Khắc Ấn Sai Lệch

Chương 9: Tro Tàn Của Chấp Niệm Và Cỗ Quan Tài Cầm Tay

Đăng: 25/07/2026 17:41 1,837 từ 1 lượt đọc

CHƯƠNG 9: Tro Tàn Của Chấp Niệm Và Cỗ Quan Tài Cầm Tay


Mùi thuốc lá ảm đạm len lỏi vào phế quản Khanh, đánh bạt cái mùi phoóc-môn ngai ngái của khu chung cư chết.


Cộc... cộc... cộc.


Tiếng giày bốt nện gõ xuống nền gạch vỡ nát đều đặn. Lê Đình Phong bước vào hành lang, trên môi ngậm điếu thuốc đang cháy đỏ rực. Ánh sáng từ ngọn lửa nhỏ nhoi ấy soi rọi bờ vai vạm vỡ của gã, phớt lờ đi cái lạnh lẽo của thực tại đang chắp vá.


"Coi bộ nhặt xác cho chú em là một cái thú vui tao nhã của tôi mất rồi," Phong tặc lưỡi, phả ra một làn khói mỏng. Anh ta cúi xuống, nhặt một chiếc cúc áo hoen rỉ lên từ vũng bùn đen ngòm – thứ duy nhất còn sót lại của ả quái vật ma-nơ-canh vừa nãy.


Khanh đang ngồi tựa lưng vào vách tường, hơi thở hãy còn đứt quãng, nhưng lồng ngực đã nhẹ đi vài phần. "Thứ đó... rốt cuộc là cái gì? Nó làm bằng nhựa, nhưng lại có thể xé gió như dao cạo."


"Nghịch Lý Thực Tại không tự nhiên sinh ra từ chân không Khanh à," Phong xoay chiếc cúc áo rỉ sét giữa hai ngón tay dày cộm những vết chai. "Vũ trụ này có luật bảo toàn vật chất. Để một Dị Tượng hiển hiện, nó cần hai thứ: Một 'Tâm Niệm' mục nát, và một 'Vật Chứa' vật lý để bám vào."


Phong ném chiếc cúc áo lại xuống sàn.


"Người thợ may ở chung cư này bị đuổi đi khi khu đất giải tỏa. Uất hận, đói khát, bà ta thắt cổ tự tử giữa những cuộn chỉ đỏ chưa kịp thành hình chiếc áo. Sự oán hận ấy cô đặc lại, tước đoạt Lẽ Thường của khu vực này, nhập vào hình hài một ả ma-nơ-canh vô tri để tiếp tục hoàn thành khao khát cào xé người sống."


Phong đá mũi giày vào đống tro xám. "Nhưng một khi Cội Rễ – cái Tâm Niệm thù hận ấy – bị đánh nát, vật chất bị vay mượn lập tức mất đi định luật duy trì. Sợi chỉ đỏ cắt đứt sắt thép sẽ trả lại nguyên dạng là một mớ chỉ mủn. Nhựa dẻo vô địch sẽ hóa lại thành nhựa vụn. Thế giới này tàn nhẫn, nhưng nó rất sòng phẳng. Trả lại sự thật cho sự thật."


Khanh gật đầu chậm rãi, ngước mắt nhìn lên trần nhà loang lổ.


Sự thật.


Nhiều người nói Khanh thông minh, nhưng tự bản thân cậu biết rõ, sự nhanh nhạy của mình trong khoảnh khắc cận kề cái chết không phải là thiên tài. Nó là phản xạ có điều kiện của một kẻ bị giam cầm dưới đáy xã hội.


Khi bạn chỉ có vài chục ngàn lẻ trong túi, bộ não của bạn bị ép phải vận hành với một hệ điều hành của sự túng quẫn: bạn phải tính toán độ mòn của đôi giày để đi bao nhiêu km thì không rách thêm, tính toán xem bữa mì gói nào nên giữ lại nước súp để ăn với cơm nguội. Bạn nhìn vạn vật xung quanh như một bài toán tối ưu hóa nguồn lực. Kết hợp với Nhãn Quan Nhận Thức có thể soi thấu mọi điểm mù, bộ não của Khanh lúc đối diện với quái vật không hề suy nghĩ về ma thuật hay siêu năng lực. Cậu phân tách đối thủ như cách cậu mổ xẻ những chi phí sinh hoạt. Mọi cỗ máy, mọi sinh vật đều có một bánh răng yếu nhất. Chỉ cần kẹt một viên sỏi vào đó, hệ thống sẽ tự sập.


