Chương 174: Diêm La Điện Đi Qua Cống Không Mang Dao
Đăng: 21/07/2026 19:25
948 từ
40 lượt đọc
Đọc
Ngạo Thế Cuồng Tôn
Mục lục
350 chương
Chương 149: Một Người Không Tên Gõ Dưới Nền Cung
Chương 150: Nửa Dấu Ấn Trên Long Bàn Phụ
Chương 151: Đao Không Chém Người, Chém Sổ Lương
Chương 152: Ba Đồng Tiền Trên Mâm Cháo
Chương 153: Bếp Lăng Phủ Nấu Cho Binh Bộ Ngửi
Chương 154: Diêm La Đổi Mực Trong Đêm Mưa
Chương 155: Ghế Bệnh Được Đẩy Ra Chợ Đông
Chương 156: Không Ai Cứu Tên Đưa Tin
Chương 157: Kho Quân Khí Không Có Gươm Mới
Chương 158: Lăng Gia Mất Một Bữa Cơm Yên
Chương 159: Nửa Dấu Ấn Gặp Nửa Con Dao
Chương 160: Long Bàn Phụ Trả Lại Một Nét Son
Chương 161: Một Nét Son Đổi Lấy Ba Cánh Cửa Khóa
Chương 162: Rượu Hỏng Ở Cửa Tây
Chương 163: Hôn Thư Bị Gấp Sai Nếp
Chương 164: Diêm La Điện Đốt Một Cái Tên
Chương 165: Mạch Độc Gõ Vào Xương Trái
Chương 166: Yến Xin Lỗi Có Dao Trong Đũa
Chương 167: Bản Sao Không Có Mùi Mực
Chương 168: Người Trên Núi Đòi Một Hơi Thở
Chương 169: Cổng Lăng Gia Treo Sổ Nợ
Chương 170: Nét Son Vào Sổ Tông Môn
Chương 171: Cái Kiệu Tịnh Dưỡng Đến Trước Cổng Cung
Chương 172: Trà Lạnh Trong Chén Công Đường
Chương 173: Sổ Thuốc Có Một Trang Bị Cắn
Chương 174: Diêm La Điện Đi Qua Cống Không Mang Dao
Chương 175: Lăng Phủ Bán Một Cây Đèn Cũ
Chương 176: Cố Hàn Chu Không Đạp Qua Vạch Vôi
Chương 177: Hóa Đơn Của Người Khiêng Quan Tài
Chương 178: Mực Xám Gặp Lửa Không Cháy
Chương 179: Người Viết Sổ Được Mời Ăn Cháo
Chương 180: Một Dấu Tay Khóa Ba Cánh Núi
Chương 181: Cờ Khảo Hạch Cắm Ngoài Cửa Đông
Chương 182: Lá Thề Không Được Chấm Máu
Chương 183: Diêm La Mua Một Chỗ Đứng Trong Đám Đông
Chương 184: Bát Thuốc Bị Đếm Từng Giọt
Chương 185: Bài Kiểm Căn Cốt Có Hai Đáy
Chương 186: Hoàng Tôn Muốn Mượn Một Tiếng Cười
Chương 187: Sổ Phí Treo Trên Cổ Người Khác
Chương 188: Cố Hàn Chu Đốt Một Lá Không Cháy
Chương 189: Một Đêm Không Dao Trong Kho Hương
Chương 190: Sổ Thề Trả Lại Một Cánh Cửa
Chương 191: Phong Thư Xám Không Có Chỗ Ngồi
Chương 192: Mười Hai Câu Hỏi Và Một Câu Chửi
Chương 193: Sổ Bạc Bị Gấp Ngược
Chương 194: Hôn Thư Treo Trước Từ Đường
Chương 195: Một Ngày Làm Người Bệnh Ngoan
Chương 196: Đò Đêm Chở Người Không Tên
Chương 197: Dấu Mực Trên Cổ Áo Quan Khách
Chương 198: Cửa Phủ Mở Mà Dao Không Ra
Chương 199: Lời Thề Của Người Quét Sân
Cuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 51/350 chương
Cống nam của nội cung không hôi như lời đồn.
Nó hôi hơn.
Nước đen chảy qua khe đá thấp, mang theo lá mục, bột thuốc, tro giấy và những thứ người sống không muốn gọi tên. Trên thành cống có rêu trơn như mỡ lạnh. Một con chuột béo nhìn ba bóng người áo nâu bò vào, không chạy, như thể nó mới là chủ nơi này.
