Chương 18: Thợ Rèn Huyền Thoại (1)
Ravenhall không còn bay lượn, nó là một cái xác tổ ong bằng đá, lố nhố những vệt đen thẫm của máu khô và bụi tro. Gió từ phương Bắc thổi qua các kẽ tường, mang theo mùi mỡ bò cháy khét lẹt từ các kho quân nhu bị đốt trụi. Không còn tiếng hô hào của lính thánh, chỉ còn tiếng tuyết tan nhỏ giọt lách tách trên những phiến đá, nghe đều đặn và lạnh lẽo như tiếng đếm ngược ngày tàn.
Ở quảng trường, hàng ngàn lính quỳ rạp, mặt gí sát vào lớp bùn trộn lẫn tuyết bẩn. Gươm giáo vứt thành đống, cong vênh và sứt mẻ. Những chiến binh từng tự hào về đức tin giờ đây run bần bật, không phải vì cái lạnh, mà vì tiếng lạo xạo của những khớp xương khô đang di chuyển xung quanh. Mỗi lần một con cốt binh quay cái đầu lâu trắng nhởn về phía họ, ánh lửa xanh trong hốc mắt nó lại khiến họ rùng mình, cảm giác như một luồng điện chết chóc vừa xẹt qua tủy sống.
Dưới dãy hành lang, dân thành Ravenhall co cụm như bầy cừu chờ mổ thịt. Tiếng trẻ con khóc thút thít bị những người mẹ bịt chặt miệng bằng đôi bàn tay chai sạn, nứt nẻ.
Zero bước lên. Hắn không cần nhìn bức tượng vàng của Giáo hoàng đã bị bầy chuột gặm dưới chân, chỉ trực tiếp giẫm lên đống mảnh vụn vàng choé ấy. Hắn đứng đó, nhìn xuống đám đông đang nín thở.
Hắn không rút kiếm. Hắn chỉ nói, giọng trầm đục và khô khốc:
"Thánh hội cho các ngươi lời hứa về thiên đàng, nhưng lại để các ngươi đói khát trong pháo đài này. Ta thì không."
Hắn chỉ tay về phía cổng thành đã vỡ nát, nơi gió đang lùa vào lồng lộng:
"Ai muốn về phương Nam với cái ngai vàng mục nát đó, cứ đi. Mỗi đứa một bao lúa mạch, đủ để không chết đói trước khi ra khỏi hẻm núi Tử Thần. Quân đoàn của ta sẽ không phí sức đuổi theo."
Đám đông sững sờ. Một vài người lính ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ đầy vẻ nghi hoặc. Zero gầm nhẹ, uy áp tỏa ra khiến những mảnh đá nhỏ dưới chân rung lên bần bật:
"Nhưng nếu ở lại, quy tắc của ta rất đơn giản: làm thì có ăn. Trung thành thì được sống. Ở đây không có sưu thuế, chỉ có công việc và sự bảo vệ của cái chết. Kẻ nào đụng đến dân của ta, kẻ đó sẽ gia nhập đội quân cốt binh này."
Lão Malarok đứng bên cạnh, tay mân mê cái đầu lâu gậy phép, khẽ nhổ một bãi nước bọt đen ngòm xuống đất: "Khà... Thống soái, ngài đang thả cừu ra khỏi chuồng sao? Để xem lũ cừu này có dám bước vào bóng tối không, hay lại chọn cái 'Ánh sáng' chết tiệt đang bỏ mặc chúng."
Một gã lính già, cánh tay quấn băng vải thấm máu đen, run rẩy đứng dậy. Gã không nhìn Zero, mà nhìn trân trân vào một con cốt binh đang cầm những túi lương thực. Gã liếm đôi môi nứt nẻ, giọng khàn đặc:
"Thật sự... có thức ăn sao?"
"Lấy rồi biến đi." Zero đáp, giọng lạnh như băng.
Gã lính già lảo đảo bước tới, ôm lấy túi lương thực như ôm báu vật, rồi lủi thủi đi thẳng ra cổng thành. Hàng trăm người bắt đầu rục rịch theo sau. Nhưng rồi, dòng người khựng lại.
