Vạn Cổ Thiên Tôn

Chương 54: Thú Nhận

Đăng: 07/09/2026 14:38 10,472 từ 1 lượt đọc


Ánh sáng tím nhạt dưới chân ghế đá chợt bừng lên. Những đường trận văn đã ngủ yên không biết bao nhiêu năm lần lượt sáng rõ, men theo nền đá lan tới bộ xương đang ngồi ngay ngắn trên ghế. Từng tia lôi quang nhỏ bé chạy dọc những hoa văn cổ xưa, phát ra tiếng nổ lách tách giữa thạch thất yên tĩnh. Cùng lúc đó, chiếc nhẫn đen trên ngón tay bộ xương khẽ rung lên, một tiếng ngân trầm thấp theo đó vang vọng khắp căn phòng.

Diệp Khuynh Y biến sắc. Nàng gần như không kịp suy nghĩ, lập tức tiến sát về phía Thủy Mạc, bàn tay trắng nõn vô thức nắm chặt lấy tay hắn. Đầu ngón tay nàng lạnh buốt, lực nắm mạnh đến mức Thủy Mạc cảm nhận rõ sự run rẩy rất nhỏ truyền tới.

Thủy Mạc thoáng ngẩn ra. Dưới ánh lôi quang chớp tắt, gương mặt Diệp Khuynh Y vẫn còn hơi tái vì thương thế chưa lành. Đôi mắt xanh nhạt thường ngày luôn giữ vẻ điềm tĩnh hiện tại lại xuất hiện một tia hoảng hốt mà chính nàng dường như cũng không nhận ra.

Nàng đang sợ.

Nhưng không phải sợ trận pháp trước mặt, càng không phải sợ bộ xương khô trên ghế đá. Nàng đang sợ một biến cố khác lại xảy ra, sợ hắn một lần nữa ngã xuống ngay trước mắt mình.

Ánh mắt Thủy Mạc chậm rãi hạ xuống bàn tay đang nắm lấy mình. Trong đầu hắn bất giác hiện lên cảnh tượng Diệp Khuynh Y bị Lôi Giáp Cự Quy đánh văng khỏi mặt đất. Thân thể nàng rơi xuống nền đá, máu đỏ thấm qua y phục. Khoảnh khắc ấy, trái tim hắn giống như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, đau đớn hơn bất kỳ vết thương nào trên người.

Thủy Mạc từng đối mặt với không ít nguy hiểm, từng bị người khác khinh thường, cũng từng nhiều lần đứng trước ranh giới sinh tử. Thế nhưng chưa lần nào hắn cảm thấy sợ hãi như lúc nhìn thấy Diệp Khuynh Y bị thương.

Hắn chưa từng thật sự yêu một người, cũng không biết tình cảm giữa nam và nữ phải được gọi tên từ thời điểm nào. Tính cách hắn vốn không lạnh nhạt với những người thân thiết, thỉnh thoảng còn thích trêu chọc vài câu, nhưng cảm giác dành cho Diệp Khuynh Y rõ ràng không giống bất kỳ ai khác.

Hắn muốn nàng bình an. Muốn mỗi khi nàng gặp nguy hiểm, người đứng trước mặt nàng phải là hắn. Muốn khi nàng đưa tay ra, người đầu tiên nắm lấy bàn tay ấy cũng phải là hắn.

Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, Thủy Mạc không những không bài xích mà trái lại còn cảm thấy lòng mình bình tĩnh một cách kỳ lạ. Hắn chậm rãi siết lại bàn tay nàng.

Diệp Khuynh Y hơi giật mình, vô thức ngẩng đầu. Ánh mắt hai người chạm nhau giữa những tia lôi quang đang lay động. Thủy Mạc không nói gì, chỉ khẽ cong khóe môi. Nụ cười rất nhẹ, nhưng đủ khiến sự bất an trong mắt nàng dần lắng xuống.

Diệp Khuynh Y mím môi, bàn tay vẫn không buông ra.

Ngay lúc ấy, lôi quang trước ghế đá đột nhiên dâng cao. Từng luồng sáng trắng xám thoát ra từ bộ xương, chậm rãi tụ lại giữa không trung. Ánh sáng lúc đầu chỉ mỏng như sương, sau đó dần hình thành một thân ảnh mờ ảo.

Đó là một lão giả có mái tóc bạc dài rũ xuống vai, râu trắng phủ trước ngực. Bộ trường bào cổ xưa trên người lão đã mờ đến mức gần như hòa tan vào lôi quang xung quanh. Dù thân ảnh chỉ còn là một tia tàn hồn mong manh, khí thế vô hình tỏa ra vẫn khiến không khí trong thạch thất trở nên nặng nề.

Đôi mắt khép kín của lão chậm rãi mở ra. Ánh nhìn ban đầu có phần mờ mịt, giống như vừa tỉnh lại sau một giấc ngủ kéo dài vô tận. Qua vài hơi thở, sự hỗn độn mới dần rút đi, để lộ vẻ sâu thẳm cùng uy nghiêm khó tả.

Lão giả nhìn quanh thạch thất, cuối cùng dừng ánh mắt trên người Thủy Mạc và Diệp Khuynh Y. Khi trông thấy hai bàn tay đang nắm chặt, lão thoáng khựng lại, nơi đáy mắt hiện lên một tia ý cười rất nhạt.

“Bao nhiêu năm rồi…” Giọng nói khàn khàn vang lên, mang theo cảm giác xa xăm như vọng về từ tận cuối dòng thời gian. “Không ngờ trước khi hoàn toàn tan biến, lão phu vẫn có thể chờ được đến ngày hôm nay.”

Thủy Mạc lập tức thu lại những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng. Hắn cùng Diệp Khuynh Y buông tay, bước lên nửa bước rồi nghiêm túc cúi người hành lễ.

“Vãn bối Thủy Mạc, bái kiến tiền bối.”

“Vãn bối Diệp Khuynh Y, bái kiến tiền bối.”

Lão giả khẽ gật đầu. Thân ảnh mờ ảo của lão dao động giữa những tia lôi quang, giống như chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua cũng có thể hoàn toàn tan biến. Thế nhưng khi ánh mắt ấy dừng trên người Thủy Mạc, áp lực vô hình vẫn khiến hắn cảm thấy toàn bộ bí mật trên người mình gần như không thể che giấu.

“Ngươi có thể đi tới nơi này, lại còn sống sót sau thử thách mà lão phu để lại, xem ra đúng là người có duyên với truyền thừa này.”

Trong lòng Thủy Mạc hơi động. Dù đã sớm đoán Lôi Giáp Cự Quy có liên quan tới động phủ, đến lúc nghe chính chủ nhân nơi này xác nhận, hắn vẫn không khỏi âm thầm kinh ngạc. Một yêu thú Huyền Đan cảnh tầng một chỉ được xem như thử thách giữ cửa, đủ thấy thực lực của người trước mặt khi còn sống đáng sợ đến mức nào.

Lão giả thu ánh mắt khỏi hắn, chậm rãi nhìn bộ xương đang ngồi trên ghế đá. Một tia hoài niệm thoáng hiện trên gương mặt già nua rồi nhanh chóng chìm xuống.

“Lão phu khi còn sống, người đời gọi là Lôi Huyền Chân Quân.”

Bốn chữ ấy vừa vang lên, những tia lôi điện quanh ghế đá đồng loạt rung động, dường như sau vô số năm vẫn còn ghi nhớ uy danh của chủ nhân nơi này.

Thủy Mạc và Diệp Khuynh Y âm thầm nhìn nhau. Cả hai đều chưa từng nghe qua danh xưng Lôi Huyền Chân Quân, nhưng chỉ dựa vào thạch thất, trận pháp cùng khí thế còn sót lại trên một tia tàn hồn, họ cũng hiểu người trước mặt chắc chắn từng là một cường giả đứng ở độ cao vượt xa nhận thức hiện tại của mình.

Lôi Huyền không có ý định kể lại quá khứ. Lão nhìn bộ xương thêm một lát rồi chậm rãi thu hồi ánh mắt.

“Thời gian của lão phu không còn nhiều. Những chuyện đã qua, nói thêm cũng không còn ý nghĩa.” Lão đưa mắt về phía chiếc nhẫn đen trên tay thi cốt. “Chiếc nhẫn ấy là vật lão phu để lại. Bên trong có truyền thừa, công pháp cùng một số tài nguyên tích lũy khi còn sống. Ngươi đã vượt qua thử thách, đương nhiên có tư cách nhận lấy.”

Thủy Mạc không lập tức vui mừng. Hắn im lặng trong chốc lát, sau đó mới nghiêm túc hỏi: “Tiền bối không cần vãn bối làm điều gì sao?”

Câu hỏi khiến Lôi Huyền nhìn hắn lâu hơn một nhịp. Vẻ uy nghiêm trong mắt lão dịu xuống, thay vào đó là một tia tán thưởng khó nhận ra.

