Trầm Hương Giải Chấp - Xuyên Nhanh

Quyển 8: Đại Thế Giới — Lục Dục Tàn Tâm

Chương 7: Cái Bẫy Không Mở

Đăng: 05/09/2026 10:03 3,652 từ 2 lượt đọc

Gió hoang nguyên quất vào những vách đá tai mèo bên ngoài Hắc Cốt Thành, tạo ra những âm thanh rít gào như tiếng oan hồn ai oán. Càng về đêm, cái lạnh của Đại Thế Giới càng trở nên buốt giá, một thứ hàn khí mang theo cát bụi thô ráp luồn lách qua từng kẽ hở của chiếc áo choàng rách, gặm nhấm vào da thịt phàm nhân của Thẩm Vân Nhược. Cánh tay trái bị chém một đao lúc nãy vẫn rỉ máu, từng giọt rơi xuống nền cát lạnh ngắt rồi đông cứng lại thành những vệt đỏ sẫm. Nhưng lúc này, nàng dường như không còn cảm giác đau đớn nơi thể xác. Toàn bộ tâm trí, toàn bộ nhãn quan và thần thức từng tôi luyện qua ba trăm năm Bán Tiên của nàng đều đang dồn vào vật thể nằm dưới chân.

Đó là một chiếc hộp gỗ vuông vức chừng nửa gang tay, đặt trên lớp vải bố thô sờn rách.

Chiếc hộp không hề tỏa ra ánh hào quang chói lọi của tiên gia bảo vật, ngược lại, nó mang một vẻ xám xịt u tối của một khúc gỗ mục vớt lên từ đáy đầm lầy. Trên nắp hộp, một đóa hoa Bỉ Ngạn héo rũ được khắc chìm tinh vi, và đè ngang qua nó là một dải phù chú màu vàng úa đã ngả sang sắc xám tro. Điểm chấn động nhất nằm ở vết máu khô loang lổ trên mặt bùa — đó không phải máu của sinh linh bình thường, mà là một giọt tàn dư tinh huyết Cổ Thần đã bị thời gian phong kín hàng vạn năm. Khí tức ấy quá đỗi quen thuộc, trầm mặc, cô tịch và mang theo một sự bễ nghễ không chịu khuất phục trước thiên địa, khiến cho mảnh tàn hồn giấu kín nơi ngực trái của Thẩm Vân Nhược đập dồn dập từng nhịp nhức nhối.

Thiếu niên gầy gò vẫn quỳ phục một gối trên nền đá lởm chởm. Lớp áo gai rách rưới trên người hắn không đủ che đi những vết roi lằn dọc ngang đã mưng mủ, chứng tích của những ngày tháng bị hành hạ dưới đáy Đấu Trường Huyết Sa. Bàn tay khẳng khiu như cành củi khô của hắn run rẩy bấm chặt vào đầu gối, từng ngón tay tím tái vì rét buốt. Hắn ngước nhìn bóng áo đen sừng sững trong bóng tối, trong đôi mắt đục ngầu vì đói khát và sợ hãi lóe lên một tia bối rối tột cùng.

"Ngươi... người không mở nó ra sao?"

Giọng thiếu niên khàn đặc, vỡ vụn trong tiếng gió rít. Trong sự hiểu biết hạn hẹp của một kẻ hạ đẳng sống ở tầng đáy bùn lầy, bất kỳ ai nắm giữ cơ hội xoay chuyển vận mệnh hoặc sở hữu một bảo vật mang theo thiên cơ đều sẽ điên cuồng vồ lấy nó. Huống chi, kẻ giao việc đã nói rất rõ ràng: chiếc hộp này chứa đựng chìa khóa sinh tử của kẻ bị xích dưới đấu trường.

Thẩm Vân Nhược không cúi xuống nhặt, cũng không vung kiếm chém nát. Nàng đứng yên như một pho tượng cổ khắc giữa lòng hang đá, tà áo đen khẽ lay động theo luồng phong hàn. Đôi mắt trong vắt, tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng ngàn năm của nàng rũ xuống, nhìn xoáy vào đỉnh đầu của thiếu niên.

"Ngươi nghĩ ta nên mở à?"

