Chương 171: Cái Kiệu Tịnh Dưỡng Đến Trước Cổng Cung
Đăng: 21/07/2026 19:25
1,140 từ
35 lượt đọc
Đọc
Ngạo Thế Cuồng Tôn
Mục lục
350 chương
Chương 146: Vào Cung Bằng Ghế Gãy
Chương 147: Hôn Sự Được Giải Thích Bằng Dao Không Rút
Chương 148: Đêm Ở Thiên Tỉnh Không Có Sao
Chương 149: Một Người Không Tên Gõ Dưới Nền Cung
Chương 150: Nửa Dấu Ấn Trên Long Bàn Phụ
Chương 151: Đao Không Chém Người, Chém Sổ Lương
Chương 152: Ba Đồng Tiền Trên Mâm Cháo
Chương 153: Bếp Lăng Phủ Nấu Cho Binh Bộ Ngửi
Chương 154: Diêm La Đổi Mực Trong Đêm Mưa
Chương 155: Ghế Bệnh Được Đẩy Ra Chợ Đông
Chương 156: Không Ai Cứu Tên Đưa Tin
Chương 157: Kho Quân Khí Không Có Gươm Mới
Chương 158: Lăng Gia Mất Một Bữa Cơm Yên
Chương 159: Nửa Dấu Ấn Gặp Nửa Con Dao
Chương 160: Long Bàn Phụ Trả Lại Một Nét Son
Chương 161: Một Nét Son Đổi Lấy Ba Cánh Cửa Khóa
Chương 162: Rượu Hỏng Ở Cửa Tây
Chương 163: Hôn Thư Bị Gấp Sai Nếp
Chương 164: Diêm La Điện Đốt Một Cái Tên
Chương 165: Mạch Độc Gõ Vào Xương Trái
Chương 166: Yến Xin Lỗi Có Dao Trong Đũa
Chương 167: Bản Sao Không Có Mùi Mực
Chương 168: Người Trên Núi Đòi Một Hơi Thở
Chương 169: Cổng Lăng Gia Treo Sổ Nợ
Chương 170: Nét Son Vào Sổ Tông Môn
Chương 171: Cái Kiệu Tịnh Dưỡng Đến Trước Cổng Cung
Chương 172: Trà Lạnh Trong Chén Công Đường
Chương 173: Sổ Thuốc Có Một Trang Bị Cắn
Chương 174: Diêm La Điện Đi Qua Cống Không Mang Dao
Chương 175: Lăng Phủ Bán Một Cây Đèn Cũ
Chương 176: Cố Hàn Chu Không Đạp Qua Vạch Vôi
Chương 177: Hóa Đơn Của Người Khiêng Quan Tài
Chương 178: Mực Xám Gặp Lửa Không Cháy
Chương 179: Người Viết Sổ Được Mời Ăn Cháo
Chương 180: Một Dấu Tay Khóa Ba Cánh Núi
Chương 181: Cờ Khảo Hạch Cắm Ngoài Cửa Đông
Chương 182: Lá Thề Không Được Chấm Máu
Chương 183: Diêm La Mua Một Chỗ Đứng Trong Đám Đông
Chương 184: Bát Thuốc Bị Đếm Từng Giọt
Chương 185: Bài Kiểm Căn Cốt Có Hai Đáy
Chương 186: Hoàng Tôn Muốn Mượn Một Tiếng Cười
Chương 187: Sổ Phí Treo Trên Cổ Người Khác
Chương 188: Cố Hàn Chu Đốt Một Lá Không Cháy
Chương 189: Một Đêm Không Dao Trong Kho Hương
Chương 190: Sổ Thề Trả Lại Một Cánh Cửa
Chương 191: Phong Thư Xám Không Có Chỗ Ngồi
Chương 192: Mười Hai Câu Hỏi Và Một Câu Chửi
Chương 193: Sổ Bạc Bị Gấp Ngược
Chương 194: Hôn Thư Treo Trước Từ Đường
Chương 195: Một Ngày Làm Người Bệnh Ngoan
Chương 196: Đò Đêm Chở Người Không Tên
Cuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 51/350 chương
Kiệu của Thanh Huyền môn tới trước giờ thuốc.
