Lữ Khách Thời Không

Chương 19: Tập Kích

Đăng: 27/06/2026 11:10 3,047 từ 39 lượt đọc

Phía sau, chiếc xe ba gác của Lưu Thiết cũng chậm rãi dừng lại.

Dù vẫn chưa biết phía trước đã xảy ra chuyện gì, nhưng trong lòng gã vẫn không khỏi căng thẳng, khẩn trương lên.

Tay nhanh chóng cầm lấy cây nỏ gỗ, lắp sẵn một mũi tên rồi cảnh giác quan sát bốn phía.

Triệu Dương một bên đã nắm chặt lấy dao quân dụng, tay trái để cho tiểu Nhu cúi đầu xuống, kéo cả người nấp sau đống vật tư trên xe.


Phía trước xe việt dã cũng đã nhận ra điều bất thường, Lữ Dương vội điều chỉnh tần số thông tin kênh liên lạc trong xe, vội vàng lên tiếng.


"Phía sau xảy ra chuyện gì.”


Lão Tần đang ngồi trong xe bán tải, hiện tại trong lòng cũng là sinh ra sợ hãi, cũng may bản thân đang ngồi bên trong buồng xe, cảm giác lại an tâm không ít.

"A... a! Lữ đội trưởng! Phía sau xảy ra chuyện rồi! Lão Cổn hình như bị một con châu chấu đánh rách đầu, ngã khỏi xe, giờ đang nằm bên đường!"


Nghe qua tình hình vừa được thuật lại, sắc mặt Lữ Dương lập tức thay đổi. Trong đầu ông chợt lóe lên một đoạn ký ức, vội vàng hô lớn.

"Lão Tần, mau kêu đám người kia lên xe, chúng ta sẽ quay lại ngay, đoạn này khu vực hẳn là nơi sinh sống của biến dị châu chấu.

"Tốt...tốt Lữ đội."

Lão Tần cũng phát hiện tình huống hiện tại rất khẩn cấp, vội la lớn ra bên ngoài nhưng đã không kịp rồi.


Con châu chấu nằm trên lớp lá khô, tầm mắt đối diện với đám người, lúc này hai chân trước của nó đã đưa lên trước mặt.


Hai hàm răng sắc bén như lưỡi dao không ngừng cắt nát mảnh vụn huyết nhục cho vào khoang miệng.


Dường như đã thưởng thức được đến mỹ vị huyết nhục, cặp mắt của nó dần đỏ rực lên ngày càng trở nên hưng phấn lên.


Lồng ngực sau mỗi lần hít thở liên tiếp phát ra những âm thanh the thé chói tai vang lên.


"Gr...réc...gr...réc..."


Âm thanh quái dị ấy vang lên không quá lớn, lại giống như một tín hiệu nào đó truyền đi khắp khu rừng.


Ngay sau đó xung quanh khu rừng rậm bắt đầu xuất hiện biến hóa.


Những mảng gỗ mục trên thân, nhánh cây, từng mảng sần sùi, u cục giữa bụi lá, hay thậm chí cả các đoạn dây leo khô héo ven đường tất cả đều chậm rãi động đậy.


Đám người dường như cảm nhận thấy bản thân đang bị vô số con mắt quan sát, ngay lập tức cả người lông tơ dựng đứng, nổi lên gai ốc.


Nếu hiện tại nhìn kĩ xung quanh mới thấy rõ nơi đó căn bản không phải gỗ mục.


Từng lớp ngụy trang nứt ra, để lộ ra những con côn trùng lớn như chim sẻ đang bám đầy xung quanh.


“Vù..vù!”


Những đôi cánh lớn đồng loạt mở ra, từng con châu chấu đá trưởng thành to khỏe bắt đầu bay lượn khắp không trung.


Tiếng cánh va đập dày đặc vang lên như thủy triều che kín phía trên bầu trời khiến da đầu mọi người tê dại.


"A...a...a…"


"Chạy mau!”


Tiếng hét hoảng loạn lập tức bùng nổ, đám người hoàn toàn rối loạn, hoảng sợ luống cuống.

