Chương 147: Hôn Sự Được Giải Thích Bằng Dao Không Rút
Đăng: 21/07/2026 19:25
1,344 từ
1 lượt đọc
Điện phụ không có dao.
Ít nhất không có dao được rút ra.
Nhưng mọi thứ trong đó đều có cạnh: mép bàn gỗ sơn vàng, giọng nói mềm của lễ quan, ánh mắt lặng của quan áo tím nhạt, cả bát trà đặt trước mặt Lăng Tiếu cũng nóng vừa đủ để người bệnh cầm vào run tay mà không thể kêu bị bỏng.
Người chủ trì buổi “giải thích” là An vương, thúc của hoàng đế, tuổi ngoài năm mươi, mặt hiền, râu đẹp, nói chuyện như đang dỗ cháu nhỏ.
“Lăng Tiếu, chuyện hôn thư gây ồn ào trong thành, hoàng gia rất tiếc. Nam Khuyết vốn chỉ phụ trách giữ lễ vật, không ngờ người dưới hiểu sai, làm ra nhiều việc khiến Lăng gia chịu khổ.”
Hiểu sai.
Lăng Tiếu nhìn chén trà, suýt bật cười.
Một người hiểu sai thì gọi là ngu. Mười người hiểu sai, có xe thuốc, có sổ đá, có phòng nước, có dấu văn khố, vậy không gọi là hiểu sai. Gọi là cả ổ cùng diễn ngu.
Nhưng hắn không nói.
Vai trái đau đến mức mỗi hơi thở đều kéo theo một sợi lửa. Tay trái giấu dưới áo vẫn tê. Hắn chỉ cụp mắt, giữ vẻ hoàn khố bị cung điện dọa mềm.
Lễ quan bên cạnh đọc tiếp: “Về hôn sự, ý ban đầu là nối thiện duyên, không có chuyện cưỡng ép. Nếu Lăng thiếu gia bệnh chưa thể nhận lễ, có thể tạm hoãn. Nhưng để tránh lời đồn làm tổn thương danh tiết cô nương, Lăng gia cần viết một bản nhận lỗi vì xử trí thô lỗ trước công đường.”
A.
Dao thứ nhất.
Bắt Lăng gia nhận lỗi, chứng án Nam Khuyết sẽ biến thành hiểu lầm vì Lăng Tiếu thô lỗ. Hôn thư uống nước bẩn sẽ thành trò hoàn khố phá lễ. Người sống cứu ra khỏi phòng nước sẽ thành chuyện phụ.
An vương thở dài. “Ngươi còn trẻ, nóng nảy là thường. Viết vài chữ, hoàng gia sẽ bảo toàn mặt mũi cho hai bên.”
Lăng Tiếu ngẩng đầu, cười yếu. “Vương gia nói phải.”
Trong điện có vài người lộ vẻ nhẹ nhõm.
Hắn tiếp: “Ta trẻ, nóng, bệnh, ngu, lại thích nói bậy. Nhưng tay ta đang tê. Hay vương gia viết giúp? Nhớ viết ta ngu, đừng viết Lăng gia sai. Ta chịu nổi, bà nội ta già, chịu tiếng ngu không hợp tuổi.”
Không khí khựng lại.
An vương vẫn cười, nhưng mắt nhạt đi. “Ngươi muốn tự gánh?”
“Ta vốn nổi tiếng gánh tiếng xấu. Dạo này thành kinh không mắng ta một ngày chắc ăn không ngon.”
Lễ quan cau mày. “Lăng thiếu gia, đây là điện phụ, không phải phố chợ.”
“Vậy ta đã nói rất sạch.”
Một tiếng cười rất nhỏ bật ra từ cuối hàng quan, lập tức bị nuốt lại.
Quan áo tím nhạt nhìn Lăng Tiếu lâu hơn. Người này họ Tạ, chức không cao nhưng ngồi gần bàn văn thư. Mùi giấy chống mọt trên người hắn nhẹ đến mức nếu không có cú ngã ở bậc dốc, Lăng Tiếu chưa chắc bắt được.
