Khắc Ấn Sai Lệch

Chương 70: Lớp Đất Đá Bị Chôn Vùi Và Dòng Máu Nóng Của Kẻ Bới Lông Tìm Vết

Đăng: 09/09/2026 00:56 1,756 từ 4 lượt đọc

Gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi hương của quả thị, ngọt ngào và êm ái đến mức làm người ta muốn buông thõng mọi giác quan. Nhưng với Nguyễn Thanh Khanh, thứ mùi hương ấy lại nồng nặc mùi của sự mục rỗng bị ướp xác.


Đứng khuất sau thân cây sấu già, Khanh nín thở nhìn về phía cái giếng đá ong.


Cô gái mặc áo tứ thân nâu bùn vẫn gục mặt nơi đó. Khung cảnh đang bị kẹt trong một vết xước của thời gian.


Một giọt nước mắt mặn chát vừa tràn ra khỏi khóe mi của Tấm, chưa kịp rớt xuống gạch Bát Tràng, thì một luồng ánh sáng vàng kim từ không trung nhẹ nhàng vuốt ve lấy nó. Giọt lệ lập tức đông cứng, kết tinh thành một viên trân châu lấp lánh rồi lăn lóc rơi xuống nền gạch. Ngay lập tức, luồng sáng ấy đè lên vai cô gái, bẻ góc khóe môi cô lên thành một nụ cười hiền dịu, phó mặc mọi thứ.


Chỉ năm giây sau, nụ cười sụp đổ. Một giọt nước mắt khác lại trào ra. Luồng sáng vàng kim lại giáng xuống, lại tước đoạt, lại ép buộc.


Lặp đi. Lặp lại. Như một chiếc cối xay đang vắt kiệt sinh mệnh của một linh hồn, nghiền nát cảm xúc thật sự để đổi lấy một bức tranh bình yên giả tạo.


Khanh đưa tay chạm lên thái dương. Nhãn Quan Căn Nguyên cho cậu thấy rất rõ: Luồng sáng vàng kim kia là một [Định Luật Cổ Tích] đã được thiết lập chặt chẽ. Nó quy định rằng nhân vật chính không được phép đau khổ quá lâu, phép màu sẽ luôn xuất hiện để xoa dịu.


Nếu mình cắt đứt luồng sáng vàng đó bằng Hư Kim... Khanh cau mày tính toán.


Cậu lắc đầu, gạt phăng ý nghĩ bạo lực ấy. Lưỡi dao phẫu thuật không dùng để chặt cây. Nếu cậu xóa bỏ Định luật đang giam giữ Tấm ngay lúc này, cấu trúc Lẽ Thường của Vọng Âm sẽ sụp đổ dây chuyền, xé rách cả thực tại không gian và vùi dập luôn sinh mạng của cô gái. Muốn gỡ bỏ một nút thắt đã thành nếp, cậu phải biết nó bắt đầu bị thắt lại từ đâu.


"Dưới những lớp son phấn rực rỡ này, hình hài ban đầu của nó trông như thế nào?" Khanh lầm bẩm, ánh mắt trở nên tối sầm lại.


Thiên Cơ đã từng cảnh báo: Bộ não phàm nhân chỉ là một cỗ máy yếu ớt. Nhưng trong cái thế giới bị kiểm soát gắt gao này, cách duy nhất để đọc được thứ bị giấu đi là phải vượt qua tốc độ che đậy của hệ thống.


Cậu phải "khảo cổ" lại vùng không gian này.


Bàn tay phải của Khanh từ từ siết chặt lại. Vết bớt hình lục giác nằm tĩnh lặng dưới da bắt đầu rung lên một nhịp đập tăm tối, thèm khát.


"Được rồi, cục tẩy nhỏ... chúng ta đi sâu thêm một chút," Khanh rít qua kẽ răng, tự nhủ với bản thân.


Cậu thả lỏng hệ thống phòng vệ của tâm trí. Khanh mở tung giới hạn chịu tải của vỏ não, dồn một lượng lớn Độ Lệch từ khối Hư Kim ép thẳng vào hệ thần kinh thị giác.


