Cấm Kỵ Chiến Hồn

Chương 5: Cổ Thần Truyền Thừa, Thí Thần Thương

Đăng: 19/06/2026 14:35 1,178 từ 9 lượt đọc

Bên trong hang động tăm tối, không khí dường như đông đặc lại bởi áp lực vô hình. Trước mặt Diệp Vân Hoàng là bộ xương khô khổng lồ cao tới hơn hai trượng, toàn bộ khung xương tỏa ra một thứ ánh sáng hoàng kim nhạt dù đã trải qua hàng vạn năm xói mòn. Đó chính là cốt tủy của một cường giả cấp đại năng thời Viễn Cổ.

Tuy nhiên, thứ thu hút ánh mắt của Diệp Vân Hoàng nhất chính là thanh trường thương gãy đang bị bộ xương găm chặt trong lòng bàn tay.

Thanh trường thương chỉ còn lại một nửa thân và mũi thương, toàn thân đen kịt như mực, rỉ sét loang lổ. Thế nhưng, bao quanh mũi thương lại là những luồng hắc khí hung bạo liên tục uốn lượn, thỉnh thoảng phát ra tiếng sấm rền và sát ý lạnh lẽo khiến vách đá xung quanh xuất hiện những vết nứt li ti.

"Thí Thần Thương... Là mảnh vỡ của Thí Thần Thương năm xưa!" Giọng nói của Thôn Thiên Ma Long trong thức hải bỗng trở nên vô cùng nghiêm túc, không còn vẻ cợt nhả thường ngày. "Nhóc con, đây từng là thần binh đệ nhất sát phạt thời Thái Cổ. Dù hiện tại chỉ là tàn thể, nhưng hung uy của nó đủ để đè bẹp mọi thứ binh khí của vương triều này. Mau lên, dùng ma huyết của ngươi nhỏ vào để câu thông với nó!"

Diệp Vân Hoàng sải bước tiến lên. Đúng lúc hắn vừa đặt chân vào phạm vi ba thước quanh bộ xương khô, một luồng uy áp hoàng kim bỗng nhiên bùng phát, hóa thành một cái bóng khổng lồ mang theo ánh mắt nghiêm nghị nhìn xuống hắn.

"Kẻ kế thừa... mượn sức mạnh của Ma, tâm bất chính, không tư cách nhận truyền thừa của ta! Cút!"

Cái bóng khổng lồ gầm lên, một luồng sức mạnh bài xích khủng khiếp đổ ập xuống, muốn nghiền nát Diệp Vân Hoàng thành thịt vụn.

"Tâm bất chính?" Diệp Vân Hoàng chịu đựng áp lực nghìn trùng, sống lưng vẫn thẳng tắp như bàn thạch. Hắn ngước nhìn cái bóng hư ảo kia, trong mắt tràn đầy sự kiêu ngạo và lạnh lùng: "Gia tộc phản bội ta, vị hôn thê sỉ nhục ta, thế gian này lấy mạnh hiếp yếu thì chính đạo ở đâu? Nếu đi theo chính đạo của các ngươi mà phải làm một con chó mặc người giẫm đạp, thì Diệp Vân Hoàng ta thà làm Ma!"

"Ta không cần ngươi ban phát truyền thừa, thứ ta muốn, ta sẽ tự tay cướp lấy!"

Hống!

Chiến Hồn Thôn Thiên Ma Long gầm thét, hắc khí ngập trời từ đan điền Diệp Vân Hoàng bộc phát, cưỡng ép cắn nuốt và xé rách luồng uy áp hoàng kim của Cổ Thần. Hắn tiến lên một bước, bàn tay phải phủ đầy vảy rồng đen, tàn nhẫn chộp thẳng vào chuôi thanh trường thương gãy.

Ầm dữ dội!

Ngay khi chạm vào Thí Thần Thương, một luồng sát ý điên cuồng vọt thẳng vào thức hải của Diệp Vân Hoàng, định nhuộm đỏ lý trí của hắn. Hàng vạn hình ảnh chiến trường thảm khốc, máu chảy thành sông hiện lên. Đây chính là thử thách của thần binh. Nếu tâm trí không đủ kiên định, hắn sẽ ngay lập tức biến thành một con quái vật chỉ biết chém giết.

