Vạn Giới Hành Giả

Quyển 1: Hành Giả

Chương 75: Huyết Chiến

Đăng: 13/09/2026 08:04 2,085 từ 2 lượt đọc

Một tia chớp vàng từ xa loé lên, một bóng người xuất hiện trước mặt Alprite, nhanh đến mức cô ta chỉ mới cử động con ngươi, thì người kia đã ở ngay trước mắt ả, một cú đá xé gió lướt tới mạn sườn Alprite.
Thân hình Alprite loé lên, dịch chuyển ra xa mấy chục mét, nhưng ngay khi ả xuất hiện, bóng người mặc áo choàng đen lại lần nữa xuất hiện trước mặt ả như hình với bóng, cú đá quái dị kia lần nữa quét tới.
- Dị năng ánh sáng!!!
Alprite trong lòng thốt ra, lại dịch chuyển đi lần nữa, nhưng người kia vẫn xuất hiện ngay khoảnh khắc ả xuất hiện, dị năng ánh sáng vô lý hơn cả không gian của ả, sắc mặt của Alprite trầm xuống, vì càng sử dụng dị năng, tinh thần của ả sẽ càng bị bào mòn đi.
Tốc độ định vị không gian sẽ giảm.
Tốc độ dịch chuyển cũng sẽ giảm.
Tốc độ phản ứng cũng theo đó giảm đi.
- Ngươi là Neilel Prometus?
Alprite phản ứng, số người sở hữu dị năng ánh sáng từ trước đến nay có thể dùng một bàn tay để đếm, mà người thuần thục như gã trước mắt ả, chỉ có thể là tên hộ vệ biến mất khoảng 20 năm trước.
- Là ta không sai…
Light hay Neil không phủ nhận, một cú đá quét tới, ánh sáng vàng loé lên, Alprite vội dịch chuyển ra thật xa ngoài 100 mét, đứng trên nóc một nhà xưởng, tia sáng vàng từ chân Neil lướt qua nhà xưởng dưới chân ả, cắt đôi nó một cách ngọt lịm, cảm giác dưới chân mất đi thăng bằng và rơi xuống, Alprite nghiến răng, dịch chuyển đi, xuất hiện ở cách Neil 50m.
- Con chó của gia tộc, ngươi lại bảo vệ tàn dư của Hội Cứu Thế là có ý gì?
Neil không trả lời ngay. Bóng người khoác áo choàng đen vẫn đứng cách ả năm mươi mét, ánh vàng nhạt quấn quanh thân thể như những dòng sáng đang lưu chuyển, khuôn mặt phần lớn bị chiếc mũ trùm che khuất, chỉ còn đôi mắt bình tĩnh nhìn thẳng về phía Alprite.
- Ta chỉ bảo vệ Valeria và những người ta cần bảo vệ mà thôi.
Alprite bật cười, nhưng vẻ lười biếng trước đó đã hoàn toàn biến mất.
- Vậy thì chết đi..
Không gian quanh Alprite bắt đầu vặn vẹo. Những gợn sóng vô hình lan ra trong không khí, khiến cảnh vật phía sau ả méo mó như mặt nước.