Nàng nhàn nhạt cất tiếng. Âm thanh không cao, không thấp, nhưng rơi vào khoảng không gian chật hẹp của hốc đá lại mang theo một sức nặng vô hình đè bẹp sự bồn chồn của đối phương.

Thiếu niên run lên một cái, vội vàng dập đầu thấp hơn sát mặt đất lầy lội cát vụn:

"Tiểu nhân không dám nghĩ bậy! Tiểu nhân... tiểu nhân chỉ là một kẻ kéo xác dưới tầng hầm Huyết Sa. Chiều nay, sau khi con Thiết Giáp Tê Ngưu bị siết cổ, một người khoác áo choàng xám tro mang mặt nạ gỗ đã tìm đến khu ổ chuột của lũ nô lệ tàn phế. Hắn ném cho ta ba mươi khối hắc thạch, bảo rằng nếu ta có thể mang chiếc hộp này đến hốc đá phía Bắc trước canh tư và giao tận tay cho một nữ nhân áo choàng đen mang theo một thanh kiếm rỉ sét... hắn sẽ cho ta một lệnh bài thông quan rời khỏi Hắc Cốt Thành."

Hắn ngừng lại, tiếng thở dốc nghẹn ngào trong cổ họng:

"Hắn bảo đây là thứ duy nhất có thể giúp người đưa tên nô lệ kia ra ngoài an toàn. Hắn còn nói... bên trong là nguyên do khiến người kia phải chết ở kiếp trước. Tiểu nhân chỉ biết có bấy nhiêu, xin tiền bối tha mạng!"

Thẩm Vân Nhược nhìn những vết thương rớm máu trên lưng thiếu niên. Nàng đã sống qua hàng trăm năm trên cõi Bán Tiên thanh cao, từng coi chúng sinh nhân gian như cát bụi luân hồi. Nhưng khoảnh khắc này, khi bản thân nàng cũng đang phải nếm trải cơn đói cồn cào trong dạ dày, sự đau đớn xé rách của da thịt và cái lạnh thấu xương của gió hoang mạc, nàng nhìn thấy rất rõ bản chất của sinh linh đối diện. Thiếu niên này không phải là một mật thám lão luyện được phái đến để diễn kịch, cũng không phải một con rối vô tri. Hắn là một con người bằng xương bằng thịt, một sinh mệnh đang quẫy đạp tuyệt vọng để tìm kiếm một tia hy vọng sống sót giữa chốn địa ngục trần gian. Ba mươi khối hắc thạch và một lời hứa thông quan — đó là cái giá để mua mạng của một kẻ khốn cùng, biến hắn thành một cánh tay nối dài của kẻ giấu mặt.

"Ngươi có người thân trong thành?"

Nàng đột ngột hỏi, câu hỏi hoàn toàn lệch khỏi quỹ đạo của ván cờ mưu toan.

Thiếu niên sững người, ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn nàng, bờ môi nứt nẻ run rẩy:

"Tiểu nhân... có một đứa muội muội mười tuổi, bị mù hai mắt từ khi sinh ra, hiện đang bị nhốt ở khu chuồng củi phía Tây. Bọn cai ngục bảo ba ngày nữa, nếu không nộp đủ hai mươi khối hắc thạch tiền thuế thân, chúng sẽ ném nó vào chuồng nuôi lũ Huyết Lang để mua vui cho đám khách đánh bạc..."

Thẩm Vân Nhược khẽ thở dài một tiếng trong lòng.

Đại Thế Giới quả nhiên tàn khốc đến trần trụi. Nơi đây không có chỗ cho sự thiện lương viển vông, mọi hơi thở, mọi giọt máu đều được đặt lên bàn cân định giá. Kẻ đứng sau chiếc hộp hiểu rất rõ điều đó. Hắn không dùng những sát thủ thượng thừa, không dùng những con quạ cơ quan của Thiên Cơ Lâu, mà dùng chính sự tuyệt vọng của một đứa trẻ nô lệ để đưa món đồ này tới tay nàng. Bởi vì một kẻ đưa tin như vậy sẽ không bao giờ để lộ sơ hở của linh lực hay sát khí, một nước cờ hoàn hảo để qua mặt các tai mắt rải rác ngoài thành.