“Nếu lão phu muốn dùng truyền thừa ép ngươi gánh lấy nhân quả, vậy những thứ này cũng không còn xứng gọi là truyền thừa.” Giọng lão bình thản, nhưng từng chữ đều vô cùng rõ ràng. “Ngươi nhận được bao nhiêu, đi được đến đâu, đều phải dựa vào chính mình. Chỉ cần sau này không làm nhục những thứ lão phu để lại là đủ.”

Thủy Mạc nghiêm túc cúi đầu. “Vãn bối ghi nhớ.”

Lôi Huyền nâng bàn tay mờ ảo. Chiếc nhẫn trên ngón tay bộ xương lập tức rung mạnh, một luồng sáng tím từ bên trong bay ra, hóa thành năm cuốn cổ tịch lơ lửng giữa không trung.

Ánh mắt Thủy Mạc lập tức bị cuốn cổ tịch ở giữa thu hút. Trên bìa sách không có quá nhiều hoa văn, chỉ khắc hình một đóa lôi liên chín cánh. Mỗi cánh hoa đều được tạo thành từ những đường lôi văn nhỏ bé, thoạt nhìn tưởng như đứng yên, nhưng nếu quan sát kỹ sẽ phát hiện chúng đang âm thầm chuyển động.

Bốn chữ cổ xưa chậm rãi hiện lên.

Cửu Diệp Lôi Liên.

“Đây là lôi pháp mạnh nhất mà lão phu để lại.” Giọng Lôi Huyền trở nên nghiêm túc hơn. “Cửu Diệp Lôi Liên chia làm chín tầng. Mỗi khi lĩnh ngộ thêm một tầng, trong liên tâm sẽ ngưng tụ thêm một đạo lôi diệp chân văn, đồng thời số lượng lôi liên có thể điều khiển cũng tăng lên.”

Lão phất nhẹ tay. Một đóa lôi liên nhỏ bằng lòng bàn tay lập tức xuất hiện giữa không trung. Những cánh hoa tím xanh chậm rãi xoay tròn, bề ngoài vô cùng mỹ lệ, nhưng bên trong mỗi cánh lại ẩn chứa một luồng lôi lực bị nén đến mức khiến da đầu người ta tê dại.

“Ở tầng thứ nhất, người tu luyện chỉ có thể ngưng tụ một đóa lôi liên. Hình thể tuy đã hoàn chỉnh, nhưng bên trong chỉ mang một đạo lôi diệp chân văn.” Đầu ngón tay Lôi Huyền khẽ điểm, đóa lôi liên lập tức hóa thành một tia sáng, xuất hiện cách đó hơn mười trượng. “Nó có thể dùng để công kích trực diện, đánh ra khỏi cơ thể, hoặc hóa thành Liên Ấn âm thầm lưu lại trên người đối thủ.”

Ầm!

Một tiếng nổ trầm vang lên. Không gian trước mặt khẽ rung chuyển, lôi quang bùng nở như một đóa hoa thật sự, để lại trên vách đá một vết cháy đen sâu tới nửa thước.

Ngay sau đó, Lôi Huyền lại ngưng tụ một dấu ấn hình hoa sen. Dấu ấn lặng lẽ chìm vào nền đá, không để lại khí tức hay dao động rõ ràng. Nếu không tận mắt nhìn thấy, ngay cả Thủy Mạc cũng khó phát hiện nơi đó vừa bị gieo xuống một đạo ấn ký.

“Liên Ấn có thể ẩn mà không phát. Khi cần thiết, người thi triển có thể kích nổ từ xa. Nếu tu luyện đến cảnh giới cao, vô số lôi liên đồng thời nở rộ, uy lực đủ để phá núi, đoạn sông.”

Một tia nóng bỏng lóe lên trong mắt Thủy Mạc. Lôi pháp này gần như hoàn toàn phù hợp với thuộc tính của hắn. Nó có thể đánh xa, cận chiến, bộc phát trực diện, cũng có thể âm thầm gieo ấn ký rồi chờ thời cơ kích nổ. Quan trọng hơn, uy lực của nó còn có thể không ngừng tăng lên theo mức lĩnh ngộ.

Thế nhưng trước khi hắn kịp vui mừng, giọng Lôi Huyền đã trở nên nghiêm khắc.

“Cửu Diệp Lôi Liên có uy lực rất mạnh, nhưng lượng linh lực tiêu hao cũng cực kỳ khủng khiếp. Với cảnh giới hiện tại của ngươi, ngưng tụ một đóa đã là giới hạn. Nếu cưỡng ép tạo thêm, kinh mạch của ngươi có thể bị lôi lực phá hủy trước khi công kích chạm tới đối thủ.”

Thủy Mạc lập tức thu lại sự hưng phấn. “Vãn bối hiểu.”

“Hiểu là một chuyện, có nhịn được hay không lại là chuyện khác.” Lôi Huyền nhìn hắn thật sâu, giống như đã từng chứng kiến quá nhiều tu sĩ mất mạng bởi chính sức mạnh mình theo đuổi. “Lôi đạo bá liệt. Người tu lôi pháp thường không chết dưới tay kẻ địch, mà chết vì sự tham lam và nóng vội của bản thân. Ngươi phải nhớ kỹ.”

Thủy Mạc nghiêm túc gật đầu. Lời cảnh cáo ấy giống như một gáo nước lạnh dập tắt toàn bộ suy nghĩ muốn lập tức thử sức vừa xuất hiện trong lòng hắn.

Ánh mắt Lôi Huyền chuyển sang cuốn cổ tịch thứ hai. Bìa sách có màu xanh nhạt, bên trên là hình một bóng người ẩn giữa vô số luồng gió, xung quanh chỉ còn những tàn ảnh mờ nhạt.

Huyễn Phong Vô Ảnh Bộ.

“Đây là một bộ thân pháp phong hệ, lấy tốc độ, tàn ảnh cùng khả năng thu liễm khí tức làm chủ. Tu luyện đến cảnh giới cao, thân hình có thể hòa vào gió, đến không dấu vết, đi không lưu hình. Nó không phải dịch chuyển không gian, nhưng chỉ cần tốc độ đủ nhanh, trong mắt kẻ địch cũng chẳng khác gì biến mất.”

Thủy Mạc chăm chú quan sát những đường vân trên bìa sách. Hắn đã có thân pháp, nhưng Huyễn Phong Vô Ảnh Bộ rõ ràng cao thâm hơn rất nhiều. Ngoài tác dụng trong chiến đấu, khả năng thu liễm khí tức của nó còn thích hợp để ẩn nấp, thăm dò và tiến vào những nơi nguy hiểm.

Cuốn cổ tịch thứ ba mang màu xanh lam sẫm. Trên bìa là hình sóng biển cuộn trào, từng lớp sóng dựng lên thành một bức tường nước. Thế nhưng lực lượng đánh tới không bị ngăn cản hoàn toàn mà được dòng nước dẫn dắt, chuyển hướng rồi cuốn ngược trở lại.

Bích Hải Phản Lưu Quyết.

Lần này, Lôi Huyền không nhìn Thủy Mạc mà đưa mắt sang Diệp Khuynh Y.

“Công pháp này lấy thủy hệ làm căn cơ. Bề ngoài thiên về phòng ngự, nhưng tinh túy thật sự nằm ở hai chữ phản lưu. Người tu luyện có thể dùng thủy linh lực dẫn dắt, phân tán rồi phản lại một phần lực công kích của đối phương.” Lão quan sát khí tức của nàng trong chốc lát rồi khẽ gật đầu. “Nó không thích hợp với tiểu tử kia, nhưng lại khá phù hợp với ngươi.”

Diệp Khuynh Y hơi bất ngờ. Nàng không ngờ trong truyền thừa của một vị cường giả lôi hệ lại có một bộ công pháp thích hợp với mình. Sau thoáng ngẩn ngơ, nàng mới nghiêm túc cúi người.

“Đa tạ tiền bối.”

“Ngươi có thể cùng hắn đi tới nơi này, công pháp ấy giao cho ngươi cũng không tính là rơi vào tay người ngoài.”

Hai chữ “người ngoài” khiến Diệp Khuynh Y vô thức nhìn sang Thủy Mạc. Hắn cũng vừa quay đầu lại. Ánh mắt hai người chạm nhau rồi nhanh chóng tách ra, nhưng sự khác thường rất nhỏ ấy vẫn không thể qua khỏi đôi mắt già nua của Lôi Huyền.

Khóe môi lão dường như cong lên, nhưng không vạch trần.

Hai cuốn cổ tịch còn lại lần lượt hiện rõ. Một cuốn là đan phương cổ, bên trong ghi chép rất nhiều phương pháp luyện chế đan dược hiếm thấy. Cuốn cuối cùng là một bộ luyện khí cổ lục, không chỉ có phương pháp rèn luyện binh khí mà còn ghi lại không ít trận văn cùng kỹ thuật dung hợp vật liệu.

Ngoài năm cuốn cổ tịch, Lôi Huyền còn để thần thức của hai người nhìn thấy tài nguyên bên trong chiếc nhẫn. Từng chồng linh thạch được sắp xếp ngay ngắn, trong đó hạ phẩm và trung phẩm chiếm phần lớn. Thượng phẩm tuy không nhiều nhưng vẫn đủ khiến bất kỳ tu sĩ trẻ tuổi nào phải đỏ mắt.