Một đường cắt vô hình xé ngang khoảng không. Neil lập tức biến mất, thân ảnh hóa thành một vệt sáng vàng lao khỏi vị trí cũ. Gần như cùng lúc đó, Alprite cảm nhận được một luồng khí tức xuất hiện phía sau mình, nhưng chưa kịp quay lại, một cú đấm đã phủ ánh sáng nện thẳng vào lưng.
Ầm!
Thân thể Alprite lao xuống như một viên đạn, đập xuyên mái nhà xưởng bên dưới, kéo theo vô số mảnh kim loại và gạch đá rơi xuống. Neil không lập tức truy kích mà đứng giữa không trung quan sát, cho đến khi một cánh tay trắng nõn từ trong đống đổ nát chống xuống mặt đất.
Alprite chậm rãi đứng dậy, đưa tay lau vệt máu nơi khóe miệng.
- Tốc độ thật đáng ghét.
Ả ngẩng đầu.
- Nhưng ngươi vẫn chưa hiểu một chuyện.
Bàn tay Alprite khẽ nâng lên, không gian quanh Neil lập tức xuất hiện hàng chục điểm méo mó. Những lưỡi dao vô hình đồng thời hiện ra từ mọi hướng, khóa chặt đường lui của hắn.
- Ánh sáng có nhanh đến đâu…
Xoẹt!
Một dãy nhà phía sau Neil bị cắt ngang, mái nhà nặng nề trượt xuống.
- …thì vẫn phải đi qua không gian.
Neil biến mất giữa những đường cắt đang khép lại. Ánh sáng vàng liên tục lóe lên trong vùng không gian hỗn loạn, hắn tránh được phần lớn đòn đánh nhưng vẫn bị một đường cắt sượt qua cánh tay, để lại một vệt máu đỏ trên lớp áo đen.
Alprite nhìn thấy vậy thì bật cười.
- Ngươi không thể dùng tốc độ phá hủy cả không gian.
- Ta biết.
Neil nhìn vết thương trên cánh tay, giọng nói vẫn bình thản.
- Nhưng ta chỉ cần nhanh hơn ngươi là được.
Thân thể hắn đột nhiên bùng lên ánh sáng. Trong khoảnh khắc, Alprite chỉ kịp nhìn thấy một vệt vàng kéo dài trước mắt, sau đó một lực mạnh đánh thẳng vào vùng bụng khiến ả phải dựng lên một lớp không gian chắn trước người.
Ầm!
Lớp không gian lõm xuống như một tấm kính bị nắm tay đập vào, thân thể Alprite vẫn bị đánh lùi hơn mười mét.
Ả vừa ổn định lại vị trí thì Neil đã biến mất.
Alprite lập tức dịch chuyển.
Nhưng lần này Neil không đuổi theo theo cách thông thường. Hắn xuất hiện giữa chiến trường rồi giơ một tay lên, ánh sáng vàng từ cơ thể lan ra bốn phía, phủ lên từng nóc nhà, từng con đường và những khe hở giữa các đống đổ nát.
Alprite vừa xuất hiện ở một vị trí khác, thân hình lập tức bị ánh sáng bao phủ.
Đồng tử ả co lại.
- Quang Chi Ý?
- Phổ Chiếu!!!
Neil chỉ nói hai chữ.
Ánh sáng không ngừng mở rộng, khiến từng bóng người, từng vật thể trong phạm vi đều hiện rõ. Không gian có thể che giấu tọa độ, nhưng không thể khiến một vật thể biến mất khỏi thế giới đang bị ánh sáng bao phủ.
Ngay khi bóng của Alprite hiện lên trên mặt đất, Neil đã lao tới, ả chỉ kịp dựng một lớp không gian trước người.
Ầm!
Cú đá xuyên qua lớp phòng ngự, đánh bay Alprite khỏi mái nhà. Ả lập tức mở một khe nứt không gian để ổn định thân hình rồi dịch chuyển đến một vị trí khác, nhưng vừa bước ra, ánh sáng vàng đã xuất hiện ngay trước mặt.
Neil gần như không cho ả thời gian thở.
Alprite nghiến răng, liên tục thay đổi tọa độ. Mỗi lần dịch chuyển, tinh thần lực của ả lại bị tiêu hao một phần để định vị không gian, nhưng đáng sợ hơn là Neil dường như luôn có thể bắt kịp vị trí mới gần như ngay lập tức.
Nếu cứ kéo dài như vậy, người cạn kiệt trước chắc chắn là ả.
Alprite hiểu điều đó nên không tiếp tục chạy nữa. Hai tay ả đồng thời mở ra, toàn bộ không gian trong phạm vi vài trăm mét đột nhiên trở nên nặng nề. Những mảnh kính đang rơi giữa không trung chậm lại, bụi đất lơ lửng, thậm chí những tia sáng vàng quanh người Neil cũng bắt đầu méo mó.
- Không Gian Duy Ý!
Giọng Alprite trầm xuống.
Trong khoảnh khắc ấy, hàng trăm đường cắt vô hình đồng loạt xuất hiện. Neil buộc phải giảm tốc, liên tục đổi hướng giữa những khe hẹp đang mở ra trong không gian. Vài đường cắt vẫn sượt qua vai và cánh tay hắn, để lại những vệt máu mảnh.
Alprite nhìn thấy cảnh đó, khóe miệng hơi nhếch lên.
- Dù có Quang Chi Ý thì sao chứ, ta cũng có.
Neil không đáp, hắn chỉ nhìn về phía Alprite, sau đó ánh sáng quanh thân thể bất ngờ thu lại.