An vương đặt tay lên bàn. “Lời chứng Nam Khuyết hiện còn thiếu xích. Một thư lại, một bản chà, một tấm biển rơi, chưa đủ để kết tội người có chức. Ngươi hiểu chứ?”
“Hiểu.”
“Vậy đừng đốt cầu quá sớm.”
“Cầu nào sạch thì ta không đốt. Cầu nào lát bằng xương người, giữ lại làm gì?”
Lễ quan lạnh giọng: “Lăng Tiếu!”
Hắn lập tức ho, ho đến cong người. Cung y tiến lên, nhưng hắn khoát tay phải, nụ cười trở lại vẻ vô lại: “Xin lỗi, bệnh nhân nói thật dễ hụt hơi.”
Đây là dao thứ hai: họ nhắc hắn thiếu xích chứng cứ.
Hắn biết.
Diêm La cũng biết.
Kép chưa thể xuất hiện. Đưa Kép vào lúc này chẳng khác ném con cá còn sống vào bàn tiệc của mèo. Nửa dấu chưa đủ, mùi mực chưa đủ, Phù công công chưa đủ. Muốn cắn vào tay trong cung, phải đợi tay ấy tự cầm dao.
Vì vậy hôm nay Lăng Tiếu chỉ cần không ký.
Không ký, không chết, không để Lăng gia nhận lỗi.
An vương bỗng đổi giọng: “Nghe nói ngươi ngã ngoài bậc, thương thế nặng thêm. Hoàng gia đã mời cung y giỏi nhất. Đêm nay ngươi ở lại Thiên Tỉnh hiên một đêm, để y quan kiểm mạch đầy đủ. Sáng mai nếu vô sự, sẽ đưa về phủ.”
Dao thứ ba.
Và là dao nằm sát cổ nhất.
Lăng Tiếu chớp mắt, vẻ mặt hoảng vừa đúng một hoàn khố sợ ở lại cung. “Ở lại? Không được. Ta ngủ lạ giường sẽ mắng mộng.”
Lễ quan nói: “Trong cung không sợ vài câu mộng.”
“Ta sợ. Ta từng mơ thấy mình cưới gà cũng mắng đến sáng.”
An vương mỉm cười. “Yên tâm, không ai trách bệnh nhân.”
Không cho từ chối.
Nếu hắn từ chối, chính là nghi ngờ cung y, nghi ngờ lòng tốt hoàng gia. Nếu hắn ở lại, A Sửu và Nha ở ngoài, Diêm La không thể chạm vào Thiên Tỉnh hiên. Một đêm đủ để kiểm tay trái, đặt độc mới, hoặc chuyển hắn sang nơi khác bằng danh nghĩa cấp cứu.
Lăng Tiếu nhìn quanh.
Trong điện có An vương, lễ quan, Phù công công, Tạ văn thư, cung y, bốn nội vệ. Không ai rút dao. Nhưng đường ra sau lưng đã bị lễ nghi khóa chặt.
Hắn cười khổ. “Vậy phiền vương gia cho người báo bà nội ta. Bà ấy tuổi cao, nếu nghe ta ngủ ngoài không báo, sẽ tưởng ta lại lén đi thanh lâu.”
An vương nói: “Sẽ báo.”
“Báo thêm với Nha, hộp châm của nàng thiếu một cây. Nếu tối nay ta đau chết, là do cung y giữ châm, không phải do ta không ngoan.”
Cung y mặt đỏ lên. “Cây châm ấy không hợp quy.”
Lăng Tiếu nghiêng đầu. “Ngươi giữ làm kỷ niệm à?”
Phù công công cúi đầu ho nhẹ. Lễ quan tức đến mức muốn vỗ bàn, nhưng An vương giơ tay ngăn.
“Đưa Lăng thiếu gia đến Thiên Tỉnh hiên.”
