Khắc Ấn Sai Lệch

Chương 46: Bữa Sáng Bằng Mùi Thuốc Sát Trùng Và Chuyến Thang Máy Dẫn Vào Lồng Kính

Đăng: 11/08/2026 13:39 1,636 từ 1 lượt đọc

Thứ đầu tiên đánh thức Nguyễn Thanh Khanh không phải là ánh sáng chói lóa, mà là một mùi hương khô khốc, vô trùng của cồn y tế quyện với thứ mùi kim loại rỉ sét dường như đã bám sâu vào tận cùng các nơ-ron thần kinh.


Cậu từ từ hé mắt. Khung cảnh mờ nhòe dần sắc nét. Cậu đang nằm trên một chiếc giường bệnh trắng toát, tấm ga trải giường thẳng thớm đến mức vô thực. Bên tay phải, dịch truyền màu lam ngọc nhàn nhạt đang rỏ từng giọt tí tách vào tĩnh mạch. Không còn cảm giác lồng ngực bị ép nát hay xương cốt gãy gập, nhưng sâu thẳm bên trong, Dư Chấn Tải Trọng vẫn âm ỉ nhắc nhở cậu về cái giá của việc dám cầm kéo cắt phăng những sợi tơ Lẽ Thường của đám sát thủ phương Tây.


Cạch.


Cánh cửa phòng bệnh xước mở, thô bạo và vội vã.


Lê Đình Phong bước vào, mang theo cả một luồng gió sực mùi mồ hôi, mùi dầu máy và mùi đường phố Sài Gòn. Tướng mạo đồ sộ của gã Tanker khiến căn phòng y tế vốn rộng rãi bỗng chốc trở nên chật chội. Trên tay Phong, không hề ăn nhập với hoàn cảnh, là một ổ bánh mì thịt nướng nhồi đầy chả lụa và một ly cà phê đen đá mồ hôi túa đầy thành ly.


"Tỉnh rồi à, cái thằng chơi ngông này!"


Phong sải bước tới, quẳng ly cà phê lên cái bàn inox cái cạch, rồi kéo xệch chiếc ghế tựa ngồi phịch xuống bên giường. Đôi mắt sắc lẹm thường ngày của gã hiện rõ những tia vằn đỏ thiếu ngủ, nhưng cái nhếch mép thì vẫn rạng rỡ và sặc mùi huynh đệ.


"Tôi ngủ bao lâu rồi?" Khanh khàn giọng hỏi, cố gắng gượng nửa thân trên tựa vào gối.


"Mười hai tiếng," Phong cắn một miếng bánh mì lớn, nhai ngồm ngoàm. "Vừa đủ để bọn tổ y tế dán lại mấy cái rạn nứt trên tủy sống của mày. Làm sao? Mới thăng cấp Hạng C+ chưa được mấy hôm đã tính rủ Yến đi tự sát trên nóc nhà hả? May mà lão Tấn rảnh rỗi dạo bước qua đấy, không thì sáng nay tao phải ra kênh Tẻ mò xác hai đứa bay rồi!"


Dù lời lẽ thô lỗ, cục cằn, Khanh vẫn cảm nhận được sự lo lắng chân thật giấu sau những cái cau mày của Phong.


"Yến... cô ấy ổn chứ?" Khanh ngập ngừng. Tâm trí cậu vô thức tua lại hình ảnh dưới ánh hoàng hôn đứt gãy. Đôi bàn tay run rẩy, sự sụp đổ của một "bộ não phân tích" và chiếc khăn lụa trắng vương vệt máu bị chính cậu hất văng. Khoảnh khắc ấy, sự yếu lòng của hai kẻ bị tổ chức này vắt kiệt đã vô tình xích họ lại gần nhau một bước.


"Bả ổn. Dân ngồi bàn giấy mà, tụi y tế truyền cho hai chai Hồi phục là sáng nay lại đeo kính đi cãi nhau với bọn hậu cần rồi," Phong hất cằm. "Nhưng lúc tao đang gánh tạ ở sân tập thì bả gọi điện. Giọng bả... nói sao nhỉ, không lạnh như tiền giống mọi ngày. Bả bảo tao lên canh chừng mày. Căn dặn kỹ lắm, kêu mày là một thằng điên rồ mang cái tâm lý tự hủy, cấm không cho mày tháo dây truyền dịch sớm."


Phong cười hề hề, đấm nhẹ vào bả vai không bị thương của Khanh. "Này, mày làm gì mà để 'Nữ hoàng băng giá' của phòng Phân tích phải rưng rưng gọi điện cho tao thế hả? Tiến triển tốt đấy, anh em ạ!"


Khanh cười nhạt, không đáp. Lòng cậu trào lên một cảm giác ấm áp khó tả. Trong cái hố đen bạo lực này, sự liên kết phàm nhân nhỏ nhoi ấy lại chính là sợi tơ chắc chắn nhất neo giữ nhân tính của cậu không bị hòa tan vào khoảng không.


TÍT... TÍT... TÍT...


Đột nhiên, bảng điều khiển gắn trên vách tường nhấp nháy đèn báo màu cam sậm. Âm thanh thông báo máy móc, khô khốc vang lên cắt đứt cuộc tán gẫu.


[Đặc vụ Nguyễn Thanh Khanh. Lệnh triệu tập từ Phòng Chỉ Huy Tối Cao. Yêu cầu di chuyển đến Tầng Vòm trong vòng mười lăm phút.]


Khanh khẽ thở dài, tự tay giật phăng dải băng dính dán kim luồn trên mu bàn tay.


"Đại tá Hoàng Lâm đúng là không biết tha cho người bệnh. Vừa mở mắt đã gọi lên bắt báo cáo rồi," Cậu vừa nói vừa xỏ chân vào đôi giày.


