Chương 73: Lửa Nung Nắn Mộng
Nhân Gian Có Màn
Mục lục
74 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 74/74 chương
Gió bấc luồn qua khe đá phía trên đỉnh hang rít lên từng hồi u uất, hòa vào tiếng thác đổ ngoài vực sâu nghe như tiếng người cõi dưới than khóc. Hơi nóng từ lò rèn bốc lên ngùn ngụt nhưng không xua nổi cái lạnh nhớp nháp đang bám dọc sống lưng Chu Bá Cửu.
Bàn tay thô ráp của Lão Bùi vẫn miết chặt trên cẳng tay phải Vương Quang. Ngón tay cái của lão ấn mạnh vào một rãnh lõm sát khớp cổ tay.
Tách.
Một tiếng chuyển động cơ học cực nhỏ vang lên sâu dưới thớ thịt.
Ngay khoảnh khắc ấy, con mắt phải của Vương Quang giật nảy. Cơn nhức buốt quen thuộc bùng lên dữ dội, xé toạc màn sương mờ đục. Dưới tầm nhìn của Âm Lệnh Nhãn, lớp nẹp gỗ nghiến và dải vải cáu bẩn bỗng như hóa thành hư vô, để lộ thanh đồng đen Chân Thư Bút đang găm chặt vào xương cốt.
Nhưng thứ bám chặt vào xương hắn không chỉ là máu thịt trần gian.
Từ bốn chiếc ngạnh kim loại cắm sâu vào màng xương quay, hàng trăm sợi chỉ đen li ti như rễ bèo mục đang bò lan, quấn chặt lấy các đường kinh lạc, rỉ ra từng luồng tử khí đen ngòm bốc mùi bùn rữa đáy mồ. Thứ tử khí ấy như có linh tính, cảm nhận được hơi nóng từ chiếc đe thép liền cuộn xoáy lại, cắn sâu hơn vào tủy, làm cả cánh tay hắn tê dại đi trong chốc lát.
Vương Quang nén một hơi thở buốt rát xuống lồng ngực. Đồng tử mắt trái phẳng lặng nhìn thẳng vào lão thợ rèn:
"Bác nhận ra thứ này."
Lão Bùi không đáp ngay. Lão ghé sát mũi vào lớp vải bọc, hít một hơi dài ngửi mùi tanh nồng của kim khí ủ mủ, rồi bỗng ngửa cổ bật cười. Tiếng cười đứt quãng, khô khốc như tiếng hai mảnh ngói vỡ cọ vào nhau giữa bãi tha ma hoang lạnh:
"Khâm Thiên Giám... Đám quan nha mũ cao áo dài dưới kinh kỳ mở miệng ra là vương pháp triều đình, mà sau lưng lại ngấm ngầm dùng loại vật khí này. Đây là kỹ nghệ thất truyền của phường Thạch Tác thời trước!"
Đứng nép bên vách đá, Chu Bá Cửu nghe nhắc tới dị vật thì rùng mình một cái, cây sào tre bịt sắt trong tay va vào đá côm cốp:
"Bác rèn... nói vậy là ý gì? Thầy Ký bị thương khi khảo sát ở bến Cổ Am, nha môn cho người bó nẹp đàng hoàng cơ mà..."
"Bó nẹp cái mả tổ nhà chúng mày!"
Lão Bùi trừng mắt, con ngươi đỏ ngầu vằn lên những tia máu:
"Nếu chỉ là nẹp giữ xương gãy, hà cớ gì phải dùng loại đồng này? Thứ kim khí này không phải thứ thợ rèn bình thường đụng vào được. Mộng xương quay bị cố tình bẻ trẹo góc ba phân, bốn ngạnh đồng móc ngược vào khe gân. Máu thịt mày sẽ nuôi nó. Nó đi đến đâu, âm khí dưới đất sẽ lần theo đến đó. Cánh tay này không còn chỉ là tay nữa!"