Còn một phần ba quảng trường vẫn im lìm. Những thợ mỏ với bàn tay đầy vết chai, những thợ rèn với khuôn mặt khắc khổ, họ không có nơi để đi, cũng chẳng còn gì ngoài cái mạng. Họ sợ hãi đối diện với hiện thực và bầy quái vật.
Pháo đài không còn tiếng thét, cũng chẳng có những giá treo cổ mọc lên như nấm sau một cuộc viễn chinh. Ravenhall im lìm một cách quái đản. Tiếng ủng sắt của Zero nện xuống những mẩu ván cửa vỡ vụn nghe khô khốc như tiếng xương gãy. Lina đi bên cạnh, đôi mắt cô bé dán chặt vào bóng tối của những ngách hầm ngầm, nơi bầy chuột đang sục sạo, dọn dẹp những xác thối còn sót lại.
Cái "Đôi cánh" hào hùng ngày nào giờ chỉ còn là một nấm mồ đá đang rỉ máu âm ỉ. Những người dân còn sống sót không dám khóc. Họ nhìn qua khe cửa, run rẩy quan sát những bộ xương khô lặng lẽ vác đá gia cố tường thành. Không có sự lăng mạ, không có cướp bóc, chỉ có một trật tự lạnh lẽo của cái chết.
Tại khu thợ rèn, mùi tro than cũ trộn lẫn với mùi gỉ sắt đặc quánh trong không khí. Giữa đống đổ nát, một sinh vật lùn tịt, bẩn thỉu đang bò toài dưới rãnh nước đục ngầu. Gã không có tay. Hai ống tay áo buông thõng, bết bát bùn đất như hai dải giẻ lau nhà. Gã gí sát cái mặt đầy râu ria xồm xoàm xuống kẽ đá, cố sức dùng lưỡi liếm lấy chút hơi ẩm của cơn mưa vừa dứt. Gã không giống một thợ rèn, gã giống một con chó hoang đang chờ chết hơn.
Lão Malarok nhảy xuống khỏi cỗ xe xương, đôi mắt rực lên sự khoái trá bệnh hoạn. Lão gào lên, giọng đầy giễu cợt:
"Nhìn xem! Ánh Sáng vĩ đại đã ban phước cho 'Thần búa' của chúng ta thế này đây! Ngài thấy không Thống soái? Grimm vĩ đại, kẻ bắt vàng phải khóc, thép phải hát... giờ đang quỳ để tranh nước với lũ giun đất! Nhìn cái lưỡi đó kìa, nó còn bận rộn hơn cả đôi tay đã mất của lão!"
Lão cười sặc sụa, tiếng cười khô khốc. Grimm dừng lại, từ từ ngẩng cái đầu bù xù tóc tai bết bát lên. Lão khạc mạnh một ngụm nước đục ngầu, lẫn cả máu và bùn, ngay dưới chân Malarok.
"Mở cái hốc mồm của mày ra mà nhìn cho kỹ," Grimm gầm gừ, giọng lão khàn đặc như tiếng búa tạ nện trên đe gỉ. "Tao liếm bùn đất thì vị nó vẫn còn 'người' hơn cái thứ rượu chua rò rỉ qua cái cuống họng thủng lỗ chỗ của mày. Mày có nốc bao nhiêu thì nó cũng chỉ chảy xuống háng rồi thấm vào đất thôi, đồ phế vật không biết đến mùi vị! Cút đi trước khi tao dùng cái lưỡi này chửi cả tông ti mả bố nhà mày thức dậy mà vả vào cái mặt của mày!"
Lina định bước tới, nhưng Zero đưa bàn tay sắt ngăn lại. Hắn nhìn chằm chằm vào hai khủy vai cụt lủn — vết tích của lưỡi kiếm.
Zero chậm rãi quỳ xuống một chân, tầm mắt ngang bằng với lão người lùn hôi hám. Uy áp từ bộ giáp hắc ám thu lại, chỉ còn một sự lạnh lùng thực dụng đến tàn nhẫn.
"Grimm. Ta không cần một cái xác biết liếm nước đá."