[ÉP XUNG NHẬN THỨC]


UÙNG...!


Trong tích tắc chưa bằng một cái chớp mắt, mọi âm thanh của ngôi làng đồng loạt bị bóp nghẹt. Màu sắc chói lòa của bầu trời, sự rực rỡ của cánh đồng lúa chín và ánh sáng vàng kim mượt mà... tất cả bỗng chốc bị bong tróc, bay lả tả như lớp vôi vữa cũ kỹ rơi khỏi một bức tường gạch mộc mạc.


Không gian xung quanh Khanh biến thành một bức phác thảo trắng đen tĩnh lặng. Cậu không còn đứng ở hiện tại. Trục thời gian của điểm không gian ngay tại cái giếng đang bị lăng kính của cậu ép cuốn ngược trở lại. Lớp trầm tích của quá khứ bắt đầu trồi lên.


Khanh thấy cảnh vật mờ đi, những sự kiện chồng chéo trôi qua nhanh như một thước phim bị tua ngược với tốc độ cuồng loạn. Mồ hôi lạnh toát ra như tắm, mạch máu ở thái dương giật bần bật liên hồi, báo hiệu não bộ đang chạm tới ngưỡng tới hạn của sự đứt gãy.


Ba... Hai... Một...


Cảnh phim đột ngột dừng lại. Tầm nhìn của Khanh neo chặt vào một lớp không thời gian xù xì, chân thực và tăm tối nhất.


Khung cảnh bên miệng giếng không có hào quang, không có sương mù lấp lánh. Trời nhá nhem tối, sấm chớp rạch ngang nền trời đen kịt của một đêm dông bão.


Bên miệng giếng đầy rong rêu, Tấm không mặc tấm áo tứ thân gọn gàng lấp lánh. Bộ đồ của cô lấm lem bùn lầy, dính đầy gai góc của những lần luồn lách qua bụi rậm. Bàn tay nhỏ bé, gầy guộc của cô bám đầy vết xước, tứa máu đỏ tươi vì phải đào bới trong lớp sỏi đá lạnh lẽo bên bờ suối.


Cô đang khóc. Nhưng giọt nước mắt ấy không lấp lánh như pha lê. Nó đục ngầu, mặn chát sự uất ức của một đứa trẻ bị chà đạp, cướp đoạt hết công sức lao động cả một ngày trời.


Không có luồng sáng vàng kim nào hạ xuống từ trời cao. Không có một bàn tay thần thánh hay giọng nói hiền từ nào cất lên để hỏi "Làm sao con khóc?" như những trang sách đã viết.


Cô gái ấy cô độc đến tột cùng giữa màn mưa lạnh lẽo.


Nhưng Khanh đã thấy điều làm cho lồng ngực cậu chấn động.


Tấm quệt mạnh tay áo qua mặt, lau đi những giọt nước mắt mặn đắng. Cô không buông xuôi, cũng không chắp tay chờ đợi phép màu. Đôi mắt đỏ hoe ấy toát lên một sự lỳ lợm, quật cường đáng kinh ngạc.


Cô nghiến răng, cầm chiếc rổ tre đã rách nát bươm, bắt đầu lần mò xuống mép giếng trơn trượt. Dưới ánh sáng le lói của bầu trời vần vũ, cô tỉ mẩn đan những cọng rơm mỏng manh sót lại để vá chỗ rách. Đôi tay sưng vù thoăn thoắt ước lượng dòng chảy nhỏ rỉ ra từ kẽ đá.


Năm giờ đồng hồ của một sự nhẫn nại đẫm máu.


Đến khoảnh khắc cuối cùng, với một cú hất tay chuẩn xác và đầy quyết đoán, Tấm dồn sức kéo mạnh chiếc rổ lên. Giữa lớp bùn đọng dưới đáy rổ, một chú cá bống nhỏ bé bằng hai ngón tay đang quẫy đạp, ánh vảy lấp lánh dưới làn mưa.