Lão buông tay khỏi nẹp gỗ, chùi lớp mủ khô bám vào ngón tay lên tấm tạp dề da trâu:
"Mày có thấy càng đi ngược dòng sông, cánh tay càng buốt thấu tim gan không? Đêm hôm lạnh lẽo, thanh đồng này cựa quậy như giun dế dưới da đúng không? Nếu có kẻ cố tình đẩy mày lên sông Bùi, thì chuyến này không phải chỉ để đo vẽ ba cái vỉa đá vụn đâu."
Từng lời nói của Lão Bùi đập vào tâm trí Vương Quang.
Những nghi vấn từ đêm Khai Ấn ở miếu Cổ Am, ánh mắt lạnh lẽo của Nghiêm Đề Lại khi trao tờ Đăng Trình Lệnh, và cả hành tung bất thường của Diệp tại Chợ Bến... tất cả bỗng chốc hiện lên rõ rệt. Nếu thứ này thực sự được cài vào tay hắn từ trước, vậy chuyến đi lên Thác Khói chưa chắc chỉ là một chuyến khảo sát thực địa đơn thuần.
"Tháo được không?" Vương Quang hỏi.
Lời thốt ra trầm và gọn, không mang một chút run rẩy hay phẫn uất.
Lão Bùi nhìn sâu vào khuôn mặt ráo hoác của người thanh niên áo chàm. Sự bình thản của một kẻ vừa phát hiện dị vật cắm sâu trong thân thể khiến lão thợ rèn phải nheo mắt lại:
"Tháo được. Nhưng không có chuyện làm phúc. Hàng cọc bùa ngoài bãi Vong cắm xuống không phải để chặn mấy chuyến đò lậu của họ Quách. Cọc đá trấn giữ mạch ngầm dưới đáy Thác Khói bị nứt rồi. Oán khí của phu đá chết vùi từ thời trước theo mạch rò rỉ đùn lên, biến suối thành nước xác chết. Đêm nào lũ quỷ dưới nước cũng bò lên bãi đá tìm người thế mạng."
Lão chỉ chiếc kìm rèn vào ngực Vương Quang:
"Lò rèn này là chỗ duy nhất có Dương Hỏa áp chế được âm sát. Nhưng vách đá sau lưng đang nứt, vài ngày nữa nếu sụp xuống dập tắt lò than, tao cũng thành mồi cho quỷ. Tao tháo đinh cứu cánh tay cho mày, đổi lại, mày phải dùng cái thước sắt của mày tìm cho ra chỗ cọc đá trấn ngầm bị nứt!"
"Được." Vương Quang gật đầu dứt khoát.
"Thằng phu trạm, đóng chặt cửa hang! Rắc than vụn quanh chân đe chặn mùi máu!"
Lão Bùi quát lớn, lập tức quay ngoắt lại bễ lò.
Chu Bá Cửu run lẩy bẩy vâng dạ, cuống cuồng vốc từng nắm bột than củi rải thành một vòng tròn đen đặc khép kín quanh chiếc đe thép.
Lão Bùi thò tay vào hốc đá ngách, lôi ra một gói giấy bản bọc thứ bột màu vàng cam nồng nặc mùi lưu huỳnh và hùng hoàng, ném thẳng vào buồng than đá đang đỏ ối.
BÙNG!
Ngọn lửa trong lò rèn lập tức rít lên một tiếng chói gắt, bốc cao quá đầu người. Sắc đỏ rực của than đá biến mất, thay vào đó là một ngọn lửa màu xanh lam quái dị, phả ra luồng nhiệt khô khốc, xua tan toàn bộ mùi ẩm mốc tanh tưởi trong hốc đá.
Lão Bùi dùng kìm mỏ quạ gắp một thanh đục sắt mũi dẹp, cắm ngập vào tâm ngọn lửa xanh cho đến khi đầu mũi đục nung trắng bệch, phát ra ánh sáng chói lòa.
"Ngồi xuống! Đặt tay lên mặt đe!"
Vương Quang bước vào trong vòng tròn than củi, ngồi xếp bằng trên phiến đá vôi. Hắn cởi phăng vạt áo chàm bên hữu, đặt cẳng tay trần trụi lên mặt thép lạnh toát.
