Khắc Ấn Sai Lệch

Chương 7: Kẻ Sống Sót Điểm Năm Và Cánh Cửa Sập Sau Lưng

Đăng: 25/07/2026 17:41 2,139 từ 1 lượt đọc

CHƯƠNG 7: Kẻ Sống Sót Điểm Năm Và Cánh Cửa Sập Sau Lưng


"Thất bại. Điểm trừ: Không đáp ứng yêu cầu gia tốc. Điểm trừ: Tư thế phòng thủ sai lệch. Điểm đánh giá cuối cùng: Vừa đủ ngưỡng sống sót."


Giọng nói vô cảm của hệ thống giám sát cơ học vang vọng khắp Phòng Chấn Chỉnh Thể Xác – một khu vực tập luyện rộng bằng hai sân bóng đá nằm sâu dưới tầng B4 của trụ sở BARS. Khác với vẻ hoa lệ vô trùng ở các tầng trên, nơi đây sặc mùi mồ hôi, mùi gỉ sét của sắt thép và thứ mùi ngai ngái của ozone sinh ra từ các máy phát bão nhân tạo.


Nguyễn Thanh Khanh nằm sõng soài trên mặt sàn lót cao su tổng hợp. Phổi cậu rít lên từng hồi như bễ lò rèn cũ. Một dòng máu cam nhỏ từ từ rỉ ra, trườn qua khóe miệng nhợt nhạt.


Trên đài quan sát bọc kính cường lực phía trên cao, Đại úy Huỳnh – giáo quan trưởng phụ trách khối Tân binh – dập mạnh nắm đấm khổng lồ xuống mặt bàn điều khiển.


"Tôi chưa từng thấy một thằng nhãi nào phế thải như thế này trong mười lăm năm huấn luyện!" Đại úy gầm gừ, bộ râu quai nón rung lên theo từng nhịp thở đầy phẫn nộ. "Bài kiểm tra Tốc Độ Phản Xạ: Né tránh mưa tên động năng. Nó không thèm nhấc gót chân! Bài kiểm tra Cường Độ Phá Hủy: Đập vỡ bia mộ bằng thạch anh. Nó chỉ đưa ngón tay chạm nhẹ như gãi ngứa! Thể lực của nó không bằng một đứa học sinh cấp ba trốn tiết!"


Trần Thị Yến đứng bên cạnh vị Đại úy đang bốc hỏa, nhàn nhã dùng một chiếc dũa móng tay bằng pha lê lướt nhẹ trên những ngón tay thon dài. Nụ cười tủm tỉm mang theo sự kiêu ngạo kín đáo vẫn nở trên môi cô.


"Thế nhưng... thưa Đại úy," Yến thổi nhẹ bụi móng tay, mắt liếc xuống bảng dữ liệu nhân trắc học đang nhảy số trên màn hình. "Hãy nhìn vào kết quả đi."


Đại úy Huỳnh khựng lại. Ánh mắt ông ta quét qua các thông số màu xanh lục hiển thị trạng thái "PASS" (Đạt).


"Chín mươi mũi tên động năng phóng ra với vận tốc hai trăm mét trên giây," Yến thong thả đọc. "Cậu ta không di chuyển để né. Nhưng bằng một cách nào đó, không gian quanh gót chân cậu ta bị giãn ra thêm một phẩy hai milimet. Tám mươi chín mũi tên trượt qua ống quần, một mũi sượt qua vai, gây xước da. Cậu ta mất máu, nhưng... không chết."


Cô lướt ngón tay sang tab thứ hai. "Bài kiểm tra Cường độ phá hủy. Cậu ta chả dùng lực để đập khối thạch anh. Cậu ta dùng [Sự Giòn Xốp] cưỡng ép chèn vào mạch cấu trúc của tảng đá. Lực chạm chỉ bằng một phần mười Newton, nhưng khối thạch anh tự phân rã từ bên trong thành bụi mịn."


Yến quay sang nhìn viên Đại úy, ánh mắt ánh lên một thứ dị giáo tinh vi.


"Điểm tổng hợp ở mọi bài kiểm tra của Nguyễn Thanh Khanh luôn nằm ở mức 50/100. Cậu ta biết giới hạn chịu đựng Lẽ Thường của vạn vật, hiểu rõ nguyên lý vận hành của sát thương, nhưng lại tuyệt đối không có khả năng hay ý định phô diễn sự vĩ đại đó. Cậu ta chỉ dùng lượng sức lực tối thiểu, chịu một Tải trọng nhân quả vừa đủ để rỉ máu mũi... miễn sao giữ cho bản thân bước qua được vạch đích mà không phải nôn ra nội tạng."


"Một kẻ biết tuốt, nhưng không xuất chúng ở bất kỳ môn nào?" Đại úy Huỳnh cau mày, cái nhìn đối với Khanh dưới sàn đấu dần chuyển từ khinh bỉ sang một sự e ngại vô hình.


