Khắc Ấn Sai Lệch

Chương 22: Dạ Dày Của Căn Nguyên Và Ô Sudoku Nhuốm Máu

Đăng: 26/07/2026 18:31 2,203 từ 1 lượt đọc

CHƯƠNG 22: Dạ Dày Của Căn Nguyên Và Ô Sudoku Nhuốm Máu

Mọi quyển sách giáo khoa chiến thuật của BARS đều dạy rằng: Bước qua rào chắn Vọng Âm là bước vào giai đoạn thám báo. Cần mười lăm phút để đồng bộ hóa huyết áp với từ trường mới. Cần năm phút để lập vòng phòng ngự.

Nhưng Vọng Âm A+ tại Cần Giờ không đọc sách giáo khoa. Nó xé nát cái ảo tưởng ngây thơ đó ngay ở giây thứ nhất.

Nguyễn Thanh Khanh vừa rút chân phải qua khỏi lớp màng đỏ ối, không gian dưới đế giày cậu bỗng dưng biến mất. Không có đất, không có bùn. Cậu rơi tự do vào một không gian xoáy tít. Lỗ tai cậu nổ tung bởi một thứ âm thanh vượt quá giới hạn thính giác - tiếng gầm rú của hàng ngàn tấn kim loại đang bị nhai nát hòa cùng tiếng gào thét của vô vàn sinh linh.

RẦM!

Một bàn tay thô ráp tóm lấy cổ áo Khanh, lôi xệch cậu lại. Lê Đình Phong gầm lên, tay kia vung mạnh đoản côn đỏ rực nện thẳng vào hư không.

Sóng xung kích từ đòn đánh của Phong tạo ra một mặt phẳng tạm thời. Khanh ngã nhào xuống một bề mặt nhầy nhụa, nóng hổi, phập phồng nhịp đập.

Khi cậu mở mắt ra, không khí trong phổi lập tức bị rút cạn vì kinh hãi.

Bọn họ không đứng trong rừng ngập mặn. Họ đang đứng trên một Thành mạch máu khổng lồ to bằng đường băng sân bay. Trên bầu trời, không có mây, chỉ có một vòm thịt màu đỏ bầm đang rỏ xuống những giọt dịch vị sền sệt, mang theo mùi axit ăn mòn tủy xương. Những rễ cây đước khổng lồ mọc xuyên qua bầu trời thịt đó, uốn éo, siết chặt lấy xác của những chiếc tàu chiến bằng thép đã hoen rỉ từ thế kỷ trước.

Nơi này là dạ dày của một Lẽ Thường đã chết.

Nhưng điều đáng sợ hơn cả môi trường, chính là bãi chiến trường đang sôi sục ngay trước mắt.

Chỉ cách nhóm Khanh khoảng một ki lô mét mét, đội đặc nhiệm của Tập đoàn Aros đang quần thảo với một sinh vật không có hình thù cố định. Nó là một cơn lốc xoáy tạo thành từ sỏi đá, rễ cây và hàng vạn chiếc răng cá mập trắng hếu.

Khanh chứng kiến một gã lính Aros mặc giáp bạch kim bị cơn lốc cuốn vào. Lớp giáp của hắn không bị vỡ, mà bị Đồng Hóa. Nhựa và kim loại trên người hắn dung nhập ngay lập tức vào con quái vật, để lại phần xác thịt con người rớt xuống bề mặt nhầy nhụa như một phế phẩm.

Đồng đội của gã lính đó, một gã chỉ huy tóc vàng, không hề chớp mắt. Hắn dẫm đạp trực tiếp lên cái xác vẫn còn đang co giật của cấp dưới, dùng sức bật nhảy lên cao để đâm một thanh lao chớp điện vào giữa cơn lốc, giật ra một khối pha lê đỏ rực bằng quả cam.

"Cấp C+! Lõi sinh khối! Thu hồi!" Gã chỉ huy hét lên lạnh tanh, mặc kệ con quái vật đang vươn những chiếc răng cá mập ra xé nát hai tên lính đánh thuê phía sau hắn.

Trong thế giới ngầm này, không có tình đồng chí ở tiền tuyến. Sự sống của một kẻ yếu chỉ là đòn bẩy để kẻ mạnh hái ra tiền. Bức tranh tàn khốc, thờ ơ ấy giáng một đòn chí mạng vào cái lăng kính ngây thơ của cậu sinh viên kiến trúc.

"Tập trung đi thằng nhóc!" Giọng Yến cắt ngang dòng suy nghĩ của Khanh. Mười đầu ngón tay cô đang giật liên hồi những sợi cước trong suốt, đan thành một mái vòm trên không trung để chặn lại những giọt mưa axit đang liên tục nhỏ xuống. Mồ hôi túa ra trên trán cô.

"Nó đến đấy!" Tiếng hét xé họng của Thằng Chập (Kẻ Gánh Tải) vang lên. Thân hình gầy gò của nó bắt đầu co giật kịch liệt, những hình xăm phương trình trên da nó phát sáng đỏ lựng. Chập đang bắt đầu hút lấy cái Tải Trọng Hiện Sinh của áp lực không gian đang đè bẹp cả tổ đội.