Người đi đầu tên trong Diêm La Điện là Tước Cụt. Không phải vì hắn cụt chân. Vì hắn từng cắt mất hai ngón tay để thoát một vòng nhận diện ở nha môn phía đông. Hắn đi rất nhẹ, miệng ngậm ống trúc, lưng đeo túi da chống nước.
Lệnh đêm nay rõ đến tàn nhẫn: vào kho rửa giấy, lấy bã mực từ máng lọc thứ ba. Không giết. Không làm người canh mất tích. Không để máu. Nếu bị lộ, chết như trộm cống, không được gọi tên điện.
Người thứ hai hỏi bằng ký hiệu: gặp chó?
Tước Cụt đáp: cho ngủ.
Gặp người?
Trói im.
Gặp người của tông môn?
Chạy. Không chạy được thì nuốt giấy.
Không ai hỏi thêm. Diêm La Điện lớn lên không nhờ lời thề đẹp, mà nhờ những câu ngắn đủ để người sống biết đường sống, người chết biết cách chết sạch.
Kho rửa giấy nằm sau khu lưu sổ cung. Mọi trang bẩn, giấy nháp, khăn lau mực đều được gom tới đây, ngâm qua nước vôi rồi đem đốt. Muốn biết sổ thuốc bị chạm bằng mực gì, phải tới trước khi lửa làm chứng câm.
Ba người chui khỏi cống ở khe gạch sau vại nước. Tước Cụt áp tai lên cửa. Hai nhịp thở. Một già, một trẻ. Người trẻ đi lại, người già ngủ gật.
Hắn lấy từ túi một viên bột bọc lá, thả vào lỗ thông khí. Không độc. Chỉ là mùi canh gà nấu hỏng. Người trẻ bên trong lập tức chửi nhỏ, mở cửa hé ra định nhìn bếp phụ.
Tước Cụt kéo hắn vào bóng tối, bịt miệng, bấm đúng huyệt ngủ. Người già vẫn ngủ. Người trẻ được đặt ngồi dựa tường, tay cầm chổi như đang lười.
Không máu.
Máng lọc thứ ba đặt dưới bàn đá. Bã mực lẫn xơ giấy, nhìn như bùn xám. Tước Cụt dùng thìa xương múc vào lọ. Đúng lúc ấy, ngoài sân vang tiếng chuông nhỏ.
Không phải chuông canh.
Chuông ngọc.
Người của Cố Hàn Chu.
Ba bóng áo xám đi qua hiên. Một tên nói: “Giám sự bảo kiểm dấu chạm sổ. Kho này phải niêm trước sáng.”
Tên khác cười: “Người phàm đúng là rắc rối. Một quyển sổ cũng giữ không xong.”
Tước Cụt ra hiệu dừng thở. Người thứ ba, trẻ nhất, tay vô thức chạm dao. Tước Cụt lập tức đè cổ tay hắn xuống. Lệnh không mang dao không có nghĩa trên người không dao; nghĩa là dao không được trở thành câu trả lời đầu tiên.
Cửa kho bị đẩy.
Ánh đèn lướt qua nền. Nếu đệ tử áo xám bước thêm ba bước, sẽ thấy người canh trẻ ngồi sai tư thế.
Tước Cụt nhặt một cục xơ giấy, ném vào góc chuồng mèo ngoài sân.
Meo!
Con mèo cung bị đánh thức, nhảy tung làm đổ rổ tre. Đệ tử áo xám quay đầu mắng. Người già trong kho giật mình tỉnh, thấy cửa mở, tưởng do gió, lẩm bẩm đứng dậy khép lại.
Cơ hội chỉ có một hơi.
Tước Cụt đẩy đồng đội chui xuống khe, còn mình ở lại xóa vết chân bằng khăn ướt. Nhưng khi hắn cúi xuống, chuông ngọc ngoài hiên im bặt.
Cố Hàn Chu không tới. Chỉ một lá bùa giấy lạnh bay qua khe cửa, dính vào mép bàn. Nó không có chữ, nhưng khi chạm không khí ẩm, bề mặt nổi một vệt xanh.
Dấu cảnh báo.
