Chương 33: Dược Hương Lâu
Ba ngày sau.
Thanh Vân Giang mở rộng dần về phía hạ lưu. Hai bên bờ không còn chỉ là rừng lau và vách đá như trước, mà bắt đầu xuất hiện những ruộng đất nhỏ, vài căn nhà gỗ ven sông, thỉnh thoảng còn có thuyền đánh cá lướt qua, để lại sau đuôi thuyền những vệt nước dài lấp lánh dưới nắng.
Từ xa, một trấn nhỏ hiện ra bên bờ sông.
Không lớn bằng Thanh Vân Thành trong tưởng tượng của Hạo Nhiên, nhưng so với Thanh Vân Trấn trước kia thì đã náo nhiệt hơn rất nhiều. Khói bếp bay lên từ những mái nhà san sát, cờ hiệu đủ màu treo trước các cửa hàng tung bay trong gió. Tiếng người mua bán, tiếng rao hàng, tiếng trẻ con cười đùa, tiếng xe ngựa lăn trên đường đá hòa vào nhau, truyền ra tận mặt sông.
Tiểu Lan đứng ở mũi thuyền, hai tay vịn nhẹ vào lan can gỗ, đôi mắt sáng lên.
“Thiếu gia, phía trước có trấn!”
Hạo Nhiên từ trong khoang bước ra.
Mấy ngày nay, hắn không vội luyện quá sức. Độc trong người sau khi được giải độc đan áp xuống đã tan dần từng chút. Ban đầu kinh mạch vẫn còn hơi lạnh, chân khí vận chuyển chưa thật trơn tru. Nhưng qua ba ngày điều tức, cộng thêm Thanh Tâm Dịch Tiểu Lan chuẩn bị, cảm giác tê nghẽn đã hoàn toàn biến mất.
Tiểu Lan quay đầu nhìn hắn, vẫn hơi lo:
“Thiếu gia, người thật sự khỏe hẳn chưa ạ? Nếu chưa ổn, chúng ta cứ ở trên thuyền thêm một ngày cũng được.”
Hạo Nhiên vận khí nhẹ một vòng.
Chân khí từ đan điền đi qua Đản Trung, Thiên Đột, xuống hai tay rồi trở về rất thuận. Không còn cảm giác bị bùn lạnh chặn lại như hôm trúng độc nữa.
Hắn khẽ gật đầu:
“Hoàn toàn ổn rồi. Tiêu Kiếm đại ca nói rất đúng. Độc còn sót lại sau vài ngày sẽ tự tan hết.”
Tiểu Lan lúc này mới thở phào.
“Vậy tốt quá.”
Nàng quay lại nhìn trấn nhỏ, giọng vui hơn:
“Chúng ta có ghé vào không ạ? Gạo trên thuyền cũng sắp hết rồi. Em muốn mua thêm ít lương thực, còn muốn xem có dược liệu gì hay không.”
Hạo Nhiên nhìn trấn nhỏ bên bờ.
Sau mấy ngày xuôi dòng, bọn họ quả thật cần bổ sung đồ dùng. Hơn nữa, càng đến gần Thanh Vân Thành, hắn càng cần học cách quan sát thế giới bên ngoài. Không thể cứ ở mãi trên thuyền sử dụng ký ức cũ mà tưởng mình hiểu được cục diện.
“Được. Ta neo thuyền ở đây, chúng ta lên trấn dạo một vòng.”
Tiểu Lan lập tức cười tươi.
Con thuyền cũ chậm rãi cập vào bến nhỏ ở rìa trấn. Hạo Nhiên chọn một chỗ tương đối yên tĩnh, cách bến chính một đoạn, rồi buộc dây neo vào cọc gỗ. Thuyền khẽ đung đưa trên mặt nước.
Vừa đặt chân xuống bờ, Hạo Nhiên bỗng cảm thấy một dao động rất nhẹ.
Giống như có sợi dây vô hình nối giữa hắn và con thuyền.
Con thuyền dường như không muốn tách khỏi hắn quá xa.
Hạo Nhiên quay đầu nhìn thân thuyền cũ kỹ.
Một ý nghĩ mơ hồ hiện lên trong lòng: nếu dùng linh hồn lực kích phát, có lẽ con thuyền này có thể chuyển đổi hình thái, thu nhỏ lại, trở thành một món bảo vật mang theo bên người.
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện đã khiến hắn thấy tim mình hơi nóng.
