Chương 195: Một Ngày Làm Người Bệnh Ngoan
Đăng: 24/07/2026 08:11
1,328 từ
34 lượt đọc
Đọc
Ngạo Thế Cuồng Tôn
Mục lục
350 chương
Chương 170: Nét Son Vào Sổ Tông Môn
Chương 171: Cái Kiệu Tịnh Dưỡng Đến Trước Cổng Cung
Chương 172: Trà Lạnh Trong Chén Công Đường
Chương 173: Sổ Thuốc Có Một Trang Bị Cắn
Chương 174: Diêm La Điện Đi Qua Cống Không Mang Dao
Chương 175: Lăng Phủ Bán Một Cây Đèn Cũ
Chương 176: Cố Hàn Chu Không Đạp Qua Vạch Vôi
Chương 177: Hóa Đơn Của Người Khiêng Quan Tài
Chương 178: Mực Xám Gặp Lửa Không Cháy
Chương 179: Người Viết Sổ Được Mời Ăn Cháo
Chương 180: Một Dấu Tay Khóa Ba Cánh Núi
Chương 181: Cờ Khảo Hạch Cắm Ngoài Cửa Đông
Chương 182: Lá Thề Không Được Chấm Máu
Chương 183: Diêm La Mua Một Chỗ Đứng Trong Đám Đông
Chương 184: Bát Thuốc Bị Đếm Từng Giọt
Chương 185: Bài Kiểm Căn Cốt Có Hai Đáy
Chương 186: Hoàng Tôn Muốn Mượn Một Tiếng Cười
Chương 187: Sổ Phí Treo Trên Cổ Người Khác
Chương 188: Cố Hàn Chu Đốt Một Lá Không Cháy
Chương 189: Một Đêm Không Dao Trong Kho Hương
Chương 190: Sổ Thề Trả Lại Một Cánh Cửa
Chương 191: Phong Thư Xám Không Có Chỗ Ngồi
Chương 192: Mười Hai Câu Hỏi Và Một Câu Chửi
Chương 193: Sổ Bạc Bị Gấp Ngược
Chương 194: Hôn Thư Treo Trước Từ Đường
Chương 195: Một Ngày Làm Người Bệnh Ngoan
Chương 196: Đò Đêm Chở Người Không Tên
Chương 197: Dấu Mực Trên Cổ Áo Quan Khách
Chương 198: Cửa Phủ Mở Mà Dao Không Ra
Chương 199: Lời Thề Của Người Quét Sân
Chương 200: Dưới Núi Ký Một Đường Ranh
Chương 201: Niêm Kho Mở Một Mép
Chương 202: Tờ Niêm Giả Trong Bát Cháo
Chương 203: Người Gánh Tro Qua Cửa Bắc
Chương 204: Ba Kho Cùng Một Dấu Tro
Chương 205: Khai Tử Dưới Đèn Lồng Đỏ
Chương 206: Nhẫn Ngọc Chạm Máu
Chương 207: Cửa Cung Không Nuốt Dao
Chương 208: Am Viện Không Đốt Hương Sạch
Chương 209: Một Bát Thuốc Giải Mua Ba Tội
Chương 210: Ba Ngày Đổi Một Cái Tên
Chương 211: Trước Cửa Cung Treo Một Bát Thuốc
Chương 212: Ba Câu Hỏi Đổi Một Roi Đình
Chương 213: Diêm La Điện Không Vào Cung
Chương 214: Lưỡi Câm Dưới Đèn Đen
Chương 215: Ấn Thú Trên Bao Gạo Mốc
Chương 216: Sổ Quân Không Ghi Người Chết
Chương 217: Một Đêm Mượn Tên Người Chết
Chương 218: Sáp Đỏ Không Che Được Mùi Hương
Chương 219: Áo Tang Không Khóc Đúng Người
Chương 220: Cửa Am Mở Bằng Một Lời Chửi
Cuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 51/350 chương
Ngày thứ năm sau khi cờ rút, Lăng Tiếu bị nhốt thật sự.
Không phải lính canh nhốt. Không phải tông môn nhốt. Một ông già cầm kim bạc và sổ thuốc nhốt.
Cung y đặt ghế trước cửa Thiên Tỉnh hiên, trên ghế đặt bình thuốc, hộp châm, đồng hồ nước và một tấm bảng gỗ viết bốn chữ: hôm nay không tiếp.
Lăng Tiếu nhìn bảng rất lâu. “Viết thiếu.”
Cung y hỏi: “Thiếu gì?”
“Thiếu câu: trừ người đẹp.”