"Một Kẻ Sống Sót Điểm Năm," Yến cười nhạt. "Hệ thống huấn luyện tiêu chuẩn này chỉ dành cho những kẻ dùng bạo lực để bẻ gãy tấm màn thực tại như Phong. Với Khanh, đưa cậu ta chạy bộ hay vác tạ chỉ là làm lãng phí năng lượng của một khối óc đang liên tục giải phẫu Lẽ Thường. Cậu ta không cần tập gym, Đại úy à. Cậu ta cần bị đẩy xuống địa ngục thực sự."


***


Ở dưới sàn tập, Khanh cuối cùng cũng lê lết chống tay ngồi dậy được. Khắp các khối cơ bắp của cậu đang kêu gào đòi đình công. Cái cách mà cậu gian lận vượt qua các bài thi không hề sung sướng như người ngoài tưởng. Để "thuyết phục" hàng chục mũi tên trượt khỏi quỹ đạo bằng việc chèn ép khoảng không, vỏ não của cậu đã phải vay mượn hàng trăm độ Lệch từ thực tại.


Một chút nữa thôi là mình đã ngất lịm đi vì quá tải Tải trọng, Khanh tự nhủ, đưa mu bàn tay quệt sạch vệt máu mũi.


Cửa thang máy bằng thép vụt mở. Yến bước ra, trên tay cầm một chai nước khoáng lạnh buốt, thảy về phía ngực Khanh.


"Bắt lấy. Uống đi cho não bộ hạ nhiệt."


Khanh đón lấy chai nước, ngửa cổ tu ực một nửa, cảm giác dòng nước lạnh xoa dịu cái cuống họng khô rát như sa mạc.


"Vậy là xong đúng không? Đạt điểm trung bình rồi." Khanh thở dốc, dựa lưng vào rào chắn bằng hợp kim.


"Hoàn hảo một cách thảm hại," Yến tán thưởng bằng một nụ cười rạng rỡ. Cô vỗ tay nhẹ hai cái. "Giáo án huấn luyện thể chất tiêu chuẩn của BARS dành cho cậu chính thức kết thúc tại đây. Chúc mừng tốt nghiệp khóa Mầm Non."


Khanh nheo mắt nghi ngờ. Sự ngọt ngào của cô ả này chưa bao giờ là tín hiệu của những điều tốt đẹp.


"Và phần thưởng là một bữa lẩu mỡ bò như đã nói?" Khanh ướm hỏi, cẩn thận xốc chiếc ba lô vải lên vai.


"Còn hơn thế nữa. Bữa trưa nay tôi bao cậu một suất sườn nướng mật ong ở căng-tin tầng SVIP," Yến quay lưng, sải bước dài về phía một cánh cửa bằng thép xám không có biển báo nằm khuất ở cuối dãy hành lang bên hông sàn đấu. "Đi theo tôi, qua lối tắt này cho nhanh. Phong đang đợi."


Dạ dày Khanh sôi lên một tiếng biểu tình. Sườn nướng mật ong SVIP ở BARS là thứ thực phẩm không dành cho hạng thực tập sinh bần hàn. Nghĩ đến lớp mỡ bóng bẩy cháy xém cạnh, chút nghi ngờ cuối cùng trong Khanh tan biến. Cậu lảo đảo bước theo Yến, chui qua khung cửa thép đang hé mở.


Hành lang tối om.


"Yến? Sao đèn không bật?" Khanh lẩm bẩm, đưa tay sờ soạng bờ tường tìm công tắc. Nơi những ngón tay cậu chạm vào không phải là lớp đá hoa cương lạnh lẽo, mà là một lớp xi măng sần sùi, nhám xịt, có mùi nấm mốc và mùi thạch cao vữa nát.


Một cơn rùng mình vuốt dọc sống lưng cậu. Không gian xung quanh bắt đầu đặc quánh lại. Nhiệt độ giảm sâu đột ngột.


Không phải phòng điều hòa. Đây là cái lạnh thấu xương của sự bỏ hoang.


Cạch. Ầm!


Tiếng cánh cửa thép nặng nề đóng sập lại sau lưng cậu, kèm theo tiếng sập chốt kim loại sắc lẹm.


Khanh giật mình quay ngoắt lại. Chỉ còn một màu đen kịt.


"Yến!" Cậu đập mạnh vào cánh cửa vô hình trong bóng tối. "Mở cửa! Cái trò đùa chó má gì thế này?!"


Không có tiếng trả lời. Ánh sáng từ một khe nứt nhỏ trên trần nhà bắt đầu rọi xuống, chậm chạp bóc trần không gian trước mắt cậu.


Cậu không còn ở tầng hầm B4 của trụ sở BARS xa hoa nữa.


Khanh đang đứng giữa một cái hành lang chung cư cũ nát, gạch lát nền hình hoa cúc đã vỡ vụn từ nhiều thập kỷ trước. Những cánh cửa gỗ mục ruỗng đóng im ỉm dọc hai bên tường, loang lổ những vết sơn đỏ rỉ sét. Một vài tấm bùa chú chữ Nho đã ố vàng bay phấp phới trong luồng gió lùa đầy mùi tử khí.