Đó là logic sinh tồn của con chuột bị dồn vào đường cùng. Không đẹp đẽ, nhưng đoạt mạng.


"Thở xong chưa? Xong thì tự đứng lên," Phong dập điếu thuốc dưới gót giày. "Chúng ta có giấy triệu tập khẩn cấp. Những 'Bề trên' của cậu có vẻ đang cực kỳ, cực kỳ cáu kỉnh."


***


Sảnh chờ tại tầng 55, Trụ sở Cục Lưu Trữ Dữ Liệu Tạp Chí.


Nhiệt độ trong phòng làm việc của anh em Hoàng Gia dường như đã tụt xuống dưới mức đóng băng. Tiếng nhạc cổ điển thường ngày tắt ngấm. Mọi vật dụng trên bàn làm việc bị xô dạt sang một bên bởi áp lực trọng trường phát ra từ Hoàng Nam.


Hắn đang đứng chắp tay sau lưng, quay mặt về phía ô cửa kính nhìn ra toàn cảnh Sài Gòn. Hoàng Nữ ngồi vắt chéo chân trên chiếc sofa bọc da trắng, tay vuốt ve một con mèo Nga lông xù nhưng ánh mắt lại tựa như nọc rắn, lạnh lẽo khóa chặt lấy ba người đang đứng cúi đầu giữa phòng.


Đại úy Huỳnh mồ hôi mẹ mồ hôi con chảy ròng ròng ướt sũng cổ áo quân phục. Bên cạnh ông, Yến vẫn giữ phong thái tĩnh lặng, dù sống lưng cô đã cứng đờ.


"Một cuộc thử nghiệm? Đẩy thẳng vào tâm điểm của Nghịch Lý Khâu Vá?" Giọng Hoàng Nam cất lên, êm ru, đều đặn, nhưng khiến màng nhĩ của những kẻ bên dưới đau buốt. "Đại úy, từ bao giờ ông có quyền tự ý đem một tác phẩm nghệ thuật đắt giá của ta ra để chơi trò tung đồng xu với Tử thần vậy?"


"Thưa... thưa ngài," Đại úy Huỳnh nuốt khan, "Đó là cách duy nhất để đo đạc ngưỡng phản ứng của lính mới. Cậu ta đã..."


"Đủ rồi," Hoàng Nữ ngắt lời, ngón tay điểm nhẹ vài viên pha lê trên cổ áo. "Một thằng thợ hồ quen dùng búa tạ thì làm sao hiểu được cách cầm một cây dao mổ? Ông và cả Trần Thị Yến nữa. Hai người ném một kẻ có đôi mắt soi thấu cấu trúc Lẽ Thường vào giữa bầy sài lang để tập thể lực. Khác gì đem một chiếc đồng hồ Tourbillon đắt tiền ra dùng làm đe đập lúa?"


Yến khẽ cúi đầu sâu hơn. "Là sự tắc trách của tôi, thưa tiểu thư."


"Không cần giả vờ ngoan ngoãn. Ta biết cô có mưu đồ của riêng mình," Hoàng Nam quay người lại. Ánh nhìn của hắn quét qua Yến như một chiếc máy quét an ninh, tước đi mọi bí mật. "Nhưng nghe cho rõ đây: Nguyễn Thanh Khanh không phải là pháo hôi. Cậu ta là Kẻ Phủ Quyết. Ta và em gái ta bỏ ra hơn năm trăm triệu để khóa linh hồn cậu ta vào cái tổ chức này không phải để cậu ta chết vì vài mũi kim khâu giẻ rách."


Hoàng Nữ đứng dậy, nhẹ nhàng đẩy con mèo xuống sàn. Sự kiêu ngạo thường trực nhường chỗ cho một nét tính toán độc tôn.


"Dừng toàn bộ giáo án huấn luyện tiêu chuẩn lại. Cậu ta không cần học cách vung quyền hay chịu đòn. Những kẻ não úng thủy như các người chỉ làm cùn đi sự tinh xảo của thứ công cụ ấy. Kể từ giây phút này, quá trình khai thác tiềm năng của Nguyễn Thanh Khanh do đích thân song tinh Hoàng Gia tiếp quản."