Không phải kiệu hoa, cũng không phải xe tù. Nó phủ vải trắng, bốn góc treo chuông ngọc nhỏ, mỗi khi gió lùa lại ngân một tiếng mỏng như móng tay cào lên bát sứ. Hai đệ tử áo xám đứng hai bên, mặt lạnh, tay đặt trên cán kiếm chưa rút. Người dẫn đầu là nam nhân áo trắng đã uống trà ngoài thành đêm qua.
Cố Hàn Chu.
Hắn không cần nói tên. Người trong cung tự biết nhường đường cho kẻ có thể khiến chén trà đóng sương giữa mùa hạ.
Phù công công đứng ở bậc thềm Thiên Tỉnh hiên, cúi vừa đủ. “Cố giám sự vào cung nhanh thật.”
“Người bệnh không chờ được.” Cố Hàn Chu nhìn qua cánh cửa khép hờ. “Môn ta nhận được ghi chú đỏ trong sổ. Hương lạnh liên lụy người phàm, theo lệ, người trúng hoặc nghi trúng phải được đưa tới nơi thanh tịnh để cách ly hơi độc.”
“Đó là lệ trên núi.”
“Lệ trên núi cứu được mạng dưới núi.”
Câu này nói rất đẹp. Đẹp đến mức hai cung nữ bưng thuốc đi ngang cũng cúi đầu sâu hơn. Trong văn thư hắn đưa ra, từng chữ đều mềm: tịnh dưỡng, tránh quấy nhiễu, giữ chứng thân thể, bảo toàn danh dự Lăng gia. Chỉ thiếu mỗi chữ bắt.
Trong phòng, Lăng Tiếu nghe tới “bảo toàn danh dự” thì cười sặc.
Cung y đang cầm bát thuốc, bị hắn cười đến tay run. “Thiếu gia, ngài đừng động.”
“Không động thì người ta khiêng ta đi. Động thì ngươi mắng. Làm bệnh nhân ở kinh thành còn khó hơn làm quan thanh liêm.”
Phù công công bước vào, giọng nhỏ: “Cố giám sự muốn ngài ký nhận. Ký xong, lập tức ra kiệu.”
Lăng Tiếu nghiêng đầu nhìn tấm văn thư đặt trên khay. Trên đó có ấn tông môn, ấn nội đình chứng kiến, chỉ thiếu dấu tay của hắn. Một cái dấu đặt xuống, hắn không còn là người bệnh của cung, mà là vật chứng sống do Thanh Huyền môn giữ.
Không ký, biên bản sẽ ghi: chống lệ cứu trị.
Ký, đường lên núi dài đủ để một người bệnh chết rất có trật tự.
Hắn im một lát, rồi vẫy tay. “Đưa bút.”
Cung y biến sắc. “Không được!”
Phù công công cũng nhìn hắn.
Lăng Tiếu cầm bút bằng tay phải. Tay trái đặt dưới chăn, những đầu ngón đã lạnh cứng. Từ sau lần thả lệnh xuống giếng, mạch xương trái như con rắn ngủ trong tro. Chỉ cần hắn kéo khí một chút, nó cắn ngược lên vai.
Hắn không vận khí.
Hắn chỉ nín thở.
Cơ thể vốn đã bị độc ngấm, nín thở quá lâu làm mặt hắn trắng nhanh như giấy nhúng nước. Cung y vội đưa tay đỡ, nhưng Lăng Tiếu hất nhẹ bát thuốc xuống đất.
Choang.
Tiếng bát vỡ kéo Cố Hàn Chu vào phòng.
Nam nhân áo trắng nhìn Lăng Tiếu đang cúi người bên mép giường, máu đen trào qua kẽ răng, rơi đúng lên tấm văn thư. Một vệt loang chậm rãi ăn qua chữ “tịnh dưỡng”.
Lăng Tiếu ngẩng lên, mắt đỏ vì đau, miệng vẫn nhếch.
“Xin lỗi. Ta thấy chữ đẹp quá, thân này thô tục, không nhịn được muốn đóng dấu bằng ruột.”
Cố Hàn Chu không đổi sắc. “Máu độc bộc phát càng chứng minh cần đưa đi.”
