Chương 181: Cờ Khảo Hạch Cắm Ngoài Cửa Đông
Đăng: 23/07/2026 15:23
1,224 từ
33 lượt đọc
Đọc
Ngạo Thế Cuồng Tôn
Mục lục
350 chương
Chương 156: Không Ai Cứu Tên Đưa Tin
Chương 157: Kho Quân Khí Không Có Gươm Mới
Chương 158: Lăng Gia Mất Một Bữa Cơm Yên
Chương 159: Nửa Dấu Ấn Gặp Nửa Con Dao
Chương 160: Long Bàn Phụ Trả Lại Một Nét Son
Chương 161: Một Nét Son Đổi Lấy Ba Cánh Cửa Khóa
Chương 162: Rượu Hỏng Ở Cửa Tây
Chương 163: Hôn Thư Bị Gấp Sai Nếp
Chương 164: Diêm La Điện Đốt Một Cái Tên
Chương 165: Mạch Độc Gõ Vào Xương Trái
Chương 166: Yến Xin Lỗi Có Dao Trong Đũa
Chương 167: Bản Sao Không Có Mùi Mực
Chương 168: Người Trên Núi Đòi Một Hơi Thở
Chương 169: Cổng Lăng Gia Treo Sổ Nợ
Chương 170: Nét Son Vào Sổ Tông Môn
Chương 171: Cái Kiệu Tịnh Dưỡng Đến Trước Cổng Cung
Chương 172: Trà Lạnh Trong Chén Công Đường
Chương 173: Sổ Thuốc Có Một Trang Bị Cắn
Chương 174: Diêm La Điện Đi Qua Cống Không Mang Dao
Chương 175: Lăng Phủ Bán Một Cây Đèn Cũ
Chương 176: Cố Hàn Chu Không Đạp Qua Vạch Vôi
Chương 177: Hóa Đơn Của Người Khiêng Quan Tài
Chương 178: Mực Xám Gặp Lửa Không Cháy
Chương 179: Người Viết Sổ Được Mời Ăn Cháo
Chương 180: Một Dấu Tay Khóa Ba Cánh Núi
Chương 181: Cờ Khảo Hạch Cắm Ngoài Cửa Đông
Chương 182: Lá Thề Không Được Chấm Máu
Chương 183: Diêm La Mua Một Chỗ Đứng Trong Đám Đông
Chương 184: Bát Thuốc Bị Đếm Từng Giọt
Chương 185: Bài Kiểm Căn Cốt Có Hai Đáy
Chương 186: Hoàng Tôn Muốn Mượn Một Tiếng Cười
Chương 187: Sổ Phí Treo Trên Cổ Người Khác
Chương 188: Cố Hàn Chu Đốt Một Lá Không Cháy
Chương 189: Một Đêm Không Dao Trong Kho Hương
Chương 190: Sổ Thề Trả Lại Một Cánh Cửa
Chương 191: Phong Thư Xám Không Có Chỗ Ngồi
Chương 192: Mười Hai Câu Hỏi Và Một Câu Chửi
Chương 193: Sổ Bạc Bị Gấp Ngược
Chương 194: Hôn Thư Treo Trước Từ Đường
Chương 195: Một Ngày Làm Người Bệnh Ngoan
Chương 196: Đò Đêm Chở Người Không Tên
Chương 197: Dấu Mực Trên Cổ Áo Quan Khách
Chương 198: Cửa Phủ Mở Mà Dao Không Ra
Chương 199: Lời Thề Của Người Quét Sân
Chương 200: Dưới Núi Ký Một Đường Ranh
Chương 201: Niêm Kho Mở Một Mép
Chương 202: Tờ Niêm Giả Trong Bát Cháo
Chương 203: Người Gánh Tro Qua Cửa Bắc
Chương 204: Ba Kho Cùng Một Dấu Tro
Chương 205: Khai Tử Dưới Đèn Lồng Đỏ
Chương 206: Nhẫn Ngọc Chạm Máu
Cuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 51/350 chương
Cờ của Thanh Huyền môn không cắm trong cung.
Nó cắm ngoài cửa Đông, nơi người bán rau, người đổi ngựa, thư sinh nghèo và đám trẻ ăn bánh mè đều nhìn thấy. Vải cờ màu xanh nhạt, giữa cờ thêu hình núi ba đỉnh, dưới chân cờ đặt một phiến đá đen cao ngang ngực người. Đá chưa mở niêm, nhưng quanh nó đã lạnh hơn những chỗ khác nửa hơi thở.