Nhưng khi Khanh ngẩng lên, cậu khựng lại.


Miếng bánh mì trên tay Phong dừng giữa chừng. Khuôn mặt gã Tanker, người sẵn sàng vác chùy thép phang thẳng vào những con quái vật tòa nhà khổng lồ, lúc này lại hiện lên một sự tái nhợt, cứng đờ đến khó tin. Gã nuốt cái ực, yết hầu chuyển động một cách nặng nhọc.


"Phong? Sao thế?"


"Mày... mày chưa biết thông tin điều chuyển sáng nay à?" Phong lắp bắp, vứt vội ổ bánh mì xuống bàn. Gã đứng dậy, lùi lại nửa bước như thể cái loa thông báo trên tường vừa phun ra khí độc. "Hôm qua, Đại tá Hoàng Lâm và Thiếu tá Trần Huyền đã bay sang Châu Âu dự hội nghị Hiệp Ước. Họ sẽ không có mặt ở Sài Gòn trong một tháng."


Tay đang xỏ dây giày của Khanh dừng lại giữa không trung. Một dự cảm lạnh lẽo từ từ trườn dọc sống lưng cậu.


"Vậy... cái lệnh triệu tập từ Phòng Chỉ Huy Tối Cao vừa rồi..."


"Đúng," Phong gật đầu, ánh mắt lộ rõ sự ái ngại pha lẫn một nỗi kinh hoàng mang tính bản năng. "Ngai vàng của BARS Sài Gòn hiện tại đã đổi chủ. Kẻ đang ngồi ở Tầng Vòm chờ mày... không phải là ông già quân phiệt ưa báo cáo đó đâu."


Phong hạ giọng, âm tiết ép nhỏ lại đến mức thều thào:


"Là Nữ Hoàng Giả Thuyết. Chúc may mắn, người anh em. Lên đó rồi, thở nhẹ thôi."


***


Trục thang máy vô hình từ từ kéo Khanh lên khỏi những tầng hầm bê tông quen thuộc.


Mọi thứ càng lên cao, Lẽ Thường càng bị vặn vẹo một cách tinh vi. Không còn thứ ánh sáng huỳnh quang chói mắt của khu vực cấp cứu, cũng chẳng có tiếng gõ bàn phím lạch cạch của tầng hành chính.


Hành lang dẫn đến Tầng Vòm là một tuyệt tác của sự câm lặng. Thảm lót sàn màu đỏ tía nuốt trọn mọi tiếng bước chân. Dọc hai bên vách tường ốp gỗ sồi cổ thụ, không có lấy một bóng lính gác. Chẳng ai cần gác cửa cho một thực thể mà bản thân sự hiện diện của ả đã là một thứ vũ khí phòng ngự tối tân.


Khanh nuốt nước bọt, bước từng bước đi chậm chạp. Đầu óc cậu không ngừng tua lại những hình ảnh rợn tóc gáy.


Sự đáng sợ của Hoàng Lâm là một áp lực vật lý nặng nề, giống như bị một khối đá tảng đè lên lồng ngực. Sự ngạo mạn của anh em Hoàng Gia là cái thói thượng đẳng muốn mua đứt mọi sinh mệnh.


Nhưng Thiên Cơ... người đàn bà mang vỏ bọc "Sư phụ" của cậu... lại là một vực thẳm hoàn toàn khác.


Cậu nhớ lại khoảnh khắc ở phòng thí nghiệm. Cái nháy mắt nũng nịu, điệu bộ dễ thương, giọng nói kéo dài như một người chị gái đang dỗ dành đứa em trai nhỏ. Vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành ấy hoàn mỹ đến mức khiến bất cứ người đàn ông nào cũng phải đầu hàng.


Và rồi... khoảnh khắc ảo ảnh đó vỡ nát.


Chiếc khăn lụa trắng vương vệt máu đỏ tươi của cậu. Cảnh Thiên Cơ áp sát dải lụa đẫm máu đó lên chóp mũi, hít lấy hít để một cách mê đắm. Nụ cười hoang dại, đê mê, điên loạn tột cùng khi nàng thưởng thức hương vị của "máu rỉ" - cái giá mà Lẽ Thường đã trừng phạt cậu. Đối với nàng, máu của cậu, sự sống của cậu không phải là một bi kịch. Nó là một thông số thí nghiệm thú vị. Nàng ta coi việc bóc tách ranh giới của thực tại, sự giãy giụa của nhân tính như một thứ khoái cảm bệnh hoạn nhất.


Nàng không chà đạp lên con người. Nàng đứng ngoài Lẽ Thường của con người.


Không khí ở cuối hành lang bỗng dưng đặc quánh lại. Một mùi hương mộc lan dìu dịu, pha lẫn chút men rượu vang lâu năm bắt đầu len lỏi vào khứu giác Khanh, kích hoạt sự căng cứng ở từng bó cơ.


Cậu dừng lại.


Ngay trước mặt cậu là cánh cửa vòm khổng lồ được chạm khắc những đường nét kỷ hà học hình tổ ong đan chéo. Đằng sau cánh cửa đó, một Thất Tinh đang tạm nắm giữ ngai vàng của Sài Gòn đang chờ đợi cậu.


Không phải chờ để khen ngợi chiến công sống sót. Không phải để vỗ vai an ủi.


Mà để lôi cậu vào những phép tính sâu thẳm, vặn vẹo nhất mà trí óc con người có thể dung chứa.


Bàn tay phải mang vết bớt lục giác Hư Kim của Khanh run nhẹ. Cậu hít một hơi sâu, dằn cái bản năng muốn quay đầu bỏ chạy xuống tận đáy lòng, rồi từ từ đưa tay lên nắm đấm cửa bằng đồng lạnh buốt.


0