“Đưa.” Lăng Tiếu lau miệng bằng tay áo. “Nhưng viết thêm một câu.”
“Câu gì?”
“Ai khiêng ta ra khỏi Thiên Tỉnh hiên, trên đường nếu ta tắt thở, người đó nhận trách nhiệm giữ vật chứng sống không nguyên vẹn. Nhớ ghi tên từng người khiêng. Cha mẹ sinh họ có tên, chết cũng nên có chữ để cúng.”
Hai đệ tử áo xám ngoài cửa lập tức nhìn nhau.
Kiệu tịnh dưỡng là thủ tục. Thủ tục sợ nhất không phải chống đối, mà là trách nhiệm có tên. Nếu Lăng Tiếu chết trong phòng, cung chịu. Nếu chết trong kiệu Thanh Huyền môn, sổ tông môn đang có nét son sẽ biến thành vết máu.
Cố Hàn Chu bước tới gần giường. Một luồng lạnh mỏng tản ra, khiến nước thuốc dưới đất kết viền trắng.
“Ngươi cho rằng giả bệnh có thể tránh núi?”
Lăng Tiếu cười khàn. “Giả? Cố giám sự, mắt ngươi đẹp như vậy mà dùng tiết kiệm quá. Ta bệnh thật. Ta còn nghèo thật, xấu miệng thật, không thích bị nam nhân áo trắng chạm vào cũng thật.”
Phù công công ho một tiếng rất nhẹ, như sợ mình cười thành tội.
Cố Hàn Chu nhìn vệt máu trên văn thư. Muốn ép cũng được, nhưng ép xong phải ký. Hắn có thể không sợ Lăng Tiếu, lại không thể để tên mình nằm cạnh một thi thể chưa rời cung.
“Vậy kiểm tại chỗ.”
“Kiểm thì trả tiền thuốc.”
“Ngươi chỉ biết tiền?”
“Không. Ta còn biết mạng.” Lăng Tiếu thở dốc, giọng thấp xuống. “Tiền thuốc rẻ hơn tiền quan tài. Môn các ngươi chắc hiểu lãi lỗ.”
Cố Hàn Chu xoay người, ra lệnh niêm lại văn thư bị máu làm bẩn, lập bản mới: Lăng Tiếu hiện trạng bất ổn, tạm giữ ở Thiên Tỉnh hiên dưới giám sát hỗn hợp. Kiệu trắng không rời cung, mà đỗ ngay ngoài viện như cái quan tài có rèm.
Đến chiều, cả hoàng thành biết Thanh Huyền môn tới khiêng Lăng thiếu gia, lại bị một bãi máu ép đứng ngoài cửa.
Danh Lăng Tiếu càng thối. Người ta nói hắn sợ lên núi nên tự làm mình nôn máu. Có kẻ cười, có kẻ mắng, có kẻ bảo hoàn khố thì đến chết cũng chơi bẩn.
Trong phòng, cung y thay chăn, tức đến mắt đỏ. “Ngài điên rồi. Nín thở ép độc trào ra, vết trong xương lại rách.”
“Không rách thì bị mang đi.”
“Rách nữa, ba ngày thành mười ngày không được dùng khí.”
Lăng Tiếu nằm nghiêng, môi nhợt nhưng mắt tỉnh. “Mười ngày đổi một cái kiệu đứng ngoài cửa. Tạm không lỗ.”
Phù công công đặt bản sao văn thư mới lên bàn. “Cố Hàn Chu thêm một dòng: cần giám sát hơi độc và thuốc dùng mỗi ngày.”
“Vậy hắn muốn sổ thuốc.”
“Đúng.”
Lăng Tiếu nhắm mắt, cười rất nhẹ. “Tốt. Đồ muốn ăn đã đưa miệng tới bát. Bảo Lăng Kính đừng vội đánh chó. Chó lần này có vòng cổ trên núi, cắn nó phải cắt cả dây.”
Ngoài cửa, chuông kiệu trắng lại ngân.
Lăng Tiếu kéo chăn qua vai, mắng lầm bầm: “Ngân cái gì. Người chưa chết đã thổi đám, đúng là tông môn biết tiết kiệm nhạc công.”