Ở nơi sâu nhất trong nhẫn còn có vài viên linh thạch gần như trong suốt, linh khí ẩn chứa bên trong thuần khiết đến mức chỉ cần nhìn qua cũng khiến linh lực trong kinh mạch âm thầm dao động.

Cực phẩm linh thạch.

Số lượng chỉ có vài viên, nhưng giá trị vẫn là một khoản tài phú vượt xa sức tưởng tượng hiện tại của hai người.

Lôi Huyền không tiếp tục giới thiệu từng bình đan dược hay từng món vật liệu. Sau khi truyền thừa được mở ra, vẻ mệt mỏi trên gương mặt lão nhanh chóng trở nên rõ ràng. Thân ảnh vốn đã mờ ảo nay càng lúc càng trong suốt, những tia lôi quang tạo thành tay áo cũng bắt đầu tan ra.

Thủy Mạc nhận thấy sự thay đổi ấy, trong lòng hơi trầm xuống. “Tiền bối…”

Lôi Huyền nâng tay ngăn hắn nói tiếp. Trên gương mặt già nua không có tiếc nuối, chỉ còn sự bình thản của một người đã sớm chấp nhận kết cục.

“Không cần thương cảm. Lão phu vốn chỉ là một tia tàn hồn lưu lại để chờ người vượt qua thử thách. Chờ được đến hôm nay, nhiệm vụ đã hoàn thành.” Ánh mắt lão lần lượt lướt qua chiếc nhẫn, năm cuốn cổ tịch rồi cuối cùng dừng trên người Thủy Mạc. “Truyền thừa đã giao cho ngươi. Chớ nên nóng vội. Càng là sức mạnh bá đạo, càng cần một trái tim biết khống chế.”

Thủy Mạc cúi người thật sâu. “Vãn bối nhất định ghi nhớ.”

Lôi Huyền khẽ gật đầu. Ngay trước khi thân ảnh hoàn toàn tan biến, lão bỗng nhìn sang Diệp Khuynh Y, sau đó lại đưa mắt về phía thiếu niên đang đứng bên cạnh nàng. Một tia ý cười hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt đã dần mờ đi.

“Còn một điều cuối cùng.”

Thủy Mạc ngẩng đầu.

“Đừng phụ người bên cạnh.”

Câu nói khiến hắn khựng lại. Diệp Khuynh Y đứng bên cạnh cũng hơi cúi mặt, một tầng đỏ nhạt nhanh chóng lan lên hai gò má. Tuy nhiên, không ai lên tiếng phủ nhận.

Thủy Mạc nhìn nàng một nhịp rồi mới nghiêm túc đáp: “Vãn bối hiểu.”

Lôi Huyền bật cười. Tiếng cười rất nhẹ, nhưng dường như đã giúp lão buông xuống được một điều gì đó chôn giấu suốt vô số năm.

“Con đường sau này… các ngươi phải tự đi rồi.”

Câu nói cuối cùng vừa dứt, thân ảnh Lôi Huyền hoàn toàn hóa thành vô số điểm lôi quang. Những điểm sáng ấy chậm rãi bay lên, xoay quanh ghế đá một vòng rồi tan biến giữa thạch thất.

Cùng lúc đó, bộ xương trên ghế xuất hiện vô số vết nứt.

Rắc…

Một tiếng động rất nhỏ vang lên. Bộ xương dần hóa thành bụi trắng, rơi xuống mặt ghế rồi bị luồng gió nhẹ trong thạch thất cuốn đi. Năm cuốn cổ tịch hóa thành những luồng sáng, lần lượt trở về chiếc nhẫn đen còn nằm lại trên mặt ghế.

Không gian nhanh chóng trở nên yên tĩnh.

Thủy Mạc và Diệp Khuynh Y đứng trước chiếc ghế đá trống không rất lâu. Dù chưa từng biết Lôi Huyền khi còn sống là người thế nào, truyền thừa cùng lời dặn cuối cùng của lão vẫn xứng đáng nhận được sự tôn trọng.

Hai người đồng thời lui lại ba bước, sửa sang y phục rồi nghiêm túc cúi người.

“Đa tạ tiền bối truyền thừa.”

Họ cùng bái ba lễ. Đến khi hoàn thành, Thủy Mạc mới bước lên trước, dùng hai tay cầm lấy chiếc nhẫn. Động tác của hắn chậm rãi và trang trọng, hoàn toàn không có vẻ tham lam của một người vừa nhận được kho tài nguyên khổng lồ.

Chiếc nhẫn vừa rời khỏi ghế đá, những tia lôi quang cuối cùng trong thạch thất cũng dần tắt đi. Ánh sáng trở lại bình thường, sự nặng nề trong không khí nhanh chóng tan biến.

Diệp Khuynh Y khẽ thở ra. Nàng vừa định bước tới thì thấy thân thể Thủy Mạc hơi lay động. Thương thế sau trận chiến với Lôi Giáp Cự Quy vẫn chưa khỏi, việc đứng quá lâu khiến vết thương nơi ngực lại âm thầm đau nhói.

Nàng lập tức nắm lấy cổ tay hắn. “Ngươi không sao chứ?”

“Không sao.” Thủy Mạc đứng vững lại, nhưng không rút tay về. Trái lại, bàn tay hắn khẽ xoay, chậm rãi nắm lấy tay nàng.

Diệp Khuynh Y hơi khựng lại. Khi nguy hiểm còn ở trước mắt, nàng chỉ vô thức muốn giữ lấy hắn. Nhưng giờ mọi chuyện đã kết thúc, cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay kia lại trở nên rõ ràng đến mức khiến nhịp tim nàng dần rối loạn.

Hai gò má Diệp Khuynh Y bắt đầu nóng lên. Nàng khẽ động tay, muốn rút ra, nhưng bàn tay Thủy Mạc lại siết chặt hơn một chút.

Nàng ngẩng đầu, vừa ngượng vừa giận. “Ngươi định nắm đến bao giờ?”

Thủy Mạc hơi nhướng mày. Một tia ý cười xuất hiện trong mắt hắn, nhưng giọng nói lại nghiêm túc hơn vẻ ngoài rất nhiều.

“Nếu ta nói chưa muốn buông thì sao?”

Diệp Khuynh Y không ngờ hắn sẽ trả lời thẳng như vậy. Đầu ngón tay đang nằm trong tay hắn khẽ co lại, nhưng cuối cùng nàng vẫn không tiếp tục giãy ra.

Nụ cười nơi khóe môi Thủy Mạc dần nhạt đi. Hắn nhìn người con gái trước mặt, nhớ tới sự sợ hãi vừa rồi trong mắt nàng, cũng nhớ tới cảm giác đau đớn khi thấy nàng bị Lôi Giáp Cự Quy đánh trọng thương.

“Vừa rồi nàng nắm ta vì sợ lại xảy ra biến cố.” Giọng hắn chậm rãi vang lên giữa thạch thất. “Nhưng ta nắm nàng không phải vì trận pháp.”

Hàng mi Diệp Khuynh Y khẽ rung. Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, trong lòng hiểu rõ nếu tiếp tục im lặng, có lẽ cả hai vẫn sẽ duy trì sự mơ hồ này thêm rất lâu.

“Thủy Mạc.”

Đây là lần đầu tiên nàng gọi đầy đủ tên hắn bằng giọng điệu như vậy. Không né tránh, không giấu giếm, cũng không còn chút do dự.

Thủy Mạc thu lại toàn bộ ý cười. “Ta nghe.”

Diệp Khuynh Y trầm mặc rất lâu. Những chuyện đã xảy ra từ khi hai người gặp nhau lần lượt hiện lên trong đầu nàng. Từ sự nghi hoặc ban đầu, những lần nàng không thể nhìn thấu người thanh niên trước mặt, đến lúc hai người cùng rơi khỏi Thanh Hải Hạm, cùng lưu lạc trên Vô Danh Lôi Đảo rồi dựa vào nhau vượt qua từng lần sinh tử.

Nàng muốn biết vì sao hắn khác hoàn toàn những lời đồn trong Khánh Hải Thành. Muốn biết một người mang thương thế nặng nề như hắn đã âm thầm che giấu bao nhiêu chuyện. Thế nhưng từ lúc nào, sự tò mò đã biến thành tin tưởng; sự tin tưởng lại dần trở thành một thứ tình cảm khiến nàng sợ hãi khi nghĩ tới việc sẽ mất đi hắn.

Bàn tay Diệp Khuynh Y chậm rãi siết lại.

“Lúc đầu, ta chỉ nghi hoặc về ngươi. Từ khi hai ta cùng rơi xuống biển, ta lại càng muốn hiểu ngươi hơn.” Giọng nàng rất nhẹ, nhưng trong thạch thất yên tĩnh, từng chữ đều truyền rõ vào tai người đối diện. “Ta muốn biết vì sao ngươi khác với những điều người ngoài vẫn nói, cũng muốn biết đâu mới là con người thật của ngươi.”