Kẻ phản ứng nhanh đã liều mạng lao vào trong xe đóng kín lại, còn số khác trong lúc hoảng loạn chạy khắp nơi.

 Ít người run rẩy cầm lên vũ khí công kích lung tung một bên chật vật, vừa tìm chỗ né tránh ẩn nấp.


Cả khu rừng dường như đã thức tỉnh, sống lại hai chiếc xe việt dã đánh tay lái quay ngược trở về.


Kí ức Lữ Dương dần nhớ đến một ít thông tin đặc tính đám côn trùng này.

Con châu chấu biến dị trước mắt vẫn chưa phát triển đến trạng thái hoàn chỉnh.

Hiện tại nó chỉ dài khoảng ba ngón tay, nhưng khi trưởng thành, cơ thể có thể phình to đến mức ngang một con chim bồ câu.

Chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ khiến người ta lạnh sống lưng.

Đáng sợ nhất không phải là sức sát thương của từng cá thể.

Nếu chỉ gặp một hai con, chỉ cần đủ bình tĩnh và có chút sức lực thì vẫn có thể dễ dàng tiêu diệt.

Nhưng vấn đề là...

Loài châu chấu này vốn là sinh vật sống theo bầy đàn.

Nghĩ đến đây, cổ họng Lữ Dương khẽ chuyển động, vô thức nuốt xuống một ngụm nước bọt.

Lúc này ông mới chợt nhớ ra, suốt quãng đường vừa rồi, trên những thân cây gỗ xung quanh đều xuất hiện không ít dấu vết bị gặm cắn nham nhở.

Khi ấy, không một ai để ý, tất cả đều cho rằng đó chỉ là dấu vết do lũ sâu mối gặm nhấm để lại nên cũng không mấy để tâm.

Nhưng hiện tại xem ra...

Rất có thể đó đều là dấu vết của đàn châu chấu biến dị.

Điều đáng sợ hơn nữa là, con trước mắt chỉ mới ở giai đoạn thành niên.

Một khi phát triển đến trạng thái trưởng thành, chúng thậm chí có thể cắn xuyên cả thép tấm.

Đối diện với đàn châu chấu ấy, xe cộ, hàng rào hay cửa thép đều chẳng khác nào giấy mỏng.

Càng chưa nói đến khi chúng kết thành bầy bay qua, mặt đất cũng phải bị cạo mất đi ba tấc, không còn để lại bất cứ thứ gì nguyên vẹn...

Trên xe, Lục Y Dao lặng lẽ cầm lấy khẩu súng, thuần thục tháo hộp đạn gần cạn rồi thay bằng một hộp đạn năng lượng mới.

Gương mặt cô vẫn bình tĩnh, gần như không để lộ bất kỳ cảm xúc nào.

Người lái xe bên cạnh sau khi nghe được thông tin từ bộ đàm cũng lập tức căng thẳng.

Hai tay siết chặt vô lăng, đạp mạnh chân ga, điều khiển chiếc xe nhanh chóng quay đầu trở lại.

Thiết bị thông tin vang lên âm thanh của Lữ Dương bên trong tần số.

"Ầy, lần này cô đừng giấu thực lực. Tôi cũng không muốn đến được Thiên La Chi Thành mà chỉ còn sót lại vài người đâu."

"Được rồi."

Lục Y Dao cũng làm trầm mặc giây lát cho ra đáp lại.

"Ừm..."

Lữ Dương khẽ thở ra một hơi, ông hiểu rất rõ tính cách của Lục Y Dao.

Nếu không phải vì trong đội ngũ còn có ông, e rằng thiếu nữ áo xanh đã sớm một mình rời đi, căn bản lười để tâm đến sống chết của đám người sống sót này.

Nghe cô đồng ý, Lữ Dương mới thật sự yên tâm. Trong cả đội, chỉ mình ông biết rõ thực lực của thiếu nữ áo xanh đáng sợ đến mức nào.

Một khi cô đã thu lại vẻ hờ hững thường ngày để thực sự nghiêm túc ra tay, thì chẳng khác nào kích hoạt một cỗ máy chiến đấu hình người mang sức mạnh tàn bạo đến biến thái.