Giọng Zero bình thản nhưng nặng nề như một bản án:
"Ta cần vũ khí để chặt đứt cổ những kẻ đã chặt tay ngươi. Ngươi có thể chọn chết thối ở cái rãnh nước này như một con chó hoang, hoặc đứng dậy. Ta sẽ cho ngươi những cánh tay bằng thép đen không biết mệt mỏi, một lò rèn rực lửa, và bất cứ thứ gì ngươi muốn để trả thù. Ngay cả khi đó là thủ cấp của giáo hoàng để ngươi làm đe đập búa."
Lão cười sằng sặc, nhìn Zero — kẻ vừa quỳ xuống đưa ra một lời đề nghị đầy mùi cám dỗ.
"Vũ khí? Trả thù? Đồ mê hoặc chúng mày!" Grimm rống lên, nước bọt bắn tung tóe. "Thằng nào đến đây cũng hót hay như chim khướu! Đứa thì nhân danh Ánh Sáng để 'khai sáng' cái búa của tao, đứa thì nhân danh trả thù để 'mượn' cái đầu của tao. Toàn một lũ trơ trẽn! Chúng mày tưởng lão già này ngu chắc?"
Lão cố rướn cái thân hình lùn tịt, bẩn thỉu lên, đôi mỏm vai cụt run rẩy vì giận dữ:
"Nhìn cho kỹ đi thằng mặt sắt! Tao không còn tay để cầm búa, nhưng tao vẫn còn mắt để nhìn thấu tim đen quân bay. Cho tao cánh tay bằng thép đen? Cho tao lò rèn? Nói toạc ra là mày đang thiếu một con chó đúc kiếm để đi cắn càn cho mày đấy thôi! Thép của tao sinh ra để hát, để bảo vệ, chứ không phải để phục vụ cái trò giết chóc bẩn thỉu của lũ chúng mày. Tao thà nằm đây liếm bùn cho đến chết, thà làm một con chó hoang còn hơn làm một cái máy đúc sắt vụn cho một thằng độc tài khác!"
Lão nhổ thêm một bãi nữa, lần này thẳng vào vạt áo choàng của Zero.
"Cút! Mang cái lò rèn rực lửa của mày về mà nướng khoai đi! Đừng hòng lừa lão già này rèn ra thêm một lưỡi kiếm nào nữa. Có chết tao cũng mang theo bí thuật xuống mồ, để chúng mày cầm gậy gộc mà phang nhau!"
Zero không hề nao núng trước sự thô lỗ đó. Hắn đứng dậy, bóng đen bao trùm lấy bóng dáng nhỏ bé của Grimm.
"Ngươi nói đúng. Ta cần một con quỷ biết rèn vũ khí, không phải một con chó biết sủa." Zero lạnh lùng quay lưng đi. "Cứ nằm đó mà giữ lấy cái 'kiêu hãnh' rẻ tiền của ngươi trong vũng nước thải này đi. Bọn Ánh Sáng đang dùng chính những thanh kiếm ngươi đúc năm xưa để mổ bụng những người cuối cùng của tộc người lùn đấy."
Zero bước đi, áo choàng đen phất phơ trong gió lạnh.
"Lửa đã nhóm. Thép đã chảy. Nếu ngươi muốn chuộc lỗi bằng cách nằm chờ chết trong bùn thì cứ việc. Nhưng nhớ lấy, thép không biết thương hại, và kẻ thù của ngươi cũng vậy."
Grimm sững sờ giữa đống đổ nát. Lão nhìn đôi khủy cụt của mình, rồi nhìn về phía lò rèn cũ đang bốc lên một làn khói tím nhạt ở phía chân trời.
Bên ngoài quảng trường, khói bếp từ những nồi súp khổng lồ bốc lên, hơi ấm của thức ăn làm dịu đi cái lạnh lẽo của pháo đài. Dân chúng Ravenhall run rẩy nhận phần ăn từ tay những cốt binh im lìm — một cảnh tượng kỳ quái, điên rồ, nhưng đầy hy vọng giữa vương quốc của bóng tối.
Ở một góc lò rèn đổ nát, Grimm ngồi bệt trên cái đe cáu bẩn, đôi mỏm khủy cụt lủn thi thoảng lại giật lên vì cái lạnh của mùa cực Bắc. Trước mặt lão, bát súp nóng hôi hổi mà Lina mang tới vẫn bốc khói, nhưng lão chỉ nhìn nó bằng nửa con mắt, vẻ khinh khỉnh như nhìn một đống phân.