Nếu thật sự có thể như vậy, sau này bọn họ sẽ thuận tiện hơn rất nhiều. Không cần lúc nào cũng lo thuyền bị người khác phát hiện, cũng không cần để bí mật lớn nhất neo bên ngoài như thế này.
Nhưng chỉ trong một hơi thở, hắn lập tức ép ý nghĩ ấy xuống.
Không được thử ở đây.
Bến tàu tuy không quá đông, nhưng vẫn có người qua lại. Nếu một chiếc thuyền đột nhiên biến mất hoặc thu nhỏ, đó không phải chuyện gây chú ý bình thường.
Đến khi có nơi vắng vẻ hơn rồi thử cũng chưa muộn.
Tiểu Lan thấy hắn đứng yên nhìn thuyền, liền ngoan ngoãn dừng lại chờ. Mãi đến khi Hạo Nhiên quay người đi tới, nàng mới khẽ nắm nhẹ tay áo hắn, bước sát bên cạnh.
Hai người đi vào trấn.
Con đường chính lát đá cũ nhưng khá sạch sẽ. Hai bên là hàng quán san sát. Có quầy bánh bao bốc hơi trắng, có tiệm vải treo đầy lụa màu, có xe bán trái cây, có quầy đổi kim tệ lấy linh thạch. Tu sĩ áo bào xen lẫn dân thường, người gánh hàng rong tránh xe ngựa, trẻ con chạy ngang qua rồi bị mẫu thân kéo lại mắng yêu.
Tiếng rao hàng vang lên không ngớt:
“Bánh bao nóng đây!”
“Linh thảo tươi mới hái từ núi!”
“Kim tệ đổi linh thạch, tỷ giá tốt nhất hôm nay!”
“Dược tán trị thương, đi rừng săn thú nhất định phải có!”
Tiểu Lan nhìn gì cũng thấy mới lạ.
Nàng không đến mức la lên như trẻ nhỏ, nhưng đôi mắt cứ sáng long lanh, thỉnh thoảng lại khẽ kéo tay áo Hạo Nhiên chỉ về một món hàng nào đó. Có lúc nàng nhìn một chiếc vòng gỗ khắc hoa văn nhỏ rất lâu, nhưng cuối cùng vẫn không nói mua.
Hạo Nhiên nhìn thấy, chỉ âm thầm ghi nhớ lại.
Hắn không vội mua ngay.
Không phải tiếc.
Mà là hắn còn chưa quen giá cả nơi này. Trước khi hiểu thị trường, tốt nhất đừng tỏ ra quá rộng rãi. Trên người hắn hiện có kim tệ, linh thạch, chiến lợi phẩm từ đám Mộc Lực, nhưng càng có tiền càng phải biết giấu.
Sau hôm đó, hắn cũng đã tháo chiếc giới chỉ màu lam khỏi ngón tay, dùng dây mảnh đeo lên cổ, giấu sâu dưới áo.
Bài học từ đám cướp sông còn rất mới.
Một chiếc giới chỉ lộ ra cũng có thể đổi lấy sát kiếp.
Sau một vòng mua bán, bọn họ bổ sung gạo, rau khô, muối, vài túi bột mì, ít thịt khô và mấy món linh thực rẻ tiền. Hạo Nhiên cho tất cả vào túi trữ vật lấy được từ Mộc Thạch, còn Tiểu Lan thì cầm mấy thanh kẹo hồ lô đỏ rực.
Nàng cắn một miếng nhỏ, mắt cười cong cong:
“Thiếu gia, kẹo này ngon lắm. Người ăn thử không?”
Hạo Nhiên nhìn que kẹo đỏ trong tay nàng.
“Ngươi ăn đi. Ta không thích ngọt.”
Tiểu Lan hơi tiếc:
“Thật sự rất ngon mà.”
“Vậy ngươi ăn giúp ta luôn.”
“Vâng.”
Nàng đáp rất nhanh, rồi vui vẻ cắn thêm một miếng.
Hạo Nhiên nhìn nàng, trong lòng hơi buồn cười.
Trên đường tu luyện đầy sinh tử, một thanh kẹo hồ lô cũng có thể khiến nàng vui như vậy. Đôi khi hắn thật sự cảm thấy may mắn vì bên cạnh mình có một người như Tiểu Lan.
Đi thêm một đoạn, Tiểu Lan bỗng dừng lại.