Nàng đưa bàn tay lành lặn vào ngực áo, lấy ra túi vải thô mà nàng vừa đoạt được từ tên cướp ngõ hẻm lúc chập tối. Bàn tay thon thả dốc ngược chiếc túi, lấy ra mười lăm khối hắc thạch lấp lánh thứ ánh sáng đen đục, ném lanh canh xuống trước mặt thiếu niên.

"Cầm lấy số này."

Nàng lạnh lùng nói, giọng điệu không chứa chút thương hại nào nhưng dứt khoát như chặt sắt:

"Cộng với số hắc thạch kẻ kia đã đưa cho ngươi, lập tức quay lại chuồng củi phía Tây, chuộc muội muội của ngươi ra trước khi trời sáng. Sau đó, đừng bao giờ quay lại cổng chính hay đi tìm tên mang mặt nạ gỗ để lấy lệnh bài thông quan nữa."

Thiếu niên ngơ ngác nhìn đống đá đen dưới đất, rồi nhìn lên nàng:

"Tại sao? Hắn... hắn đã hứa..."

"Hắn sẽ không cho ngươi lệnh bài nào cả."

Thẩm Vân Nhược cúi thấp người, ánh mắt nàng sắc như một lưỡi dao băng găm thẳng vào tâm can thiếu niên:

"Một khi chiếc hộp này rời khỏi tay ngươi, giá trị duy nhất của ngươi trên cõi đời này đối với hắn đã chấm dứt. Nếu ngươi quay lại tìm hắn để đòi phần thưởng, thứ chờ đợi hai huynh đệ ngươi không phải là cổng thành tự do, mà là hai cái xác bị ném xuống hố chôn chung để diệt khẩu. Kẻ có thể lấy tính mạng của Cổ Thần ra làm mồi nhử, sẽ không bao giờ để một tên nô lệ kéo xác sống sót làm nhân chứng. Hiểu chưa?"

Từng chữ rơi xuống như sấm sét giáng vào đầu óc non nớt của thiếu niên. Sắc mặt hắn từ kinh ngạc chuyển sang trắng bệch, rồi xám ngắt như tro tàn. Hắn hiểu ra rồi. Hắn vốn dĩ chỉ là một chiếc bật lửa dùng một lần, xong việc sẽ bị nghiền nát dưới gót giày.

"Tiểu nhân... tiểu nhân hiểu rồi!"

Thiếu niên run rẩy vồ lấy những khối hắc thạch dưới đất, nhét chặt vào ngực áo, dập đầu liên tiếp ba cái xuống nền đá nhọn đến mức trán bật máu tươi:

"Đại ân đại đức của tiền bối, kiếp này nếu còn sống, Thiết Đầu tuyệt đối không dám quên!"

"Đi đi. Men theo đường cống ngầm xả thải của Thủy Môn phía Tây Nam mà trốn ra ngoài, đừng bao giờ bước chân vào Hắc Cốt Thành một lần nào nữa."

Thẩm Vân Nhược phất tay áo choàng. Bóng dáng gầy guộc của thiếu niên không dám chần chừ thêm một khắc, lồm cồm bò dậy rồi cắm đầu lao vút ra ngoài màn đêm, nhanh chóng bị bão cát hoang mạc nuốt chửng.

Hốc đá lại trở về với sự tĩnh mịch chết chóc.

Chỉ còn lại Thẩm Vân Nhược và chiếc hộp gỗ dán bùa phong ấn tẩm máu Cổ Thần.

Nàng đứng một mình giữa bóng tối, bàn tay phải từ từ vươn ra, dùng hai đầu ngón tay nhấc chiếc hộp lên. Chiếc hộp nặng trĩu một cách kỳ dị, không phải trọng lượng của gỗ mộc, mà là sức nặng của một đoạn nhân quả khủng khiếp đang bị giam cầm bên trong. Khi ngón tay nàng chạm vào mép bùa phong ấn, một luồng xung lực vô hình chạy dọc theo cánh tay, xông thẳng vào linh đài của nàng.

Ong!