Đoàn khảo hạch ngoại môn vào kinh không đánh trống, cũng không gõ chiêng. Họ chỉ dựng một cái lều trắng, treo bảng: tuyển người có căn cốt, người từng dính hương lạnh có thể kiểm phụ miễn phí.
Miễn phí.
Hai chữ ấy khiến Lăng Tiếu vừa nghe đã bật cười đến ho.
“Đám trên núi đổi nghề làm từ thiện từ lúc nào vậy?” Hắn dựa trong xe bệnh, sắc mặt nhợt như giấy ngâm nước. “Miễn phí thường là món đắt nhất. Hỏi kỹ chưa, chết rồi có tính tiền chôn riêng không?”
Phù công công đứng ngoài rèm, nhỏ giọng: “Thiếu gia, dân đang nhìn.”
“Ta nói cho dân nghe mà.”
Xe bệnh của hắn dừng cách lều khảo hạch ba mươi bước. Ba mươi bước là khoảng cung y cho phép. Gần hơn, hơi lạnh từ khảo thạch có thể kéo độc trong xương trái. Xa hơn, người của Thanh Huyền môn sẽ ghi hắn né kiểm.
Quy tắc hôm nay rất rõ: hắn phải có mặt, nhưng không được tự đi quá mười bước; không được vận khí; không được để mạch độc bốc lên trước mặt đoàn khảo hạch. Bệnh nhân không có quyền khỏe, cũng không có quyền bệnh sai lúc.
Lăng Tiếu ghét nhất loại luật viết bằng mặt người khác.
Cố Hàn Chu đứng dưới cờ, áo trắng sạch tới mức làm bùn dưới chân trông có lỗi. Bên cạnh hắn là một thanh niên áo tím, mũ ngọc, đai thêu vân rồng nhỏ hơn hoàng tử một bậc nhưng lớn hơn tôn thất thường ba phần.
Phù công công nhìn thoáng qua rồi rũ mắt. “Hoàng tôn Minh Dục, con của Ninh vương. Không cầm chức, nhưng được nội đình khoanh tên đi cùng.”
“Không cầm chức tức là lỡ nói ngu cũng không ai ký biên bản?” Lăng Tiếu nhấc rèm một góc, cười nhạt. “Hoàng thất tiết kiệm mực thật.”
Minh Dục hoàng tôn nghe thấy. Hắn không giận ngay, chỉ quay đầu nhìn xe bệnh, nụ cười rất đúng lễ.
“Lăng thiếu gia bệnh mà vẫn tới xem khảo hạch, lòng hướng đạo thật khiến người ta khâm phục.”
Lăng Tiếu nghiêng đầu. “Ta tới xem đá. Đạo thì chưa thấy, chỉ thấy một đám người đặt đá lạnh giữa chợ rồi bảo dân sờ thử. Các ngươi ở trên núi lâu quá, không biết người nghèo mùa đông cũng biết lạnh à?”
Đám đông cười rộ rồi vội nín.
Cố Hàn Chu không nhìn dân. Hắn đưa một cuộn văn thư cho Lưu quan của Tam ty. “Lăng Tiếu từng liên quan hương lạnh, theo lệ khảo hạch, cần ghi danh kiểm phụ. Không ép. Chỉ lưu để tránh sau này có người nói tông môn bỏ mặc người bệnh.”
Không ép.
Lưu quan đọc hai chữ ấy, mí mắt giật rất nhẹ.
Không ép nhưng cờ dựng giữa đường. Không ép nhưng người hoàng thất đứng cạnh. Không ép nhưng nếu không ghi danh, ngày mai cả kinh sẽ nói Lăng gia khinh tông môn, Lăng Tiếu giấu căn cốt bẩn.
Lăng Kính thay Lăng phủ đến, đứng cạnh xe bệnh. Hắn cầm tay áo, giọng bình tĩnh: “Lăng gia không phản đối lưu danh. Nhưng người bệnh đang chịu y lệnh, mọi kiểm phụ phải qua cung y.”
Cố Hàn Chu đáp: “Được.”
Hắn đồng ý quá nhanh.