Nàng dừng lại trong chốc lát. Ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào Thủy Mạc, nhưng nơi đáy mắt đã xuất hiện một tầng hơi nước rất mỏng.

“Sau đó, từ muốn hiểu trở thành tin tưởng, từ tin tưởng lại trở thành cảm kích. Ta từng nghĩ những cảm xúc ấy chỉ vì ngươi đã nhiều lần giúp ta.” Giọng nàng bắt đầu run lên khi nhớ tới thân thể đầy máu của hắn nằm dưới vách đá. “Nhưng khi nhìn thấy ngươi ngã xuống trước mặt ta, ta mới hiểu đó không còn chỉ là cảm kích nữa.”

Thủy Mạc không chen ngang. Bàn tay đang nắm lấy nàng chỉ âm thầm siết chặt hơn, để nàng biết hắn vẫn luôn ở đây.

“Khoảnh khắc ấy, ta thật sự rất sợ. Ta sợ ngươi không tỉnh lại, sợ từ nay về sau sẽ không còn nhìn thấy ngươi đứng trước mặt ta, cũng không còn nghe được những lời khiến người khác tức giận của ngươi nữa.”

Nơi khóe mắt Diệp Khuynh Y dần đỏ lên, nhưng nàng không quay mặt đi. Nàng đã quyết định đặt toàn bộ tình cảm của mình trước mặt hắn, nên cũng không muốn giữ lại bất kỳ đường lui nào.

“Chàng là người đàn ông đầu tiên bước vào lòng ta.” Cách xưng hô vừa thay đổi, gương mặt nàng lập tức đỏ lên, nhưng giọng nói lại trở nên kiên định hơn. “Và có lẽ… cũng sẽ là người cuối cùng.”

Thạch thất hoàn toàn im lặng.

Thủy Mạc nhìn nàng thật lâu. Hắn nhìn thấy sự chân thành trong đôi mắt ấy, không có giả dối, cũng không phải sự bốc đồng nhất thời. Mỗi lời nàng nói đều giống như đang đặt trái tim mình trước mặt hắn.

Diệp Khuynh Y là con gái duy nhất của Thành chủ Khánh Hải Thành, là người được vô số thế gia công tử ngưỡng mộ. Trước mặt người ngoài, nàng luôn tao nhã, điềm tĩnh, hiếm khi để cảm xúc thật sự lộ ra. Nhưng hiện tại, nàng đang đứng trước mặt hắn, không che giấu, cũng không chừa lại đường lui.

Thủy Mạc từng bị phế, từng bị khinh thường. Thứ hắn nghĩ tới nhiều nhất luôn là khôi phục tu vi, bảo vệ người thân và tìm ra những kẻ đứng sau biến cố năm xưa. Hắn chưa từng nghiêm túc nghĩ mình sẽ yêu một người thế nào.

Thế nhưng những ngày trên đảo đã khiến trong lòng hắn xuất hiện thêm một người. Một người khiến hắn đau lòng khi nhìn thấy bị thương, khiến hắn quên cả tính mạng khi nàng rơi vào nguy hiểm, cũng khiến hắn cảm thấy bình yên chỉ vì bàn tay nàng vẫn đang nằm trong tay mình.

Trong lòng Thủy Mạc có rất nhiều điều muốn nói, nhưng đến khi thật sự mở miệng, hắn mới phát hiện những lời hoa mỹ đều trở nên dư thừa.

“Khuynh Y.” Giọng hắn trầm xuống. “Ta không biết tương lai mình sẽ đi tới đâu, cũng không thể hứa con đường phía trước sẽ không còn nguy hiểm. Có những chuyện ta vẫn chưa thể nói với nàng, có những kẻ địch ngay cả ta hiện tại cũng chưa đủ sức đối mặt.”

Diệp Khuynh Y không lên tiếng. Nàng chỉ yên lặng nhìn hắn, chờ đợi những lời tiếp theo.

Thủy Mạc đưa bàn tay còn lại bao lấy tay nàng. “Nhưng có một điều ta có thể chắc chắn. Kể từ khi nàng nắm lấy tay ta, ta đã biết người này, cả đời ta không muốn buông ra.”

Hơi thở Diệp Khuynh Y khẽ ngừng lại.

“Nếu nguy hiểm tới, ta sẽ đứng trước nàng. Nếu thật sự không thể chống lại, chúng ta cùng lui.” Ánh mắt Thủy Mạc trở nên kiên định. “Ta không dám nói mình có thể mang cả thiên hạ tới trước mặt nàng, nhưng chỉ cần ta còn sống, ta sẽ không để nàng một mình.”

Đôi mắt Diệp Khuynh Y lập tức phủ một tầng hơi nước. Nàng cắn môi muốn giữ nước mắt lại, nhưng cuối cùng vẫn không thể. Một giọt lệ chậm rãi lăn xuống gò má.

Thủy Mạc còn chưa kịp đưa tay lau đi, nàng đã bước lên ôm chặt lấy hắn. Thân thể mềm mại áp vào ngực, hai cánh tay vòng qua lưng hắn, siết chặt như muốn xác nhận người trước mặt thật sự đang tồn tại.

Thủy Mạc hơi cứng người. Qua vài hơi thở, hắn mới chậm rãi đưa tay ôm lấy nàng.

“Đủ rồi…” Giọng Diệp Khuynh Y nghẹn lại bên vai hắn. “Chỉ cần như vậy là đủ rồi.”

Thủy Mạc khẽ vỗ lưng nàng. Cảm nhận được bờ vai trong lòng vẫn đang run lên, hắn vừa đau lòng vừa có chút bất đắc dĩ. Thế nhưng sau một lúc im lặng, bản tính thích trêu chọc của hắn vẫn không nhịn được trỗi dậy.

“Lại khóc nữa rồi.”

Diệp Khuynh Y không đáp, chỉ vùi mặt sâu hơn vào vai hắn.

“Ta có làm gì nàng đâu.” Thủy Mạc cố ý thở dài. “Khóc nhiều sẽ có nếp nhăn đấy.”

Cơ thể trong lòng hắn lập tức cứng lại.

Thủy Mạc kéo dài giọng, nói thêm một câu: “Ta không thích đâu.”

Diệp Khuynh Y lập tức ngẩng đầu. Trong mắt nàng vẫn còn nước, nhưng sự cảm động vừa rồi đã bị một tia tức giận thay thế.

“Chàng…” Nàng đưa tay đánh nhẹ lên ngực hắn. “Đến lúc này còn trêu ta!”

Bàn tay vừa chạm xuống, Thủy Mạc lập tức ho khẽ. Vết thương trên ngực bị tác động khiến sắc mặt hắn thoáng thay đổi.

Sự tức giận trên mặt Diệp Khuynh Y lập tức biến mất. Nàng vội rút tay lại, ánh mắt tràn đầy lo lắng. “Ta làm chàng đau sao?”

Thủy Mạc nhìn vẻ mặt ấy, khóe môi lại cong lên. “Không đau. Nhìn thấy nàng không khóc nữa thì đã hết đau rồi.”

Diệp Khuynh Y lập tức nhận ra mình lại bị trêu. Nàng lườm hắn, nhưng không tiếp tục trách móc. Sau một thoáng im lặng, nàng bỗng hơi ngẩng mặt lên, giọng nói nhỏ đến mức gần như chỉ đủ cho hai người nghe thấy.

“Vậy… ta có xinh không?”

Lần này đến lượt Thủy Mạc sững người. Hắn không ngờ nàng sẽ đột nhiên hỏi một câu như vậy.

Diệp Khuynh Y vốn là mỹ nhân nổi danh nhất Khánh Hải Thành. Từ dung mạo, khí chất đến thân phận đều khiến vô số thanh niên trong thành ngưỡng mộ. Nhưng hiện tại, nàng lại đứng trước mặt hắn, nơi khóe mắt còn vương một giọt lệ chưa khô, nghiêm túc chờ đợi câu trả lời.

Thủy Mạc nhìn nàng thật lâu rồi đưa tay, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt ấy.

“Xinh.”

Diệp Khuynh Y khẽ chớp mắt. “Chỉ vậy?”

“Nàng vốn đã là mỹ nhân số một Khánh Hải Thành.” Thủy Mạc mỉm cười, ngón tay lướt rất nhẹ qua gò má nàng rồi mới thu lại. “Nhưng với ta, nàng đẹp nhất không phải lúc được người khác tung hô.”

“Vậy là lúc nào?”

“Là lúc này.” Ánh mắt hắn dừng trên gương mặt đang dần đỏ lên của nàng. “Lúc nàng ở ngay trước mặt ta, vừa mạnh mẽ, vừa dịu dàng. Người khác thấy nàng đẹp thế nào không quan trọng. Trong mắt ta, không ai có thể so với nàng.”

Diệp Khuynh Y ngẩn người. Sắc đỏ trên hai gò má nhanh chóng lan tới vành tai, khiến nàng lập tức quay mặt sang bên, không dám tiếp tục nhìn hắn.

Ngay trong Ý Thức Hải, một tiếng hừ lạnh bỗng vang lên.

“Miệng lưỡi trơn tru.”

