Chương 23: Sợi Tơ Ký Ức Và Ô Chữ Sudoku Của Thượng Đế
CHƯƠNG 23: Sợi Tơ Ký Ức Và Ô Chữ Sudoku Của Thượng Đế
Bóng tối ở đây không có màu đen. Nó có màu của thịt tươi bị lột da.
Cơ thể Khanh rơi tự do trong một không gian tựa như thực quản khổng lồ, trượt qua những nếp gấp của thành vách đang liên tục co bóp. Không khí đặc quánh hơi axit, mỗi nhịp hít vào đều khiến niêm mạc phổi bỏng rát như nuốt phải mảnh vụn thủy tinh. Bên dưới họ là một vực thẳm sền sệt, nơi hàng ngàn cái miệng đầy răng lởm chởm như những vòm san hô xương đang chực chờ đón lấy con mồi.
"Bám lấy nhau! Tuyệt đối không được phân tán!"
Tiếng rống của Lê Đình Phong vỡ nát giữa cơn bão dịch vị. Gã giang rộng hai cánh tay đang bọc trong tầng chấn động đỏ rực, một tay kẹp chặt lấy cổ áo Thằng Chập, tay kia cố với lấy vạt áo của Yến. Những sợi cước không gian của Yến phóng ra điên cuồng, ghim vào vách thịt trơn trượt để cố hãm lại đà rơi, nhưng chỉ sau một giây, dịch axit của Vọng Âm đã nung chảy sợi cước thành những giọt chất lỏng xèo xèo bốc khói.
Trong mớ hỗn mang chói tai của sự tuyệt vọng ấy, Khanh bị tách ra.
Cậu lơ lửng, rơi chệch quỹ đạo khỏi những người đồng đội. Hai tay cậu vẫn ôm khư khư trước ngực, bàn tay phải nắm chặt lấy tờ giấy xé vội, nhăn nhúm và thẫm đẫm dòng máu đen kịt của ông lão vô danh vừa tan biến.
Đó lẽ ra chỉ là một tờ giấy vụn, một mảnh rác sắp sửa bị tiêu hóa.
Thế nhưng, Nhãn Quan Nhận Thức trong đôi mắt Khanh bỗng dưng rung lên một nhịp buốt giá. Nó không báo động về hiểm nguy. Nó báo động về một Sự Hiển Diện.
Xung quanh Khanh, vạn vật trong Vọng Âm đều cấu tạo từ những Mạch Căn Nguyên đỏ quánh, thô kệch, rít gào khao khát đồng hóa. Nhưng phát ra từ chính những vệt máu loang lổ trên ô chữ Sudoku trong tay cậu, có một sợi tơ đang vươn lên.
Nó không phải là một sợi tơ quy luật thông thường. Sợi tơ này tỏa ra một màu nâu vàng trầm ấm, mang cái thứ ánh sáng hiu hắt của ngọn đèn đường đêm khuya, mùi hương của điếu thuốc Vinataba cháy dở, và vị chát của bát nước chè tươi. Nó nổi bật giữa đại dương huyết nhục này một cách bướng bỉnh và cô độc, y hệt như cái cách ông lão đã đứng dang tay chắn trước ngọn sóng tử thần ban nãy.
Sợi tơ ấy không quất vào không khí, nó đong đưa, mềm mại như muốn chạm vào tâm thức cậu.
Một sự thôi thúc không thể lý giải cuộn trào trong huyết quản. Nó không đến từ mảnh Hư Kim đói khát sự hủy diệt, mà đến từ chính trái tim đầy sẹo của một kẻ quen sống dưới đáy Sài Gòn. Khanh buông lỏng hàng rào phòng ngự của vỏ não, từ bỏ việc bám víu vào không gian đang sụp đổ. Cậu dồn toàn bộ sinh mệnh lực, ép hai bờ mi nhắm nghiền lại, dùng ý thức tóm lấy sợi tơ màu nâu vàng ấy.
