Khắc Ấn Sai Lệch

Chương 43: Dấu Vết Trơn Trượt Và Kẻ Nắm Giữ Sự Xóa Sổ Của Thánh Địa

Đăng: 08/08/2026 01:45 2,109 từ 2 lượt đọc

Bước ra khỏi không gian điều hòa lạnh ngắt của quán cà phê, hơi nóng của một buổi chiều Sài Gòn hắt thẳng vào mặt Nguyễn Thanh Khanh như một cái tát của hiện thực.


Cặp nam nữ người Âu kia đã rời đi từ năm phút trước, lẩn khuất vào dòng người đông đúc trên phố đi bộ Nguyễn Huệ một cách hoàn hảo đến mức đáng sợ. Bọn họ không bay lượn, không phát ra luồng hào quang áp bức nào. Chúng chọn cách ngụy trang tàn độc nhất: Biến thành những hạt cát vô danh giữa một bãi biển chật ních phàm nhân.


"Lực lượng BARS dàn quân khắp thành phố, sử dụng lưới radar phân tích bước sóng dị thường để lùng sục," Trần Thị Yến vừa sải bước, vừa khẽ vuốt lại nếp áo linen, điệu bộ như một quý cô dạo phố. "Nhưng vô ích. Đám tinh anh từ Liên Minh (The Union) hay Aros được huấn luyện để đồng bộ hóa thân nhiệt, nhịp tim và thậm chí cả sự phát tán nhiệt lượng cơ thể cho khớp hoàn toàn với một nhân viên văn phòng đang đi mua sắm. Cậu tính tìm chúng bằng cách nào, thợ khóa?"


Khanh đi sát bên cạnh cô, đôi mắt thâm quầng giấu sau một cặp kính râm rẻ tiền mới tậu vội ở vỉa hè.


"Tôi không tìm bọn chúng," Khanh hít một hơi thật sâu, âm giọng khàn đi vì sự căng thẳng thần kinh đang chực chờ bùng nổ. "Như cô đã từng nói, đổ một giọt dầu vào ly nước, nó có thể chia nhỏ ra thành hàng ngàn hạt li ti để chị không thấy, nhưng nó vĩnh viễn không bao giờ hòa tan. Nó luôn chối từ nước."


Cậu dừng lại trước đài phun nước hoa sen, ánh mắt quét qua một lượt quảng trường đông nghẹt người.


"Bọn họ có thể giấu đi sức mạnh, giấu đi sát khí. Nhưng bọn họ không thể giấu được việc bản thân không sinh ra từ cái Lẽ Thường của mảnh đất này. Một kẻ lớn lên ở phương Tây, được ghim 'Điểm Neo' sinh tồn vào mùa đông băng giá và kiến trúc Gothic, thì linh hồn của hắn vĩnh viễn bị cái nắng, cái mùi khói bụi và sự chật chội của Sài Gòn bài xích."


Bàn tay phải trong túi quần của Khanh nắm chặt. Mảnh Hư Kim khẽ rung lên một nhịp nhàn nhạt.


"Trong mắt tôi, dòng người trên phố đang nối với nhau bằng những sợi tơ chằng chịt của sự hối hả, của cơm áo gạo tiền. Chúng đan vào nhau rất mượt. Còn bọn ngoại lai... sự hiện diện của chúng đi đến đâu, những sợi tơ Lẽ Thường của Sài Gòn sẽ bị 'uốn cong', trượt dạt sang hai bên. Chúng tạo ra những 'Điểm Mù' lướt đi giữa đám đông."


Yến quay sang nhìn Khanh. Dưới vành kính râm, thái dương của cậu thanh niên đang giật lên từng hồi. Cô là một chuyên viên phân tích, cô dư sức hiểu cái giá phải trả cho việc thực hiện điều Khanh vừa nói.


"Cậu đang nói đến việc lọc hàng vạn Mạch Căn Nguyên cùng một lúc chỉ để tìm một vài khoảng trống di động," Yến nói, giọng buốt giá. "Bộ não của cậu sẽ phải chạy khối lượng dữ liệu tương đương một siêu máy tính lượng tử. Nó sẽ xé rách hệ thần kinh của cậu, Khanh."


"Tôi biết," Khanh nhếch mép, một giọt mồ hôi lạnh lăn dài cắt ngang gò má. "Khó muốn chết đi được. Tải Trọng này như bắt tôi nuốt chửng cả một cuốn bách khoa toàn thư trong năm giây vậy. Nhưng nợ của Hoàng Gia dí sau lưng, và dao của đám kia kề sát cổ... tôi đâu còn quyền lựa chọn?"


Khanh nhắm nghiền mắt lại trong một tích tắc. Khi mở ra, Giao Diện Nhận Thức bung trướng đến giới hạn tối đa.