Lão Bùi rút một con dao trổ ngắn, lưỡi dao xỉn màu lướt một đường dứt khoát dọc theo vết rạch cũ trên da thịt hắn.
Máu ứa ra.
Dưới ánh lửa bùa xanh lét, dòng máu chảy ra từ cẳng tay Vương Quang mang sắc đen sẫm đặc quánh như bùn ao tù, bốc lên từng làn khói mỏng mùi tanh lợm giọng.
Con mắt phải của Vương Quang bỗng nhói buốt như bị kim châm. Dưới sự kích động của dòng máu nhiễm âm, thanh đồng đen Chân Thư Bút lộ ra dưới lớp thịt rách toạc. Khi ngửi thấy hơi nóng nồng nặc mùi hùng hoàng từ ngọn lửa Dương Hỏa, ba chiếc ngạnh đồng cắm sâu trong màng xương bỗng giật giật. Vật khí như có sự sống, bắt đầu cựa quậy, cố bám chặt hơn vào khe xương để trốn tránh sức nóng trừ tà!
Từng luồng âm khí buốt nhức chạy dọc tủy sống khiến toàn thân Vương Quang run lên từng chập. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, làm ướt đầm vạt áo chàm.
Nhưng hắn không la hét. Vương Quang ngậm chặt khúc gỗ nghiến mà Lão Bùi đưa sang, bàn tay trái bấu chặt vào gờ đe thép, các khớp ngón tay gồ lên trắng bệch. Đôi mắt hắn mở trừng trừng, ép toàn bộ cơ thể phải bất động.
"Dương Hỏa thiêu tà, Thiết Trọng áp cốt!"
Lão Bùi quát lớn, nhát kìm mang theo mũi đục nung trắng bệch giáng xuống! Mũi sắt tì thẳng vào rãnh then chốt ở đuôi thanh Chân Thư Bút.
XÈO!
Một tiếng rít ghê người vang lên. Khói đen bốc lên ngùn ngụt từ cẳng tay Vương Quang, cuộn xoáy giữa không trung thành một hình thù méo mó chực lao về phía cửa hốc đá.
Lão Bùi không buồn ngẩng đầu. Lão tợp một ngụm rượu ngâm củ phục linh nồng nặc phun thẳng vào đám khói. Rượu gặp nhiệt bốc cháy thành một quầng lửa sáng rực, thiêu rụi làn khí đen thành những hạt muội than rơi lả tả xuống mặt đe.
Cùng lúc đó, nhiệt lượng từ mũi đục nung làm giãn nở then khóa ngầm của thanh đồng. Lão Bùi vung chiếc búa con, dùng sống búa nện chuẩn xác vào chốt hãm:
CHOANG!
Tiếng kim loại va đập ngân vang một hồi dài tựa tiếng chuông đồng cổ.
Ba chiếc ngạnh ngậm máu cõi Âm tức thì bật tung khỏi màng xương quay! Thanh Chân Thư Bút bị lực búa hất văng ra ngoài, rơi tõm vào thùng nước tôi sắt đặt cạnh chân lò.
XÈO... BÙNG!
Nước trong thùng lập tức sôi sùng sục, bốc lên mùi xác chết nồng nặc, rồi trong chớp mắt chuyển sang màu đen kịt như mực tàu, nổi lên một lớp váng xám nhờ nhờ.
Vương Quang ngửa đầu tựa vào vách đá, lồng ngực phập phồng dữ dội. Nhưng thử thách vẫn chưa qua.
Mộng xương quay bị chấn thương suốt hai tháng trời, nay mất đi ngạnh kim loại cố định, lập tức trượt lệch dưới lớp cơ bị rách.
Lão Bùi không để hắn có nửa khắc định thần. Đôi bàn tay chai sần đầy sẹo của lão chộp lấy cổ tay và cùi chỏ Vương Quang. Lão xoay cẳng tay hắn theo một góc bẻ ngược chiều giải phẫu, ngón tay cái ấn lún vào khe giữa hai đầu xương, vận toàn bộ sức nặng của thân hình còng rạp dồn vào một cú đẩy dứt khoát:
RẮC!
