Quyển 8: Vực Thẳm Nguyên Tử
Chương 5: Bãi Ngầm Đen
Sổ Tay Chuyển Mệnh: Nữ Phụ Không Rơi Lệ
Mục lục
87 chươngCuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 87/87 chương
Thân tàu rung chuyển dữ dội, tựa như một lưỡi rìu khổng lồ vừa bửa thẳng vào sống lườn thép dưới đáy nước.
Tiếng kim loại bị xé rách rít lên chói tai kéo dài từ mũi tàu dọc theo mạn trái. Những hàng đinh tán chịu lực bung ra đánh chát, chát như tiếng đạn nổ, bắn văng vào các vách ngăn kín nước. Quán tính của khối sắt nặng hàng ngàn tấn bị chặn khựng lại đột ngột khiến toàn bộ con tàu chồm về phía trước, rồi dội ngược lại, nghiêng dốc một góc gần ba mươi độ sang mạn phải.
Trong khoang y tế số hai, chiếc giường sắt bị kéo lê trên mặt sàn, bốn chân sắt cào vào lớp thép gân phát ra âm thanh ken két nhức óc.
Chiếc khay nhôm và bát súp đã văng vào góc phòng từ trước, nước súp nguội ngắt sánh ra mặt sàn hòa lẫn vào mảng bùn xám đang đông đặc lại. Bụi rỉ sắt và lớp sơn bong tróc từ trần cabin rơi lả tả như mưa tro.
Băng Nguyệt vẫn đứng vững.
Hai bàn chân trần của nàng bám chặt vào bề mặt thép gân đang dốc ngược, trọng tâm cơ thể hạ thấp, các khớp cơ tự động thích nghi để triệt tiêu lực giằng xé của cú va chạm. Nàng nhìn qua ô kính tròn bọc lưới thép trên cánh cửa.
Bên ngoài hành lang, ngọn đèn đỏ khẩn cấp chớp giật liên hồi, hắt ra những quầng sáng ma quái. Tiếng nước biển tràn vào khoang đáy dội lên ùng ục, hòa lẫn với tiếng kim loại đập huỳnh huỵch và tiếng gào thét thất thanh của đám lính:
"Vách ngăn khoang mũi bị thủng rồi!"
"Đóng cửa kín nước số một! Đóng ngay!"
"Kẹt rồi! Khung cửa bị vặn méo, tay quay không ăn khớp!"
Tiếng bước chân nện dồn dập, hỗn loạn trên cầu thang sắt dập nổi gân. Mùi dầu diesel rò rỉ bốc lên nồng nặc, xộc qua khe cửa sắt của khoang y tế, cay xè mắt và buốt rát cuống họng.
Cạch! Rầm!
Cần gạt khóa ngoài của cánh cửa khoang y tế bỗng nhiên bị giật mạnh.
Cánh cửa sắt bật hé ra được vài tấc rồi khựng lại, kẹt cứng giữa khung vách tôn đã bị lực nén bẻ cong vênh. Hai người lính gác ban nãy xuất hiện ở khe hẹp, mặt mày tái mét, áo phao xộc xệch, một người trên trán đang chảy một vệt máu tươi dài xuống tận cằm. Họ không còn cầm súng trường ngắn; một người cầm chiếc rìu phá cửa của công binh, người kia lăm lăm chiếc đèn pin cầm tay chụp kính vàng.
"Ra ngoài!" Người lính bị thương ở trán gào lên bằng thứ tiếng cộc lốc, dùng đầu rìu cạy mạnh vào khe cửa sắt để mở rộng lối đi: "Khoang đáy đang ngập! Nước tràn vào khoang máy phụ rồi! Đi lên boong ngay!"
Lưỡi rìu sắt cắm vào khe hở nạy mạnh phát ra tiếng rên rỉ của kim loại, nhưng cánh cửa thép dày bản vẫn trơ ra, mép tôn bị ép chặt vào rãnh trượt. Người lính thở dốc, bàn tay đeo găng da bết máu chìa qua khe cửa, định với lấy tay áo nàng để kéo.