Bất cứ kẻ địch nào dám cản đường, kết cục duy nhất chờ đợi chúng chỉ có thể là ngã xuống, trở thành một vong hồn dưới lưỡi kiếm của cô.

...

Lúc này, mấy người đàn ông sau khi lấy lại tinh thần liền vội vàng cầm cung nỏ, hoảng loạn nhắm về phía đàn côn trùng rồi liên tiếp bắn tên.

Thế nhưng, trong cơn cuống cuồng, phần lớn mũi tên đều trượt mục tiêu, gần như không gây được bao nhiêu hiệu quả.


Đám châu chấu đá bay quá nhanh, thân thể lại cực kỳ linh hoạt, phần lớn mũi tên còn chưa kịp chạm tới đã bị chúng né tránh.

Lão La gầy gò cũng đang chật vật nấp sau chiếc xe bán tải, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi.

Trước mặt ông, từng con côn trùng biến dị không ngừng lao tới như một cơn lũ.

Tuy toàn thân không ngừng run rẩy, nhưng bản năng sinh tồn cuối cùng vẫn lấn át nỗi sợ. Lão cắn chặt răng, điên cuồng vung con dao trong tay, chém loạn về phía trước.

May mắn thay, một nhát chém trong lúc hoảng loạn lại vô tình trúng ngay phần bụng con châu chấu đang lao tới.

“Phốc!”


Lớp vỏ giáp xác bên ngoài bị rạch mở, thứ chất lỏng nhầy màu xanh đen lập tức bắn ra, con côn trùng theo lực tác động bị đánh bay, thân thể rách nát rơi trên mặt.


Cơ thể nó không ngừng co giật, cố gượng bò dậy. Thế nhưng phần bụng đã bị xé toạc, sức lực nhanh chóng cạn kiệt. Sau vài lần giãy giụa, cuối cùng nó cũng nằm im bất động.

Lão La gầy gò lúc này đang thở hồng hộc, lồng ngực trập trùng liên tiếp, sắc mặt trắng xám như vừa trở về từ cõi chết.

Tim lão đập thình thịch không ngừng, như muốn vọt khỏi lồng ngực. Đầu óc vẫn còn trống rỗng sau khoảnh khắc cận kề cái chết.

"Cảm ơn trời đất phù hộ..."

Đúng lúc này mấy tiếng súng oanh động vang lên kèm theo tiếng động cơ gầm thét lao đến


“Oanh ! Oanh !Oanh!”


Mấy tiếng súng vang lên liên tiếp, từng tia sáng chết chóc mang theo cực nóng nhiệt độ bắn tới dễ dàng xuyên phá ba con châu chấu đang bay trên không.


Chỉ thấy Lục Y Dao tay cầm theo vũ khí giơ cao đối với phía trên dày đặc côn trùng liên tiếp bắn phá.

Cô tiện tay đẩy cửa xe, xoay người nhảy xuống.

Tà áo khoác phía sau tung bay theo gió, gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc, từng động tác dứt khoát, lưu loát như nước chảy mây trôi.

Thiếu nữ thuận tay rút phắt con dao găm bên hông, vung lên một nhát gọn gàng, dễ dàng chém chết con châu chấu đang từ bên hông lao tới. Động tác dứt khoát, chuẩn xác, không hề có lấy một tia do dự.

Ngay sau đó cô lập tức nâng khẩu súng trong tay, kỳ dị nguồn năng lượng không ngừng tích lũy lực lượng, lần nữa bắt đầu phát xạ.

Đây là M5, một loại vũ khí cải tiến chuyên dùng để săn giết sinh vật biến dị.

Thân súng có hình giọt nước, kích thước vừa vặn lòng bàn tay, các đường nét tinh xảo, toát lên cảm giác tràn ngập công nghệ và sức mạnh.

Với tốc độ bắn tối đa ba mươi phát tụ lực mỗi phút, Lục Y Dao nhanh chóng mở ra lưới hỏa lực, quét sạch đám côn trùng đang lao tới từ trên không.