Nhanh đến mức Lăng Tiếu lập tức biết mồi không nằm ở bước kiểm. Mồi nằm ở chữ lưu danh.
Một đệ tử áo xám bưng sổ tới. Trên sổ chia ba cột: tên, căn nguyên liên lụy, lời thề chờ kiểm. Hai cột đầu bình thường. Cột thứ ba chưa viết nội dung, chỉ chừa một khoảng trắng rất rộng, như cái miệng chưa mọc răng.
Lăng Tiếu nhìn khoảng trắng ấy, cười khàn. “Sổ này đẹp. Chừa chỗ rộng như vậy để sau này nhét phân à?”
Đệ tử áo xám biến sắc. Minh Dục hoàng tôn bật cười trước, tiếng cười nhẹ như người trên cao nghe chó sủa.
“Lăng thiếu gia quả nhiên phong nhã khác người.”
“Đa tạ. Ta cũng thấy ngươi nghe phân mà cười rất có khí chất.”
Dân lần này không dám cười. Một bà bán rau cúi gằm mặt, vai run lên.
Cung y trong xe nắm cổ tay Lăng Tiếu. Mạch hắn đã lạnh. Hơi từ phiến đá đen chưa chạm da, nhưng độc trong xương trái như con rắn nghe sáo, bắt đầu ngóc đầu. Nếu hắn còn nói nhiều, đêm nay chắc chắn sốt.
Cung y thấp giọng: “Đủ rồi. Ngài chỉ có nửa khắc.”
“Nửa khắc đủ mắng ba đời nếu chọn từ tiết kiệm.”
“Lăng Tiếu.”
Giọng cung y nặng xuống.
Hắn im.
Không phải vì sợ. Vì hắn biết trận này chưa tới chỗ thắng. Người không thể vận khí mà cứ cố đứng lâu trước đá lạnh chỉ là tự đưa cổ cho đối phương đo.
Lăng Kính thay hắn ký nhận có mặt, nhưng không ký vào cột lời thề. Lưu quan ghi thêm: người bệnh được cung y hạn chế, kiểm phụ chờ văn y lệnh.
Cố Hàn Chu nhìn dòng ấy, không phản bác. Hắn chỉ bảo đệ tử đóng dấu nhỏ bên cạnh tên Lăng Tiếu.
Dấu là hình ba đỉnh núi.
Một cái dấu rất sạch.
Nhưng Lăng Tiếu thấy ở mép dấu có một vệt mực đỏ mỏng hơn bình thường. Không phải son Tam ty. Là loại mực từng dùng để khoanh tên người trong danh sách của nội đình.
Hắn thả rèm xuống, nói với Phù công công: “Nhớ màu đó.”
Phù công công đáp: “Đã nhớ.”
Xe bệnh lùi đi. Đám đông tự tách đường, mắt nhìn theo vừa tò mò vừa khinh thường vừa sợ liên lụy. Danh Lăng Tiếu hôm nay lại xấu thêm: bệnh còn ra chợ chửi người, không biết lễ, không biết xấu hổ.
Giá đó không lớn bằng cơn lạnh đang bò vào xương.
Về tới Thiên Tỉnh hiên, hắn chưa kịp uống nước đã nôn ra một ngụm dịch đen loãng. Cung y mắng đến khản giọng, châm liền bảy kim mới ép mạch xuống.
Phù công công đặt bản sao sổ khảo hạch lên bàn. “Cột lời thề để trống. Ngày mai họ sẽ phát lá riêng.”
Lăng Tiếu nằm nghiêng, môi trắng bệch. “Không sợ nó viết. Chỉ sợ nó không viết.”
“Ngài thấy gì?”
“Dấu mực nội đình trên dấu núi.” Hắn nhắm mắt. “Cờ cắm ngoài cửa Đông, nhưng tay cầm cán không chỉ ở Thanh Huyền môn.”
Ngoài cửa, mưa nhỏ bắt đầu rơi.
Ở cửa Đông, gió thổi cờ xanh phần phật. Dưới cờ, đệ tử áo xám đang chép thêm vào sổ: Lăng Tiếu, kiểm phụ, chờ thề.
Ba chữ chờ thề nằm rất ngoan trên giấy.
Ngoan như con chó trước khi được thả cắn người.