Một ảo ảnh vụt qua trong sát na: Một bóng lưng vĩ đại đứng cô độc trước một cánh cửa Hư Không đen ngòm, xung quanh là vô số thần ma gục ngã, trời đất rách toạc thành từng mảnh vụn. Bóng lưng ấy quay đầu lại, nhìn về phía hư vô xa xăm, trong đôi mắt sâu thẳm không hề có sự sợ hãi trước cái chết, mà chỉ có một sự kiên định đến lạnh người...

"Mở nó ra."

Một thanh âm thì thầm vang lên từ sâu thẳm trong huyết mạch nàng, ma mị và đầy cám dỗ.

"Ngươi đã vượt qua vạn dặm tinh không, đập vỡ đạo quả Bán Tiên, chịu đựng sự bòn rút của Lục Dục để đến thế giới này vì điều gì? Chẳng phải vì muốn cứu hắn sao? Ngươi không muốn biết tại sao hắn lại rơi vào kết cục thảm khốc này? Ngươi không muốn biết Thiên Đạo đã lừa dối hắn những gì? Chỉ cần xé tấm bùa này ra, toàn bộ chân tướng sẽ thuộc về ngươi..."

Đóa hoa Bỉ Ngạn màu đen khắc sâu trên cổ tay trái của Thẩm Vân Nhược bỗng nhiên bùng cháy dữ dội. Sáu cánh hoa như sống dậy, quấn chặt lấy kinh mạch nàng, truyền đến một cơn đau nhức nhối thấu tận tâm can.

Chữ Tham — dục vọng muốn chiếm hữu chân tướng, muốn nắm giữ toàn bộ bí mật của người mình yêu. Chữ Si — nỗi ám ảnh xót xa về sự hi sinh và cái chết của hắn trong tiền kiếp.

Hai luồng dục niệm khổng lồ như hai con rồng lửa điên cuồng cắn xé lý trí của nàng. Đầu ngón tay nàng đã chạm vào mép giấy màu vàng úa, chỉ cần dùng thêm nửa phần sức lực, phong ấn sẽ vỡ vụn.

Nhưng ngay khoảnh khắc móng tay nàng sắp cạy tung góc bùa... Thẩm Vân Nhược đột ngột dừng lại.

Một giọt mồ hôi lạnh chảy dài từ thái dương, lăn qua khóe môi nứt nẻ và mang theo vị mặn chát của một phàm nhân. Đôi mắt nàng mở to, phản chiếu ánh sáng đỏ tía của giọt máu Cổ Thần.

"Không."

Nàng gằn giọng, tiếng nói vang lên giữa bóng tối đanh thép như tiếng chuông đồng rền rĩ:

"Một câu trả lời được kẻ khác dâng tận tay... vĩnh viễn không phải là chân tướng. Đó là một chiếc thòng lọng."

Lý trí tàn nhẫn và sắc bén của một vị Tông sư đã từng chém đứt vô số ảo cảnh ở hạ giới lập tức đè bẹp sự bồng bột của dục niệm. Đóa hoa Bỉ Ngạn trên cổ tay nàng khẽ run lên rồi từ từ dịu lại, cơn nóng rát rút dần, để lại một sự tĩnh lặng lạnh băng trong tâm trí.

Nàng bắt đầu phân tích chiếc hộp bằng con mắt của một kỳ thủ.

Kẻ đưa hộp muốn gì? Hắn muốn nàng mở nó ra. Tại sao hắn lại muốn nàng mở nó ngay lúc này, ngay bên ngoài ranh giới Hắc Cốt Thành? Nếu bên trong thực sự là ký ức về cái chết của Tạ Vô Nhai, một khi nàng mở ra, khí tức Cổ Thần bị nén chặt hàng vạn năm sẽ bùng phát như một ngọn hải đăng xé toạc màn đêm. Dù nàng có muốn giấu cũng không thể giấu nổi. Vạn Đạo Cung sẽ lập tức xác định được vị trí của bản nguyên Cổ Thần, Cố Sênh sẽ biết tàn hồn đã bắt đầu thức tỉnh, và quan trọng hơn cả: nàng sẽ bị cuốn vào dòng xoáy nhân quả của đoạn ký ức đó, tâm thần đại loạn, mất đi sự tỉnh táo duy nhất để sinh tồn.