Băng Nguyệt không lùi lại. Nàng bước lên một bước, đặt cả hai bàn tay áp chặt lên mép cánh cửa bị kẹt méo.
Hai gót chân nàng ghim chặt xuống sàn thép dốc. Nàng dồn lực từ thắt lưng truyền thẳng qua bờ vai, chậm rãi đẩy tới.
Két... RĂNG RẮC!
Một tiếng rít nặng nề vang lên. Những mối hàn cong vênh rung bần bật dưới lực ép cơ học lầm lũi và chuẩn xác. Gờ thép bị ép miết vào rãnh trượt, từng vụn sơn và mạt sắt bong tróc văng ra lả tả. Cánh cửa nặng trịch nhích từng phân, từng phân một, trước khi trượt hẳn sang một bên, mở toang lối thoát ra hành lang.
Hai người lính sững sờ trong một nhịp thở, giương mắt nhìn cánh cửa sắt dày cộp vừa bị bẩy bung mà không cần đến đòn bẩy thủy lực. Nhưng tiếng nước gầm gào dưới chân lập tức kéo họ về thực tại.
Mặt sàn hành lang đã ngập một lớp nước mặn sâu tới mắt cá chân. Thứ nước biển này lạnh buốt đến mức lớp ủng cao su dày cộp của người lính không ngăn nổi cái buốt giá cắt da; từng mảng vụn màu đen xám trôi lờ đờ trên mặt nước, va vào ống đồng chân người phát ra tiếng lạo xạo.
"Chạy lên cầu thang!" Người lính cầm đèn pin hét lớn, quay ngoắt người lao về phía lối thoát hiểm.
Băng Nguyệt cất bước đi theo sau họ.
Đôi chân trần của nàng dẫm thẳng vào dòng nước biển đang tràn ngập hành lang. Cái lạnh thấu xương lập tức cắn vào da thịt, nhưng cơ thể nàng tự động điều tiết theo bản năng sinh tồn, giữ cho các khớp xương không bị đông cứng hay tê dại.
Nàng nhìn xuống dòng nước dưới chân.
Không phải nước biển thông thường bị đóng băng. Những mảng vụn trôi nổi kia có màu đen đặc, bề mặt ráp sần sùi, mang theo những tinh thể khoáng thạch li ti lấp lánh dưới ánh đèn pin. Mùi của nó tanh lợ, nồng nặc vị bùn đất đáy biển sâu bị xới tung và một mùi hăng hắc lạ lẫm, tựa như đất đá vừa bị nung cháy rồi làm nguội đột ngột trong nước mặn.
Khi Băng Nguyệt bước lên được mặt boong lộ thiên, một cảnh tượng hỗn loạn và lạnh lẽo đập thẳng vào mắt nàng.
Gió bão vẫn gầm rú, nhưng mưa đã chuyển thành những hạt sương muối khô khốc, quất ràn rạt vào mặt.
Con tàu chiến nặng hàng ngàn tấn không còn trôi dạt nữa.
Nó đã đâm sầm và mắc cạn hoàn toàn vào một cấu trúc đồ sộ nhô lên giữa mặt đại dương.
Đó không phải là một bãi đá ngầm thông thường, cũng không phải một tảng băng trôi màu trắng xóa trôi dạt từ vùng cực. Thứ vật chất đen ấy trông giống như những mảng băng khổng lồ phủ lớp tro than, nhưng không ai trên con tàu dám chắc nó thực sự là băng hay là đá.
Trước mũi con tàu, sừng sững giữa màn đêm đen kịt là một khối vật chất màu đen tuyền, lởm chởm những mũi nhọn hoắt chĩa thẳng lên trời như một hàm răng thú khổng lồ bị chôn vùi dưới nước. Nó cao hơn mặt nước biển gần hai mươi mét, bề mặt phủ một lớp màng bóng loáng màu đen sì, nhấp nhô kéo dài thành một dải dài chắn ngang đường đi của con tàu.