Buổi giải thích kết thúc như một tấm lưới khép lại. Hôn sự được gọi là thiện duyên. Nam Khuyết được gọi là hiểu sai. Lăng gia được mời nhận lỗi. Lăng Tiếu được mời ở lại chữa bệnh.
Không câu nào là bắt.
Không câu nào có thể coi là tha.
Khi nội vệ đẩy ghế ra khỏi điện phụ, Lăng Tiếu làm rơi túi hương lần nữa. Lần này Phù công công nhặt lên trả lại.
Không phải Tạ văn thư.
Nhưng trong khoảnh khắc cúi xuống, Phù công công dùng tay áo che một mảnh giấy nhỏ trượt khỏi gầm bàn phụ gần đó. Rất nhanh. Rất nhẹ. Nếu Lăng Tiếu không nhìn bàn tay người ta như nhìn dao, hắn sẽ bỏ qua.
Phù công công không chỉ là cọc tre.
Hắn còn nhặt lưỡi câu cho người khác.
Thiên Tỉnh hiên nằm phía sau điện phụ, có giếng vuông giữa sân, trên miệng giếng treo một vòng đồng khắc mây. Ban ngày nhìn thanh tĩnh. Ban đêm chắc chắn rất hợp để người biến mất.
Lăng Tiếu được đẩy vào phòng phía đông. Cửa đóng lại. Hai nội vệ đứng ngoài. Một cung y ở gian bên. Phù công công nói sẽ báo Lăng phủ.
Trước khi đi, hắn cúi đầu: “Lăng thiếu gia nghỉ ngơi. Đêm trong cung yên tĩnh, rất tốt cho bệnh.”
Lăng Tiếu tựa lưng vào gối, cười mệt mỏi. “Yên tĩnh quá dễ nghe tiếng ma.”
Phù công công đáp: “Trong cung không có ma.”
Cửa khép.
Lăng Tiếu nhìn bóng tối dần phủ lên khung cửa, tay phải chậm rãi nắm túi hương của lão phu nhân.
“Có chứ,” hắn nói rất khẽ, chỉ cho mình nghe. “Chỉ là ma trong cung biết mặc quan phục.”
Ít nhất không có dao được rút ra.
Nhưng mọi thứ trong đó đều có cạnh: mép bàn gỗ sơn vàng, giọng nói mềm của lễ quan, ánh mắt lặng của quan áo tím nhạt, cả bát trà đặt trước mặt Lăng Tiếu cũng nóng vừa đủ để người bệnh cầm vào run tay mà không thể kêu bị bỏng.
Người chủ trì buổi “giải thích” là An vương, thúc của hoàng đế, tuổi ngoài năm mươi, mặt hiền, râu đẹp, nói chuyện như đang dỗ cháu nhỏ.
“Lăng Tiếu, chuyện hôn thư gây ồn ào trong thành, hoàng gia rất tiếc. Nam Khuyết vốn chỉ phụ trách giữ lễ vật, không ngờ người dưới hiểu sai, làm ra nhiều việc khiến Lăng gia chịu khổ.”
Hiểu sai.
Lăng Tiếu nhìn chén trà, suýt bật cười.
Một người hiểu sai thì gọi là ngu. Mười người hiểu sai, có xe thuốc, có sổ đá, có phòng nước, có dấu văn khố, vậy không gọi là hiểu sai. Gọi là cả ổ cùng diễn ngu.
Nhưng hắn không nói.
Vai trái đau đến mức mỗi hơi thở đều kéo theo một sợi lửa. Tay trái giấu dưới áo vẫn tê. Hắn chỉ cụp mắt, giữ vẻ hoàn khố bị cung điện dọa mềm.
Lễ quan bên cạnh đọc tiếp: “Về hôn sự, ý ban đầu là nối thiện duyên, không có chuyện cưỡng ép. Nếu Lăng thiếu gia bệnh chưa thể nhận lễ, có thể tạm hoãn. Nhưng để tránh lời đồn làm tổn thương danh tiết cô nương, Lăng gia cần viết một bản nhận lỗi vì xử trí thô lỗ trước công đường.”