Kỹ năng bắn súng của cô cực kỳ chuẩn xác. Mỗi lần bóp cò, đầu nòng lại phụt ra một làn khói trắng mỏng. Chỉ cần viên đạn trúng mục tiêu, cơ thể con côn trùng lập tức bị xuyên thủng rồi bốc cháy dữ dội, hóa thành từng đốm lửa bắn tung tóe giữa không trung.

Những con châu chấu bay gần đó cũng bị ngọn lửa lan tới. Vừa dính phải vài đốm lửa, chúng lập tức điên cuồng giãy giụa giữa không trung, nhưng chỉ sau vài nhịp thở đã bị ngọn lửa nuốt chửng, thiêu thành xác cháy đen rồi rơi xuống mặt đất.

Lớp vỏ ngoài của chúng dường như cực kỳ dễ bắt lửa, chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ khiến cả cơ thể bùng cháy dữ dội và nhanh chóng bị thiêu rụi.

Mà ở bên này, ngay khi phát hiện tình huống có điều bất thường, Triệu Dương lập tức kích hoạt "trạng thái quan sát thứ hai".

​Cảm giác kỳ dị từ kỹ năng quét hình quen thuộc lại hiện ra. Tầm nhìn của hắn lập tức mở rộng, bao quát khắp khu vực xung quanh.

Giờ đây, hắn đã có thể chủ động khống chế và thu hẹp phạm vi giới hạn của kỹ năng này để khoanh vùng quan sát, giúp giảm đi đáng kể lượng tiêu hao năng lượng tinh thần không cần thiết.

​Trong phạm vi radar tinh thần hiển thị, hiện tại vẫn còn ít nhất hơn trăm con côn trùng biến dị đang bay loạn khắp nơi, liên tục phát động tập kích điên cuồng vào đội hình rút lui.

​"Bên trái!"

​Nhận sai nguy cơ đang xé gió lao tới, Triệu Dương lập tức nghiêng người né sang một bên đầy nhạy bén.

Đồng thời, Triệu Dương tiện tay cầm lấy một tấm gỗ từ thùng xe bên cạnh, dồn lực mạnh mẽ quật thẳng về phía trước.

​Cốp!

​Con châu chấu biến dị đang lao bạt mạng trực tiếp bị đánh văng mạnh xuống đất.

Một bên cánh cùng mấy chiếc chân bọc gai của nó gãy rụng rã rời, thân thể co giật liên tục trên mặt đất, dường như vẫn muốn giãy giụa bò dậy để tiếp tục cắn xé.

​Nhưng nó còn chưa kịp gượng lên, Triệu Dương đã nhanh như cắt lao tới. Con dao quân dụng trên tay phải hung hăng vung lên, chém thẳng xuống đầu con côn trùng.

​Phập!

​Con châu chấu lập tức bị chém chết tại chỗ, chất lỏng màu xanh lục đặc quánh trào ra, bốc lên một mùi hôi thối vô cùng khó chịu.

Ngay sau đó, bên tai hắn vang lên âm thanh thông báo quen thuộc từ hệ thống...


Đinh.


[Đánh giết thành công sinh vật biến dị]


[Ban thưởng: 11 điểm chém giết, 11 điểm kinh nghiệm]


[Thu thập thành công dữ liệu sinh vật.]


[Tên: Biến dị châu chấu đá]


[Loại hình: Côn trùng có cánh]


[Đặc tính: Hoạt động theo bầy đàn]


[Đánh giá nguy hiểm: F ]

Nghe tiếng thông báo vang lên bên tai, Triệu Dương khẽ nhướng mày, trong lòng không khỏi dâng lên một tia vui mừng.

​"Ồ, giết chết sinh vật này, hệ thống cho điểm kinh nghiệm cũng không ít nha."

Đây xem như cấp thấp sinh vật biến dị, đối với Triệu Dương không quá nhiều nguy hiểm, xem xa hắn cần tranh thủ thu thập thêm một chút.

Trong lòng bắt đầu âm thầm tính toán, một tay cầm dao một tay cầm tấm gỗ tiến đến tìm kiếm mục tiêu tiếp theo.

Ở bên cạnh, Lưu Thiết cũng dứt khoát vứt chiếc nỏ gỗ sang một bên.