Mũi thép của chiến hạm cắm ngập sâu vào một khe nứt của khối vật chất đen. Lớp vỏ thép dày bản bị ép vặn xoắn lại như một tờ giấy vụn, những thanh dầm gia cố bên trong lòi ra ngoài, nham nhở và hoen rỉ.
Trên boong, hàng chục người lính đang bám chặt lấy các sợi dây cáp giằng và lan can để không bị trượt ngã trên mặt sàn dốc đứng. Lớp váng dầu ban nãy nay đã đông đặc lại thành một lớp màng trơn tuột, phủ kín mặt thép.
"Đèn pha! Kéo dây máy phát dự phòng ra đài quan sát!"
Tiếng Henderson gầm lên khản đặc từ phía trên đài chỉ huy.
Một bóng đèn pha lớn dùng ắc quy xách tay cuối cùng cũng được đám thủy thủ kéo lên nóc cabin, bật sáng phụt một tiếng.
Luồng ánh sáng vàng đục quét thẳng vào khối vật chất màu đen đang cắm chặt vào mũi tàu.
Miller đứng cạnh Henderson, hai tay bám chặt vào khung cửa sổ vỡ vụn của đài chỉ huy, tròng kính dày cộp mờ đi vì hơi thở dồn dập. Anh ta đưa chiếc ống nhòm lên mắt, rồi bỗng buột miệng kêu lên một tiếng thất thanh:
"Đại tá... Nhìn vết nứt ở chỗ mũi tàu đâm vào kìa!"
Henderson giật lấy chiếc ống nhòm từ tay Miller, nheo mắt nhìn qua thấu kính.
Dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn pha, phần mũi tàu cắm vào khối vật chất đen đã làm vỡ toác một mảng lớn của cấu trúc ấy, làm lộ ra một mặt cắt sâu hoắm.
Bên trong mảng vỡ không phải là thớ đá hoa cương hay vỉa đá vôi thường thấy ở các rạn san hô ngầm.
Bên dưới lớp vỏ đen bóng loáng là những lớp thớ xơ cứng, xếp lớp đan xen vào nhau chằng chịt như những bó gân thịt đã bị khoáng hóa lâu ngày. Những thớ sợi ấy có màu xám chì, cứng đờ, xen lẫn những dải tinh thể màu vàng đục phát ra ánh sáng mờ nhạt khi tiếp xúc với không khí đêm.
Mặt cắt của nó không có máu, không có tủy, nhưng cấu trúc tầng thớ rõ ràng mang hình thái của một dạng mô sinh học đã bị hóa đá dưới sức ép của lòng biển sâu, nay bị phơi bày ra ngoài không khí.
Bàn tay cầm ống nhòm của Henderson run lên bần bật.
Vết sẹo dài bên cổ ông giật liên hồi. Người chỉ huy dạn dày sương gió nhìn chằm chằm vào những bó thớ xám tro đang cắn chặt lấy lớp vỏ thép của con tàu mình:
"Thứ này... thứ này không phải đá tự nhiên."
Miller run rẩy mở chiếc cặp da đen, ngón tay run lẩy bẩy lật từng trang giấy nến đã quăn mép:
"Các đợt khảo sát trước đây chưa từng ghi nhận bất kỳ dải ngầm nào ở tọa độ này... Vực thẳm ở đây sâu hàng ngàn mét! Một khối đá hay một thứ quái dị như thế này không thể tự nhiên mọc lên từ đáy biển chỉ sau một cơn địa chấn được!"
"Nó không tự mọc lên..." Henderson hạ ống nhòm xuống, mắt nhìn đăm đắm vào những thớ sợi xám xịt dưới ánh đèn pha: "Có thứ gì đó dưới đáy sâu đã đẩy nó trồi lên."
Miller nuốt khan một ngụm nước bọt: "Thứ gì?"
Henderson im lặng nhìn màn đêm đen đặc phía xa, rồi cất giọng khô khốc:
"Tôi không biết."