Ngược lại, nếu nàng mang chiếc hộp này ném đi hoặc tiêu hủy nó, nàng sẽ mất đi manh mối duy nhất, đồng thời biến mình thành một ẩn số hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của kẻ đứng sau. Kẻ đó sẽ lập tức thay đổi kế hoạch, áp dụng những thủ đoạn tàn độc hơn, trực tiếp hơn nhắm vào Tạ Vô Nhai dưới đấu trường để ép nàng lộ diện.

"Các ngươi muốn ta chọn giữa hai con đường: Hoặc là làm kẻ ngu ngốc mở hộp để bị dẫn dụ, hoặc là làm kẻ hèn nhát bỏ chạy để mất đi quyền chủ động."

Thẩm Vân Nhược nhếch môi, một nụ cười lạnh lùng nở trên khuôn mặt lấm lem bùn đất:

"Nhưng các ngươi đã quên... trên bàn cờ này, quân cờ không nhất thiết phải đi theo những ô nước đã kẻ sẵn."

Nàng không mở hộp. Nhưng nàng cũng tuyệt đối không để chiếc hộp này nằm yên như một khúc gỗ vô dụng. Nàng sẽ dùng chính chiếc hộp này để đánh một đòn phản pháo đầu tiên vào những kẻ đang rình rập trong bóng tối.

Thẩm Vân Nhược rút từ trong tay áo ra một cây kim bạc nhỏ — thứ nàng dùng để châm cứu ổn định kinh mạch phàm nhân. Nàng không đâm vào tấm bùa, mà đâm nhẹ vào đầu ngón trỏ của bàn tay trái đang rỉ máu. Một giọt máu phàm nhân đỏ tươi trào ra. Nàng cẩn thận búng giọt máu ấy vào góc dưới của tấm bùa phong ấn, nơi tiếp giáp giữa lớp giấy vàng và thớ gỗ mục.

Máu của phàm nhân không có linh lực, nhưng nó mang theo hơi thở của sinh mệnh và sự dơ bẩn của cõi trần tục. Khi giọt máu thấm vào mép bùa, phong ấn không bị phá vỡ, nhưng tính toàn vẹn của đại trận phong tỏa bị ô uế một góc cực nhỏ.

Xì...

Một làn khói mỏng màu đỏ tía, nhỏ như sợi chỉ, lập tức từ kẽ hở rỉ ra ngoài.

Đó là khí tức nguyên thủy của Cổ Thần. Dù chỉ là một phần vạn, nhưng thứ khí tức bễ nghễ, ngạo nghễ đạp bằng vạn giới ấy vừa xuất hiện đã khiến cho không gian trong bán kính mười trượng khẽ vặn vẹo. Những hạt cát dưới chân nàng bắt đầu rung lên nhè nhẹ, và kết giới vô hình bao bọc Hắc Cốt Thành cách đó vài dặm phát ra một tiếng kêu u u trầm đục như một con thú khổng lồ bị chọc giận.

Nàng đã tạo ra một "vết rò rỉ".

Chưa dừng lại ở đó, Thẩm Vân Nhược vung thanh Hàn Sương Kiếm đã xỉn màu lên. Nàng không dùng kiếm chiêu hoa mỹ, mà dùng toàn bộ sức lực của cơ thể phàm nhân chém mạnh xuống tảng đá hoa cương bên cạnh hốc đá.

Keng!

Tia lửa bắn tung tóe. Lưỡi kiếm rỉ sét cày sâu vào phiến đá, để lại một vết chém nham nhở, vỡ vụn, kèm theo những vệt máu tươi cố tình vung vẩy trên mặt đất. Nàng xé toạc một mảng vải lớn từ vạt áo choàng của mình, tẩm máu rồi vứt lại giữa đống đá vụn, tạo thành một hiện trường hoàn hảo của một cuộc phản phệ kinh hoàng: Kẻ mở hộp vì tu vi quá yếu kém đã bị luồng khí tức Cổ Thần bộc phát đánh trọng thương, hoảng loạn tháo chạy trong đêm tối.