Khi Malarok lết cái thân hình ám mùi tử khí lại gần, Grimm không đợi lão kịp mở mồm, đã dùng chân hất đổ bát súp. Nước dùng nóng bỏng bắn tung tóe lên đôi ủng của gã pháp sư.
"Cút! Đồ ăn của lũ quái thai làm tao buồn nôn," Grimm khạc ra một ngụm nước bọt đầy đờm. "Mày muốn kiếm để giết người? Tìm nhầm thằng rồi. Tao thà để cái xác này thối rữa trong rãnh cống còn hơn đúc một mẩu sắt cho lũ chúng mày."
Malarok không giận. Lão nhìn bát súp đổ dưới đất, rồi nhìn sang những bộ xương đang vác đá xây tường thành bên ngoài. Lão cười, tiếng cười khè khè như tiếng sâu bọ bò trong hốc sọ.
"Kiếm à? Khà khà... Grimm, lão đánh giá bản thân cao quá rồi đấy."
Malarok tiến lại gần, cúi sát vào cái tai bẩn thỉu của lão người lùn, giọng lão thấp xuống, lạnh lẽo như gió rít qua kẽ mộ:
"Đám quân của ta không biết đói, chẳng biết đau. Chúng không cần mấy thanh kiếm nạm vàng để đi lòe thiên hạ. Cái ta cần... là một cái 'vỏ'. Một lớp vỏ hắc thiết cứng đến mức đạo quân Thánh Hội phương Nam sẽ phải gãy răng khi chạm vào. Một lớp vỏ bảo vệ những con dân đang run rẩy ngoài kia."
Lão nheo mắt, nụ cười trở nên độc địa:
"Nhưng nhìn lão bây giờ xem... Thần Búa cơ đấy? Giờ chỉ là một khối thịt tàn phế, nằm liếm nước mưa và chờ chết trong vũng bùn của chính mình. Ôi, cái danh tiếng 'Thánh Thiết' hóa ra cũng chỉ đáng giá một bát súp đổ đi thôi sao? Tội nghiệp thật..."
"Thằng chó... mày nói cái quái gì?" Grimm nghiến răng, lồng ngực lép kẹp phập phồng như cái bễ rách.
"Ta nói," Malarok quay lưng, giọng đầy sự khinh miệt tột độ, "một tên súc vật liếm nước thì làm gì có tư cách nói năng gì?"
Zero đứng phía sau, im lặng như một pho tượng đen, cái bóng khổng lồ của hắn bao trùm lấy cả hai.
"Quỷ tha ma bắt chúng mày!"
Grimm gào lên, âm thanh vỡ vụn như tiếng sắt thép va chạm. Lão dùng đôi chân ngắn ngủn đứng bật dậy, đôi mắt xám xịt đột ngột bùng lên một ngọn lửa cuồng loạn.
"Cụt tay thì không rèn được chắc? Mở to mắt chó của chúng mày ra mà nhìn! Muốn tao rèn? Được! Nhưng chúng mày chỉ là nô lệ cho cái búa của tao thôi!"
Đêm đó, lò rèn Ravenhall thức dậy.
Grimm ngồi trước đống quặng thô, mắt quét qua từng tảng. "Cái này." Lão ngẩng cằm chỉ vào một tảng đá đen sì lốm đốm tia sáng tím nhạt. "Quặng ngậm tử khí từ lòng núi lửa tắt. Làm được."
Lão quay sang Malarok:
"Mày. Tao cần một bể tử khí lỏng trong cái chậu đất nung kia. Cô đặc cái thứ khói trong không khí lại cho tao."
"Đặc đến mức nào?" Malarok hỏi. "Tao chắt được, nhưng tao không phải thợ rèn. Tao không biết bao nhiêu là đủ."
"Mày không cần biết. Tao biết." Grimm hất đầu về phía chậu. "Mày cứ rót. Khi nào tao bảo dừng thì dừng. Trước đó thì câm mồm mà rót."