Dưới Ngân Thụ, Hi Nguyệt đang khoanh hai tay trước ngực. Gương mặt nàng vẫn giữ vẻ thanh lãnh thường ngày, nhưng một tia lôi quang tím bạc đã âm thầm xuất hiện nơi đầu ngón tay.

Nhìn Thủy Mạc và Diệp Khuynh Y cuối cùng nói rõ tình cảm, nơi đáy mắt nàng vốn có một chút vui mừng. Thế nhưng khi nghe những lời dịu dàng liên tục tuôn ra từ miệng hắn, nàng lại bất giác nhớ tới những lần tên tiểu tử ấy từng gọi mình là nương tử.

Khi trêu chọc nàng, hắn cũng nói tự nhiên như vậy.

Hiện tại lại đứng bên ngoài ôm một người khác, nói lời đường mật đến mức khiến người nghe nổi da gà.

Tách!

Một tia điện nhỏ bất ngờ đánh xuống thần hồn. Thủy Mạc đang ôm Diệp Khuynh Y bỗng cảm thấy toàn thân tê rần, khóe mắt cũng khẽ giật.

Ý thức hắn lập tức chìm vào Ý Thức Hải. Vừa xuất hiện dưới Ngân Thụ, hắn đã nhìn thấy Hi Nguyệt quay lưng về phía mình, mái tóc bạc rũ xuống như một dòng thác.

“Nguyệt nhi.”

“Đừng gọi ta.”

Thủy Mạc xoa mi tâm, cố nhịn cười. “Nàng vừa đánh ta làm gì?”

“Ta thích.”

“Lẽ nào nàng ghen?”

Không khí dưới Ngân Thụ lập tức lạnh xuống. Hi Nguyệt chậm rãi quay đầu, ánh mắt sắc lạnh lướt qua hắn. Tia điện tím bạc trên đầu ngón tay cũng nhanh chóng dài thêm.

“Ai thèm ghen với ngươi?”

“Ta chỉ hỏi thôi.” Thủy Mạc nhìn lôi quang đang dao động, nụ cười trên mặt càng lúc càng rõ. “Không ghen thì thôi, sao phải tức giận như vậy?”

Xẹt!

Tia sét lập tức đánh thẳng tới. Thủy Mạc vội nghiêng người né tránh, nhưng lôi quang giữa Ý Thức Hải không phải thứ hắn có thể thật sự chạy thoát. Cảm giác tê dại nhanh chóng lan khắp thần hồn.

“Được rồi, được rồi!” Hắn vừa lùi vừa cười. “Hi Nguyệt đại nhân không ghen, là ta tự mình đa tình.”

“Cút!”

Lôi quang quanh người Hi Nguyệt đồng loạt sáng lên. Thủy Mạc không dám tiếp tục ở lại, ý thức lập tức rời khỏi Ý Thức Hải.

Bên ngoài, cơ thể hắn lại khẽ giật một lần. Diệp Khuynh Y đang đứng trong lòng hắn lập tức nhận ra điều khác thường, vẻ ngượng ngùng trên mặt nhanh chóng bị lo lắng thay thế.

“Chàng sao vậy?”

“Không có gì.” Thủy Mạc lặng lẽ chịu đựng cảm giác tê dại trong thần hồn, cố giữ vẻ mặt tự nhiên. “Chỉ là thương thế chưa khỏi, thần hồn hơi tê một chút.”

Diệp Khuynh Y nhìn hắn chăm chú, rõ ràng vẫn chưa hoàn toàn yên tâm. Tuy nhiên, thấy khí tức của hắn không xuất hiện dao động bất thường, nàng mới tạm thời không truy hỏi.

Hai người ôm nhau thêm một lúc rồi chậm rãi tách ra. Trong thạch thất có một chiếc bàn đá cùng vài chiếc ghế nằm bên cạnh. Sau trận chiến, truyền thừa và những cảm xúc vừa trải qua, cả hai đều cảm thấy mệt mỏi.

Diệp Khuynh Y ngồi xuống trước. Thủy Mạc ngồi ngay bên cạnh nàng, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa tới nửa cánh tay. Nàng do dự trong chốc lát rồi nhẹ nhàng tựa đầu lên vai hắn.

Thân thể Thủy Mạc hơi cứng lại, nhưng rất nhanh đã thả lỏng. Không ai nói gì. Trong thạch thất chỉ còn tiếng hô hấp nhẹ nhàng của hai người cùng âm thanh lôi quang cuối cùng đang tắt dần trong trận văn.

Một lúc sau, Thủy Mạc mới lấy chiếc nhẫn truyền thừa ra. Dấu ấn của chủ nhân cũ đã tan biến cùng tàn hồn Lôi Huyền, vì vậy thần thức của hắn dễ dàng tiến vào không gian bên trong.

Không gian trong nhẫn rộng hơn hắn tưởng rất nhiều. Từng chồng linh thạch được xếp ngay ngắn ở một góc, năm cuốn cổ tịch nằm trên một giá đá. Ngoài ra còn có không ít bình ngọc, vật liệu luyện khí, vài món binh khí đã phủ bụi cùng những vật phẩm mà hiện tại hắn chưa thể xác định lai lịch.

Ánh mắt Thủy Mạc lập tức sáng lên.

Diệp Khuynh Y nhận ra sự thay đổi ấy, khẽ ngẩng đầu khỏi vai hắn. “Bên trong còn thứ gì tốt sao?”

Thủy Mạc quay sang nhìn nàng, trong mắt lấp lánh ý cười. “Nàng đúng là bảo bối của ta.”

Diệp Khuynh Y khựng lại. “Liên quan gì đến ta?”

“Nếu không đi cùng nàng, sao ta có thể tới được nơi này? Không có nàng, ta có lẽ đã chết dưới tay Lôi Giáp Cự Quy rồi.” Hắn nghiêng người lại gần, cố ý hạ thấp giọng. “Cho nên nàng không phải bảo bối của ta thì là gì?”

Gương mặt Diệp Khuynh Y vừa trở lại bình thường lập tức đỏ lên. Nàng quay sang chỗ khác, ngoài miệng trách hắn chỉ giỏi nói những lời kỳ lạ, nhưng khóe môi lại không nhịn được cong lên.

Thủy Mạc bật cười. Hắn lấy năm cuốn cổ tịch khỏi nhẫn, lần lượt đặt lên bàn đá. Khi nhìn thấy Bích Hải Phản Lưu Quyết, hắn cầm cuốn sách lên rồi đưa tới trước mặt nàng.

“Nàng lại đây.”

Diệp Khuynh Y nghi hoặc nhìn hắn. “Làm gì?”

“Ta tặng nàng thứ này.”

Ánh mắt nàng rơi xuống cuốn cổ tịch. Ngay khi nàng chuẩn bị đưa tay nhận, Thủy Mạc lại bất ngờ thu tay về.

Diệp Khuynh Y ngẩng đầu. Chỉ thấy hắn nghiêng mặt sang một bên, đưa ngón tay chỉ vào má mình. Ý tứ rõ ràng đến mức không thể rõ hơn.

Nàng sững người. Vành tai vừa mới bớt đỏ lập tức nóng lên.

“Chàng…”

Thủy Mạc vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt đầy vẻ mong đợi. “Không thưởng cho phu quân sao?”

Nói xong, hắn còn cố ý thở dài, làm ra vẻ vô cùng thất vọng. Diệp Khuynh Y vừa ngượng vừa buồn cười. “Ai là phu quân của ta?”

“Vừa rồi có người nói ta là người đàn ông đầu tiên, cũng có thể là người cuối cùng trong lòng nàng.” Thủy Mạc nghiêm túc nhìn nàng. “Ta nhớ không sai chứ?”

“Chàng nhớ rất rõ.”

“Những lời quan trọng đương nhiên phải nhớ.”

Diệp Khuynh Y nhìn nụ cười trên gương mặt đáng ghét trước mắt, lại nhìn cuốn Bích Hải Phản Lưu Quyết trong tay hắn. Sau một lát do dự, nàng mới cắn nhẹ môi.

“Chàng đưa công pháp cho ta chỉ để đòi thưởng sao?”

“Đương nhiên không phải.” Thủy Mạc nghiêm túc lắc đầu. “Công pháp vốn là của nàng. Nhưng nếu có thưởng thì ta càng vui.”

Diệp Khuynh Y lườm hắn. Thủy Mạc vẫn không chịu bỏ tay xuống, thậm chí còn nghiêng mặt gần hơn một chút.

Cuối cùng, nàng khẽ nghiêng người. Một mùi hương cỏ cây nhàn nhạt theo khoảng cách đang thu hẹp truyền tới. Đôi môi mềm mại chạm rất nhanh lên má hắn, chỉ dừng lại trong một khoảnh khắc rồi lập tức rời đi.

Diệp Khuynh Y vội lùi lại, quay mặt sang chỗ khác. Hai tay nàng nắm chặt tà váy, vành tai đỏ đến mức gần như nhỏ máu.

“Được rồi chứ?”

