Quyển 8: Vực Thẳm Nguyên Tử
Chương 1: Vùng Biển Đen
Sổ Tay Chuyển Mệnh: Nữ Phụ Không Rơi Lệ
Mục lục
72 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 72/72 chương
Không có ánh sáng báo hiệu, cũng không có điểm dừng để giảm tốc.
Cú rơi xé toạc tầng không trung tĩnh mịch, ném Băng Nguyệt thẳng xuống một bề mặt đặc quánh và lạnh buốt.
ẦM!
Mặt nước biển nổ tung dưới sức ép của một khối vật thể rơi từ độ cao hàng ngàn mét. Nước mặn chát, buốt giá như kim châm thốc thẳng vào mũi, tai và họng nàng. Sóng xung kích đánh dạt khối bọt trắng ra xung quanh, đẩy thân thể nàng chìm sâu xuống lớp nước đen ngòm với tốc độ chóng mặt.
Hai mươi mét. Ba mươi mét. Bốn mươi mét.
Áp suất nước biển lập tức đè nghiến lên lồng ngực. Không có bãi cát Con Đường, không có mùi tro tàn vôi vữa của Shiganshina, chỉ có vị mặn gắt nồng của muối khoáng và cái lạnh thấu xương của một vùng biển mở không có bờ bến.
Băng Nguyệt mở mắt.
Bóng tối bao trùm hoàn toàn. Tầm nhìn xuyên qua lớp nước sâu chỉ thấy những xoáy bọt khí li ti đang từ từ trồi ngược lên. Không có đáy biển, không có rạn san hô, cũng không có một vỉa đá nào làm điểm tựa. Bên dưới chân nàng chỉ là một vực thẳm đen đặc, sâu hun hút, nơi ánh sáng trên mặt biển không còn đủ sức chạm tới.
Nàng khẽ vận chuyển một luồng khí tức trong kinh mạch để ổn định áp suất quanh màng nhĩ.
Nhưng ngay khoảnh khắc thần thức vừa mở ra ngoài, một thứ rung động nặng nề lập tức dội ngược lại từ bốn phương tám hướng.
Không giống tiếng động, cũng không giống linh lực. Nó đi xuyên qua nước, chậm và nặng, mỗi lần vọng đến đều khiến xương sống nàng khẽ tê buốt lên. Từng nhịp, từng nhịp một, cách nhau những khoảng lặng kéo dài, tựa như một vật thể khổng lồ đang dịch chuyển đâu đó trong lòng nước sâu, phả ra từng đợt áp lực ngột ngạt làm xao động cả vùng biển tối.
Băng Nguyệt khẽ co hai chân, thân ảnh như một mũi tên xé nước bơi vọt lên trên.
Ào!
Nàng trồi lên khỏi mặt biển, hất văng những giọt nước mặn bám trên gò má.
Gió rít gầm rú. Bầu trời đêm đen kịt không có lấy một vì sao, bị che phủ bởi những tầng mây xám xịt thấp tè, cuồn cuộn đổ mưa rào rạt xuống mặt đại dương cuộn sóng. Những ngọn sóng đen ngòm chồm lên rồi dập xuống dữ dội, cuốn theo bọt biển trắng xóa táp rát cả mặt.
Một luồng sáng chói lòa bỗng nhiên quét ngang qua màn mưa.
Phụt!
Ánh đèn pha công suất lớn rọi thẳng vào người Băng Nguyệt, biến màn nước mưa quanh nàng thành những vệt sáng lóa mắt.
Cách nàng chưa đầy một trăm mét, một khối kim loại đồ sộ đang rẽ sóng lao tới.
Đó là một con tàu chiến.
Nhưng nó hoàn toàn xa lạ với bất kỳ thứ tàu bè nào từng neo đậu tại eo biển Marley hay vùng vịnh Paradis.
Thân tàu dài hơn một trăm mét, làm bằng thép khối phủ lớp sơn xám góc cạnh, lạnh lẽo. Trên nóc đài chỉ huy cao vút, những khung giàn mắt cáo bằng kim loại đang quay đều đặn trong gió bão, liên tục quét bóng tối mù mịt. Ống khói thấp tè không nhả khói than đen kịt; chỉ có một luồng hơi nóng mờ ảo bốc lên từ cửa thoát khí, mang theo mùi dầu cháy nồng nặc và mùi khét lẹt của những bảng điện.
Một tiếng còi hơi vang lên đanh gọn, xé toạc tiếng mưa gió:
HUUUUU——!
