, kéo thanh kiếm lệch sang một bên rồi dùng đầu gối đánh mạnh vào bụng. Ầm! Mặc Hàn lùi nửa bước. Chỉ nửa bước. Nhưng Vô Khuyết đã xoay người đá vào cổ tay hắn. Thanh kiếm lệch khỏi quỹ đạo. Tô Vãn Nguyệt lập tức xuất hiện từ bên cạnh, một kiếm chém xuống. Mặc Hàn xoay người đỡ. Keng! Hai thanh kiếm va nhau. Tô Vãn Nguyệt bị ép lùi. Mặc Hàn vừa định phản kích thì Vô Khuyết đã lao tới. Thanh kiếm gãy đâm thẳng vào vai. Mặc Hàn nghiêng người tránh, nhưng mũi kiếm vẫn rạch qua áo. Hắn nhìn vết rách trên áo, ánh mắt dần trở nên nghiêm túc. “Ngươi không chiến đấu như một Khai Mạch Tam Tức.” Vô Khuyết thở dốc. “Ta cũng không biết Khai Mạch Tam Tức phải chiến đấu như thế nào.” Mặc Hàn cười lạnh. “Được.” Hắn đột nhiên thu kiếm. Khí tức trên người lập tức thay đổi. Linh lực tập trung vào thân kiếm, từng tia kiếm khí mỏng bắt đầu quấn quanh lưỡi kiếm. Tô Vãn Nguyệt lập tức cảnh giác. “Vô Khuyết, tránh!” Mặc Hàn xuất kiếm. Đây là Liệt Phong Tam Trảm, một võ kỹ cấp Hoàng trung phẩm, tập trung linh lực vào ba đường kiếm liên tiếp, đường sau mạnh hơn đường trước. Kiếm thứ nhất chém vào vai. Vô Khuyết nghiêng người tránh. Kiếm thứ hai lập tức đổi hướng, chém ngang eo. Hắn lùi lại, nhưng vết thương bên hông khiến tốc độ chậm đi một nhịp. Xoẹt! Máu bắn ra. Kiếm thứ ba tới ngay sau đó. Không còn đường tránh. Vô Khuyết chỉ kịp giơ thanh kiếm gãy lên. Ầm! Lực kiếm đánh bay hắn. Cả người hắn đập vào một thân cây rồi rơi xuống đất. Máu từ miệng trào ra. Thanh kiếm gãy cũng rơi khỏi tay. Tô Vãn Nguyệt lập tức lao tới chắn trước mặt hắn. Mặc Hàn bước chậm tới. “Tránh ra.” “Không.” “Ngươi muốn chết cùng hắn?” “Nếu cần.” Mặc Hàn im lặng vài nhịp. “Hai người đúng là phiền phức.” Hắn nâng kiếm. Nhưng đúng lúc đó, Vô Khuyết phía sau đột nhiên nói: “Đừng đỡ.” Tô Vãn Nguyệt quay lại. “Cái gì?” “Lùi sang trái.” Nàng không hiểu nhưng vẫn làm theo. Mặc Hàn chém xuống. Kiếm khí xé mặt đất. Vô Khuyết không nhìn Mặc Hàn mà nhìn nền đất phía sau hắn. Một đoạn dây mảnh đã được giấu dưới lớp cỏ từ trước. Vừa rồi trong lúc né kiếm, hắn đã cố ý kéo đối phương về đúng vị trí đó. Vô Khuyết dùng chút linh lực cuối cùng bắn một viên đá nhỏ. Cạch! Viên đá chạm vào sợi dây. Rắc! Một thân cây khô phía trên sườn núi lập tức đổ xuống. Mặc Hàn ngẩng đầu. Ầm! Thân cây đập xuống. Hắn lùi lại tránh nhưng vẫn bị cành cây quật trúng vai. Vô Khuyết nhân cơ hội lao tới nhặt kiếm. Nhưng ngay khi hắn vừa đứng dậy, Mặc Hàn đã phá tan thân cây, kiếm khí quét sạch những cành gãy. “Ngươi nghĩ mấy trò này có thể thắng ta?” Mặc Hàn lao tới. Vô Khuyết nghiêng người tránh. Một kiếm chém xuống. Hắn lại tránh. Kiếm thứ hai tới. Hắn tiếp tục tránh. Nhưng lần thứ ba, cơ thể đã không còn nghe lời. Cơn đau từ vết thương bên hông bùng lên dữ dội. Đầu gối Vô Khuyết khuỵu xuống. Mũi kiếm của Mặc Hàn chỉ còn cách cổ hắn vài tấc. Tô Vãn Nguyệt lập tức lao tới. Keng! Nàng dùng kiếm chặn