Cung y cắm một cây kim xuống mép bàn, gỗ kêu cộc. “Hôm nay ngài còn nói nhảm quá ba câu, ta châm câm.”
“Độc ác.”
“Câu thứ nhất.”
Lăng Tiếu lập tức ngậm miệng.
Lệnh nhốt đến từ y chứng. Sau hôn thư, hàn độc trong người hắn phản ứng mạnh hơn dự tính. Cung y kiểm mạch lúc sáng, mặt đen như đáy nồi, tuyên bố cả ngày không ra khỏi hiên, không vận khí, không gặp khách, không nghe công văn quá một khắc. Lăng Tiếu phản đối bằng lý lẽ rằng mình là người lớn. Cung y đáp bằng ba cây kim. Lý lẽ thua.
Vấn đề là hôm nay hội thẩm kiểm lại bản sao sổ bạc và gọi một hương phu từng làm kho hương ra nhận diện. Người ấy có thể nối số hương với thẻ nội đình. Nếu lời khai vào hồ sơ, phe núi không thể nói mọi thứ là lời đồn chợ. Nếu người ấy biến mất, sổ bạc lại thành nghi vấn treo.
Diêm La Điện có tuyến theo người, nhưng không thể trực tiếp đem tin vào Thiên Tỉnh hiên. Sau hai ngày bị hội thẩm nhắc tên, mọi con đường vào Lăng phủ đều có mắt lạ. Một người đưa rau mới, một gã vá nồi, một đứa trẻ bán đèn giấy, tất cả có thể là tai.
Vậy Lăng Tiếu phải làm người bệnh ngoan.
Ngoan nghĩa là không tự ra ngoài phá cục.
Ngoan nghĩa là chịu nhìn đồng hồ nước nhỏ từng giọt rơi, trong khi ngoài kia có người bị kéo qua đường.
Giờ thìn, Lăng Kính gửi tin: hương phu đã vào danh sách gọi.
Giờ tỵ, Tam ty đổi lịch, đẩy lời khai xuống cuối ngày.
Giờ ngọ, phủ An vương mời thêm một quan khách áo tím tham dự.
Giờ mùi, tin dừng.
Không phải không có chuyện, mà là đường tin bị cắt.
Lăng Tiếu nằm trên giường tre, mắt nhìn vết nứt trên trần. Vết nứt ấy giống một con sông khô, chia mái gỗ thành hai bờ. Hắn chưa bao giờ ghét trần nhà đến vậy.
Phù công công đứng cạnh cửa, không lên tiếng.
Cung y ngồi dưới hiên nghiền thuốc, mỗi vòng chày đều đều như đang nghiền sự nóng ruột của người khác.
“Lão Cung.” Lăng Tiếu mở miệng.
“Câu thứ hai.”
“Ta hỏi bệnh.”
“Nói.”
“Nếu ta vận khí một hơi nhỏ thôi...”
Cung y ngẩng đầu. “Ta đánh gãy tay ngài trước khi độc đánh gãy mạch.”
“Thầy thuốc mà hung như thổ phỉ.”
“Câu thứ ba.”
Lăng Tiếu thở dài. “Hết quyền nói rồi.”
Nhưng y chứng không chỉ là trói buộc. Đến gần giờ thân, Cung y bỗng đặt chày xuống, lấy giấy mạch ra. Lão dùng kim châm nhẹ đầu ngón tay Lăng Tiếu, không lấy máu, chỉ nhìn màu da dưới móng. Sau đó lão ghi ba dòng rất nhỏ.
Phù công công hỏi: “Có biến?”
Cung y đáp: “Có người đốt hương lạnh ở gần viện dịch.”
Lăng Tiếu mở mắt.
Hắn không ra ngoài, không vận khí, nhưng thân thể từng trúng hàn độc của hắn chính là cái chuông. Khi hương lạnh được đốt trong phạm vi nhất định, mạch độc phản ứng theo giờ. Nếu ghi chuẩn, nó có thể chứng minh thời điểm có người dùng hương để ép hương phu hoặc làm nhiễu lời khai.
Giá là hắn phải chịu phản ứng trọn vẹn, không được dùng công pháp ép xuống.
Cung y nhìn hắn. “Muốn chứng thời gian thì nằm im. Đau cũng không vận khí.”
Lăng Tiếu cười khàn. “Ta hôm nay ngoan nổi tiếng rồi.”
Hương lạnh từ xa không nồng, nhưng độc trong xương nhận ra nó như chó nhận chủ cũ. Một đường tê buốt bò từ cổ tay lên khuỷu, từ khuỷu lên vai, rồi chui vào ngực. Lăng Tiếu cắn miếng vải, mồ hôi chảy dọc thái dương. Hắn nghe tiếng đồng hồ nước. Từng giọt. Từng giọt. Mỗi giọt rơi như đập vào xương.