Thủy Mạc vẫn ngồi yên. Hắn đưa tay chạm lên nơi vừa được nàng hôn, ánh mắt có chút ngẩn ngơ. Qua vài hơi thở, nụ cười rạng rỡ mới dần xuất hiện.

“Được.”

Hắn lập tức đặt cuốn cổ tịch vào tay nàng. “Từ giờ nó là của nàng.”

Diệp Khuynh Y ôm cuốn công pháp vào lòng, khóe môi cũng không giấu được nụ cười. Thủy Mạc thu bốn cuốn còn lại về chiếc nhẫn truyền thừa, giữ riêng tài nguyên cùng truyền thừa của Lôi Huyền bên trong để sau này tiện kiểm kê.

Sau khi cất chiếc nhẫn, ánh mắt hắn lại trở nên nghiêm túc. “Nàng còn đau ở ngực không?”

Diệp Khuynh Y hơi khựng lại. “Đã đỡ nhiều.”

“Để ta kiểm tra.”

“Không cần đâu.”

“Xương sườn từng bị nứt.” Thủy Mạc nắm lấy cổ tay nàng, vẻ mặt không cho phép từ chối. “Nếu xử lý không kỹ, sau này có thể để lại ám thương.”

Diệp Khuynh Y nhìn hắn một lúc rồi cuối cùng không phản đối. Một tia Thủy linh lực từ đầu ngón tay Thủy Mạc chậm rãi tiến vào kinh mạch nàng, cẩn thận kiểm tra thương thế nơi ngực cùng phần độc tố đã được dẫn ra trước đó.

Qua gần nửa khắc, vẻ căng thẳng trên mặt hắn mới dịu xuống. “Quả thật đã ổn định hơn, nhưng vẫn không được vận chuyển linh lực quá mạnh.”

“Ta biết rồi.” Diệp Khuynh Y nhìn những vết thương còn chưa khép miệng trên người hắn, khóe môi hiện lên một nụ cười bất đắc dĩ. “Chàng còn nói ta. Thương thế của chính chàng cũng chưa lành.”

Thủy Mạc ho nhẹ. “Ta khác.”

“Khác ở đâu?”

“Ta khỏe hơn nàng.”

Diệp Khuynh Y lập tức nhìn hắn. “Vậy người vừa bị ta chạm nhẹ vào ngực đã đổi sắc mặt là ai?”

Thủy Mạc nhất thời không trả lời được. Qua vài hơi thở, hắn mới nghiêm túc nói: “Đó chỉ là ngoài ý muốn.”

Diệp Khuynh Y bật cười. Tiếng cười trong trẻo vang lên giữa thạch thất, khiến không gian vốn lạnh lẽo dường như trở nên ấm áp hơn rất nhiều.

Hai người quyết định ở lại động phủ dưỡng thương. Trận chiến với Lôi Giáp Cự Quy đã khiến cả hai bị thương không nhẹ. Dù có đan dược trong tay, họ cũng không thể lập tức tiếp tục tiến sâu vào một nơi hoàn toàn chưa biết.

Trong sáu ngày Thủy Mạc và Diệp Khuynh Y ở lại động phủ, Khánh Hải Thành đã hoàn toàn chấn động.

Sau ba ngày liên tục tìm kiếm trong vùng sương, Thanh Hải Hạm buộc phải quay trở về. Khi con thuyền cập cảng vào một buổi chiều đầy mây, thân thuyền đã phủ kín vết cào cùng những mảng cháy đen. Trận pháp bên ngoài chỉ còn phát ra ánh sáng yếu ớt, hơn một nửa số người trên boong đều mang thương tích.

Thế nhưng điều khiến đám đông đứng chờ tại cảng im lặng không phải bộ dạng thê thảm của con thuyền, mà là việc Diệp Khuynh Y cùng Thủy Mạc không có mặt trong số những người trở về.

Tin tức nhanh chóng truyền khắp bến cảng. Vô số lời đồn lập tức xuất hiện. Có người nói hai người đã chết dưới đáy biển, có người cho rằng họ bị yêu thú kéo đi, cũng có người nhắc tới một hòn đảo quỷ dị nằm giữa vùng sương tím, khẳng định không ai bị cuốn vào đó có thể sống sót trở về.

Lời đồn càng truyền càng đáng sợ. Chưa tới nửa ngày, trong miệng rất nhiều người, hai cái tên ấy gần như đã bị đặt chung với những người tử nạn.

Ngay khi Thanh Hải Hạm cập bến, Tần Hải Sơn không hề nghỉ ngơi mà lập tức mang theo báo cáo tới Phủ Thành Chủ.

Trong đại điện, Diệp Thiên Vân ngồi trên chủ vị. Gương mặt ông không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng bàn tay đặt trên tay vịn đã siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

Thủy Trường Phong cũng được mời tới. Bên cạnh ông là Trần Thanh Loan cùng Thủy Thanh Nhi. Không khí trong đại điện nặng nề đến mức gần như khiến người ta không thể hô hấp.

Tần Hải Sơn quỳ một gối xuống. Áo giáp trên người ông vẫn còn nguyên dấu vết của cuộc chiến ngoài biển, gương mặt vốn cứng rắn hiện rõ vẻ mệt mỏi và tự trách.

“Thuộc hạ vô năng, không thể đưa tiểu thư cùng Thủy công tử trở về.”

Thân thể Trần Thanh Loan khẽ run. Bàn tay nàng lập tức bám chặt lấy tay áo Thủy Trường Phong, đôi môi mấp máy hồi lâu mới phát ra được một tiếng gọi nghẹn ngào.

“Mạc nhi…”

Thủy Trường Phong đưa tay đỡ lấy nàng. Gương mặt ông vẫn cố giữ bình tĩnh, nhưng đôi mắt đã dần đỏ lên.

Diệp Thiên Vân nhìn Tần Hải Sơn. Giọng ông trầm thấp đến mức khiến người nghe cảm thấy lạnh lẽo.

“Kể lại toàn bộ.”

Tần Hải Sơn không dám giấu giếm. Ông lần lượt báo cáo việc thuyền trinh sát mất tích, cuộc chiến với Vụ Ảnh Thủy Mẫu, dòng nước ngầm đột ngột xuất hiện cùng vùng sương tím che khuất toàn bộ phương hướng. Ông cũng kể lại việc hai người bị cuốn khỏi Thanh Hải Hạm, ngọc phù định vị mất phản ứng và một hòn đảo chỉ xuất hiện trong thoáng chốc giữa màn sương.

Sau đó là ba ngày tìm kiếm liên tục. Linh thạch duy trì trận pháp đã tiêu hao hơn sáu phần, thuốc giải độc gần như cạn kiệt, số người bị thương ngày càng nhiều. Nếu tiếp tục ở lại, rất có thể toàn bộ đội ngũ sẽ không thể trở về.

“Chúng ta đã bắn pháo hiệu nhiều lần nhưng không nhận được bất kỳ đáp lại nào. Ngọc phù định vị của hai người cũng hoàn toàn mất phản ứng.” Tần Hải Sơn cúi đầu thấp hơn, hai bàn tay đặt trên đầu gối chậm rãi siết lại. “Thuộc hạ không tận mắt nhìn thấy thi thể, vì vậy không dám khẳng định họ đã chết. Nhưng…”

Ông không thể nói hết câu.

Đại điện lại rơi vào im lặng. Chỉ có tiếng hô hấp nặng nề của những người đang cố giữ bình tĩnh.

Thủy Thanh Nhi đứng bên cạnh Trần Thanh Loan, nước mắt đã chảy xuống từ lúc nào. Nàng cắn chặt môi, hai tay siết lấy vạt áo.

“Đều tại ta. Nếu lúc đó ta kiên quyết ngăn hắn lại, nếu ta không để hắn lên thuyền…”

Trần Thanh Loan quay sang ôm lấy nàng. Bản thân cũng đang đau đớn, nhưng nàng vẫn cố giữ giọng nói ổn định.

“Không phải lỗi của muội. Ta hiểu Mạc nhi. Một khi nó đã quyết định, không ai có thể khiến nó quay đầu.”

Nói đến đây, nước mắt nàng cuối cùng cũng không thể giữ lại. Thủy Trường Phong nhắm mắt, bàn tay đỡ sau vai nàng âm thầm siết chặt. Qua một lúc lâu, ông mới khàn giọng lên tiếng.

“Không tìm thấy thi thể, vậy nó vẫn còn sống.”

Không ai đáp lại. Trong hoàn cảnh hiện tại, câu nói ấy giống một niềm tin hơn là phán đoán dựa trên chứng cứ.

Thủy Trường Phong chậm rãi mở mắt. Bên trong không có tuyệt vọng, chỉ có sự kiên định gần như cố chấp.

“Con trai ta không dễ chết như vậy.”

Diệp Thiên Vân vẫn ngồi trên chủ vị. Từ đầu đến cuối, ông chưa từng mất kiểm soát. Thế nhưng khi nghĩ tới con gái duy nhất có thể đang bị mắc kẹt trên một hòn đảo nằm sâu trong vùng lôi lực, khí tức trong cơ thể ông vẫn không thể kìm chế mà lan ra.

Ầm!