Tước Cụt biết nếu gỡ, người đặt sẽ hay. Nếu để, sáng mai kho bị niêm với dấu lạ, Tam ty sẽ hỏi vì sao có người chạm trước.
Hắn chọn cách thứ ba.
Tự hủy thân phận.
Tước Cụt lấy từ cổ áo một miếng đồng nhỏ khắc dấu phu cống giả mà hắn dùng ba năm. Hắn mài miếng đồng lên cạnh bàn, để lại vụn xanh quanh lá bùa, tạo thành dấu một kẻ trộm đồng ngu xuẩn vào kho mò đồ. Sau đó hắn bẻ miếng đồng làm đôi, ném nửa vào vại nước, nửa kẹp dưới cửa.
Từ giây phút ấy, thân phận phu cống của hắn chết. Nhà thuê, tuyến mua than, bà góa bán bánh từng che hắn, tất cả phải bỏ.
Khi bò lại qua cống, người trẻ ra hiệu: đáng không?
Tước Cụt không trả lời. Trong túi da, lọ bã mực nặng hơn cả mạng nhỏ của một thân phận.
Sáng hôm sau, kho rửa giấy bị phát hiện có dấu trộm đồng. Cố Hàn Chu nhìn vụn xanh rất lâu, biết có gì không đúng, nhưng không chứng minh được người tới vì sổ.
Lăng Tiếu nhận lọ bã mực lúc trời vừa tối. Tước Cụt không xuất hiện, chỉ gửi kèm một mảnh giấy: tên phu cống bỏ, ba tuyến phụ tự cắt, không ai bị lộ.
Lăng Tiếu đọc xong, đặt giấy vào lửa.
Phù công công hỏi: “Lấy được thứ cần?”
“Lấy được.”
“Vậy sao mặt ngài khó coi?”
Lăng Tiếu nhìn tro cháy hết. “Vì thứ cần luôn đắt hơn lúc tính.”
Bên ngoài, kiệu trắng vẫn đỗ. Chuông ngọc hôm nay không ngân. Có lẽ Cố Hàn Chu cũng đang nghe một kiểu im lặng khác.
Nó hôi hơn.
Nước đen chảy qua khe đá thấp, mang theo lá mục, bột thuốc, tro giấy và những thứ người sống không muốn gọi tên. Trên thành cống có rêu trơn như mỡ lạnh. Một con chuột béo nhìn ba bóng người áo nâu bò vào, không chạy, như thể nó mới là chủ nơi này.
Người đi đầu tên trong Diêm La Điện là Tước Cụt. Không phải vì hắn cụt chân. Vì hắn từng cắt mất hai ngón tay để thoát một vòng nhận diện ở nha môn phía đông. Hắn đi rất nhẹ, miệng ngậm ống trúc, lưng đeo túi da chống nước.
Lệnh đêm nay rõ đến tàn nhẫn: vào kho rửa giấy, lấy bã mực từ máng lọc thứ ba. Không giết. Không làm người canh mất tích. Không để máu. Nếu bị lộ, chết như trộm cống, không được gọi tên điện.
Người thứ hai hỏi bằng ký hiệu: gặp chó?
Tước Cụt đáp: cho ngủ.
Gặp người?
Trói im.
Gặp người của tông môn?
Chạy. Không chạy được thì nuốt giấy.
Không ai hỏi thêm. Diêm La Điện lớn lên không nhờ lời thề đẹp, mà nhờ những câu ngắn đủ để người sống biết đường sống, người chết biết cách chết sạch.
Kho rửa giấy nằm sau khu lưu sổ cung. Mọi trang bẩn, giấy nháp, khăn lau mực đều được gom tới đây, ngâm qua nước vôi rồi đem đốt. Muốn biết sổ thuốc bị chạm bằng mực gì, phải tới trước khi lửa làm chứng câm.
Ba người chui khỏi cống ở khe gạch sau vại nước. Tước Cụt áp tai lên cửa. Hai nhịp thở. Một già, một trẻ. Người trẻ đi lại, người già ngủ gật.
Hắn lấy từ túi một viên bột bọc lá, thả vào lỗ thông khí. Không độc. Chỉ là mùi canh gà nấu hỏng. Người trẻ bên trong lập tức chửi nhỏ, mở cửa hé ra định nhìn bếp phụ.