Sau khi bố trí xong mọi dấu vết giả tạo, Thẩm Vân Nhược dùng hai ngón tay kẹp chặt chiếc hộp gỗ, vận chuyển chút tàn lực ít ỏi còn lại, lao nhanh ra khỏi hốc đá.

Nàng không chạy về phía thành, cũng không chạy sâu vào hoang mạc. Nàng chạy dọc theo ranh giới kết giới hướng Bắc, nơi có một khe nứt tự nhiên sâu hoắm mang tên Hư Xá — một vết nứt hình thành do dư chấn của những trận chiến cổ xưa, sâu không thấy đáy, bên dưới ngập tràn khí độc và đá ngầm lởm chởm.

Đến bên mép vực Hư Xá, Thẩm Vân Nhược dừng bước.

Gió dưới vực sâu thốc lên mang theo mùi tanh tưởi của lưu huỳnh và tử khí. Nàng nhìn chiếc hộp gỗ trong tay lần cuối. Làn khói đỏ tía vẫn đang rỉ ra từng đợt mỏng manh từ mép bùa bị ô uế, tựa như một ngọn lửa ma trơi chập chờn giữa đêm đen.

Nàng không ném chiếc hộp xuống đáy vực để hủy diệt nó. Nàng cẩn thận đặt chiếc hộp vào một hốc đá khuất gió ngay sát mép vực, nơi luồng khí tức Cổ Thần có thể nương theo những cơn gió xoáy dưới khe nứt mà khuếch tán đi xa nhất, nhưng đồng thời vị trí của chiếc hộp lại cực kỳ hiểm hóc, nếu không đến tận nơi quan sát thì tuyệt đối không thể phát hiện ra rằng phong ấn thực chất vẫn chưa hề bị phá vỡ hoàn toàn.

Một chiếc bẫy lồng trong bẫy.

Kẻ bày mưu muốn dùng chiếc hộp này để định vị và thao túng nàng. Vậy thì nàng sẽ dùng chính chiếc hộp này để phát đi một tín hiệu báo động giả, biến khu vực Bắc Thành này thành một hố đen thu hút toàn bộ sự chú ý của các mạng lưới tình báo.

"Các ngươi muốn xem ta phản ứng ra sao?"

Thẩm Vân Nhược đứng bên bờ vực, kéo chiếc mũ trùm đầu xuống thấp, che khuất đôi mắt sắc lạnh như sương mai:

"Vậy thì hãy mở to mắt ra mà nhìn xem... ai mới là kẻ đầu tiên phải cuống cuồng thay đổi nước cờ."

Dứt lời, bóng đen nhỏ bé của nàng lập tức xoay chuyển, lướt đi trên nền cát hoang vu như một bóng ma. Nàng không để lại bất kỳ dấu vết khí tức nào, men theo những rặng đá tai mèo lởm chởm, lặng lẽ tiến về phía một cồn cát cao vút nằm cách khe nứt Hư Xá đúng ba dặm về hướng Tây Bắc.

Nơi đó là điểm mù hoàn hảo nhất. Gió hoang mạc thổi từ hướng Tây sẽ cuốn bay mọi mùi máu và hơi thở phàm nhân của nàng, trong khi từ trên đỉnh cồn cát, tầm mắt của nàng có thể bao quát toàn bộ vùng đất trống trải ngoài cửa Bắc lẫn những ngọn tháp cao nhất của Hắc Cốt Thành.

Thẩm Vân Nhược vùi mình vào sâu trong lớp cát lạnh ngắt, chỉ để lộ ra đôi mắt bình thản nhìn về phía xa xăm.

Chiếc hộp đã được đặt xuống. Mồi câu đã được thả ra. Nhưng nàng không ngồi đây để chờ một con cá cụ thể nào cắn câu. Nàng ngồi đây để quan sát sự chuyển dịch của toàn bộ mặt nước.

Đêm đen của Đại Thế Giới vẫn đặc quánh như mực, nhưng trong lòng Thẩm Vân Nhược, những đường ranh giới của bàn cờ khổng lồ đang dần dần hiện rõ dưới từng đợt sóng ngầm sắp sửa bùng nổ.

0
Ủng hộ tác giả Cương Vương Nếu bạn yêu thích tác phẩm, hãy ủng hộ mình ly cafe nhé <3