Thế giới đầy màu sắc lập tức bốc hơi, thay vào đó là một mạng lưới dữ liệu xám xịt, cuồn cuộn trôi chảy như dòng lũ. Khanh lảo đảo. Não cậu ré lên một tiếng rít của sự quá tải. Khứu giác mất đi. Xúc giác ở mười đầu ngón tay tê dại. Máu cam rịn ra từ khóe mũi, nhưng cậu dùng lưng bàn tay quệt đi nhanh chóng.


"Hướng 10 giờ... Qua khỏi bãi đỗ xe... Ba khoảng trống đang di chuyển rất nhanh..." Khanh thở dốc, chỉ tay.


"Tuyệt. Đi thôi, chó săn của tôi." Yến đỡ lấy khuỷu tay cậu, dùng cơ thể mình làm điểm tựa để cả hai trông giống một cặp tình nhân đang dìu nhau dạo bước.


Họ di chuyển qua ba dãy phố. Cứ mười lăm phút, Khanh lại phải tắt nhãn quan, nôn khan vào một thùng rác ven đường để giảm bớt Tải Trọng hiện sinh. Hành trình đi săn tàn khốc đến mức Khanh cảm giác như sinh mệnh mình đang bốc hơi qua từng hơi thở.


Cuối cùng, bóng đen của sự lệch pha dẫn họ dừng lại dưới chân một tòa cao ốc văn phòng hạng A trên đường Lê Lợi. Tầng 40 của tòa nhà là một nhà hàng chuyên dành cho giới thượng lưu, nơi thẻ thành viên đắt hơn cả mạng sống của một thường dân.


"Bọn chúng ở trên đó. Một cụm Lẽ Thường bị chèn ép rất mạnh," Khanh tựa lưng vào tường đá cẩm thạch, lồng ngực phập phồng kịch liệt.


Yến không nói nhiều, cô lấy ra một thiết bị bẻ khóa tín hiệu áp vào bộ đọc thẻ từ của thang máy VIP. Chỉ mất ba giây, cánh cửa mở ra êm ru.


Cửa thang máy bật mở ở tầng 40. Bầu không khí lập tức chuyển sang sự xa hoa vô trùng. Nhạc giao hưởng dặt dìu, ánh đèn pha lê hắt những luồng sáng hổ phách xuống sàn gỗ gụ.


Họ chọn một góc khuất sát quầy bar, cách khu vực nhà kính riêng biệt ở ngoài rìa ban công khoảng mười lăm mét.


Bên trong khu nhà kính đó, ba người đàn ông đang ngồi thưởng thức bữa tối. Bọn họ mặc âu phục đắt tiền, khuôn mặt sắc cạnh mang đặc trưng của vùng Đông Âu. Không có sát khí. Bọn chúng hòa nhập vào giới thượng lưu một cách hoàn mỹ.


Nhưng Khanh đã bật Chế độ Thu âm vi mô từ đôi mắt của mình, biến sự tập trung hình học của đôi môi bọn chúng thành những sóng âm trong tâm trí.


Bên tai Khanh, thông qua con chip chuyển ngữ của Yến, tiếng Anh của gã ngồi giữa, đang thái miếng bò Wagyu một cách tao nhã, vang lên lạnh buốt:


"...The scouting teams at Can Gio were totally wiped out. But that wasn’t a failure, gentleman. It was an extraction process."

(...Các đội trinh sát ở Cần Giờ đã bị quét sạch. Nhưng đó không phải là một thất bại, thưa các ngài. Đó là một quá trình trích xuất.)


Gã thứ hai, nhấp một ngụm vang đỏ, gật gù:

"We let the Anomaly feed on our D-class mercs. The BARS hounds thought they won. They didn't realize the 'Static Shell' around the zone wasn't made to keep us out... it was made to measure the specific Frequency of the one who could erase it."

(Chúng ta để cho Vọng Âm cắn nuốt đám lính đánh thuê cấp D. Lũ chó săn của BARS tưởng chúng đã thắng. Chúng không nhận ra 'Lớp vỏ nhiễu sóng' bao quanh khu vực đó không phải để cản chúng ta... nó được tạo ra để đo lường Tần số cụ thể của kẻ có khả năng xóa sổ nó.)


Trái tim Khanh đập hẫng một nhịp. Bọn chúng đang nói về cái chết của con quái vật A+... về chính khoảnh khắc cậu dùng Hư Kim bóp nát Cội Rễ! Vọng Âm khổng lồ đó thực chất là một cái bẫy cảm biến để nhận diện sự tồn tại của cậu?


Giọng nói của gã thứ ba cất lên, trầm đục và mang một sự tàn độc khó giấu:


"They call him the 'Null Pointer'. BARS thinks they hold a scalpel. They don’t realize they’re holding the 'Erase Key' to the Sanctuary Border."

