Quyển 7: Tọa Độ Vận Mệnh
Chương 32: Tọa Độ Không Xác Định
Sổ Tay Chuyển Mệnh: Nữ Phụ Không Rơi Lệ
Mục lục
72 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 72/72 chương
Hơi nước sôi sục bốc lên từ khối sinh khối khổng lồ cuối cùng cũng loãng dần khi ráng chiều xám xịt buông xuống ga Shiganshina.
Xác chiếc đầu máy số 02 cắm ngập vào phần hông của con Titan, đầu tàu bẹp dúm, những thanh giằng thép bị vặn xoắn thành những chiếc móc gỉ sét chĩa lên trời. Ba toa chở đá lật nghiêng bên bờ hào, đổ ụp hàng chục tấn đá hộc và thanh tà vẹt đè nghiến lên phần thắt lưng của nó.
Cả khúc đường ray biến dạng hoàn toàn, biến thành một bãi phế liệu ngổn ngang bùn tuyết đen ngòm, xỉ than và những vũng dịch thể quánh đặc đang nguội dần.
Mấy chục người lính Đồn Trú dùng xô sắt múc từng xô tuyết bẩn hắt lên khối kim loại đang bốc khói để làm nguội lò hơi. Tiếng kim loại co lại phát ra những tiếng tách, tách khô khốc giữa gió lạnh.
Từ phía kho lương cũ, dòng người tị nạn bắt đầu lục tục leo lên khỏi các cửa hầm ngầm. Họ đi thành từng hàng dài, lầm lũi, co ro trong những tấm chăn chiên rách nát. Trẻ con không còn khóc nữa; chúng chỉ trừng trừng nhìn vào đống đổ nát khổng lồ chắn ngang tuyến đường sắt.
Bên cạnh đường mòn, chiếc xe bò đầu tiên chở than antraxit từ hầm mỏ số bảy của lão Vane vừa kẽo kẹt lăn bánh vào sân ga. Nhưng không có tiếng reo hò nào. Mười bao than đen nhánh được bốc xuống sân kho, đổi lại là một đầu máy xe lửa duy nhất bị nghiền nát và một đoạn đường sắt huyết mạch bị bẻ gãy.
Chiến thắng của buổi chiều hôm nay trần trụi và nặng trĩu, với một cái giá được tính bằng từng mét thép và từng cân bột mì.
Trong một toa hàng kín bằng gỗ còn nguyên vẹn đỗ ở nhánh ray dự phòng, mùi thuốc mỡ sát trùng rẻ tiền quyện đặc với mùi rơm rạ ẩm.
Eren Yeager ngồi tựa lưng vào góc vách gỗ, hai chân duỗi thẳng trên lớp rơm khô.
Cơ thể Titan tan biến để lại trên da thịt hắn những vết thương thực tế và tàn nhẫn. Toàn bộ cánh tay trái và nửa bên ngực của hắn bị bỏng nhiệt độ cao, da phồng rộp lên thành những mảng đỏ tía rỉ nước vàng, được quấn tạm bằng những dải băng thô đã ngả màu. Khóe mũi và hai hốc mắt hắn vẫn còn những vệt máu khô chưa kịp rửa sạch.
Hắn ngồi im lìm, nhìn chằm chằm vào bàn tay phải lành lặn đang run rẩy không ngừng.
Tiếng cửa toa hàng trượt nhẹ trên thanh ray sắt. Gió bấc ùa vào mang theo vài bông tuyết xám.
Historia Reiss bước vào, tay bưng một chiếc cặp lồng sắt cũ đang bốc khói nghi ngút. Nàng đã cởi bỏ chiếc áo choàng Trinh Sát rách nát, chỉ còn chiếc áo len xám cổ cao lấm lem bùn đất và vết muội than quệt ngang trán.
Nàng ngồi xuống chiếc hòm đạn gỗ đối diện với hắn, đặt chiếc cặp lồng sắt xuống mặt rơm.
"Chấn thương ở xương sườn thế nào rồi?" Historia hỏi, giọng nàng khàn đi vì hít phải quá nhiều khói đạn.
Eren không ngẩng đầu lên, ngón tay hắn khẽ siết lại:
"Cơ thể đang tự phục hồi... nhưng rất chậm. Chậm hơn nhiều so với trước đây."