Ngay khoảnh khắc sự kết nối được thiết lập, khoảng không nhầy nhụa quanh Khanh biến mất.
Một vụ nổ của thông tin và cảm xúc không âm thanh tràn ngập lồng ngực cậu.
Khanh không bị kéo về quá khứ, mà cậu đang sống trong nó.
Cậu cảm nhận được cơn đau nhức nhối ở khớp gối vào mỗi mùa mưa chuyển tiết. Cậu ngửi thấy mùi khói nhang lạnh lẽo trong một căn hộ tập thể cấp bốn, nơi có một bàn thờ nhỏ không di ảnh. Cậu nếm được vị mặn chát của giọt mồ hôi rơi trên tờ báo cũ khi cặm cụi điền một con số '7' vào ô trống Sudoku cuối cùng của một buổi chiều tẻ nhạt.
"Sự phi thường chỉ dành cho những kẻ sẵn sàng đốt cháy người khác để làm đuốc," Tiếng nói khàn đặc của Chú Ba vang lên trong tâm khảm Khanh, trầm tĩnh và thấu tận nhân tâm. "Tao chọn làm một viên gạch lót đường. Tẻ nhạt, vô danh, nhưng nếu tao không ở đó, người đi qua sẽ lấm bùn. Sự bình phàm, nhóc con ạ, không phải là yếu kém. Nó là lớp khiên vĩ đại nhất bảo vệ con người khỏi sự cuồng nộ của Chúa Trời."
Rồi kế đến, một khung cảnh đêm trăng kéo lên. Khanh nhìn thấy bàn tay mình đầy những vết nhăn của thời gian. Cậu thấy được cốc trà quen thuộc đã được khảm thành một thứ cố định mỗi khi thời khắc này đến. Nhưng đôi bạn trẻ nắm lấy tay nhau rã bước ngoài lề đường nói với nhau những câu đùa cợt. Những lứa học sinh lướt qua rộn rã. Một người mẹ dẫn con mình đi về nhà.
Mỗi hình ảnh giản dị ấy lại là thứ đang neo giữ cái định nghĩa nên một chú Ba của hiện tại.
Nước mắt nóng hổi ứa ra từ hai hốc mắt đang nhắm nghiền của Khanh, bay ngược lên không trung.
Những mảnh ký ức vụn vặt, đắt giá, cả một kiếp người không màng danh lợi, tự nguyện ôm lấy sự chán chường để tạc nên một góc yên bình cho thế giới... tất cả hòa vào làm một với linh hồn cậu. Sự cô độc của ông lão hòa vào sự cô độc của gã sinh viên, tạo ra một sự đồng điệu đến rung chuyển cả cõi Lẽ Thường.
Khanh mở choàng mắt. Đôi đồng tử không còn là bóng tối sâu thẳm, mà lấp lánh một thứ ánh sáng vàng tro tĩnh tại.
"Cháu hiểu rồi, Chú Ba," Khanh thì thầm, dồn toàn bộ độ Lệch sinh học trong cơ thể vào bàn tay trái đang nắm tờ giấy vụn.
"Trở về hình hài thực sự của ông đi."
[Nhãn Quan Căn Nguyên - Chuyển Cực: HỒI QUY]
Khanh không dùng Hư Kim để xóa. Cậu dùng khát vọng và sự thấu cảm tuyệt đối để Phục Dựng. Lẽ Thường không chỉ biết phá hủy, nó còn có sự sáng tạo khởi nguyên.
Sợi tơ màu nâu vàng từ trong máu bừng sáng rực rỡ. Ánh sáng của nó tuôn chảy, bao bọc lấy tờ giấy xé nham nhở. Khái niệm về "sự rách nát", "cái chết" bị tước đoạt và đẩy ngược lại quá khứ. Các nếp nhăn trên giấy tự động duỗi thẳng. Dòng máu đen rỉ ra từ các nếp gấp bay ngược vào không khí. Và rồi, từ hư không, hàng trăm trang giấy ố vàng mọc ra, khâu vá lại với nhau bằng những sợi tơ của thời gian, đóng gáy, bao bọc bằng một lớp bìa cạc-tông sờn góc.
