Quyển 3: Thành Axep Không Có Anh Hùng
Chương 12: Tam Liên Trảm
Thời Đại Chư Thần Sa Ngã
Mục lục
50 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 50/50 chương
Đêm hôm đó, tôi trằn trọc trên tấm nệm rơm, hết xoay bên này lại trở bên kia. Trần nhà mốc meo đã bị tôi nhìn đến phát chán, vậy mà trời vẫn chưa chịu sáng.
Mất ngủ.
Không phải vì lo lắng thân phận tị nạn giả mạo bị bóc trần, cũng chẳng phải vì lương tâm cắn rứt bởi chuyện tàn sát con người. Tôi mất ngủ vì… xót tiền!
Mười đồng xu đồng!
Mười xu đồng chỉ để thuê một thằng ranh con vắt mũi chưa sạch dắt đi dạo một vòng, nghe dăm ba câu xàm xí về một gã bợm nhậu đã nhanh chân bỏ trốn, rồi rước thêm cả rổ khinh bỉ từ một gã chủ nô béo ịch. Ở cái thế giới chết tiệt này, hai đồng xu đã đủ để một gia đình ba miệng ăn sống lay lắt qua ngày. Vậy mà tôi vừa ném thẳng năm ngày lương thực qua cửa sổ, chẳng thu được gì ngoài một bụng tức.
Sáng hôm sau, tôi bước đến võ quán với hai quầng thâm đen sì dưới mắt. Trông tôi chẳng khác nào một gã thợ săn bị dồn vào đường cùng, mất trí vì tuyệt vọng và khát khao sức mạnh. Vừa hay, đây lại là một lớp vỏ bọc hoàn hảo.
Tôi quăng một đồng vàng lên bàn lão võ sư.
— Dạy tôi. Thứ gì thực dụng nhất, bạo lực nhất, giúp tôi giết ma thú nhanh nhất. Tôi cần tiền, và tôi cần sức mạnh… ngay lập tức!
Lão võ sư nhìn quầng thâm trên mắt tôi, gật gù ra chiều thấu hiểu. Lão thích những kẻ tham vọng và liều mạng. Bọn họ thường móc cạn hầu bao để học.
Lão dẫn tôi ra góc sân, lôi ra một thanh trọng kiếm bằng gỗ đặc nặng ịch rồi ném cho tôi.
— Đã dùng đao to búa lớn thì phải học cái này. Võ kỹ cấp Bạc: [Tam Liên Trảm] — ba nhát chém liên hoàn.
Lão đứng vào thế, hai tay siết chặt chuôi kiếm gỗ.
— Bí quyết không nằm ở sức mạnh đơn thuần, mà ở “Thế”. Nhát thứ nhất chẻ xuống, mượn lực nảy để xoay eo, vung nhát thứ hai. Nhát thứ hai lại mượn đà xoay của bả vai để chém tiếp nhát thứ ba.
Lão vung kiếm.
Vút! Vút! Vút!
Ba tiếng xé gió vang lên liên tiếp. Nhát sau nặng và uy lực hơn nhát trước.
— Với người bình thường, luyện thành thạo sẽ giúp sát thương tăng mười phần trăm sau mỗi nhát chém. Kẻ vai u thịt bắp như ngươi, nếu vung đến nhát thứ ba, lực chém sẽ cực kỳ khủng khiếp.
Lão chống kiếm xuống sàn, ánh mắt xa xăm như đang hồi tưởng.
— Đừng khinh thường sự đơn giản của nó. Trăm năm trước, một vị Kiếm Sĩ Huyền Thoại đã dùng chính bộ võ kỹ cục súc này chém bay đầu một con rồng đất. Ông ta đẩy nó lên cấp Tuyệt Kỹ: mỗi nhát chém tăng một trăm phần trăm sức mạnh, và ông ta chém liên tục được mười nhát! Nhát thứ mười đủ sức bổ đôi một ngọn núi nhỏ!
Mắt tôi sáng rực lên.
Nhưng lão lập tức dội cho tôi một gáo nước lạnh:
— Có hai điểm yếu chí mạng. Thứ nhất, trọng lượng vũ khí và độ cứng của xương tay. Kẻ nào cố chém quá ba nhát mà cơ thể không chịu nổi đà văng, xương tay sẽ gãy vụn, vũ khí cũng vỡ nát. Thứ hai, kỹ thuật này yêu cầu phải chém trúng một mục tiêu liên tục. Nếu chém hụt, “Thế” sẽ gãy, động năng biến mất, mọi thứ phải tích tụ lại từ con số không.
— Hoàn hảo.
Tôi liếm môi, lẩm bẩm.
Tôi nắm lấy thanh trọng kiếm gỗ. Trong đầu, tôi mở kết nối toàn diện với con gái.
— Con gái giúp cha nào. Tiến hành đồng bộ hóa cơ bắp… Bắt đầu hỗ trợ điều khiển hệ vận động.
Sóng não của con bé truyền đến, tái cấu trúc từng mệnh lệnh vận động như một cỗ máy tính sinh học.
Tôi hít một hơi sâu, vung kiếm chém vào cọc gỗ.
Tuy nhiên, lý thuyết là một chuyện, thực hành lại là một cực hình hoàn toàn khác. Dù được con gái tính toán quỹ đạo hỗ trợ, sự kết hợp giữa hệ cơ bắp nguyên bản của loài người và mạng lưới xúc tu ngoại lai vẫn cần thời gian để hiệu chỉnh theo lực phản chấn. Tôi phải đứng phơi nắng, nhễ nhại mồ hôi, vung kiếm, thất bại rồi làm lại. “Thế” gãy hết lần này đến lần khác.
Từ sáng sớm cho đến tận xế chiều, tôi mới thực sự dung hợp thành công một đòn đánh ra hồn.
BÙM!
Nhát thứ nhất giáng xuống. Cọc gỗ rung lên bần bật. Tôi không cần suy nghĩ cách xoay hông hay vặn vai. Con gái tự động kích hoạt những bó cơ xúc tu dưới da tôi. Chúng co rút, đàn hồi như những sợi cáp thép khổng lồ, ép cơ thể xoay gập theo một quỹ đạo hoàn mỹ, không sai một ly.
BÙM!!!
Nhát thứ hai nối tiếp. Gió rít lên. Lực phản chấn truyền về bị mạng lưới xúc tu bên trong nuốt trọn, chuyển hóa thành đà văng cho nhát tiếp theo.
RẦM!!!
Nhát thứ ba.
Cột gỗ bọc da tê giác nứt toác, để lộ một đường rãnh sâu hoắm.
Lão võ sư đứng hình.
Khóe miệng lão giật giật. Lão đưa tay dụi mắt, như thể không tin nổi cảnh tượng trước mặt. Một gã học việc chỉ trong một ngày đã vung Tam Liên Trảm trơn tru, cuồng bạo hơn cả một võ sĩ luyện tập suốt một năm!
Tôi dừng tay. Hơi thở hơi dốc — chủ yếu để diễn kịch — nhưng trong lòng thì cười như điên.
Lão già này không biết thứ đang vung kiếm không phải một con người, mà là một siêu máy tính sinh học đang lái một cỗ xe tăng bằng thịt!
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.