Không khí xung quanh họ đột ngột thay đổi. Một tiếng ỤC sâu thẳm vang lên từ bốn phương tám hướng.

"Vách dạ dày đang co bóp! Mẹ kiếp, Vọng Âm này nó muốn tiêu hóa tất cả chúng ta!" Phong gầm lên, đứng dang hai chân, cắm thanh đoản côn xuống nền thịt nhầy nhụa, vận toàn bộ khí lực tạo ra một từ trường chống sốc.

Giao Diện Nhận Thức của Khanh mở toang. Khung cảnh trước mắt cậu không còn là huyết nhục. Nó là hàng vạn tỷ sợi tơ đỏ sẫm đang ào ạt ùa tới như một trận sóng thần. Lẽ Thường ở đây rất đơn giản, cực đoan và tàn nhẫn: [Hấp Thụ Vạn Vật]. Nó không chém, không đốt. Nó muốn đồng hóa mã nguồn của mọi sinh vật đứng trong khu vực này trở thành một phần của hệ thống.

"Lực áp đảo quá lớn! Tấm khiên của tôi không trụ được năm giây đâu!" Yến cắn môi bật máu, những sợi cước của cô bắt đầu đứt phựt từng đoạn, phát ra những tiếng kêu chát chúa.

Nếu cơn sóng [Đồng Hóa] này ập xuống, tất cả bọn họ sẽ trở thành một mớ thịt vụn dính trên vách tường của Lãnh Địa này. Khanh sờ tay vào túi, mảnh Hư Kim rung lên bần bật. Nó thèm khát, nhưng nó quá bé nhỏ để "tẩy" đi cả một đại dương định luật. Não Khanh nóng rực lên như chảo lửa, xuất huyết giác mạc bắt đầu che lấp tầm nhìn. Cậu không thể tính ra đường lui!

Ngay tại khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và việc trở thành phân bón, một bóng người mặc áo ba lỗ ố vàng bước lên phía trước, chắn giữa tổ đội BARS và cơn sóng thần khái niệm.

Là Chú Ba "Chán Nản".

Ông lão gãi gãi cái lưng đầy nếp nhăn, miệng vẫn ngậm điếu Vinataba chưa tàn hết. Bàn tay khô ráp của ông lôi cuốn sổ Sudoku nhàu nát ra từ túi quần đùi.

Ông thở dài. Một tiếng thở dài trĩu nặng sự mệt mỏi của hàng chục năm trời vật lộn với những điều vụn vặt vô nghĩa của kiếp người: kẹt xe, hóa đơn điện nước, những bữa cơm nguội lạnh, và sự nhàm chán lặp đi lặp lại của nhịp sống đô thị.

"Thiệt tình... Đi làm lương nhà nước ba cọc ba đồng, mà ngày nào tăng ca cũng đòi hỏi sự hoành tráng," Chú Ba làu bàu, dùng cây bút chì cụt gõ nhẹ một nhát xuống bề mặt nhầy nhụa dưới chân.

[Khắc Ấn Chân Lý: Tầm Thường]

Một vòng tròn ánh sáng xám xịt, xỉn màu như lớp xi măng cũ nở rộ ra với bán kính đúng năm mét quanh tổ đội.

Ngay khi vòng tròn đó hình thành, không gian bên trong lập tức bị... Làm Tầm Thường Hóa. Bề mặt huyết nhục phập phồng dưới chân biến thành một lớp gạch vỉa hè bám rêu xanh. Bầu không khí sực mùi axit chết chóc được thay thế bằng mùi ẩm mốc của những ngày Sài Gòn mưa phùn dầm dề.

Mọi định luật hoành tráng, kỳ vĩ của A+ bước vào ranh giới năm mét này đều bị cưỡng chế "chán nản" và hạ cấp xuống mức độ của một hiện tượng vật lý thông thường.

Cơn sóng thần tơ đỏ của [Sự Đồng Hóa] va chạm với bức tường xi măng xám xịt ấy.

Nó giống như việc bạn cố dùng một bức tranh lập thể Picasso rực rỡ nhất ném thẳng vào một tờ giấy báo nháp trắng đen. Cơn sóng gầm thét, vặn vẹo, cố gắng xé toạc cái không gian tẻ nhạt, cũ kỹ của Chú Ba.

Nhưng [Sự Tầm Thường] là một lớp khiên phòng thủ lỳ lợm nhất của Lẽ Thường nhân loại. Cơn sóng bị bẻ cong, trượt ra hai bên thành bức tường xi măng, đổ ập về phía khu vực của quân đoàn Hắc Long Hội ở đằng xa, để lại những tiếng la hét đứt phựt đầy man rợ khi da thịt con người ở bên ngoài ranh giới bị phân giải trong chớp mắt.

"Chú Ba! Ông trụ được bao lâu?" Phong hét lên, tranh thủ kéo Thằng Chập (đang xùi bọt mép vì gánh tải) lùi vào giữa vòng tròn.