Malarok dựng cây trượng lên, lẩm bẩm cổ ngữ. Những sợi khói tím lơ lửng quanh lò rèn tụ về đầu trượng rồi nhỏ thành giọt xuống chậu đất. Grimm cúi sát mặt chậu, nhìn màu của thứ chất lỏng đang dâng, đôi khi nghiêng đầu hít mùi bốc lên.
"Nữa. Nữa. Chậm lại. Dừng." Lão gật. "Được rồi. Đừng đụng vào nó nữa."
Rồi lão quay sang Zero, và đây mới là phần khó.
"Mày là búa. Nhưng mày không biết rèn, nên đừng có nghĩ. Mày chỉ làm đúng ba thứ: đập vào chỗ tao chỉ, theo lực tao hô, đúng lúc tao gõ. Không hơn."
Lão dùng khủy tay cụt hất một thanh sắt vụn xuống đất, kẹp nó giữa hai mẩu vai, gõ xuống nền đá. Cốc. Một nhịp chậm, đều.
"Nghe tiếng này chứ. Mỗi lần tao gõ, mày đập một nhát. Tao ngừng, mày ngừng. Đừng đập sớm hơn, đừng đập trễ hơn. Quặng này phải vào búa đúng nhịp hoặc nó nứt từ ruột. Hiểu chưa?"
"Hiểu."
"Còn lực. Tao hô một, mày đập nhẹ như đập vào quả trứng. Tao hô mười, mày đập như muốn nhổ cả cái đe lên. Bây giờ tao cần khoảng ba. Nhớ lấy con số."
Malarok nhấc tảng quặng, hạ vào bể tử khí lỏng. Tiếng xèo kéo dài. Không phải tiếng sôi, là tiếng quặng đang mở ra. Khi được nhấc lên, bề mặt quặng chảy nhão màu đen sâu, không phản chiếu ánh lửa mà nuốt nó vào.
"Lên đe."
Grimm bắt đầu gõ. Cốc. Cốc. Cốc.
Mỗi nhịp, búa tử khí của Zero giáng xuống một nhát, để lại vệt tím đen tan ngay vào bên trong như mực thấm vào giấy. Lão lùn không rời mắt khỏi khối kim loại lấy một khắc, miệng hô không ngừng:
"Ba. Ba. Lên bốn. Chỗ đó nghiêng búa ra, đập chếch chứ đừng bổ thẳng, tao bảo chếch cơ mà! Xuống hai, nhẹ thôi, chỗ này mỏng. Malarok, lửa to lên. To nữa. Dừng, giữ nguyên đấy."
Zero không hiểu tại sao chỗ này phải nhẹ, chỗ kia phải mạnh. Hắn không cần hiểu. Hắn chỉ nghe tiếng gõ, nghe con số, nhìn ngón tay lão chỉ, rồi đập. Malarok cũng vậy, lão pháp sư không biết khi nào lửa là đủ, lão chỉ thổi to hay nhỏ theo tiếng quát của lão lùn.
Hai con quái vật từng khiến pháo đài khiếp sợ, đêm đó, là hai cái búa và cái bễ trong tay một lão thợ rèn cụt tay.
Lina ngồi ở góc tường cả đêm, không ngủ, không nói chuyện, chỉ nhìn.
Ngày thứ hai, hình dạng bắt đầu hiện ra.
Hai cánh tay.
Grimm đứng nhìn. Im lặng một lúc.
"Mấy cái khớp ngón. Tao muốn chúng co duỗi được." Lão chỉ vào một điểm trên khối kim loại. "Đập vào đúng chỗ này, lực một, thật nhẹ. Đập liên tiếp, đừng dừng, cho đến khi tao bảo thôi."
Zero làm đúng như thế. Mỗi nhát nhẹ nén tử khí vào một điểm khớp, dồn nó thành một viên nhỏ tròn nằm gọn trong rãnh. Lão lùn gật đầu cho chuyển sang khớp kế tiếp, rồi khớp kế tiếp nữa.
Cuối ngày, Malarok kéo thử một ngón tay của cánh tay đang nguội. Khớp co lại, mở ra, trơn tru.
Grimm gật đầu. Tiếp tục.
Ngày thứ ba.