A.
Dao thứ nhất.
Bắt Lăng gia nhận lỗi, chứng án Nam Khuyết sẽ biến thành hiểu lầm vì Lăng Tiếu thô lỗ. Hôn thư uống nước bẩn sẽ thành trò hoàn khố phá lễ. Người sống cứu ra khỏi phòng nước sẽ thành chuyện phụ.
An vương thở dài. “Ngươi còn trẻ, nóng nảy là thường. Viết vài chữ, hoàng gia sẽ bảo toàn mặt mũi cho hai bên.”
Lăng Tiếu ngẩng đầu, cười yếu. “Vương gia nói phải.”
Trong điện có vài người lộ vẻ nhẹ nhõm.
Hắn tiếp: “Ta trẻ, nóng, bệnh, ngu, lại thích nói bậy. Nhưng tay ta đang tê. Hay vương gia viết giúp? Nhớ viết ta ngu, đừng viết Lăng gia sai. Ta chịu nổi, bà nội ta già, chịu tiếng ngu không hợp tuổi.”
Không khí khựng lại.
An vương vẫn cười, nhưng mắt nhạt đi. “Ngươi muốn tự gánh?”
“Ta vốn nổi tiếng gánh tiếng xấu. Dạo này thành kinh không mắng ta một ngày chắc ăn không ngon.”
Lễ quan cau mày. “Lăng thiếu gia, đây là điện phụ, không phải phố chợ.”
“Vậy ta đã nói rất sạch.”
Một tiếng cười rất nhỏ bật ra từ cuối hàng quan, lập tức bị nuốt lại.
Quan áo tím nhạt nhìn Lăng Tiếu lâu hơn. Người này họ Tạ, chức không cao nhưng ngồi gần bàn văn thư. Mùi giấy chống mọt trên người hắn nhẹ đến mức nếu không có cú ngã ở bậc dốc, Lăng Tiếu chưa chắc bắt được.
An vương đặt tay lên bàn. “Lời chứng Nam Khuyết hiện còn thiếu xích. Một thư lại, một bản chà, một tấm biển rơi, chưa đủ để kết tội người có chức. Ngươi hiểu chứ?”
“Hiểu.”
“Vậy đừng đốt cầu quá sớm.”
“Cầu nào sạch thì ta không đốt. Cầu nào lát bằng xương người, giữ lại làm gì?”
Lễ quan lạnh giọng: “Lăng Tiếu!”
Hắn lập tức ho, ho đến cong người. Cung y tiến lên, nhưng hắn khoát tay phải, nụ cười trở lại vẻ vô lại: “Xin lỗi, bệnh nhân nói thật dễ hụt hơi.”
Đây là dao thứ hai: họ nhắc hắn thiếu xích chứng cứ.
Hắn biết.
Diêm La cũng biết.
Kép chưa thể xuất hiện. Đưa Kép vào lúc này chẳng khác ném con cá còn sống vào bàn tiệc của mèo. Nửa dấu chưa đủ, mùi mực chưa đủ, Phù công công chưa đủ. Muốn cắn vào tay trong cung, phải đợi tay ấy tự cầm dao.
Vì vậy hôm nay Lăng Tiếu chỉ cần không ký.
Không ký, không chết, không để Lăng gia nhận lỗi.
An vương bỗng đổi giọng: “Nghe nói ngươi ngã ngoài bậc, thương thế nặng thêm. Hoàng gia đã mời cung y giỏi nhất. Đêm nay ngươi ở lại Thiên Tỉnh hiên một đêm, để y quan kiểm mạch đầy đủ. Sáng mai nếu vô sự, sẽ đưa về phủ.”
Dao thứ ba.
Và là dao nằm sát cổ nhất.
Lăng Tiếu chớp mắt, vẻ mặt hoảng vừa đúng một hoàn khố sợ ở lại cung. “Ở lại? Không được. Ta ngủ lạ giường sẽ mắng mộng.”