Cổ tay trái của cậu đột ngột rung lên bần bật. Đó là thiết bị định vị kiêm máy quét mà Yến đã phát cho cậu hôm qua.


Từ thiết bị phát ra một âm thanh rè rè tĩnh điện, rồi giọng nói ngọt ngào pha lẫn nét vô tình của Yến truyền qua:


"Cậu là Kẻ Sống Sót Điểm Năm, Nguyễn Thanh Khanh. Cậu luôn giấu mình trong vỏ bọc của một gã ăn may, không bao giờ dùng quá 50% Tải trọng bản thể để bảo toàn sinh mạng. Nhưng khi ở giữa lằn ranh của Lẽ Thường và Vực Thẳm, nếu cậu không dùng 100%, cậu sẽ thành xác không hồn."


"Mở cửa ra! Con điên này! Đừng có đẩy người khác vào rào chắn dị điểm rồi nói lý nói đạo!" Khanh gào lên vào chiếc máy.


Giọng Yến bên kia vẫn bình thản, vang lên lẫn trong tiếng mưa rì rào bắt đầu đổ xuống mái tôn cũ nát của chung cư:


"Chào mừng đến với Giáo án Thực hành Nâng cao. Khu vực: Chung cư giải tỏa khu Đồng Diều. Ở đầu bên kia của hành lang này, trên tầng ba, có một 'Mỏ Căn Nguyên' đang tụ bầy. Nó chưa thành hình hoàn chỉnh, nhưng đã bắt đầu học cách bắt chước Lẽ Thường của con người. Nhiệm vụ của cậu: Tìm kiếm, giải phẫu Cội Rễ và Xóa bỏ. Nếu bỏ chạy... cầu thang đã bị khóa chết bởi vòng lặp không gian rồi."


Tiếng tút dài vang lên. Liên lạc bị cắt đứt hoàn toàn.


Trong khoảng không tĩnh mịch rợn người, Khanh chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch liên hồi vào lồng ngực. Bụng cậu vẫn đang đói meo, các thớ cơ rã rời vì bài tập ép xung lúc sáng, và bây giờ cậu tay không tấc sắt bị ném vào một Vết Xước Thực Tại. Không có thanh đoản côn đỏ rực của Phong để bảo kê.


Rẹt... Két...


Từ phía cuối hành lang tầng hai, một âm thanh vang lên, xé rách màng nhĩ tĩnh lặng. Nó nghe như tiếng một lưỡi dao mổ xẻ vào những khúc ma-nơ-canh bằng nhựa rỗng tuếch, kèm theo tiếng bước chân kéo lê thê lương.


Khứu giác Khanh đón nhận một mùi hương cực kỳ lệch pha: Mùi phoóc-môn ngâm xác hòa trộn cùng thứ mùi phấn son rởm của những năm tám mươi.


Trong màn tranh tối tranh sáng, từ khe cửa của căn hộ số 204 đang mở hé, một thứ gì đó bò ra ngoài hành lang.


Nhãn Quan Nhận Thức của Khanh tự động cưỡng chế kích hoạt. Đầu cậu đau nhói. Tầm nhìn nhuốm một màu xám đục.


Nó mang hình dáng một người đàn bà, nhưng các khớp tay, khớp chân của nó lại là những khớp nhựa rẻ tiền, thô cứng. Ả mặc một bộ sườn xám đỏ rực đã mục nát, nhưng phần đáng sợ nhất là cái đầu. Đó là một đống lùng nhùng được tạo thành từ hàng tá những cuộn chỉ, kim khâu và móc áo sắt xoắn bện vào nhau. Không có mắt, không có miệng. Nhưng Khanh cảm nhận được cái đói khát sự sống đang bốc lên ngùn ngụt.


"Trả... lại... váy... cho ta..."


Âm thanh đó không phát ra từ miệng ả, mà vang lên trực tiếp từ sự rung động của các Mạch Căn Nguyên màu đỏ ối nối từ trần nhà xuống sống lưng con quái vật.


"Đồ ăn sáng... không thể tiêu hóa được thứ này," Khanh nghiến răng, nuốt nước bọt cái ực.


Nơi đây không có chỗ cho việc lách luật lấy điểm trung bình. Con quái vật không có "phạm vi mũi tên" để cậu bóp méo quỹ đạo lẩn tránh. Khanh liếc nhìn bàn tay trái của mình, gân xanh nổi hằn lên vì sợ hãi.


Không còn con đường nào khác. Kẻ chỉ muốn yên ổn sống nốt phần đời bần hàn, nay buộc phải thò đôi bàn tay vào dòng chảy chết chóc của hiện thực để xé toạc Lẽ Thường.


Cuộc đi săn - hoặc trở thành kẻ bị săn - của một Nghịch Giả chính thức bắt đầu, trong cái tĩnh lặng mục nát của một khu chung cư chết.


0