lại. Nhưng Mặc Hàn chỉ vung tay. Ầm! Tô Vãn Nguyệt bị đánh bay. “Tô Vãn Nguyệt!” Vô Khuyết nghiến răng. Mặc Hàn nhìn hắn. “Hết rồi.” Hắn đưa kiếm lên. Nhưng đúng lúc đó, Hắc Kiếm Ấn trên lòng bàn tay Vô Khuyết đột nhiên nóng rực. Một luồng khí tức cổ xưa thoáng qua. Vô Khuyết cảm nhận được linh lực trong kinh mạch bỗng dao động dữ dội. Hắn không biết thứ này muốn làm gì, nhưng bản năng mách bảo hắn không được chống lại. Vô Khuyết nắm chặt thanh kiếm gãy. Trong khoảnh khắc mũi kiếm của Mặc Hàn đâm xuống, hắn nghiêng người tránh khỏi tử huyệt, đồng thời đưa thanh kiếm gãy lên. Keng! Một âm thanh chói tai vang lên. Hai thanh kiếm va chạm. Mặc Hàn vốn định đánh gãy kiếm của hắn, nhưng ngay khi lưỡi kiếm chạm vào thanh kiếm gãy, một tia kiếm ý cực mỏng từ thân kiếm của Vô Khuyết bắn ra. Đồng tử Mặc Hàn co lại. “Kiếm ý?” Chỉ một khoảnh khắc phân tâm đó đã đủ. Vô Khuyết xoay người, dùng chuôi kiếm đánh mạnh vào cổ tay hắn. Thanh kiếm của Mặc Hàn rơi xuống đất. Tô Vãn Nguyệt lập tức đứng dậy, lao tới. Hai người đồng thời xuất thủ. Mặc Hàn buộc phải lùi lại. Nhưng hắn không bị thương nặng. Hắn chỉ nhìn Vô Khuyết thật lâu. “Thứ vừa rồi...” Vô Khuyết không trả lời. Hắn cũng không biết đó có phải kiếm ý thật sự hay chỉ là phản ứng của Hắc Kiếm Ấn. Mặc Hàn nhìn hắn rồi nhìn thanh kiếm gãy. “Ta hiểu rồi.” Hắn nhặt kiếm lên. “Nhiệm vụ này không đơn giản như ta tưởng.” Vô Khuyết hỏi: “Ngươi không giết nữa?” “Không phải hôm nay.” Mặc Hàn xoay người. “Nhưng lần sau gặp lại, ta sẽ không cho ngươi cơ hội thứ hai.” Bóng hắn nhanh chóng biến mất trong rừng. Tô Vãn Nguyệt nhìn theo rồi quay sang Vô Khuyết. “Ngươi vừa dùng kiếm ý?” “Ta không biết.” “Nhưng ta cảm nhận được.” Vô Khuyết cúi xuống nhìn lòng bàn tay. Hắc Kiếm Ấn đã trở lại bình thường. Hắn thử vận chuyển linh lực, nhưng chỉ một vòng nhỏ đã khiến kinh mạch đau dữ dội. Đột phá lên Khai Mạch Tam Tức rõ ràng chưa ổn định, mà trận chiến vừa rồi lại khiến thương thế nặng thêm. Vô Khuyết nhìn máu đang nhỏ xuống mặt đất. “Chúng ta phải rời khỏi đây.” Tô Vãn Nguyệt gật đầu. Hai người vừa đi được vài bước thì phía sau đột nhiên vang lên tiếng vó ngựa. Vô Khuyết quay đầu. Không phải một chiếc xe. Mà là cả một đội người đang tiến tới. Trên lá cờ phía trước có một dấu hiệu màu đỏ. Tô Vãn Nguyệt nhìn thấy, sắc mặt lập tức thay đổi. “Huyết Ảnh Lâu.” Vô Khuyết siết chặt thanh kiếm gãy. Hắn vừa mới đột phá, nhưng thương thế còn nặng hơn trước. Mà lần này, kẻ xuất hiện không còn là những sát thủ đơn lẻ. Một đội truy sát của Huyết Ảnh Lâu đang tiến thẳng về phía bọn họ. Vô Khuyết nhìn con đường phía trước, rồi nhìn vách núi bên cạnh. Trong đầu hắn nhanh chóng xuất hiện một kế hoạch. “Tô Vãn Nguyệt.” “Ừ?” “Lần này...” Vô Khuyết lau máu trên môi. “Chúng ta không chạy theo đường núi.” Hắn nhìn xuống vực sâu bên dưới. “Chúng ta xuống đó.”
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.