Hắn dừng lại một nhịp thở, thanh âm trầm hẳn xuống:
"Con Đường vẫn câm lặng. Chiều nay... khi tôi cắn vào tay, tôi không nhìn thấy bất kỳ hình ảnh nào dẫn đường nữa. Không có tương lai, không có ký ức của người đi trước. Chỉ có một khoảng trống rỗng."
Eren ngước mắt lên, nhìn thẳng vào Historia. Đôi mắt xanh lục của kẻ từng muốn nghiền nát cả thế giới để tìm tự do lúc này chỉ còn lại sự mệt mỏi trần trụi của một con người đang nhìn vào bóng tối mịt mù:
"Nếu ngày mai lại có thêm một con nữa bò ra khỏi vách đá... hoặc nếu hạm đội Marley tiến vào eo biển... cô có sợ không?"
Historia nhìn hắn. Nàng không né tránh ánh mắt ấy.
"Sợ chứ," Historia cất tiếng, bình thản đến lạ lùng. Nàng đưa bàn tay quấn băng cầm lấy chiếc cặp lồng sắt, mở nắp ra, rồi đặt chiếc thìa gỗ vào lòng bàn tay lành lặn của Eren. "Nhưng sợ hãi không làm cho khoai tây mọc thêm củ nào, cũng không làm cho đường ray tự thẳng lại được. Ăn hết chỗ súp này đi. Ngày mai thị trấn cần người khỏe mạnh để vác đá dọn đường tàu."
Eren nhìn chiếc thìa gỗ trong tay mình. Bát súp khoai tây loãng chỉ có vài mẩu mỡ lợn muối nổi lơ lửng, bốc lên mùi ấm áp hiếm hoi giữa mùa đông buốt giá.
Hắn không nói gì thêm. Hắn cúi đầu, bắt đầu xúc từng thìa súp đưa vào miệng, nuốt từng ngụm nhọc nhằn.
Historia đứng dậy. Nàng khép hờ cánh cửa toa hàng lại, rồi bước xuống bậc thềm sắt, tiến về phía phòng điều độ trung tâm của sân ga.
Ở đó, ngọn đèn dầu vàng vọt vẫn đang sáng qua khung cửa sổ phủ sương giá. Floch đang đứng đợi bên chiếc bàn gỗ cùng tập danh sách đạn dược tiêu hao, Hange đang trải tấm bản đồ trắc địa để tính toán phương án tháo dỡ xác đầu máy, và bên ngoài hành lang, những người thợ mỏ của lão Vane đang chờ nhận khẩu phần lương thực ca đêm.
Historia đẩy cửa bước vào. Nàng cầm lấy cây bút chì than trên bàn, bắt đầu gạch từng nét dứt khoát trên tờ giấy điều phối than đá.
Nàng không nhìn ra bầu trời đêm. Nàng không tìm kiếm bất kỳ một sự mách bảo nào từ hư không. Công việc của ngày mai đã bắt đầu từ đêm nay, và nàng cắm cúi làm việc giữa tiếng thở dài của những người lính xung quanh.
Trong khoảng không tĩnh mịch của thức hải.
Băng Nguyệt đứng bất động giữa làn sương xám xịt.
Đôi mắt màu tím của nàng nhìn qua bức màn thực tại, dõi theo bóng lưng nhỏ bé của Historia đang ngồi bên bàn làm việc dưới ánh đèn dầu. Nàng nhìn thấy những vết mực chì than in hằn trên ngón tay quấn băng trắng của cô gái, nhìn thấy hơi thở mỏng manh phả ra trong căn phòng lạnh, và nhìn thấy sự kiên định câm lặng trong từng nét chữ phân bổ lương thực.
Giữa nàng và Historia, sợi dây liên kết ý niệm vô hình từng gắn chặt suốt những ngày qua đang từ từ mờ đi.
Nó không đứt gãy trong đau đớn hay xung đột. Nó chỉ đơn giản là nhạt dần, tự nhiên và lặng lẽ như một giọt mực tan vào nước, khi người ở bên kia bờ thực tại đã không còn cần đến một điểm tựa vô hình để đưa ra quyết định cho cuộc đời mình nữa.
Băng Nguyệt đưa tay ra. Cuốn Sổ Tay Chuyển Mệnh từ từ hạ xuống lòng bàn tay nàng.
Nàng mở trang giấy thứ năm.
Trang giấy vốn trắng tinh suốt những ngày qua lúc này chỉ hiện lên một cái tên duy nhất, được khắc sâu vào thớ giấy bằng một nét mực đen nhánh:
Historia Reiss.