Âm thanh kim loại rền vang từ loa trên mạn tàu, kèm theo những tiếng quát tháo giật cục.
Những âm thanh ấy hoàn toàn không có ý nghĩa với Băng Nguyệt. Nàng không nhận ra bất kỳ từ nào, cũng không tìm thấy bất kỳ sự quen thuộc nào trong ngữ điệu kim khí xa lạ đang dội qua mặt nước.
Ánh đèn pha vẫn ghim chặt vào nàng. Trên mạn tàu bọc thép, một tá bóng người mặc áo mưa trùm đầu và áo phao xám xuất hiện sau lan can. Họ cầm trên tay những khẩu súng dài màu đen mờ, nòng súng ngắn, hộp tiếp đạn cong vút bằng kim loại dập.
Tiếng lách cách dồn dập vang lên khi những chốt khóa nòng bị giật lùi về sau.
Một người lính trên boong — có lẽ hoảng sợ trước bóng người trôi nổi kỳ dị giữa tâm bão biển — ngón tay run rẩy trượt trên vành cò.
ĐOÀNG!
Một tia lửa cam lóe lên từ đầu nòng súng. Viên đạn thép xé toạc màn mưa, rít lên một tiếng chói tai lao thẳng về phía mặt nước cách trán Băng Nguyệt ba tấc.
Nàng không ra tay phản đòn. Nàng không biết những sinh vật trên con tàu sắt kia là ai, và việc đánh chìm một khối kim loại trôi nổi giữa biển đêm không giải quyết được bất kỳ điều gì về hoàn cảnh của nàng lúc này.
Ngón tay Băng Nguyệt chỉ khẽ nhích nhẹ dưới làn nước lạnh.
Một gợn sóng vô hình bung ra từ đầu ngón tay nàng.
Động năng của viên đạn thép vừa chạm vào lớp không khí cách gò má nàng một gang tay liền khựng lại, như đâm vào một khối keo đặc quánh. Đầu đạn bẹp dúm, rồi rơi tõm xuống nước biển đánh chũm một tiếng nhỏ nhoi, tan biến không dấu vết.
Trên boong tàu, chốt khóa nòng khẩu súng của người lính vừa bắn bỗng kẹt cứng lại sau một phản lực vô hình đè nghiến, không thể kéo lùi thêm một phân nào nữa.
Những tiếng quát tháo giận dữ lại vang lên từ đài chỉ huy.
Băng Nguyệt giữ nguyên thân thể lơ lửng giữa những đợt sóng cuộn, đôi mắt màu tím lạnh lùng quan sát từng cử động trên boong.
Họ sợ hãi. Nỗi sợ của họ rất thực, lộ rõ qua từng họng súng run rẩy chĩa xuống và những bước chân lùi lại sau lan can thép. Họ không biết nàng là ai, và nàng cũng hoàn toàn mù tịt về nền văn minh đang vận hành cỗ máy kim loại này.
Bỗng nhiên, toàn bộ ánh đèn pha trên mạn tàu chớp giật dữ dội.
Xẹt... Xoẹt!
Những bóng đèn cao áp lóe lên ánh sáng xanh le lói rồi đồng loạt tối sầm lại. Khung giàn kim loại trên nóc tàu đang quay đều bỗng khựng lại, giật cục từng nhịp như bị một lực cản vô hình bóp nghẹt.
Một tiếng chuông báo động dồn dập, the thé bắt đầu rú lên từ sâu bên trong khoang lái bọc thép.
Trong phòng điều khiển trung tâm của con tàu.
Mùi khét lẹt của vỏ dây bọc quá nhiệt bốc lên ngột ngạt. Căn phòng ngập trong ánh sáng đỏ quạch của hệ thống đèn khẩn cấp. Hàng chục đồng hồ đo và các bảng hiển thị đang nhấp nháy điên cuồng.
Một viên trung úy trẻ tuổi đeo tai nghe bọc da, hai tay run bần bật ghì chặt lấy cần gạt của máy đo hồi âm:
"Báo cáo thuyền trưởng! Tín hiệu phản hồi đáy biển bị bão hòa hoàn toàn! Toàn bộ vùng quét bị dội ngược!"
Người đàn ông mặc áo khoác dã chiến màu xanh ô-liu bước xấn tới mép bàn hải đồ, bàn tay nắm chặt thanh vịn bằng đồng thau:
"Độ sâu khu vực này là hàng ngàn mét! Làm sao tín hiệu dội ngược lên được?!"
