Thời Đại Chư Thần Sa Ngã

Chương 10: Bức Tranh Và Tổ Thịt

Đăng: 17/08/2026 09:12 1,906 từ 1 lượt đọc

Nam lờ mờ tỉnh lại.

Một cơn đau nhói, sắc lẹm xé toạc vùng bụng khiến hắn giật mình bật dậy, miệng hít vào một ngụm khí lạnh. Cú cử động đột ngột làm vết thương rách toạc. Máu đã khô cứng, dính chặt lớp áo bệnh nhân vào da thịt. Bên hông trái của hắn xuất hiện một lỗ thủng nhỏ, máu tươi lại bắt đầu rỉ ra. Có lẽ trong lúc hỗn chiến và giằng co ban nãy, một viên đạn lạc đã sượt qua cào rách một mảng thịt. May mắn là chưa trúng nội tạng, nhưng giờ đây, mỗi lần lồng ngực phập phồng hít thở, cơn đau lại truyền đến như có hàng chục lưỡi dao lam đang cứa vào cơ thể.

Cách đó không xa, dưới gầm chiếc tủ hồ sơ đổ nát, Lâm đang mò mẫm tìm kiếm gì đó.

Đầu óc Lâm đặc quánh và quay cuồng. Những âm thanh của thực tại và ảo giác đan xen vào nhau như bị ai đó dùng kéo cắt nát rồi trộn lẫn. Tiếng đạn nổ chát chúa. Tiếng gào thét man rợ của Viện trưởng. Và cả thứ tiếng chuông đồng vọng lên từ địa ngục. Tất cả rít lên trong màng nhĩ hắn.

Lâm lảo đảo chống tay đứng dậy. Khung cảnh văn phòng Viện trưởng lúc này không khác gì một bãi phế tích. Cửa kính cường lực vỡ nát thành hàng ngàn mảnh vụn lấp lánh dưới ánh đèn chập chờn. Máu tươi bắn tung tóe, vẽ lên những bức tường gạch men những vệt đỏ nhớp nháp. Vỏ đạn đồng nằm lăn lóc vương vãi khắp mặt sàn. Chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ uy nghi bị xô lệch hẳn sang một bên, trên mặt bàn, con dấu xuất viện vẫn nằm chỏng chơ đầy tĩnh lặng.

Hai người không dám chậm trễ, lập tức chia nhau lục soát phần còn lại của căn phòng. Phần lớn tài liệu vương vãi đều là những bản báo cáo nghiên cứu sinh học, các chuỗi phản ứng gen phức tạp mà một kẻ ngoại đạo không thể nào hiểu nổi.

Nhưng rồi, dưới một lớp hồ sơ bị cháy xém, có một thứ khiến cả Lâm và Nam phải chết sững.

Đó là một bức tranh sáp màu của trẻ con.

Nét vẽ nguệch ngoạc, thô kệch, in hằn sự run rẩy, giống hệt như tác phẩm của một người cha đang tuyệt vọng vẽ lại ký ức hơn là tranh của một bác sĩ. Trên mặt giấy ố vàng là hình một bé gái đang mặc chiếc váy hoa xòe.

Nhưng điều khiến máu trong huyết quản hai gã đàn ông lạnh toát là... khuôn mặt của đứa trẻ trong tranh đã bị ai đó dùng bút sáp đen tô đặc, bôi xóa hoàn toàn. Không có mắt. Không có mũi. Không có miệng. Nơi đáng lẽ phải là một nụ cười, giờ chỉ còn lại một khoảng đen ngòm, sâu thẳm như một hố đen hút lấy mọi ánh nhìn.

Cổ họng Nam khô khốc, gã nuốt nước bọt cái ực: "Chiếc váy hoa này..."

Lâm siết chặt tờ giấy, đồng tử co rút lại. Hắn cũng nhận ra nó. Suốt mấy ngày qua, trong những giấc mơ hay những khoảng mười giây bị đánh cắp, đứa trẻ xuất hiện luôn mặc bộ váy y hệt thế này. Chỉ khác một điểm mà đến tận lúc này, khi nhìn vào khoảng đen trên bức tranh, tâm trí Lâm mới gào thét nhận ra sự thật: Trong tất cả những giấc mơ đó, bọn họ chưa bao giờ nhìn rõ được ngũ quan của con bé!