Chú Ba không quay đầu lại. Tay ông run lên bần bật, nhưng đôi mắt mờ đục vẫn dán chặt vào ô Sudoku. Lực lượng của một con quái vật A+ đang liên tục ép xuống. Bức tường xi măng vô hình bắt đầu rạn nứt.

Sự giao thoa giữa Cơn Đói Nguyên ThủySự Bình Phàm tạo ra một hệ lụy hủy diệt lên cơ thể của người đứng mũi chịu sào. Khanh mở trừng mắt. Trong Nhãn Quan Căn Nguyên của cậu, những sợi tơ xám kết nối sự tồn tại của Chú Ba đang căng ra, bốc khói đen. Từng mũi chỉ khái niệm cấu thành nên con người ông lão đang bị lực ép đứt phăng từng nhịp.

"Khanh... Thằng Phong... đưa con Yến đi..." Chú Ba cất giọng khàn đặc, khói thuốc lá bay mờ mịt quanh khóe miệng đang trào máu đen.

Ông già khẽ nhếch mép, nụ cười méo xệch hiếm hoi trên khuôn mặt cả đời chỉ mang vẻ rệu rã.

"Đất này không phải chỗ để mấy đứa nhóc tập làm siêu nhân. Chạy về phía cuống rốn... Cắm cái dùi cui vào tim nó..."

RĂNG RẮC!

Âm thanh đó không phát ra từ tường rào. Nó phát ra từ lồng ngực Chú Ba.

Cơ thể phàm nhân không thể liên tục cãi lại hệ sinh thái của một thực thể ngang tầm thiên tai. Mức Vay Mượn đã vượt ngưỡng Tải Trọng tối đa. Vũ trụ bắt đầu thu hồi lại Lẽ Thường mà ông lão đã mượn.

Bàn tay cầm điếu thuốc của Chú Ba bỗng nhiên phân rã thành những khối vuông vức màu xám xịt.

"Khoan đã! Chú Ba! Rút lui!" Khanh gào lên đến xé họng, lao về phía ông lão. Bản năng của cậu muốn vươn tay, muốn dùng Hư Kim để đục một lỗ thủng chia nhỏ cái lực lượng đang đè nén lên người ông.

"Ở lại phía sau, thợ khóa!" Chú Ba quát khẽ, vung mạnh tờ giấy Sudoku ra sau lưng. Tờ giấy dính máu bay thẳng vào mặt Khanh, ép cậu khựng lại.

Chỉ trong hai giây, từ ngón tay lên đến cánh tay, bả vai, rồi lan đến cổ. Thể xác của Chú Ba bị bóp vụn thành hàng triệu hạt bụi xi măng, bay lả tả vào không gian sền sệt đỏ bầm. Không một tiếng thét oai hùng, không một ánh chớp lóe lên bi tráng. Một cái chết tẻ nhạt, im lặng, tĩnh tại hệt như chính cái khái niệm mà ông đã neo giữ cả đời mình.

Viên thuốc lá đang cháy dở rơi xuống mặt gạch, xèo xèo tắt ngấm.

Rào chắn xám xịt mất đi điểm neo, lập tức vỡ vụn như thủy tinh.

"Ông Ba!!!" Phong rống lên, nhưng sự tàn nhẫn của A+ không cho họ thời gian để tưởng niệm.

Mặt gạch dưới chân biến mất. Dòng huyết nhục cuồn cuộn dưới chân hất tung Phong, Yến, Thằng Chập và Khanh lên không trung. Sức ép từ Vọng Âm bục vỡ thổi bay bọn họ vào sâu trong bóng tối đặc quánh, ném họ trượt dốc xuống thẳng cuống họng của con quái vật sinh thái khổng lồ này.

Khanh lăn lóc, lộn vòng giữa những vách thịt nhớp nháp, đôi mắt nhòe đi vì máu, mồ hôi và một sự chấn động kinh hoàng tột độ bám chặt lấy vỏ não. Tờ giấy Sudoku dính máu nắm chặt trong tay phải.

Thất Tinh Hộ Pháp gọi đây là một "Mỏ vàng". Giới tư bản lao vào đây để "Tranh giành tài nguyên".

Nhưng giờ phút này, nhìn vào đống tro xám tàn dư vừa tan biến của người đồng đội chưa kịp biết tên họ đầy đủ, Khanh mới khắc cốt ghi tâm bài học vỡ lòng đầu tiên của một Nghịch Giả: Sự hùng vĩ của sức mạnh trong thế giới này luôn được lót đường bằng thịt vụn, xương khô, và sự hy sinh rẻ rúng, bất đắc dĩ đến nghẹt thở.

Họ đã chính thức mất đi Điểm Neo an toàn. Dưới vực thẳm đang nuốt trọn lấy tổ đội này, một sự rung động đen ngòm của Lõi Căn Nguyên Nguyên Thủy bắt đầu từ từ mở to con mắt tà ác của nó. Vở kịch thảm sát chỉ mới vừa gõ nhịp đầu tiên.

0