Mặt bàn bên cạnh xuất hiện một vết nứt.

“Tiếp tục điều tra vùng biển ấy.” Giọng Diệp Thiên Vân lạnh lẽo vang khắp đại điện. “Điều động thêm người, linh thạch cùng thuốc giải độc. Dù phải lật tung toàn bộ vùng biển, cũng phải tìm được tung tích của họ.”

Tần Hải Sơn lập tức cúi đầu. “Thuộc hạ tuân lệnh.”

Diệp Thiên Vân nhìn ra ngoài đại điện. Bầu trời Khánh Hải Thành hôm nay âm u, những tầng mây đen nặng nề phủ lên toàn bộ thành trì. Sự uy nghiêm của một vị Thành chủ vẫn còn, nhưng trong đôi mắt ấy đã xuất hiện nỗi lo lắng không thể che giấu của một người cha.

“Khuynh Y… con nhất định phải còn sống.”

Mệnh lệnh từ Phủ Thành Chủ nhanh chóng được truyền ra. Những đội tìm kiếm mới bắt đầu chuẩn bị, nhưng trong lòng phần lớn người nghe tin, hy vọng đã trở nên vô cùng mong manh.

Không ai biết rằng ở nơi sâu trong Vô Danh Lôi Đảo, hai người mà cả Khánh Hải Thành cho rằng đã gặp nạn vẫn đang bình an dưỡng thương.

Sáu ngày trôi qua.

Trong thạch thất dưới Vô Danh Lôi Đảo, thương thế của Thủy Mạc cùng Diệp Khuynh Y cuối cùng cũng ổn định.

Khí tức Linh Nguyên cảnh tầng một của Thủy Mạc không còn dao động. Linh lực trong kinh mạch vận chuyển nhanh hơn trước, nhưng đã dần trở nên ổn định sau sáu ngày điều tức. Những nơi bị Lôi lực làm tổn thương cũng khôi phục gần tám phần. Trong thời gian này, hắn chỉ nghiên cứu phần mở đầu của Cửu Diệp Lôi Liên, ghi nhớ phương pháp vận chuyển cùng những điều cần tránh, hoàn toàn không cưỡng ép tu luyện.

Diệp Khuynh Y cũng bước đầu hiểu được phương pháp vận chuyển của Bích Hải Phản Lưu Quyết. Thương thế nơi xương sườn đã lành, linh lực khôi phục hơn chín phần. Tuy vẫn chưa thể dùng công pháp mới trong thực chiến, nàng đã có thể cảm nhận rõ sự khác biệt giữa cách phòng ngự thông thường và phương pháp dẫn lực phản lưu.

Thủy Mạc chậm rãi mở mắt. Một luồng khí tức ổn định lan ra quanh người hắn rồi nhanh chóng thu lại. Những vết thương ngoài da đã khép miệng, phần vai trái tuy vẫn còn hơi đau nhưng không còn ảnh hưởng quá nhiều đến hành động.

Ở cách đó không xa, Diệp Khuynh Y cũng kết thúc điều tức. Sắc mặt nàng đã hồng hào hơn trước. Vừa mở mắt, nàng lập tức phát hiện Thủy Mạc đang nhìn mình.

“Chàng nhìn gì vậy?”

Thủy Mạc quan sát gương mặt nàng một lúc rồi nghiêm túc đáp: “Xem nàng đã có nếp nhăn chưa.”

Diệp Khuynh Y ngẩn ra. Qua một lát, nàng mới nhớ tới lời hắn đã trêu mình sáu ngày trước. Một chiếc gối nhỏ lập tức bị nàng cầm lên, ném thẳng về phía hắn.

Thủy Mạc nghiêng đầu tránh được. Chiếc gối đập lên vách đá rồi rơi xuống bên chân, còn tiếng cười của hai người nhanh chóng vang khắp thạch thất.

Sau khi xác định thương thế đã ổn định, họ bắt đầu thu dọn những đồ dùng đã lấy ra trong sáu ngày qua. Thủy Mạc cất những cuốn cổ tịch trở lại chiếc nhẫn truyền thừa, chỉ để Bích Hải Phản Lưu Quyết cho Diệp Khuynh Y giữ bên người.

Khi đi tới phía sau ghế đá để thu lại một tấm vải lót, hắn vô tình nhìn thấy một khe nhỏ nằm sát chân ghế. Khe nứt vô cùng hẹp, phần lớn còn bị bụi xương cùng hoa văn trận pháp che khuất. Nếu không quan sát từ góc này, gần như không thể phát hiện.

Thủy Mạc ngồi xuống, đưa tay chạm vào vị trí lõm bên trong khe đá.

Rắc…

Một tiếng cơ quan chuyển động vang lên từ sâu trong vách. Diệp Khuynh Y lập tức xuất hiện bên cạnh hắn, linh lực trong cơ thể âm thầm vận chuyển.

Hai người đồng thời lùi lại. Vách đá phía sau ghế chậm rãi tách sang hai bên, để lộ một lối đi tối đen dẫn sâu xuống lòng đất. Một luồng khí lạnh xen lẫn lôi lực cổ xưa từ bên trong tràn ra, khiến những ngọn đèn trong thạch thất đồng loạt lay động.

Thủy Mạc quan sát lối đi một lúc rồi quay sang Diệp Khuynh Y. “Nàng ở lại đây?”

Diệp Khuynh Y lập tức lườm hắn. “Chàng nghĩ có thể bỏ ta lại sao?”

“Ta chỉ hỏi thử.”

Thủy Mạc bật cười rồi đưa tay ra. Diệp Khuynh Y nhìn bàn tay ấy, khóe môi cong lên, tự nhiên đặt tay mình vào.

Hai người cùng bước vào lối đi. Con đường kéo dài xuống dưới, quanh co và tối tăm. Hai bên vách đá thỉnh thoảng xuất hiện những dấu vết bị lôi lực thiêu cháy. Càng đi sâu, không khí càng nặng nề, tiếng hô hấp của hai người cũng dần trở nên rõ ràng giữa khoảng tối.

Sau gần nửa canh giờ, phía trước bắt đầu xuất hiện một luồng sáng tím. Khi bước ra khỏi lối đi, cả hai đồng thời dừng lại.

Trước mặt họ là một không gian ngầm rộng lớn. Bốn cây cột đá dựng đứng ở bốn góc, những đường trận văn màu đen trải khắp mặt đất. Ở trung tâm không gian ấy, một con cự ưng khổng lồ đang nằm phủ phục trên nền đá.

Bộ lông của nó vốn có màu tím bạc, nhưng phần lớn đã trở nên xơ xác. Hai cánh rộng bị những sợi xích đen xuyên qua, khóa chặt vào bốn cây cột đá xung quanh. Trên mỗi sợi xích đều có trận văn cổ xưa. Lôi lực từ cơ thể cự ưng không ngừng bị hút vào xích, sau đó men theo trận văn trên nền đá chảy về nơi sâu hơn.

Khí tức của nó lúc mạnh lúc yếu. Dù đã suy kiệt đến mức này, uy áp tỏa ra vẫn khiến Thủy Mạc cùng Diệp Khuynh Y cảm thấy hô hấp khó khăn.

“Lôi Dực Thiên Ưng…” Diệp Khuynh Y hạ thấp giọng.

Đôi mắt cự ưng chậm rãi mở ra. Con ngươi màu tím sẫm lạnh lùng nhìn hai người vừa xuất hiện. Một tiếng kêu khàn đục vang lên, không mang theo sức tấn công, chỉ còn sự cảnh giác cùng kiêu ngạo chưa từng bị năm tháng bào mòn.

Thủy Mạc không tiến lên ngay. Hắn quan sát hướng vận chuyển của trận văn cùng bốn sợi xích rất lâu, sau đó mới khẽ cau mày.

“Những sợi xích này không chỉ dùng để giam giữ nó.”

Diệp Khuynh Y nhìn theo những dòng lôi lực đang chảy về phía sâu trong lòng đất. “Chúng đang hút sức mạnh của nó?”

“Ừm. Lôi lực bị rút đi để duy trì một thứ gì đó nằm sâu hơn.” Thủy Mạc nhìn những vết thương đã khô quanh cánh cự ưng, giọng nói dần trở nên nặng nề. “Có lẽ Lôi Huyền tiền bối không muốn giết nó, nhưng nó đã bị giữ ở đây quá lâu.”

Lôi Dực Thiên Ưng dường như hiểu được lời hắn. Đôi mắt tím sẫm nhìn Thủy Mạc chăm chú hơn. Khi cảm nhận được khí tức rất mờ nhạt của Thái Cổ Lôi Long Chi Chủng trong cơ thể hắn, sự lạnh lùng trong mắt nó xuất hiện một tia dao động.

Thủy Mạc thử tiến lên một bước. Những chiếc lông còn nguyên vẹn trên cổ cự ưng lập tức dựng lên, một tia lôi điện yếu ớt cũng xuất hiện quanh mỏ.

Diệp Khuynh Y hơi siết tay hắn. “Cẩn thận.”

“Ta biết.”