Nụ cười, ánh mắt, khuôn mặt đó chỉ là thứ cảm giác ấm áp giả tạo do đại não tự chắp vá. Giống như có một thế lực nào đó đã cố tình che giấu đi dung mạo thật sự của thực thể mang tên Lõi X này.

Bên cạnh bức tranh, dưới lớp kính vỡ, Nam moi ra được một tấm thẻ từ làm bằng hợp kim đen nhám. Sợi dây đeo đã đứt lìa, mặt thẻ dính đầy máu khô. Lâm vươn tay cọ sạch lớp máu, để lộ ra một dải mã vạch đỏ rực và một hàng chữ in chìm sắc lẹm:

[QUYỀN HẠN CẤP S - KHO LƯU TRỮ LÕI]

May mắn cuối cùng cũng mỉm cười với họ khi tìm thấy hai khẩu súng ngắn K54 của đám bảo vệ làm rơi. Một khẩu nằm kẹt dưới vũng máu, khẩu còn lại văng tít dưới gầm bàn. Băng đạn không còn nhiều, gộp lại chỉ cỡ chục viên. Nhưng ở cái nơi mà sinh mạng rẻ rúng này, chục viên đạn bằng đồng thau còn có giá trị hơn vạn lời cầu nguyện.

Nhét vũ khí vào thắt lưng, giấu tấm thẻ đen vào trong ngực áo, Lâm gật đầu với Nam. Cả hai quyết định rời khỏi tàn tích văn phòng. Bọn họ phải tìm đường xuống dưới.

Khi hai người lách mình qua cánh cửa thoát hiểm, rón rén bước xuống chiếu nghỉ cầu thang nối giữa tầng ba và tầng hai, một âm thanh kỳ dị bất thần dội ngược lên từ dưới chân họ.

Thình thịch. Thình thịch. Thình thịch.

Không phải tiếng bước chân. Nó chậm rãi, nhịp nhàng, ướt át và nặng nề. Giống hệt như tiếng tim đập của một con thú khổng lồ thời tiền sử. Âm thanh đó mang theo một dao động mạnh đến mức khiến lớp vữa trên bức tường dọc cầu thang cũng phải rung lên lả tả theo từng nhịp.

Lâm nín thở, ép sát người vào tường, từ từ ghé mắt nhìn qua khe cửa kính mờ của lối vào Tầng Hai. Nam đứng sau lưng cũng nhoài người nhìn theo.

Và rồi, cả hai đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh buốt buốt óc. Dạ dày Nam cuộn lên chực nôn mửa.

Toàn bộ Tầng Hai đã biến mất.

Không, nói chính xác hơn, cấu trúc kiến trúc của nó vẫn tồn tại, nhưng đã bị đồng hóa và dung hợp hoàn toàn để trở thành nội tạng của một cơ thể sống.

Tường gạch, trần nhà thạch cao, mặt sàn lát gạch men... khắp nơi đều được bọc bởi những tầng thịt đỏ sẫm, lở loét. Những búi cơ khổng lồ co bóp liên tục theo nhịp đập thình thịch. Vô số mạch máu xanh tím, dày bằng cánh tay người lớn bò trườn, đập thình thịch dọc theo các dãy hành lang như những con trăn khổng lồ. Từ trên trần nhà, những bó dây thần kinh màu đỏ đen, rỉ dịch nhầy treo lủng lẳng, quờ quạng trong không khí như những xúc tu gớm ghiếc.

Ở ngay khu vực sảnh trung tâm của Tầng Hai, đập vào mắt họ là một cảnh tượng bạo liệt vượt quá sức tưởng tượng của con người.

Quái Vật Tổ — thứ sinh vật nhầy nhụa mang băng tay đỏ — đang bị ghì chặt xuống mặt sàn bằng thịt. Và kẻ đang áp đảo nó, chính là thứ từng mang thân phận Viện trưởng.

Dưới tác dụng của thứ dung dịch đỏ từ chiếc vali và sự kích thích điên loạn từ Lõi X, Viện trưởng đã hoàn toàn dị hóa thành một cỗ xe tăng bằng cơ bắp. Cả cơ thể lão phình to gấp đôi, da dẻ rách nát để lộ ra những thớ thịt đỏ lòm, rắn chắc như thép. Lão đang dùng hai cánh tay quái dạng, tua tủa những lưỡi dao bằng xương, ghim chặt Quái Vật Tổ xuống lớp thịt đang ngọ nguậy, gầm rống lên những tiếng thị uy vang dội cả tầng lầu. Lão đang muốn nghiền nát thứ tạp chủng dám ngáng đường lão đi tìm "con gái".