Không có con số nào bên cạnh. Không có bảng đánh giá nhân quả, cũng không có bất kỳ dòng chữ nào tán dương hay xác nhận quyền năng.
Chỉ có một cái tên đứng đó, trơ trọi và vững chắc như một khối đá hoa cương nằm sâu dưới lòng đất.
Băng Nguyệt nhìn cái tên rất lâu. Nàng khẽ khép ngón tay lại.
Sứ mệnh tại nơi này đã hoàn tất bằng chính sự im lặng của nàng. Băng Nguyệt xoay người, định khép cuốn sổ lại để kiểm tra hệ thống điều hướng quen thuộc.
Nhưng ngay khoảnh khắc bìa sổ chuẩn bị đóng lại, mặt giấy bỗng nhiên rung lên bần bật.
Nét mực đen mang tên Historia Reiss trên trang thứ năm mờ dần đi, không phải biến mất, mà như bị một lớp sương giá vô hình phủ lấp. Toàn bộ các trang sách phía sau lật qua lật lại trong cơn gió lốc không báo trước.
Trắng xóa.
Tất cả các trang giấy đều trắng tinh, không còn một tọa độ tham chiếu nào của thế giới này, cũng không hiện lên bất kỳ phương hướng nào tiếp theo.
Băng Nguyệt nhíu mày. Nàng thử vận chuyển một luồng ý niệm để dò tìm điểm tựa không gian quen thuộc, nhưng luồng năng lượng vừa phát ra liền rơi tõm vào một khoảng trống rỗng tuyệt đối, tựa như toàn bộ bản đồ thực tại mà nàng từng biết đã bị ai đó xóa sạch dấu vết.
RẮC!
Một tiếng xé rách chói tai vang lên ngay phía sau lưng nàng.
Vết nứt màu đen tuyền từng xuất hiện ở ngã ba đường ray không hề biến mất; lúc này nó đã toác rộng ra bằng cả sải tay giữa màn sương xám của thức hải.
Từ bên trong khe nứt, không có ánh sáng, không có hình ảnh, chỉ có một luồng áp lực vật lý khủng khiếp tràn vào. Đó không phải là một cánh cổng được mở ra có chủ đích. Đó là một vết rách không gian bị xé toạc bởi một vụ va chạm địa tầng ở một tầng thực tại xa xôi nào đó, tạo ra một lực hút chân không tàn bạo nuốt chửng mọi thứ xung quanh.
Màn sương xám của thức hải bị cuốn phăng vào bóng tối.
Băng Nguyệt đứng giữa tâm xoáy. Nàng không thể ghim chân lại; điểm tựa nhân quả của thế giới Paradis đã khép lại ngay khi Historia bước đi trên con đường của riêng mình.
Không gian xung quanh nàng trượt đi một cách dữ dội. Toàn bộ hệ quy chiếu bị xé lệch khỏi quỹ đạo.
Thân ảnh của Kẻ Can Thiệp bị luồng gió đen tuyền cuốn bạt vào sâu bên trong khe nứt vô định.
Trước mắt nàng, ánh đèn dầu của ga Shiganshina, mùi bùn tuyết lạnh giá của đảo Paradis và bóng dáng những bức tường đá vôi cao năm mươi mét vụt tắt hoàn toàn, chìm nghỉm vào một màn đêm đen đặc như hắc ín.
Nàng rơi xuống một khoảng không vô trọng lực.
Và rồi, từ sâu thẳm trong bóng tối mịt mùng không xác định phương hướng ấy, một âm thanh truyền tới.
Không phải tiếng súng pháo. Không phải tiếng sét đánh của Con Đường.
Đó là một âm thanh trầm đục, nghẽn đặc, mang theo sức nặng của hàng triệu tấn nước biển và đá ngầm bị bẻ gãy cùng một lúc. Một làn sóng xung kích vô hình quét qua linh hồn nàng, nặng nề và cổ xưa đến mức khiến toàn bộ kết cấu ý thức của nàng rung chuyển dữ dội.
ÙÙÙÙ——
Tiếng động rền rĩ ấy dội lên từ một đáy sâu vô tận, kéo dài bất tận trong bóng tối đặc quánh.
Băng Nguyệt mở mắt nhìn vào khoảng không trước mặt.
Không có ánh sao. Không có bờ cõi. Không có bất kỳ chỉ dẫn nào.
Nàng đang rơi vào một nơi hoàn toàn mất đi tọa độ.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.