Nụ cười bừng sáng trên môi cô gái. Không phải là nụ cười cam chịu hiền dịu, mà là một nụ cười rạng rỡ của kẻ vừa dùng chính đôi bàn tay rách nát của mình để giành lại một phần sự sống.


Nàng đã tự mình tạo ra ánh sáng. Tự mình tìm thấy cá bống. Bằng nỗ lực và ý chí sinh tồn không khoan nhượng.


Nhưng, ngay khoảnh khắc đẹp đẽ và bi tráng ấy...


BÙM!


Trong không gian phác thảo xám xịt của quá khứ, Khanh chứng kiến một dải Lẽ Thường màu vàng chói lóa, từ hư không xé rách không gian giáng thẳng xuống.


BỊCH!


"Khụ... Oẹ...!"


Cơn đau như búa bổ giáng thẳng vào trung khu thần kinh, ném Nguyễn Thanh Khanh văng ngược trở lại dòng thời gian hiện tại. Lực phản phệ của Tải Trọng đập vỡ toàn bộ cấu trúc thăng bằng của cơ thể cậu.


Khanh đổ gục xuống mặt đất rợp cỏ xanh, hai tay ôm lấy đầu gối, cơ thể co rúm lại. Máu tươi trào ra từ hai hốc mũi như một dòng suối bị vỡ đập, đặc quánh và tanh nồng, rỏ từng giọt đỏ thẫm làm hoen ố bãi cỏ giả tạo của cõi địa đàng. Đầu cậu nhức bưng bưng, tầm nhìn nhòe đi bởi những tia sét tĩnh điện màu đen nhảy múa loạn xạ trong võng mạc.


Giai đoạn Ép Xung chỉ kéo dài chưa đầy hai giây rưỡi ở thực tại, nhưng cái giá phải trả của việc "Lật mở đất đá thời gian" đang tàn phá hệ hô hấp của cậu. Phổi Khanh cháy rát, nhưng tiếng ho khan của cậu không che lấp được một âm thanh khác.


Cậu đang cười.


Cậu ho ra một ngụm máu bầm, bàn tay gầy guộc run rẩy bấu chặt lấy thân cây sấu để giữ cho mình không đổ gục hoàn toàn.


"Hóa ra... đó là cách cái thiên đường chết tiệt này vận hành," Khanh thều thào, âm thanh khàn đục như tiếng sỏi đá cọ xát.


Không có sự ban ơn nào cả. Vọng Âm A+ này không sinh ra từ lòng tốt, mà nó sinh ra từ sự "Kìm kẹp". Kẻ giật dây cái hệ sinh thái này đang liên tục viết đè một lớp Lẽ Thường rực rỡ lên trên sự cố gắng của con người, tước đoạt đi tư cách làm chủ số phận của họ để duy trì một vở kịch bù nhìn hoàn hảo.


Đó là lý do tại sao ở đây đặc quánh một sự bình yên tàn nhẫn. Sự nỗ lực bị đánh cắp, sự phẫn nộ không có quyền được bộc phát, những giọt nước mắt phải bị biến thành trân châu trang trí. Một nhà tù được bọc trong nhung lụa.


Khanh lau đi vệt máu loang lổ trên cằm, đôi mắt thâm quầng dưới mái tóc rối bời bỗng sáng rực lên một ngọn lửa của sự thông tuệ tàn nhẫn. Lưỡi dao phẫu thuật đã tìm thấy điểm mù của khối ung nhọt.


Nếu vũ trụ này đã đánh cắp cái kết cục do chính đôi tay cô gái ấy làm ra để viết nên một phép màu dối trá... Vậy thì thợ khóa như cậu, chỉ cần đơn giản gạt phăng cái phép màu ấy đi. Trả lại khoảng trống để hạt mầm của con người tự do đâm chồi.


"Trò chơi này," Khanh khẽ liếm vệt máu trên môi, ánh mắt ghim thẳng vào vòng sáng chói lòa phía xa, nơi ảo ảnh cổ tích đang diễn ra, "Bắt đầu trở nên thú vị rồi đấy."


0
Ủng hộ tác giả Vendreith Một ly cà phê cũng là một nguồn động lực khổng lồ với tôi.