Nhưng ngay giữa khoảnh khắc chiến thắng tưởng chừng đã định đoạt, toàn bộ kết cấu của Tầng Hai đột ngột rung chuyển dữ dội.

Lâm sởn gai ốc. Bản năng sinh tồn co giật liên hồi cảnh báo hắn về một mối nguy hiểm mang tính hủy diệt.

"Chạy! Chạy xuống ngay!" Lâm hét lên, túm lấy cổ áo Nam lôi tuột gã lùi lại.

ẦM ẦM!!!

Trần nhà Tầng Hai đổ sụp xuống. Không phải do kết cấu vật lý bị hư hỏng, mà là do chính cái Tầng Hai này đang... khép miệng lại.

Quái Vật Tổ không hề thua trận. Nó cố tình ngã xuống, buông bỏ việc chiến đấu bằng tay chân, để chuyển sang trạng thái đi săn thực sự. Cả một tầng lầu này là cơ thể của nó. Và Viện trưởng, mang trong mình mẫu máu tinh thuần, chính là khối lượng dinh dưỡng lớn nhất mà nó thèm khát.

Những khối thịt khổng lồ từ trên cao đổ ập xuống như thác lở. Các bức tường hai bên nứt toác, ép sát vào nhau. Mặt sàn nhão nhoét mở ra như một cái dạ dày không đáy. Hàng trăm dây xúc tu đỏ quạch, những xúc tu nhầy nhụa từ mọi phía đồng loạt phóng tới, quấn chặt lấy tứ chi, cổ và thân hình dị hóa của Viện trưởng.

Viện trưởng gào thét điên cuồng, vung móng vuốt chém đứt hàng chục sợi dây thịt, nhưng ngay lập tức có hàng trăm sợi khác trườn tới bọc kín lấy lão. Bê tông, gạch đá kết hợp với những thớ thịt sống đè bẹp cỗ máy cơ bắp ấy, từ từ nuốt trọn lão vào sâu bên trong cốt lõi của Tổ thịt. Tiếng gầm thét không cam tâm rung chuyển cả khu nhà, nhưng cứ nhỏ dần, nhỏ dần rồi chìm hẳn trong những tiếng nhóp nhép ghê rợn.

Lâm và Nam cắm đầu cắm cổ lao xuống những bậc thang bê tông lạnh lẽo. Tốc độ của tử thần đuổi ngay sau gót chân. Phía sau lưng họ, cánh cửa Tầng Hai bị những búi thịt khổng lồ đập nát. Vài sợi dây máu đỏ tươi phóng vụt ra ngoài hành lang cầu thang, quét ngang khoảng không hệt như những chiếc roi da, có lần chỉ sượt qua bắp chân Nam đúng vài milimet.

Nam nghiến răng ken két chịu đựng cơn đau xé ruột. Vết thương bên hông rách toác, máu tươi túa ra ướt đẫm mạn sườn. Nhưng gã không dám thở dốc, càng không dám dừng lại. Bởi vì đằng sau họ, cả Tầng Hai dường như đang trườn xuống theo cầu thang.

Bọn họ lao xuống như điên dại, đập cả vai vào tường để lấy đà. Mãi cho đến khi hai đôi chân đạp xuống nền gạch gồ ghề của sảnh Tầng Một, bọn họ mới dám dừng lại, dựa lưng vào cột trụ, há miệng thở hổn hển như cá mắc cạn.

Phía trên đỉnh đầu, những tiếng u uỳnh, tiếng ngấu nghiến và nhai nuốt xương thịt vẫn đang vọng xuống từng chập.

Lâm lau vệt mồ hôi lạnh trên trán, đưa mắt nhìn dọc dãy hành lang tối om của Tầng Một, nơi dẫn xuống hầm ngầm. Hắn biết, khoảnh khắc hai bàn chân chạm xuống Tầng Một, họ đã may mắn thoát khỏi cái bẫy thịt khổng lồ kia.

Nhưng đó, cũng chỉ là sự an toàn tạm thời trước khi cánh cổng địa ngục cuối cùng thực sự mở ra.

0