Alprite lập tức nhận ra điều bất thường.
Nhưng trước khi ả kịp phản ứng, một tiếng sấm đã vang lên từ phía xa.
Ầm!
Một quả cầu sét màu xanh tím lao tới, đập thẳng vào lớp không gian trước mặt ả.
Alprite quay phắt đầu.
Quả cầu sét không nổ ngay mà lơ lửng giữa không trung, từng tia điện chạy ngoằn ngoèo trên bề mặt. Phía trên mái một nhà kho cách đó không xa, Connor đang đứng nhìn xuống chiến trường.
Khí tức trên người cậu đã hoàn toàn khác.
Dị nguyên cấp III cuồn cuộn quanh cơ thể, những tia điện chạy dọc cánh tay và thỉnh thoảng lóe lên giữa mái tóc, Connor không nói gì, chỉ đưa tay lên.
Một quả cầu sét khác bay ra, rồi thêm một quả nữa. Chúng không tập trung về phía Alprite mà tản ra khắp chiến trường, một quả nằm trên nóc nhà xưởng, một quả treo giữa hai tòa nhà, vài quả khác rơi xuống những con đường và khoảng sân trống.
Alprite nhìn cảnh tượng đó, sắc mặt dần trầm xuống.
- Lôi Động…
Connor vẫn không trả lời, cậu chỉ khép bàn tay lại.
Một quả cầu sét gần nhất lập tức sáng lên, thân thể Connor theo đó hóa thành một tia điện, biến mất khỏi nóc nhà. Chưa đầy một nhịp thở sau, cậu xuất hiện bên cạnh quả cầu sét kia, nắm tay phủ điện đánh xuống.
Ầm!
Alprite dựng không gian chắn trước người, nhưng sức nổ vẫn khiến thân thể ả bị đẩy lùi. Connor không tiếp tục truy kích mà lập tức kích hoạt một quả cầu khác ở phía xa.
Tia điện lóe lên giữa chiến trường.
Cậu lại xuất hiện ở một vị trí hoàn toàn khác.
Lần này Alprite đã nhìn ra quy luật.
Mỗi quả cầu sét đều giống như một tọa độ cố định, còn Connor có thể thay đổi vị trí bằng cách di chuyển giữa chúng. Cậu không nhanh hơn Neil, thậm chí nếu xét tốc độ thuần túy thì còn kém rất xa, nhưng càng nhiều quả cầu được rải xuống, phạm vi hoạt động của cậu càng lớn, đồng thời mọi vị trí trong chiến trường đều có thể trở thành nơi xuất hiện của cậu.
- Chung Cực Lôi Thần???
Alprite lạnh giọng hỏi, loại năng lực này của Connor, ả từng thấy qua, trong danh sách dị năng của Băng Tinh Linh, người sở hữu nó chỉ có thể tồn tại một người, một Băng Tinh Linh sở hữu chết đi, thì năng lực này mới xuất hiện lại lần nữa.
Connor đứng trên một mái nhà khác, ánh điện vẫn quấn quanh bàn tay, cậu không có nghĩa vụ phải trả lời kẻ địch của mình.
Một quả cầu sét phía sau Alprite đột nhiên sáng lên, ả lập tức quay người, nhưng đã không còn kịp.
Quả cầu sét phát nổ.
Ầm!
Luồng điện đánh thẳng vào lưng khiến Alprite mất thăng bằng, thân thể bị hất về phía trước. Ngay lúc ấy, Neil đã lao tới từ phía đối diện, cú đá phủ ánh sáng vàng quét ngang, đánh ả xuyên qua ba bức tường của nhà xưởng.
Alprite lăn vài vòng trên nền đất rồi chống tay đứng dậy. Máu từ trán chảy xuống gò má, vẻ khinh miệt trong mắt đã hoàn toàn biến mất.
Ở bên ngoài, những quả cầu sét vẫn lơ lửng giữa chiến trường, từng tia điện nối chúng với nhau trong những khoảnh khắc ngắn ngủi. Connor có thể xuất hiện từ bất kỳ vị trí nào, còn Neil thì giống như một lưỡi dao ánh sáng luôn bám sát mục tiêu.
Alprite nhìn hai người, trong lòng nhanh chóng tính toán.
Một kẻ dùng ánh sáng để truy đuổi.
Một kẻ dùng lôi điện để kiểm soát vị trí.
Nếu chỉ đối phó với một người, ả vẫn có thể dựa vào dị năng không gian để kéo dài trận chiến. Nhưng khi hai năng lực này phối hợp với nhau, mọi khoảng trống mà ả tạo ra đều có thể lập tức bị lấp kín.
Và đó vẫn chưa phải tất cả.
Alprite cảm nhận được một luồng khí tức nặng nề từ phía sau.
Kelvin đang đứng dậy giữa đống đổ nát.
Cơ thể khổng lồ của hắn đầy những vết thương do lưỡi cắt không gian gây ra, nhưng ánh mắt đỏ ngầu vẫn khóa chặt lấy ả.
Bốn phía dần trở nên im ắng.
Alprite đưa tay lau máu trên mặt, sau đó bật cười.
Lần này, nụ cười không còn vẻ trêu đùa.
- Được.
Không gian phía sau lưng ả chậm rãi nứt ra, những gợn sóng vô hình lan rộng như một tấm màn đang bị xé toạc.
- Vậy thì để ta xem… các ngươi có thể ép ta dùng đến mức nào.

0