Trong lòng bàn tay Khanh không còn là một mảnh rác nhuốm máu. Nó là một cuốn sổ giải đố Sudoku hoàn chỉnh, nguyên vẹn, mang hơi ấm của người lính già.
Cùng lúc cuốn sách thành hình, "Cội Rễ" Lẽ Thường của Chú Ba đã chính thức dung hợp và tinh chỉnh với cấu trúc tâm thức của Khanh. Cậu không mượn sức mạnh của ông, cậu đã hiểu được cái chân lý tạo nên nó.
Cơ thể Khanh rơi xuống đáy vực, chỉ cách hàng ngàn cái miệng nhầy nhụa chừng mười mét. Phong và Yến ở bên kia đã buông xuôi vũ khí, đôi mắt hằn lên sự tuyệt vọng của kẻ chuẩn bị chờ chết.
Khanh dang rộng hai tay. Bàn tay trái giương cao cuốn sổ Sudoku. Bàn tay phải chứa Hư Kim khẽ siết chặt.
Trong hệ thống sức mạnh của các Nghịch Giả, những kẻ tạo ra "Lãnh Địa" như tạo một lồng giam là những kẻ mượn đất của vũ trụ. Còn những kẻ vươn tới cảnh giới tối cao, họ không tạo lồng giam. Họ hét lên chân lý của mình, và vũ trụ buộc phải lắng nghe, cúi đầu chấp nhận nó là một định luật cục bộ. Nó được gọi là...
[KHẮC ẤN CHÂN LÝ: BÀN CỜ LUẬN CHỨNG (The Grid of Absolute Logic)]
Khanh dập mạnh cuốn sổ Sudoku vào khoảng không trước mặt.
RÀNG RẶC!!!
Một tiếng động vang lên không phải từ thính giác, mà từ sự nứt gãy của chính Vọng Âm.
Từ vị trí cuốn sổ, hàng vạn đường kẻ màu đen, thẳng tắp, lạnh lẽo bắn ra đan chéo vào nhau, trải dài hàng trăm mét. Chúng chia cắt toàn bộ dạ dày của con quái vật thành một tấm lưới khổng lồ với các ô vuông 9x9 rành rọt.
Nơi những đường kẻ ngang dọc chạm đến, máu thịt sôi sục lập tức... bị ép phải hóa đá. Những cái miệng lởm chởm đang ngoác ra cắn nuốt bỗng dưng cứng đờ, chuyển từ sinh học hữu cơ thành cấu trúc hình học vuông vức của xi măng cốt thép. Dịch vị axit đang bay trong không khí bị ép phải xếp hàng thành những giọt nước vô hại nằm gọn trong từng ô nhỏ.
[Sự Chán Nản Tuyệt Đối] của Chú Ba đã được bộ não Kiến trúc sư của Khanh định dạng lại. Không còn là một màn sương mờ bảo vệ thụ động. Nó là sự ép buộc thực tại phải tuân theo sự trật tự, nguyên tắc, một hệ thống logic cứng nhắc và tẻ nhạt nhất: Mọi thứ phải nằm gọn trong một ô vuông. Bất cứ khái niệm hỗn loạn, cuồng nộ nào của con quái thú A+ vượt ra khỏi cái khung đó đều bị đình chỉ sự tồn tại.
Cái dạ dày sống khổng lồ giờ đây biến thành một sa bàn xếp hình im lìm, không một tiếng động.
"Chuyện... chuyện gì vừa xảy ra vậy?"
Phong ngã oạch xuống một bề mặt ô vuông vừa đông cứng thành thạch anh xám, há hốc miệng, nhìn cảnh quan tàn khốc vừa biến thành một sân đấu cờ tĩnh lặng.