Không phải kiệu hoa, cũng không phải xe tù. Nó phủ vải trắng, bốn góc treo chuông ngọc nhỏ, mỗi khi gió lùa lại ngân một tiếng mỏng như móng tay cào lên bát sứ. Hai đệ tử áo xám đứng hai bên, mặt lạnh, tay đặt trên cán kiếm chưa rút. Người dẫn đầu là nam nhân áo trắng đã uống trà ngoài thành đêm qua.
Cố Hàn Chu.
Hắn không cần nói tên. Người trong cung tự biết nhường đường cho kẻ có thể khiến chén trà đóng sương giữa mùa hạ.
Phù công công đứng ở bậc thềm Thiên Tỉnh hiên, cúi vừa đủ. “Cố giám sự vào cung nhanh thật.”
“Người bệnh không chờ được.” Cố Hàn Chu nhìn qua cánh cửa khép hờ. “Môn ta nhận được ghi chú đỏ trong sổ. Hương lạnh liên lụy người phàm, theo lệ, người trúng hoặc nghi trúng phải được đưa tới nơi thanh tịnh để cách ly hơi độc.”
“Đó là lệ trên núi.”
“Lệ trên núi cứu được mạng dưới núi.”
Câu này nói rất đẹp. Đẹp đến mức hai cung nữ bưng thuốc đi ngang cũng cúi đầu sâu hơn. Trong văn thư hắn đưa ra, từng chữ đều mềm: tịnh dưỡng, tránh quấy nhiễu, giữ chứng thân thể, bảo toàn danh dự Lăng gia. Chỉ thiếu mỗi chữ bắt.
Trong phòng, Lăng Tiếu nghe tới “bảo toàn danh dự” thì cười sặc.
Cung y đang cầm bát thuốc, bị hắn cười đến tay run. “Thiếu gia, ngài đừng động.”
“Không động thì người ta khiêng ta đi. Động thì ngươi mắng. Làm bệnh nhân ở kinh thành còn khó hơn làm quan thanh liêm.”
Phù công công bước vào, giọng nhỏ: “Cố giám sự muốn ngài ký nhận. Ký xong, lập tức ra kiệu.”
Lăng Tiếu nghiêng đầu nhìn tấm văn thư đặt trên khay. Trên đó có ấn tông môn, ấn nội đình chứng kiến, chỉ thiếu dấu tay của hắn. Một cái dấu đặt xuống, hắn không còn là người bệnh của cung, mà là vật chứng sống do Thanh Huyền môn giữ.
Không ký, biên bản sẽ ghi: chống lệ cứu trị.
Ký, đường lên núi dài đủ để một người bệnh chết rất có trật tự.
Hắn im một lát, rồi vẫy tay. “Đưa bút.”
Cung y biến sắc. “Không được!”
Phù công công cũng nhìn hắn.
Lăng Tiếu cầm bút bằng tay phải. Tay trái đặt dưới chăn, những đầu ngón đã lạnh cứng. Từ sau lần thả lệnh xuống giếng, mạch xương trái như con rắn ngủ trong tro. Chỉ cần hắn kéo khí một chút, nó cắn ngược lên vai.
Hắn không vận khí.
Hắn chỉ nín thở.
Cơ thể vốn đã bị độc ngấm, nín thở quá lâu làm mặt hắn trắng nhanh như giấy nhúng nước. Cung y vội đưa tay đỡ, nhưng Lăng Tiếu hất nhẹ bát thuốc xuống đất.
Choang.
Tiếng bát vỡ kéo Cố Hàn Chu vào phòng.
Nam nhân áo trắng nhìn Lăng Tiếu đang cúi người bên mép giường, máu đen trào qua kẽ răng, rơi đúng lên tấm văn thư. Một vệt loang chậm rãi ăn qua chữ “tịnh dưỡng”.
Lăng Tiếu ngẩng lên, mắt đỏ vì đau, miệng vẫn nhếch.
“Xin lỗi. Ta thấy chữ đẹp quá, thân này thô tục, không nhịn được muốn đóng dấu bằng ruột.”
Cố Hàn Chu không đổi sắc. “Máu độc bộc phát càng chứng minh cần đưa đi.”