Nó cắm ngoài cửa Đông, nơi người bán rau, người đổi ngựa, thư sinh nghèo và đám trẻ ăn bánh mè đều nhìn thấy. Vải cờ màu xanh nhạt, giữa cờ thêu hình núi ba đỉnh, dưới chân cờ đặt một phiến đá đen cao ngang ngực người. Đá chưa mở niêm, nhưng quanh nó đã lạnh hơn những chỗ khác nửa hơi thở.
Đoàn khảo hạch ngoại môn vào kinh không đánh trống, cũng không gõ chiêng. Họ chỉ dựng một cái lều trắng, treo bảng: tuyển người có căn cốt, người từng dính hương lạnh có thể kiểm phụ miễn phí.
Miễn phí.
Hai chữ ấy khiến Lăng Tiếu vừa nghe đã bật cười đến ho.
“Đám trên núi đổi nghề làm từ thiện từ lúc nào vậy?” Hắn dựa trong xe bệnh, sắc mặt nhợt như giấy ngâm nước. “Miễn phí thường là món đắt nhất. Hỏi kỹ chưa, chết rồi có tính tiền chôn riêng không?”
Phù công công đứng ngoài rèm, nhỏ giọng: “Thiếu gia, dân đang nhìn.”
“Ta nói cho dân nghe mà.”
Xe bệnh của hắn dừng cách lều khảo hạch ba mươi bước. Ba mươi bước là khoảng cung y cho phép. Gần hơn, hơi lạnh từ khảo thạch có thể kéo độc trong xương trái. Xa hơn, người của Thanh Huyền môn sẽ ghi hắn né kiểm.
Quy tắc hôm nay rất rõ: hắn phải có mặt, nhưng không được tự đi quá mười bước; không được vận khí; không được để mạch độc bốc lên trước mặt đoàn khảo hạch. Bệnh nhân không có quyền khỏe, cũng không có quyền bệnh sai lúc.
Lăng Tiếu ghét nhất loại luật viết bằng mặt người khác.
Cố Hàn Chu đứng dưới cờ, áo trắng sạch tới mức làm bùn dưới chân trông có lỗi. Bên cạnh hắn là một thanh niên áo tím, mũ ngọc, đai thêu vân rồng nhỏ hơn hoàng tử một bậc nhưng lớn hơn tôn thất thường ba phần.
Phù công công nhìn thoáng qua rồi rũ mắt. “Hoàng tôn Minh Dục, con của Ninh vương. Không cầm chức, nhưng được nội đình khoanh tên đi cùng.”
“Không cầm chức tức là lỡ nói ngu cũng không ai ký biên bản?” Lăng Tiếu nhấc rèm một góc, cười nhạt. “Hoàng thất tiết kiệm mực thật.”
Minh Dục hoàng tôn nghe thấy. Hắn không giận ngay, chỉ quay đầu nhìn xe bệnh, nụ cười rất đúng lễ.
“Lăng thiếu gia bệnh mà vẫn tới xem khảo hạch, lòng hướng đạo thật khiến người ta khâm phục.”
Lăng Tiếu nghiêng đầu. “Ta tới xem đá. Đạo thì chưa thấy, chỉ thấy một đám người đặt đá lạnh giữa chợ rồi bảo dân sờ thử. Các ngươi ở trên núi lâu quá, không biết người nghèo mùa đông cũng biết lạnh à?”
Đám đông cười rộ rồi vội nín.
Cố Hàn Chu không nhìn dân. Hắn đưa một cuộn văn thư cho Lưu quan của Tam ty. “Lăng Tiếu từng liên quan hương lạnh, theo lệ khảo hạch, cần ghi danh kiểm phụ. Không ép. Chỉ lưu để tránh sau này có người nói tông môn bỏ mặc người bệnh.”
Không ép.
Lưu quan đọc hai chữ ấy, mí mắt giật rất nhẹ.
Không ép nhưng cờ dựng giữa đường. Không ép nhưng người hoàng thất đứng cạnh. Không ép nhưng nếu không ghi danh, ngày mai cả kinh sẽ nói Lăng gia khinh tông môn, Lăng Tiếu giấu căn cốt bẩn.
Lăng Kính thay Lăng phủ đến, đứng cạnh xe bệnh. Hắn cầm tay áo, giọng bình tĩnh: “Lăng gia không phản đối lưu danh. Nhưng người bệnh đang chịu y lệnh, mọi kiểm phụ phải qua cung y.”