Phía trước là một cửa hàng lớn hơn hẳn những tiệm xung quanh. Bảng hiệu gỗ treo cao, ba chữ Dược Hương Lâu được mạ vàng, dưới ánh nắng phản chiếu ra ánh sáng nhàn nhạt. Bên ngoài cửa có hai chậu linh thảo xanh tốt, hương dược thoang thoảng bay ra ngay cả khi còn chưa bước vào.
Tiểu Lan chỉ tay, giọng không giấu được hào hứng:
“Thiếu gia, Dược Hương Lâu kìa! Kiếm ca từng nói nếu đến Thanh Vân Thành có thể tìm Dược Hương Lâu. Không ngờ trấn này cũng có một chi nhánh nhỏ. Em muốn vào xem một chút được không ạ?”
Hạo Nhiên nhìn tấm bảng hiệu.
Dược Hương Lâu.
Nếu nơi này thuộc hệ thống của Dược Tông, thì đúng là đáng để quan sát.
“Vào xem.”
Tiểu Lan lập tức kéo hắn bước vào.
Tầng một của Dược Hương Lâu rất rộng. Không khí bên trong mát hơn ngoài đường một chút, tràn ngập mùi thảo dược. Các kệ gỗ xếp thành hàng ngay ngắn, trên đó đặt từng hộp ngọc, bình sứ, khay gỗ, bên trong là đủ loại linh thảo và dược liệu.
Có Huyền Sâm tím đen, rễ dài như râu rồng.
Có Bạch Chỉ trắng muốt, mùi thơm nhẹ.
Có mấy bình đan dược nhỏ được niêm phong bằng sáp đỏ.
Có cả những bó cỏ khô trông rất bình thường, nhưng lại được ghi giá không hề rẻ.
Tiểu Lan bước vào đây như cá gặp nước.
Nàng không còn dáng vẻ e dè lúc đi ngoài đường nữa, mà đi từ kệ này sang kệ khác rất nhanh, mắt nhìn, mũi ngửi, thỉnh thoảng lại cúi xuống đọc bảng ghi chú. Có món nàng biết, có món không biết, nhưng sự vui vẻ thì rõ ràng không giấu được.
“Thiếu gia, cái này là Huyền Sâm. Nếu phẩm chất tốt thì có thể giúp ổn định căn cơ sau khi vận khí quá mức.”
Nàng lại chỉ sang một khay khác:
“Bạch Chỉ này nếu phối với Nguyệt Ảnh Thảo có thể dùng trong phương thanh tâm. Nhưng em chưa thấy Nguyệt Ảnh Thảo thật bao giờ, chỉ nghe Kiếm ca kể.”
Rồi nàng ghé sát hơn một chút, nhỏ giọng:
“Giá ở đây không rẻ, nhưng dược liệu khá sạch. Không giống hàng ngoài chợ, nhiều thứ bị phơi quá khô, dược tính mất đi không ít.”
Hạo Nhiên khẽ gật đầu.
Hắn không hiểu dược thảo bằng nàng, nhưng hắn nghe được sự chắc chắn trong lời nói của nàng.
Mấy ngày nay, Tiểu Lan đọc Bách Thảo Lục rất nhiều. Lại được Tiêu Kiếm giảng thêm một đêm về vài loại linh thảo. Hiện tại tuy vẫn còn non, nhưng ít nhất không còn chỉ dựa vào cảm giác.
“Ngươi chọn vài thứ cần thiết đi.”
Tiểu Lan ngẩng đầu:
“Mua thật ạ?”
“Mua.”
“Nhưng tiết kiệm một chút…”
“Biết tiết kiệm là tốt, nhưng thứ cần mua thì phải mua. Dược liệu của ngươi có thể cứu mạng.”
Tiểu Lan nhìn hắn, đôi mắt hơi sáng lên.
“Vâng. Em sẽ chọn cẩn thận.”
Nàng chọn vài loại linh thảo tươi, thêm một ít dược liệu phụ trợ để luyện Thanh Tâm Dịch và Huyền Linh Dịch. Hạo Nhiên yên lặng trả tiền. Hắn dùng kim tệ là chính, thỉnh thoảng mới lấy một viên hạ phẩm linh thạch ra đổi, tránh để lộ mình có quá nhiều linh thạch.
Mua xong tầng một, Tiểu Lan nhìn lên cầu thang gỗ dẫn lên tầng hai.