“Đưa.” Lăng Tiếu lau miệng bằng tay áo. “Nhưng viết thêm một câu.”
“Câu gì?”
“Ai khiêng ta ra khỏi Thiên Tỉnh hiên, trên đường nếu ta tắt thở, người đó nhận trách nhiệm giữ vật chứng sống không nguyên vẹn. Nhớ ghi tên từng người khiêng. Cha mẹ sinh họ có tên, chết cũng nên có chữ để cúng.”
Hai đệ tử áo xám ngoài cửa lập tức nhìn nhau.
Kiệu tịnh dưỡng là thủ tục. Thủ tục sợ nhất không phải chống đối, mà là trách nhiệm có tên. Nếu Lăng Tiếu chết trong phòng, cung chịu. Nếu chết trong kiệu Thanh Huyền môn, sổ tông môn đang có nét son sẽ biến thành vết máu.
Cố Hàn Chu bước tới gần giường. Một luồng lạnh mỏng tản ra, khiến nước thuốc dưới đất kết viền trắng.
“Ngươi cho rằng giả bệnh có thể tránh núi?”
Lăng Tiếu cười khàn. “Giả? Cố giám sự, mắt ngươi đẹp như vậy mà dùng tiết kiệm quá. Ta bệnh thật. Ta còn nghèo thật, xấu miệng thật, không thích bị nam nhân áo trắng chạm vào cũng thật.”
Phù công công ho một tiếng rất nhẹ, như sợ mình cười thành tội.
Cố Hàn Chu nhìn vệt máu trên văn thư. Muốn ép cũng được, nhưng ép xong phải ký. Hắn có thể không sợ Lăng Tiếu, lại không thể để tên mình nằm cạnh một thi thể chưa rời cung.
“Vậy kiểm tại chỗ.”
“Kiểm thì trả tiền thuốc.”
“Ngươi chỉ biết tiền?”
“Không. Ta còn biết mạng.” Lăng Tiếu thở dốc, giọng thấp xuống. “Tiền thuốc rẻ hơn tiền quan tài. Môn các ngươi chắc hiểu lãi lỗ.”
Cố Hàn Chu xoay người, ra lệnh niêm lại văn thư bị máu làm bẩn, lập bản mới: Lăng Tiếu hiện trạng bất ổn, tạm giữ ở Thiên Tỉnh hiên dưới giám sát hỗn hợp. Kiệu trắng không rời cung, mà đỗ ngay ngoài viện như cái quan tài có rèm.
Đến chiều, cả hoàng thành biết Thanh Huyền môn tới khiêng Lăng thiếu gia, lại bị một bãi máu ép đứng ngoài cửa.
Danh Lăng Tiếu càng thối. Người ta nói hắn sợ lên núi nên tự làm mình nôn máu. Có kẻ cười, có kẻ mắng, có kẻ bảo hoàn khố thì đến chết cũng chơi bẩn.
Trong phòng, cung y thay chăn, tức đến mắt đỏ. “Ngài điên rồi. Nín thở ép độc trào ra, vết trong xương lại rách.”
“Không rách thì bị mang đi.”
“Rách nữa, ba ngày thành mười ngày không được dùng khí.”
Lăng Tiếu nằm nghiêng, môi nhợt nhưng mắt tỉnh. “Mười ngày đổi một cái kiệu đứng ngoài cửa. Tạm không lỗ.”
Phù công công đặt bản sao văn thư mới lên bàn. “Cố Hàn Chu thêm một dòng: cần giám sát hơi độc và thuốc dùng mỗi ngày.”
“Vậy hắn muốn sổ thuốc.”
“Đúng.”
Lăng Tiếu nhắm mắt, cười rất nhẹ. “Tốt. Đồ muốn ăn đã đưa miệng tới bát. Bảo Lăng Kính đừng vội đánh chó. Chó lần này có vòng cổ trên núi, cắn nó phải cắt cả dây.”
Ngoài cửa, chuông kiệu trắng lại ngân.
Lăng Tiếu kéo chăn qua vai, mắng lầm bầm: “Ngân cái gì. Người chưa chết đã thổi đám, đúng là tông môn biết tiết kiệm nhạc công.”
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.