Lễ quan nói: “Trong cung không sợ vài câu mộng.”
“Ta sợ. Ta từng mơ thấy mình cưới gà cũng mắng đến sáng.”
An vương mỉm cười. “Yên tâm, không ai trách bệnh nhân.”
Không cho từ chối.
Nếu hắn từ chối, chính là nghi ngờ cung y, nghi ngờ lòng tốt hoàng gia. Nếu hắn ở lại, A Sửu và Nha ở ngoài, Diêm La không thể chạm vào Thiên Tỉnh hiên. Một đêm đủ để kiểm tay trái, đặt độc mới, hoặc chuyển hắn sang nơi khác bằng danh nghĩa cấp cứu.
Lăng Tiếu nhìn quanh.
Trong điện có An vương, lễ quan, Phù công công, Tạ văn thư, cung y, bốn nội vệ. Không ai rút dao. Nhưng đường ra sau lưng đã bị lễ nghi khóa chặt.
Hắn cười khổ. “Vậy phiền vương gia cho người báo bà nội ta. Bà ấy tuổi cao, nếu nghe ta ngủ ngoài không báo, sẽ tưởng ta lại lén đi thanh lâu.”
An vương nói: “Sẽ báo.”
“Báo thêm với Nha, hộp châm của nàng thiếu một cây. Nếu tối nay ta đau chết, là do cung y giữ châm, không phải do ta không ngoan.”
Cung y mặt đỏ lên. “Cây châm ấy không hợp quy.”
Lăng Tiếu nghiêng đầu. “Ngươi giữ làm kỷ niệm à?”
Phù công công cúi đầu ho nhẹ. Lễ quan tức đến mức muốn vỗ bàn, nhưng An vương giơ tay ngăn.
“Đưa Lăng thiếu gia đến Thiên Tỉnh hiên.”
Buổi giải thích kết thúc như một tấm lưới khép lại. Hôn sự được gọi là thiện duyên. Nam Khuyết được gọi là hiểu sai. Lăng gia được mời nhận lỗi. Lăng Tiếu được mời ở lại chữa bệnh.
Không câu nào là bắt.
Không câu nào có thể coi là tha.
Khi nội vệ đẩy ghế ra khỏi điện phụ, Lăng Tiếu làm rơi túi hương lần nữa. Lần này Phù công công nhặt lên trả lại.
Không phải Tạ văn thư.
Nhưng trong khoảnh khắc cúi xuống, Phù công công dùng tay áo che một mảnh giấy nhỏ trượt khỏi gầm bàn phụ gần đó. Rất nhanh. Rất nhẹ. Nếu Lăng Tiếu không nhìn bàn tay người ta như nhìn dao, hắn sẽ bỏ qua.
Phù công công không chỉ là cọc tre.
Hắn còn nhặt lưỡi câu cho người khác.
Thiên Tỉnh hiên nằm phía sau điện phụ, có giếng vuông giữa sân, trên miệng giếng treo một vòng đồng khắc mây. Ban ngày nhìn thanh tĩnh. Ban đêm chắc chắn rất hợp để người biến mất.
Lăng Tiếu được đẩy vào phòng phía đông. Cửa đóng lại. Hai nội vệ đứng ngoài. Một cung y ở gian bên. Phù công công nói sẽ báo Lăng phủ.
Trước khi đi, hắn cúi đầu: “Lăng thiếu gia nghỉ ngơi. Đêm trong cung yên tĩnh, rất tốt cho bệnh.”
Lăng Tiếu tựa lưng vào gối, cười mệt mỏi. “Yên tĩnh quá dễ nghe tiếng ma.”
Phù công công đáp: “Trong cung không có ma.”
Cửa khép.
Lăng Tiếu nhìn bóng tối dần phủ lên khung cửa, tay phải chậm rãi nắm túi hương của lão phu nhân.
“Có chứ,” hắn nói rất khẽ, chỉ cho mình nghe. “Chỉ là ma trong cung biết mặc quan phục.”
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.