Mắt nàng lại sáng.
“Thiếu gia, tầng hai chắc có linh thảo quý hơn. Chúng ta lên xem một chút thôi, không mua cũng được.”
Hạo Nhiên nhìn nàng.
Từ khi vào Dược Hương Lâu, nàng giống như thật sự tìm thấy thế giới của mình. Hắn tự nhiên không nỡ từ chối.
“Đi.”
Tiểu Lan vui vẻ bước lên trước.
Hạo Nhiên theo sau.
Từ lúc đặt chân vào trấn nhỏ này, hắn gần như trở thành một cậu thiếu niên ngoan ngoãn đi theo nàng. Tiểu Lan kéo đi đâu, hắn đi đó. Nàng xem dược thảo, hắn đứng bên cạnh trả tiền. Nàng hỏi tiểu nhị, hắn lặng lẽ quan sát.
Nhưng thực ra, hắn không hề thả lỏng.
Ánh mắt hắn luôn ghi nhớ cách người trong trấn đi lại, cách tiểu nhị tiếp khách, cách tu sĩ mặc áo bào khác nhau phản ứng với giá cả, cách Dược Hương Lâu phân chia khách tầng một và tầng hai.
Đây là thế giới mới.
Mỗi chi tiết đều đáng học.
Vừa đến gần cầu thang, từ trên tầng hai có hai bóng người bước xuống vội vã.
Một nam một nữ.
Tiểu Lan nhanh chóng né sang bên. Hạo Nhiên cũng lùi nửa bước, nhường đường.
Nữ tử đi trước tuổi khoảng mười bảy, mười tám, mặc áo vàng nhạt, khuôn mặt thanh tú nhưng lúc này đầy vẻ bực bội. Nàng vừa đi vừa thấp giọng càu nhàu:
“Bọn Quân gia toàn là rác rưởi, bảo sao nhiều năm như vậy vẫn không ngóc đầu lên được.”
Hai chữ Quân gia rơi vào tai Hạo Nhiên.
Ánh mắt hắn lập tức khẽ động.
Nam tử đi bên cạnh thấp giọng quát:
“Bớt nói lời thừa. Vật rồi sẽ vào tay. Tin ta đi.”
Hai người đi rất nhanh, không chú ý đến Hạo Nhiên và Tiểu Lan bên cạnh.
Hạo Nhiên cúi mắt, vẻ mặt bình thường như chưa nghe thấy gì.
Nhưng trong lòng đã lạnh xuống một chút.
Quân gia.
Vật sẽ vào tay.
Dược Hương Lâu.
Có chuyện.
Hắn kéo nhẹ tay áo Tiểu Lan.
“Lên tầng hai.”
Tiểu Lan cảm nhận được giọng hắn khác thường, lập tức không hỏi nhiều, ngoan ngoãn đi theo.
Trên tầng hai, không gian yên tĩnh hơn hẳn tầng một. Các kệ gỗ ít hơn, mỗi món dược liệu đều được đặt trong hộp ngọc hoặc lồng kính nhỏ. Một trung niên mập mạp mặc đồng phục của tiệm đang xoa tay, vẻ mặt nịnh nọt nói chuyện với một nam một nữ thanh niên.
Nam tử đứng giữa dáng người thấp hơn Hạo Nhiên một chút, thân hình tròn trịa, khuôn mặt trắng trẻo, nhưng đôi mắt hắn lại rất linh hoạt. Y phục trên người may bằng vải tốt, bên hông treo ngọc bội khắc chữ Quân.
Bên cạnh hắn là một nữ tử áo đỏ khoảng mười bảy, mười tám tuổi. Dung mạo xinh xắn, dáng người mềm mại, cử chỉ cố ý thân mật với nam tử kia. Nàng nhìn nam tử bằng ánh mắt đầy nịnh nọt và ngưỡng mộ.
Hạo Nhiên kéo Tiểu Lan đến một kệ dược liệu gần đó, vờ xem hàng.
Tai hắn thì dỏng lên nghe.
Trung niên mập của tiệm cười đến mức mắt híp lại:
“Quân thiếu gia quả nhiên có con mắt nhìn đồ tốt. Dưỡng Hồn Quả này hiếm gặp lắm. Hai mươi năm qua, tiệm chúng ta mới có lại một quả. Vừa nhập về đã có mấy nhà hỏi mua, may mà thiếu gia nhanh tay. Giá này thật sự là hời rồi.”