Dù sao thì tốc độ bắn của thứ đồ chơi này căn bản không cách nào đuổi kịp vận tốc bay xé gió của bầy trùng biến dị.

Gã trực tiếp rút phắt con dao găm bén bên hông ra, liên tục lăn lộn trên mặt đất để né tránh các đợt bổ nhào tập kích, căng mắt chờ đợi thời cơ để phản công.

Mấy gã đàn ông may mắn lấy được vũ khí trên tay cũng điên cuồng vung vẩy, liên tục nghiêng người né tránh các đợt lao tới của bầy côn trùng.

Giờ phút này, chứng kiến thảm cảnh kinh hoàng của đồng đội trước đó, không một ai dám để cho bản thân bị thứ quỷ dị kia chạm trúng.

Dù sao, kết cục thảm khốc của Lão Cổn ngay trước mắt chính là một tấm gương sống sờ sờ.

Giờ phút này, giữa trận hỗn chiến hỗn loạn, không một ai chú ý đến việc dưới nền đất ẩm ướt, thi thể của Lão Cổn đã bị ba bốn con châu chấu biến dị bám chặt lấy, điên cuồng gặm cắn.

​Tiếng răng cưa sắc nhọn nghiền nát da thịt, nhai nuốt vang lên đầy ghê rợn, biến người đàn ông thành một bữa tiệc đẫm máu cho bầy quái vật.

Xung quanh, những tiếng kêu rên thảm thiết vang lên không ngừng, khiến da đầu ai nấy đều tê dại, run rẩy vì sợ hãi.

​Ở phía đầu xe, Đội trưởng Lữ Dương cũng không dám tùy tiện bước ra ngoài.

Năng lực bản thân của ông vốn thiên hoàn toàn về hướng sinh tồn bảo mệnh, khả năng cận chiến gần như bằng không.

Chính vì vậy, Lữ Dương chỉ dám hé mở một khe cửa kính xe, nâng súng tiến hành ngắm bắn từ xa để hỗ trợ hỏa lực cho đồng đội.

​Mặc dù hỏa lực của ông đã bắn hạ không ít châu chấu đá biến dị, nhưng cục diện chiến trường vẫn cực kỳ nguy cấp.

Tiếng cánh đập vào nhau dày đặc vang vọng khắp khu rừng rậm âm u.

Từ sâu trong các lùm cây, ngày càng có nhiều châu chấu đá lao ra như vũ bão.

Mấy gã đàn ông do phản ứng chậm chạp, không kịp tìm nơi ẩn nấp đã lập tức bị bầy trùng đói khát bao phủ hoàn toàn.

​"A... a... a!!!"

​Những tiếng hét thảm khốc vang lên liên tiếp, huyết nhục của họ bị cắn xé tung tóe, vương vãi khắp nơi.

Đám châu chấu đá dường như đã hoàn toàn rơi vào trạng thái cuồng bạo, sau khi ngửi thấy mùi máu tươi, chúng điên cuồng tranh giành, gặm nuốt sạch sẽ những người xấu số.

​Chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng ấy qua kính xe, sắc mặt Lữ Dương càng lúc càng trở nên khó coi tột cùng.

Ông lập tức hét lớn, giọng nói mang theo vài phần gấp gáp hiếm thấy.

“Y Dao!”

Thiếu nữ áo xanh khẽ nhíu mày, chém gọn con quái vật đang lao tới trước mặt.

Cô rõ ràng có chút không vui vì bị ép phải ra tay, nhưng trước tình hình ngày càng chuyển biến xấu, đôi mắt trong trẻo ấy chợt lóe lên một tia khó chịu.

Lục Y Dao siết chặt chuôi kiếm, khí tức quanh người lập tức biến đổi. Sát ý mơ hồ lan ra, khiến không khí xung quanh như cũng trở nên nguy hiểm hơn vài phần.

0
Ủng hộ tác giả £ã❍ £ụℭ ρɦ¡êʊ £ưʊ ƙí Gửi một lời động viên nhỏ để tác giả có thêm cảm hứng ra chương mới.