Một tiếng va đập khô giòn vang lên trong hốc đá.
Mộng xương quay bị chấn thương lệch góc bấy lâu nay bị lực nắn cơ học ép sập lại đúng vị trí ban đầu!
Cơn đau thấu tận tủy khiến tầm mắt Vương Quang tối sầm lại.
Nhưng điều đáng sợ hơn thể xác là sự phản phệ từ cõi Âm. Vương Quang đưa bàn tay trái run rẩy lên che lấy mắt phải. Hốc mắt phải nóng rực như bị đổ chì nung, giật nảy liên hồi. Những bóng đen chập chờn xung quanh chiếc đe sắt đã biến mất sau làn khói bùa, nhưng trong tai hắn, tiếng thì thầm ma quái rền rĩ từ đáy hang đá vẫn không hề dứt. Âm thanh ấy u uất, lạnh lẽo, như hàng chục người chết đuối đang thì thầm sát màng nhĩ. Hắn biết mình đã nhắm nghiền mắt lại. Nhưng thứ kia... vẫn ở nguyên đó, bám riết lấy tâm thức hắn.
"Không chết được."
Tiếng Lão Bùi vang lên cắt đứt cơn mê loạn. Lão thở từng hơi nặng nhọc, vốc một nắm lá chát giã nát trộn tro bùa đắp chặt lên vết thương đang ứa máu, dùng dải vải gai nhuộm củ nâu quấn chặt từng vòng, cố định cẳng tay hắn lại.
Dưới lớp thuốc đắng chát xộc lên mũi, cẳng tay phải của Vương Quang đã ngay ngắn trở lại. Cảm giác lạnh ngắt như có xác chết ghì chặt lấy cổ tay rốt cuộc đã tan biến. Hơi ấm của máu huyết bắt đầu lưu thông trở lại qua các đầu ngón tay.
Vương Quang buông tay khỏi mắt phải, chầm chậm mở mắt. Cơn đau vẫn âm ỉ trong tủy, nhưng sự ngột ngạt của âm sát đã rút bớt.
Hắn thử cử động bàn tay phải.
Ngón cái khẽ nhích. Ngón trỏ co lại được. Dù chưa thể dùng lực mạnh, nhưng bàn tay này đã thoát khỏi nguy cơ bại liệt.
Hắn đã có thể cầm lại bút.
Lúc này, Lão Bùi dùng kẹp sắt vớt thanh Chân Thư Bút từ đáy thùng nước đen ngòm lên.
Dưới sức nóng của Dương Hỏa và tro bùa trừ tà, lớp rỉ sét và oán khí bám chặt bên ngoài thanh đồng đã bị tẩy sạch, để lộ chất kim khí bên trong: đó là một thứ đồng xám lạnh ngắt, thân dẹp, hai đầu vát nhọn. Dọc theo sống bút, ba chữ triện cổ màu đỏ au như son tàu hiện ra rõ mồn một:
“Trấn Thủy Mạch”.
Lão Bùi nhìn thanh đồng rất lâu. Ánh lửa lò rèn bập bùng hắt lên khuôn mặt đầy nếp nhăn sâu hoắm của lão, làm lộ rõ vẻ kinh ngạc cùng kiêng dè:
"Trấn Thủy Mạch... Lão từng thấy ba chữ này trên cọc đá dưới Thác Khói."
Lão ngẩng đầu, nhìn thẳng vào con mắt phải vằn tia máu của Vương Quang:
"Nhưng thứ này vì sao lại nằm trong xương mày... lão không biết."
Lão buông thanh kẹp, để mặc thanh đồng rơi cạch một tiếng xuống mặt đe nguội, giọng trầm xuống đầy lạnh lẽo:
"Chỉ biết một chuyện: Cọc đá dưới kia mất thứ này, thì nó không còn nguyên vẹn nữa."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.