Phù công công quay mặt đi.
Cung y không quay. Lão cần nhìn màu môi, nhìn nhịp ngực, nhìn thời điểm cơn đau đổi hướng. Tình thương của thầy thuốc đôi khi rất tàn nhẫn: không được bỏ sót đau đớn của bệnh nhân, vì đau đớn là chứng.
Sau nửa khắc, Cung y ghi xong dòng cuối.
“Đủ rồi.”
Lăng Tiếu nhả miếng vải, giọng gần như không ra tiếng. “Gửi đi.”
“Chưa được. Bên ngoài có mắt.”
Phù công công lấy một khay bã thuốc. Trong bã có ba loại lá, bình thường dùng xong sẽ đem phơi. Hôm nay Cung y trộn giấy mạch vào lớp lá giữa, bên ngoài đổ nước đắng. Người kiểm chỉ thấy rác thuốc.
Nhưng Diêm La Điện không thể vào lấy.
Người lấy là một bà giặt áo già trong phủ, lưng còng, chân chậm. Bà đã làm ở Lăng gia hai mươi năm, chưa từng được ai gọi là cao thủ, cũng không biết đường ám hiệu. Bà chỉ biết mỗi ngày giờ thân đem bã thuốc ra sân sau đổ vào hố. Hôm nay hố ấy có thêm một con mèo hoang bị buộc chuông nhỏ. Chuông kêu ba tiếng, bà giật mình làm đổ nửa khay qua tường thấp.
Tất cả nhìn như vụng về.
Chính vì vụng về nên mắt lạ ngoài tường không động.
Giấy mạch đi được.
Nhưng đi chậm.
Đến chạng vạng, tin mới quay lại: hương phu đã bị đổi nơi chờ. Không còn ở viện dịch, mà bị đưa ra bến sông với lý do “sợ bị đe dọa”. Hội thẩm hoãn lời khai sang sáng mai.
Lăng Tiếu nghe xong, im lặng một lúc.
Phù công công thấp giọng: “Do chứng tới chậm.”
“Không.” Hắn khép mắt. “Do ta bị nhốt đúng lúc. Họ tính chuẩn.”
Một ngày làm người bệnh ngoan đổi được giấy mạch chứng minh có hương lạnh gần viện dịch, nhưng mất cơ hội giữ nhân chứng trong tầm Tam ty. Đối phương không cần thắng trong ngày. Họ chỉ cần kéo người sống ra khỏi chỗ có nhiều mắt.
Cung y bưng thuốc tối đến. “Uống.”
Lăng Tiếu nhìn bát thuốc đen. “Hôm nay ta ngoan như vậy, có thưởng không?”
“Có.”
“Gì?”
“Mai còn sống.”
Hắn bật cười, cười đến ho, nhưng vẫn uống sạch.
Đêm xuống, Thiên Tỉnh hiên rất yên. Bảng “hôm nay không tiếp” còn treo trước cửa. Trong phòng, Lăng Tiếu nghe Phù công công báo tuyến bến sông đã khởi động. Diêm La Điện sẽ không cướp người bằng dao; họ sẽ đổi nước, đổi thuyền, đổi tên, đổi cả câu chuyện của hương phu.
Nhưng mỗi lần đổi đều phải trả.
Một tuyến bến sông nuôi lâu sẽ cháy. Vài người không tên sẽ rời kinh. Và đối phương sẽ biết Diêm La Điện có tay ở nơi nào.
Lăng Tiếu kéo chăn lên, nhìn vết nứt trên trần.
“Phù công công.”
“Có nô tài.”
“Nói với họ, người sống quan trọng hơn chứng đẹp. Nếu phải chọn, giữ người trước.”
“Vậy hồ sơ...”
“Hồ sơ còn viết được.” Hắn nhắm mắt. “Người chết thì chỉ còn bị người khác viết hộ.”
Ngoài sân, gió đêm lùa qua bảng gỗ, làm bốn chữ hôm nay không tiếp rung lên khe khẽ.
Ngày mai, bến sông sẽ phải tiếp rất nhiều người không muốn được tiếp.
Không phải lính canh nhốt. Không phải tông môn nhốt. Một ông già cầm kim bạc và sổ thuốc nhốt.
Cung y đặt ghế trước cửa Thiên Tỉnh hiên, trên ghế đặt bình thuốc, hộp châm, đồng hồ nước và một tấm bảng gỗ viết bốn chữ: hôm nay không tiếp.