Yến thở hắt ra một hơi rã rời, đôi mắt đằng sau gọng kính mở to nhìn về phía chàng thanh niên đang đứng vững chãi ở giữa một ô vuông trung tâm. Cuốn sổ cũ trên tay cậu ta tỏa ra một sức mạnh bao trùm đến mức khiến nhịp tim cô đập trật nhịp.
Đó không phải là sức mạnh của sự hủy diệt. Đó là sức mạnh của trật tự vương quyền.
Nhưng Khanh biết, cái lưới này không giữ được lâu. Bất kỳ sự [Khắc Ấn] nào vượt quá Tải Trọng sinh học đều là quả bom hẹn giờ. Phổi Khanh bắt đầu ho ra máu bọt. Không gian hình học của những ô Sudoku bắt đầu rung lắc, những bức tường thịt bên ngoài mép ranh giới đang điên cuồng dội đập, cố gắng xé nát cái trật tự khó chịu này để tiêu hóa chúng.
"Khụ... Trụ được ba phút... Là giới hạn rồi..." Khanh khụy một chân xuống, tầm nhìn bắt đầu kéo rèm đen.
Ngay khoảnh khắc vết nứt đầu tiên trên mặt lưới Sudoku nứt toác, ánh sáng từ bầu trời bị đóng kín bỗng dưng lóe lên một tia sáng vàng kim chói lòa.
XOOONG... ĐÙNG!
Một lực lượng từ bên ngoài chọc thẳng vào không gian vặn vẹo. Vòm trời thịt màu đỏ ối phía trên bị một cột sáng nóng rực xuyên thủng, khoét một cái lỗ tròn vành vạnh. Xuyên qua lỗ hổng ấy, không phải là bầu trời xám xịt của Cần Giờ, mà là đội phi cơ chiến đấu thuộc đơn vị Thu Hồi BARS đang dội xuống những thanh đinh khổng lồ chứa Mỏ Neo Lẽ Thường để ghim chặt không gian lại.
Những cuộn dây cáp sợi cacbon ánh xanh rơi xuống từ khoang thả của phi cơ.
"Tín hiệu định vị đây rồi! Đội Vanguard còn sống! Triển khai trục vớt ngay lập tức!"
Tiếng loa phóng thanh điện từ xé rách không gian chết chóc. Phong phản xạ cực nhanh, lao tới kẹp Thằng Chập vào nách, một tay chộp lấy Yến, tay kia móc móc khóa vào sợi dây cáp vừa thả xuống.
"Khanh! Nắm lấy cáp nhanh lên!"
Khi Khanh thều thào quàng được cánh tay tứa máu vào vòng dây cứu hộ, Lãnh Địa Ô Chữ Sudoku của cậu cũng đạt đến giới hạn. Bàn cờ nát vụn thành sương mờ. Những bức tường thịt bắt đầu ập xuống, hàm răng nhầy nhụa há rộng đớp lấy vị trí họ vừa đứng.
Nhưng đội cứu hộ đã kéo hệ thống tời với gia tốc cực đại. Bốn con người vụt bay vút lên qua cái lỗ thủng đầy ánh sáng, thoát khỏi dạ dày của Căn Nguyên A+ trong một phần mười giây trước khi nó khép lại hoàn toàn.
Được treo lơ lửng giữa bầu trời rát gió của hiện thực, Khanh nhìn xuống vòm cầu đẫm máu đang dần co cụm lại vì bị dập đinh ghim. Bàn tay cậu siết chặt cuốn sổ Sudoku áp vào lồng ngực. Nơi đó, nỗi đau đớn tận cùng hòa quyện với một niềm kiêu hãnh câm lặng.
Thế giới này tàn nhẫn và mục nát, nhưng những thứ vĩ đại nhất đôi khi lại ẩn chứa bên trong túi quần đùi của một ông lão ngồi chán nản chờ qua ngày. Cậu đã đưa ông trở về, theo một cách khác. Mọi nợ nần ân nghĩa, coi như đã sòng phẳng với sinh mệnh.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.