(Bọn chúng gọi hắn là 'Con Trỏ Null'. BARS nghĩ chúng đang cầm một lưỡi dao mổ. Chúng không nhận ra chúng đang nắm giữ 'Phím tẩy trắng' của Rào Chắn Thánh Địa.)


Sống lưng Yến căng cứng lại. Nước uống trong ly của cô khẽ gợn sóng vì sự chấn động từ thần kinh truyền xuống tay. Cô biết rất rõ "Rào Chắn Thánh Địa" là gì. Nó là Mạng lưới Lẽ Thường bảo vệ toàn bộ trung tâm Sài Gòn do Thất Tinh giăng ra. Một lớp màn lọc vĩ đại từ chối mọi sự bẻ cong không thời gian cấp cao của kẻ thù.


Nhưng lời tiếp theo của gã đàn ông ngồi giữa mới thực sự đẩy mọi thứ vào hố sâu của sự điên rồ:


"The Father demands his capture. Not to kill him. If we force the Null Pointer's existence to resonate with the Anchor Point of this city... his void will mathematically negate the barrier's equation. He will dismantle the walls of Saigon for us without throwing a single punch. The 'Great Reboot' begins the moment he breaks."

(Đức Cha yêu cầu phải bắt sống hắn. Không phải để giết. Nếu chúng ta cưỡng chế sự tồn tại của Con Trỏ Null cộng hưởng với Điểm Neo của thành phố này... cái hư vô của hắn sẽ phủ định phương trình của rào chắn theo quy luật toán học. Hắn sẽ giật sập những bức tường của Sài Gòn cho chúng ta mà không cần tung một cú đấm nào. 'Đại Tái Khởi Động' sẽ bắt đầu ngay khoảnh khắc tâm trí hắn vỡ nát.)


Mọi âm thanh của quán nhạc Jazz nhạt nhòa đi.


Khanh thở dốc, cảm giác dạ dày bị một bàn tay vô hình vắt kiệt.


Chúng không muốn giết cậu. Bọn quái vật xuyên quốc gia này muốn bắt sống cậu, biến cậu thành một loại virus để "nhập lệnh" xóa sổ sự phòng vệ của cả một đô thị. Trong ván cờ này, cậu không phải là người chơi, cậu là chìa khóa mở ra cánh cửa diệt vong của mười mấy triệu sinh mạng. Một con át bích mang tính chất hủy diệt toàn diện.


"Rút thôi," Yến khẽ gõ mũi giày vào bắp chân Khanh, sắc mặt cô trắng bệch, không còn vẻ giễu cợt. Thông tin này mang sức nặng đủ để Thượng tầng BARS lật tung cả miền Nam. "Nhiệm vụ tình báo kết thúc. Chúng ta phải báo cáo..."


Nhưng Yến chưa kịp dứt lời, Nhãn Quan Nhận Thức của Khanh bất ngờ nháy lên một cảnh báo đỏ gắt.


Lần này, báo động không đến từ nhóm ba gã Tây Âu trong nhà kính.


Nó đến từ... Chính những bóng người đang đi lại trong nhà hàng.


Khanh kinh hãi đảo mắt. Người bồi bàn đang cầm khay rượu, cặp đôi đang ngồi ăn góc xa, tay chơi dương cầm trên bục diễn. Tất cả những con người vốn mang Lẽ Thường của sự bình phàm đó... những sợi tơ của họ đồng loạt chuyển sang màu xám đen của sự Lệch Pha Ngoại Lai.


"Yến..." Giọng Khanh run lên, nhỏ đến mức chỉ có hai người nghe thấy. Cậu nuốt một ngụm khí lạnh buốt, cảm nhận chiếc bẫy tử thần đã đóng sập.


"Họ không che giấu cuộc trò chuyện kia vì chủ quan. Chúng ta không 'tìm' thấy chúng..." Khanh nắm chặt lấy cổ tay Yến, ánh mắt ánh lên sự tuyệt vọng của một con cừu vừa nhận ra cái máng ăn vốn dĩ là đài hiến tế.


"...Chúng cố tình để lộ tín hiệu, dụ những kẻ có khả năng 'Nhìn Thấu' đến tận đây để bắt lưới."


Xung quanh họ, âm nhạc dừng bặt. Vị quản lý nhà hàng bước chậm rãi về phía quầy bar, môi nhếch lên một nụ cười không thuộc về người bản địa. Tất cả mọi lối ra đã bị bít kín bởi hàng chục luồng sát khí mang màu sắc của những Kẻ Ghi Đè. Kẻ đi săn vừa ngỡ ngàng nhận ra mình đã bơi thẳng vào giữa lồng ngực của bầy quái vật.


0