"Nó không phải đáy biển, thưa ngài!" Người lính tháo phăng một bên tai nghe ra, run rẩy chỉ tay vào những vệt sáng nhiễu loạn đang nhảy múa trên màn hình tròn: "Tín hiệu đang di chuyển! Rất nhanh... nhanh đến mức máy không khóa được hướng! Nhiệt độ nước quanh sống tàu đang tăng vọt!"
Toàn bộ sàn thép của con tàu bỗng nhiên rung lên bần bật.
Không phải do sóng biển đánh vào mạn.
Độ rung truyền thẳng từ sống tàu dưới đáy nước lên tận sàn chỉ huy — một sự rung lắc cơ học trầm đục, nặng nề, làm những chiếc tách kim loại trên bàn trượt rơi xuống sàn loảng xoảng. Kim la bàn từ tính trên bàn điều khiển quay tròn mù mịt, hoàn toàn mất phương hướng.
"Thứ gì... thứ gì ở dưới đó?" Một viên sĩ quan thì thào, hai mắt dán chặt vào bóng tối mịt mùng ngoài cửa kính chống đạn.
Không ai có câu trả lời. Chiếc máy đo sóng âm chỉ nhả ra những tiếng rít the thé bất lực.
Bên ngoài mặt biển.
Băng Nguyệt lập tức cảm nhận được sự chuyển dịch dữ dội của khối nước bên dưới.
Một vùng nước biển đen ngòm, mênh mông như cả một quả núi ngầm, đang từ từ trồi lên từ vực sâu thăm thẳm. Sự trồi lên của nó không tạo ra những đợt sóng cuộn dữ dội trên bề mặt; nó cuốn phăng hàng khối nước sang hai bên một cách chậm rãi, tàn nhẫn, tạo thành một luồng hải lưu ngầm nóng rẫy quét qua chân nàng.
Mùi muối biển bị lấn át bởi một thứ mùi ngột ngạt — mùi của đất đá chịu nhiệt độ cao, trộn lẫn với một mùi ngai ngái cổ xưa bốc lên từ lòng đại dương.
Không có hình dạng rõ rệt trồi lên khỏi mặt nước.
Không có khuôn mặt, không có tiếng gầm xé toạc bầu trời. Chỉ có bóng tối của đại dương phía dưới dường như càng lúc càng trở nên đặc quánh, đen thẫm hơn cả màn đêm, tựa như một mảng đất ngầm trôi dạt đang lướt qua ngay dưới đáy lườn của con tàu thép.
Con tàu kim loại bỗng nhiên bị luồng nước ngầm đội bổng lên khỏi mặt biển, rồi nghiêng ngả dữ dội sang một bên khi khối bóng đen khổng lồ kia lướt ngang qua bên dưới. Tiếng kim loại vặn mình răng rắc vang lên át cả tiếng mưa gió. Những người lính trên boong ngã nhào, bám chặt lấy lan can trong tuyệt vọng.
Băng Nguyệt trôi dạt giữa những đợt bọt sóng sủi tăm vì nhiệt độ tăng vọt.
Nàng đưa tay ra trước ngực.
Ý niệm vừa động, cuốn Sổ Tay Chuyển Mệnh lập tức hiện ra giữa hư không, lơ lửng trên mặt nước biển đen ngòm.
Một trang mới mở ra.
Mặt giấy hoàn toàn trắng tinh.
Không có tên của một nền văn minh. Không có một hệ tọa độ không gian nào được định danh. Không có bất kỳ một dòng chữ nào chỉ dẫn về một bi kịch cần được giải cứu, hay một nhân vật nào đang chờ đợi được trao quyền lựa chọn.
Mặt giấy câm lặng tuyệt đối dưới cơn mưa tầm tã. Những giọt nước biển mặn chát rơi lên thớ giấy trắng tinh rồi trượt dài xuống mép sách, không để lại một vệt mực nào.
Băng Nguyệt nhìn vào trang giấy trống rỗng.
Nàng không biết thứ di chuyển dưới làn nước kia rốt cuộc là gì. Nàng không biết con người trên con tàu thép kia đang tìm kiếm điều gì. Và nàng cũng không biết mình đang trôi dạt ở vùng biển nào của cõi giới này.
Dưới đáy sâu kia, khối bóng đen khổng lồ vẫn đang tiếp tục di chuyển, chậm rãi kéo theo những dòng nước nóng rẽ về phía đường chân trời mù mịt gió bão.
Trang giấy vẫn trắng.
Băng Nguyệt nhìn xuống vực đen hun hút dưới chân mình, hoàn toàn không có lấy một câu trả lời.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.