Sự quyết đoán độc đoán ấy làm Đại úy Huỳnh không dám thở mạnh. Giới thượng tầng của BARS, những Thất Tinh Hộ Pháp, có cách vận hành không thể thấu hiểu. Bọn họ tỏ ra tàn nhẫn, gọi người khác là "đồ vật", "công cụ", nhưng ẩn sau sự lăng nhục bề mặt ấy lại là một vòng tròn bảo bọc kín kẽ đến mức nực cười. Không một kẻ nào được quyền làm vỡ "đồ chơi" của họ.


Khi Đại úy Huỳnh và Yến lặng lẽ lui ra ngoài, để lại không gian vô trùng cho hai anh em, Hoàng Nam mới nới lỏng chiếc cà vạt lụa. Áp suất trong phòng từ từ dịu lại.


"Anh quá tay rồi đấy, vỡ nứt cả kính cửa sổ của em rồi," Hoàng Nữ nhặt một chiếc hộp chữ nhật bằng kim cương đen trên mặt bàn lên, khẽ bĩu môi trách móc, dù khóe mắt vẫn ánh lên vẻ hài lòng.


"Sự sợ hãi là ranh giới cần thiết," Nam tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào chiếc hộp trên tay em gái. "Và nếu chúng ta định giao cho cậu ta thứ này, cậu ta cần phải nguyên vẹn."


Chiếc hộp mở ra bằng một âm thanh tách rất khẽ. Không có ánh sáng nào lóe lên. Trái lại, một màu đen thăm thẳm như hố sâu vũ trụ từ bên trong hộp dường như đang chủ động nuốt chửng ánh sáng của những chùm pha lê trên trần nhà.


Bên trong lớp đệm chân không, lơ lửng một mảnh vật chất hình lục giác không đều. Nó không phản chiếu. Nó không tỏa nhiệt.


Đó là Hư Kim (Void Metal).


Một loại khoáng thạch khái niệm rơi rớt từ Vực Thẳm, thứ vật chất mang theo tính chất phủ nhận mọi hệ quy chiếu vật lý của Trái Đất. Chạm vào nó bằng da thịt phàm nhân, những thớ cơ sẽ ngay lập tức "quên mất" sự kết nối và vỡ vụn.


"Một phần tỷ gram Hư Kim này đã nằm trong hầm chứa của BARS mười năm mà không ai dám chạm vào. Những kẻ dùng Dị Giác tác động lên nó đều kết thúc bằng việc ký ức và nhân dạng bị tẩy trắng," Hoàng Nữ thì thầm, giọng nói thoảng qua một sự phấn khích u tối. "Chỉ một kẻ có khả năng gỡ bỏ những Lẽ Thường, một Kẻ Sống Sót Điểm Năm luôn tìm cách giữ khoảng cách an toàn với quy luật, mới có hy vọng trung hòa sự tĩnh lặng của thứ này."


"Nếu cậu ta không thể chứa đựng nó?" Hoàng Nam hỏi, mắt không rời mảnh Hư Kim.


"Thì nợ được xóa bỏ, và chúng ta lại mất thêm tiền đi thuê đội vệ sinh quét tro cốt." Nữ hoàng tài phiệt đóng nắp hộp lại, giam giữ thứ bóng tối cấm kỵ. Cô nhếch môi, một nụ cười rạng rỡ và duyên dáng một cách nguy hiểm. "Nhưng tôi cược là thằng nhóc đó sẽ tham sống sợ chết đến mức bóp méo cả Hư Kim để giữ lấy cái mạng quèn của mình. Anh sẽ thấy."


Trong bóng tối của thành phố đang trở mình, một bàn cược khổng lồ về mặt bản thể đã được thiết lập. Nguyễn Thanh Khanh, kẻ vừa thoát khỏi cái chết bẩn thỉu trong chung cư mục nát, hoàn toàn không biết rằng bản án tiếp theo đang treo trên đầu cậu không phải đến từ lũ quái vật gào thét.


Nó đến từ những kẻ được coi là "Thần bảo hộ" của cậu. Mảnh Hư Kim đã được định sẵn tên người nhận.


0