Cố Hàn Chu đáp: “Được.”
Hắn đồng ý quá nhanh.
Nhanh đến mức Lăng Tiếu lập tức biết mồi không nằm ở bước kiểm. Mồi nằm ở chữ lưu danh.
Một đệ tử áo xám bưng sổ tới. Trên sổ chia ba cột: tên, căn nguyên liên lụy, lời thề chờ kiểm. Hai cột đầu bình thường. Cột thứ ba chưa viết nội dung, chỉ chừa một khoảng trắng rất rộng, như cái miệng chưa mọc răng.
Lăng Tiếu nhìn khoảng trắng ấy, cười khàn. “Sổ này đẹp. Chừa chỗ rộng như vậy để sau này nhét phân à?”
Đệ tử áo xám biến sắc. Minh Dục hoàng tôn bật cười trước, tiếng cười nhẹ như người trên cao nghe chó sủa.
“Lăng thiếu gia quả nhiên phong nhã khác người.”
“Đa tạ. Ta cũng thấy ngươi nghe phân mà cười rất có khí chất.”
Dân lần này không dám cười. Một bà bán rau cúi gằm mặt, vai run lên.
Cung y trong xe nắm cổ tay Lăng Tiếu. Mạch hắn đã lạnh. Hơi từ phiến đá đen chưa chạm da, nhưng độc trong xương trái như con rắn nghe sáo, bắt đầu ngóc đầu. Nếu hắn còn nói nhiều, đêm nay chắc chắn sốt.
Cung y thấp giọng: “Đủ rồi. Ngài chỉ có nửa khắc.”
“Nửa khắc đủ mắng ba đời nếu chọn từ tiết kiệm.”
“Lăng Tiếu.”
Giọng cung y nặng xuống.
Hắn im.
Không phải vì sợ. Vì hắn biết trận này chưa tới chỗ thắng. Người không thể vận khí mà cứ cố đứng lâu trước đá lạnh chỉ là tự đưa cổ cho đối phương đo.
Lăng Kính thay hắn ký nhận có mặt, nhưng không ký vào cột lời thề. Lưu quan ghi thêm: người bệnh được cung y hạn chế, kiểm phụ chờ văn y lệnh.
Cố Hàn Chu nhìn dòng ấy, không phản bác. Hắn chỉ bảo đệ tử đóng dấu nhỏ bên cạnh tên Lăng Tiếu.
Dấu là hình ba đỉnh núi.
Một cái dấu rất sạch.
Nhưng Lăng Tiếu thấy ở mép dấu có một vệt mực đỏ mỏng hơn bình thường. Không phải son Tam ty. Là loại mực từng dùng để khoanh tên người trong danh sách của nội đình.
Hắn thả rèm xuống, nói với Phù công công: “Nhớ màu đó.”
Phù công công đáp: “Đã nhớ.”
Xe bệnh lùi đi. Đám đông tự tách đường, mắt nhìn theo vừa tò mò vừa khinh thường vừa sợ liên lụy. Danh Lăng Tiếu hôm nay lại xấu thêm: bệnh còn ra chợ chửi người, không biết lễ, không biết xấu hổ.
Giá đó không lớn bằng cơn lạnh đang bò vào xương.
Về tới Thiên Tỉnh hiên, hắn chưa kịp uống nước đã nôn ra một ngụm dịch đen loãng. Cung y mắng đến khản giọng, châm liền bảy kim mới ép mạch xuống.
Phù công công đặt bản sao sổ khảo hạch lên bàn. “Cột lời thề để trống. Ngày mai họ sẽ phát lá riêng.”
Lăng Tiếu nằm nghiêng, môi trắng bệch. “Không sợ nó viết. Chỉ sợ nó không viết.”
“Ngài thấy gì?”
“Dấu mực nội đình trên dấu núi.” Hắn nhắm mắt. “Cờ cắm ngoài cửa Đông, nhưng tay cầm cán không chỉ ở Thanh Huyền môn.”
Ngoài cửa, mưa nhỏ bắt đầu rơi.
Ở cửa Đông, gió thổi cờ xanh phần phật. Dưới cờ, đệ tử áo xám đang chép thêm vào sổ: Lăng Tiếu, kiểm phụ, chờ thề.
Ba chữ chờ thề nằm rất ngoan trên giấy.
Ngoan như con chó trước khi được thả cắn người.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.