Dưỡng Hồn Quả.
Hạo Nhiên trong lòng khẽ chấn động.
Chỉ riêng cái tên đã khiến hắn chú ý.
Dưỡng hồn.
Linh hồn.
Linh Kiếm.
Nữ tử áo đỏ lập tức chen vào, giọng ngọt như mật:
“Khen Quân thiếu gia nhà ta thì khen cả ngày cũng không hết. Không chỉ anh tuấn tiêu sái, ra tay quyết đoán, mà còn tính chuyện như thần. Lần này lấy được Dưỡng Hồn Quả, gia chủ chắc chắn sẽ khen ngợi không ngớt.”
Nam tử mập mạp được gọi là Quân thiếu gia cười đắc ý, vuốt nhẹ cằm.
“Mấy năm nay chúng ta đi khắp các tiệm dược tìm Dưỡng Hồn Quả, đây mới là quả thứ hai ta có được. Lần này còn đoạt trước tay bọn Dương gia, quả thật thống khoái.”
Hắn quay sang trung niên mập:
“Lão bản, nếu sau này tìm thêm được, cứ mang thẳng đến Thanh Vân Thành gặp Quân Lâm ta giao dịch. Giá cả sẽ không để ngươi thiệt.”
Quân Lâm.
Hạo Nhiên ghi nhớ cái tên này.
Trung niên mập cười nịnh nọt, liên tục gật đầu. Quân Lâm và nữ tử áo đỏ nói thêm vài câu ý chuẩn bị rời đi.
Hạo Nhiên lập tức kéo Tiểu Lan xuống lầu trước.
Hai người ra khỏi Dược Hương Lâu, đứng ở một quầy hàng bên đường như đang xem đồ. Không lâu sau, Quân Lâm và nữ tử áo đỏ cũng bước ra.
Hạo Nhiên nhìn bóng lưng họ.
Nữ tử áo vàng và nam tử từng càu nhàu lúc trước đã không thấy đâu.
Có lẽ đã đi trước.
Cũng có thể đang chờ ở nơi nào khác.
Hạo Nhiên quay sang Tiểu Lan, hạ giọng:
“Ngươi về thuyền trước đợi ta.”
Tiểu Lan lập tức lo lắng:
“Thiếu gia muốn đi đâu?”
“Ta đi theo họ một đoạn.”
“Có nguy hiểm không ạ?”
“Chưa chắc. Nhưng có thể liên quan đến Quân gia.”
Tiểu Lan nghe hai chữ Quân gia thì im lặng.
Nàng biết Hạo Nhiên đến Thanh Vân Thành vì muốn tìm tin tức cha mẹ. Bất kỳ manh mối nào liên quan Quân gia, hắn đều không thể bỏ qua.
Nhưng nàng vẫn rất lo.
“Em đi cùng người được không?”
“Không tiện.”
Hạo Nhiên nói rất rõ.
“Ta chỉ theo dõi, chưa chắc ra mặt. Có ngươi đi cùng sẽ dễ bị chú ý. Hơn nữa, thuyền cũng cần người trông.”
Tiểu Lan cắn môi.
Hạo Nhiên nhìn nàng, giọng mềm hơn:
“Yên tâm. Nếu tình hình không ổn, ta sẽ rút ngay. Không đánh cược bừa.”
Tiểu Lan nhìn hắn một lúc, cuối cùng gật đầu.
“Vậy thiếu gia cẩn thận. Em về thuyền chờ.”
“Ừ.”
Nàng ôm gùi dược liệu, quay về phía bến tàu. Đi được vài bước lại ngoái đầu nhìn hắn.
Hạo Nhiên khẽ gật đầu với nàng.
Đợi Tiểu Lan hòa vào dòng người, Hạo Nhiên mới quay lại nhìn hướng Quân Lâm.
Quân Lâm và nữ tử áo đỏ đã lên một cỗ xe ngựa đậu ngoài trấn. Cỗ xe khá sang trọng, tuy phủ bụi đường nhưng rèm xe vẫn thêu huy hiệu Quân gia bằng chỉ vàng. Người đánh xe là một trung niên mặc trang phục hộ vệ, khí tức không yếu, ánh mắt cảnh giác.
Xe ngựa nhanh chóng rời trấn, đi theo con đường nhỏ hướng vào rừng.
Hạo Nhiên không đi quá gần.