Ông quay đầu nhìn xuống boong sau.
Ánh đèn pha quét ngang qua khoảng sàn dốc, dừng lại trên thân ảnh của Băng Nguyệt.
Nàng đã bước lên mặt boong, đứng ngay bên cạnh khẩu pháo bọc thép đã bị nghiêng lệch bệ xoay. Đôi chân trần của nàng dẫm lên lớp màng đen đang lan dần trên sàn thép, tà áo thô bay phần phật trong cơn gió buốt.
Nàng không nhìn lên đài chỉ huy.
Ánh mắt màu tím của Băng Nguyệt ghim chặt vào những bó thớ xơ màu xám tro đang lộ ra ở vết nứt nơi mũi tàu cắm vào.
Một cảm giác quen thuộc dội thẳng vào tâm trí nàng.
Những thớ sợi xơ cứng xếp lớp chằng chịt. Màu xám xịt như tro bếp lâu ngày. Những dải tinh thể màu vàng đục kẹt giữa các khe nứt...
Đó là cấu trúc của khối vật chất vôi hóa mà nàng từng thấy dưới chân móng Wall Maria — thứ sinh khối sót lại từ khối Titan Đại Hình bị đầu máy xe lửa nghiền nát tại Shiganshina.
Nàng không thể xác định khối lượng thực sự của thứ vật chất đang chắn ngang mặt biển này. Phần mặt cắt lộ ra ở mũi tàu chỉ là một mảnh vỡ nhỏ trong cả một cấu trúc đen ngòm kéo dài giữa màn đêm, nhưng kết cấu tầng thớ bên trong hoàn toàn trùng khớp với thứ nàng từng chạm mắt ở hòn đảo phía sau lưng.
Vật chất của thực tại bên kia... đang hiện diện ở nơi này.
Nàng không biết nó đã nằm ở đây từ bao giờ, cũng không biết nó trôi dạt qua vết rách không gian bằng cách nào. Nhưng sự cọ xát vật chất giữa hai cõi giới không còn là một mối nghi hoặc mơ hồ nữa. Nó đang cắm ngập vào mũi con tàu thép này bằng xương bằng thịt, lạnh buốt và bất động.
Băng Nguyệt đưa tay vào trong vạt áo, khẽ chạm vào cuốn Sổ Tay Chuyển Mệnh.
Trang giấy vẫn mở.
Dưới lớp vải áo thô, nàng cảm nhận được bề mặt của trang giấy trắng tinh bỗng khẽ gợn lên một nhịp co thắt rất nhẹ — không có chữ viết, không có một vệt mực nào định hình, nhưng thớ giấy bỗng trở nên khô ráp và lạnh ngắt, tựa như đang phản chiếu lại cái lạnh của khối vật chất trước mũi tàu.
RẮC!
Một tiếng nứt toác dữ dội bất ngờ dội lên từ sâu dưới lòng biển.
Không phải tiếng kim loại của con tàu.
Tiếng động phát ra từ chính khối vật chất đen tuyền đang cắm chặt vào mũi chiến hạm.
Một vết nứt khổng lồ xé toạc bề mặt đen bóng, chạy dài từ đỉnh mỏm đá cắm thẳng xuống làn nước tối tăm.
Từ bên trong vết nứt ấy, không có nước biển tràn ra.
Chỉ có một luồng hơi lạnh buốt giá đặc quánh bốc lên ngùn ngụt, kèm theo một thứ âm thanh rì rầm nghẹn đặc — trầm đục, nặng nề, tựa như những khối đá ngầm khổng lồ đang bị bẻ gãy từ một độ sâu không đáy.
Không ai trên boong tàu nói được đó là tiếng động gì.
Nhưng tất cả những người lính đang bám vào lan can, những người thợ máy vừa bò lên khỏi khoang ngập nước, và cả Henderson trên đài chỉ huy... đều đồng thời khựng lại, quay đầu nhìn trừng trừng xuống đáy vực đen ngòm bên dưới vết nứt.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.