Hai cánh tay Hắc Kim đã thành hình, bề mặt kín những phù văn mà Grimm khắc lên bằng cách hô cho Zero đập từng nhát một, hết nét này đến nét khác, chậm và kiên nhẫn như đọc cho người khác chép từng chữ. Lão lùn nhớ hết trong đầu. Hai con quái vật chỉ là tay và búa.
"Nhúng thẳng vào bể. Toàn bộ. Đếm đủ ba mươi nhịp thở, không rút ra dù nghe thấy tiếng gì."
Malarok hạ hai cánh tay xuống bể tử khí lỏng.
Có tiếng xèo. Rồi một tiếng rít ngắn, cao, đứt ngay. Tử khí trong bể dâng lên, thấm vào từng phù văn, từng khớp. Màu đen của Hắc Kim đổi sang một màu khác, sâu hơn, thứ màu không phản chiếu ánh sáng mà hút nó vào.
Đủ ba mươi nhịp.
"Lấy ra."
Hai cánh tay nhấc khỏi bể không còn bốc hơi. Chúng lạnh. Không khí xung quanh đông đặc, hơi nước ngưng tụ thành tinh thể bám lên bề mặt.
"Giờ gắn vào." Grimm ngồi thẳng trên cái đe, nhìn Malarok. "Tao sẽ chỉ mày từng bước. Mày chỉ làm đúng những gì tao nói, không làm gì thêm."
"Tao không phải thầy thuốc."
"Tao biết. Tao cũng không cần thầy thuốc. Tao cần một cái kẹp biết nghe lời." Grimm nhìn thẳng vào lão pháp sư. "Mày dùng tử khí làm sợi chỉ. Nhỏ thôi, nhỏ như sợi tóc. Tao chỉ đâu mày đâm vào đó. Tao bảo sâu hơn thì sâu hơn. Tao bảo dừng thì dừng ngay lập tức. Làm sai một li là tao mất cái tay, và tao sẽ dùng hết hơi thở còn lại để nguyền rủa nhà mày."
Malarok nhìn hai mỏm vai cụt của Grimm. "Đau lắm đấy."
"Tao biết. Làm đi."
Lina quay mặt đi.
Grimm không.
Malarok cô một sợi tử khí mỏng từ đầu trượng, giữ nó lơ lửng trước mặt.
"Chỗ đó." Grimm giơ khủy tay trái về phía trước, "Đâm vào ngay chỗ đó. Thẳng vào."
Sợi tử khí chạm da.
"Sâu hơn."
Grimm nghiến răng nhưng không ngừng nói. Lão phải nói. Lão là người duy nhất biết bên trong mình đang có gì.
"Sâu hơn nữa. Dừng. Lệch phải một chút. Dừng. Đúng rồi, giữ nguyên đó."
Cánh tay Hắc Kim được ép vào khủy tay. Những sợi tử khí bám lên bề mặt kim loại từ từ len theo những sợi chỉ mà Malarok đã đặt trước, luồn vào, bám chặt.
Grimm thở ra một hơi dài.
"Khâu lại."
"Ý mày là..."
"Cái sợi đó. Buộc hai đầu lại với nhau. Như khâu vết thương."
Malarok làm. Một tiếng động rất nhỏ, như tiếng dây đàn bị bẻ gãy, vang lên từ bên trong vai Grimm.
Grimm phát ra một tiếng. Ngắn. Giữa thở dốc và nghiến răng.
Rồi im.
Ngón tay của cánh tay trái co lại. Mở ra. Co lại.
Grimm nhìn bàn tay thép cử động theo ý mình. Nắm lại. Mặt đe trước mặt lún xuống một rãnh nông.
Lão nhìn cái rãnh đó.
"Cánh tay kia. Nhanh lên."
Bình minh. Grimm đứng giữa lò rèn, đôi tay Hắc Kim bốc khói lạnh trong không khí buổi sáng. Lão nhặt một mảnh quặng thừa, bóp nhẹ. Vỡ vụn thành bụi.
Lão phủi tay.
"Mang mọi mẩu sắt vụn ở cái miền Bắc này lại đây. Tao sẽ đúc cho mày một quân đoàn mà ngay cả thần linh cũng phải hối hận vì đã tạo ra thế giới này."
Zero không nói gì. Hắn đứng cạnh lò rèn đang tàn lửa.
Và không bước đi.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.