Lăng Tiếu nhìn bảng rất lâu. “Viết thiếu.”
Cung y hỏi: “Thiếu gì?”
“Thiếu câu: trừ người đẹp.”
Cung y cắm một cây kim xuống mép bàn, gỗ kêu cộc. “Hôm nay ngài còn nói nhảm quá ba câu, ta châm câm.”
“Độc ác.”
“Câu thứ nhất.”
Lăng Tiếu lập tức ngậm miệng.
Lệnh nhốt đến từ y chứng. Sau hôn thư, hàn độc trong người hắn phản ứng mạnh hơn dự tính. Cung y kiểm mạch lúc sáng, mặt đen như đáy nồi, tuyên bố cả ngày không ra khỏi hiên, không vận khí, không gặp khách, không nghe công văn quá một khắc. Lăng Tiếu phản đối bằng lý lẽ rằng mình là người lớn. Cung y đáp bằng ba cây kim. Lý lẽ thua.
Vấn đề là hôm nay hội thẩm kiểm lại bản sao sổ bạc và gọi một hương phu từng làm kho hương ra nhận diện. Người ấy có thể nối số hương với thẻ nội đình. Nếu lời khai vào hồ sơ, phe núi không thể nói mọi thứ là lời đồn chợ. Nếu người ấy biến mất, sổ bạc lại thành nghi vấn treo.
Diêm La Điện có tuyến theo người, nhưng không thể trực tiếp đem tin vào Thiên Tỉnh hiên. Sau hai ngày bị hội thẩm nhắc tên, mọi con đường vào Lăng phủ đều có mắt lạ. Một người đưa rau mới, một gã vá nồi, một đứa trẻ bán đèn giấy, tất cả có thể là tai.
Vậy Lăng Tiếu phải làm người bệnh ngoan.
Ngoan nghĩa là không tự ra ngoài phá cục.
Ngoan nghĩa là chịu nhìn đồng hồ nước nhỏ từng giọt rơi, trong khi ngoài kia có người bị kéo qua đường.
Giờ thìn, Lăng Kính gửi tin: hương phu đã vào danh sách gọi.
Giờ tỵ, Tam ty đổi lịch, đẩy lời khai xuống cuối ngày.
Giờ ngọ, phủ An vương mời thêm một quan khách áo tím tham dự.
Giờ mùi, tin dừng.
Không phải không có chuyện, mà là đường tin bị cắt.
Lăng Tiếu nằm trên giường tre, mắt nhìn vết nứt trên trần. Vết nứt ấy giống một con sông khô, chia mái gỗ thành hai bờ. Hắn chưa bao giờ ghét trần nhà đến vậy.
Phù công công đứng cạnh cửa, không lên tiếng.
Cung y ngồi dưới hiên nghiền thuốc, mỗi vòng chày đều đều như đang nghiền sự nóng ruột của người khác.
“Lão Cung.” Lăng Tiếu mở miệng.
“Câu thứ hai.”
“Ta hỏi bệnh.”
“Nói.”
“Nếu ta vận khí một hơi nhỏ thôi...”
Cung y ngẩng đầu. “Ta đánh gãy tay ngài trước khi độc đánh gãy mạch.”
“Thầy thuốc mà hung như thổ phỉ.”
“Câu thứ ba.”
Lăng Tiếu thở dài. “Hết quyền nói rồi.”
Nhưng y chứng không chỉ là trói buộc. Đến gần giờ thân, Cung y bỗng đặt chày xuống, lấy giấy mạch ra. Lão dùng kim châm nhẹ đầu ngón tay Lăng Tiếu, không lấy máu, chỉ nhìn màu da dưới móng. Sau đó lão ghi ba dòng rất nhỏ.
Phù công công hỏi: “Có biến?”
Cung y đáp: “Có người đốt hương lạnh ở gần viện dịch.”
Lăng Tiếu mở mắt.
Hắn không ra ngoài, không vận khí, nhưng thân thể từng trúng hàn độc của hắn chính là cái chuông. Khi hương lạnh được đốt trong phạm vi nhất định, mạch độc phản ứng theo giờ. Nếu ghi chuẩn, nó có thể chứng minh thời điểm có người dùng hương để ép hương phu hoặc làm nhiễu lời khai.
Giá là hắn phải chịu phản ứng trọn vẹn, không được dùng công pháp ép xuống.
Cung y nhìn hắn. “Muốn chứng thời gian thì nằm im. Đau cũng không vận khí.”
Lăng Tiếu cười khàn. “Ta hôm nay ngoan nổi tiếng rồi.”