Hắn lách vào một con hẻm nhỏ, vòng qua một đoạn tường đất, rồi từ sau trấn men theo rừng cây đuổi theo.
Sau khi bước vào Ngưng Khí tầng năm, thân pháp của hắn đã nhẹ hơn trước rất nhiều. Ba bước chân thật tuy không hoa mỹ, nhưng dùng để bám theo trong rừng lại rất hiệu quả: tiến thẳng, lùi ngắn, quét ngang đổi góc. Hắn không cần chạy quá nhanh, chỉ cần giữ khoảng cách vừa đủ và tận dụng cây cối che thân.
Xe ngựa đi không chậm.
Nhưng đường rừng hẹp, nhiều đá, lại không thể phi nước đại.
Hạo Nhiên bám theo từ xa, rất nhanh đã rời khỏi khu vực đông người.
Hai bên đường cây cối càng lúc càng dày. Tiếng người trong trấn dần biến mất, chỉ còn tiếng bánh xe lăn trên đất, tiếng ngựa thở, và tiếng chim rừng thỉnh thoảng vang lên.
Hạo Nhiên càng đi càng cảm thấy không ổn.
Con đường này quá thích hợp để phục kích.
Hẹp.
Vắng.
Hai bên rừng rậm.
Nếu có người chặn trước sau, xe ngựa gần như không thể xoay đầu.
Hắn chậm lại, việc đầu tiên là đừng để chính mình lộ tung tích.
Quân Lâm đã bị người ta nhắm tới.
Hạo Nhiên không lập tức ra tay. Hắn chưa biết ai đúng ai sai.
Nghe nữ tử áo vàng mắng Quân gia là một chuyện. Thấy Quân Lâm mua Dưỡng Hồn Quả là một chuyện. Nhưng ở thế giới này, một vụ tranh đoạt dược liệu giữa hai gia tộc có thể không có bên nào thật sự sạch sẽ.
Hắn chỉ cần tin tức.
Không cần vội làm anh hùng.
Xe ngựa đi thêm một đoạn nữa.
Phía trước đột nhiên xuất hiện một cây đại thụ nằm ngang đường.
Thân cây rất lớn, chắn kín lối đi. Vết gãy trên thân không giống bị gió quật, mà giống bị người dùng lực chặt ngầm rồi kéo đổ.
Người đánh xe lập tức siết dây cương.
Xe ngựa dừng lại.
Giọng trung niên hộ vệ vang lên:
“Quân thiếu gia cẩn thận. Phía trước có cây chắn đường. Không giống tự nhiên ngã xuống.”
Trong xe truyền ra tiếng Quân Lâm:
“Biết rồi.”
Rèm xe được vén lên.
Quân Lâm bước xuống trước.
Nữ tử áo đỏ cũng đi theo sau, trong tay đã cầm kiếm, dáng vẻ căng thẳng hơn lúc ở Dược Hương Lâu rất nhiều.
Hạo Nhiên ẩn sau một gốc cây lớn cách đó không xa, ánh mắt bình tĩnh quan sát.
Quân Lâm không hề hoảng.
Dáng người mập mạp khiến hắn nhìn có vẻ không linh hoạt, nhưng khi bước xuống xe, trọng tâm lại rất vững. Hai tay hắn giấu trong tay áo, nhưng Hạo Nhiên cảm nhận được một tầng kim khí nhàn nhạt bên dưới lớp vải.
Hạo Nhiên hơi híp mắt, cũng tự nhiên thấy tự hào.
Mỗi người Quân gia đều không đơn giản như vẻ ngoài.
Trung niên hộ vệ rút đao, chậm rãi tiến lên kiểm tra cây chắn đường.
Quân Lâm đi sau vài bước.
Nữ tử áo đỏ bám sát bên cạnh hắn.
Không khí trong rừng đột nhiên yên tĩnh đến lạ.
Ngay cả tiếng chim cũng biến mất.
Hạo Nhiên đặt tay lên thân cây bên cạnh, hơi thở chậm lại.
Trung niên hộ vệ cúi người, chuẩn bị đẩy thân cây ra khỏi đường.
Đúng khoảnh khắc ấy, tiếng xé gió vang lên.
Vút!
Vút vút vút!
Hơn mười mũi tên đen sì từ hai bên rừng bắn ra, chia thành hai hướng. Ba mũi nhắm vào hộ vệ đang cúi người, số còn lại lao thẳng về phía Quân Lâm.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.