Tước Cụt kéo hắn vào bóng tối, bịt miệng, bấm đúng huyệt ngủ. Người già vẫn ngủ. Người trẻ được đặt ngồi dựa tường, tay cầm chổi như đang lười.
Không máu.
Máng lọc thứ ba đặt dưới bàn đá. Bã mực lẫn xơ giấy, nhìn như bùn xám. Tước Cụt dùng thìa xương múc vào lọ. Đúng lúc ấy, ngoài sân vang tiếng chuông nhỏ.
Không phải chuông canh.
Chuông ngọc.
Người của Cố Hàn Chu.
Ba bóng áo xám đi qua hiên. Một tên nói: “Giám sự bảo kiểm dấu chạm sổ. Kho này phải niêm trước sáng.”
Tên khác cười: “Người phàm đúng là rắc rối. Một quyển sổ cũng giữ không xong.”
Tước Cụt ra hiệu dừng thở. Người thứ ba, trẻ nhất, tay vô thức chạm dao. Tước Cụt lập tức đè cổ tay hắn xuống. Lệnh không mang dao không có nghĩa trên người không dao; nghĩa là dao không được trở thành câu trả lời đầu tiên.
Cửa kho bị đẩy.
Ánh đèn lướt qua nền. Nếu đệ tử áo xám bước thêm ba bước, sẽ thấy người canh trẻ ngồi sai tư thế.
Tước Cụt nhặt một cục xơ giấy, ném vào góc chuồng mèo ngoài sân.
Meo!
Con mèo cung bị đánh thức, nhảy tung làm đổ rổ tre. Đệ tử áo xám quay đầu mắng. Người già trong kho giật mình tỉnh, thấy cửa mở, tưởng do gió, lẩm bẩm đứng dậy khép lại.
Cơ hội chỉ có một hơi.
Tước Cụt đẩy đồng đội chui xuống khe, còn mình ở lại xóa vết chân bằng khăn ướt. Nhưng khi hắn cúi xuống, chuông ngọc ngoài hiên im bặt.
Cố Hàn Chu không tới. Chỉ một lá bùa giấy lạnh bay qua khe cửa, dính vào mép bàn. Nó không có chữ, nhưng khi chạm không khí ẩm, bề mặt nổi một vệt xanh.
Dấu cảnh báo.
Tước Cụt biết nếu gỡ, người đặt sẽ hay. Nếu để, sáng mai kho bị niêm với dấu lạ, Tam ty sẽ hỏi vì sao có người chạm trước.
Hắn chọn cách thứ ba.
Tự hủy thân phận.
Tước Cụt lấy từ cổ áo một miếng đồng nhỏ khắc dấu phu cống giả mà hắn dùng ba năm. Hắn mài miếng đồng lên cạnh bàn, để lại vụn xanh quanh lá bùa, tạo thành dấu một kẻ trộm đồng ngu xuẩn vào kho mò đồ. Sau đó hắn bẻ miếng đồng làm đôi, ném nửa vào vại nước, nửa kẹp dưới cửa.
Từ giây phút ấy, thân phận phu cống của hắn chết. Nhà thuê, tuyến mua than, bà góa bán bánh từng che hắn, tất cả phải bỏ.
Khi bò lại qua cống, người trẻ ra hiệu: đáng không?
Tước Cụt không trả lời. Trong túi da, lọ bã mực nặng hơn cả mạng nhỏ của một thân phận.
Sáng hôm sau, kho rửa giấy bị phát hiện có dấu trộm đồng. Cố Hàn Chu nhìn vụn xanh rất lâu, biết có gì không đúng, nhưng không chứng minh được người tới vì sổ.
Lăng Tiếu nhận lọ bã mực lúc trời vừa tối. Tước Cụt không xuất hiện, chỉ gửi kèm một mảnh giấy: tên phu cống bỏ, ba tuyến phụ tự cắt, không ai bị lộ.
Lăng Tiếu đọc xong, đặt giấy vào lửa.
Phù công công hỏi: “Lấy được thứ cần?”
“Lấy được.”
“Vậy sao mặt ngài khó coi?”
Lăng Tiếu nhìn tro cháy hết. “Vì thứ cần luôn đắt hơn lúc tính.”
Bên ngoài, kiệu trắng vẫn đỗ. Chuông ngọc hôm nay không ngân. Có lẽ Cố Hàn Chu cũng đang nghe một kiểu im lặng khác.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.