Hương lạnh từ xa không nồng, nhưng độc trong xương nhận ra nó như chó nhận chủ cũ. Một đường tê buốt bò từ cổ tay lên khuỷu, từ khuỷu lên vai, rồi chui vào ngực. Lăng Tiếu cắn miếng vải, mồ hôi chảy dọc thái dương. Hắn nghe tiếng đồng hồ nước. Từng giọt. Từng giọt. Mỗi giọt rơi như đập vào xương.
Phù công công quay mặt đi.
Cung y không quay. Lão cần nhìn màu môi, nhìn nhịp ngực, nhìn thời điểm cơn đau đổi hướng. Tình thương của thầy thuốc đôi khi rất tàn nhẫn: không được bỏ sót đau đớn của bệnh nhân, vì đau đớn là chứng.
Sau nửa khắc, Cung y ghi xong dòng cuối.
“Đủ rồi.”
Lăng Tiếu nhả miếng vải, giọng gần như không ra tiếng. “Gửi đi.”
“Chưa được. Bên ngoài có mắt.”
Phù công công lấy một khay bã thuốc. Trong bã có ba loại lá, bình thường dùng xong sẽ đem phơi. Hôm nay Cung y trộn giấy mạch vào lớp lá giữa, bên ngoài đổ nước đắng. Người kiểm chỉ thấy rác thuốc.
Nhưng Diêm La Điện không thể vào lấy.
Người lấy là một bà giặt áo già trong phủ, lưng còng, chân chậm. Bà đã làm ở Lăng gia hai mươi năm, chưa từng được ai gọi là cao thủ, cũng không biết đường ám hiệu. Bà chỉ biết mỗi ngày giờ thân đem bã thuốc ra sân sau đổ vào hố. Hôm nay hố ấy có thêm một con mèo hoang bị buộc chuông nhỏ. Chuông kêu ba tiếng, bà giật mình làm đổ nửa khay qua tường thấp.
Tất cả nhìn như vụng về.
Chính vì vụng về nên mắt lạ ngoài tường không động.
Giấy mạch đi được.
Nhưng đi chậm.
Đến chạng vạng, tin mới quay lại: hương phu đã bị đổi nơi chờ. Không còn ở viện dịch, mà bị đưa ra bến sông với lý do “sợ bị đe dọa”. Hội thẩm hoãn lời khai sang sáng mai.
Lăng Tiếu nghe xong, im lặng một lúc.
Phù công công thấp giọng: “Do chứng tới chậm.”
“Không.” Hắn khép mắt. “Do ta bị nhốt đúng lúc. Họ tính chuẩn.”
Một ngày làm người bệnh ngoan đổi được giấy mạch chứng minh có hương lạnh gần viện dịch, nhưng mất cơ hội giữ nhân chứng trong tầm Tam ty. Đối phương không cần thắng trong ngày. Họ chỉ cần kéo người sống ra khỏi chỗ có nhiều mắt.
Cung y bưng thuốc tối đến. “Uống.”
Lăng Tiếu nhìn bát thuốc đen. “Hôm nay ta ngoan như vậy, có thưởng không?”
“Có.”
“Gì?”
“Mai còn sống.”
Hắn bật cười, cười đến ho, nhưng vẫn uống sạch.
Đêm xuống, Thiên Tỉnh hiên rất yên. Bảng “hôm nay không tiếp” còn treo trước cửa. Trong phòng, Lăng Tiếu nghe Phù công công báo tuyến bến sông đã khởi động. Diêm La Điện sẽ không cướp người bằng dao; họ sẽ đổi nước, đổi thuyền, đổi tên, đổi cả câu chuyện của hương phu.
Nhưng mỗi lần đổi đều phải trả.
Một tuyến bến sông nuôi lâu sẽ cháy. Vài người không tên sẽ rời kinh. Và đối phương sẽ biết Diêm La Điện có tay ở nơi nào.
Lăng Tiếu kéo chăn lên, nhìn vết nứt trên trần.
“Phù công công.”
“Có nô tài.”
“Nói với họ, người sống quan trọng hơn chứng đẹp. Nếu phải chọn, giữ người trước.”
“Vậy hồ sơ...”
“Hồ sơ còn viết được.” Hắn nhắm mắt. “Người chết thì chỉ còn bị người khác viết hộ.”
Ngoài sân, gió đêm lùa qua bảng gỗ, làm bốn chữ hôm nay không tiếp rung lên khe khẽ.
Ngày mai, bến sông sẽ phải tiếp rất nhiều người không muốn được tiếp.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.