"Muốn khống chế ta? Nằm mơ!" Diệp Vân Hoàng cắn chặt răng đến bật máu, ý chí báo thù mãnh liệt giúp hắn giữ vững một tia lý trí cuối cùng. Hắn vận chuyển Vạn Hóa Trầm Luân Lục, cưỡng ép trấn áp luồng sát ý của thanh thương.

Máu tươi từ lòng bàn tay hắn rỉ ra, nhanh chóng thấm vào những vết rỉ sét trên thân thương.

Oanh!

Lớp rỉ sét bên ngoài vỡ vụn, lộ ra thân thương màu đen huyền bí với những đường vân ma đạo cổ xưa rực sáng. Thanh trường thương gãy khẽ run lên, phát ra tiếng reo hò hưng phấn như tìm được chủ nhân đích thực. Luồng sức mạnh phản chấn tiêu tan, bộ xương khổng lồ của Cổ Thần cũng dần hóa thành tro bụi dưới sự đồng hóa của ma khí.

Cùng lúc đó, toàn bộ tinh hoa năng lượng còn lại trong bộ cốt tủy hoàng kim và gốc Huyết Tinh Thảo bên cạnh hóa thành hai luồng năng lượng một vàng một đỏ, điên cuồng rót vào cơ thể Diệp Vân Hoàng.

Ầm! Ầm! Ầm!

Tiếng gân cốt reo hò, kinh mạch mở rộng. Tu vi của hắn như nước lên thuyền lên, một lần nữa bùng nổ phá vỡ gông cùm.

Khai Mạch Giới Thất trọng... Bát trọng... Cửu trọng đại viên mãn!

Chỉ thiếu một bước nữa, hắn liền có thể ngưng tụ nguyên lực thành thể lỏng, tiến vào Ngưng Nguyên Giới! Cảm giác sức mạnh vô biên tràn ngập cơ thể khiến Diệp Vân Hoàng vung mạnh Thí Thần Thương, một đạo thương mang hắc hám xé rách không khí, chém đôi một tảng đá khổng lồ cách đó mười trượng.

"Chúc mừng chủ nhân có được thần binh!" Thôn Thiên Ma Long cũng phải thốt lên kinh ngạc trước nghị lực của hắn.

Diệp Vân Hoàng thu thương đứng thẳng, cảm nhận sức mạnh dồi dào trong cơ thể, ánh mắt hướng về phía lối ra của Ly Sơn, sát cơ lạnh lẽo không hề che giấu.

"Ba ngày, ta từ một phế vật đạt tới Khai Mạch Giới đỉnh phong. Diệp Hoài, Diệp Phong, các ngươi chuẩn bị tâm lý chịu chết chưa?"

Hắn cất thanh trường thương gãy ra sau lưng, dứt khoát bước ra khỏi hang động. Hiện tại, mục tiêu của hắn là trở về ngoại vi Thanh Vân Thành để tìm kiếm tài nguyên đột phá Ngưng Nguyên Giới trước khi buổi đại tỷ của gia tộc diễn ra.

Khi hắn vừa bước ra đến cửa hang, sương mù xung quanh bỗng nhiên bạo động. Hai đạo khí thế mạnh mẽ, vượt xa Khai Mạch Giới, mang theo sát ý ngập trời đang cấp tốc áp sát thung lũng.

"Kẻ nào dám giết Thiếu môn chủ của Huyết Đao Môn ta?! Bước ra chịu chết!" Một tiếng gầm phẫn nộ như sấm truyền vang vọng khắp Ly Sơn.

Môn chủ Huyết Đao Môn—một cường giả Ngưng Nguyên Giới Tứ trọng, cùng với đại trưởng lão của bọn chúng đã tìm theo dấu vết huyết dịch tới nơi!

Đối mặt với hai vị cường giả Ngưng Nguyên Giới đang đằng đằng sát khí chặn đường, Diệp Vân Hoàng không những không lùi, ngược lại khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong tàn nhẫn. Hắn nắm chặt chuôi Thí Thần Thương, ma khí xung quanh thân thể bắt đầu sôi sục.

"Ngưng Nguyên Giới? Tới rất đúng lúc, dùng máu của các ngươi để chúc mừng thần binh xuất thế!"

0