Thủy Mạc không tiếp tục tiến tới. Hắn ngồi xuống cách cự ưng một khoảng, để hai tay ở vị trí nó có thể nhìn thấy.

“Ta không có ý làm hại ngươi.”

Lôi Dực Thiên Ưng vẫn giữ nguyên sự cảnh giác. Thủy Mạc lấy một bình đan dược chữa thương ra, mở nắp để dược hương tỏa ra rồi đặt xuống nền đá. Hắn đổ một viên đan dược ra ngoài, sau đó chậm rãi dùng linh lực đẩy tới trước mặt cự ưng.

Nó nhìn viên đan dược, sau đó lại nhìn hắn. Qua một lúc rất lâu, cái đầu khổng lồ mới chậm rãi cúi xuống. Chiếc mỏ sắc bén khẽ chạm vào viên đan, kiểm tra vài lần rồi mới nuốt xuống.

Sự cảnh giác trong mắt cự ưng chưa hoàn toàn biến mất, nhưng lôi quang quanh mỏ đã dần thu lại.

Trong Ý Thức Hải, Hi Nguyệt cũng đang quan sát những đường trận văn. Sau khi suy tính hồi lâu, nàng mới chỉ ra bốn mắt trận nằm dưới chân các cột đá cùng thứ tự phải phá giải. Chỉ cần làm sai một bước, lôi lực tích tụ trong xích sẽ lập tức bộc phát, không chỉ giết chết Lôi Dực Thiên Ưng mà còn khiến toàn bộ không gian ngầm sụp đổ.

Thủy Mạc và Diệp Khuynh Y mất gần một ngày mới tháo bỏ được phong ấn. Họ không thể trực tiếp chặt đứt xích mà phải lần lượt ngăn dòng lôi lực ở bốn cột đá, dẫn phần sức mạnh còn sót lại xuống nền rồi mới mở từng khóa trận văn. Mỗi lần một sợi xích được tháo ra, vết thương trên cánh cự ưng lại rỉ máu, buộc hai người phải dừng lại xử lý trước khi tiếp tục.

Khi sợi xích cuối cùng rơi xuống, toàn bộ không gian ngầm rung chuyển dữ dội.

Lôi Dực Thiên Ưng phát ra một tiếng kêu vang vọng. Hai cánh khổng lồ chậm rãi mở ra, lôi quang tím bạc lập tức chiếu sáng cả không gian. Thế nhưng vì bị phong ấn quá lâu, nó chỉ vừa đứng lên đã mất thăng bằng, thân thể nặng nề đổ xuống.

Thủy Mạc lập tức lao tới. Hắn dùng vai đỡ lấy phần đầu cự ưng, bị sức nặng khổng lồ ép đến mức hai chân lún sâu xuống nền đá. Diệp Khuynh Y cũng nhanh chóng vận chuyển linh lực, hóa thành một lớp màn nước mềm mại nâng lấy phần cánh đang bị thương.

“Chậm thôi.” Giọng nàng nhẹ nhàng vang lên giữa tiếng thở nặng nề của cự ưng. “Không còn xích nữa. Ngươi đã tự do rồi.”

Lôi Dực Thiên Ưng không thể hiểu hoàn toàn lời nàng, nhưng dường như cảm nhận được thiện ý. Nó dần ngừng giãy giụa, để hai người đỡ mình nằm xuống một vị trí bằng phẳng hơn.

Trong ba ngày tiếp theo, Thủy Mạc cùng Diệp Khuynh Y ở lại không gian ngầm chăm sóc nó. Hắn dùng đan dược chữa trị những vết thương bên ngoài, còn nàng phối hợp Thủy và Mộc linh lực, vừa làm dịu những kinh mạch bị Lôi lực phá hủy, vừa giữ lại phần sinh cơ đã suy yếu.

Khí tức của Lôi Dực Thiên Ưng chậm rãi ổn định. Cảnh giới vẫn chưa thể khôi phục, nhưng đến ngày thứ ba, nó đã có thể đứng vững và mở cánh mà không lập tức ngã xuống.

Khi Thủy Mạc chuẩn bị rời khỏi không gian ngầm, Lôi Dực Thiên Ưng bỗng bước tới. Hắn dừng chân, nhìn cái đầu khổng lồ chậm rãi cúi xuống trước mặt mình.

Cự ưng nhìn hắn rất lâu rồi dùng mỏ rạch nhẹ phần da dưới cánh. Một giọt tinh huyết màu tím bạc chậm rãi bay ra, lơ lửng giữa một người một thú.

Thủy Mạc lập tức hiểu được ý định của nó. “Ngươi muốn nhận ta làm chủ?”

Lôi Dực Thiên Ưng không đáp, chỉ cúi đầu thấp hơn. Giọt tinh huyết vẫn lơ lửng trong không trung, không có sự ép buộc hay khuất phục. Đây là lựa chọn của chính nó.

Thủy Mạc trầm mặc một lúc. “Ta cứu ngươi không phải vì muốn ngươi báo đáp.”

Lôi Dực Thiên Ưng vẫn không thu hồi tinh huyết. Đôi mắt tím sẫm nhìn thẳng vào hắn, sự kiêu ngạo trong đó không hề biến mất, nhưng bên cạnh đã xuất hiện thêm một tia thân cận rất nhạt.

Trong Ý Thức Hải, Hi Nguyệt chậm rãi lên tiếng: “Nó đã tự chọn ngươi. Nếu không chấp nhận, với sự kiêu ngạo của Lôi Dực Thiên Ưng, nó sẽ cho rằng ngươi đang khinh thường lựa chọn của nó.”

Thủy Mạc thở ra một hơi. Hắn đưa tay chạm vào giọt tinh huyết.

Ánh sáng tím bạc lập tức bùng lên. Một đạo khế ước cổ xưa hình thành giữa một người một thú. Mối liên hệ mơ hồ xuất hiện trong thần hồn Thủy Mạc, khiến hắn có thể cảm nhận được sự suy yếu, cảnh giác cùng cảm giác thân cận từ Lôi Dực Thiên Ưng.

Khế ước hoàn thành.

Lôi Dực Thiên Ưng ngẩng đầu, phát ra một tiếng kêu vang dội. Âm thanh xuyên qua không gian ngầm, khiến vô số tia lôi điện trên vách đá đồng loạt sáng lên.

Thủy Mạc đưa tay, nhẹ nhàng vuốt qua lớp lông tím bạc trên đầu nó. “Sau này chúng ta là người một nhà.”

Lôi Dực Thiên Ưng khẽ cọ đầu vào lòng bàn tay hắn. Diệp Khuynh Y đứng bên cạnh, khóe môi hiện lên một nụ cười.

Ngay lúc ấy, cự ưng đột nhiên ngẩng đầu. Nó quay sang nhìn về phía sâu nhất của không gian ngầm, nơi có một vách đá tưởng như hoàn toàn kín. Sau đó, nó bước tới, dùng móng vuốt gõ mạnh xuống nền.

Ầm!

Một luồng lôi lực trầm thấp lập tức truyền tới từ nơi sâu hơn.

Thái Cổ Lôi Long Chi Chủng trong Linh Hải Thủy Mạc khẽ rung lên. Lần dao động này không dữ dội, nhưng rõ ràng hơn bất kỳ lần nào trước đây. Một cảm giác khát vọng mơ hồ từ bên trong hạt giống truyền ra, giống như đã gặp được thứ mà nó chờ đợi từ rất lâu.

Thủy Mạc chậm rãi nheo mắt. Hắn cảm nhận được phía sau vách đá tồn tại một nguồn lôi lực vô cùng tinh thuần, hoàn toàn khác lôi lực tự nhiên trên đảo, cũng không giống sức mạnh của Lôi Dực Thiên Ưng.

Trong Ý Thức Hải, Hi Nguyệt chậm rãi mở mắt.

“Tiên Thiên Linh Lôi.”

Lôi Dực Thiên Ưng quay đầu lại nhìn Thủy Mạc, sau đó chậm rãi bước về phía một con đường nhỏ nằm khuất trong bóng tối. Nó đi được vài bước rồi dừng lại, rõ ràng đang chờ hai người đi theo.

Thủy Mạc quay sang Diệp Khuynh Y. “Nàng thế nào?”

Diệp Khuynh Y tự nhiên nắm lấy tay hắn. “Nơi chàng đi, ta đi cùng.”

Thủy Mạc khẽ mỉm cười, siết lại bàn tay nàng. Sau đó, hai người cùng bước theo Lôi Dực Thiên Ưng, tiến về nơi sâu nhất dưới lòng Vô Danh Lôi Đảo.

Phía cuối con đường, tiếng sấm cổ xưa chậm rãi vang lên.

Từng nhịp.

Từng nhịp.

Giống như một trái tim đã ngủ say vô số năm, cuối cùng cũng cảm nhận được người đang đến gần.

Tiên Thiên Linh Lôi—

Đang ở ngay phía trước.


0
Ủng hộ tác giả Nguyễn Nhật Tưởng Nếu mọi người yêu thích 《Vạn Cổ Thiên Tôn》 và muốn tiếp thêm động lực cho tác giả, có thể ủng...